GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 55: Chương 055: Ác Bá

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

- Học trò biết lỗi rồi….

Công tử gia tộc lớn đã quen với chuyện xem xét thời cơ. Trình Chi Tài đã sớm hỏi thăm qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bối cảnh của Vương Phương, thật sự làm cho lão tiên sinh tức giận, lão tiên sinh cũng sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bán cho Trình gia chút mặt mũi nào đâu.

- Biết sai thì sửa, còn tốt hơn chứ.

Vương Phương thản nhiên nói:

- Các anh sau này, cho phú thơ hay hành văn, thì cũng nhớ kỹ trong vănvật. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Văn để truyền tải đạo, không phải để khoe khoang những từ ngữ trau chuốt của các anh, nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kỹ nhớ kỹ.

- Học trò cẩn thụ giáo….

Các học sinh cùng nhau cúi người thi lễ trả lời.

- Viên chấp sự sẽ nói cho các anh nghe quy trình của thư viện, bổn tọa xuống núi đây.

Vương Phương đứng dậy.

- Cung tiễn Sơn trưởng….

Lễ phép quy củ trong trường học, nghiêm túc cẩn thận hơn trong hội nhiều. Tuy Trần Khác không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trải qua quá trình học tập như những người khác, nhưng hắn một người cha tận tình khuyên bảo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều đem những ông biết dạy hết cho hắn.

- Học quy thư viện Trung Nham.

Viên chấp sự lạnh lùng quét mắt qua đám học sinh bên dưới:

- Thường xuyên hỏi thăm cha mẹ; đầu giữa tháng cung yết thánh hiền. Rèn luyện cách sống xử; cử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ ngăn nắp nghiêm túc. Ăn uống phải tiết kiệm; không can thiệp chuyện bên ngoài. Đi ngồi theo thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tự; nghiêm cấm nói xấu phá hoại. Không tranh cãi với bạn bè; không nói chuyện phiếm rảnh rỗi. Ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày nghe giảng kinh thư; ngày ngày đề cương học tập. Thông hiểu thời thế lẽ; tìm đọc cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 văn thi phú. Đọc sách phải đọc thật kỹ; phải chuẩn bị xong bài tập sớm. Học buổi tối cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải dậy sớm;bị trách lầm phải gắng tranh luận! Mười tám quy tắc phía trên, mọi người phải ghi nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kỹ, mỗi ngày buổi sáng đều phải đọc thuộc lòng, thận trọng lời nói hành động, nếu phạm sai lầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ trừng phạt nghiêm khắc!

- Chúng học trò sẽ ghi nhớ….

Các học sinh đồng thanh đáp trả.

- Tốt, hôm nay tạm thời giải tán.

Viên chấp sự nói:

- Ngày mai thư viện chính thức khai giảng, đúng vào giờ Mão (5 đến 7 giờ sáng).

Rồi lại nói:

- Theo quy chế, học trò của huyện phải học ngoại trú, nhưng Sơn trưởng thương tiếc các em, đặt biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phá lệ cho các em. Nếu có học trò nào của huyện này muốn tạm trú, đến phòng bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 báo danh với ta!

Viên chấp sự vừa mới rời khỏi, tất cả học sinh cùng một lúc ngồi rạp xuống mặt đất, xoa xoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai chân không nghe theo lệnh, kêu khổ với nhau. Mọi người từ nhỏ đều quen chiều chuộng, chưa bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giờ ngồi quỳ thời gian dài như thế cả.

- Muốn tạm trú không?

Trần Khác chống đầu gối, chậm rãi đứng dậy.

- Không, đệ tính học ngoại trú.

Thức nói:

- Mẫu thân tỷ tỷ của đệ đều đến Thanh Thần, không phải muốn mỗi ngày gặp nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao?

- Ừ.

Trần Khác cười nói:

- Ta cũng không tínhtrọ trong trường, ngay cả ngủ cũngngười quản, rất bó.

Nói xong hắn kéo Tứ Lang qua nói:

- Đệ cũng về nhà đi.

- Đại ca đã an bài tốt chỗ cho đệ rồi.

Tứ Lang người tao nhã nhất trong số các huynh đệ Trần gia, hai vợ chồng xấu xa Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hi Thế lại hai đứa con quý hóa như vậy, thật sự ông trời không mắt mà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- thể thì cứ ở, không ở được thì cứ đi.

Trần Tam Lang người cứng cỏi nhất trong số các huynh đệ Trần gia:

- Nhà so với nhà trường tốt hơn rất nhiều, chúng tathể tiếp xúc nhau nhiều hơn.

- Vậy được rồi.

Câu cuối cùng đã thuyết phục Tứ Lang.

- Nhà đệ còn chỗ không?

Tống Đoan Bình đến gần, cười ha hả nói:

- Đủ để một chiếc giường được.

- Nếu đệ dám nói không, Tống sẽ cầm đao giết mất.

Trần Khác cười to nói:

- Cùng đi thôi!

Mọi người thu dọn gọn gàng tủ sách, cười nói bước ra, đột nhiên bị một trợ giáo gọi lại:

- Vị nào là Thức?

- tôi.

- Theo tôi, Sơn trưởng lời mời.

Thức mơ màng màng đi theo. Qua một khoảng thời gian một chén trà thì trở về, trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cầm theo mộtthư nói:

- Thì ra Sơn trưởng phụ thânbạn cũ, bảo ta mang lá thư này về.

- Thì ra thế.

Thời gian không còn sớm nữa, mọi người chạy chậm xuống núi. Tới chân núi, Ngũ Lang đã đợi dài cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cổ:

- Nhị ca nói, họ dọn lên Thượng tự rồi, xuống núi không thuận lợi, không cần mỗi ngày đều về. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Cũng tốt.

Trần Khác nói:

- Chúng ta nhanh chóng về nhà thôi.

Đoàn người rời khỏi Trung Nham tự, đi về hướng thị trấn.

Trời chiều nhuộm đỏ không trung, gió thổi ngọn lúa lung lay, làm cho tâm trạng của những chàng trai trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nên vui sướng như trút được gánh nặng. Lưng đeo tủ sách, ngươi đuổi ta chạy, tiếng cười vang vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khắp đồng vắng….. Cho đến khi bị đoàn người Trình gia chặn con đập.

…….

Ba huynh đệ Trình Chi Nguyên đều vào Hạ tự, vậy tan học rất sớm, cố ý đây chặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại huynh đệ Trần gia.

Vừa thấy hai người anh lớn không có mặt, Trình Chi Nguyên hoàn toàn không e cả. ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên lưng ngựa, từ trên cao nhìn xuống, nói:

- Bây giờ cách thư viện khoảng sáu bảy dặm, đánh các ngươi cũng như không đánh, đúng chứ?

- Câu này phải là ta nói mới đúng.

Trần Khác ném tủ sách xuống mặt đất, hoạt động gân cốt nói:

- Ta đã sớm không vừa mắt các ngươi rồi!

Ông nội nó, dám cả ngày trước mặt ông đây cưỡi ngựa rêu rao, chẳng lẽ ngươi không phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra ta ngay cả con lừa cũng khôngđể cưỡi sao?!

Lửa ghen tị cháy hừng hực trong lòng, Trần Khác nắn cổ tay, vẻ mặt vui vẻ nói:

- Xông lên nào!

- Ách….

Huynh đệ Trình gia hơi giật mình, trong lòng thầm nói còn có người da ngứa thiếu đánh nữa à? Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt bọn họ, ba tên gia đinh bên mình đều người luyện võ, chắc chắnthể xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đám nhãi con này.vậy mà giương nanh múa vuốt nói:

- Còn nói lời nghĩa nữa, xông lên!

- Chỉ cần một mình “Kim hoa thử” ta là đủ!

Một tên gia đinh bước ra khỏi hàng. Đời Tống Hạ cửu lưu (xã hội xưa Trung Quốc chia làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ba loại người Thượng, TrungHạ cửu lưu, Hạ cửu lưu gồm những người như gia, nha sai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi tớ…) thích đặt tên hiệu, “Kim hoa thử” chính tên hiệu của người này. Chỉ thấy tên gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đinh cởi áo ra, trên người toàn hình xăm, vẻ mặt bình tĩnh nói:

- Nhóc con, cùng lên đi!

- Lên!

Trần Khác khẽ quát một tiếng, cùng Ngũ Lang xông lên. Tên Kim hoa thử kia còn chưa phản ứng kịp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì đã bị Trần Khác đá một ngã xuống đất. Sau đó bị Ngũ Lang cầm một chân lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quát lớn một tiếng, quăng tên gia đinh xuống ruộng lúa.

- Ai u….

Lúc này mới nghe được tiếng kêu thảm thiết từ trong ruộng truyền đến.

Các huynh đệ Trần gia ăn thịt lớn lên, từ nhỏ đã luyện tập quyền cước, dọn dẹp mấy tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 côn đồ cả người hai ba phần thịt này, chín mười tên cũng chỉ chuyện nhỏ thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Huynh đệ Trình gia trợn tròn mắt, vốn tưởng rằng mình ức hiếp nhỏ yếu, ai ngờ lại bị đá ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại.

- Các ngươi đánh lén, các ngươi hai đánh một, thắng cũng không giỏi!

Trình Chi Nghi thúc giục hai tên gia đinh còn lại đi lên ứng chiến.

- Hai tên này để cho ta.

Trần Khác Ngũ Lang còn chưa động tác gì thì một thân ảnh nhảy đến phía trước, cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành thạo đánh đến hai tên gia đinh đứng dậy không nổi.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, bọn gia đinh dụng rên rỉ đứng lên:

- Đáng ghét, người ta còn chưa báo tên nữa….

- Áo rồng không cần danh hiệu.

Người đánh xong thu tay lại, giả vờ giả vịt bày ra mộtthế nói:

- Còn ta thì không giống. Ta gọi là người ôm chuyện bất bình của thiên hạ Tống Đoan Bình!

…….

- Ha ha ha ha ha….

Trần Khác nhe răng cười ác độc, bước đến gần huynh đệ Trần gia. Ngày xưa chỉ đánh qua du côn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lưu manh, còn chưa hưởng qua đám thế gia công tử da non thịt béo này a.

Ba thư đồng đều những đứa trẻ mới lớn, thấy ba tên gia đinh ngày thường giễugiương oai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều ngã xuống đất, sợ đến mức lùi về sau. Huynh đệ Trình gia ngồi trên lưng ngựa cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn cảm giác từ trên cao nhìn xuống nữa, lập tức lúng túng nói:

- Ngươi, đừng làm bậy đấy, ngươi biết chúng ta ai không hả?

- Ta mặc kệ ngươi ai!

Trần Khác chỉ ngón tay vào ba người Trình Chi Nguyên, nói:

- Hôm nay các ngươi nhớ kỹ cho ta. Thanh Thần này, là rồng thì cuộn lại,hổ thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nằm xuống cho ta!

Lúc nói những lời này, khí chất thổ phỉ của hắn cao ngút trời, nào còn cái khí chất tao nhã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của người đọc sách nữa chứ.

- Bỏ đi bỏ đi.

Giống như không thể nhìn Trần Khác chịu ức hiếp, Tô Thức cũng không cách nào nhìn huynh đệ Trình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia bị đánh, vội vàng kéo Tam Lang lại nói:

- Tam ca, coi như đệ cầu xin ca đấy, lần này đừng chấp nhặt với y nữa. Nếu không đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không có cách nào ăn nói với mẫu thân đâu.

Y tức giận chỉ vào huynh đệ Trình Chi Nguyên nói:

- Các ngươi học kẻ xấu đánh người, ta sẽ nói cho cậu biết, trừng phạt nặng các ngươi!

- Chuyện này, còn chưa tính xong đâu.

Huynh đệ Trình gia mặt xám như tro tàn. Trình Chi Nguyên bỏ lại một câu, quay đầu ngựa muốn rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khỏi…. Nhưng đột nhiên cảm thấy chân mình bị ai nắm chặt, cúi đầu xuống mới thấy chân mình bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ngũ Lang đen nhẻm của Trần gia nắm chặt. Chợt nhớ đến cảnh tượng quăng người lúc nãy, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hề nghi ngờ, đối phương chỉ dùng một chút sức này thì mình bay xa trăm dặm rồi.

- Ngươi muốn tính xong xuôi như thế nào đây?

Trần Khác lạnh lùng nói.

- Ý của ta là….

Trình Chi Nguyên miễn cưỡng cười nói:

- Hôm nào ở tửu lầu bày một bàn tiệc, coi như xin lỗi ca ca Trần gia.

tránh voi chẳng xấu mặt nào.

- Ai thèm ăn cơm rác rưởi của ngươi chứ!

Trần Khác híp mắt nói:

- Nể mặt mũi của Tô Thức, ta tha thứ các ngươi lần này. Nhưng từ nay về sau không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108đất Thanh Thần cưỡi ngựa nữa, nếu ta thấy một lần sẽ đánh một lần!

- Này, cái này thì liên quan gì?

Trình Chi Nguyên hoàn toàn không hiểu.

- các ngươi cản trở giao thông, ảnh hưởng bộ mặt thành phố!

Trần Khác rất khí phách vung tay xuống, chẳng lẽ hắn lại nói ông đây chính ghen tị chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mày đấy sao?

……

Lúc về đến nhà thì trời sắp tối đen rồi, các trưởng bối của hai nhà đã sớm chuẩn bị tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bữa tối phong phú, chỉ chờ họ trở về ăn thôi.

Nghe bọn nhỏ đều trúng tuyển, các trưởng bối hiển nhiên vô cùng vui mừng, bảo bọn nhỏ nhanh đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rửa tay vào bàn ăn.

Rửa sạch tay, Thức lấy thư Vương Phương ra đưa cho phụ thân.

Tuân mở thư ra đọc, nhìn về hướng con gái yêu đang đưa khăn mặt cho các ca ca, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười nói:

- Tiểu Muội hôm nay vì sao cả ngày không vui?

- Đâu có….

Tiểu Muội cười nói:

- Các ca ca đều thi đậu vào thư viện, nữ nhi vui còn không kịp nữa là.

- Vậy sao nguyên ngày đều cau mày lại vậy.

Tuân cười ha hả nói:

- Cái miệng nhỏ nhắn sắp treo được bình dầu rồi đấy!

- Đó lo lắng cho các ca ca thôi.

Tiểu Muội làm mặt quỷ cười nói:

- Bây giờ thì không cần lo nữa rồi.

- Ồ, vậy phụ thân hiểu sai rồi.

Tuân làm vẻ mặt giật mình nói:

- Phụ thân còn tưởng con hâm mộ các ca ca có thể đến trường chứ.

- Không đâu….

Tiểu Muội cười tươi như hoa, đôi mắt hồng hồng.

- Phu quân, ai làm phụ thân giống như chàng không?

Trình phu nhân oán trách liếc Tô Tuân một cái.

- Ha ha ha…

Tô Tuân không để ý đến phu nhân mình, tiếp tục trêu đùa con gái yêu, nói:

- Nếu con không hâm mộ các ca ca, vậy phụ thân sẽ nói với Vương lão phu tử, để phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tử tìm con gái nhà khác vậy.

- Làm gì vậy?

Tiểu Muội rất thông minh, nghe vậy lập tức mở to hai con mắt, mong chờ nhìn lão cha đáng giận: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Vương lão phu tử muốn thu nhận nữ đệ tử sao?

- Thông minh.

Tuân vuốt râu cười nói:

- Vương lão phu tử một nữ nhi, lớn hơn con một tuổi. Năm trước sau khi lễ tang mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân thì vẫn luôn trong thư viện, cảm thấy rất độc không vui vẻ. Vương lão phu tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhớ ta một nữ nhi lan tâm huệ chất, nên viết thư hỏi ta, thể đưa con đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đọc sách với đó hay không.

Nói xong, trêu cợt nhìn Tiểu Muội, nói:

- Ý con như thế nào?

Đời Tống con gái bình dân trước tuổi cập thể đến thư viện, đến trường học biết chữ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không phải chuyện lạ gì. Huống chi Vương Phương người ta có thể cam đoan không để con gái© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con trai chung một chỗ,Thức không phải lo lắng cả.

- Tất cả nghe theo ý phụ thân.

Tiểu Muội cười đến hai con mắt thành đường cong.

- Ta không muốn để con đi cho lắm.

Tuân lắc đầu nói:

- Con gái à, đọc nhiều sách như vậy làm chi, vẫn học thêu thùa may quan trọng hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Phải đọc sách mới thể biếtlẽ chứ.

Cái gọingười trong cuộc thường u muội chính là như vậy đấy. Tất cả mọi người đều biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tuân đang cố ý trêu chọc nàng, Tiểu Muội lại gấp đến độ sắp òa khóc:

- Phụ thân cũng không muốn nữ nhi biến thành loại nữ nhân ngu muội nhàm chán đó đúng không….

- Ha ha ha….

Cả nhà đều bị nha đầu mười mấy tuổi này chọc cười.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 55 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc