GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Văn Hi ngồi bên cửa sổ nhìn xuống dưới lầu, quyển sách trên tay vẫn dừng ở trang thứ nhất, mãi không giở tiếp, nắng chiều rọi xuống khiến gương mặt y nhuốm sắc vàng ấm áp, bờ mi phủ xuống cái bóng nhàn nhạt trên gò má, xe cộ trên giao lộ đi tới đi lui, y chớp mắt một cái, song từ đầu đến cuối vẫn chẳng trông thấy bóng dáng lão yêu quái Bì Tu.
Văn Hi một tay cầm sách, một tay chầm chậm vuốt ve chỗ hôm nay bị đâm xuyên.
Khoảnh khắc bị lưỡi dao lạnh lẽo xuyên qua, y cảm nhận được một thứ cảm giác đau đớn quen thuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chợt thoáng qua rồi lại biến mất. Tuy rằng chỉ trong chớp mắt, nhưng vẫn đủ khiến y sợ hãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tột độ.
Văn Hi cúi đầu nhìn vùng bụng lành lặn không chút trầy xước của mình, làn da dưới ngón tay không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hề nhiệt độ, y một con quỷ không cảm giác đau, dao bình thường cũng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gây thương tổn cho y. Cảm giác đau đớn ấy hồi ức vãng bị chôn sâu trong trí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhớ, chứ không phải do con dao đâm thủng thể ngày hôm nay mang đến.
Y không khỏi nghĩ, phải chăng trước kia mình đã bị một dao đâm xuyên bụng rồi chết đi?
Văn Hi ngồi trên ghế cố gắng hồi tưởng lại, nỗ lực tìm ra một chút đó, song chỉ nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được cơn đau đầu dữ dội.
Chẳng nhớ đượccả, cảm xúc thất bại thống khổ chồng chéo lên nhau, kèm theo đó một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thứ cảm giác kỳ diệu ngập tràn trong lòng.
Không thể tắm nắng lâu, mỗi ngày cần uống món thuốc định hồn đắng méo mặt, Văn Hi chưa từng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy mình phàm nhân khác nhau chỗ nào, thậm chí còn thôi miên bản thân rằng lẽ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẫn hội hoàn dương.
Nhưng một dao hôm nay đã hoàn toàn rách chuỗi ngày lừa mình dối người của y.
Thời gian vẫn chảy trôi trong lúc y ngủ say, những người từng yêu từng hận năm xưa đều đã giã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từ cõi đời trước, cho bây giờ muốn đi báo thù hay báo ân thì những người đó cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 luân hồi mấy kiếp rồi, đều không phải những người trước kia nữa.
Bàn tay cầm sách của Văn Hi siết chặt rồi lại buông ra, lẽ mình thật sự nên chờ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mùa thu, nghe lời lão yêu quái đi đầu thai luân hồi. Đến lúc đó cát bụi trở về với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cát bụi, một chén canh uống vào bụng, sẽ không nhớ nữa. Kiếp saumột gia đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bình thường đầy đủ cả cha lẫn mẹ, hạnh phúc bình an sống qua ngày được rồi.
Văn Hi chợt nghe thấy bên tai vang lên tiếng hỏi: “Đang nghĩvậy?”
Y giật mình, quay đầu lại trông thấy Bì Tu đứng đằng sau.
“Sao anh……”
Tu nắm chặt bàn tay đang ôm bụng của y, cau mày hỏi: “Sao lại ôm chỗ này, phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khó chịu không.”
“Không, không phải.” Văn Hi nắm chặt bàn tay nóng cháy của hắn: “Anh về muộn quá.”
Tu nhíu mày: “Đã nhanh lắm rồi.”
Hắn bế nhóc con ngồi lên đùi mình, mình thì ngồi trên cái ghế Văn Hi vừa ngồi. Hắn quay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn ra giao lộ ngoài cửa sổ, hỏi: “Đang ngồi đây chờ tôi về à?”
Văn Hi im lặng một hồi rồi mới đáp phải.
“Cứ nhìn mãi à?” Tu hỏi.
Văn Hi nắm chặt quyển sách trong tay: “Thật ra cũng không phải luôn nhìn mãi, tôi cũng vừa đọc sách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vừa chờ thôi.”
“Thật không?” Tu rút sách trong tay y ra ném sang một bên: “Vậy lần sau chờ thì đừng xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sách nữa, vừa chơi di động vừa chờ, sẽ không nhàm chán như thế.”
Văn Hi khựng lại: “Thật ra cũng bình thường, không chán.”
“Thật không đấy? Tôi thấy cậu miết trang thứ nhất đến hằn cả dấu rồi vẫn chưa lật đến trang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thứ hai, nhất định sách chán quá nên cậu xem không nổi rồi.” Giọng nói của Tu ẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chứa ý cười, hắn nhìn tai Văn Hi bắt đầu đỏ lên, bèn ôm nhóc con càng chặt hơn.
Văn Hi mãi chẳng lên tiếng, Tu cũng im lặng cùng y.
im lặng chưa được bao lâu thìTu liền mở lời trước: “Tại sao hôm qua lại xông lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chặn dao cho tôi?”
“Làm sao tôi biết anh da dày thịt béo sẽ không bị thương chứ?” Văn Hi đằng hắng một tiếng, giả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vờ bình tĩnh nói: “Huống chi nếu anh xảy ra chuyện thì tôi biết làm sao đây? Không anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chăm sóc, chưa đến hai ngày tôi sẽ tan thành mây khói liền.”
Tu nghe vậy thì khẽ cười một tiếng, tay đặt lên bụng Văn Hi, cảm giác ấm áp khiến y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơi rụt ra sau, lại dựa càng gần hơn vào lão yêu quái sau lưng mình.
“Lần sau sẽ không như vậy nữa.” Tu thấp giọng bảo.
Văn Hi tựa vào hắn, ngửa đầu lên nhìn mặt hắn: “Mấy người đó không làm khó anh chứ?”
“Ai làm khó được tôi chứ? Nhóc con, cậu hơi xem thường tôi rồi đấy.” Bì Tu cười: “Còn một câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hỏi nữa, tại sao lúc đầu lại nằng nặc đòi đi cùng tôi?”
“Là vì…..” Văn Hi dừng một thoáng, giọng nói càng nhỏ hơn: “Trước đây khi ông nội bị người ta mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi, ông cũng bảo với tôi sẽ lập tức về ngay.”
Rồi sau đó không quay trở về nữa, y cứ tưởng chia xa ngắn ngủi, cuối cùng lại thành ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biệt vĩnh viễn.
Văn Hi hoàn hồn: “Sau đó người ta đến xét nhà, lúc ấy tôi đangtrong thư phòng đọc sách, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi sau đó…..”
“Suỵt ——” Tu bịt kín miệng y: “Không cần phải kể mấy chuyện này, tôi không thích nghe. Tôi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không muốn làm ông nội cậu đâu.”
Văn Hi bị hắn che miệng, cất giọng ồm ồm: “Tuổi anh đủ làm ông cố tôi luôn ấy chứ.”
Tu không nói gì, chỉ chậm rãi dời tay lên trên, che khuất đôi mắt Văn Hi. Tay lão yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quái hơi dùng sức, khiến nhóc con dựa vào vai mình.
Mái tóc đen mượt lướt qua má Bì Tu, hắn hơi cúi đầu nhìn xuống chiếc cổ trắng nõn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Văn Hi, đôi mắt tối đi trong một thoáng, song rất nhanh liền khôi phục bình thường.
“Lần sau đừng tùy tiện hành động như vậy nữa, nếu hồn thể của cậu xảy ra chuyện gì thì phiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 toái lắm.”Tu nói xong liền buông đôi tay ôm Văn Hi ra, đứng dậy đặt y lên ghế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 pha.
Một chiếc bánh gato được đặt lên khay trà trước mắt, Văn Hi nhìn, mãi đến khi Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xiên một miếng đưa đến bên miệng y, y mới hỏi: “Cái này chính bánh gato trên mạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người ta nói hả?”
“Nếm thử đi.”
Văn Himiệng, vị ngọt của lớp vừa nhẹ vừa mềm bùng nổ trên đầu lưỡi y. Bì Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn nhóc con mở to hai mắt, nhịn không được cười ra tiếng.
Kỳ thực nhóc con rất dễ nuôi, lúc nguy nan thì cònchút lương tâm chứ không phải loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ơn bạc nghĩa, nuôi cũng không tính thiệt lắm, không bị lỗ vốn như trong tưởng tượng.
Ông chủ vừa nghĩ vừa không dừng động tác tay, tự đút cho Văn Hi ăn xong miếng bánh gato, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiện tay lau sạch vết dính khóe miệng y.
Bức rèm che sau lưng chợt vang lên tiếng lách cách, Chổi Nhỏ đeo cặp đi tới, vẻ mặt bất đắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dĩ.
“Bố ơi.” Chổi Nhỏ gọi một tiếng, lần thứ hai phát biểu sự ghét học của mình: “Con, con không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi học đâu!”
Tu ném hộp bánh gato vào trong thùng rác, lau lau tay, hỏi: “Lại làm sao? Bạn cùng lớp cướp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mất chổi của con hay tụi nó vứt rác xuống đất bị con trông thấy?”
“Không, không phải!” Chổi Nhỏ nghẹn đến đỏ cả mặt: “Bọn cười, cười tên con!”
Văn Hi lấy làm lạ: “Tên nhócgì?”
“Con, con không, không tên!” Chổi Nhỏ giậm chân.
Văn Hi: …….
Tu: …….
Ông chủ vỗ đầu một cái, cái tên Chổi Nhỏ này vấn đề cần lội lại dòng lịch sử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 năm đó lúc nhặt được thằng nhỏ, mọi người đều đặt tên theo kiểu lai lịch là thế nào thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tên thế ấy, tên xấu cho dễ nuôi, Tu cũng chẳng nghĩ nhiều, cứ tiện mồm gọi Nhóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nói Lắp rồi Nhóc Chổi này nọ.
Bây giờ thằng nhỏ lớn lên hiểu chuyện rồi, không thể tiếp tục gọi tùy tiện như thế được nữa.
Tu móc di động ra: “Chờ nhé, ta lên mạng tìm cho con cái tên.”
Văn Hi chụp lấy tay hắn: “Tìm bừa trên mạng được không vậy?”
“Có không được?” Tu nhìn màn hình: “Trên mạng cả list mấy trăm cái tên, chọn lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cái hay hay trong đóxong.”
Chổi Nhỏ kêu lên: “Không, không được! Tùy, tùy tiện quá!”
“Thế con muốn lấy tên gì, ta gọi điện cho Phùng Đô bảo hắn đổi.” Tu nhìn đồng hồ, bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 di động vào túi, “Trước tiên làm bài tập đi đã, làm bài xong rồi nghĩ sau. Ta xuống lầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giám sát kẻo Giả Tố Trân lại múc cả bát to.”
“Con không, không muốn tự nghĩ đâu.” Chổi Nhỏ bám theo Tu, tức tối ôm cặp sạch nhìn bóng lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn đi xuống lầu.
Văn Hi xoa đầu nó: “Đừng nóng, làm bài tập trước đã.”
Chổi Nhỏ nhìn y, bỗng gọi một tiếng mẹ ơi.
Mi tâm Văn Hi giật giật, không muốn đáp lại một nào. Mặc con quỷ hơn sáu trăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tuổi rồi, lớn hơn Chổi Nhỏ không ít, nhưng nhìn dáng dấp thì mình cũng chưa tới tuổi làm mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thằng nhỏ mà.
“Sau này gọi anh được không, đừng gọi mẹ nữa.” Văn Hi dừng một chút rồi bảo: “Ta với bố của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhóc có cưới nhau đâu.”
Chổi Nhỏ lắc đầu: “Mẹ lấy, lấy tên cho con, con sẽ, sẽ gọi mẹanh.”
Văn Hi ngạc nhiên: “Nhóc muốn ta đặt tên cho nhóc hả?”
“Bố không, không có văn hóa! Không muốn bố đặt!”
Ông bố không có văn hóadưới lầu hắt hai cái kinh thiên địa khiếp quỷ thần, dọa cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quán lặng ngắt hai giây.An lập tức rút giấy dâng lên, bảo ông chủ phải chú ý giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gìn sức khỏe.
Tu xoa xoa mũi, nghĩ bụng đứa chó chết nào chửi rủa sau lưng ông không biết, cẩn thận ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tìm được mày thì vặt đầu mày ra.
Đám trẻ trâu đến phá rối một trận, bàn ghế trong quán hỏng mất mấy cái, ông chủ và chó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 săn tay sai An thảo luận cùng nhau, hai người nhức hết cả đầu, bàn tính tinh cầm sổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sách lớn tiếng nói: “Ông chủ! Phải nghiêm trị! Nghiêm trị!”
Tu đau ứa tim gan, nghĩ bụng nếu biết trước loại chiến xung phong không sợ chết này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tìm đến gây sự thì mình đã chẳng bày bộ bàn ghế gỗ lim ra rồi.
Tô An bấm máy tính: “Ông chủ, mình cần trả tiền thuốc men cho bọn chúng không?”
“Trả cái cục cớt, phí mai táng thì ông đây cũng đếch trả!” Bì Tu chau mày, nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thầm tối nay phải để Giả Tố Trân lên bục hát mấy câu mới được, còn phải tăng giá không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tăng lượng, giá một bài nâng lên 25%.
Hắn đang nghĩ thì chợt nghe thấy một tiếng vang nhỏ, Giả Tố Trân trên bục đứng sững sờ trong hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lang nhìn ra cửa đại sảnh, thực đơn trên tay rơi tứ tung.
“Làm sao thế?”Tu theo tầm mắt nhìn về phía cửa, trông thấy Ngô Tổ một nữ sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói cười tiến vào, hai người ngồi vào vị trí cậu chàng hay ngồi, ngẩng đầu lên là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể thấy bục hát khúc của Giả Tố Trân.
Tim ông chủ nhảy dựng, kế hoạch hôm nay để Giả Tố Trân lên bục ngăn cơn sóng dữ xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra đổ bể rồi.
“Cô đừng kích động.” Tu gọi Hầu Đại tới: “Rót cho chị Tố Trân của mày cốc nước, anh đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ghi món.”
Giả Tố Trân chớp chớp mắt, nặn ra một nụ cười: “Không sao, vừa rồi gia chỉ sẩy tay thôi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Tu cầm thực đơn tới, cười với Ngô Tổ: “Sao thế, hôm nay còn mang bạn tới cơ à?”
“Đây bạn học của cháu ạ.” Ngô Tổ nhìn quanh quán cơm một vòng: “Sao không thấy chị Tố Trân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đâu? Bạn cháu cũng thích nghe hoàng mai hí, lần trước nghe cháu kể nên hôm nay tới đây với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cháu.”
Tu liếc kia một cái, không phải xinh lắm nhưng đôi mắt vừa to vừa trong veo, tựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như biết nói vậy.
“Đây bạn học hả? Không phải bạn gái à?” Tu nhíu mày hỏi.
hơi đỏ mặt, Ngô Tổ thì nghiêm túc nói: “Không phải đâu, chỉbạn cùng lớp của cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thôi.”
Tu chép miệng, nghĩ bụng tình tiết này giống vương ý thần nữ hữu tình cộng thêm tình yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân quỷ cả thần thoại, đúng chuẩn motip thời đại mới, bá cháy thật.
Ghi món xong, Tu trở vào nhà bếp, Nhậm Kiêu đang hùng hục cặm cụi, Hầu Tam còn phải duỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đuôi ra giúp đảo muôi, thấy ông chủ đi vào thì cất tiếng thảm thiết: “Ông chủ, bao giờ anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hồ ly mới về vậy? Đuôi em sắp luyện ra bắp rồi đây này, lông cũng bị cháy mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một mảng, còn tiếp tục trụi lông nữa thì em hết đường tìm bạn gái mất!”
“Không sao, trụi lông thì trụi lông, mày cứ luyện nhiềuđuôi vào, bây giờ khỉ cái đều thích kiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mạnh mẽ, nhìn vào trông rất vững chãi.” Tu an ủi như thật, ứng phó mấy câu rồi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới chỗ Giả Tố Trân đang ngồi bóc tỏi.
“Không phải bạn gái đâu, cậu ta khôngý đó.” Tu nói.
Tay Giả Tố Trân khựng lại, nhẹ nhàng bảo: “Sớm muộncũng sẽthôi, trước đâygia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng từng nghĩ rồi, sẽ có một ngày chàng ấy nương tử cùng đến nghe gia hát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khúc, chuyện trong dự liệu mà, chẳng qua sớm một ngày hay muộn một ngày thôi.”
phủi tay, đứng lên nói với ông chủ Bì: “Ông chủ, hôm nay để gia làm đồ ăn cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ngô Lang đi. Khi còn sống gia từng học, mấy ngày nay cũng được Nhậm phụ chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dạy một chút. gia đảm bảo sẽ không làm bẩn danh tiếng quán ngài đâu.”
Bì Tu liếc Nhậm Kiêu, thấy hắn gật đầu thì bèn thở dài nói: “Được, vậy cô nấu thử xem.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Linh dị, truyện Linh dị hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra full, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra online, read Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Hải Kinh Lạc Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc