GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 111: Mẹ Kế

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Qua trận chiến Côn Luân quan ai cũng đều biết rằng, khi ngựa phi nước đại có thể làm họ tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xương nát thịt.

Người đi trên đường vội vàng bỏ rơi cái sọt trên tay, vứt bỏ hành gánh trên vai, tránh về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai bên đường. Không biết cha mẹtâm nào lại để con mình ra giữa đường.

Đứa trai đó không quá hai ba tuổi, tay cầm khư khư chiếc bánh gạo ăn ngon lành, vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết chuyện sắp xảy ra với mình.

con tuấn kia cách cậu chưa đầy ba trượng.

Không chút do dự, ba người không ai bảo ai đồng loạt tiến lên cứu chú bé, cuối cùng Trần Khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn là người gần nhất, nhảy vọt một cái bế đứa bé lên, rồi lộn nhào mấy vòng cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tránh con ngựa điên cuồng kia.

Ai ngờ con ngựa chỉ còn hai bước nữa tới trước mặt hắn đột nhiên nhảy vọt lên không trung. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thấy một tiếng “hô” vang lên, Trần Khác chỉ thấy một bóng dáng màu đỏ lướt qua đỉnh đầu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình.

Khi nhìn lại, con ngựa màu đỏ ấy bốn chân đã chạm đất, nhưng lại thêm một người con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khoác một chiếc áo màu xanh rất khỏe khoắn, nàng ta siết chặt sợi dây cương ngựa, cũng không thèm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn Trần Khác một cái, rồi phóng vụt đi.

- Khốn kiếp!

Các huynh đệ đều vây quanh hắn, thấy hắn bỗng bật dậy mạnh như rồng hổ nhảy vọt lên, chỉ về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hướng người ngựa vừa mất hút, giậm chân chửi ầm lên.

Người trên đường cũng đã hết hoảng sợ, nhao nhao lớn tiếng chỉ trích:

- Chạy trốn nhanh thật, nếu không kịp đi báo quan rồi!

- Nhớ con ngựa này, lần sau gặp phải đi báo quan ngay!

- Đúng đấy, không thể để như vậy được!

Trần Khác cả đời ghét nhất những loại người trách nhiệm, nhưng người đã chạy mất, chỉ hung hăng chửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mấy câu, rồi quay lại trừng mắt dữ dằn nhìn cha mẹ đứa nói:

- Các người trông đứa trẻ như thế nào vậy?

Rồi lại nhìn đứa trẻ, sợ đến khóc thét lên, nhưng không bị thương chỗ nào cả, hắn lại quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra ca một bài giáo huấn cho đôi vợ chồng kia:

- Các người làm bố mẹ kiểu như vậy à?

Đôi vợ chồng kia vừa sợ hãi vừa thấy xấu hổ cùng, chỉ biết ôm đứa trẻ, miệng không ngừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói:

- Đa tạ ân công…

- Tạ ơn cái quái gì! Sau này phải trông chừng con cái cho cẩn thận!

Trần Khác cũng chỉ răn đe họ mà thôi, hắn cũng thầm trách chính mình:

- Cái tật xấu dễ bị kích động này lúc nào cũng không sửa được!

Lúc nãy cứ cho con ngựa kia không nhảy qua đầu hắn, thì hắn cảm thấy cũng có thể tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thoát được, nhưng ngộ nhỡ xảy ra xuất… thì thậtchết vẫn không hối cải.

Tâm trạng hơi ổn định một chút, hắn mới phủi bụi trên người, miệng lẩm bẩm chửi thề, nói:

- Hòm sách đều rơi xuống hết rồi…

Người qua đường ngơ ngác nhìn nhau, vị nghĩanày ràng ăn mặc thư sinh, tại sao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói những câu như thế… thật thô lỗ.

- Không hề gì, cửa hiệu của ta sẽ cho nghĩa hòm sách tốt nhất!

Nhưng không sao cả, người Đông Kinh đều đánh giá cao những người hiệp nghĩa, ông chủ của một cửa hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bán rương hòm bên đường lập tức vỗ ngực nói:

- Hòm đây, hòm đây, hòm to thoải mái chứa đồ, có đầy đủ các công năng, hình dáng đẹp, dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bền chắc chắn…

Không chỉông chủ bán rương hòm. Ngay cả ông chủ bán quần áo bên đường nhìn thấy quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên người hắn rách tươm, cũng nhanh nhẹn chào đón, muốn tặng hắn áo bào tốt nhất, còn cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông chủ hàng giày, hàng mũ, ông chủ bán đai lưng, thậm chí ông chủ bán nước hoa cũng tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhau tặng cho hắn.

Họ làm cho Trần Khác không hiểu ra sao cả nói:

- Các ngươi tặng cho ta mấy đồ vật này làm gì?

- Không phải tặng cho nghĩa sĩ, việc làm vì chính nghĩa ngày càng ít.

Một lão trông giống thương gia cười híp cả mắt nói:

- Thư sinh cứ việc đi đi, khi nào quay lại đây, tôi xin mời các cậu uống rượu.

Người Biện Kinh trên đường đều xem đó lẽ đương nhiên.

Trần Khác vẫn hồ không hiểu, cả người từ trên xuống dưới được thay đổi hoàn toàn, trên đầu thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cài hoa, trên người sực nức mùi hương, khiến cho cả người hắn không thấy tự nhiên lắm. Sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn còn được người thương nhân đó cùng mấy vị trưởng giả lôi đi uống rượu.

Sau khi hắn đi không lâu, trên đường lại trở lại như lúc ban đầu, lại trở lên náo nhiệt ồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ã. Khoảng qua một tuần trà lại thấy con ngựa màu tím mận ngang ngược từ đâu quay lại.

Những người vừa lúc này mới trải qua cảnh này, lập tức trở lên hồi hộp căng thẳng, nhưng may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lần này con ngựa đó đi chứ không chạy.

Chỉ thấy con ngựa ngoan ngoãn nghe theo một thiếu nữ áo xanh dáng người cao gầy, còn mấy thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nữ theo sau nàng, chắc họ đều gia đinh nha hoàn trong nhà, còn có gia đinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dắt theo mấy con ngựa nhỏ nữa.

Nhìn thấy điệu bộ này, cũng biết ngay họ gia đình quyền quý… Không nói tới những người hầu nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này, chỉ riêng con ngựa màu mận chín này nếu đời sau thì trị giá cũng phải chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xe của hãng Ferrari số lượng hạn. Thêm vào đó những người hầu thân thể tráng kiện kia khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phận tiểu dân có giận không dám nói.

Đương nhiên, mọi người thể nhìn đám người đó bằng những ánh mắt khinh bỉ, xem thường.

Đi đến nơi vừa mới xảy ra chuyện không hay lúc trước, người thiếu nữ kia dừng bước, mang dây thừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra đưa cho tôi tớ, có chút khí chất của nam tử hán, chắp hai tay hành lễ trước mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người nói:

- Vừa nãy ngựa lồng, làm cho các vị ở đây sợ hãi!

Giọng nói cùng trong trẻo dễ nghe tựa như tiếng châu ngọc rơi.

-

Mọi người đều im lặng nghe.

Khi thấy mọi người đây không ai lên tiếng, nàng ta lại chắp hai tay lại nói:

- Xin hỏi vừa này ai bị thương không, đứa trẻ đó đi đâu rồi? Chàng trai cứu đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hiện giờ đang đâu vậy?

Lúc này mới có người đáp lại:

- Ngươi may mắn đấy, không ai bị thương cả, đứa trẻ lúc nãy bố mẹ đã đưa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi rồi; còn vị công tử hiệp nghĩa kia được viên ngoại mời đi uống rượu rồi, Biện Kinh này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều quán rượu như thế, ai biết họ uống đâu.

- Xin các vị làm ơn giúp ta tìm hai người bọn họ.

Người thiếu nữ kia nói rất nhỏ nhẹ:

- Tất hậu tạ!

Lúc này, một thiếu nữ sau nàng ta nói nhỏ:

- Đại tỉ, mọi người đều không sao, chúng ta quay về nhà thôi.

Liền bị nàng ta nhìn chằm chằm khinh thường, tự nhiên cảm thấy khó chịu liền đi ra chỗ khác.

- Đúng vậy, đúng vậy, đại tỉ, chúng ta về thôi.

Các thiếu nữ còn lại cũng năn nỉ nói,

Ai ngờ cô nương áo xanh đó quay lại trừng trừng mắt nhìn bọn họ. Nàng vốn cao hơn những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nương kia gần một cái đầu, nàng ta có đôi mắt phượng, một cái trợn mắt của nàng mặc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chẳng sao cả nhưng cũng đủ dọa mấy thiếu nữ kia sợ rụt cổ vào, cũng không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 răng nữa.

Lúc này, người quản khu phố này cũng đã tới, mời bọn họ đến trạm tuần tra lấy lời khai… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chuyện ngựa chạy trên đường đã báo lên phía trên, đang lo tìm không thấy người gây ra họa đâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bọn họ lại tự chui đầu vào lưới.

- Các ngươi cứ về trước đi.

nương mặc áo xanh liếc nhìn một lượt những cô gái nào phản đối, bình thản nói:

- Một mình ta điđược rồi.

….

trong quán rượu, mấy người bọn Trần Khác sau khi cơm no rượu say, lại có người thanh niên chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động xin làm người dẫn đường, dẫn họ ra cửa thành Chu Tước phía đông, về phía nam qua cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Long Tân, đi qua Thái Học, lại có con phố nhỏ. Đi về phía nam khoảng năm dặm có khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dân sinh sống. Ở đó ngõ hẻm ngang dọc, chi chít như mắc cửi, nếu không chàng thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 niên bản địa này dẫn đi, thì chỉ sợ không tìm được lối đi ngóc ngách sâu hun hút trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hang cùng ngõ hẻm này rồi.

- Đến rồi, chính đây.

Chàng trai trẻ đó dẫn bọn họ vào tận trong cổng thứ hai, rồi nói:

- Gọi cửa xem đúng không, không đúng chúng ta đi tìm tiếp.

Sau khi gọi cửa, một thị nữ xinh đẹp ra mở cửa, nhìn qua những vị khách không mời đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này một lượt, rồi hỏi:

- Các vị tìm ai?

- Xin hỏi đây phải nhà của Trần Ti Gián không?

- Phải, các vị là…?

- Chúng tôi người nhà của ông ấy…

Nhóm người Trần Khác sống thoải mái giống như băng đảng thổ phỉ, hiển nhiên sẽ không tỏ vẻ bí ẩn: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- ai vậy?

- Tôi… các vị chờ đó.

Thị nữ luống cuống bối rối, quay ngoắt người chạy vào bên trong nói với một người phụ nữ đang ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong sảnh đường:

- Phu nhân, bên ngoài có mấy vị công tử nói người nhà của quan nhân, cho họ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không, hay đợi quan nhân về rồi tính sau?

- Ngươi không cho thì họ cũng vào rồi.

Người phụ nữ được gọi phu nhânmột người hàm răng trắng sáng, một thiếu phụ xinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đẹp mặt hoa da phấn, búi tóc kiểu Dương Quý Phi, trên búi tóc cài chiếc trâm kim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phượng,mặc chiếc váy thêu kim tuyến, trên thân váy là những bông hoa sen đang nở rộ xen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lẫn với sen. Do sợ lạnh lại khoác thêm một chiếc áo choàng lụa viền ngoài màu đỏ, quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thật màu thêu cùng rực rỡ lộng lẫy, quý phái mà không khoa trương.

Thị nữ quay ra suýt chút nữa đụng phải ngực Ngũ Lang, làm cho nàng ta sợ phải lui lại phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau, mắt trợn ngược nhìn các vị khách không mời đến này.

Người phụ nữ kia khẽ mỉm cười nói:

- Nói vậy các vị Tam Lang, Tứ Lang, Ngũ Lang, Lục Lang sao?

- Phải.

Trần Khác nói:

- Vẫn chưa thỉnh giáo?

- Ta thân họ Tào, chính là… bạn tri kỉ của cha các cậu, các cậu cứ gọi ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tào.

Người phụ nữ trang điểm nhẹ, cười nói rất khéo léo:

- Mau ngồi xuống đi, về tới nhà rồi còn không mau bỏ hòm sách xuống?

Không cần phải bảo, mấy thị nữ đứng hầu trong phòng bèn đỡ mấy cái hòm sách của huynh đệ Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Khác.

- Còn chưa ăn cơm phải không?

Người phụ nữ đó lại ra lệnh cho mấy thị nữ:

- Nhanh đi bày rượu thịt.

- Không cần phải phiền phức như thế, chúng ta ăn rồi mới về.

Mấy người Trần Khác đều câm như hến, lại không tiện mở miệng, buộc lòng ngồi xuống trước rồi nói sau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Chúng ta còn đoán chừng tháng sau các cậu mới về… Ta vừa cho người đi dọn dẹp lại các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phòng của các cậu rồi, không ngờ các cậu lại đến.

Thực ra người phụ nữ kia cũng chút lúng túng, ta không ngờ lại gặp phải mấy cậu này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không biết tính sao cho phải.

Hai bên đều ngượng ngùng như vậy, vừa dùng trà vừa nói chuyện, câu được câu không, chỉ để giết thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gian, đợi Trần Hi Lượng trở về, chuyện của ai tự người đó giải quyết.

Thời gian một tuần trà trôi qua, Trần Hi Lượng nhận được tin cưỡi lừa về tới nhà, nhe răng cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói với những đứa con của mình:

- Về rồi hả!

Giới thiệu với các con, đây là… Ừm, là bạn tốt của cha, các con gọi Tào đi.

- Này…

Đây chẳng khác không nói…

- Vân Hi, nàng về trước đi.

Trần Hi Lượng lại nói với vợ mình:

- Đợi ta thu xếp ổn thỏa với huynh đệ chúng nó, sẽ mời nàng qua.

- đây toàn nam nhân trượng phu, không thể không có ai chăm sóc được, thiếp cho Lan Bội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lan Huệ lại đây.

Người phụ nữ tên Tào Vân Hi, mặt đỏ ửng lên nói:

- Thiếp xin đi trước, việc thì cứ việc nói cho thiếp một tiếng.

- Ừ.

Trần Hi Lượng gật đầu. Đám thanh niên trong phòng đứng dậy tiễn bà ta ra ngoài:

- cứ thường xuyên đến chơi ạ…

- Xin dừng bước, dừng bước…

Xem ra khí tiết của người phụ nữ này cũng không tồi, những nam nhân cao sáu bảy thước này đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chịu, ai nấy cũng mang vẻ mặt cười quái dị, nếu người khác thì cũng không đối phó được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

…..

Chờ cho Tào Vân đi, Trần Khác cùng mọi người cười trêu Trần Hi Lượng, Tống Đoan Bình cười nói:

- Trần bá, đây chínhmẹ kế mà bác tìm cho bọn họ sao?

- Đừng nói bừa.

Trần Hi Lượng liếc mắt nhìn y, khuôn mặt già của lão đỏ ửng lên:

- Cứ cho vậy đi, vốn để cho các con gặp rồi mới thành thân, nhưng… Tóm lại chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108thể tạm thời như thế.

- Oa

Bọn Trần Khác ngay lập tức trở lên khí thế, không quản đường xa mệt nhọc, tưng bừng thích thú hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Thân phận ra sao, xem ra cũng rất quý phái.

- Đúng quý phái…

Trần Hi Lượng gượng cười, thực lòng nói, em gái vợ của vua sao không quý phái cho được…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 111 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc