GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 62: Không biết xấu hổ thì luôn có người chẳng có chút giới hạn nào.

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ông ta nghĩ rằng chỉ cần khoe ra mấy vết thương trên người là tuyệt đối thể giành chiến thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 tuyệt đối trong trận chiến luận này sao?

Hay ông ta tự tin rằng tất cả những mình đã làm với con trước đây đều không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 lại bất kỳ dấu vết nào, để giờ ông tathể đường đường chính chính đứng trên cái gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 “đỉnh cao đạo đức” mà chỉ trích nhà trường, buộc nhà trường phải cúi đầu xin lỗi ông ta? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14

thể trong quá trình giáo dục cụ thể, nhà trường hay giáo viên chủ nhiệm cũng lúc lời nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 hoặc hành động chưa hẳn thỏa đáng. Nhưng nếu xét riêng từ góc độ quan tâm, thì ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 đi nữa cũng đều làm tốt hơn ông ta cái người gọi “người cha” này gấp nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 lần. Tất cả những điều ấy, mọi người đều ghi nhớ trong lòng.

Bao gồm cả người mẹ vốn luôn bị xem nhẹ trong những chuyện lớn như thế này.

Dương Hồng ôm con trai, cẩn thận dùng tăm bông làm ẩm môi cho nó. Chưa bao giờ nghĩ rằng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 chỉ mới đi công tác một tuần thôi mà con trai mình lại thành ra thế này. Nếu sớm biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Đường Minh sẽ đối xử với con như vậy, cho phải trở mặt với ông ta, bà cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 sẽ kiên quyết giành lại quyền nuôi dưỡng.

Nhưng giờ nói gì cũng đã muộn.

Sai lầm lớn đã thành, chẳng thể quay ngược thời gian để làm cho tay chân con không bị gãy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Điều thể làm bây giờ chỉ tiếp tục chăm sóc nó, để ít chịu khổ hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Thế nhưng khi nhìn đứa con nằm trên giường bệnh, lòng Dương Hồng lại chua xót đến lạ, gần như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 khẩn cầu:
“Tuấn Kiệt, nghe lời mẹ, đừng gây chuyện nữa được không?”

Gây chuyện? Sự phản kháng của mình, trong mắt người khác, chỉ là “gây chuyện” thôi sao?

Sự dịu dàng trong mắt Đường Tuấn Kiệt vụt tắt không còn sót lại chút gì, chỉ còn lại sự lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nhạt tận. người quấn đầy băng, việc xoay người cũng rất khó khăn, cậu vẫn cố chấp quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 mặt đi, dùng cách của mình để chống lại sự gần gũi của mẹ:
“Chẳng phải mẹ đã ly hôn, đi tìm cuộc sống mới của mình sao? Vậy mẹ cứ đi đi, sao còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 quay lại tìm con?”

Cậu rẻ mạt đến thế sao? Giống như con mèo, con chó nhỏ —— khi muốn thì đến ngó qua hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cái, còn khi chán thì vứt bỏ như giày rách. Mẹ đã buông tay cậu trước rồi, thì giờ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 đừng quay lại đóng vai “người mẹ tốt”, cậu không cần!

Dương Hồng chỉ thấy trái tim mình thắt lại thành một khối. Mười tháng mang nặng đẻ đau mới sinh ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nó, sao giờ thể lạnh lùng nói với như vậy, như thể giữa họ không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 mẹ con thân thiết nhất, mà là hai kẻ thù căm ghét nhau.

chỉ muốn con trai nhìn mình một cách bình thản:
“Tuấn Kiệt, mẹ cũng chẳng còn cách nào khác. Mẹ đã nói rồi, mẹ ba con sống với nhau không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nổi nữa. Nhưng con vẫn luôn là bảo bối quan trọng nhất trong lòng mẹ…”

Tất cả đều giả. Mẹ đã cuộc sống mới của riêng mình, giờ nói mấy câu này chẳng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cũng chỉ lấy lệ.

Nếu trước đây, Đường Tuấn Kiệt chắc chắn sẽ chìm đắm trong chút hạnh phúc ngắn ngủi ấy. Nhưng giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cậu đã hoàn toàn tỉnh táo, không muốn tiếp tục đóng vai “mẹ hiền con hiếu” trong phòng bệnh nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Cậu trực tiếp vạch trần bà:
“Vậy thì sao? Trong lòng mẹ chỉ con? Lần trước chẳng phải tổ chức sinh nhật cho con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 riêng mẹ bỏ con đó sao? Mẹ hứa bao lâu rồi mới đến thăm con một lần, nhưng cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cùng lại lật lọng.”

Nhất là khicon gái riêng đó nghe nói thành tích học tập rất khá, đi họp phụ huynh cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 chắc chắn khiến mẹ thấy nở mày nở mặt hơn nhiều, bên đó không cần bị thầy cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 gọi tên phê bình như khi đi họp cho cậu.

Đường Tuấn Kiệt gần như là tận hưởng việc được nhìn thấy vẻ xấu hổ trên mặt mẹ mình, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 còn không ngại châm thêm lửa:
“Họp phụ huynh cũng thế, mẹ chọn nó, chứ không phải con. Cả lớp chỉ con với một bạn khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14phụ huynh không đến.bạn kia thì cả nhà một sự cố ngoài ý muốn nên đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 đang nằm viện.”

Nói cách khác, người duy nhất thật sự không ai quan tâm, đáng thương nhất, chỉ mình cậu.

Từ lúc đó, cậu đã nhận thức rất điều này.

Đúng, thầytừng nói với cậu rất nhiều lần rằng, nếu không thể dựa vào cha mẹ thì chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thể tự mình đứng lên, để mọi người biết rốt cuộc cậu Đường Tuấn Kiệt – là ai.

Nhưng bản thân cậu vốn lười biếng, ham ăn chơi, chẳng hề muốn chịu khổ học hành. Cậu lại càng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thấy cha mẹ ruột của mình quá sung sướng, ràng chẳng mấy khi quản cậu, vậy mà đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 đâu cũng khoe khoang mình vất vả thế nào.

Bọn họ dựa vào cái gì? Dựa vào cái để ngồi phía sau hưởng thụ sự đồng tình của người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 khác?!

Như thể việcmột đứa con như cậu là bất hạnh của họ vậy! Nhưng nói cho ràng,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ràng chính họ mới nguyên nhân khiến mọi chuyện thành ra thế này. Chính họ đã biến cậu thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 một “đứa con hư” trong mắt người khác!

Họ không trách nhiệmsao!

Nếu đã như thế, thì thà kéo cả hai kẻ “cha mẹ vô dụng” ấy xuống bùn cùng mình, còn hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 là một mình chịu khổ. Đường Tuấn Kiệt bỗng bật cười, vẻ mặt tựa hồ chẳng chút u ám:
“Nếu con muốn kéo cả hai người xuống thống khổ cùng con thì sao?”

Không cần họ biết cậu khổ sở thế nào, chỉ cần để họ cùng cậu chịu khổ đủ.

Dương Hồng đột nhiên đứng bật dậy, không tin nổi nhìn con trai mình:
“Tuấn Kiệt, sao con lại trở thành như thế này?”

“Mẹ, hay chúng ta cùng chết đi. Hoặc kéo cả Đường Minh nhảy xuống, ai đi cùng con cũng được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 con không chọn đâu…” Nụ cười trên mặt Đường Tuấn Kiệt càng rực rỡ, như thể trước mắt đã hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ra viễn cảnhcậu khao khát: “Con thử rồi, nhảy xuống hình như cũng chỉ vậy thôi, chẳng đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 như tưởng tượng…”

Dương Hồng lùi liền mấy bước, mặt cắt không còn giọt máu. thậm chí không biết nên trả lời thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nào, chỉ thể gượng gạo tìm cớ thoát thân:
“Ờ… hình như tới giờ ăn cơm rồi, mẹ đi xem trưa nay bệnh viện món gì.”

gần như chạy trốn khỏi phòng bệnh, dáng vẻ hoảng loạn như thể ma đuổi sau lưng.

Ha, cái gọi tình yêu, tất cả đều chỉ để lừa kẻ ngốc. Trước đây cậu còn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thứ gọi “tình yêu” ấy che mắt, giờ cậu chỉ muốn kéo cả hai người kia xuống địa ngục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cùng mình. Còn trường học, chẳng qua chỉ sân khấu để cậu biểu diễn thôi.

Bên ngoài cổng trường, người xem ngày càng đông, gần như chật cứng cả lối vào.

Đường Minh cầm loa, giọng lặp đi lặp lại, rót vào tai đám đông:
“Nhà trường bức tử học sinh, chính sách áp lực cao khiến học sinh phải nhảy lầu. Giáo dục không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 chỉ dựa vào thành tích, hãy trả lại thời gian cho các em, để các em thật sự một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 tuổi thơ hạnh phúc!”

Khẩu hiệu nghe cũng miều lắm, như thể chỉ cần nói vậy là ông ta có thể biến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 một người cha tốt.

Nhưng hiệu quả đáng chết là… rất hữu hiệu. Chỉ trong chốc lát, đã đẩy nhà trường lên “giàn lửa”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Lúc này, giải pháp không phải đôi co với Đường Minh để phân định trách nhiệm giữa trường© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 gia đình, phải công khai toàn bộ sự thật vụ nhảy lầu, từ đầu đến cuối, cho công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 chúng thấy. như vậy mới thể bảo vệ uy tín của trường trong lòng mọi người. Nếu ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 từ đầu họ cố giấu giếm, ngược lại sẽ dẫn đến hậu quả tồi tệ nhất.

thế, vấn đề không phải không chứng cứ, khi chứng cứ xuất hiện thì phải lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 tức đưa ra kết luận, không thể tùy tiện xử lý.

Điểm mấu chốt thể xoay chuyển cục diện chính thái độ và lời nói của Đường Tuấn Kiệt. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cần đứa trẻ còn sống, mọi thứ khác đều thể từ từ thương lượng. Nghĩ vậy, ban lãnh đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nhà trường lập tức hành động.

May mà hiệu trưởng sáng nay đi họp Sở Giáo dục, không mặt trường, nên thể trực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 tiếp đứng ra xử lý. Hôm qua nhà trường đã bàn bạc, giao cho Chúc Viện nghỉ tiết hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 để tới bệnh viện theo sát tình trạng thể chấttinh thần của học sinh.

Hai người kia không bị giam trong trường, lập tức đã cho họ thêm rất nhiều khoảng trống để xoay chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 tình thế.

Chúc Viện vốn định tự mình vào trước xem Đường Tuấn Kiệt, nhưng vừa tới cửa đã nghe thấy cậu đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cãi nhau với mẹ.cố ý né sang một bên, để lại trọn vẹn không gian cho hai mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 con nói chuyện. Nhân lúc chờ, định đợi hiệu trưởng đến để cùng vào, ít nhất cũng thể hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 được thái độ coi trọng của nhà trường.

Chỉ trong nửa tiếng đồng hồ, Dương Hồng đã lau khô hết nước mắt, lại trở về dáng vẻ mạnh mẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thường ngày. Thấy hai người bước vào, vội vàng đón, lễ phép nói:
“Thật xin lỗi, ràngcon nhà tôi gây thêm phiền phức cho trường, còn phải làm phiền các thầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14đến đây một chuyến…”

Đường Tuấn Kiệt hoàn toàn mất kiên nhẫn, lập tức vạch trần mục đích của hiệu trưởng:
“Các người đến muốn tôi nói trường học không trách nhiệm đúng không? Muốn thì cứ nói thẳng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 khỏi phải vòng vo, lãng phí thời gian nghỉ ngơi của tôi.”

“Tuấn Kiệt! Con sao lại nói chuyện với thầynhư vậy, mau xin lỗi!” Dương Hồng vội kéo tay cậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nhưng đổi lại chỉ ánh mắt càng thêm lạnh nhạt của Đường Tuấn Kiệt.

“Làm gì? Giờ mới diễn trò làm mẹ tốt sao? Đừng chạm vào tôi!”

Cậu chẳng hề để tâm đến hành động của bà,quay sang nói thẳng với hiệu trưởng:
“Tôi biết trường muốn gì. Tôi bị thế này thực sự không liên quan đến trường, tôi cũng không đổ vạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cho các người. Ai làm thì người đó chịu, đâychuyện của Đường Minh, sao lại lôi người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 vào? Nhưng ở trường tôi thật sự chẳng vui vẻ gì, áp lực học tập rất nặng…”

Chưa để cậu nói hết, hiệu trưởng đã tỏ ý thông cảm:
“Đúng vậy, hiện nay áp lực học tập đúng lớn, mỗi học sinh đều có cách học riêng, không nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ép buộc. Thế này nhé, tôi sẽ để Chúc giao cho em những nhiệm vụ học tập phù hợp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Vốn dĩ nhà trường luôn chú ý đến sự phát triển của từng học sinh.”

Tuy biết hiệu trưởng đang nói lời giao, nhưng Đường Tuấn Kiệt vẫn thấy vừa tai. Nhà trường thầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14chưa bao giờ chỉ trích cậu hoàn toàn.

Cậu biết mình đangxử như một thằng hỗn xược, nhưng chẳng lẽ Đường Minhngười bình thường sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Ở nhà lúc nào cũng chỉ mắng chửi một mình cậu. Làm cha thì nghiễm nhiên lúc nào cũng đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 sao?

Đóđạo lý gì chứ!

Chỉ nghĩ đến cảnh Đường Minh bị người khác công kích, trên mặt cậu liền hiện ra nụ cười không kìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 nổi:
“Hiệu trưởng, hôm qua Đường Minh nói sẽ cho người đến phá cổng trường, ông ta tìm người chưa? Các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 người tuyệt đối đừng bỏ qua, phải kiện ông ta. Nếu không dạy cho ông ta một bài học, loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 người như ông ta sau này chắc chắn còn làm chuyện xấu. Phải dạy ông ta một lần cho nhớ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 Trường học tuyệt đối đừng lùi bước, cũng đừng hòa giải. Ông ta phụ huynh thì trường phải nhường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 ông ta sao?”

Cậu càng nói càng kích động, ánh mắt lóe lên sự hưng phấn khiến người khác lạnh sống lưng.

Chúc Viện càng thấy một sự thật đáng buồn —— mối quan hệ gia đình méo mó này đã hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 toàn biến Đường Tuấn Kiệt thành một con người khác. Cách giáo dục sai lầm của cha cậu đã khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 cậu dần trở thành một kẻ như quái vật.

Nhưng trong nhà này, cậu dường như vẫnngười “bệnh nhẹ” nhất.

chỉ thể đứng nhìn, bất lực khi thấy cậu từng bước tiến gần vực thẳm, bởi kẻ gây ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 mọi chuyện chưa từng nằm trong tầm kiểm soát của nàng. Giờ đây, việc họthể làm, thực ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 chỉ là bảo vệ nhà trường và… có lẽ giúp đỡ cậu, nếu cậu chịu để họ giúp.

Nhưng Đường Tuấn Kiệt đã chuẩn bị kỹ càng cho trận chiến này, cậu đã chờ đợi rất lâu.

Những điều cậu nói, Đường Minh xưa nay không kiên nhẫn nghe, chỉ cho cậu đang làm màu. Vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.14 thì lần này, cậu sẽ nói cho cả thiên hạ cùng biết.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường full, Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường online, read Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường, Đang cập nhật Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 62 — Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc