GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 94

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Văn Hi hít sâu một hơi, tự nói với mình rằng Bì Tu rất tốt, ít nhất cũng quan tâm đến người trong nhà cho nên mới chuẩn bị cẩn thận như vậy, tuy rằng phương hướng chuẩn bị hơi sai sai, thế nhưng ít nhất cũng có tâm.
Y nhắm mắt rồi lại mở mắt, nở một nụ cười với Tu, nhẹ nhàng bảo: “Chuẩn bị nhiều thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này chắc vất vả lắm nhỉ?”
“Không vất vả không vất vả, vì nhân dân phục vụ thôi mà.” Bì Tu xoa xoa mặt mình, chép miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo: “Tôi đi tẩy trang cái đã, em đưa mấy món này cho cha mẹ ông nội nhé.”
Văn Hi nhận lấy túi quà đỏ từ tay Tu, nhỏ với hắn: “Đi tẩy trang thì tiện thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tắm luôn đi, anh thay bộ đồ bình thường rồi hẵng xuống.”
“Sao vậy? Không phải em nói tôi mặc com rất đẹp à?”Tu nhìn y.
Văn Hi: “Ừ thì đẹp, nhưng anh mặc lúc này, em chỉ cảm thấy đầu óc anh vấn đề thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mau lên lầu thay quần áo đi, em dìu ông vào cho.”
Tu đáprồi giơ tay vẫy đám hầu tinh lại bảo: “Tiếp đón chú, dì, ông chị cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàng hoàng nghe chưa, bằng không chúng mày sẽ bị trừ lương.”
Đám hầu tinh vâng vâng dạ dạ, đứa nào đứa nấy tranh nhau dẫn người nhà họ Văn đi vào trong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông Văn vỗ vỗ tay phu nhân, thì thầm nói nhỏ: “Tôi mới mấy trăm tuổi, cậu ta tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một vạn tuổi, tôi bị cậu ta gọi một tiếng chú muốn tổn thọ quá.”
“Tổn thọ cái gì? Ông làmcòn thọtổn? Chết mấy trăm năm rồi vẫn mắc chứng si © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngốc tuổi già à? Tôi thấy cậu ta rất tốt, rất quan tâm tới Hoài Ngọc, thằngĐào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương yêu cái Thiến…..”
Nói đoạn,Văn nhìn trên nhìn dưới đánh giá ông Văn, gạt phắt tay ông ra: “Dù sao cũng hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão già nhà ông.”
Ông Văn: ……
Văn Hi định dìu ông cụ vào cửa, nhưng đi đến cửa thì ông cụ dừng lại, ngẩng đầu quan sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái biển hiệu một hồi lâu, gật đầu bình phẩm: “Hai chữ “Quán Cơm” tuy đơn giản nhưng lại đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trúng vào chủ đề, không lan man dài dòng, vừa giản dị cũng rất đỗi tự nhiên.”
Ông cụ vỗ vai Văn Hi cảm khái: “Cậu ta quả là đại trí giả ngu!”
Ông Văn lập tức tiếp lời, tán thành lời nói của cha mình: “Đúng như thế, huống chi cái tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này còn rất độc đáo, khiến người ta nhìn một lần mãi khó quên, cũng coi như cái đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẫn khách.”
Văn Hi cười gượng, thật sự không tiện nói rằng Bì Tu không nghĩ ra tên quán nên đặt luôn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này cho tiện.
Y dìu ông cụ vào cửa, nhìn thấy trong quán cơm được trang hoàng tươm tất, y cũng lấy làm ngạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên, chẳng biết hôm qua họdằn vặt cho mình mệt lử trên giường rồi một mình xuống lầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuẩn bị mất bao lâu.
Mấy cái bàn tròn bàn vuông lầu một đều được chuyển đi hết, nhường chỗ cho bình phong giá đèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bồn hoa kệ sách, thảm trải sàn cũng đổi sang lại thảm Ba Tư cao cấp nhất, trong cái bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắc Trung Quốc lại xen lẫn nét phong tình dị vực và nguyên tố hiện đại, không phải phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách hoàng kim nhà giàu mới nổi của lão yêu quái xưa nay, Văn Hi thật lòng phải khen ngợi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Y đỡ ông nội ngồi xuống ghế tựa, đang định mở lời nói chuyện thì đột nhiên nghe chị cả thét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên sợ hãi.
Văn hoàng hậu nhảy dựng sang bên, thấy dưới chân mình chỉ một con mèo trắng khổng lồ thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vỗ ngực cảm thán: “Làm chị sợ muốn chết, chị còn tưởng cái gì, thì racon © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mèo.”
Chiêu Tài ngẩng cái mặt mâm núc ních lông của mình lên nhìn xinh đẹp rồi kêu một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 meooo, trái tim Văn hoàng hậu mềm nhũn, cũng gọi lại meo meo ròi cúi xuống bế Chiêu Tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên áng chừng: “Đây là mèo nhà ai nuôi thế này, sao đáng yêu quá vậy?”
Tiểu giao nhân nắm tay Thiệu Đệ đứng một bên, mặt mũi nhăn nhó ghét bỏ, nói: “Có phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cần em béo với lắm lông cũng sẽ được xinh gái ôm hôn không?”
An đẩy kính mắt: “Mọi người đều biết, tất cả sinh vật béo đều rất đáng yêu, ngoại trừ sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vật hình người.”
Bì Thiệu Đệ nhìn em trai rồi lại nhìn Văn Hi, buông tay Tiểu Giao ra chạy tới gọi mẹ ơi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Cái tay bưng chén trà của Văn lão gia run lên, trà dính cả lên bộ râu mép trắng. Ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 run run đặt chén trà lên bàn, hỏi Văn Hi: “Hoài Ngọc à, vừa rồi ông có nghe nhầm không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy?”
Để chứng minh rằng tai ông cụ không vấn đề gì, Thiệu Đệ lại quay về phía Văn Hi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi một tiếng mẹ ơi lanh lảnh, còn rất lễ phép gọi ông Văn Vănông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoại.
kéo tay Văn Hi hỏi: “Ông này thì con phải gọi ạ?”
“Gọi là…..” Văn Hi suy nghĩ: “Gọi cố đi.”
Ông Văn hoàn hồn nhìn chằm chằm Bì Thiệu Đệ, đôi môi giật giật, một câu nói chẳng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao nói ra khỏi miệng được, chỉthể quay sang hỏi Văn Hi với vẻ mặt kỳ vọng: “Hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngọc à, vừa rồi đứa nhỏ này gọi nhầm đúng không, đáng lẽ phải gọi con cha đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?”
Con trai à, cha van con, chỉ cần con cho cha một ánh mắt khẳng định thôi! Cha sẽ xem như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình chỉ sợ bóng sợ gió một lần!
“Bình thường thằng toàn gọi như thế, không sửa được ạ.” Văn Hi trấn an cha mình: “Cha yên tâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây là đứa nhỏ mà Bì Tu nuôi lớn chứ không phải do con đẻ ra đâu.”
Trái tim ông Văn trở về trong lồng ngực, ông nở nụ cười vớiVăn, lòng thầm niệm A Di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đà Phật Darwin phù hộ, không để cho con trai mình tiến hóa ra cái công năng kỳ quái gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Song ông mới yên tâm chưa được bao lâu thì liền nghe thằng cháu nhớn của mình gọi con mèo mập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong tay con gái mình là em trai.
Hay lắm, lần này thằng cháu nhỏ thậm chí còn không phải người, ông Văn chịu hết nổi nữa, kêu ặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tiếng như muốn ngất đi. Văn lanh lẹ bẹo đùi ông chồng một cái, cứu ông trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về với thực tại.
“Ổn định lại coi, ông đã chết rồicòn thở dốc được, cháu nhỏ con mèo thì vấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đề gì?” Văn nắm chặt tay chồng truyền cho ông dũng khí, đoạn quay sang cười hỏi con trai: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Hoài Ngọc à, cái cậu Tu này trôngvẻ tiên nhân ngoại cảnh, cha mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn chưa biết lai lịch cậu ta là thế nào.”
Văn Thiến ngồi bên cạnh nhìn Văn Hi lúng ta lúng túng cười chẳng khép nổi miệng, song vẫn chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động lên tiếng giải vây cho y: “Bì Tu thụy thú Tỳ Hưu, chínhloài chiêu tài tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo tụ phúc khí đấy mẹ.”
Văn vốn tưởng chỉ tiên nhân tu vi lợi hại thôi, không ngờ thậm chí còn chẳng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người, liếc mắt nhìn ông chồng lại sắp lăn ra ngất xỉu của mình, hồi hộp hỏi Đào Đề: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Còn Tiểu Đào thì sao?”
Đào Đề hắng giọng: “Dạ thưa mẹ vợ, con con trai của chân long, là một con Thao Thiết ạ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Hay lắm, cả hai đứa đều không phải người, ông Văn lại lần nữa chịu hết nổi, trong đầu tưởng tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dáng vẻ tủi thân uất ức của con trai con gái khi phải dâng mình hầu hạ yêu thú, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông lau mắt hỏi: “Thế, thế không phải người, thì sau này con của cái Thiến đẻ ra sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trông như nào?”
Văn Thiến ngẩn người, songlập tức cười đáp: “Cha hỏi cái vậy chứ, cha nghĩ nhiều quá rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó.”
Đào Đề cúi đầu không để cho người khác nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình, chủ động nói: “Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con lai nên khôngkhả năng sinh nở, nhưng xin cha vợmẹ vợ yên tâm, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất định sẽ không để cho Thiến Nương chịu tủi thân.”
Văn Thiến cười đặt tay lên vai Đào Đề, nói với cha mẹ: “Cha mẹ, trong hơn 600 năm qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh Đào luôn rất tốt với con, hai người không cần lo lắng, anh ấy chưa từng để con phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu tủi hờn khổ sở bao giờ.”
Nhìn thấy nụ cười từ tận đáy lòng của Văn Thiến, Văn gật đầu nói: “Vậy thì tốt rồi, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì tốt rồi.”
Văn Hi thấy thế cũng nói: “Bì Tu cũng rất tốt với con, nếu không nhờ anh ấy thì bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ con chẳng thể được nói chuyện với cha mẹ thế này.”
“Meooo —— “
Chiêu Tài kêu một tiếng rồi nhảy xuống khỏi người Văn hoàng hậu, vẫy đuôi đi đến bên cạnh ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bà ngoại, chớp chớp đôi mắt to tròn cọ cọ lên chân bọn họ, rồi còn nằm ra đất ngửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bụng đòi xoa.
Ông Văn cúi đầu nhìn, phát hiện mông mèo không tiểu cúc hoa, ông nắm chặt tayVăn: “Phu….. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phu nhân ơi.”
“Gọi cái gì.” Văn hất tay ông ra: “Trông cái dáng vẻ không tiền đồ của ông kìa, cháu trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang đòi ôm đấy. Thế ông lại chẳng phản ứngà?”
Ông Văn khịt khịt mũi, nhìn chằm chằm con mèo mập mạp dưới đất hồi lâu rồi mới khom lưng ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Chiêu Tài vào trong lòng, miệng nói “Để ông ôm con nào”, nhưng trong bụng thì nghĩ ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể cho ông một cái ôm để an ủi con tim già cỗi đã ngừng đập này không.
Tiểu giao nhân đứng tại chỗ, thấy bên trái thì chổi tinh được Văn Hi kéo nói chuyện, bên phải thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con yêu quái mập đjt rụng lông kia đang được ôm ấp xoa bụng, thế là liền phồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẩu môi tức tối.
dẩu môi chưa bao lâu, tiểu giao nhân chợt cảm thấy thể mình nhẹ bẫng, được người ta bế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên.
“Tiểu tiên đồngđâu ra thế này?” Văn hoàng hậu nhìn cái mặt mũm mĩm như đúc từ ngọc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nó, cầm lòng không đặng thơm nó một cái, rồi hỏi Văn Hi: “Hoài Ngọc à, nói cho chị biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây phải đứa thứ ba nhà em không vậy?”
Tiểu giao nhân được đẹp gái thơm một cái, ngẩn ngơ một thoáng rồi cười khanh khách ôm cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn hoàng hậu chủ động trả lời: “Không phải ạ, con giao nhân hoàng tới đây nghỉ hè.”
Văn Hi gật đầu: “Là đứa nhỏ họ hàng của đầu bếp nhà em.”
“Ra là thế.” Văn Hoàng Hậu liền chăm chú nhìn tiểu giao nhân một hồi rồi ghé lại gần cọ cọ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mũi với nó: “Đáng yêu quá đi……”
Tiểu giao nhân cười khúc khích, cũng ghé lại thơm lên mặt Văn hoàng hậu: “Dì xinh đẹp thơm quá.”
“Dì thích con rồi nha.” Văn hoàng hậu suy nghĩ một chốc rồi lấy trong túi ra một cái khóa nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bằng vàng, đặt vào tay tiểu giao nhân: “Dì tặng con cái này nhé?”
Tiểu giao nhân nhận lấy quà, lại thơm Văn hoàng hậu một cái nữa.
Văn Hi thấy thế, bèn gọi chị à.
“Chị không sao.” Văn hoàng hậu ôm tiểu giao nhân ánh chừng một chút, mỉm cười nói: “Nhớ hồi Vinh Nhi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn bé, cũng nhỏ nhỏ mềm mềm như này, nhưng chị lại không được ôm như thế.”
khẽ cười: “Cứ luôn nghĩ phải làm một hoàng hậu tốt chu toàn lễ nghi, lại không nghĩ phải làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người mẹ tốt. Ngoảnh đầu nhìn lại một giấc mộng vô, tuy đã chẳng còn bên cạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng chị vẫn luôn cảm thấy lỗi với Vinh Nhi.”
Văn Hi vỗ vai chị an ủi: “Đều qua hết rồi chị à, đừng nghĩ đến nữa.”
“Không sao, chị không khổ sở.” Văn hoàng hậu nở nụ cười với Văn Hi, chợt nghe tiếng rèm che vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lách cách, thấy Bì Tu mặc áo cộc quần dài bình thường đi xuống lầu, cuối cùng cũng hài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng gật đầu nói: “Mặc như này mới thoải mái chứ.”
Văn Hi cũng ngắm nghía, tuy tóc Tu vẫn vuốt sáp, nhưng ít ra mặt mũi cũng rửa sạch© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quần áo cũng mặc như người bình thường rồi.
Ban đầu y định cùngTu kính ông nội cha mẹ một chén trà, song tâm Văn lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia cứ lấn cấn vụ một vạn tuổi này nên liền giữ vaiTu lại, cùng người nhà họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn khom lưng thi lễ với Đào Đề Tu.
Tu vội đưa tay đỡ ông cụ dậy, ông thở dài nói: “Những năm qua, cám ơn các vị đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chăm sóc cho Văn Hi Văn Thiến, nếu không nhờ hai vị thì hiện giờ người nhà chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đã chẳng thể gặp gỡ đoàn tụ.”
Đào Đề: “Ông nói vậy ạ, vốn đều người một nhà với nhau mà, khách sáo như thế làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ.”
“Đừng khách sao như thế ạ, Văn Hi vẫn luôn mong nhớ người thân, cho nên con mới nhờ vả Phùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đô giúp đỡ để người một nhà được gặp lại nhau.” Tu chợt cau mày hỏi: “Những người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Văn gia không tới cùng sao?”
Ông cụ cười đáp: “Tất cả mọi người đã đi đầu thai hết rồi, chỉ còn mấy người chúng ta thôi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Văn Hi sững sờ: “Vì sao mọi người lại……”
Ông kéo tay Văn Hi tay vỗ vỗ: “Vốn ngày đầu thai của chúng ta cũng đến rồi, nhưng đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân dưới âm gian nói con Thiến Nương còn nhân gian, hồn phách chưa tan, thể sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này vẫn còn hội gặp lại, ta cha mẹ chị gái con mới bàn bạc với nhau, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy không được nhìn mặt hai con một lần thì đầu thai cũng chẳng ngủ yên nổi.”
Đôi mắt ông cụ rốt cuộc đỏ lên, hai giọt nước mắt lăn xuống: “Hiện tại nhìn thấy hai con, chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta cũng coi như an lòng rồi.”
Editor: Không biết có hoàn được trong năm nay không, còn những mười mấy chap nữa, không biết có cố mỗi ngày một chap được không, tui không muốn lai rai sang năm sau.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Linh dị, truyện Linh dị hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra full, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra online, read Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Hải Kinh Lạc Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 94 — Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc