GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 2

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ông chủ Bì gặp quỷ thư sinh Văn Hi này khi vừa ăn cơm xong, đi tản bộ tiện thể vứt rác, hắn vừa đứng trước thùng phân loại rác, giơ tay bỏ rác vào trong thùng, một cái hũ bạch ngọc cũng rơi vào lồng ngực hắn.
Tu một con Tỳ Hưu thể khai vận tụ tài, hắn cầm cái bạch ngọc kia nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trái nhìn phải nhìn trên nhìn dưới, nghĩ mình thể chiêu tài tiến bảo, cũng đâu đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mức tiền tài từ trên trời trực tiếp rơi vào trong ngực chứ?
Lẽ nào Thiên Đạo bất công kia cuối cùng cũng mở mắt, hiểu ra yêu quái mới con ruột của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nó?
Ông chủ Bì cầm cái ngắm nghía, nhớ phục vụ hầu tinh trong cửa hàng sẩy tay làm vỡ cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dưa muối, chất ngọc này vừa khéo thể dùng thay.
Chỉcáinày chút tà khí, hẳn kẻ hạ chú phong ấn lên trên, khiến thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong này không thể chuyển thế siêu sinh. Loại chuyện bẩn thỉu nàyTu đã thấy nhiều rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ bị phong ấn không phải kẻ xui xẻo thì cũng quỷ xấu xa.
Hắn suy nghĩ một lát, vươn tay vuốt qua cái hũ, kéo chú thuật xuống nắm thành tro.
Bất kể trong thứ gì, hắn muốn cái này, muối dưa đưa tới tay chẳngnào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại vứt đi.
Nhưng chú thuật vừa mới hóa thành tro, hắn liền ngửi được mùi Thao Thiết nhàn nhạt trên hũ.
Thao Thiết, đào phạm đại án kinh tế trăm năm, phạm vào rất nhiều tội lừa gạt cướp bóc. Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị hại nặng nề, tài sản tích cóp nhiều năm cả quả núi Thụy Giác đều bị Thao Thiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lừa mất.
Hắn trừng cái hũ, tay đột nhiên run lên, nghĩ bụng đừng bảo cái tên trời đánh thánh đâm kia ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên ngoài bị làm thịt, bị người Quảng Đông biến thành dưa chua đấy chứ?
Mịa, tiền còn chưa trả mà muốn chết à?
Ông chủmở cái ra, một mùi thơm nồng tỏa ra, tuy mùi của Thao Thiết đậm hơn, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lông mày hắn lại thả lỏng, xác định trong này không phải Thao Thiết.
Tuy nhiên một tầng chú ngữ bên ngoài còn chưa đủ, trong còn một bàng môn tả đạo ngâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xương khóa hồn, không biết thù hận phải ghê gớm cỡ nào nữa.
Hắn đặt cái hũ xuống đất, giơ tay lên thân gọi hồn: “Có thần trí thì đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói chuyện.”
Cả buổi trời trong hũ vẫn không động tĩnh gì, Tu hơi mất kiên nhẫn, trực tiếp lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồn phách sắp tiêu tan trong ra, một thư sinh toàn thân áo trắng, tóc tai xõa tung liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị hắn nắm trong tay.
Văn Hi hồ tỉnh dậy, chỉ cảm thấy mình vừa một giấcrất dài, trong mơ yến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiệc linh đình, nguy nga tráng lệ, hương xa bảo mã, phong nguyệt song, y vẫn là con út © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Văn gia,công tử bột nhất ứng chốn kinh thành.
Y vừa mở mắt ra đã nhìn thấy đàn ông trước mắt, hung thần ác sát còn đáng sợ hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả tướng quân viễn chinh y từng gặp.
Một ánh đỏ chợt lóe qua trước mắt, ký ức phủ đầy bụi được mở ra, cảnh tượng quan binh xông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào xét nhà hiện lên, gương mặt của người phía trướcnhững gương mặt hung ác đó chồng chéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên nhau, Văn Hi tức thì giãy dụa la hét.
Ông chủ chỉ tay một cái khiến y ngậm miệng trật tự lại.
Ngoại trừ mùi hương nồng đậm trong vò, định hồn hương trên người thư sinh còn xen lẫn với mùi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thao Thiết. Bì Tu ngửi kỹ, sắc mặt chùng xuống.
“Sao trên người mi lại mùi của Thao Thiết.”Tu nắm khuôn mặt xinh đẹp của thư sinh, ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi: “Nói cho ta Thao Thiết đâu, đảm bảo kiếp sau mi sẽ đầu thai vào nhà tốt.”
Tuy nhiên mặt mũi ông chủquá hung ác, lực tay cũng quá mạnh, thư sinh nọ mới mở miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói được một chữ thì đã gục đầu hôn bất tỉnh.
Nếu không phải ông chủ quyết định nhanh chóng, nhét y vào trong hũ, ôm cái chạy hết tốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lực về quán thắp định hồn hương cho y thì quỷ thư sinh này đã hồn phi phách tán từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu rồi, làm chuyện ngồi trên pha của mình mà xem ti vi?
Tu thấy Văn Hi không nói gì, bèn vươn tay kéo hai y sang bên, hờ hững nói: “Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa mới tỉnh lại, không biết tình hình hiện nay, cần thời gian thích ứng, tôi liền để cậu suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ kỹ càng, nhưng cậu đã xem hết phim truyền hình, sách thì đọc xong một tủ, bài thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại học cũng làm hai bao, chắc là có thể thích ứng rồi chứ.”
Văn Hi vẫn im ỉm.
“Nói chuyện.” Bì Tu lạnh nhạt nói: “Đừng để tôi nổi giận.”
“Thích ứng rồi ạ.” Văn Hi nịnh nọt nở nụ cười với Tu, giọng nói mềm mại như biến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác: “Ngài cứ hỏi, chỉ cần tôi biết thì nhất định sẽ nói hết.”
Ông chủ hừ một tiếng, thầm nghĩ Văn Hi cũng coi như thức thời đấy, không uổng công mình dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo bối để câu hồn kéo mệnh.
“Chỉ cần cậu nói cho tôi Thao Thiết đangđâu, chờ sang năm khi trời trở lạnh, tôi sẽ đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu đi đầu thai, đảm bảo kiếp sau cậu cơm ngon áo đẹp, phú quý bình an cả đời.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Văn Hi ngẩn ra, hỏi hắn: “Tại sao phải chờ trời lạnh?”
“Bởi vì mùa rất nóng, cậu lại hạ nhiệt cho tôi.” Tu cau mày nhìn dự báo thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiết trên ti vi: “Bố tổ sư, ràng mới tháng nămsao nóng thế chứ.”
Văn Hi tức cười, nhưng lúc Bì Tu nhìn sang thì lập tức khép nép nói: “Thao Thiết kỳ thú, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi chưa từng thấy bao giờ.”
“Nó đương nhiên sẽ không hóa thành hình thú xuất hiện trước mặt con người, tên khốn Thao Thiết kia thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhấtkhoác mấy cái vỏ đẹp đi lừa lọc nhân thế.” Tu khinh thường mắng hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu, lại hỏi: “Cậu từng gặp người nào ăn cực khỏe chưa?”
Văn Hi hỏi: “Ăn cực khỏe? Khỏe tới mức nào?”
“Là cái loại thùng cơm một lần thể xơi cả con bò, cậu từng gặp chưa?” Ông chủsuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ một chút rồi bổ sung thêm: “Thêm năm con gà, sáu con ngỗng mười con nữa.”
Văn Hi: ……
Văn Hi: “Tôi chưa thấy bao giờ.”
Ông chủ cau mày, nhiệt độ vừa mới giảm xuống hình như lại tăng lên, hắn kéo tay Văn Hi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dán lên mặt mình, xúc cảm lạnh lẽo khiến hắn tỉnh táo lại.
Văn Vi bị hắn nắm tay không dám cựa quậy gì, lòng bực lắm nhưng vẫn nặn ra bộ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tươi cười, hỏi một cách săn sóc: “Thế này ngài thoải mái hơn chưa?”
Tu gật đầu, vẫn truy hỏi: “Thật sự chưa từng thấy hả?”
“Chưa từng.” Văn Hi trả lời chắc nịch.
Tu: “Thế tại sao Thao Thiết lại định hồn kéo mệnh cho cậu? Nếu không phải hắn định hồn cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu thì cậu đã hồn phi phách tán từ lúc bị phong ấn trong cáikia rồi.”
“Tôi cũng không biết.” Văn Hi lắc đầu.
“Vậy rốt cuộc cậu chết như thế nào? Tên họ gì, nói cho tôi, tôi tự đi tìm hiểu.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu nhìn chằm chằm vào đôi mắt y: “Nếu như cậu không tự mình nói, tôi dùng cách khác thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn biết được thôi, chỉ điều…..”
“Tôi không nhớ thật mà.” Mặt Văn Hi trắng bệch, y nở nụ cười với Tu: “Tôi đương nhiên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dám lừa gạt ngài, chỉ là hiện tại trong đầu tôi rất hỗn loạn, hồn phách cũng không hoàn chỉnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ nhớ mình họ Văn, trước đây một công tử nhà giàu, cái khác thì không nhớ rõ.”
Tu hơi nhướn mày, đang định nói tiếp thì chợt nghe thấy tiếng vén rèm che cửa kêu vang.
“Ông chủ ơi, cơm chuẩn bị xong rồi ạ.”
Giọng nói của hầu tinh phía sau rèm che hơi run rẩy, sợ mình phá hỏng chuyện tốt của ông chủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền đánh bạo nói: “Có cần em bưng lên cho anh không?”
Một lát sau, giọng nói truyền đến: “Không cần, anh xuống ngay đây.”
Hầu tinh bấy giờ mới như được đại xá, xin cáo lui đi xuống lầu.
Tu liếc một cái.
Văn Hi lần đầu xuống lầu, cảm thấy dường như tất cả mọi người đang nhìn mình. Thế nhưng khi y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoảnh sang, mọi người lại trốn tránh tầm mắt y.
Giống như khi mình còn sống vậy.
Y thầm cười trong lòng, ngoài mặt thì vẫn bình thản, ngoan ngoãn đi theo sau Tu. Đến khi y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng bên bàn thì bát đũa đã bày xong hết, trừ bát vàng đũa ngọc của Bì Tu ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những người còn lại đều dùng bát sứ đũa gỗ bình thường.
Mà y đếm một lượt, phát hiện khôngbát đũa của mình, ngay cả chỗ ngồi của mình cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có.
Y khẽ nhướn mày, đang định nói chuyện thì thấy một cậu nhóc sai việc bưng bát thuốc tới, lắp bắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thưa: “Ông, ông chủ, thuốc, thuốc nấu xong rồi ạ.”
Tu liếc nhìn, lại bảo thẳng nhỏ đi lấy thêm cái thìa.
Văn Hi bị hắn ôm ngồibên người, bảo tọa rộng rãi được nhồi bông mềm, trên nệm lót còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trải một cái chiếu trúc, trông vẻ dở dở ương ương.
Ngồi lên cảm giác mới mẻ phết, Văn Hi sờ cái chiếu kỳ lạ dưới thân, nghĩ bụng, nếu miếng trúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đổi thành ngọc thạch thì chắc thể mát nhanh hơn chút.
Nhưng y ngó sang hình thể của người bên cạnh, nếuđổi thành ngọc thạch, cái tên chẳng biết là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu hay quái này ngồi lên nát hết, thế thì lại phung phí của trời.
Đứa nhỏ kia cầm cái thìa trắng tới, Tu đẩy bát thuốc đến trước mặt Văn Hi: “Đâythuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố hồn cho cậu, uống đi.”
Văn Hi không chạm đến bát thuốc kia nhìn chằm chằm cơm nước nóng hổi trước mặt Tu.
“Đây cái gì?” Văn Hi nhìn đồ ăn trước mặt Tu, đa phần mấy thứ thanh đạm như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đậu phụ cải xanh, cảm giác chẳng hề phù hợp với con người hắn. Loại người hung thần ác sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như này thì phải ngoạm thịt, tu rượu mới đúng chứ, sao lại ăn như hòa thượng thế kia?
Y thấy trước mặt đám nhân viên trong quán dầu cay, còn cả miếng thịt bự chảng, bèn nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Sao anh ăn không giống bọn họ?”
Tu múc một miếng đậu phụ, cho vào miệng ăn: “Vì ăn cái này mát.”
Hắn thấy Văn Hi không uống thuốc mà cứ nhìn chằm chằm mình ăn cơm, liền cau mày, đang định nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn cái vậy, nhưng lại nhớ ra lão quỷ này bị niêm phong trong mấy năm trăm không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được thấy ánh sáng, chắc muốn ăn cơm nhưng ngại nói đây mà.
Ông chủđặt đũa xuống, bưng bát thuốc đến bên mép Văn Hi: “Trước tiên uống thuốc đi, uống xong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi ăn cơm.”
Văn Hi nhìn hắn: “Quỷ thể ăn cơm không?”
Câu hỏi này khiến người ta tỉnh ngộ, cả phòng ăn thoáng chốc lặng ngắt, ngay cả Tu cũng đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xì mặt, hắn đưa bát đến miệng Văn Hi, hung dữ nói: “Uống!”
Được rồi, uống thì uống, cũng đâu thể chết thêm lần nữa.
Văn Hi uống thuốc trong tay Bì Tu, vị đắng đến quỷ cũng phải run rẩy đó khiến y hoài nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâyphải bát độc dược hay không, y uống xong hớp cuối cùng thì ho đến tâm liệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phế, dựa vào người Tu, hận không thể phun trả lại hết cho hắn.
“Sao uống vội thế chứ?” Tu vỗ lưng cho y, nghĩ thầm nếu ho đến chết thì mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết đi đâu tìm một cái gối băng ưng ý như vậy đây.
Thấy người trong ngực ho sặc sụa, run rẩy dựa vào vai mình, ông chủ Bì liền hỏi đứa nhỏ nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắp ban nãy bưng thuốc đến: “Thuốc nàynhóc nấu à?”
Thằng nhỏ nói lắp sợ hãi gật đầu: “Vâng, con nấu ạ.”
Văn Hi ho khù khụ một trận mới đỡ, y ngồi thẳng dậy, bảo: “Tôi không ngờ lại đắng như thế.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Đắng đến vậy thật à?” Bì Tu nghĩ thầm mình cũng uống rồi mà có thấy đắng đâu, hắn không tin, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầm bát lên uống chút thuốc còn sót lại, không quá một giây sau liền phun ra.
Văn Hi: …..
Tu thẹn quá hóa giận, đặt mạnh cái bát xuống bàn, quát lên với đám yêu quái đang nhìn chòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chọc mình: “Cứ nhìn chằm chằm ông đây làm gì, trên mặt ông cơm hả? Ăn cơm đi!”
Đám yêu quái cũng bắt đầu ăn cơm, cúi đầu không dám nhìn ông chủ nữa.
Văn Hi tâm tình phức tạp ngồi một bên, muốn cườikhông cười được, nhưng y thật sự rất buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười, chỉ có thể cố nhịn, rút giấy ăn lau miệng cho Tu.
Ông chủ sặc sụa ngụm thuốc đắng, thể lại nóng lên, cầm tay Văn Hi kéo y vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng.
Nhóc nói lắp đứng một bên sợ không dám ho he gì, run rẩy hỏi: “Ông, ông chủ, cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy cho bà, chủ một bộ bát đũa không ạ, chẳng phải bà, chủ vừa bảo muốn ăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn cơm sao?”
Tu nghe vậy thì nhướn mày: “Bà chủ? Bà chủ ở đâu ra, ông đây làm mẹ.” (Lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản nương vừa nghĩa chủ, vừa nghĩa mẹ của ông chủ.)
Văn Hi: ……
Văn Hi: Móa, vậy mà cũng dám nói.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Linh dị, truyện Linh dị hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra full, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra online, read Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Hải Kinh Lạc Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2 — Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc