GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 120: Cung Biến (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Quách Tuân nhận ra người đó, tên gọi Lý Tuân Úc, vốn PhòĐô uý, có thể coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mối quan hệ thông gia với Thái hậu.

Những năm gần đây, đa phần thời gian Thái hậu đều ngồi sau rèm, kể cả lần trước, khi gặp gỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sứ giả Bất Không của Thổ Phiên, Thái hậu cũng không hề lộ diện. Quách Tuân nghĩ đến điểm này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không khỏi cảm thấy quái lạ.

Quách Tuân vừa nghĩ, vừa quỳ một gối xuống, nói:

- Thần tham kiến Thái hậu.

Qua bức rèm châu, thể thấp thoáng nhìn thấy Lưu Thái hậu đặt chung trà xuống, câu đầu tiên là: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

- Quách Chỉ huy, ngươi muốn tạo phản sao?

Sau khi Địch Thanh rời khỏi cung vua, Triệu Trinh cho Thượng mỹ nhân lui xuống, chỉ giữ lại thái giám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thân cận trong cung.

Đám thị vệ cảm thấy trong lòng vừa bất an, vừa phấn chấn. Phải biết rằng, kể từ sau sự kiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “chén rượu tước binh quyền” ở thời Thái tổ, triều đình chưa từng tướng nào được dùng lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này tiếp đãi, đối tượng của “chén rượu tước binh quyền” đều những hàng Úy chấn tám phương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Còn những người đang ngồi đây, chẳng qua chỉ mấy tên Điện tiền thị vệthôi, lại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể có cơ hội cùng uống rượu với Hoàng đế, quả vinh dự một đời.

Triệu Trinh nâng chén rượu lên, nói:

- Trẫm đi đế lăng một chuyến, không ngờ lại gặp phải biến cố đáng sợ, nhiều người trung thành hộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giá phải bỏ mạng, mỗi lần nghĩ lại, trẫm đều thấy trong lòng không yên. Trước tiên, trẫm xin kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 những thị vệ đã mất một chén, thay cho lời xin lỗi.

Nói đoạn nâng ly uống một hơi cạn.

Mọi người không nói nhưng ai nấy đều cảm động, cùng với Triệu Trinh uống cạn chén rượu.

Cung nhân lại rót đầy một chén rượu cho Triệu Trinh, Triệu Trinh nâng ly rượu, nói với những người đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111mặt:

- Lần này trẫm hành sự lỗ mãng, liên lụy đến các khanh, trẫm tạ lỗi với các khanh.

Các thị vệ nhất loạt đứng lên, cùng hô không dám.

Vương Khuê nói:

- Thánh thượng, bọn chúng thần đềunhờ Thánh thượng cất nhắc, thân Điện tiền thị vệ, chức trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chính bảo vệ Thánh thượng, sớm đã không còn để ý đến chuyện sống chết nữa, lời này của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thánh thượng, quả thật chẳng khác nào giết chết chúng thần. Sau này Thánh thượng sai bảo, bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chúng thần lên núi đao, xuống biển lửa, muôn chết cũng không từ!

Gã nói rất thẳng thắn chân thành, nhưng trong lời nói lại hàm chứa ý nghĩa rất sâu xa.

Địch Thanhbên nghĩ, Vương Khuê cũng biết đêm nay Thánh thượng việc cần làm, nên dùng lời nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để ám chỉ rằng, sẽ tuân theo một cách điều kiện. Còn về phần ta, Quách đại ca bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta phải nghe theo sự sai bảo của Thánh thượng, ắt hẳn sớm đã định sẵn việc.

Định sẵn việc gì, Địch Thanh không hề biết. Nhưng cứ nghĩ, bao năm nay Quách Tuân quan tâm chăm sóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho hắn như thế, nhiệt huyết dâng lên, cũng nói:

- Vương Khuê nói không sai, nếu Thánh thượng gì sai bảo, bọn chúng thần đâu lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tuân theo.

Các thị vệ khác cũng nói:

- Nếu Thánh thượng sai bảo, bọn chúng thần xin nguyện tuân theo!

Trong thoáng chốc, trong Đế vua nhiệt huyết sôi trào, tinh thần của mọi người dâng lên mãnh liệt.

Triệu Trinh khẽ mỉm cười, nói:

- Hay lắm, vậy uống cạn chén rượu này đi.

Thấy mọi người đã uống cạn, Triệu Trinh lại nói:

- Dùng cơm thôi.

Các thị vệ đều hiểu được dụng ý của hai người Vương Khuê, Địch Thanh, cho nên uống ít rượu, ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều cơm.

Sau khi Địch Thanh ngồi xuống, không hiểu sao mắt giật giật, tâm trí không yên, càng lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 càng sợ hãi. Nhưng rốt cục là chuyện gì, thì hắn cũng không rõ.

Trương Ngọc ngồi bên cạnh, thấy hắn không yên, bèn quan tâm hỏi:

- Địch Thanh, ngươi không sao chứ?

Địch Thanh lắc đầu, nói:

- Không sao đâu.

Hắn uống liền hai chén rượu, lúc này mắt mới thôi không giật nữa. Hắn lại nghĩ: “lâu lắm rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không gặp Thường, không biết nàng ấy thế nào rồi”. Nhớ đếnnương dịu dàng như nước, yểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điệu như Nghê Thường đó, trong lòng Địch Thanh dâng lên mộtvị ngọt ngào.

Triệu Trinh tay cầm chén rượu, nghĩ thầm: “lòng trung thành của đám người này không giả, nếu quả thật phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra tay, thì chỉ thể trông cậy vào bọn họ thôi. Nhưng Thái hậu người, ôi, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hy vọng bên chỗ Quách Chỉ huy được như mong muốn của ta, nhưng mà, nếu Quách Chỉ huy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành, chẳng lẽ ta thật sự phải…”. Nghĩ đến đây, cánh tay Triệu Trinh không kìm được, lại run lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cơn.

Những đợt sấm rền càng dồn dập, từng tiếng một như vang ngay bên tai, sắc mặt Triệu Trinh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút tái nhợt.

Quách Tuân nghe Thái hậu hỏi một cách đầy hoài nghi mặt không biến sắc, trầm giọng nói:

- Không biết đâu mà Thái hậu nói ra lời này?

Lưu Thái hậu phía sau rèm nói:

- Hôm nay Thánh thượng triệu ngươi vào cung, lại giữ lại một đám thị vệ trong cung cấm, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ý gì?

Quách Tuân chậm rãi nói:

- Chắc Thánh thượng cảm kích sự trung thành của các thị vệ, cho nên mới mời mọi người vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 uống rượu thôi.

Tuân Úc bên cạnh nói:

- Người xưa dạy rằng “Lễ không dưới thứ nhân, hình không thượng Đại Phu” (lễ nghĩa không phảithứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dùng áp dụng với kẻ dưới, hình phạt không đụng được đến quan cao), hành động này của Thiên tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật không thích hợp.

Quách Tuân cười nói:

- Lời của cổ nhân nói, ý “lễ nghĩa không coi thứ dân thấp kém, hình phạt không nể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nang bậc Đại Phu”, vốn nghĩa mọi người như nhau. Thánh thượng làm vậy, cũng vừa hay đúng ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người xưa vậy.

Tuân Úc hơi đỏ mặt. Cái chức Phò Đô úy này của y, thực ranhờ Thái hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nâng đỡ, chứ bản thân thì chẳngtài cán gì. Y vốn muốn bắt bẻ Quách Tuân, chẳng ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại để cho Quách Tuân giúp mình sửa sai, nhất thời không thể đối đáp lại gì.

Lưu Thái hậu nói:

- Những thị vệ đó chẳng qua chỉ một đám người thô lỗ, Thánh thượng ngồi cùng bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao cũng không ổn.

Quách Tuân nói:

- Thái hậu, người xưa từng dạy rằng “ngọc bất trác, bất thành khí; nhân bất học, bất tri nghĩa” (ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không mài, không ra ngọc; người không học, không biết nghĩa). Thánh thượng sống trong cung thời gian dài, tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bậc đại nho dạy dỗ, nhưng rốt cục vẫn ít gần bách tính, khó thấu hiểu được những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khó khăn của bách tính. Lần này Thánh thượng xuất cung vi hành, tuy là có chút không thỏa đáng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng nhờtổ tiên phù hộ, nhờơn đức của Thái hậu, hóa nguy thành lành. Thiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghĩ, sau khi trải qua đận gian nan này, Thánh thượng sẽ càng tiến thêm một bậc, càngcăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để trị thiên hạ.

Lưu Thái hậu khẽ nhíu mày, nhất thời trầm mặc không nói năng gì. Thầm nghĩ, cái tên Quách Tuân này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không chỉ nghệ cao cường, lời ăn tiếng nói cũng hết sức sắc sảo, quả là khó đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phó. Trước kia, văn thần đều kiêng kỵ này nọ không dám nói lời thẳng trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lưu Thái hậu, còn Quách Tuân thì dấu kim trong nệm, khiến cho người ta không thể tìm ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút sai sót.

Hóa ra, Thái hậu biết được sau khi Triệu Trinh quay trở về, giữ Quách Tuân lại trong cung, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong lòng chút bất an, lại nghe nói bọn người Địch Thanh cũng theo vào thì lại càng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 yên.

Lưu Thái hậu hiểu căn bệnh trong lòng mình, căn bệnh trong lòng của ta đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thuận Dung! Lưu Thái hậu đương nhiên biết, mẹ đẻ của Triệu Trinh không phải mình, mà là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thuận Dung đang canh giữ lăng mộ cho cái thây ma Triệu Hằng kia.

Không có ngày nào bà ta lại không nhớ điều này. Lúc trước, ta nhờ vào Triệu Trinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bước lên ngôi Thái hậu, nhưng hiện nay, ta thực rất lo sợ…

Còn sợ cái gì, thì chỉ bản thân Lưu Thái hậu hiểu rõ. ta chậm chạp không chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đăng cơ, người khác đều cho rằng vì bà ta lo sợ miệng lưỡi người đời, sợ quần thần cản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trở, nhưng chỉ ta biết không phải thế.

Cái tên Quách Tuân này, nhìn thì vẻ khoáng đạt, nhưng thực ra lại rất thận trọng, dường như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để ý đến chuyện gì, nhưng khi đứng trước thị phi thì lại hết sức kiên định.

Trầm ngâm thật lâu sau, Lưu Thái hậu mới hỏi:

- Quách Chỉ huy, còn nhớ lời thề năm xưa không?

ta không nhắc lời thề gì, nhưng ta biết Quách Tuân sẽ hiểu.

Quách Tuân trầm giọng nói:

- Thần nhớ, không dám làm trái.

Lưu Thái hậu khẽ thở ra một hơi, ta biết Quách Tuân loại người một lời nói nặng tựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngàn cân, lời đã nói ra thì nhất định sẽ thực hiện, điều này cũng giúp cho ta cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy yên tâm.

Không ngờ, ngay sau đó Quách Tuân nói:

- Thái hậunhớ lời hứa với Tiên đế năm xưa không?

Sau rèm vang lên một tiếng “bộp”, chung trà rớt xuống đất. Chỉ thấy phía sau rèm, Lưu Thái hậu đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bật dậy, tức giận nói:

- Quách Tuân, sao ngươi dám ăn nói với ta như vậy?

Quách Tuân cúi đầu, nói:

- Thần không dám, thần chỉ tận trung làm việc thôi.

Tuân Úc quát lớn:

- Quách Tuân to gan, lại dám lễ với Thái hâu! Người đâu!

Không đợi y nói thêm, Lưu Thái hậu phía sau rèm đã quát:

- Đô úy! Từ khi nào ngươi cái quyền ra lệnh thay ta vậy?

Tuân Úc vốn chỉ định vỗ mông ngựa để lấy lòng, ailại vỗ trúng ngựa, cuống quýt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói:

- Thần nhất thời nóng lòng, mong Thái hậu tha tội.

Cung Trường Xuân lại trở lại yên tĩnh, có thể nghe thấy cả tiếng thở. Lưu Thái hậu phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rèm dường như đang thở dốc, một lúc lâu sau mới nói:

- Được, được lắm! Quách Tuân… ngươi rất trung thành.

Quách Tuân còn chưa trả lời, đã nghe thấy có tiếng cung nhân bẩm báo:

- Thái hậu, Diệp Bổ đầu của phủ Khai Phong Diệp Tri Thu đã đợi ngoài điện.

Lưu Thái hậu nói:

- Truyền vào.

Diệp Tri Thu bước nhẹ vào, sau khi hành lễ, Thái hậu nói:

- Diệp Tri Thu, vụ tượng Phật Đại Tướng Quốc Tự bị hủy, hiện giờ ngươi đã điều tra thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nào rồi?

Sắc mặt Quách Tuân thoáng thay đổi, đột nhiên nhớ đến vụ Ngũ long, trong lòng thấp thỏm không yên. Vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh ta chẳng chuyện phải thẹn với lòng, duy nhất chỉ có vụ Ngũ long tự ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hành động, thậm chí còn cầu xin Diệp Tri Thu đừng lấy Ngũ long từ trên người Địch Thanh.

Thái hậu hỏi như vậy, chẳng lẽ là…

Quách Tuân không nghĩ tiếp, cũng không nhìn Diệp Tri Thu, chỉ nghe thấy Diệp Tri Thu trả lời rành mạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từng chữ một:

- Thái hậu, đã có manh mối của Ngũ Long.

Triệu Trinh nâng chén rượu lên, nhưng lại không uống, đêm nay hắn còn việc phải làm, tất nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thể uống say. Các thị vệ cũng không dám uống nhiều, đều lo ăn cơm với thức nhắm, đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Triệu Trinh sai bảo.

Vài người trong lòng đã nghĩ, Thánh thượng thần sắc thận trọng như vậy, chẳng lẽ thật sự muốn đối phó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với Thái hậu?

Trong lòng Địch Thanh lại nghĩ, Thánh thượng luôn coi trọng hiếu nghĩa, bình thường không bao giờ nói một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 câu xấu về Thái hậu, trước mắt vẫn chưa biết Lưu thái hậu không phải mẹ đẻ của hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ không mạo hiểm làm chuyện bất lợi cho Thái hậu để nghe thiên hạ thóa mạ đâu. Nhưng nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không phải đối phó với Thái hậu, vậy thì hắn giữ thị vệ lại trong cung rốt cục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để làm gì?

Chẳng biết đã trải qua bao lâu, đèn nến trong cung từ chỗ sáng tỏ, rồi mờ, rồi tắt. Triệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trinh thấy trên trời mây đen dầy đặc, nhưng tiếng sấm lại càng lúc càng thưa, ánh mắt lộ vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lo lắng, đột nhiên nói:

- Trẫm một sinh mẫu (mẹ đẻ), một dưỡng mẫu (mẹ nuôi), hẳn chuyện đó các ngươi đều đã biết? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Tất cả mọi người đều gật đầu, nhưng không hiểu Hoàng thượng muốn nói đến điều gì.

Triệu Trinh nói:

- Sinh mẫu của trẫm Đại nương nương, dưỡng mẫu của trẫmTiểu nương nương, đối với trẫm đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ơn trọng như núi. Trẫm cảm kích ơn đức của hai vị mẫu hậu, đến hết đời này, tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không làm chuyện bất kính với họ, cho nhỏ nhất. Sau này, nếu như các ngươi đụng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người của hai vị Thái hậu thì nhất định phải chiếu cố nhiều hơn một chút, tuyệt đối không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đắc tội.

Các thị vệ đều ngớ người, nhưng cũng đồng thanh đáp:

- Tuân chỉ.

Triệu Trinh gật gật đầu, chưa kịp nói thêm thì thái giám vội vã bước vào, gấp gáp nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

- Thánh thượng, không hay rồi, Hoàng hậu nổi cáu trong hậu cung, đến mức đốt rèm của tẩm cung, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lửa cháy lớn rồi.

Mọi người cả kinh, đứng bật cả dậy, chỉ đợi Triệu Trinh ra lệnh một tiếng sẽ lao đi dập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lửa. Triệu Trinh thản nhiên nói:

- Để bọn họ dập lửa được rồi, cứ để cho Hoàng hậu gây chuyện, đừng làm trở ngại bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta uống rượu.

Thái giám nọ chút do dự, Triệu Trinh quát:

- Còn không lui xuống?

Thái giám không dám nói thêm, vội lui xuống. Triệu Trinh nâng chén rượu lên, chỉ nói:

- Nào, uống rượu.

Các thị vệ chỉ còn biết nâng chén rượu lên cho có, thầm nghĩ, Thánh thượng đối với Quách Hoàng hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quả không lấy một chút tình nghĩa phu thê nào. Cung Hoàng hậu bị cháy, theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói thì cũng nên hỏi thăm một chút. Nhưng những suy nghĩ đó đều chôn chặt trong lòng, ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói ra?

Triệu Trinh đột nhiên hỏi:

- Các người đều đã lấy vợ chứ?

Các thị vệ người đáp lấy vợ rồi, người đáp vẫn chưa, nhất thời nhốn nháo cả lên. Triệu Trinh cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói:

- Nếu đã cưới vợ, con trai, thì sau này nhớ báo tên lên. Những người chưa lấy vợ thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngày mai đến nội khố lĩnh năm mươi lượng bạc, coi như quà mừng của trẫm.

Các thị vệ mừng rỡ, những người đã lấy vợ đều hiểu rằng, chỉ cần báo tên lên, bất luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con mình lớn hay bé, đều thể nhận được bổng lộc mà sống. Những người chưa lấy vợ thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại nghĩ, tuy năm mươi lượng bạc cũng không phảimột con số nhỏ, nhưng quan trọng đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được Thánh thượng ban tặng, quả một vinh dự không thể diễn tả nổi.

Triệu Trinh ra sức lôi kéo những người này, lại dụng ý khác, thấy Vương Khuê từ đầu tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cuối không nói gì, hỏi:

- Vương Tán trực, ngươi thì sao? Đã có ý trung nhân chưa?

Vương Khuê nói:

- Hungcòn chưa diệt, thì làm nhà?

Mọi người liền trầm hẳn xuống, cảm thấy trong câu nói bình thản này trào dâng ý chí. Hóa ra đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 là lời của Hoắc Khứ Bệnh nói với Hán Đế. Năm đó, thời Hán Đế, Hung Nô hoành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hành, Hoắc Khứ Bệnh nhiều lần đánh dẹp Hung Nô, chiến công hiển hách. Sau khi Hoắc Khứ Bệnh trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 về, Hán Đế muốn xây sửa phủ đệ cho Hoắc Khứ Bệnh, Hoắc Khứ Bệnh bèn trả lời một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 câu như vậy. Vào thời Đại Tống, tuy thế lực Hung đã suy giảm, nhưng biên cương phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bắc lại có Khiết Đan nổi lên, người họ Hạng của Tây Bắc đảng lại nhiều lần khơi mào chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự, ý của Vương Khuêphải diệt trừ những thế lực này xong mới thành thân.

Triệu Trinh kích động trong lòng, cười nói:

- Thật khó có được người hùng tâm tráng chí như Vương khanh gia, nếu trẫm chấp chưởng triều chính, nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 định sẽ trọng dụng các khanh, đánh tan nghịch tặc!

Đoạn ngài quay sang phía Địch Thanh, nói:

- Địch Thanh, ngươi ý trung nhân chưa?

Địch Thanh cười nói:

- Thần thì không tâm như Vương Tán trực, đãý trung nhân rồi.

Triệu Trinh cười, nói:

- Không thành thân cũng tốt, thành thân cũng không tệ. Nếu quả thật không thể diệt được phiên bang, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lẽ cả đời không lấy vợ hay sao? Ý trung nhân của khanh là ai? Trẫm biết không?

Địch Thanh nói:

- Nàng ấy chỉ một dân nữ, chắc Thánh thượng không biết đâu.

Triệu Trinh mỉm cười nói:

- Vậy nếu hội, phải đưa vào trong cung cho trẫm nhìn xem. Trẫm muốn xem xem, tên tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử ngươi lừa được nương tốt của nhà nào.

Mọi người đều cười, bầu không khí ngột ngạt trong cung nhất thời hòa hoãn đi nhiều. Địch Thanh cũng cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cách ngây ngô, trong lòng cảm thấy hết sức ngọt ngào.

Triệu Trinh tuy khóe miệng cũng cười, nhưng trong mắt lại không một chút nét cười nào. Trong lòng thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghĩ, dưới gầm trời này chỉ cần một người con gái, bất luận là ai e rằng cũng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơn Quách Hoàng hậu. Nghĩ đoạn, không cưỡng nổi hướng ánh mắt nhìn về phía cung Trường Xuân. Triệu Trinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thầm nghĩ “đã lâu như thế rồi, bên chỗ Quách Tuân ra sao rồi? ”. Ngài đưa tay sờ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thiên Thư trong ngực áo, thần sắc thoáng chút lo lắng.

Đúng lúc đó, cung nhân bước vào bẩm báo:

- Khởi bẩm Thánh thượng, Bát Vương gia cầu kiến.

Lưu Thái hậu nghe nói đã tung tích của Ngũ long, rúng động, hỏi:

- Ngũ longđâu?

Diệp Tri Thu không nhìn Quách Tuân, trầm giọng nói:

- Theo như thần được biết, kẻ năm xưa làm hỏng bức tượng Phật trong Đại Tướng Quốc tự tên gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dạ Nguyệt Phi Thiên. Người này vốn là thủ hạ của Tây Bình vương Nguyên Hạo, cũng chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thiên Dạ Xoa, người tài giỏi bậc nhất trong Bát bộ.

Lưu Thái hậu chau mày, nói:

- Ta không cần biết hắnai, ta chỉ hỏi ngươi Ngũ long đâu?

ta không hề kiêng dè, bởi ta biết Quách Tuân cũng biết về Ngũ long.

Thần sắc Diệp Tri Thu vẫn bất động, nói tiếp:

- Dạ Nguyệt Phi Thiên đánh lén Thánh giá lăng Vĩnh Định, Quách Chỉ huy đã giết hắn. Thần không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tìm thấy Ngũ long trên người Dạ Nguyệt Phi Thiên.

Quách Tuân đột nhiên cảm thấy Diệp Tri Thu nói quảrất khéo. Diệp Tri Thu không nói dối Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu, nhưng điều y nói điều Thái hậu muốn hỏi hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 120 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc