GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 172: Mãn Giang Hồng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

- Người luyện võ?

Địch Thanh nói với vẻ mặt nghiêm túc:

- Đương nhiên cần thiết. Quân sự Đại Tống còn yếu, nguyên nhân mấu chốt nằm tướng chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không phải do lính, câu binh hùng không bằng tướng hùng. Chính tướng bây giờ hầu hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều những kẻ hám lợi hèn nhát, nhụt chí, không thể dẫn quân, lại thiếu mưu lược, tố chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấp kém, làm người khác phải ghê sợ… Tam Lang cũng đã được chứng kiến đức hạnh của một số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vị quan quân tây nam, chẳng giấu ngươi, quân Đại Tống phía bắc, cả cấm quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kinh thành chưa đáng gì. Đội quân bản lĩnh duy nhất chính đội quân phía tây, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không lúc trước ta đã không xin điều quân phía tây đi dẹp tan quân phản loạn.

Ngừng một chút, Địch Thanh vẻ buồn nói:

- Điều khiến ta không ngờtrận chiến Côn Luân quan, chúng ta thế trận tốt nhất, điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kiện thuận lợi,một tâm chiến đấu thoải mái nhất khi giao chiến với quân đang kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới, kết quả là khó khăn lắm mới đánh thắng. Có thể thấy sau mười năm ta rời khỏi, phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 độ của quân tây đã sa sút nhanh chóng. nguyên nhân chủ yếudo năm đó một loạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 các lão tướng trong trận đấu ác chiến với Tây Hạ đều đã suy yếu cả. Hơn nữa triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đình tiến hànhcử, song không cách nào tuyển chọn những người tài giỏi đủ tư cách, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khiến cho quân đội thiếu đi những tướng đủ cách, phẩm chất đạo đức trong quân đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng sa sút nhanh chóng.

Nhắc tới vấn đề quân đội, Địch Thanh tỏ vẻ âu sầu, ngay cả hoàn cảnh hiện tại của mình cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quên luôn.

Với quan niệm “giặc ngoại xâm là nhỏ, loạn trong mới đáng sợ”, thêm vào đó Hoàng đế triều Tống lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 áp dụng chính sách tu văn dừng võ, liệt binh thư là sách cấm, làm kìm hãm sự phát triển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong lĩnh vực giáo dục quốc phòng, lại càng không chú trọng các cuộc thi vấn đề dạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 võ. Nguyên nhân trực tiếp khiến Đại Tống thay đổi thái độ chính là việc thành lập nhà nước Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hạ… Dưới sự uy hiếp về quân sự của hai nước Liêu - Hạ, Triệu Trinh không thể không xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xét lại các quốc sách của mình, khôi phục lại quân sự, tuyển chọn những nhân tài quân sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điều tất yếu, các cuộc thi bị gián đoạn trăm năm nay cũng được mở trở lại.

Từ đó, các cuộc thi tùy vào các khoa tiến mở lớp, các cuộc thi văn tiến hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồng thời với các cuộc thi võ, đến nay đã hơn hai mươi năm lịch sử. Các vòng thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lúc này trải qua bốn vòng, vòng tỷ thí, vòng thi giải, thi tỉnh, thi đình, vừa thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghệ, vừa thi sách lược, đặc biệt chú trọng xem xét đến việc tu dưỡng năng lực luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quân sự của người tham gia cử, nhằm lựa chọn được những nhân tài văn võ song toàn.

Nhưng hiệu quả lại không như ý muốn, bởi vì trong hội luôn tồn tại quan niệm trọng văn khinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 võ, tập đoàn quan văn không coi trọng khiến cho số lượng người muốn tham gia cử rất ít, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho tham gia thì chẳng qua cũng chỉ học thuộc mấy quyển binh thư, giương mấy cây cung cứng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho nên bản không thể tuyển chọn được những quan quân tương lai đủ cách, những cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thi này mở ra chỉ mang tính hình thức mà thôi.

- Vậy tại sao các khoa thi văn lạithể kết nối những nhân tài ưu tú nhất thiên hạ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còncử lại không thể làm được như vậy, Nguyên soái đã từng nghĩ đến vấn đề này chưa? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Ta nghĩ tới rồi.

Địch Thanh gật đầu nói:

- thể cho rằng do ba nguyên nhân, thứ nhất, tưởng trọng văn khinh khiến mọi người đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đổ đi thi văn, chỉ những người thực sự không hi vọng mới tham gia thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 võ. Hai là thi đỗ tiếnđể trở thành người bề trên, cho nên đều muốn bon chen vào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Còn những người thi đỗcử thì lại than vãn khóc lóc không muốn đảm nhiệm chức quân, bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghề binh hạ tiện, cho quan quân cũng bị người ta coi thường.

- Còn do thứ ba thi nhưng lại không học võ,

Địch Thanh lại nói tiếp:

- Giống như trường học nền tảng của khoa cử, học cũng nền tảng của các cuộc thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 võ, nếu các cuộc thi không học thì chẳng khác cây khôngrễ, nước không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nguồn, như thế làm sao thể đạt được hiệu quả đây?

- Cách nhìn nhận của Nguyên soái rất đúng.

Trần Khác gật đầu đồng ý, hai mắt sáng lên nói:

- Nhưng Nguyên soái thể thay đổi tất cả những điều đó!

- Ta?

Địch Thanh phần không tự tin nói.

- Đúng vậy! Ba nguyên nhân khiến cử không phát triển mà ngài vừa nói, thực ra thể cải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiện được.

Trần Khác nói:

- tưởng trọng văn khinh chính sáng kiến của Thái Tông Chân Tông Hoàng đế, nhưng triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đình hiện nay đã ý thức được mức độ nguy hại của chính sách này, nếu không đã không mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra các cuộc thi như vậy, lại càng không để hai võ tướng Nguyên soái Vương tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công lên làm Xu Mật Sứ. Chỉ làm như thế này sẽ ảnh hưởng tới lợi ích của tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đoàn quan văn, cho nên gặp phải lực cản quá lớn, triều đình mấy năm trở lại đây tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thần ngày càng sa sút, khôngý khuyến khích, cho nên mới nhìn không ra những chuyển biến tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Ngườithể làm thay đổi tình trạng này chỉNguyên soái thôi!

Trần Khác trầm giọng nói với Địch Hán Thần:

- Lời kêu gọi sức ảnh hưởng của ngài trong nhân dân đã vượt qua mức tưởng tượng, điều này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nguyên nhân các quan văn khiếp sợ ngài. Vì lo sợ ngài nên họ mới muốn nhanh chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 diệt trừ ngài như vậy!

- Nếu Nguyên soái đề nghị với triều đình xây dựng một viện võ học đạt tiêu chuẩn cao nhất, do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đích thân triều đình giữ chức sơn trưởng, sử dụng đội ngũ giáo viên năng lực, có chuyên môn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tốt nhất để truyền thụ cho học trò mưu lược dùng binh, cũng cần nói bất cứ cuộc thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào cũng phải từ võ học mà ra, lẽ nào còn lo lắng không người đăng học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao?

Trần Khác khoa chân múa tay hào hứng nói:

- Đến lúc ấy, không biết bao nhiêu người muốn trở thành môn sinh của thiên tử, của Nguyên soái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đổ đăng kí!

Địch Thanh nghe Trần Khác nói nhiệt huyết trong người sôi trào nên, chỉ trong giây lát ông như tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại được địa vị của chính mình nên trong thời đại không chiến tranh, ông không khỏi kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động vỗ vào vai Trần Khác nói:

- Tam Lang tại sao lại không nói cho ta sớm hơn?

- Bây giờ nói cũng chưa muộn mà.

Trần Khác có cứng rắn như sắt thép cũng bị ông ta nắn đến đau nhức, hắn nói:

- Chỉ có điều không biết Nguyên soái thể chịu được những kham khổ trong công việc dạy học không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Hừ,

Địch Thanh lúc này mới buông tay xuống, xúc động nói:

- Đây kế hoạch lâu dài của quốc gia trong sự nghiệp chấn hưng quân sự, ta cũng muốn xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm một thầy dạy học thì như thế nào!

- Thâm ý trong này, Nguyên soái vẫn chưa hiểu hết được…

Đôi mắt Trần Khác sáng lên nói:

- Cái này giống như một đòn bẩy thể bẩy cả thế giới.

- Ừ…

Tim của Địch Thanh suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.

- Những võ tướng được đào tạo từ võ học mang thân phận “môn sinh của thiên tử”,

Trần Khác thản nhiên nói:

- Trước mặt các quan văn, phải cứng rắn một chút, triều đình lại càng tín nhiệm hơn… Phải dần dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thay đổi cục diện trọng văn khinh võ, đây mới điểm quan trọng.

Địch Thanh chậm rãi gật đầu nói:

- Như vậy, ta càng phải cống hiến cả cuộc đời còn lại này!

Ông ngập ngừng rồi nói:

- Chỉ điều triều đình chấp thuận không?

- Nhất định sẽ đồng ý.

Trần Khác nói chắc chắn:

- Mà tôi vừa nói, tập đoàn quan văn đã rất lớn mạnh, cho nên thể uy hiếp ý chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của triều đình. Năm nay việc lập thái tử việc tháp Lục Hòa cùng ồn ào huyên náo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thậm chí cả việc của Nguyên soái đều chứng minh rõ ràng.

Hắn hạ giọng nói:

- Hoàng đế nhân từ cũng đã trị mấy chục năm, nếu đã hiểu được chính sách trọng văn khinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không cân bằng thì sẽ tiến hành điều chỉnh, như vậy nhất định sẽ đồng ý kế hoạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của ngài… Đừng quên rằng, những tướng đó cũng học trò của triều đình!

Trần Khác còn một câu chưa nói, những dự định trong lòng của bậc đế vương thực chỉ hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chữ đó cân bằng. Thời lấy văn trị đã qua, tất nhiên cũng cần phải điều chỉnh, đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này Triệu Trinh là người hiểu nhất.

…….

Nói đến đây, Trần Khác cười mỉm rồi nói:

- Hơn nữa thời cơ vào lúc này chín muồi nhất, Nguyên soái phải đánh ván bài này, hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể giải bày nỗi oan ức, thể hiện lòng trung thành, cùng với ba tác dụng quan trọng khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 triều đình hài lòng.

- Tại sao Tam Lang lại có thể nhìn thấy vấn đề một cách thông suốt như vậy.

Địch Thanh cảm phục sát đất, ông thậm chí cảm thấy trước đây chính mình hết lần này đến lần khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ chối kiến nghị của đối phương, thực chất cũng không biết tốt xấu thế nào. Nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Trần Khác, ông lại hết lời ca ngợi hổ thẹn nói:

- Ta năm nay đã gần nửa đời người, tại sao vẫn nửa tỉnh nửa mê?

Trần Khác trong lòng nói, đây cũng chuyện quá bình thường, tôi trước kia đã từng xem quaBách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia giảng đàn” nên cũng chút kinh nghiệm. Đương nhiên hắn chỉ có thể làm ra vẻ cao thâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười nói:

- Nguyên soái chớnói như vậy, mỗi người chuyên tâm nghiên cứu những ngành học khác nhau,tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 học cả đời cũng không thể học hết được bản lĩnh đánh trận của Nguyên soái.

- Điều đó không cần thiết.

Địch Thanh lắc đầu cười, rồi nói:

- Nếu ngươi muốn học, ta thể truyền hết lại cho. Ta tin rằng với tài trí của Tam Lang, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày nào đó đem binh dẫm nát Hạ Lan Sơn, bắt Lượng Phúc cũng không phải điều khó khăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gì.

Hạ Lan Sơn bên trong cảnh giới của Tây Hạ.

- Nhiệm vụ vinh quangkhó khăn này…

Trần Khác cười khà khà nói:

- Vẫn nên để cho Nguyên soái thì đúng hơn!

- Cũng không biết đời này,

Cảm xúc trong lòng Địch Thanh bỗng nhiên trào dâng lên, ông nói tiếp:

- còn hội nào xông pha trận mạc nữa hay không.

- Nói đến chuyện dẫm nát Hạ Lan Sơn, tôi bài từ tặng cho Nguyên soái.

Trần Khác lần này không hề biết thẹn, lòng tự nhủ, Nhạc Mục, ngài người chững chạc, khoan dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 độ lượng, chắc chắn sẽ không để ý ta lấy bài từ cứu giúp Địch Võ, nói không chừng, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế giới này sẽ không thể lại có “nỗi nhục Tĩnh Khang” (*) nữa đâu…

(*) “Nỗi nhục Tĩnh Khang”: diễn ra vào năm 1127, dưới thời vua Khâm Tông Triệu Hoàn niên hiệu Tĩnh Khang, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 triều đình thối nát trầm trọng. Nước Kim đang ráo riết chuẩn bị tấn công Đại Tống. Không nghe lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 can gián của một số trung thần, Khâm Tông chấp nhận nghị hoà một cách nhục nhã với Kim, chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những điều ước bất bình đẳng. Tuy vậy người Kim vẫn tiếp tục đánh phá kinh đô Đại Tống, phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Khai Phong.

Năm 1127, Kim phế Thái thượng hoàng Huy Tông Triệu CátKhâm Tông Triệu Hoàn xuống làm thứ dân. Kim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại lập Trương Bang Xương lên làm hoàng đế, đặt quốc hiệu Sở. Bắc Tống từ đây diệt vong. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Người TQ xem đâynỗi nhục nhã to lớn, gọi“nỗi nhục Tĩnh Khang”.

- Từ lâu đã nghe nói Tam Lang tài làm thơ tuyệt diệu.

Địch Thanh mừng rỡ nói:

- Ta sẽ đích thân mài mực cho ngươi!

- Được!

Trần Khác trong lòng nghĩ, bài từ của Nhạc gia gia, ngài cũng mài mực. Hắn nhấc bút lên, bài “Mãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Giang Hồng” của Nhạc Mục được viết ra trên tờ giấy, bút pháp vô cùng bay bổng:

“Nộ phát xung quan, bằng lan xử, tiêu tiêu hiết. vọng nhãn, ngưỡng thiên trường khiếu, tráng hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kích liệt. Tam thập công danh trần dữ thổ, bát thiên lộ vân hòa nguyệt. Mạc đẳng nhàn, bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liều thiếu niên đầu, không bi thiết!”

“Thiền uyên sỉ, do vị tuyết, thần tử hận, thì diệt? Giá trường xa, đạp phá Hạ Lan Sơn khuyết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tráng chíxan hồ lỗ nhục, tiếu đàm khát ẩm hung huyết. Đãi tong đầu, thu thập cựu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sơn hà, triều thiên khuyết!” (*)

(*) Bản dịch của Nam Trân:

Tóc dựng mái đầu,

Lan can đứng tựa,

Trận mưa vừa dứt.

Ngóng trời xa,

Uất hận kêu dài.

Hùng tâm khích liệt,

Ba mươi tuổi cát bụi công danh,

Tám ngàn dặm dầm sương dãi nguyệt.

Chớ lỏng lơi nữa kẻo bạc đầu,

Ích rên xiết.

Mối nhục Tĩnh Khang,

Chưa gội hết.

Hận thù này,

Bao giờ mới diệt.

Cưỡi cỗ binh xa,

Dẫm Hạ Lan nát bét.

Đói, vùng lên ăn thịt giặc Hồ,

Khát, cười chém Hung Nô uống huyết.

Rồi đây dành lại cả giang san,

Về chầu cửa khuyết.

Địch Thanh đứngbên cạnh nhìn, chỉ cảm thấy từng chữ đều đánh vào tâm hồn của chính mình, nhiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huyết một thời đã nguội lạnh kia lại một lần nữa sôi trào, chí hướng đã bị chôn vùi từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lâu được đánh thức dậy, như đang cào tâm can, dồn épphổi của ông. Tất cả dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như muốn bức ra khỏi lồng ngực ông, giống như biến thành tiếng gào thét vang dội “sĩ vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhãn, ngưỡng thiên trường khiếu, tráng hoài kích liệt”! (Ngóng trời xa, uất hận kêu dài, hùng tâm khích liệt) © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Khi Trần Khác viết xong, Địch Thanh nước mắt đã ràn rụa, ông cúi đầu thật sâu về phía Trần Khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói:

- Tam Lang, cảm ơn ngươi đã cứu ta. Địch Thanh của hai mươi năm trước đã hồi sinh, Địch Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nuôi chí lớn mưu cầu công danh đó sẽ không bao giờ quay trở lại nữa!

- Tác giả của bài từ này là Nguyên soái chứ không phải tôi.

Trần Khác quả quyết nói:

- Xin ngài nhớ kĩ, bằng không không thể đạt được hiệu quả triệt để, còn dễ gặp phải cản trở. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Vậy…

Địch Thanh vội hiểu ý không nói tiếp nữa, tướng cấu kết với tôn thất, từ trước tới nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điều cấm kị của đế vương. Nếu nói tác giả của bài từ nàyTrần Khác, triều đình nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 địnhsự nghi ngờ hắn phải quan hệ với Triệu Tông Tích… Mối quan hệ của Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 KhácTriệu Tông Tích sau khi đã công khai lần đó trong triều đình, không ai không biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không ai không hiểu.

- Chỉ điều chiếm lấy một tác phẩm tuyệt tác của Tam Lang, thực làm cho con người ta xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hổ vô cùng.

Giống như Nhạc Phi (tức Nhạc Mục), tố chất văn học của Địch Thanh cũng không tồi, đủ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được một tác phẩm như thế này. Hơn nữa ông lại mang thân phận con nhà vốn oai hùng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất thích hợp với bài từ này, cho nên tuyệt đối sẽ không bị hoài nghi người viết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thay.

- Nguyên soái sao lại nản lòng như vậy, vừa bắt đầu đã thấy không thuận lợi rồi?

Trần Khác lắc đầu nói:

- Tôi sẽ giúp ngài, chỉ không quen nhìn phẩm hạnh của một số quan văn, ngài cũng không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm thấy nợ tôi, tôi tuyệt đối sẽ không uy hiếp ngài bất cứ điều gì. Chỉ cần ngài© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể qua được cửa ải này, xây dựng một viện võ học, thì một bài từ của kẻ hèn mọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này đánggì?! Đúng không, Nhạc gia gia?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 172 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc