GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 8

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lúc thức giấc, Văn Hi cảm nhận được cái nóng hiếm thấy, y muốn vươn mình nhưng lại không nhúc nhích được, y dùng mặt cọ cọ bên cạnh, sau khi cảm giác ấm áp thì y sực tỉnh lại, mở mắt nhận ra tình cảnh hiện tại của mình.
Y bịTu ôm chặt trong ngực, ôm theo cái kiểu tay chân quấn quýt.
Tuy mấy ngày trước cũng từng ôm nhau ngủ rồi, nhưng ít nhất y còn mặc quần áo nguyên lành trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người, không bị tháo dây phanh ngực, da dẻ dán chặt vào người Tu thế này.
Y đen mặt ngồi dậy buộc chặt áo lại, sau đó giơ tay tát cái bốp lên mặtTu, dấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay đỏ au ịn lên mặt, trực tiếp đánh thức lão yêu quái.
Tu bụm mặt vừa mở mắt liền muốn chửi người, nhưng lời còn chưa nói ra khỏi miệng thì nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt Văn Hi đã rơi xuống trước.
“Cậu khóc cái gì?” Tu sửng sốt, người bị đánh hắnmà, nếu khóc thì cũng hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóc mới đúng.
Văn Hi che mặt nức nở: “Tôi mơ thấy trước đây trong nhà xảy ra biến cố.”
Tu ngồi dậy: “Mơ thấy ác mộng à?”
Văn Hi gật đầu lắp bắp hỏi: “Mặt anh không sao chứ, hình như vừa nãy tôi đánh anh.”
Tu lặng lẽ nhìn y, dấu tay trên mặt sưng to đùng, lòng Văn Hi bồn chồn, không biết© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lừa được trót lọt không.
“Không sao, đâu phải cậu cố ý, chỉ điều hồn quá nhẹ, lát nữa bảo mấy đứa hầm ít canh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho cậu uống.” Tu vừa hờ hững nói vừa nằm xuống, trong lòng suy nghĩ làm sao để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dạy bảo nhóc con xạo sự này.
Tu đang nghĩ thì nghe thấy con quỷ trong ngực hỏi: “Hôm qua anh hỏi được tung tích của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thao Thiết không?”
“Vẫn chưa.” Tu hoàn hồn: “Người quencủa cậu còn muốn đặt điều kiện với tôi nữa, bảo nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi không giúp thì sẽ không khai ra chuyện ta biết.”
Văn Hi ngớ người: “Người quennào cơ?”
“Cô ta nói cậu từng khen ta hát khúc rất hay, còn hứa giúp ta hoàn thành một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm nguyện, không phải người quen cũ thì gì?” Tu thản nhiên nói: “Lẽ nào Văn công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quý nhân hay quên chuyện, đã không nhớ mình từng thuận miệng nói như vậy rồi?”
Văn Hi suy nghĩ một chút, hình như hôm ấy sinh nhật mình uống nhiều quá, sau đó lôi kéo một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đào hát khen mấy câu, thưởng chút bảo bối, thế nhưng có hứa hẹnhay không thì y không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ rõ.
Có lẽ từng nói, cũnglẽ chưa từng, song những việc ấy đều chẳng quan trọng. Hiện giờ đến bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân mình y cũng không lo nổi, còn nói đến hoàn thành tâm nguyện cho người khác nữa.
Tu thấy y cau mày không nói lời nào, bèn vươn tay nhẹ nhàng xoa nắn mi tâm y, bảo: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Không nhớ được thì đừng cố.”
“Anh không hỏi đi về luôn à?” Văn Hi ngẩng đầu nhìn hắn: “Cô ấy còn….. còn sống không vậy?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Tu tức cười: “Cô ta đã quỷ rồi, tôi thiên vương lão tử cũng không thể khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta chết thêm lần nữa.”
“Tuy nhiên hôm qua tôi quả thực rất tức giận, thiếu chút nữa quậtta tan thành mây khói.” Hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vén lọn tóc buông trước ngực của Văn Hi ra sau tai, “Cơ mà tôi nhịn được.”
Văn Hi nhất thời không biết nên nói gì, chẳng lẽ muốn y vỗ tay khen họ này giỏi quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ư?
“Cũng bởi tôi quá nóng giận, cho nên lúc lên giường ngủ tôi cực kỳ nóng, bèn cởi đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu ra.” Lão yêu quái họ Bì quẳng nồi không chút do dự: “Cho nên đều do nữ quỷ kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết, không trách tôi được.” (Đội nồi: gánh tội, quẳng nồi: đổ tội cho người khác gánh:v)
Văn Hi: ……
Y cười bảo sao lại trách anh chứ, lòng thì mắng lão yêu quái trợn mắt nói dối, dám cởi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không dám nhận, chờ ông đây bản lĩnh cầm đao chặt mi đi nhá.
Cái tay nào sờ bậy thì chặt tay ấy, so easy.
“Lát nữa tôi lại đi gặp nữ quỷ kia, chờ tôi hỏithì sẽ gọi cậu xuống, nghe xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta gào khóc thảm thương như thế rốt cuộc muốn yêu cầu cậu làm chuyện gì.”
Văn Hi gật đầu, dựa vào lồng ngực Bì Tu không bao lâu liền thiếp đi.
Ông chủ nằm cùng một lúc rồi rời giường, cẩn thận đặt chàng quỷ trong ngực lên giường, kiểm tra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồn thể của y, gần một tháng trôi qua đã tu bổ tốt hơn không biết bao nhiêu lần cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưới rách hồi mới tới, không sợ y bị ánh mặt trời thiêu đến tan biến nữa.
Bất chợt, Tu nhớ tới sợi hồng giữa bọn họ, nụ cười trên mặt lập tức xịu xuống. Để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhóc con này ngoan ngoãn làm gối băng thì được, thế nhưng sống với nhau cả đời thì miễn đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Đặc biệt cái tát sáng sớm nay, ai chịu cho nổi được.
Tu độc thân mấy ngàn năm quen rồi, thật sự không hứng thú cùng người hay quỷ phát triển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cuộc tình vong niên náo động thế giới. Da mặt hắn mỏng, không muốn lên trang đầu diễn đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chókia nữa.
Ông chủ Bì da mặt mỏng rửa mặt xong thì xuống lầu, vừa khéo đụng phải Nhậm Kiêu đang hút thuốc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Trên tường dán bảng cấm hút thuốc to lù lù đây mà không thấy hả?” Bì Tu đi tới, chìa tay: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Nhanh lên, cho anh một điếu.”
Nhậm Kiêu châm thuốc cho hắn, hai người đứng chung một chỗ nuốt mây nhả khói, hoàn toàn không ngó ngàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến cái bảng cấm hút thuốc mình tự tay dán lên tường, quả thực càn rỡ đến cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điểm.
“Một con như chú sao lại thích hút thuốc vậy?”Tu hỏi.
Nhậm Kiêu chẳng buồn nhấc mắt: “Anh nói thừa thế? Em sống dưới biển không hút được thuốc, giờ lên bờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì phải thỏa sức hút chứ.”
“Cũng đúng.” Tu ngậm thuốc móc điện thoại ra xem, phát hiện cái topic trên diễn đàn yêu quái đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị xóa, tâm tình hắn tốt lên một độ, nhả một vòng khói, nói: “Sao hôm nay không thấy Cừu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phục đâu?”
Nhậm Kiêu: “Nó vào bếp chuẩn bị cơm nước rồi.”
“Sớm thế?” Tu ngạc nhiên.
Nhậm Kiêu liếc hắn: “Không còn sớm nữa, là anh hôm nay xuống muộn.”
Hắn dập tắt thuốc, giơ tay vỗ vỗ vaiTu: “Trong phòngngười đúng khác biệt mà, bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em không so được với anh, giường giá chăn lạnh, muốn lười cũng chả tâm tình lười.”
“Cái trong phòng người?” Tu đang muốn phản bác thì liền thấy tay Nhậm Kiêu duỗi tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổ mình..
Một sợi tóc dài bị Nhậm Kiêu nắm quơ quơ trước mặtTu.
Nhậm Kiêu nhếch mép nhìn cái đầu đinh của hắn, cười nói: “Đây không phải từ trên đầu anh rơi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu nhỉ, chậc chậc chậc, buổi tối dựa bao gần mới thể rơi lên cổ anh thế?”
“Cút cút cút!” Tu đoạt lấy sợi tóc kia vứt xuống đất, lạnh lùng giải thích: “Anh thật sự chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem cậu ta gối băng thôi!”
“Cơ cái gối băng này hơi rụng tóc nha, không sao em hiểu mà.” Nhậm Kiêu thấu hiểu vỗ ngực: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Là huynh đệ với nhau, anh thích ai em đều ủng hộ, chẳng phải chỉ nhỏ hơn anh mấy ngàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuổi thôi sao, trai hơn ngàn, ôm gạch vàng, thoải mái đi huynh đệ!”
(Nhái từ câu “gái hơn ba, ôm gạch vàng” ý bảo lấy vợ hơn tuổi thì tốt. Cả bài dài cơ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Gái hơn một, ômvàng; Gái hơn hai, bạc đầy hũ; Gái hơn ba, ôm gạch vàng…..”)
Tu mệt mỏi, thật sự mệt mỏi, hắn xua xua tay bảo: “Lát nữa kêu Hầu Tam giết con© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trống nấu canh, bảo nó giết trong bếp ấy.”
Nhà bếp được dọn dẹp qua một lượt, ông chủ mệt mỏi bảo Nhậm Kiêu xách ma nữ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để tra hỏi.
Tu ngồi trên cái ghế gỗ nhỏ, Hầu Nhất, Nhị, Tam, Tứ, Ngũ Chổi Nhỏ chia nhau đứng hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên, hai vị bếp trưởng tả hữu hộ pháp, kết hợp với cái mặt thẹo của Nhậm Kiêu,thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói khí thế uy vũ, chỉ thiếu lên nhật nguyệt thần giáo, thiên thu vạn đại, nhất thống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giang hồ.
Củ khoai tay nhét trong miệng ma nữ được lấy ra, Tu nhìn dấu răng máu dính bên trên, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy lãng phí.
Con quỷ kia đã khôi phục thần trí, hai mắt vẫn đang chảy ra huyết lệ. Chổi Nhỏ không nhìn nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thảm trải sàn bị bẩn, bèn cầm cái chậu tới đặt trước mặt ma nữ, lắp bắp nói: “Khóc, khóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng thôi, đừng làm rớt ra ngoài, bên ngoài, không dễ dọn dẹp!”
Nước mắt còn rơi tách tách rấtnhịp điệu, năm con khỉ vừa chằm chằm chậu nước vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắc đuôi theo nhịp, mãi đến khi Tu đập chén trà kêu vang một cái thì mới kẹp chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đuôi lại, cất giọng chói tai: “Hãy xưng tên ra!”
Ma nữ ngẩng đầu, nhìn năm con yêu quái vừa giống khỉ vừa giống người một lúc lâu, đột nhiên thét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên một tiếng, huyết lệ phun tứ tung như lắp súng bắn nước cao áp.
Ma nữ la oai oái: “Yêu quái! yêu quái!”
Năm chú khỉ lập tức nổi cơn tam bành.
Móa, thế mà lại bị một con quỷ xấu kêu là yêu quái, cái ngữ nhà ả mà cũng xứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hả! Mặt mũi của ông đây không so được với của ả sao?
Bị người mắng yêu quái không đáng sợ, đáng sợ chính là bị người còn xấu hơn yêu quái mắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu quái.
Chổi Nhỏ sững sờ nhìn máu văng tung tóe trên đất, giận đến độ nói lắp càng nặng hơn, một chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lặp lại đến năm, sáu lần mới nói được chữ kế tiếp, khiến Nhậm Kiêu cười đến còng cả lưng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Tu sầm mặt nhìn chòng chọc năm con khỉ, ham muốn ăn não khỉ càng lúc càng trở nên mãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liệt.
Mẹ quá mất thể diện.
Ông chủ vỗ bàn một cái, nổi giận gầm lên: “Ngậm miệng cho tôi!”
Kết quả dùng quá sức, cái bàn bị vỗ thành ba bốn mảnh, chỉ có thể gom lại làm củi nấu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Chờ năm con khỉ đưa bàn mới tới, ma nữ cuối cùng cũng nín khóc, ả nằm trên đất thút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tha thút thít, vẫn đang đắm chìm trong vị bị hai tên hầu yêu dọa sợ.
Tu hắng giọng: “Trước tiên nói xemchết như thế nào?”
“Nô gia đào kép trong gánh hát Vinh Hỉ, bị Vinh thế tử kinh thành nhìn trúng muốn mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về, gia không muốn, cho nên liền đập đầu chết.” Ma nữ dừng một chút: “Máu trên bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tranh chính là máu nhuốm vào sau khi gia chết.”
Cừu Phục nghetặc lưỡi: “Ầy,hộibiến người thành quỷ, hội mới biến quỷ thành người!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Bì Tu nhìn nàng, nói: “Tôi có thể giúp báo thù, khiến kiếp sau của cái tên Vinh thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử kia gặp xui xẻo hay thậm chí đền mạng cũng được, nhưng hôm qua bảo phải cứu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người thì mới nói cho tôi chuyện biết, thì đã chết mấy trăm năm rồi, người© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn cứu bất kể lúc đó sống chết ra sao, bây giờ đã luân hồi chuyển thế từ lâu, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn nhớ được cô nữa.”
Nữ quỷ kia sững sờ: “Luân hồi chuyển thế?”
“Sáu trăm năm đến bây giờ, bét nhất cũng phải luân hồi năm kiếp rồi.” Nhậm Kiêu nở nụ cười: “Canh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạnh cũng uống đến phát ngấy, nhất định không nhớ được đâu.”
Tu nói: “Cơ người muốn cứu quan hệ thế nào với cô?”
Mặt ma nữ đỏ lên: “Chàng ấy học trò đến kinh thành đự thi, người trong lòng của© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia, chúng ta gặp nhau ở yến tiệc của Văn công tử, chàng khen gia hát rất hay, bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rằng nghe gia hát một đoạn thôi đọc sách chẳng hề thấy mệt.”
Nói rồi sắc mặt cô lại trở nên thảm thương, khóc lóc nói: “Nhưng gia chẳng thể gặp được chàng!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Cừu Phục lập tức tiến lên nắm lấy vai ma nữ, con mắt cậu ta chuyển sang màu đỏ trong tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tắc rồi nhanh chóng trở về bình thường, ma nữ cũng yên tĩnh lại, nằm trên đất cả buổi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên tiếng.
“Các người rốt cuộc ai? Hỏi những việc này làm gì?” Gương mặt ma nữ rút đi vẻ tái nhợt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khôi phục dáng vẻ thưở còn nhân thế,nhìnTu với vẻ cảnh giác: “Văn công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu?”
“Cậu ta đang nghỉ ngơi.” Tu bàn một cái: “Người mà muốn cứu đã chết rồi, nhưng nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93muốn gặp chuyển thế của cậu ta thì cũng không phải không được.”
Ma nữ nhìn hắn, chậm rãi nói: “Nô gia muốn gặp Văn công tử.”
Tu hơi nhướn mày: “Tôi nói cậu ta đang nghỉ ngơi.”
“Nếu được nhìn thấy Văn công tử, gia sẽ nói.” Ma nữ kiên quyết.
MặtTu lạnh đi, nhiệt độ tăng lên, vừa nhìn biết dấu hiệu nổi giận. Nhậm Kiêu thấy tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế không ổn, liền vội nhắc nhở: “Vỗ hỏng một cái bàn nữa thì phải mua cái mới đấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tô An nói tháng này tiền chi đã vượt mức rồi.”
“Sao vượt mức nhanh thế?” Lông mày Tu dựng đứng, càng tức hơn, “Sao cái này cũng cần tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái kia cũng cần tiền!”
Nhậm Kiêu nhỏ giọng: “Cũng đâu còn cách nào. Anh nhìn bộ dáng nữ quỷ kia đi, không gọi cái vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên phòng anh xuống thì không chịu nhượng bộ đâu, chi bằng chứ chiều theo ý ta, kết thúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sớm một chút, thu được công đức rồi thì anh cũng được thoải mái.”
Bì Tu yên lặng một hồi, vẫy tay gọi nhóc nói lắp: “Đi, lên lầu gọi người xuống dưới đây.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Linh dị, truyện Linh dị hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra full, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra online, read Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Hải Kinh Lạc Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 8 — Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc