GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 99: Ta Dám!

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đại doanh Tây quân, cách thành ba mươi dặm, xây dựng ở một vị trí thuận lợi.

- Nguyên soái thăng trướng!

Một tiếng to, vang lên không ngừng, truyền khắp toàn bộ quân doanh.

Nghe thấy mệnh lệnh, mấy trăm binh lính mặc giáp trụ sáng bóng, dắt bảo kiếm thắt lưng, chạy đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lều lớn trung quân xếp thành hai hàng. Ngoại trừ tiếng bước chân, không có bất kỳ thanh âm ồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ào nào.

Mọi thứ diễn ra nhanh như gió, trang nghiêm như núi, tràn ngập khắp đại doanh nhìn không thấy nghe cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thấy, nhưng lại sát khí đằng đằng, khiến đám quan văn võ của Quảng Nam Lưỡng Lộ vừa đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ cảm thấy càng thêm ngưng trọng cùng bất an.

Bởi Nguyên soái ra lệnh thăng trướng, nên toàn bộ gần trăm tên văncủa thành U Châu đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tập hợp đông đủ. Đi vào trong lều lớn, liền thấy Xu Mật Phó Sứ, Tuyên Huy Nam Viện Sứ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Kinh Hồ Nam Bắc Lộ Tuyên Phủ Sứ, Đề Cử Quảng Nam Đông Tây Lộ Kinh Chế Đạo Tặc Sư, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chinh Nam Đại Soái Địch Thanh, Địch Hán Thần của Đại Tống, đã đứng trước ghế chủ soái.

- Bái kiến Nguyên soái...

Đám văn cùng nhau khom người thi lễ nói.

- Các vị bình thân.

Khuôn mặt mang kim ấn kia của Địch Thanh lạnh lùng mỉm cười nói:

- Cho Văn Soái chỗ ngồi.

Liềnbinhmang ghế xếp tới, Tĩnh hạ thấp người, tỏ vẻ cảm ơn, rồi chậm rãi ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào chỗ của mình.

- Hôm nay triệu tập toàn bộ quan vănLưỡng Quảng đến đây.

Địch Thanh trầm giọng nói:

- Một báo cho các vị biết, bổn soái đã tới. Hai muốn hỏi một câu, ta đã nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lần gửi đến hai đạo quân lệnh để răn dạy, sao người dám làm trái?

Chúng tướng tim đập thình thịch, trong lòng nói:

- Sợ cáithì cái đó đến…

Đều quăng ánh mắt về phía Văn Soái.

Tĩnh cười gượng nói:

- Chậc, nói thật cho Nguyên soái biết, hạ quan đã truyền tin cho Quận Vương Ấp La, lệnh y không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được nhập cảnh.

- sao tình báo truyền đến nói người Ấp La tiến vào cảnh nội ta gây loạn?

- Sợ tung tin vịt, hoặc kẻ phạm pháp nào đó mượn danh nghĩa người Ấp La để tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tội.

Tĩnh nghiêm mặt nói:

- Chờ hạ quan điều tra ràng, rồi sẽ thông báo cho Nguyên soái.

- Cái này tạm để đấy, còn quân lệnh thứ hai thì sao.

Địch Thanh bình tĩnh nhìn y nói:

- Ta nghiêm lệnh các bộ tại chỗ đợi lệnh, không được tự tiện xuất kích. Kẻ trái lệnh cứ theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quân pháp xử lý. Sao còn người làm trái với?

- Cái này…

Tĩnh nghẹn lời.

- Nói!

Địch Thanh vỗ mạnh xuống bàn, tiếng đập mạnh khiến mọi người đều sợ run.

Nếukhả năng, bọn họ thật muốn giấu diếm. Nhưng danh sách những binh lính bỏ mạng đã trình báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên Binh bộ, làm saothể dấu diếm được nữa?

- Chỉ một lần xuất kích.

Tĩnh đành phải kiên trì bẩm báo.

- ai lãnh binh?

Thanh âm Địch Thanh lạnh lẽo, lạnh đến nỗi thể đông chết người.

- mạt tướng.

Trần Thự tự biết không thể dấu diếm, liền cắn răng đứng ra.

- Còn ai nữa?

Địch Thanh chậm rãi nhìn quét qua các tướng.

- Còn có mạt tướng.

Người đứng thứ hai trong quân đội phương Nam, Phó Kiềm hạt Viên Trực cũng đi ra.

- Còn mạt tướng...

-mạt tướng...

- Mạt tướng…

Trong nháy mắt, toàn bộ ba mươi sáu tướng lãnh của Quảng Nam Lưỡng Lộ, đều đi ra nhận tội.

Trong lòng Địch Thanh cười lạnh một cái. Hiển nhiên, những người này đã sớm thương lượng từ trước. Bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho rằng luật pháp không thể trách đông người, hai muốn cho Địch Thanh thấy, quân đội Lĩnh Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một lòng.

Chúng ta biết, ngươimột cường long, nhưng cường long không áp địa đầu (rắn địa phương), xem người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như thế nào xử lý?

Trong lều lớn, ba mươi sáu tướng Lĩnh Nam đi ra khỏi hàng. Ánh mắt của mọi người lại quăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới Địch Thanh.

- Ti Pháp Tham Quânchỗ nào?

Chỉ nghe Địch Thanh trầm giọng nói.

- Hạ quan đây!

Mộttham quân lớn tiếng trả lời.

- Ba mươi sáu người này, vi phạm lệnh của bổn soái, tự tiện xuất binh, lại bị thua thảm bại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tổn hại quân uy, bại quân kỷ ta, phải bị tội gì?

- Theo luật của quân đội, kẻ trái lệnh, trảm!

Ti Pháp Tham Quân lớn tiếng trả lời.

- Một khi đã như vậy, các ngươi còn lời để nói?

Địch Thanh nhìn đám tướng lĩnh Lĩnh Nam giống như nhìn người chết hỏi.

- Đại soái tha thứ!

Đám người Trần Thự thấy không ổn, cuống quít cầu xin nói:

- Chúng mạt tướng biếtChí Thư kia, muốn xuất binh đánh Kim Châu. Chúng ta sợ thời trôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua sẽ muộn mất, đã không kịp bẩm báo đại soái, liền đi tới Kim Châu ngăn cản. Nào biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại quân lại trúng khí độc, lúc này mới thất bại trong gang tấc…Mong đại soái suy xét.

Đây cũng là lý do thoái thác sớm đã thương lượng từ trước.

- Nói như vậy, có được miễn chết không?

Địch Thanh hỏi vị Ti Pháp Tham Quân kia.

- Cho thời chiến đấu, nhưng chưa được Đại Soái cho phépxuất kích, trảm!

Ti Pháp Tham Quân lớn tiếng đáp.

- Mong Nguyên soái niệm tình chúng ta không phải cố ý làm trái, chỉ sốt ruột lập công, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khai ân.

Đám người Trần Thự lúc này thật sự sợ:

- Chúng ta từ lúc Mã thị kia tạo phản, liền không ngừng ác chiến, dành lại phần lớn đất đai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Lưỡng Lộ. Khôngcông lao cũng có khổ lao, mong Nguyên soái xem lại.

- Bổn soái muốn tha các ngươi, nhưng quân pháp không tha.

Địch Thanh vỗ mạnh xuống bàn, quát:

- Trói lại!

- Tuân lệnh!

Đám quân lưng hùm vai gấu đứng phía sau liền đi lên.

- Văn soái, ngài thay chúng ta làm chủ a!

Đám Trần Thự vẫn cầu cứu nói.

- Chậm đã.

Tĩnh không thể mặc kệ. Y chậm rãi đứng dậy, đi đến giữa lều, sang sảng nói:

- Đại soái, hạ quan muốn thay bọn họ cầu một ân tình…

- quân pháp lớn, hay tình cảm lớn.

Địch Thanh lạnh lùng nói.

- Đương nhiên là…quân pháp lớn.

- công tất thưởng, tội tất phạt, mới thể khiến ba quân phục vụ quên mình, không đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 địch nổi.

Địch Thanh chậm rãi lắc đầu nói:

- đại nhân, quân pháptình, thứ cho Địch Thanh không thể đáp ứng.

- Ngài…

Tĩnh không nhịn được việc mất mặt mũi, vung tay áo trợn mắt nhìn nói:

- Cứ như lời ngài nói, bọn họ xuất kích, theo mệnh lệnh của hạ quan. Nguyên soái muốn giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người, thì trước giết hạ quan đã!

- Thái Tổ Hoàng đế từng khắc trên bia đá.

Địch Thanh lạnh lùng nhìn hắn nói:

- Quốc gia không thể giếtphu.

Ngụ ý, nếu không tấm bia kia, ta đã sớm giết ngươi.

Nói xong, vung mạnh tay lên, giống như đuổi ruồi muỗi vậy, không thèm liếc y một cái nói:

- Đỡ Văn Soái đi xuống nghỉ ngơi.

- Vâng.

Liền hai binh tiến lên, không nói một lời, liền nâng Tĩnh đi ra ngoài.

- Buông ra!

Tĩnh giận không thể át nói:

- Địch Thanh, ngươi sẽ phải trả giá!

Lại la hét om sòm quát:

- Ngươi không giết ta, thì gọi chó má thưởng phạt phân minh!

- Ta không xử ông, trời sẽ xử ông.

Sắc mặt Địch Thanh xanh mét, vỗ mạnh bàn nói.

Tiếng mắng của Tĩnh dần dần xa. Nhóm tướng giờ này đã hiểu, Địch Thanh thực sự muốn giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người. Bọn họ sợ đến chảy nước mắt giàn giụa, cầu xin nói:

- Nguyên soái, Đại Tống không chỉ không giết quan văn, tự Thái Tông tới nay, cũng chưa từng giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua quan võ. Ngay cả năm đó Bắc phạt thất bại, cũng không thấy đầu của ai rơi xuống đất… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Chínhthếbinh lực của Đại Tống mới không phát triển như vậy.

Địch Thanh nói xong, lại vung mạnh tay lên.

Nhóm thân binh hai người dẫn một tướng lãnh liền đi. người muốn phản kháng, nhưng thân binh của Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thanh toàn là tinh anh, làm sao thể để y thoát khỏi.

- Địch Thanh, ngươi không chết tử tế được.

- Sớm muộn gì ngươi sẽ gặp báo ứng!

- Hu hu, tha mạng a...

Ba mươi sáutướng, liên tục khóc chửi bới, nhưng không thể ngăn cản thân binh đưa bọn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Viên môn chém đầu. Ba mươi sáu đầu lâu bị chém, treo lên Viên môn thị chúng ba ngày.

- Về sau, còn ai không nghe quân lệnh, thì nhìn vào tấm gương của bọn họ!

Địch Thanh nhìn về đám văn mặt như màu đất, gằn từng chữ nói:

- Quan văn tuy rằng không bị tội chết, nhưng bổn soái sẽ khiến cho các ngươi sống không bằng chết! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nói xong phất tay áo đứng dậy, vứt lại một đám văn câm như hến.

Đợi nhìn thấy ba mươi sáu đầu người trợn mắt dữ tợn treo Viên môn, chúng văn võ càng sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới phát run. Những người này chỉ nghe nói Địch Thanh tài đánh giặc, chứ chưa nghe nói ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta quyết đoán sát phạt như vậy. Vừa đến đã chém ba mươi sáu tướng lĩnh cao cấp của Lĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nam lập uy.

Từ nay về sau, cho đánh chết bọn họ cũng không dám trái quân lệnh một lần nữa.

Chúng quan viên không dám lưu lạiquân doanh như địa ngục này một chút nào. Hơn nữa, Địch Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không yêu cầu bọn họ lưu lại, thế mới tính toán trở về thành. Nhưng bọn họ nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn dám tự chủ trương. Định hỏi Tĩnh, nhưng không thấy y đâu.

Sau khi nghe ngóng mới biết vị lão quan kia bị đẩy ra lều lớn, chỉ cẩm thấy xấu hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giận dữ muốn chết. Một lát cũng không muốn lưu lại trong đại doanh của Địch Thanh.thế y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liền cưỡi ngựa do thân vệ dắt, không chào từ giã, liền đi về thành Tân Châu…

Từ đại doanh của Địch Thanh tới thành Tân Châu cách hơn ba mươi dặm. Quảng Tây nhiều vùng núi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong đó phải đi qua vài đoạn đường núi, hai cái khe núi cùng một cái cầu gỗ. Cầu gỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước đây là cầu đá, nhưng bị chiến tranh phá hủy, chỉ đành xây dựng lại.

Sợ cây cầu gỗ này không vững chắc, đoàn người đến đây đều phải xuống ngựa. Ai qua đây cũng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cẩn thận, lần này không ngoại lệ.

Tâm tình củaVăn Soái hiện giờ rất khó chịu. Hiển nhiên không kiên nhẫn xuống ngựa rồi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên ngựa, liền giục ngựa đi qua cầu. Ai ngờ đi đến giữa cầu gỗ, đột nhiên nghe được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng lớn vang lên. Còn chưa hiểu ra sao, cây cầu đã ầm ầm sụp xuống, cả người lẫn ngựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều bị rơi xuống nước.

Bọn thị vệ kêu lên, trơ mắt nhìn y bị dòng nước chảy xiết dưới sông cuốn đi. Lập tức xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 núi tìm cách cứu viện. Chờ bọn họ vất vả đi xuống dòng sông dưới chân núi, đã không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy bóng dáng của Văn Soái. Nhóm vệ chia người tìm kiếm khắp mười dặm bờ sông, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ tìm được ngựa chiến rơi xuống giày của Văn Soái. Ngoài ra không thấy khác.

Rất nhanh, tin tức Văn Soái rơi xuống sông, đã truyền khắp quân doanh. Văn võ quan nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế, đều chấn động. Độ chấn động so với nhìn thấy ba mươi sáu cái đầu người kia còn lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn nhiều.

niên đại này, mọi người còn rất mê tín. Bọn họ còn nhớ kỹ câu đe dọa kia của Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thanh “Trời sẽ xử ngươi”. Cái này không phải Văn Soái bị ông trời xử hay sao. Hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lời đồn là thật? Địch Nguyên soái chính là Khúc tinh hạ phàm. Nếu không sao thiên thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tương trợ như vậy?

Kỳ thực, làm thiên thần, Tĩnh cũng không bị trời bắt đi…

Ngay khi Dư Tĩnh rơi xuống nước. Một người con trai đội cái lồng đứng cách chỗ đó không xa, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dùng lưới kéo Tĩnh lên rồi liên tục đấm đá. Thân thể của lão quan không ngờ tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn người ta nghĩ, bị đánh hơn nửa ngày mới ngất xỉu.

- Bây giờ nên xử y như thế nào?

Xác nhận y đã xỉu, một người con trai mới nói:

- Chôn đi, giữ lại cũng chỉmột tai họa.

- Không được giết y, quốc gia không cho phép giết phu.

Tiếng người con trai kia ràng tiếng lười nhác của Trần Khác.

- Mẹ nó, ngươi còn nghĩ đến cái này.

Đây thanh âm của Tống Đoan Bình.

- Ta muốn bán y đi.

Trần Khác cùng thực tế nói:

- Mang y đi làm bạn với mấy con khỉ Vân Nam.

Nói xong lạnh lùng cười nói:

- Nghe nói dân đấy thích nam phong (đồng tính). Lão quan này tuy chút xấu, nhưng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 che được hết thân phận quý giá này!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 99 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc