GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 142: Kỳ Phong (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trái tim của Địch Thanh suýt chút nữa là nhảy cả ra ngoài, khan giọng nói:

- Cách gì?

Thần sắc của Bát vương gia trở nên hoảng hốt, trong mắt chút kính sợ, cũng chút quái dị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông ta nhìn chằm chằm vào Địch Thanh, cứ như mất hồn vậy thốt ra vài chữ

- Muốn cứu Thường, trước mắt chỉ một cách, đó chính là…tìm được Hương Ba Lạp!

Hương Ba Lạp? Hương Ba Lạp gì? Tại sao Hương Ba Lạp lại thể cứu sốngThường? Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Địch Thanh nghe thấy ba từ này, ngỡ ngàng nhìn về phía Quách Tuân. Bởi vì hắn từng nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ba từ Hương Ba Lạp từ trong miệng của Quách Tuân.

Vẻ mặt của Quách Tuân dường như cũng trở nên quái dị đi, trong mắt y sự hồi tưởng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự kinh ngạc, cũng đồng dạng chút sợ hãi. Vốn y phải giải thích, nhưng y lại cúi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu xuống.

- Hương Ba Lạp gì?

Địch Thanh không kìm được hỏi.

Không ai trả lời, trong cung yên lặng như đã chết. Qua hồi lâu, một người lạnh lùng nói:

- Cho Hương Ba Lạp, cũng không cứu sống Dương Thường được!

Giọng nói rất lạnh, xen lẫn sự cảm thán tang thương, đó tuyệt đối không phải tiếng nói của Bát vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia Quách Tuân.

Địch Thanh giật mình, quay đầu lại nhìn, thấy sau lưng cách đó không xa một người đang đứng. Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhan người đó, còn già nua và tiều tụy hơn cả Bát vương gia, trong mắt người đó, không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũngý bi thương sợ hãi.

Người đó lại Lưu thái hậu! Nhưng tại sao Lưu thái hậu lại đây?

Cả người Địch Thanh run rẩy, bị một câu của Lưu thái hậu đánh đến gần như vạn kiếp bất phục. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hắn cũng chẳng lưu ý tới, thể của Bát vương gia còn run rẩy hơn cả hắn.

Bát vương gia bỗng nhiên lao ra, xẹt tới trước mắt Lưu thái hậu, khàn giọng nói:

- Ngươi…ngươi…chẳng lẽ quên rằng…Vũ Thường nó….

Vẻ mặt ông đầy kích động, cắn răng nghiến lợi, trông bộ dạng như muôn bóp chết Lưu Thái hậu tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỗ.

Ông ta quá kích động, nói chẳng liền câu.

Người bên cạnh nghe thấy, đều cảm thấy Bát vương gia muốn chỉ trích Lưu thái hậu, nói Vũ Thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vì Lưu thái hậu mất mạng. Nhưng lại cảm thấy, Bát vương gia dường như hơi kích động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chút.

Vẻ mặt Lưu thái hậu hình như cũng kích động, quát nói:

- Ngươi câm mồm!

Thân hình Bát vương gia giật nảy, không khỏi lùi về sau hai bước, cười thảm nói:

- Ta cầm mồm ư? Thái hậu, ta đã im lặng biết bao nhiêu năm nay, đến giờ phút này ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn còn muốn ta im lặng sao?Thường không xong rồi, Thường còn hy vọng…Vũ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thường nó…nó chính là…đứa con gái duy nhất của ta.

Bát vương gia không ngừng nói, lắc như muốn ngã. Bỗng chốc quỳ xuống, ngẩng đầu lên nhìn Lưu thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hậu nói:

- Ta cầu xin ngươi, cả đời này của ta chỉ cầu xin ngươi một lần. Ta xin ngươi hãy cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy Thường, trên thế gian này, chỉ ngươi mới cứu được nó, ta cầu xin ngươi.

Ông ta đột nhiên dập đầu xuống đất, vang lên tiếng bưng bưng, chỉ vài ba cái, trên trán không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã đập ra máu.

Lưu thái hậu vừa kinh kinh hãi vừa tức giận, quát lên nói:

- Ngươi điên à, mau đứng lên!

Thấy Bát vương gia chẳng màng, Lưu thái hậu ra lệnh nói:

- Quách Tuân, kéo ông ta dậy.

Quách Tuân trầm mặc suốt buổi, nghe thấy thái hậu ra lệnh, rốt cục cũng ra tay đỡ Bát vương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dậy, thấp giọng nói:

- Bát vương gia, thái hậu ấy…tấm lòng nhân hậu, chắc chắn sẽ cứu Thường.

Bát vương gia bỏ ngoài tai, vùng vẫy kêu lên:

- Quách Tuân, ngươi buông ta ra! Nếu Thường không thể sống, ta còn sống để làm gì?

Trong cung trong thoáng chốc đã rối loạn, đột nhiên một người lên tiếng nói:

- Bát hoàng thúc, ngươi đang làmthế?

Bát vương gia khẽ giật mình, ngẩng đầu lên nhìn, thấy Triệu Trinh chẳng biết từ lúc nào đã đứng ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước mặt ông.

Mấy ngày qua, mọi người bởi sự việc xảy ra trong cung ai ai cũng tâm sức tiều tụy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Triệu Trinh cũng chút uể oải, nhưng trong đám đông, không nghi ngờ gì đã một người© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tinh thần tốt nhất rồi. Y đến trước mắt Bát vương gia, cuối cùng Bát vương gia cũng không vùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫy nữa, nức nở nói:

- Thánh thượng, thần…có tội.

Ông muốn quỳ gối, Triệu Trinh kéo chừng ông ta, cảm thán nói:

- Vốn dĩ chẳng liên quan đến ngươi. Mọi chuyện đều là Thành…

Đáng ra muốn nói là chuyện do Thành Quốc Công, nhưng thấy Lưu thái hậu nhìn qua, luống cuống im bặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xoay người quỳ xuống nói:

- Hài nhi bái kiến mẫu hậu.

Y đối với Lưu thái hậu, vẫn luôn cung kính như xưa.

Lưu thái hậu hỏi:

- Con đến đây làm gì?

Triệu Trinh nói:

- Mẫu hậu, hài nhi nghe Diêm Văn Ứng nói, thân thể người không được khỏe, nên mới đến thỉnh an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người. Không ngờ nghe được người trong cung nói người đã đến đây, hài nhi không yên tâm, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã qua đây thăm hỏi.

Ba thái giám nắm quyền trong cung, Giang Đức Minh chết, Dương Hoài Mẫn bị giết, chỉ La Sùng Huân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hình như còn sống, nhưng không tung tích. Triệu Trinh quan tâm Lưu thái hậu, đem thái giám bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cạnh mình Diêm Văn Ứng điều đến bên Lưu Thái hậu.

Sắc mặt Lưu thái hậu dịu lại một chút, khẽ ho vài tiếng nói:

- Cũng không có gì, chẳng qua bị dầm mưa, chút khó chịu. Ta biết được Bát vương gia nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại con gái ruột, thay ông ta….

Do dự một lúc, cảm thấy nói vui mừng thay cũng không đúng, đau lòng thay cũng không đúng, đành nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tránh đi:

- Do đó đến đây xem xem. Triệu Nhi, mấy hôm nay ta không thượng triều, mọi việc đều phải do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con lo liệu rồi.

Lúc Lưu thái hậu nói đến việc không lên triều, sắc mặt có chút hoảng hốt. Đột nhiên nhớ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau khi cấm nội (cấm nội nơi vua ở) bị bốc hỏa, cả triều hoang mang. Ngày thứ hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi trời chưa sáng, trong cung cấm đóng chặt kín, quần thần hậu giá bên ngoài Củng Thần môn xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Triệu Trinh lên thành lâu diện kiến.

MặcTriệu Trinh, Lưu thái hậu trải qua một đêm vật vả, nhưng vẫn biết việc trấn an triều thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quan trọng nhất, sau khi mọi người giữ yên lặng, Triệu Trinh, Lưu Thái hậu xuất hiện trên lầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành của Củng Thần môn.

Vỗn dĩ chiếu theo quy tắc trong cung, xưa nay đều thái hậu đi trước thiên tử, để tỏ lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôn kính. Lưu thái hậu đi lên lầu thành trước, quần thần quỳ lạy, trong đó các văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bách quan của lưỡng phủ, tam nha, tam quán, lưỡng chế vân vân…

Bách quan quỳ gối khấu đầu với thái hậu, duy nhất chỉ Di Giản không lạy!

Đang lúc người trong cung quát tháo, Lã Di Giản không ngờ lại nói:

- Trong cungbiến, thần chỉ thấy thái hậu, chưa thấy thánh thượng, trong lòng bất an. Thần xin trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy Thánh nhan, để thần được an tâm!

Quần thần lặng im, phần lớn lúc này mới biết sự nghiêm trọng của vấn đề. Nếu thiên tử chết trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cuộc biến động trong cung, thế thì cái lạy này, chẳng phải đã để Lưu thái hậu danh chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngôn thuận đăng lên làm hoàng đế sao?

Lưu thái hậu cùng tức giận, nhưng rốt cụcta cũng không thể không cho Di Giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 các quần thần được gặp Thiên tử. Lúc Triệu Trinh lên tới lầu thành, Di Giản mới vái lạy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quần thần hào vạn tuế.

Ngọn lửa này, không những thiêu rụi tám đại điện trong cung, còn đốt biến dạng tất cả mọi thứ.

Trời giáng lửa thần, tám điện gặp nạn.

Vừa nghĩ đến đây, Lưu thái hậu không kìm được sự khiếp đảm. Ngọn lửa này đốt cháy tám toà cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điện Sùng Đức, Trường Xuân, Phúc, Hội Khánh vân vân, không hơn không kém, chỉ tám tòa cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điện! Lời tiến đoán của tiên đế không ngờ lại thành sự thật? Đây quả thực hoang đường.

Nhưng khi sự hoang đường đó thật sự xảy ra, lại tạo nên sự chấn động hai năm mười.

Lưu thái hậu mệt rồi, mỏi rồi, cũng sợ rồi. ta không biết, nếu không cho Triệu Trinh tự mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chấp chính nữa thì sẽ hiểm họa nào xảy ra đây. Gần đây ta già đi một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đáng sợ, đám thân tín Lưu Tòng Đức đều chết cả, Triệu Doãn Thăng cũng chết rồi, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta xưng vua thế thì đã sao?ta thể ngồivị trí ngai vàng được bao lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chứ?

Bởi thế mấy ngày nay Lưu thái hậu không thượng triều, ta cũng biết, mấy hôm nay không thượng triều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau này muốn chỉnh đốn triều cương thì sẽ càng khó khăn hơn nữa, nhưng trông thấy cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tượng Triệu Trinh được các quần thần quan tâm Củng Thần môn, đã có chút nguội lòng.

Cho dù ta toàn tâm toàn lực chỉnh thiên hạ thì đã sao? Đây nói cho cùng vẫn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiên hạ của Triệu gia, không thể của họ Lưu được.

Trong cung vắng vẻ, lúc Triệu Trinh nghe được tin Lưu thái hậu không lâm triều, trong ánh mắt sáng rực. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lưu thái hậu nhìn thoáng qua, đột nhiên cảm thấy trong mắt của Triệu Trinh đó xa lạ. Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải nghĩ ngợi nhiều, Triệu Trinh đã nói:

- Nếu mẫu hậu không lâm triều, hài nhi chỉ sợ mình khó lòng đảm nhận trọng trách trị vì thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hạ…

Lưu thái hậu vậy mà lại chút ý vui mừng, vốn nghĩ Triệu Trinh sẽ mời bà làm người giật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dây sau lưng, không ngờ Triệu Trinh lại nói:

- Nhưng mẫu hậu nhọc tâm bấy lâu nay, cũng mệt mỏi rồi. Nay mẫu hậu thân thể bất an, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hài nhi không cáng đáng nổi, cũng phải cắn răng gánh vác, tuyệt đối không thể để mẫu hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vất vả nữa. Xin mẫu hậu nghỉ ngơi, tất cả hãy giao cho hài nhi là được rồi!

Lưu thái hậu ngẩn người.

Triệu Trinh đã xoay người lại, nói với Bát vương gia:

- Bát vương gia, ngươi…hãy bớt đau buồn đi. Dương Thường rất trung liệt, cũng xem như hộ giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xảy ra chuyện…

Y vốncũng cho rằng Dương Thường đã chết rồi, nhưng vừa rồi nghe nói Dương Thường hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như còn may sống sót, nhất thời không biết dùng từ ngữ diễn tả thế nào cho đúng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Triệu Trinh không rỗi để tâm đến sống chết của Dương Vũ Thường, trầm ngâm một lúc nói:

- Hoàng Thúc, ngươiyêu cầu gì, sau này cứ việc nói ra được, trẫm tuyệt đối không từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chối.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 142 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc