GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 159: Quan Ải! (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Địch Thanh cũng không nghĩ nhiều, cũng không thèm quản, hắn vừa mới kêu thức ănrượu thì thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai người đàn ông tiến vào. Người đàn ông bên trái sắc mặt đồng đỏ, dáng vẻ đường đường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Người bên phải bộ râu rậm rạp, lông mày thưa nhưng khó che dấu gian nan vất vả.

Địch Thanh liếc mắt, trong lòng nghĩ, chỉđất biên cương, mới nhiều đàn ông tục tằn này. Nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trang phục của bọn họ thì hẳn lính canh đây.

Hai người vừa mới ngồi xuống, người đàn ông mặt đồng đỏ liền vỗ bàn nói:

- Tiểu nhị! Mang hai cân rượu, nửa cân thịt dê lên trước, thêm mười cái bánh hấp.

Tiểu nhị cười nói với hán tử mặt đồng đỏ:

- Liêu đô đầu, hôm nay xui xẻo sao?

Sau đó y lại nói với hán tử râu quai nón:

- Cát đô đầu ổn chứ.

Địch Thanh thầm nghĩ:

- Tân Trại trại nhỏ! Người thống lĩnh chính Chỉ huy sứ, Phó Chỉ huy sứ, Đô đầu, phó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đô đầu. Hai người này đều Đô đầu của Tân Trại thì phải thủ hạ của ta.

Liêu đô đầu mắng:

- Phí lời, ta xui xẻo sao thể uống rượu? Mau dọn thức ăn lên, ta còn việc.

Ánh mắt của hắn hơi liếc qua người Địch Thanh,thầm nghĩ người Tân Trại hắn quen nhiều, saonhân vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy?

Địch Thanh đội mềm, che mất hình xăm trên mặt. Hán tử mặt đồng đỏ thấy y phục của Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh rách rưới, bên eo giắt một thanh đao, khó che được ngọa khí cao ngạo của hắn thì nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời không nhận ra lai lịch của Địch Thanh.

Liêu đô đầu mới đứng dậy thì bị Cát đô đầu bên cạnh kéo lại, thấp giọng nói:

- Chớ nhiều chuyện, chúng ta… còn việc phải làm.

Lời sau của hắn ta nói cực bé, mang theo ý thần bí.

Liêu đô đầu lạnh lùng hừ một tiếng, thôi không nhìn Địch Thanh, cũng thấp giọng nói:

- Qua mấy ngày này thì hơn nửa không thành rồi. Theo ta thấy, không bằng thịt hắn tốt rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tangươi liên thủ, còn sợ không thể làm được hắn sao?

Cát đô đầu nói:

- Ai,….. Thằng nhãi kia rất quỷ quái. Ta ngươi cho giết được hắn, sau này còn thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tân Trại sao? đây người phức tạp. Ăn uống trước, chớ nhiều lời nữa.

Mặc hai tên đô đầu của Tân Trại nói rất bé, nhưng Địch Thanh tai thính, nên thể nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy.

Thật sự hắn cũng không cố ý nghe hai người đó nói chuyện. Chỉ trong một năm nay, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao, thần lực của hắn không như trước đây thoáng hiện rồi lại mất trái lại ngày càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tăng, thính lực càng nhạy bén, vậy tình, hắn nghe thấy lời đối thoại của hai người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Điều này khiến cho hắn không khỏi trong lòng hơi bất ngờ.

- Địch Thanh cầm đũa gảy, hoàn toàn không nhìn về phía của hai hán tử, trong lòng nghĩ đến:“Hai tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đô đầu này muốn giết người. Nhưng bọn chúng muốn giết ai? Không ngờ hai người này dáng vẻ đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường, lại lén lút làm những trò như vậy.”

Nếu như trước đây, cho Địch Thanh không xông lên chất vấn, thì cũng sẽ tỏ thái độ. Nhưng bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ, Địch Thanh chỉ kêu lên:

- Tiểu nhị, hai cân rượu, một cân thịt dê.

Trong lòng hắn thầm nghĩ, một lát nữa sẽ đi xem các người định làm gì. Nếu hai người này tùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý giết người, cũng không thể tha cho hai người bọn họ.

Hắn vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy người thanh niên uống rượu kia cúi đầu muốn đi ra ngoài. Tiểu nhị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của quán lại chào Địch Thanh, phát hiện thanh niên mặt trắng muốn đi liền kêu lên:

- Hoa phó đô đầu, muốn đi? Tiền rượu hai mươi đồng.

Tiểu nhị vừa lên tiếng, ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn vào người thanh niên này.

Người thanh niên mặt trắng kia sau khi nhìn thấy hai người Đô Đầu tiến vào. Hai tên Liêu, Cát Đô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu đều như tâm sự, hoàn toàn không để ý người đó, nên lúc này cúi đầu nhìn lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sắc mặt Liêu Đô đầu trở nên âm u, thân hình chớp nhoáng, đã tới ngăn người thanh niên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trắng, hỏi:

- Hoa Đà! Tiểu tử ngươi lén lén lút lút định làm gì?

Trong lòng Địch Thanh cảm thấy khó hiểu, thầm nghĩ hóa ra người mặt trắng này cũng một viên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Tân Trại, tên Hoa Đà, Phó đô đầu của Tân Trại.

Ba người này đều người của Tân Trại, nhưng nhìn tại sao lại thấy như người dưng nước vậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Người Hoa Đà còn đang run, gượng cười nói:

- Liêu đô đầu, ta….. không lén lút.

Liêu đô đầu quát hỏi:

- Ngươi không lén lén lút lút, nhìn thấy chúng ta sao cả chào hỏi cũng không có?

Hoa Đà giật mình, đột nhiên thẳng cổ kêu lên:

- Liêu Phong! Ngươi ai ta phải chào hỏi ngươi? Ta lén lén lút lút thì sao nào, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách quan tâm đến việc của ta?

Liêu Phong hơi ngạc nhiên, chưa kịp nói gì, Hoa Đà đã nổi giận đùng đùng đi ra ngoài. Liêu Phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới cản lại, thì từ bên ngoài tửu quán một người tiến vào.Y giơ tay tóm lấy Liêu Phong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấp giọng nói:

- Lão Liêu, đừng đuổi theo nữa, ta chút manh mối rối.

Người tiến vào vóc dáng cao gầy, trên mặt một cái bớt màu xanh, thoạt nhìnchút hiểm ác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Liêu Phong hơi vui mừng, nói:

- Mã… ngươi tra được gì rồi? Ngồi xuống nói đi!

Địch Thanh thấy người tên Tư Mã kia Liêu Phong trang phục giống nhau thì thầm nghĩ hóa ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người này cũng một Đô đầu. Cừ thật, ta là Chỉ huy sứ vừa mới đến đã đụng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba Đô đầu, một Phó đô đầu của Tân Trại.

Tuy nhiên Địch Thanh cũng không cảm thấy lạ, theo thông lệ của nhà Tống, một Đô đầu thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẫn trăm quân. Tân Trại tuy nhỏ, nhưng cũng hơn nhìn binh sĩ, nên năm sáu Đô đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng bình thường

Những giữa đám Đô đầu, Phó đô đầu này hình như mật đó. Nghe Liêu Phong mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia ngồi xuống, thì đúng ý Địch Thanh. Nhưng sau khi Tư Mã ngồi xuống, y chỉ uống rượu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn toàn không nói chuyện. Liêu Phong Cát đô đầu kia cũng không còn nói gì.

Địch Thanh chờ đợi giây lát, cũngchút kinh ngạc, liếc nhìn một cái rồi thầm nhíu mày. Hóa ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn vừa nhìn thấy Mã dùng tay chấm một chút rượu, viết chữ trên bàn, vì vậy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng nói nào.

Địch Thanh thầm nghĩ, Liêu Phong đô đầu chút kích động, Cát đô đầu biểu hiện bên ngoại tục tằn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất thận trọng. mặt xanh này tâmthâm trầm, làm việc rất cẩn thận, xem như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân vật lợi hại.

Hắn thầm suy xét mưu kế của ba người này, đang nghĩ hành động như thế nào thì nghe thấy từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên ngoài tửu quántiếng bước chân vọng vào.

Địch Thanh đang lúc suy nghĩ, hoàn toàn không nhìn xem ai đến. không ngờ tiếng bước chân ngày càng gần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng dừng lại bên cạnh hắn. Địch Thanh chỉ thấy một đôi giày cỏ trước bàn, nhìn như bị hỏng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93hai đầu ngón chân đều lộ ra ngoài. Lúc này hai cái đầu ngón chân đó đang động đậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như đang chào hỏi hắn.

Địch Thanh không kìm được ngẩng đầu, muốn xem kẻ điên đến là ai?

Bây giờ đã vào thu, biên cương rất lạnh, người này đi giày cỏ lộ cả ngón chân, không phải điên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì?

Nơi này rất nhiều ghế trống, người này sao nhất định đến trước mặt hắn?

Địch Thanh ngẩng đầu, rồi cảm thấy hơi run. Hắn thấy người đó đang nhìn mình. Sự trang nghiêm trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đó, mới nhìn cho dù là Bát vương gia cũng kém hơn một chút.

Tuy nhiên y phục của người đó và Bát vương gia trái ngược nhau. Bát vương gia lúc nào cũng mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trang phục sạch sẽ còn y phục của y thì chằngchịt. Y phục không nững bẩn,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn dơ, không những còn rất nhiều dầu mỡ. Địch Thanh không thể nhận ra được trang phục của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người này ban đầu màu sắc gì. Nhưng thể khẳng định là, hắn chỉ cần vắt y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phục đó thì số dầu túa ra có thể đủ để xào rau.

Đỉnh đầu người đó hơi nhô lên, mặt xanh xao. Đôi mắt không to của y đang híp lại nhìn Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh.

Địch Thanh tin rằng người này không phải kẻ điên. Vì kẻ điên chắc chắn không ánh mắt tinh khôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó. Hắn vừa nhìn thấy người đó, cảm thấy người ngày thật ra rất khôn khéo.

Thấy người đó không nói gì, cuối cùng Địch Thanh mở miệng nói:

- Ngươi việc gì?

Người đó thấy Địch Thanh mở miệng, đột nhiên nói:

- Chớ động đậy!

Thanh âm của hắn ta khàn khàn, gần như ma lực. Y nhìn Địch Thanh chằm chằm, năm ngón tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liên tục co duỗi, thần sắc hết sức trang nghiêm.

Địch Thanh thấy năm ngón tay của người đó cũng như mới nhúng vào mỡ. Cảm thấy hắn ta hẳn là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thầy tướng số. Nhưng có như thế nào hắn cũng không thể đưa người này liên hệ với thầy tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số Thiệu ung.

Tuy nhiênsao hắn từng trải nhiều rồi nên vẫn có thể bình tĩnh nhìn người đó. Lúc này hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn toàn không để ý, mọi người trong tửu quán đều nhìn hắn người đó. với một vẻ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cực kỳ quái dị.

Tay của người đó như thoa mỡ heo cuối cùng dừng lại, nói một cách trịnh trọng:

- Ngươi tâm sự!

Địch Thanh nhíu mày, một lúc lâu sau mới hỏi:

- Vậy thì sao?

- Ngươi nhanh chóng sẽ gặp một đại nạn.

Thanh âm của người đó như cố nặn từ trong họng ra.

Địch Thanh ngược lại giãn mày, thầm nghĩ đây không phải kẻ điên, ngược lại giả thần giả thánh. Hắn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối diện với tai kiếp nạn nên càng không tin những lời đe dọa của người đó. Địch Thanh chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuận miệng nói:

- Vậy thì như thế nào?

Ánh mắt người đó chút kỳ quái, thở dài rồi nói từng chữ một:

- Hương…. Ba Lạp….

Địch Thanh chợt kinh hãi, sởn da nói:

- Ngươi nói gì?

Hắn nằmcũng không ngờ, người lại nói đúng tâm sự của hắn. Hắn đặt chân đến nhiều nơi tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếm Hương Ba Lạp không ngờ bị người này nói lộ ra một cách dễ dàng như thế!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 159 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc