GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 164: Phẩm Trà

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

- Cái này thì chắc chắn rồi.

Trần Khác thầm nói: điều duy nhất không ổn chính huynh vừa mới tới thì đề nghị như vậy, thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự quá không an phận.

- Nhưng Hàn đô giám nói, trước mắt lấy chốngcứu tế làm trọng, sổ sách sau này hãy nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Vương An Thạch thản nhiên nói:

- Ta nói, ta sao cũng không chuyện làm, giao sổ sách cho ta để giải quyết. Kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quả Hàn đôn giám tìm đủ loại lý do, kiên quyết không cho. Ta nói những lý do này quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gượng ép, kết quả thì chọc ông ta nổi trận lôi đình, người bên dưới cũng đều đi theo rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Ồ.

Trần Khác gật đầu, cười nói:

- Bây giờ quả thật không phải lúc thích hợp, các tướng công hơn phân nửa sẽ dàn xếp ổn thỏa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Nếu bây giờ không tra, đợi tới hồng thủy rút, kiểm tổn thất, bọn họ còn không muốn báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế nào thì báo thế ấy.

Vương An Thạch lắc đầu nói:

- Hoặc điều ta đi, hoặc để ta điều tra tới cùng, không khả năng thứ ba.

Trần Khác cũng chỉ lễ phép hỏi thử, hắn lại không muốn bước chân vào vũng bùn nhơ của Quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mục ti. Vương An Thạch cũng không ý liên lụy hắn, lược nói vài câu, liền tiễn khách. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Từ trong đó đi ra, Trần Khác cùng với đám bạn, theo thường lệ đi thăm viếng nạn dân lân cận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhưng thấy mười nhà chín nhà trống, đã không còn lại người nào. Nghe ngóng, thì ra hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 có ca múa kịch, hiến nghệ trên sân khấu gần đây, mọi người đều đi xem.

Đám bạn cùng tuổi nghe thấy cùng vui mừng, liền nói:

- Chúng ta đi tới chỗ sân khấu đó xem, hay lắm, rất tuyệt.

Thế mọi người liền một mạch đi về cái sân phía trước. Không bao xa, thì nhìn thấy một đài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sân khấu kịch tạm thời dựng lên, dưới đài chi chít người. Lúc này khôngmưa hiếm thấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho nên tiếng nhạc trên đài đứng chỗ xa thể nghe thấy.

Thấy bọn Trần Khác đến, đám dân chúng chủ động nhường ra khoảng trống để bọn họ tới phía trước dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dàng nghe ca khúc... Nhân tâm hoán nhân tâm, những ngày này bọn Thái Học Sinh trả cái giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng vất vả, các nạn dân đều ghi nhớ trong lòng.

Bọn Trần Khác nhỏ tiếng cảm ơn, không lâu, liền tới trước đài, Tống Đoan Bình vừa xem, nhỏ tiếng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Ta thấy sao nghe quen tai thế này, thì ra vị tiểu Đỗ đại gia đang hiến xướng.

Ngừng một chút, cùng chờ đợi nói:

- Tiểu Đỗ đến rồi, đại Đỗ sẽ phía sau.

Thì ra lần đó tửu lầu nghe hiến xướng của Đỗ đại gia, cậu ta hoàn toàn trở thành người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hâm mộ Đỗ Thanh Sương.

Không để bạn học Tống thất vọng, sau khi tiểu Đỗ đại gia đó hiến xướng, liền giới thiệu với mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người, tiếp theo Thủy Tiên Tử Đỗ Hành Thủphụ của lên sân khấu.

Khán giả không dám tin vào tai mình, cả sân khấu im lặng giây lát. Mãi tới lúc một gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt áo dài mỏng màu xanh biếc, váy dài màu trắng phấn nhạt, thân hình uyển chuyển, bờ vai thon © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gọn, thắt lưng thon thon, da thịt trắng hơn tuyết, chân thành bước lên đài, mọi người mới phát ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng hoan ngày một lớn hơn, đinh tai nhức óc.

- Đúng Thủy Tiên Tử!

Tống Đoan Bình kích động kêu to lên:

- Không ngờ hoa khôi tới chỗ bình dân tụ tập hiến nghệ, không hổ Thủy Tiên Tử băng thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngọc khiết. Ta rất sùng bái nương!

Bọn Trần Khác vội vàng tránh ra xa, sợ bị nhận ra với tên mất mặt này cùng một bọn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhưng bọn họ cũng rất khâm phục Đỗ Thanh Sương có thể xuất hiện đây. hoa khôi cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quý này trước giờ chỉ xuất hiện trước mặt ba loại người: quan lại quý tộc, phú thương mua bán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lớn, phong lưu tài tử. Người trước có thể che chở cho các cô, người giữa cho các© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của cải tận, người cuối lại thể đề cao danh tiếng cho các cô.

Lời nói này nghe qua quá mức thực tế, nhưng cũng không đáng trách. Từ xưa hồng nhan dễ già, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày vui ngắn ngủi. Đối với những danh kỹ ăn cơm thanh xuân nói, thời gian chínhvốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liếng của bọn họ, nhất định phải sử dụng mỗi một khắc hiệu quả nhất, mới có thể nổi bật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ trong trăm ngàn gái son phấn thành Biện Kinh, trở thành nhất đại danh kỹ được cả danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả lợi.

Vùng Vạn Thọ Quan nơi tập trung dân nghèo dân bình thường, đối với các danh kỹ mà nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khôngchút giá trị đáng nói. Cho nên đừng nói thập đại hoa khôi như Đỗ Thanh Sương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngay cả quan kỹ chút tiếng tăm cũng sẽ không xuất hiệnđây.sao quan phủ chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bảo các biểu diễn cho các nạn dân, cũng không hạn định, phải biểu diễn thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 địa phương nào.

Nhưng Đỗ Thanh Sương không chỉ đến, hơn nữa không chút miễn cưỡng. Trước tiên hát ba bài, nhưng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng vỗ tay rất lâu không ngừng, lại biểu diễn tiếp bốn bài hát, cộng lại tất cả bảy bài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm Tống Đoan Bình cảm động nước mắt giàn giụa:

- Bảy bài đó, cả bảy bài hát. Đỗ đại gia vẫn chưa từng một lần hát nhiều như vậy đâu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Ngươi đến kinh thành được mấy ngày?

Trần Khác mỉm cười nói.

- Ta hỏi thăm mà.

Tống Đoan Bình từ trong ngực móc ra một cuốn sách nhỏ, nhoáng lên một cái trước mặt Trần Khác:

- Trong này là tất cả tin tức của Thủy Tiên Tử, ta dùng thời gian mấy tháng mới thu thập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầy đủ hết đó.

- Thật giỏi.

Trần Khác cười mắng:

- Tống thúc của ta biết huynh đã thành đội chó săn, sẽ rất hâm mộ.

- Với loại người thô lỗ như ngươi, khôngcách nào khơi thông.

Tống Đoan Bình lắc mạnh đầu nói:

- Thủy Tiên Tử chínhhóa thân của nghệ thuật, tatruy tìm chân lícủa nghệ thuật, hiểu không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Ca hát cũng nghe xong rồi, nên làm chính sự thôi.

Trần Khác lắc đầu, duỗi cái lưng lười nói:

- Quy tắc cũ, mỗi người đi thăm mười hộ, sau đó tập hợp tới chỗ ta.

Hôm nay nạn dân đều tụ tập chỗ này, bọn Trần Khác hơn nửa canh giờ thì hoàn thành nhiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vụ hôm nay. Sau đó thời gian tự do, bọn họ vừa thương lượng đi đâu đánh một bữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngon, vừa đi tới bến tàu trước đây vốncửa núi.

Tới bến tàu, đám người Trần Khác đang tìm chiếc thuyền của bọn họ, lại nghe thấy một tiếng dịu ngọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 êm tai:

- Trần công tử, xin dừng bước.

Đám người Trần Khác theo tiếng nói quay đầu nhìn lại, liền thấy một gái tuyệt sắc thân khoác áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 choàng dài dài màu xanh, trong tay đang cầm cây lụa, lẳng lặng đứng trên thuyền hoa đang thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lễ với hắn.

- Đỗ, Đỗ đại gia...

Con mắt của Tống Đoan Bình trừng ra, mọi người cũng thở ra khí lạnh.

- Đỗ Hành Thủ gọi ta sao?

Trần Khác chút vân cái mũi.

- Phải!

Đỗ Thanh Sương đó đứng thẳng lên, thấp giọng cuối đầu nói:

- Mấy lần gặp nhau, công tử cũng không chịu chỉ giáo, Thanh Sương đành phải dày mặt chờđây? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- A...

Mọi người kinh hô lên, đủ loại ánh mắt hâm mộ đố kỵ nhìn Trần Khác.

- Ha ha.

Trần Khác ngượng ngùng cười nói:

- Không phải tại hạ kiêu căng, chỉkhông có dịp.

- Không biết hôm nay công tử rảnh không?

Đỗ Thanh Sương dịu dàng nói:

- Lúc nãy nghe công tử nói buổi chiều hình như không chuyện làm.

Nói như vậy trực tiếp làm hắn không còn cách nào nói khác. Trần Khác thấy không còn cách nào từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chối, đành kiên trì nói:

- Được rồi.

- Liên Hoa, Tích Nguyệt, nhanh mời Trần công tử lên thuyền.

Đỗ Thanh Sương cười, nhưng nụ cười này không phải với Trần Khác với Ngũ Lang bên cạnh:

- Tiểu đệ, đệ cũng đi nhé.

Lời nói tuy nhạtnhẹ nhàng, nhưng lại làm một đám Thái Học Sinh tim muốn nhảy ra ngoài. Thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra mỹ nhân cười nói chuyện, lại hồn xiêu phách lạc như vậy.

- Vậy, chúng ta đi về trước đi.

Trần Khác thấy một đám bạn cùng tuổi thất thần, cũng không cần hai tiểu tỳ nâng đỡ, liền nhảy lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuyền.

Ngũ Lang cũng nhảy lên, thuyền hoa rất nhanh rời đi, chỉ lưu lại trên bến thuyền một đám Thái Học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Sinh đầu ngớ ngẫn như ngỗng ngan. Trong lòng bọn họhai ý niệm, một cái này nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 định nằm mộng, còn lại là tại sao không cho ta theo cùng?

Phòng tiếp khách của thuyền hoa cùng cao rộng đẹp đẽ. Bốn vách tườngtreo rèm màu xanh lục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bốn góc đặt một cái bàn, trên cái bàn đặt hương, bình sứ, bồn cảnh rêu xanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phủ kín đá núi. Đều hoa cỏ tươi mới, trong thành Biện Kinh này cực kỳ hiếm có. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Phía sau phòng khách đặt một cái Cầm đài, phía trên bày một cây đàn cổ. Phía sau đặt ghế thấp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía trên bày mấy cái bàn thấp chân. Chủ nhân khách đều ngồi trên đệm cỏ,tỳ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bưng lên tiểu thiếp vàng cực kỳ khéo léo. Trên bàn đặt điếu trà, chén trà, khấu vu, thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn các loại. Lại có tỳ nữ bưng lên một cái mâm, trên mâm mấy chục đĩa trà điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm tinh xảo.

Đợi điếu đãi trà phát ra âm thanh ô ô, không ngờ Đỗ Thanh Sương tự tay pha trà cho khách. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chỉ thấy cô tóc đen nhánh búi cao cao, ánh mắt chuyên chútĩnh lặng. Cô dùng một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khăn tay, lót cầm cái bình, trước tiên rót vào ấm tràtrong chén trà, sau đó đổ nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên trong ra ngoài. Lúc này bỏ một muỗngtrà vào trong ấm trà, trà nguyên lá chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không phải trà đã được nghiền nát.

Sau khi thả trà, lại đổ nước sôi vào trong ấm, rồi lại đổ ra ngoài...

Sau đó rót nước sôi lần thứ ba, mới bắt đầu châm trà. Chỉ thấy một tay cầm bình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một tay nâng bát, giống như chuồn chuồn lượn nước rót nước trà vào trong chén. Động tác như nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chảy mây trôi, liên tục không mang chút mùi khói lửa. Mặc cho bạn vốn đáy lòng khói bụi, hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng đầy rối rắm. Sau khi nhìn xong cũng sẽ bất tri bất giác lòng lặng như nước, đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gợn sóng không sợ hãi.

Không hề thêm bất kỳ hương liệu gì, Đỗ Thanh Sương liền giơ tay mời.

Lúc thị nữ hai bên dâng trà tới trước mặt hai vị khách, Trần Khác hai tay nhận lấy chén trà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy màu nước trà xanh đậm, đục không giống trong đậm như thường thấy, nhất thời cõi lòng chờ đợi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liền nhấp nhẹ môi. Một mùi thơm theo xuống cổ, mùi thơm ấm nhuận, lúc đầu chút đắng, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó lại dần dần ngọt tan trong miệng, bất giác khen ngợi tận đáy lòng:

- Đây mới trà!

Thấy hắn khen ngợi như vậy, Đỗ Thanh Sương thở nhẹ nói:

- Đây cách ẩm trà của Thanh Sương chế ra, cảtrà cũng cố ý lấy như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ người buôn trà. Còn lo lắng Trần công tử sẽ ngại quá đắng.

- Đáng tiếc, đáng tiếc...

Trần Khác lại bình phẩm nói:

- trà này phải rất ngon, đáng tiếc thiếu một công đoạn.

- Xin chỉ giáo?

Đỗ Thanh Sương khẽ cười nói.

- Sao trà.

Trần Khác cười nói:

- Trà tươi ngon, nhưng trực tiếp dùng trà tươi để pha trà, không chỉ không pha ra vị thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của trà, để lâu còn thể trúng độc.

- Có độc?

Đỗ Thanh Sương thần sắc thay đổi nói:

- Công tử lời này thật?

- Đúng vậy.

Trần Khác gật đầu nói:

- Sau khi trà được đem đi sao, trà mới thích hợp để dùng.

- Thật sao...

Đỗ Thanh Sương hiếu kỳ nói:

- Xin hỏi phải sao trà thế nào?

- Sao.

Trần Khác cười nói:

- Lá trà phải sao chế, trà sao ra, mới thể pha ra vị trà thật, hơn nữa dễ dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cất giữ.

Sao trà một bước tiến lớn trong lịch sử của trà, khoảng bắt đầu hậu kỳ Nam Tống, bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn không có người hiểu.

- Không ngờ công tử còn am hiểu trà đạo.

Đỗ Thanh Sương chân thành nói:

- Hôm khác Thanh Sương nhất định thử theo cách của công tử.

- Ha ha...

Trần Khác cười, bưng chén trà trên bàn nói:

- Từ lâu đã nghe danh Đỗ Hành Thủ, nhưng không giống với đồn đại.

- Đồn đại khác nhiều.

Đỗ Thanh Sương thản nhiên nói.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 164 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc