GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 103

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Văn Hi ôm Chiêu Tài mặt sưng ngồi trong lều, trái tim đập loạn liên hồi, vừa vuốt lông con trai vừa thều thào hỏi: “Chiêu Tài, con có nghe thấy không, sao ngoài kia còn hát hò vậy?”
Chiêu Tài kêu meo meo, dùng đuôi cọ cọ mặt Văn Hi an ủi, mèo ú đang chuẩn bị đứng dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ôm lấy bố thì bỗng dưng nghe thấy tiếng ma sát khe khẽ truyền tới từ phía sau chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lều.
“Ngoaooo ——” Chiêu Tài khẽ gào, lông trên lưng dựng đứng, mắt trợn trừng sáng rực.
Cảnh sát trưởng mèo trắng đánh hơi thấy nguy hiểm gần kề, bèn lấy thân mình che cho Văn Hi, luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệng kêu gào meo meo nhắc nhở.
“Sao vậy?” Văn Hi căng thẳng, yêu văn trên mặt hiện ra, yêu khí quỷ khí phân tán, ngoài lều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn lặng thinh, song chẳng mấy chốc liền có tiếng sói tru vang lên.
Nghe đối diện gào thì Chiêu Tài cũng gào, không kêu meo meo meo ngọt xớt nũng nĩu như ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường nữa lần này xài hẳn tiếng hổ gầm chính tông.
Đấu khẩu chửi nhau thôi chứ gì? Từ nhỏ quán cơm đã mưa dầm thấm đất rồi nhá, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào lại sợ chắc?
Tiếng ma sát phía đối diện càng lúc càng lớn, yêu lực bùng nổ khiến thính lực của Văn Hi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở nên nhạy bén hơn, y ôm lấy Chiêu Tài, nhỏ giọng bảo: “Không chỉ sói……. Chiêu Tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe lời, ra phía sau bố đi con.”
Chiêu Tài kêu meo, song không chạy ra sau Văn Hi chỉ tránh đi một chút. Văn Hi vén lều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, sau khi thấy cảnh tượng bên ngoài, y không khỏi nín thở.
Vòng tròn vàng dưới đất bao lấy chiếc lềuchính giữa, hơn trăm con rắn lại đang vây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quanh lấy vòng tròn, tiếng thậm chí còn vang dội hơn cả tiếng sói tru.
Chiêu Tài lại kêu ngoaooo, đang chuẩn bị nhào lên thì lại bị Văn Hi túm lại.
Văn Hi: “Con trai, con chạy ra ngoài, nhỡ bị rắn cắn thì cái mặt sưng càng to hơn bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ nữa đó.”
Chiêu Tài sững sờ, lập tức lùi về sau mấy bước, ngoan ngoãn ngồi im phía sau bố. Mớ collagen trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặtđã đủ lắm rồi, không cần bôi thêm nọc rắn đó đâu, ngoao ngoao.
rắn trườn quanh vòng tròn nhưng chẳng cách nào tiến vào, đằng xa bầy sói vẫn ngửa đầu tru © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dài, dường như đang triệu tập nhiều rắn hơn tới đây. Dưới sự ma sát trườn của rắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Hi nhìn thấy dường như vòng tròn đang trở nên nhạt đi, y bèn đứng dậy.
Chiêu Tài kêu meo meo kéo áo y lại, Văn Hi vội lên tiếng trấn an: “Chiêu Tài đừng sợ,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bố ở đây, chúng sẽ không cắn con đâu.”
Chiêu tài: ……Nhưng trông bố vẻ cũng hơi sợ đó, bố à.
Văn Hi khịt khịt mũi, nín nhịn cơn tê rần nơi da đầu và mớ da nổi lên, cưỡng ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản thân nhìn chằm chằm vào bầy rắn lít nhít dưới đất không lùi về sau, y cất giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẩm bẩm: “Rắn om gừng cay rắn ướp gia vị rắn rút xương da rắn xào cay…….”
Rắn: ……
Văn Hi lẩm bẩm đọc một trăm cách chế biến rắn, y nhìn rắn trước mặt như đang nhìn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn thức ăn, dần dà, y không thấy sợ nữa, thậm chí còn bình tĩnh hẳn lên.
Đột nhiên, y lanh trí rút trong túi ra một cây sáo, ngồi xếp bằng dưới đất bắt đầu thổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể do khúc nhạc không đủ vị ri nên tuy bầy rắn duỗi cổ song chẳng hề đung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa theo giai điệu.
Chúngnhìn Văn Hi như thể đang nhìn đứa ngốc.
Năm 2019 rồicòn đứa lậm phim Ấn Độ, tưởng rắn nghe được âm thanh hở?
Bầy rắn cảm thấy mình bị sỉ nhục, tiếng càng lớn hơn, tốc độ bò trườn cũng càng lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng nhanh, màu sắc vòng tròn dần dần nhạt đi, giờ chết của tên ngốc này đã gần kề, bầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rắn đương trong cơn kích động thì Văn Hi lại chủ động giẫm vào trong vòng tròn rắn.
Sợ hãi bởi động tác của y,rắn lùi về sau, ngay cả tiếng sói tru đằng sau cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khàn đi.
Á đù, tên này dũng cảm đến thế sao?
“Tí thì quên mất anh rể từng nói hiện tại mình ngũ độc bất xâm.” Văn Hi nhìn quanh một lượt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát hiện không loại rắn quấn chết được người, bấy giờ y thả lỏng hơn, móc một vò rượu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong túi giới tử ra.
Mùi hương của cái chết tỏa ra từ rượu nọ, bầy rắn vừa sợ hãi vừa giận dữ, trông thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Hi mở nắpra ——
Hùng hoàngđặc trăm phần trăm, trữ hầm mười năm, được làm bởi cả tấm lòng.
Lũ rắn thấy cái tên ngốc kia bỗng dưng ngồi xổm xuống, dùng tay không nắm một đồng bạn của chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhét vào trong vò rượu. Đồng bạn giãy giụa mấy cái rồi mất đi tri giác, mềm oặt đuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như một sợi dây chun rão.
Văn Hi còn lắc lắc rồi cảm thán: “Còn tưởng uống khỏe như nào cơ, thì ra cũng chỉ đến thế.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Rượu ngon thêm phê thì mọi người khi còn muốn một cốc, chứ Hoàng Tửu thêm hùng hoàng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến một hớp cũng chẳng dám, nhớ tới Bạch Tố Trinh trong phim uống rượu vào cũng chỉ hiện nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình, Văn Hi không khỏi lắc đầu.
Bọn rắn lần này không xịnlắm nhỉ.
Văn Hi giơ rượu lên, còn chưa dội xuống thì rắn đã quay đầu chạy trốn, bầy sói đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía sau gầm lên không cho chúng chuồn đi, song rắn vẫn mặc kệ làm ngơ, thậm chí còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhao nhao quay đầu chửi lại.
Rắn: “Đjt mẹ giỏi thì tự lên đi, tiên cái bọn trời đánh thánh đâm!”
Rắn: “Cố ý gọi bọn tao đi ra lúc rắn béo nhất, sốt ruột muốn dâng đồ ăn cho kẻ khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phỏng!”
Rắn: “Nhanh nhanh cái đít lên, kẻo ra ngoài hoạt động tập thể cuối cùng cả đám lại bị làm thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rắn ướp gia vị bây giờ!”
Văn Hi nhíu mày, bước từng bước về phía bầy sói đang gầm gừ, sói thấy tình thế không ổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền chuẩn bị chạy trốn, nhưng Bì Chiêu Tài đã bay tới như siêu nhân, dùng thân hình đồ sộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình làm Thái Sơn áp đỉnh, chặn kín đường lui củasói.
Văn Hi vội gọi Chiêu Tài đang chuẩn bị hạ miệng: “Ấy đừng cắn, để bọn chúng sống đi, cũng đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm rớt lông, đúng lúc ta đang muốn làm bút lông sói cho anh con mà chưa tìm được lông.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Chiêu Tài kêu meo meo, tuy đã ngậm miệng lại song vẫn đè bẹp sói, cái mặt mèo sưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 húp ghé lại ngửi ngửi bọn sói, khiến đám sói hốt hoảng nhắm chặt mắt không dám nhìn thẳng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gương mặt ma chê quỷ hờn ấy.
Sói: Bớ cha mạ ơi, nuôi kiểu ra được con mèo dữ như con hổ thế này?
Bầy sói chiến trường phụ đãtay chịu trói, thế nhưng bầy sói chiến trường chính lại như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xo, mi yếu thì liền mạnh.
Sau khi Dương Tiễn thể hiện ra năng lực đánh sói cùng xuất sắc, đã có con sói sinh lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiếp sợ bên cạnh lại thêm Hầu Nhị hào đánh chúa sói chia da sói, tất cả bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sói đều đang nhủ bụng chửi thầm con sói đầu đàn kéo bọn vào chỗ chết.
Thế nhưng chiến trường giống nhưbàn nhậu Trung Quốc, kẻ thứ nhất đặt chén rượu xuống thì chính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã say, kẻ thứ nhất lùi bước về sau thì chínhthua cuộc, sói sốngđời thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xấu xí, nhưng tuyệt đối không thể hèn nhát.
Sống trên đời phải có cốt khí, hơn 100 con sói lo sợ kêu gào la ó gần nửa tiếng đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồ, thái độ nhìn nhìn quân địch cũng càng lúc càng hung hăng, rốt cuộc bọn chúng quyết định tung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra một đòn cuối cùng.
Chọn lấy con sói hình thể to lớnrắn rỏi nhất, sau khi chạy 50m lấy đà,ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sức nhảy một phát với thế phi cước kinh điển của Tiểu Long, chân tungđá nhắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẳng vào đầu Tu.
Tu đã sớm phòng bị, nhưng hắn chưa kịp ra tay thì một quả cầu lông màu xám đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên bay tới, kéo theo một tiếng thét chói tai, va chạm với con sói trên không trung rồi bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra xa 50m, sau đó rơi mạnh xuống đất.
Double Kill!
Văn Hi thở hổn hển chạy tới bên cạnh Tu, kéo tay hắn kiểm tra cẩn thận, phát hiện không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị làm sao, y thở phào nhẹ nhõm, khẽ đánh hắn trách móc: “Làm em sợ muốn chết, sao anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đi hả?”
Tu nhìn hai con sói ngã sõng soài trên mặt đất, rồi lại nhìn tay chân mảnh khảnh của Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hi, hỏi: “Vừa nãy em ném con sói kia à?”
“Ừ, tại em thấy anh cứ đứng yên chẳng nhúc nhích.” Văn Hi nói xong còn vặn vặn bả vai: “Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sói kiahơi nặng.”
Tu: “……Đúng rất nặng.”
Đòn sát chiêu cuối cùng bị phá hỏng, con sói đầu đàn mất đi ý chí chiến đấu, ngửa đầu gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng bạn tức tốc chạy mau, không chạy chỉ nước thành đồ ăn trong miệng kẻ khác đấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
sói bỏ chạy tan tác, chỉ cònlại hai con xui xẻo đang nằm bất tỉnh dưới đất, Hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhị ngồi xổm xuống trói hai con sói nọ lại, cất tiếng gọi Tu: “Anh Bì, vừa khéo mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai con chó săn về giữ nhà luôn hầy.”
Chiêu Tài kêu một tiếng meo cùng khinh thường, đi tới bên cạnh Văn Hi Tu kêu meo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 meo ý bảo mình buồn ngủ rồi.
Tu bế thằng con mập ú lên áng chừng: “Tối nay làm tốt lắm, bao giờ về con muốn ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì, bố đều làm cho con ăn.”
Đào Đề ngồi xếp bằng dưới đất, chậm rãi xoay người hỏi: “Thôi đi ngủ một lát đi, ngủ dậy xong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi lại xuất phát.”
“Sẽ không có thêm kẻ đến gây sự nữa chứ?” Na Tra vừa ngáp vừa nói: “Nếu mà còn quấy rầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mộng đẹp của bản thái tử nữa thì tôi thật sẽ dỡ xương Nhaira đấy.”
“Chắc không nữa đâu, những bé cưng chạy trốn tối nay sẽ về báo cho bạn của chúng biết chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đáng sợ đến mức nào.” Đào Đề nở nụ cười: “Giờ chỉ cần chờ luận xôn xao thôi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Những người trở về lều nghỉ ngơi không hay biết buổi tối núi Bất Chu đã trải qua chuyện gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rắn điên cuồng chạy trốn vào trong núi, khiến mùi hùng hoàng nức mũi lan ra khắp nơi.
Cái tên phụ nam trôngvẻ dễ bắt nạt kia thực chất lại kẻ gan nhất, tay không bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rắn nhét vào rượu, còn gọi một con hổ mập là con trai, trên người quỷ khí lẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu khí, mặt còn yêu văn, không biết là yêu quái tạp giao cao cấp từ đâu tới, chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được bao xa thì ráng chạy đi!
Đám rắn khóc lóc kể lể đến là thảm thương, ấy thế nhưng nhiều sơn tinh dã quái vẫn không tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tưởng lắm, tuy nhiên đến khi bầy sói cong đít chạy về, bọn chúng mới biết lần này thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biến to rồi.
Đám sơn tinh quái sống trong rừng sâu núi thẳm không biết lên mạng là gì, vẫn chưa từng nếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trải sự tàn nhẫn của hội hiện thực, lần này nhóm Bì Tu đã dùng sức mạnh thể lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình để dạy cho bọn chúng một bài học.
Mỗi ngày mi chạy bộ gập bụng tập thể dục, mỗi bước mà mi vận động, thể chính đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuẩn bị để sau này mi trở thành thức ăn trên bàn của kẻ khác đấy.
Nhất thời cả đám yêu quái bắt đầu sợ bóng sợ gió, chỉ lo tiếp theo sẽ đến lượt mình, suốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đêm kêu cha kêu đi tìm nhện tinh để nhờ dệt vải trắng làm cờ đầu hàng, bọn chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn trẻ, còn muốn ngắm nhìn thế giới rộng lớn, không muốn thành đặc sản núi rừng cho người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu.
May một buổi tối qua đi, đám đại yêu thất đức kia vẫn ngủ chỗ cũ, không ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định càn quét cướp bóc tiếp, đám yêu quái cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vài tiếng trôi qua, mặt trời đã treo trên đỉnh nhưng cả người kia vẫn đang say giấc nồng, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào lúc đám yêu quái hoàn toàn thả lỏng, cảm thấy mình đã được an toàn, thì bỗng nhiên đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rung núi chuyển, kẻ khác còn chưa ra tay, nhà cửa của chúng đã sụp đổ trước!
Tu bị động đất đánh thức, bèn ôm vợ con đi ra khỏi lều, chỉ thấynơi cách đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không xa một tia sáng chói lóa, long khí phả vào mặt khiến vảy trên người hắn lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện ra.
Hầu Nhị vén bịt mắt lên, nhìn về phía ánh sáng đang dần dần mờ đi, mắt chữ A mồm chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 O.
Một bộ xương rồng khổng lồ làm từ thép đang che khuất cả khoảng trời, giá đỡ kim loại được nối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với xương cốt chân long, tỏa ra ánh sáng lấp lánh rực rỡ, phối hợp với cảnh tượng mây đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giăng kín âm u ——
Lão chân long phiên bản cyberpunk, Youkai 00 Shogouki, lên sân khấu!(Lấy tên từ cái con người máy Shogoki trong Evangelion.)

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Linh dị, truyện Linh dị hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra full, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra online, read Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Hải Kinh Lạc Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 103 — Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc