GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 28

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mấy ngày nay hồn thể của Văn Hi đã dần ổn định hơn, nhiệt độ trên người cũng càng lúc càng thấp, Bì Tu rùng mình bởi cái lạnh từ tay y, hắn mở mắt ra, nắm chặt lấy cổ tay Văn Hi: “Không giận, chỉ là thấy hơi buồn phiền thôi.”
“Vậy ăn cơm đã rồi hẵng buồn phiền.” Văn Hi rút tay ra, “Tôi mới xuống lầu thấy mọi người đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bận rộn giết nhổ lông, anh định nấu hết mấy con trống đó một lượt luôn hả?”
Nhớ tới cơ man như vậy, y rợn hết cả người: “Tôi thật sự không muốn uống canh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa đâu.”
Tu: “Yên tâm, sau này cậu không cần phải uống canh nữa, mấy con đó để mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra chợ đêm bán, tẩm bột đem rán thể khiến con chồn vàng cách vách thèm phát khóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên.”
Văn Hi mở cờ trong bụng: “Có phải hồn thể của tôi đã vững chắc rồi không?”
“Còn kém xa lắm, chỉ sẽ không đến nỗi phơi nắng một trận cũng khiến cậu tan biến nữa.”© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu uống một hớp nước, vươn tay nhấc Văn Hi ngồi lên chân mình.
“Canhhết tác dụng rồi, để tôi tự mình truyền cho cậu chút dương khí.” Tu ôm y, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhận thể nhóc con này tỏa ra khí lạnh khiến từng lỗ chân lông nở ra, sự mát mẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thẩm thấu đến tận đáy lòng đến ngay cả đầm lạnh sâu nhất trong núi cũng kém rất rất xa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Nếu nhóc con này mãi bên cạnh mình không đi đầu thai thì sau này mùa khỏi cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lo lắng nữa. Nếu cậu ta đi đầu thai thì tháng ngày thoải mái của mình sẽ kết thúc,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 suối băng trong núi dù có lạnh đến mấy thì cũng chẳng sánh bằng nhiệt độ trên người nhóc con…… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Ngón tayTu lặng lẽ cởi áo ngoài của Văn Hi ra, tay cách lớp mi dán lên bụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dưới của y, hơi ấm đột ngột khiến Văn Hi giật mình muốn nhảy giật lên, nhưng lập tức lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bịTu ấn về.
“Cựa quậy cái gì?” Tu cau mày: “Người bình thường muốn dương khí của tôi tôi còn không cho, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đừng quấy.”
Mấy kẻ làm việc về đêm gần gũi với đất mẹ, trước khi phá cửa nhà tổ tông người ta thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đều sẽ đến quán Tu ăn một bữa cơm, mong được hưởng chút dương khí của vị lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tổ này, kẻo cửa nhà người ta vừa mới mở ravòng ôm của quỷ đã chờ sẵn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 (Chỗ này tui đoán chắc đi trộm mộ hả???)
Văn Hi chẳng hiểu cho tấm lòng của hắn, y ngồi trong ngựcTu xoay tới xoay lui, thế mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẫn chẳng tránh khỏi cái tay Tu dán sát lên bụng mình, thậm chí đôi mắt còn phiếm đỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mùi hương từ tận xương càng lúc càng ngào ngạt.
Y nghiến răng nói: “Vậy anh cho ai cần ấy, đừng cho tôi!”
Bình thường ôm ấp thì thôi, dán vào y thì y cũng chẳng tính toán gì, hai người đôi bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng lợi cũng chẳng thiệt thòi, nhưng mà truyền dương khí thì…..
Văn Hi từng thấy trong thoại bản, trước khi đám tinh quái trong thoại bản phong nguyệt tằng tịu với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta thì đều sẽ dùng cái cớ này, thật sự là….. thật sự là…..
“Đừng chạm vào tôi!” Văn Hi nghĩ tới cảnh phong nguyệt giường chiếu lúc trước xem, lòng vừa ngượng vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tức.
Tu không còn kiên nhẫn, trực tiếp dùng sức khóa chặt y vào trong ngực, một tay ấn bụng dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 y, một tay vòng qua cổ ấn vào chỗ gồ lên rên gáy y.
Hai luồng nhiệt ấm đột nhiên trào dâng, thể Văn Hi dại, miệng rên lên một tiếng rồi cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người mềm nhũn ra, dựa vào lồng ngực Bì Tu.
“Còn quấy nữa không?” Tu cúi đầu nhìn y, đầu mũi tràn ngập mùi hương tỏa ra từ người nhóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con này.
Nhiệt độ kề sát từ từ thẩm thấu tiến vào da dẻ, va chạm với hơi lạnh giá trong thể, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cảm giác dại khiến Văn Hi mất đi khí lực chống cự cuối cùng, bàn tay đang bám vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu cũng buông thõng xuống đập vào mép bàn trà.
Tu hơi nhướn mày, buông lỏng một tay ra, nắm hai tay Văn Hi vào với nhau xoa xoa. Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hi thiếu đi một nguồn nhiệt, miễn cưỡng tìm về được chút sức mạnh, y muốn ngồi dậy nhưng sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gáy lập tức bịTu giữ chặt.
“Anh……”
Văn Hi dựa vào bả vai hắn, cảm giác bàn tay trên gáy mang theo nhiệt độ cuồn cuộn chảy xuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 theo xương cột sống lan tràn xuống dưới, cuối cùng dừng sau thắt lưng y.
Tu từ từ truyền từng chút từng chút dương khí trong người sang, giao hoán với hàn khí trong thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể Văn Hi, cẩn thận khống chế số lượng, không được nhiều cũng không được ít, bằng không Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hi bây giờ yếu ớt mỏng manh, bị dương khí của mình đâm cho thì tan biến luôn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
“Dễ chịu không?” Bì Tu hỏi.
Văn Hi đỏ mặt hồi lâu mới hỏi: “Đây chính truyền dương khí hả?”
Tu nhíu mày: “Chứ không thìgì?”
Văn Hi ậmlảng tránh, nhủ thầm thảo nào người ta đều nói phàm nhân tâm tư xấu xa, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra mình cũng một tên xấu xa.
Tu chú ý vẻ mặt y, thấy y không khó chịu, nghĩ bụng hồn thể của nhóc con này còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vững hơn mình tưởng tượng, bèn truyền thêm nhiều dương khí vào thể Văn Hi.
“A!”
Văn Hi đột nhiên bị nhiều dương khí tràn vào, thắt lưng tê rần vừa mỏi vừa yếu, cả người mềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhũn như bị rút gân, nước mắt cũng ứa cả ra, y nghẹn ngào nói: “Anh dừng lại đã, nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quá! Tôi không……”
Tay Bì Tu chậm rãi dán đến giữa lưng Văn Hi, kiên trì nói: “Chịu khó nhịn một chút, sẽ đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngay thôi.”
Thân thể càng dại hơn, Văn Hi dùng hết sức lực chẳng nhấc nổi một cái tay, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể ngước đôi mắt ầng ậng nước lên nhìn Tu, run rẩy nói: “Đủ rồi mà….. Thật sự đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi mà!”
Tu lấy làm lạ: “Cậu khóc cái gì? Vừa bảo dễ chịu mà?”
Nhóc con này khó hầu hạ quá.
Ông chủ Bì lau nước mắt trên gương mặt y, đỡ tiểu quỷ nhũn thành một cục lên, học theo phàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân dỗ dành con nít, dịu giọng bảo: “Đừng khóc, còn khóc nữa tôi mặc kệ cậu đấy.”
Văn Hi lườm hắn: “Anh tưởng tôi muốn khóc hả?”
Y đâunín nổi!
thể như bị chìm vào trong nước nóng, cái lạnh trước kia tan đi hết, nơi bị lão yêu quái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chạm tay vào thì càng khoan khoái đến độ y muốn kêu lên thành tiếng.
Văn Hi khịt khịt mũi, nhí bảo: “Cũng dễ chịu quá, cho nên mới như vậy.”
Nghe giọng y nỉ non, khóe miệng Tu nhoẻn lên, động tác tay vẫn không dừng. Dương khí được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu dẫn vào thể Văn Hi di chuyển một vòng, người Văn Hi vẫn lạnh như trước, song hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể đã ổn định hơn rất nhiều.
Qua hồi lâu, Bì Tu thu tay về, rút khăn giấy lau nước mắt cho y, thấy vẻ mặt nhóc con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 uất ức tủi thân, lòng hắn vừa bực vừa buồn cười: “Sao mà làm như thể tôi bắt nạt cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không bằng?”
Uy lực của dương khí vẫn còn sót lại, Văn Hi vẫn chưa hồi sức, y mắt cất giọng oán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giận: “Ai bảo anh chẳng báo trước một tiếng đã bắt đầu luôn?”
Bì Tu hừ lạnh: “Tôi đây làm việc tốn công tốn sức còn chẳng được nhận một câu cám ơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 à?”
“Tôi không ý đó.” Văn Hi ngập ngừng, nhỏ nhẹ nói tiếng cảm ơn.
Tu nghĩ bụng còn coi như lương tâm, nghỉ ngơi một lát xong, tay lại dán lên sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lưng và bụng của y, dòng nhiệt quen thuộc lần thứ hai chảy vào thể, Văn Hi bất ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khẽ cựa một hồi, ngửa đầu hỏi Tu: “Anh…..”
“Lại lần nữa, có lợi cho thể.”
MặtTu không biến sắc, chậm rãi giao hoán hàn khí trong cơ thể Văn Hi với dương khí trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể mình, đôi con ngươi hình tròn cũng biến thành dọc đứng, nhìn chăm chăm nhóc con trong ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không chớp mắt.
Sau khi truyền dương khí một lúc, mắt Văn Hi lại nhòa đi, khự nự nói không muốn, âm thanh chống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cự loáng thoáng bị bùa chú trong góc thu lại, truyền đến một nơi cách đó mấy con phố, phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra từng chút từng chút qua chiếc máy hát loa kèn trên bàn.
Thao Thiết khiếp vía ôm pho ngọc phật trong ngực, chỉ lo lại nứt thêm một cái khe nữa.
Trong phòng lặng ngắt như tờ, Thao Thiết chừng mở lời: “Tơ nhân duyên của hai người họ gắn kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với nhau, đây cũng chuyện sớm hay muộn thôi.”
Ngọc phật rung rung, ánh sáng nhàn nhạt lóe lên rồi lại tắt đi.
Thao Thiết thấy thế thì thở phào nhẹ nhõm: “Bì Tu tuy hẹp hòi bủn xỉn, nhưng hắn sẽ không hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 em trai em đâu.”
Khe hở trên ngọc phật truyền ra một tiếng thở dài, giọng nữ ai oán văng vẳng, khiến Thao Thiết nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 căng thẳng cùng, hắn vội nói: “Em đừng thở dài như thế trẻ ơi, anh xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thề chuyện lần trước chỉ là ngoài ý muốn thôi, anh thật sự không biết mấy tên đó dính líu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến Phì Di.”
Ngọc phật lấp lóe, quỷ hồn ẩn thân bên trong cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nữ dịu dàng xen lẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ảo điềm đạm cất lên: “Anh không cần phải thế, em chỉ muốn hỏi anh, hành động của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lần này đã khiến bọn họ cảnh giác, liệu nguy hiểm không?”
“Cái này thì không cần lo, bọn họ thể tra ra long khí, nhưng cũng chỉ được long khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thôi. Tuy nhiên thời gian này chúng ta không thể gần Văn Hi, không thể để Phì Di dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhai tới được.”
Thao Thiết nhẹ nhàng vuốt ve ngọc phật trong ngực: “Chờ đến thời cơ thích hợp, anh nhất định thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho em gặp em trai, em hãy đợi thêm chút nữa.”
“Chờ nhiều năm như vậy rồi, cũng chẳng vội nhất thời làm gì, em đều nghe anh hết.” Ngọc phật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lấp lóe, âm thanh của Văn Hi trong máy hát cũng nhỏ dần, giọng nữ trong ngọc phật nói: “Tắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại đi, từ nhỏ thằng bé đã không thích người khác theo dõi nó.”
Thao Thiết đáp ừ.
“Trước đây lúc anh kể với em về vị huynh đệ Tỳ Hưu này, anh đâu nói anh ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một đứa con trai.” Giọng nữ nghẹn ngào như sắp khóc: “Hoài Ngọc của em trước kia trong phòng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chưa từng ai, bây giờ lại đi làm mẹ kế cho người ta……”
Thao Thiết cẩn thận dỗ dành: “Đứa kia chỉ một cây chổi tinh Tu nhặt về thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 em cũng nghe rồi mà, mấy ngày nay cứ bám lấy Hoài Ngọc suốt, em không cần lo quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hệ của bọn họ không tốt đâu.”
“Cũng phải.” Giọng nữ dừng lại, một cái bóng hồ từ từ bay ra khỏi ngọc phật, chậm rãi vươn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tay ôm lấy cổ Thao Thiết, nhẹ nhàng trao một cái hôn lên mặt hắn.
Thao Thiết xúc động, vui gái thân mật với mình, song lại càng lo lắng cho hồn thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của cô: “Em mau trở về trong ngọc phật đi, bao năm qua mãi mới ổn định được một chút…..” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
“Em tự biết mà.”gái dựa vào người Thao Thiết, nhẹ giọng bảo: “Anh Đào, những năm qua vất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vả cho anh rồi.”
“Giữa em anh đừng nói mấy lời đó, nếu không phải do anh thì nhà em cũng chẳng bị liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lụy.” Thao Thiết muốn nắm chặt tay của cô gái, song ngón tay lại hụt.
gái nhìn tay hắn, chậm rãi phủ bàn tay mình lên, cho nắm lấy nhưng cũng chẳng truyền được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiệt độ, Thao Thiết thở dài: “Anh sẽ giúp em khôi phục, Thiến Nương, đợi thêm chút nữa nhé.”
gái đáp một tiếng rồi hôn lên mặt Thao Thiết, bấy giờ mới trở về trong ngọc phật. Thao Thiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dùng miếng vải đen bọc kỹ ngọc phật lại rồi ôm vào trong ngực, đi ra khỏi cửa. Hắn quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người vung tay, thu hồi căn phòng lại, cưỡi trên một áng mây trắng bay về phương xa.
Cách nơi đó không xa, Hao Thiên Khuyển dừng bước chân, nhìn sang Nhị Lang Thần bên cạnh, nói: “Mùi biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mất rồi.”
Nhị Lang Thần mở thiên nhãn nhìn theo hướng Thao Thiết rời đi, trong mắt hoàn toàn hồ mông lung, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiển nhiên có kẻ dùng phép che mắt, song không phát hiện được chút yêu khí nào cả.
Hắn nhìn một lúc lâu mới nhắm con mắt thứ ba lại, quay người nói: “Đi thôi, trở về.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Linh dị, truyện Linh dị hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra full, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra online, read Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Hải Kinh Lạc Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 28 — Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc