GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 10

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bì Tu ngồi xuống sô pha, vắt chân nói: “Hỗ trợ trước đi.”
“Cho tôi thấy người trước đã.” Phùng đại đế mở tờ báo ra, nhíu mày nói: “Lúc nhờ vả ông chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1thì phải treo nụ cười trên mặt, sao đến phiên ông thì cái bản mặt như thể tôi nợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 tiền ông thế? Tôi nghĩ hình như đâu phải tôi lừa tiền của ông rồi chạy mất đâu nhỉ.”
Vừa nhắc tới chuyện m bị lừa tiền mặtTu đen xì liền, hắn trừng họ Phùng, hỏi: “Hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 chuyện để nói rồi đúng không?”
“Không dám không dám.” Phùng đại đế nhìn hắn: “Thật đấy, gọi người ra cho tôi nghía một cái, lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 điều tra cho ông ngay.”
Tu không lên tiếng, song Văn Hi lại chủ động hiện thân, một làn khói thoát ra từ trong ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 phật, bay ra đứng ở bên cạnh Tu, y nở nụ cười với Phong Đô đại đế rồi khom © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 lưng hành lễ.
“Bây giờ đang lưu hành loại lễ nghi này.” Họ Phùng đứng dậy khỏi bàn làm việc, đi tới chìa tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 ra với Văn Hi: “Thời nay bọn tôi đều bắt tay.”
Văn Hi ngây ra, sau đó bắt tay với hắn.
“Xin phép tự giới thiệu, tôi là Phùng Đô.” Phong Đô đại đế cười với Văn Hi.
Văn Hi cũng bắt chước theo hắn: “Tôi Văn Hi.”
Hai người bỏ tay ra, Phùng Đô không cần Bì Tu mở miệng, tự giác trở về bàn làm việc, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 “Nói cho tôi biết họ tên ngày sinh, cả nơi sinh nữa.”
Tu móc trong túi ra một tờ giấy đưa tới, trên giấy một hàng chữ Tiểu Khải nhỏ nhắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 tinh tế, Phùng Đô vừa nhìn liền nhíu mày: “Tâm can của ông viết chữ đẹp đấy.”
“Lo điều tra đi, nói vớ vẩn ít thôi.” Tu lạnh mặt bảo.
Mà Văn Hi liếc nhìn hàng chữ kia, lại không khỏi thở dài: “Giả Tố Trân tuy xuất thân đào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 hát nhưng chữ viết quả thật rất đẹp.”
Phùng Đô vừa điều tra vừa nhíu mày: “Ôi chao lão Bì, nghe có vẻ tâm can của ông không chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 một người thôi nhỉ.”
Bì Tu cười khẩy: “Ông nghĩ tôi là hạng người gì? Đồ ma lanh.”
“Xem ra là tôi hiểu lầm, xin lỗi xin lỗi.” Phùng Đô xoay màn hình vi tính sang: “Lại xem coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 kết quả nàyđúng không.”
Văn Hi nhìn gương mặt tiều tụy trên màn hình, cố gắng lục lại trí nhớ, y nhớ ra mình từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 gặp thoáng qua người này trong thư phòng của ông nội, bấy giờ mới gật đầu nói: “Là cậu ta.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1
“Nhớ lại lâu như vậy, sẽ không nhớ sai đấy chứ.” Tu cau mày: “Nếu nhớ sai thì tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đổi lại cho cậu đâu.”
Phùng Đô cười nói: “Nào sao lại nói thế, nếu nhớ sai thì quay lại đây một chuyếnđược.”
“Tra xem kiếp này chuyển thế của người này nơi nào.” Bì Tu quơ ngón tay, một vệt ánh vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 bay qua trước mắt Văn Hi, rơi vào trong ngực Phùng Đô: “Hai hôm nữa mời ông ăn cơm.”
Phùng Đô đặt vàng trong lồng ngực lên bàn, nhíu mày: “Quan hệ tình cảm giữa ông với tôithể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 dùng vàng để đong đếm ư?”
“Thế ông muốn sao?” Tu liếc hắn.
Phùng Đô: “Vàng bèo quá, chí ít cũng phải tính bằng công đức chứ.”
Công đức thể tùygiáng xuống, có lúc bạn tốt bụng cứu người, kết quả cứu phải một tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 tội phạm giết người liên hoàn, tốt bụng làm việc xấu chính tréo ngoe như vậy đấy.
Nhưng bây giờ các yêu quái mỗi năm đều mục tiêu công đức, cũng giống như KPI của phàm nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 vậy, phàm nhân không đạt KPI thì sẽ bị trừ tiền, bọn họ không đạt mục tiêu công đức thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 sẽ bị trừ mạng.
Một lần trừ ba bốn năm, bốn năm năm, vài tiểu yêu quái sống chừng một đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 chỉ đến ba bốn trăm tuổi, thế thì ai chịu cho nổi?
Phong Đô đại đế quyền cao chức trọng tuổi thọ dài lâu, mục tiêu công đức cũng cao, hàng năm đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 cuối năm đều chút chuyện này khom lưng, hiện tại hội đương nhiên sẽ không bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 qua.
Hắn nhỏ giọng chồm người qua: “Chia cho tôi ít công đức, tôi giúp ông nhờ vả quan hệ, cho tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 can của ông đăng kí hộ khẩu với bảo hiểm hội không mất tiền. Ông cũng đâu muốn cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 ta mãi khônghộ khẩu nhỉ.”
Tu không trúng chiêu này của hắn: “Không khéo rồi, sang mùa thu tôi sẽ đưa cậu ta đi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 thai.”
Phùng Đô sững sờ, không ngờ tên Thế Mỹ này lại tàn nhẫn vô tình đến vậy, người bên gối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 cũng thể ra tay độc ác nhường này, chẳng hề đoái hoài chút tình nghĩa nào. Không hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 thượng cổ đại yêu, đồ thiếu đạo đức đẻ con không lỗ đ*t.
(Bì Thế Mỹ: ai xem Bao Công chắc biết đây nhái tên Trần Thế Mỹ, một nhân vật trong giai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 thoại về Bao Công. Tên này vợ con quê, lên kinh thi đỗ Trạng Nguyên rồi cưới công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 chúa, hãm hại vợ con để giữ chức phò mã, sau vợ hắn Tần Hương Liên nhờ Bao Chửng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 giải oan và hắn bị chém đầu.)
Song làm bạn bè nhiều năm,Tu tồi tệ đến đâu thì cũng không làm tổn hại đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 mình, huynh đệ, bạn bè, Phùng Đô vẫn nở nụ cười chuyên nghiệp, đổi giọng bảo: “Đầu thai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 cũng không vấn đề gì, tôi sắp xếp cho cậu đầy đủ cha mẹ, gia tài giàu có, cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đời được yêu thương, cho cậu kiếp sau sống sung sướng hạnh phúc, không phải gặp chuyện phiền lòng.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1
“Cần ông sắp xếp chắc? Ta không biết tự mình đi sai người chuẩn bị à?” Tu cắn chết không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 miệng, chẳng chịu chìa ra một tẹo công đức nào.
Phùng Đô cũng không chịu lui bước: “Sao ông kẹt xỉn thế nhỉ? Một đêm vợ chồng tình nghĩa trăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 năm, dù thế nào cũng là người từng ngủ với ông, để cậu ta kiếp sau sống tốt một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 không được sao?”
Văn Hi nghe cau mày, nói cái quần què vậy, ngủ thì đúng ngủ, nhưng hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 chỉ đơn thuần ngủ trên một chiếc giường thôi, mối quan hệ gối ôm chủ nhân cùng hữu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 hảo, sao đến miệng hắn lại biến thành đề tài màu hồng phấn thế này?
Văn Hi: “Không cần, chuyện kiếp sau tự ý trời định đoạt.”
Bản thân mình khi còn sống cũngđầy đủ cha mẹ, gia sản giàu có, chỉ sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 cả đời được yêu thương biến thành cả đời chịu ưu thương, Văn gia tàn lụi, từ dinh thự xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 hoa rơi vào ngục giam, khác biệt như trời với đất, ngay cả con chó hoang ven đường cũng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 thể tới cắn một ngụm.
Phùng Đô nhìn vẻ mặt y mỏi mệt, lòng càng thấy đáng thương, chao ôi mỹ nhân thâm tình trao nhầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 trái tim, gặp phải kẻ không tốt. Chuyện khổ tình như vậy hắn đã thấy nhiều rồi, nhưng không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 bạn của mình lại hạng cặnnày.
Hắn vỗ bàn một cái: “Không cần nhiều lời, chuyện đầu thai của cậu tôi nhất định sẽ lo liệu hết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 kiếp sau vinh hoa phú quý hạnh phúc viên mãn, chỉsau này phải rửa mắt cho sạch, đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 dễ dàng tin tưởng người khác nữa.”
Tu nghe vậy thì nhướn mày: “Đệt mẹông ép mua ép bán à?”
Phùng Đô nói chắc như đinh đóng cột: “Cục cớt ấy, tôi cậu ta đềuquỷ, chẳng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đồng bệnh tương liên thôi!”
“Bớt dông dài đi, chia cho ông năm điểm.” Tu phiền cùng, không muốn dây dưa với lão quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đen tối này nữa: “Năm điểm, không thể nhiều hơn, Thiên Đạo làm chứng!”
Thiên Đạo giống như sinh viên quanh năm bại liệt trên giường ngủ say không dậy, Tu không tin bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 giờ có thể tỉnh để mà nghe thấy lời nói của mình.
Hắn tự tin nói hết câu, ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên tiếng sấm, giữa Phùng Đô và Bì Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 ẩn hiện liên hệ nhân quả.
Tu: ……
Tu: Đù má!
lẽ mình nằm trong danh sách trọng điểm của con chó Thiên Đạo kia rồi,lăm le chờ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 lên tiếng, chỉ cần nói ra câu nào bao gồm hai chữ Thiên Đạo thì sẽ bị đánh dấu trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 điểm.
**! Mày giỏi lắm!
Tu điên tiết đến nỗi chỉ kiếm lên trời xanh, hận không thể hỏi thêm mấy câu, nhưng lại bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 Phùng Đô ôm chặt tay kéo xuống.
Lão quỷ cười như hoa xuân tháng hai, ôm chặt cánh tay Tu nói: “Lãovậy chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đã hứa rồi nhé, Thiên Đạo đã xác nhận rồi, ông cũng không thể đổi ý được đâu, muốn tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 làm gì cho ông thì cứ nói, đừng khách sáo với tôi.”
Tu giận dữ: “Tôi bảo ông đi chết ông đi chết không?”
Phùng Đô cười hớn hở: “Huynh đệ tốt, tôi biết ông không nỡ làm khó tôi mà!”
Hắn đã chết mấy ngàn năm, chết rồi không thể chết lại nữa, Tu quả nhiên huynh đệ tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 của hắn, tuy rằng thằng này hút thuốc uống rượu đánh lộn chơi trai, thế nhưng vẫn là huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đệ tốt của mình!
Hắn ngồi về vị trí của mình, bắt đầu thao tác trên máy tính, bới sạch sành sanh luân hồi chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 thế của vị Ngô Ngạn Ngô huynh đệ này, đưa ra cho Tu xem.
Kiếp này Ngô huynh đệ mới vừa mười tám, đang bước vào năm lớp mười hai u tối trước bình minh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 học ở trường cấp ba thành phố số tám chuẩn bị thi đại học. Cũng họ ngô, tên Ngô Tổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 giống như kiếp trước, thiếu một chữ thành Ngô Ngạn Tổ.
tuy rằng cách biệt một chữ, khuôn mặt trên chứng minh thư lại thật sự không đẹp đẽ gì, Bì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 Tu nhìn như hỏa vân thần, lật đi lật lại xem hết mấy kiếp của Ngô tài, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 không biết Giả Tố Trân nhìn thấy cậu ta thì thể nhận ra được không.
“Đúng thật cậu ta?” Tu cau mày: “Tôi thấy trông không giống lắm.”
Phùng Đô xua tay: “Ảnh chứng minh thư toàn thế cả, đẹp nữa đẹp mấy thì cũng chụp cho ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 không còn gì. Với lại làm gì có ai đầu thai giống y đúc kiếp trước được? Mặt mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 như này đã là tốt lắm rồi, tôi từng gặp người kiếp trước mặt đẹp như hoa, kiếp sau mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 như thiếu muối cơ.”
Hắn nhìn Văn Hi đứngmột bên, nhỏ giọng bảo: “Dĩ nhiên, chúng ta bạn tốt nhiều năm, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đưa cậu ta đi đầu thai tôi sẽ đánh tiếng trước, bảo đảm đời sau mặt mũi vẫn như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 này.”
Cái kiếp trước tình nhân kiếp này thế thân, loại tình tiết này chỉ cần ông muốn, chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 ông công đức, huynh đệ sẽ an bài hết cho ông.
Văn Hi nghe vậy thì sờ sờ mặt mình, rồi lại soi kính thủy tinh phản quang bên cạnh, nghĩ bụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 chẳng lẽ mình thật sự đẹp quá mức, có thể khiến họ này nhớ mãi không quên?
Y đăm chiêu nghi hoặc, hoàn toàn không nhìn đến Tu bên cạnh mặt càng lúc càng đen.
Tu rít ra mấy chữ từ kẽ răng: “Tôi thật sự không, có, quan, hệ, gì, với, cậu, ta, cả!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1
Tại sao các người lại không tin, ông đây thật sự chỉ nhặt một cái gối băng về để hạ nhiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 thôi mà!
Hắn tức đến đau đầu, cả người tỏa nhiệt, ngồi trên pha bọc da trong văn phòng Phùng Đô mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 thở phì phò, cầm cốc nước lạnh trên bàn tu ừng ực, vươn tay muốn gọi Văn Hi lại, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 vừa giơ tay ra thì sực nhớ đây chỗ của Phùng Đô.
Nếu bây giờ Văn Hi thật sự ngồi lên đùi hắn trước mặt Phùng lão quỷ này, thế thì hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 nhảy xuống Hoàng một vạn lần cũng không tẩy sạch oan khuất trên người.
Quá khó khăn, kiên trì làm một nam quái độc thân thật quá khó khăn.
Văn Hi thấy hắn giơ tay ra, bèn theo thói quen nắm lấy tay hắn, đi tới hỏi: “Làm sao thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 lại bắt đầu nóng à?”
“Cậu đứng yên chớ nhúc nhích!” Tu rút tay mình về, lấy khăn ướt trong túi lau mặt, đứng dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 cầm lấy liệu về kiếp này của Ngô Tổ rồi tạm biệt Phùng Đô.
Không thể chờ được nữa, chờ tiếp thì mình sẽ nổ tung bỏ mình, biến thành một trong số KPI của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 quỷ hồn địa ngục.
“Lão Bì.”
Phùng Đô đột nhiên lên tiếng, gọi Tu đang kéo cửa.
Tu quay đầu nhìn hắn.
Phùng Đô: “Nguyên nhân cái chết bất bình thường, hồn phách nặng hàn khí, hài cốt ắt phải đặt cùng vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 cực hàn, ông giữ cậu ta lại không không tốt cả.”
Tu dừng một chút, không nói gì, đóng cửa rồi đi.
Văn Hi đi theo phía sau, muốn hỏikhông dám hỏi, lúc đến cửa thang máy thì bịTu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 nhét vào trong ngọc phật.
Hai người bắt DiDi trở về quán cơm, vừa bước lên cầu thang liền gọi Giả Tố Trân đã thay quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 áo hiện đại tới, nàng đã tắm rửa tươm tất, trông bình thường hơn bộ dáng ma nữ ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 đầu rất nhiều.
“Ông chủ Bì.” Giả Tố Trân còn chưa có nói xong, một tờ giấy đã dúi vào ngực.
Tu nóng đến thiếu kiên nhẫn: “Tự xem đi này.”
“Xin đa tạ!” Giả Tố Trân lại lần nữa huyết lệ doanh tròng.
nàng mừng rỡ rời đi, Bì Tu cảm thấy công đức đã tính vào một nửa, lòng khoan khoái lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.1 không ít, bèn đặt ngọc phật lên bàn, gọi Văn Hi đi ra.
Chân vừa chạm đất, Văn Hi lập tức hỏi: “Vừa rồi Phùng Đô nói vậy là có ý gì?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Linh dị, truyện Linh dị hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra full, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra online, read Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Hải Kinh Lạc Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 10 — Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc