GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 524

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Người nọ cười nói với tôi: “Cậu Tiến Bảo hả?”

Tôi mờ mịt gật đầu đáp: “Đúng vậy! Anh là…”

Người đàn ông kéo tôi đến một góc rồi nói nhỏ với tôi: “Chú họ của cậu bảo tôi ở đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chờ cậu, ông ấy biết cậu nhất định sẽ tới tìm, cho nên bảo tôi lúc2thấy cậu thì giao cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này cho cậu.”

Nói xong anh ta lấy một bức thư trong người ra cho tôi, tôi nhận thư mở ra xem, bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quả nhiên chữ viết của chú họ.

Trong thư chú nói tôi đừng đau buồn, cũng đừng làm ầm lên, sức khoẻ của thím họ khôngviệc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gì…5Đọc mấy dòng chữ trong thư của chú họ, cuối cùng tôi đã yên tâm hơn nhiều. Nhưng lại thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghi ngờ tại sao chú họ phải làm một lễ tang giả cho thím chứ? Chắc không vì để lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút tiền phúng viếng đâu!

Người nọ thấy vẻ mặt tôi biến đổi khó lường thì cười nói:6“Chú họ của cậu giờ đang một nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108ẩn, cậu chỉ cần đi theo đường nhỏ lên núi đầu thôn Tây, đi suốt đến hết đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi đi tiếp theo hướng Bắc, sẽ gặp được chú họ cậu nhanh thôi.”

Tuy tôi không tin lời người này lắm, nhưng vẫn đi lên núi cùng Đinh5Nhất. Trước khi đi tôi lo xa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nên lúc vào tiệm tạp hoá trong thôn mua bánh thì hỏi chủ tiệm đường lên núi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi làm sao.

Con người bà chủ rất nhiệt tình, cho rằng hai chúng tôi khách đi leo núi, ấy chỉ qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu thôn Tây nói: “Cậu đi theo3hướng bên kia sẽ thấy một con đường nhỏ, các cậu đi suốt theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con đường nhỏ đó là thể lên núi. Nhưng giờ này các cậu lên núi thì chỉ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi lên trời đã tối rồi.”

Tôi cảm ơn chủ, nói vớichúng tôi chỉ hỏi thăm trước một chút, một thời gian sau sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới cùng bạn bè. Sau đó tôiĐinh Nhất ra khỏi cửa hàng tạp hoá, xách một túi đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn đi về phía đầu thôn Tây…

Con đường nhỏ kia đúng rất dễ tìm, nhưng cũng chính xácmột “con đường nhỏ”, trước chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói đến cỏ mọc hai bên đường cao đến tận nửa người, chỉ nói độ rộng của con đường thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân hình như tôi Đinh Nhất cũng không thể đi song song! Hết cách, chúng tôi đành phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một trước một saulên núi…

Theo lời người nọ, chúng tôi đi mãi đến cuối đường mới thể đi theo hướng Bắc, nhưng con đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này mẹ sao dài quá?! Tính từ lúc từ trong thôn ra tới giờ, chúng tôi đã đi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bốn tiếng đồng hồ rồi, nhưng đường nhỏ vẫn còn chưa hết.

Bánh giăm bông mua tiệm tạp hoá trong thôn lúc trước đã ăn gần hết, chưa nói đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện chúng tôi đồ ăn để lấp đầy bụng hay không, áng chừng tối nay hai chúng tôi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải ngủ lại ngọn núi này đây.

Bây giờ là trung tuần tháng mười, thời tiết này Đông Bắc muốn cắm trạingoại, dưới tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huống cả cái rắm cũng không có, cho không bị cóng chết thì cũng bị đông chết! Đinh Nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bày vẻ mặt không sao cả, nhưng tôi thì không được đâu!

Lúc này tôi bắt đầu nghi ngờ, người kia phảilừa đảo hay không thế! Nhưng tại sao anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta lại lừa chúng tôi lên núi chứ? Ngay lúc tôi đang do dự tiếp tục men theo đường lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 núi hay là theo lối quay về, rốt cuộc cũng đã thấy cuối đường…

Lúc này Đinh Nhất móc la bàn ra xem, sau đó giơ một ngón tay lên nói: “Bên kiahướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bắc, chúng ta đi thôi.”

Tôi nhìn mảnh rừng cây rậm rạp, đành cười khổ tiếp tục đuổi theo Đinh Nhất. Vừa rồi tôi ghét bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con đường nhỏ kia khó đi, nhưng so nó với con đường trước mắt, quả thực đúng là đường rộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thênh thang.

Đinh Nhất đi phía trước, thỉnh thoảng dùng dao bạc chém đứt nhánh cây chắn lối, tôi thì ở phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gạt câymạng nhện trên đầu mình ra… Lúc tôi đang cùng hối hận không nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuỳ tiện lên núi, đột nhiên nghe thấy trong rừng câyâm thanh.

Tôi thầm vui vẻ, cho chú họ đến đón mình, nhưng vừa định bước lên trước thì bị Đinh Nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kéo lại nói: “Từ từ, thấy ràng rồi hãy qua.”

Nghe anh ta nói vậy, lòng tôi cũng không chắc chắn lắm, xét cho cùng đâynơi núi rừng hoang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vu, lỡ như đùng một cái từ trong rừng chui ra thứ không phải chú họ tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hay hổ thì sao, không phải chúng tôi game over luôn à? thế hai chúng tôi yên lặng đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 im, nhìn về phía phát ra tiếng động… Âm thanh đó càng ngày càng gần, tôi thấy không ít nhánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cây cỏ khô bị đè rạp.

Lúc ấy tôi còn nghĩ giờ sao chú họ mạnh tay thế? Thì Đinh Nhất lại đột nhiên lôi tôi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một cây tùng lớn bên cạnh nói: “Trèo lên cây!”

“Trèo… Trèo cái gì?”

“Mau trèo lên cây!” Đinh Nhất sốt ruột quát.

Nhưng tôi nào biết trèo cây đâu! Phí sức cả buổi cũng không bò được lên chạc cây trên đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cuối cùng vẫn nhờ Đinh Nhất khiêng tôi lên vai mới miễn cưỡng được đến chạc cây.

Sau khi tôi vất vả lắm mới ngồi vững, Đinh Nhất nhanh nhẹn đu lên một cái cây to khác. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta vừa lên đến trên cây, chỗ chúng tôi vừa đứng đã bị một đám đen giẫm đạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên.

Tôi tập trung nhìn,một đám lợn rừng?! Thảo nào vừa rồi những nhánh cây kia đều bị giẫm gãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả, đám này giống như xe tăng loại nhỏ, thể không gãy được à? Lúc này tôi dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khẩu hình hỏi Đinh Nhất: “Sao anh biếtlợn rừng không phải chú họ?”

Đinh Nhất chỉ mũi của mình: “Tôi ngửi thấy mùi thối…”

Tôi nghe thế thì lập tức hết chỗ nói.

Đông Bắc, lợn rừng loài vật rất mạnh mẽ, lời xưa hay nói nhất lợn nhì gấu ba© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hổ, lợn rừng này chínhcon vật nguy hiểm bậc nhất trong lòng các thợ săn Đông Bắc đấy! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nếu như vừa rồi chúng tôi đối đầu với chúng, hậu quả chắc chắn không dám tưởng tượng.

Chú họ ơi chú họ, chú đúng là hại người mà! Lần này nếu không phải Đinh Nhất đi cùng, xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chừng tôi đã bị lợn rừng ủi chết từ lâu rồi! Tôi đang thầm oán giận thì thấy đám lợn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rừng kia nhàn nhã thong dong chạy về phía Nam.

Thấy lợn rừng đi xa rồi, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, tôi lấy bình nước trong ba ra, uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ừng ực mấy hớp to, sau đó nói với Đinh Nhất: “May mà mũi chó của anh thính, bằng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai chúng ta đều bị lợn ủi chết.”

Đinh Nhất nghe câu nói của tôi thì trợn trắng mắt: “Đó cậu thôi, nếu không phải cái đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con ghẻ cậu đây, nói không chừng tôi còn thể bắt một con lợn rừng để nướng ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đấy!”

Tôi không phục, vừa định nói, anh cứ khoác lác đi! Nhưng chợt thấy tình cảnh của mình thì đành hậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hực nói với anh ta: “Phải phải, anh trâu số một thiên hạ được rồi chưa? Mau đỡ trẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống cây đi!”

Khi tôi vất vả leo được xuống đất, lại nghe thấy tiếng sàn sạt trong khu rừng phía trước. Lòng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại chùng xuống, nghĩ thầm không phải thân thích của đám lợn rừng vừa rồi theo tới chứ hả? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nhưng lúc này từ trong rừng cây đi ra, không phải chú họ thì ai? Tôi nhìn thấy chú họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vành mắt đỏ lên: “Sao giờ chú mới đến! Thân thích nhà chú vừa mới đi qua đây này!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Chú họ nghe thế cười ha hả nói: “Thân thích nhà chú còn không phảicháu à?”

Lúc này tôi nhìn thấy trên lưng chú họ đeo súng săn, xem ra chú ấy định vào núi làm thợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 săn?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Người Tìm Xác, Người Tìm Xác Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Người Tìm Xác Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Người Tìm Xác Linh dị, truyện Linh dị hay, Người Tìm Xác Khoa Huyễn, truyện Khoa Huyễn hay, Người Tìm Xác full, Người Tìm Xác online, read Người Tìm Xác, Đang cập nhật Người Tìm Xác

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 524 — Người Tìm Xác

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc