GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 158: Kiếm Của Tam Thiếu Gia

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

- Tiểu tử, một việcngươi không biết. Một khi lão phu đã muốn làm một việc đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì đừng mong ai thể ngăn cản được.

Liễu lão thái gia hừ một tiếng nói.

- Một khi vãn bối không muốn làm việc gì, thì đừng mong thể ai bắt buộc được vãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bối!

Trần Khác mở mắt ra, không chút nào yếu thế đáp trả lại ông ta.

- Còn một việc ngươi không biết. Cho ta giết ngươi, cũng không to tát!

Liễu lão thái gia cười lạnh nói:

- Đừng tưởng rằng quan gia khen ngợi ngươi, ngươi đã tự coi mình hơn người. Lão phu nếu muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giết thì thể tùy tiện giết.

- Lão sẽ không giết vãn bối đâu.

Trần Khác lại bình tĩnh nói.

- Ngươi đừng tự tin như vậy!

Liễu lão nhân cười nhạo nói.

- Đối với một người luyện võ.

Trần Khác cười rộ lên nói:

- Đao của anh ta, so với lời nói, càng thể hiện rõ nội tâm của anh ta. Nếu lão thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia muốn giết vãn bối, thì đao đã sớm xuyên qua thân thể của vãn bối rồi, chứ sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói những lời vô nghĩa như vậy.

Cho nên nói, người này không phải không đầu óc. Chỉ điều thích quanh co lòng vòng. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lưỡi đao của lão già bướng bỉnh, ép hắn không thể không dùng trí…

- Hừ…

Khóe miệng của Liễu lão thái gia nở ra môt nụ cười đắc ý, nhưng rất nhanh, ông ta ý thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được không đúng, khuôn mặt liền nghiêm trang lại nói:

- Tiểu tử ngươi cũng không phải hoàn toàn ngu xuẩn. Lão phu cả đời anh dũng, làm sao thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tùy tiện giết một người tay không tấc sắt.

Ông ta lau vết máu trên lưỡi đao lên cổ áo sạch sẽ của Trần Khác. Đột nhiên quay ngược tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dùng chuôi đao, đập thật mạnh vào bụng của Trần Khác. Cho dù Trần Khắc bụng rắn chắc, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không chịu nổi đau đớn khom người ôm bụng.

- Hỗn tiểu tử.

Liễu lão nhân rột cuộc trút phẫn nộ kìm nén bấy lâu hỏi:

- Cháu gái của ta không tốt Trần gia của các ngươi coi như mãnh thú vậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Cái này không liên quan tới ấy.

Trần Khác đứng thẳng người, vẻ mặt thành khẩn nói với lão tiên sinh:

- do vãn bối đã hôn ước.

- Khốn kiếp!

Liễu lão nhân giống như một tử dũng mãnh phẫn nộ, lại đánh ra một quyền mạnh mẽ, giận dữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết lên:

- Một quyền đánh này ngươi thay cha ngươi gánh lấy! Có hôn ước rồicòn ăn trong chén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn trong nồi.

Kỳ thực Trần Khác thể được, nhưng hắn không né. Bị đánh lảo đảo, chỉ kêu lên một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trầm đục, cũng không rên ri, cũng không ngã sấp xuống…Không để lão nhân kia xả giận, việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này làm sao thể chấm dứt? Hắn thở sâu một cái, mới nói:

- Cha vãn bối tội. Hôn ước của vãn bối, chính do vãn bối tự mình đính ước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cha vãn bối cũng không biết gì.

- Thật buồn cười.

Liễu lão nhân cười lạnh nói:

- Hôn nhân đại sự, do cha mẹ sắp đặt, ngươi sao thể làm chủ?

- Ha hả…

Trần Khác lau vết máu ở miệng, mỉm cười nói:

- Vãn bối vẫn rất sùng bái lệnh tôn.

- Ngươi…

Liễu lão nhân nhất thời nghẹn lời. Người trong thiên hạ đều biết, cha của ông ta năm đó cưới mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của ông ta như thế nào.chuyện đó mà ông ngoại của ông ta còn tố cáo qua với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoàng đế.

- Cha vãn bối khôngsai. Lão thái gia cũng không sai. Mọi lỗi lầm, đều do vãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bối gây nên.

Trần Khác nặng nề thở dài nói:

- vãn bối tuổi trẻ lỗ mãng, mới gây cho ba nhà phiền não thống khổ. Vãn bối nguyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ý gánh vác tất cả hậu quả. Nhưng Tô Tiểu Muội vãn bối nhất định phải kết hôn. Bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây hứa hẹn của vãn bối.

Thần sắc của Liễu lão thái gia phức tạp nhìn Trần Khác. Cho ông ta đối với tiểu tử này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không có hảo cảm gì, nhưng ông ta vẫn phải thừa nhận, từ lúc gặp mặt cho tới giờ, mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cử chỉ ngôn hành của Trần Khác đều khiến ông ta khó thể sinh ra ác cảm. Thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong lúc tình, ông ta nhìn hắn càng ngày càng thấy thuận mắt…

- Chẳng nhẽ cha mẹ sắp đặt mối giới thiệu, không được coi hứa hẹn rồi sao?

Liễu lão thái gia bắt được chỗ trống trong lời nói của Trần Khác:

- Ngươi chỉ thực hiện lời hứa hẹn kia của Tô Gia, nhưng đối với lời hứa hẹn này, ngươi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không muốn thực hiện sao?

- Cái này…

Trần Khác không nói gì, cười khổ nói:

- Nếu vãn bối có thể chia thành hai nửa, thì việc hứa hẹn này có thể thực hiện được.

- Chuyện này khó gì?

Liễu thái gia vung tay lên nói:

- Xem ngươi là một người thông minh, sao lại ương bướng như vậy.

Ông ta chỉ điểm cho Trần Khác nói:

- Niệmngươi tuổi nhỏ hoang đường, nhưng biết tuân thủ lời hứa, lão phu sẽ thay cháu gái làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chủ. Đợi sau khi các ngươi thành thân, thì cho phép cái Tiểu Muội kia làm vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108được.

Nói xong, ông ta vỗ mạnh vào bờ vai của Trần Khác nói:

- Một đao kia của lão phu không miễn, chỉ điều tạm thời ghi nợ lại. Nếu ngươi dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sủng thiếp diệt thê, thì lúc đó ta sẽ thanh toán nợ nần!

Theo ông ta, một chuyện tốt như vậy, Trần Khác nhất định sẽ đáp ứng. Con gái hào môn quyền quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn chưa thành thân, đã cho phép hắn nạp thiếp. Tìm đâu được chuyện tốt như vậy?

- Tiểu Muội nhất định phải chính phòng.

Trần Khác lại không biết thú nói.

- Ngươi…

Liễu lão thái gia trừng to đôi mắt nói:

- Đừng để ta phải tức giận.

- Vãn bối đã đáp ứng cưới Tiểu Muội, chứ không phải nạp nàng. Cho nên phải chính thức cưới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không khả năng khác.

Trần Khác nói:

- Nếu lão thái gia đồng ý, vãn bối cũng thể cưới hỏi cháu gái của lão đàng hoàng.

- Cái rắm!

Liễu lão thái gia cả giận nói:

- Cho quan gia, cũng chỉ một vị Hoàng hậu!

- Nếu không đồng ý, vãn bối chỉ thể sử dụng biện pháp khác, bồi thường lão thái gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Liễu nương.

Trần Khác thở dài thật sâu nói:

- Từ nay về sau, lão thái gia Liễu nương bất kỳ điều gì cần nhờ vả, vãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bối sẽ không hai lời đồng ý.

- Ai thèm…

Liễu thái gia tức giận, đi lại trong phòng luyện công. Dựa vào tính tình của ông ta, nếu đối phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã nói đến mức này, sẽ không tiếp tục giằng co, nhiều nhất đánh tơi bời một trận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau đó vỗ phủi mông rời đi. Nhưng mà, trong lòng ông ta một thanh âm, kêu gọi ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta không nên buông tha. Lão tiên sinh nói không sao lạithanh âm này, dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó một loại cố chấp trong dòng máu gia tộc, lại dường như một nguyên nhân khác….

Trong võ đường, chỉ nghe thấy tiếng bước chân qua lại. Trần Khác im lặng đứng một bên, chờ đợi ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta trả lời.

Hồi lâu, Liễu thái gia rốt cuộc dừng bước, xoay người khiêu khích nhìn hắn:

- Tiểu tử, nghe nói ngươi rất nhiều biện pháp? khả năng làm được những điều không ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khác thể làm?

- Không thể nói như vậy….

Trần Khác thở dài nói:

- Chẳng hạn như chuyện này, vãn bối không còn cách nào khác.

- một việc, nếu ngươi thể giúp ta hoàn thành, ta sẽ cho trả lại cho ngươi thiếp canh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Từ nay về sau hai nhà không còn liên quan nữa.

- Việc gì?

Trần Khác cảnh giác hỏi.

- Ta một lão đệ, hiện tại y đang gặp phiền toái lớn.

Liễu lão thở dài nói:

- Ta muốn giúp y, nhưng lại không biện pháp nào.

- Ai?

Trần Khác trầm giọng hỏi.

- Nói cho ngươi biết cũng không sao.

Khuôn mặt Liễu lão nhân tỏ vẻ tự hào nói:

- Y chính đương kim Xu Mật Sứ, Diện niết tướng quân, Địch Hán Thần!

- Địch Nguyên soái...

Trần Khác hít một hơi khí lạnh nói.

- Không sai.

Liễu Hào vuốt cằm nói:

- Năm đó ác chiến Tây Bắc, y còn cấp dưới của ta. Hiện giờ, y đã đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thần Tây Phủ, sự kiêu ngạo của quân nhân Đại Tống.

Nói xong, ông ta lại thở dài:

- Nhưng hiện tại, có người muốn bố trí y vào chỗ chết. Ngươi có thể giúp y biến nguy thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 an được hay không?

- phải tên Văn Ngạn Bác kia không?

Trần Khác đột nhiên nghĩ tới một chuyện, trầm giọng hỏi.

- Ồ?

Liễu Hào không khỏi thay đổi cách nhìn với hắn, kinh ngạc hỏi:

- Làm sao ngươi biết?

Trần Khác đương nhiên sẽ không nói, ta nhìn ra từ trong lịch sử. Trên thực tế, tới ngàn năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau, Địch Thanh vẫn cái tênngười về sau nghe nhiều nên thuộc. Hơn phân nửa do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cuộc đời đầy bi thương bất công của y.

Trần Khác nhớ mang máng. Sau khi Địch Thanh lên làm Xu Mật Sứ, đột nhiên bị nhóm quan văn đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 loạt chèn ép. thu dọn ông ta, nhóm quan văn không tiếc lời bịa đặt gán ghép, dùng đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 loạitín, nhằm đao động suy nghĩ của hoàng đế Nhân Tông. Mặc đến cuối cùng, nhóm quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 văn không tìm ra được việc xấu gì của ông ta, nhưng Địch Thanh vẫn bị xa lánh rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kinh.

Sau khi rời khỏi triều đình, thì cứ nửa tháng, ông ta lại sứ giả đến hỏi han ân cần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tống triều khai quốc được trăm năm, được đãi ngộ như vậy chỉ một mình Địch Thanh. Thực không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông ta đã làm cái khiến triều đình không yên lòng như vậy.

Địch Thanh sinh ra buồn phiền, không lâu sau thì bị ung nhọtlưng rồi qua đời… Cho đến hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mươi năm sau, quốc gia cử binh đánh Tây Vực, nhưng do không tướng tài, mới nhớ tới vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thường thắng tướng quân đã chết lúc tráng niên này. Nhưng mà, trái tim tòng quân kiến công của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nam nhi Đại Tống, sớm đã đi theo Địch Thanh tan thành mây khói, không thể vãn hồi.

Nhóm quan văn đã thực hiện được ý đồ của mình, cả Đại Tống lại tiếp tục xoay quanh bọn họ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tất cả vinh quang của Đại Tống đều trở lại với bọn họ. Cho nên về sau nam nhân tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì không vào quân đội, đều ôm đống sách vở dùi mài đọc sách, chen chúc nhau làm quan. Cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng không biện pháp, không ngờ phải phái thái giám lĩnh quân, diễn ra một vở kịch sống nực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười, đem non sông tươi đẹp dâng tặng cho ngoại tộc.

Đáng giận chính là, gặp phải tai nạn, nhóm quan văn chay trốn so với ai khác đều nhanh hơn. Hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết đều mang theo của cải trốn tránh qua Trường Giang, tiếp tục nơi Giang Nam phồn hoa tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 oai tác quái. Cho đến lúc Nam Tống diệt vong, hoàn toàn không còn nơi nào để chạy, thì mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rơi vào báo ứng. Chỉđiều quá muộn, hàng trăm triệu người dân tội, đã biến thành đống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xương khô.

Trần Khác biếtđiều này, nhưng hắn càng biết, mình chỉmột người bình thường, làm không được những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 việc to tát như vậy. trong lịch sử kia, Vương An Thạch đã sớm chứng minh, cải cách không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải trò đùa.nhân cũng không phải dễ làm như vậy, làm không tốt thì sẽ biến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tội nhân thiên cổ…

Chính dựa vào suy nghĩ như vậy, cho nên Trần Khác khônghứng làm quan. Nếu không phải bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đại Tống triều, làm quan chính đại danh từ cho đặc quyền, thì ngay cả khoa cử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn cũng không tham gia. Hắn chỉ suy nghĩ làm một vị quan nhàn tản, hưởng thụ cuộc sống, tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những kích thích khác. Tranh thủ trước năm Tĩnh Khang, đem đời này mơ màng sống miến cưỡng chô qua. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Sau khi ta chết, quản hồng thủy ngập trời….

Nhưng bi kịch phát sinh trước mắt, nên làm hay mặc kệ? Đối với một người thích làm việc nghĩa, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không phải vấn đề. Chỉ điều, trải qua sự việc sông Lục Tháp, Trần Khác đã nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thức đầy đủ đến sự sỉ cùng hắc ám của tầng lớp quan lại, cho nên một chút tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tin hắn cũng không có.

Giúp Địch Thanh thoát khỏi nguy hiểm, gần như không có khả năng.

- do vãn bối đoán.

Trần Khác trả lời câu hỏi của Liễu lão nhân:

- Không đại thần Đông Phủ ủng hộ, thì không khả năng động tới đại thần Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Phủ.

- Quả nhiên lợi hại!

Liễu lão nhân tin tưởng lời nói của Trần Khác:

- Vậy ngươi đáp ứng chứ?

- Chuyện này vãn bối sẽ làm hết sức mình bày mưu tính kế.

Trần Khác nói:

- Nhưng hạnh phúc của Tiểu Muội, vãn bối không thể dùng làm tiền đặt cược.

- thể…

Liễu Hào từng câu từng chữ nói ra:

- Chỉ cần ta nhìn thấy sự cố gắng của ngươi, ta sẽ không đòi thêm điều kiệnnữa…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 158 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc