GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 50

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Q.6 - Chương 5: Nhất Chiến Chưa Thành Vạn Cốt Khô
Đón Thạch Lặc Vương Tuyệt Chi Thiên Thủy đương nhiên Tiểu Kiếm. Lần này người chỉ huy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cứu Thạch Lặc chínhthủ lĩnh Khương Nhân đảng Tiểu Kiếm.
Ngoài Tiểu Kiếm thì Khương Nhân đảng tuyệt đối không thể có ai đủ dũng khí uy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vọng để có thể đưa ra quyết định cứu tử địch Thạch Lặc!
Đứng bên cạnh Mê Tiểu Kiếm một hòa thượng từ mi mục thiện, chính Trúc Phật Đồ Trừng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Tiểu Kiếm sau khi mật đàm với Thạch Lặc thì được Trúc Phật Đồ Trừng hộ tống về Thiên Thủy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255
Tiểu Kiếm đã bình an trở về, Quỷ Trì An cũng y ước thả Trương Tân. Sau đó cùng Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Tân đi cứu Thạch Lặc. Đương nhiên cho Quỷ Trì An không thả Trương Tân ra thì vị Hữu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Hầu này cũngcách trốn thoát. “Cơ bất phát, toán di sách” trong lúc bị cách ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đã liên lạc được với tâm phúc của Diêu Dặc Trọng, chỉ cần Trương Tân ra lệnh một tiếng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hơn bốn vạn tộc nhân Xích Đình Khương sẽ đứng lên chống lại Khương Nhân đảng.
Tiểu Kiếm nhìn thấy Thạch Lặc bèn nói:
- Ngươi cứu ta một lần, ta cứu lại ngươi một lần, xem như công bằng không ai nợ ai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255
Tiểu Kiếm vừa mới vượt qua cơn nguy kịch, nếu không Du Ti Nam đỡ thì tuyệt không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đứng thẳng được. Nói xong những lời này đã cố hết sức, không nói thêm câu nào nữa.
Thạch Lặc nhìn hắn trả lời:
- Đây việc nhỏ. Chongươicứu ta một trăm lần cũng chỉ việc tư. Nếu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thực sự muốn giết ngươi thì vẫn tuyệt không nhíu mày.
Ánh mắt hai người giao nhau, vừa như băng đá va chạm, vừa như đao kiếm giao phong. Ánh mắt phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra tựa hồ thể cắt đứt thân thể đối phương. Mọi người có mặt đều không khỏi run lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trước cảnh tượng này.
Trúc Phật Đồ Trừng đi đến trước người Thạch Lặc nói:
- Đại tướng quân, tuy tướng quân trúng kỳ độc nhưng nhất thời không cần lo lắng, tuy nhiên Thạch Hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tướng quân trúng đao vùng bụng, mất máu quá nhiều, hơn nữa đao tẩm kịch độc. Cho công lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thạch Hổ tướng quân cao cường thì cũng chỉthể miễn cưỡng chống đỡ. Nếu không kịp thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chữa thương thì sợ rằng sẽ không kịp nữa.
Thạch Lặc gật đầu:
- Đại hòa thượng trước tiên hãy cứu Hổ nhi.
Trúc Phật Đồ Trừng tiếp lấy Thạch Hổ từ tay Trương Tân, bước đi, Khương nhân tự nhiên chuẩn bị cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lão một gian phòng yên tĩnh để chữa thương.
Thạch Lặc lại nói:
- tộc trưởng, ta thể lên thành lâu quan sát chiến cuộc được chăng?
Tiểu Kiếm mỉm cười:
- Ta cũng đang ý này.
Đoạn nắm tay Vương Tuyệt Chi:
- Chúng ta cùng đi thôi.
Vương Tuyệt Chi vừa trải qua tình cảnh cửu tử nhất sinh, mặc chưa đánh mất tính mạng, song dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vẻ đã trở thành nửa sống nửa chết. Lúc này được Mê Tiểu Kiếm cất giọng ưu ái, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhiên cảm thấy vạn phần thư thái, cho dù phải chết trăm lần vì Tiểu Kiếm cũng cam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tâm.
Thạch Lặc cất bước lên thành lâu, Trương Tân theo sát sau lưng hắn.
Kỳ lạ nhất chính Hầu xa không người điều khiển cũngthể đi theo bọn họ, tiến lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bậc thang. Nếu không biết tuyệt kỷ Quỷ Phủ thần công của Trương Tân thì dám chắc ai thấy cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tượng này cũng tưởng rằng ma quỷ hiện hình giữa ban ngày. Giờ phút này Khương nhân chung quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rất nhiều người nghĩ rằng Trương Tân thể sai khiến ma quỷ đẩy xe, thậm chíngười còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lén đánh trộm vào khoảng không chung quanh Hầu xa xem hình nhân nào đẩy xe hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không!
Trương Tân lúc này toàn thân vấy đầy máu tanh, không biết máu của hắn hay máu địch nhân? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lẽ cả hai. Mục tiêu của đại quân Hùng chính Thạch Lặc, không phải là Vương Tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Chi. Bởi vậy công kích đều tập trung vào Thạch Lặc. Trương Tân không muốn lĩnh thịnh tình của Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Nhân đảng quá nhiều, quyết tâm tự thân bảo vệ Thạch Lặc phá vây, tận lực huyết chiến, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đã dính bao nhiêu vết thương trên người. Nhưng lúc này hắn vẫn thản nhiên theo sau Thạch Lặc, máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tươi nhỏ tíc tắc xuống mặt đất, song hắn không hề bận tâm đến điều đó, ngay cả một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 “hừ” cũng không thốt ra.
Bởi Thạch Lặc đang bị thương, Trương Tân phải tập trung toàn bộ tinh thần để bảo vệ Thạch Lặc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Muốn giết Thạch Lặc tiên giết Trương Tân. Trương Tân tuyệt không thể để cho Thạch Lặc bị nguy hiểm! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Bởi vậy hắn cam tâm không hề để ý đến tính mạng bản thân để bảo vệ Thạch Lặc!
Lên đến thành lâu, đã thấy hai hàng Khương nhân đứng thẳng cung nghênh mọi người.
Vương Tuyệt Chi nén không được, hỏi Tiểu Kiếm:
- Các người đã sớm đoán được chúng ta sẽ lên đây quan chiến?
Tiểu Kiếm không trả lời hắn, chỉ nhìn Thạch Lặc nói:
- Ngươi giết Khương nhân số, thứ cho người của ta không mở miệng hoan nghênh.
Thạch Lặc đi đến giữa hai hàng người, đột nhiên nhìn thấy chính giữa một cái trống thật lớn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khắc hoa văn kỳ quái, chínhmột cái trống của người Yết!
Tiểu Kiếm đặt tại đây một cái trống của người Yết ý gì?
Thạch Lặc đi đến trước thành lâu, nhìn ra xa quan sát ba lộ binh đang xung sát, chém giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến mức nhật nguyệt ảm đạm.
Bên ngoài thành lâu vốnbình nguyên rộng lớn, trải qua mấy tháng chiến tranh, ngay cả cây cối cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không còn. Bây giờ đã rộng hơn trước gấp mấy lần. Lúc này hơn mười vạn người đang đại chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trên bình nguyên nhưng chiến trường vẫn rộng lớn thừa.
Trong ba lộ binh thì giáp vàng, cờ vàng chính là binh Để nhân Hùng. Áo xám cờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hồng chính binh của Thạch Lặc - chia làm hai cánh, một của Chi Hùng, một của Quỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 An. Hai cánh quân của Thạch Lặc đã bị đại quân Lý Hùng chia cắt,lập, dần dần lọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vào vòng vây của đối phương, tình huống càng ngày càng nguy ngập.
Thạch Lặc quay sang hỏi:
- tộc trưởng, ngươi thấy thế nào?
Tiểu Kiếm đáp:
- Chi Hùng, Quỳ An đều dũng tướng tinh thông binh pháp, tuyệt không thua kémHùng, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 binh lực cũng không hề thua kém Hùng. Song chỉ ba nguyên nhân nên lúc này mới rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vào thế hạ phong.
Vương Tuyệt Chi chen vào:
- Ba nguyên nhân?
Tiểu Kiếm gật đầu:
- Thứ nhất, Hùng đột nhiên tập kích, Chi Hùng – Quỳ An không hề chuẩn bị ứng biến, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lòng tự nhiên sinh ra sợ hãi. Phu chiến, dũng chiến đều dựa vào dũng khí. Yết binh đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dũng khí, làm sao thể địch lại đối phương.
- Nguyên nhân thứ hai?
Tiểu Kiếm chậm rãi nói:
- Chi Hùng, Quỳ An đột nhiên bị tập kích, hai cánh quân đều độc lập tác chiến không thể phối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hợp với nhau, cho nên bị Hùng tách ra kích phá.
Vương Tuyệt Chi lại hỏi:
- Nguyên nhân cuối cùng?
Tiểu Kiếm liếc mắt nhìn Thạch Lặc:
- Thạch đại tướng quân bị Dương Nan Địch vây công, lại đột nhiên mất tích. Chi Hùng, Quỳ An đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghĩ rằng ông lành ít dữ nhiều, bọn họ làm sao còn tinh thần chiến đấu?
Thạch Lặc đột nhiên hỏi:
-tộc trưởng cho rằng phải làm thế nào mới có thể khiến quân ta vãn hồi thế cục?
Tiểu Kiếm thản nhiên đáp:
- Đại tướng quân đã sớm có đối sách, cớ ta phải nhiều lời?
Thạch Lặc mỉm cười:
- tộc trưởng đã sớm chuẩn bị Yết cổ, tất đã sớm biết tâm ý của ta, động thủ đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255
Đoạn Thạch Lặc không thèm để ý đến Tiểu Kiếm nữa, cùng Trương Tân tới sát mép thành lâu quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chiến.
Mê Tiểu Kiếm quát khẽ:
- Dựng cờ!
Trên thành lâu đã sớm một ngàn Khương nhân chuẩn bị hồng kỳ. Vừa nghe mệnh lệnh lập tức dựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lên, trong chớp mắt cờ tung bay, trên hồng kỳ đều chữ “Thạch” thật lớn.
Trương Tân thấy cảnh tượng này, mỉm cười nói:
- Mê tộc trưởng, quần áo Khương nhân trong thành Thiên Thủy đã sớm rách nát. Không ngờ ông còn có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể trương ra một lúc ngàn hồng kỳ. Tiểu sinh thật sự bội phục.
Tiểu Kiếm bình thản trả lời:
- Mạnh Tôn tiên sinh, mọi người đều người thông minh, tiên sinh biết tâm ý của ta, ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 biết tâm ý của tiên sinh, không cần phải nói chuyện vòng vo như vậy.
Hồng kỳ này vốn đã được Khương Nhân đảng chuẩn bị từ thời gian trước, chuyên dùng để đối phó với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thạch gia quân. Cứ thử ngẫm xem, nếu binh mã Khương nhân mặc trang phục Yết binh, dùng cờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hiệu Yết binh, một khi giáp chiến với Yết binh thì sẽ tạo được hiệu ứng hỗn loạn như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nào? Ngược lại giữa Khương binh với Khương binh đương nhiên ám khác để phân biệt địch bạn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Khi đó Yết binh tất sẽ không thể biết được, không rối loạn mới chuyện lạ.
Nguyên nhân thế nhưng Khương nhân sau này ai nấy đều bị nạn đói biến thành một bộ xương khô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 di động, chỉ cần liếc mắt cũng thể nhận ra. Cuối cùng ngàn cây hồng kỳ trở thành© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dụng, đành tạm thời cất dấu vào một nơi.
Thạch Lặc Trương Tân đương nhiên biết được việc này. Diêu Dặc Trọng đã đứng về phía họ, chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thạch Lặc không thể biết!
Tiểu Kiếm nói tiếp:
- Mọi người, mau nói theo ta: Thạch Lặc đại tướng quân đây!
Thanh âm của Mê Tiểu Kiếm mỏng mảnh như tiếng muỗi kêu, nhưng tất cả ánh mắt Khương nhân đều đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trên người hắn, vừa nghe hắn nói xong lập tức đồng thanh hét to:
- Thạch Lặc đại tướng quân ở đây!
Hơn một ngàn người đồng thanh hét lớn, tạo thành một tràng thanh âm vang vọng đất trời, toàn bộ ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lộ nhân mã ngoài chiến trường đều nghe ràng.
Thạch Lặc đứng trên đầu thành uy phong lẫm liệt như Thái Sơn. Yết nhân nhìn thấy chủ soái bình yên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tinh thần đại chấn, đao kích vung lên mạnh mẽ gấp thập bội, khí lực tựa hồ mênh mông như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đại dương tận.
Tiểu Kiếm tiếp tục nói:
- Chúng tướng sĩ, nghe theo tiếng trống của đại tướng quân làm hiệu lệnh.
Khương nhân tiếp tục hô:
- Chúng tướng sĩ, nghe tiếng trống của đại tướng quân làm hiệu lệnh.
Hùng nhìn thấy Thạch Lặc ngạo nghễ đứng trên đầu thành, vội vàng hạ lệnh cho thuộc tướng bắn tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lên thành. Bất quá tên lên đến đầu thành thì lực đạo đã yếu đi rất nhiều, Trương Tân chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cần tùy tiện cất tay đãthể chấn gãy mũi tên thành hai đoạn.
Tiểu Kiếm giơ lên song thủ, ý nói Khương nhân không cần nữa, quay sang nói với Thạch Lặc: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255
- Đại tướng quân, đến phiên tướng quân hạ lệnh.
Thạch Lặc đi đến trước cái trống to của người Yết, khẽ liếc nhìn Trương Tân một cái.
Trương Tân hiểu ý, vội vận lực vào song chưởng vỗ vào mặt trống, khi nhanh khi chậm, khi chậm khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhanh. Với nội lực hùng hậu của hắn, lại thêm chiếc trống được làm từ mười bộ da trâu tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chế thành, cổ thanh lập tức vang lên truyền ra xa, ngay cả người đứng ngoài mười dặm vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể nghe thấy.
Yết binh nghe theo trống lệnh, lập tức tiến tiến lui lui, biến hóa theo trận pháp.
Thạch Lặc chợt hỏi:
- tộc trưởng, ngươi cho rằng trận thế của Yết binh nên biến hóa như thế nào?
Tiểu Kiếm thản nhiên đáp:
- Trong vuông ngoài tròn.
Lời này dường như ẩn chứa huyền cơ, Vương Tuyệt Chi không rõ, lập tức chăm chú quan sát chiến trường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Chỉ thấy hai đạo quân của Chi Hùng, Quỳ An đang biến đổi đội ngũ, hình thành hai vòng tròn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mặt của binhđều hướng ra ngoài, chống cự các đợt tấn công của địch nhân.
Tiểu Kiếm nhìn thấy vẻ mặt của Vương Tuyệt Chi, bèn giải thích:
- Trận thế vòng tròn - Viên trận chính trận pháp dùng để phòng thủ. Binh chỉ phải phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thủ trước mặt, không phải bận tâm đến trái, phải sau lưng. Năng lực phòng thủ vì thế sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tăng lên rất cao. Hơn nữa bên trong vòng tròn lại có thể làm chỗ nghỉ ngơi cho đồng đội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trở thành thế ung dung vẫn duy trì được trận thế.
Vương Tuyệt Chi nhìn kỹ vài lần, lại hỏi:
- Binh lính trong Viên trận lại sắp xếp thành đội ngũ hình vuông đạo gì?
Mê Tiểu Kiếm nói:
- Hình vuông Phương trận chính đội hình dùng để tấn công. Phương trận thể dùng cương đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cương, thể tùy ý biến thành Dực trận, Nội trận. Lúc này trận thế của đại tướng quân chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong tròn tàng ẩn vuông. Bổn ý chính là tạm thời nghỉ ngơi, chờhội phản công.
Vương Tuyệt Chi nghe thấy Tiểu Kiếm giải như nước chảy mây trôi, tựa hồ hoàn toàn thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hiểu được tâm ý của Thạch Lặc, nhất thời tâm trạng hoảng sợ không thôi:
- Hai người này đều anh hùng đương thời, tâm ý tương thông đến mức này. Nếu bọn họ liên thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thì trong thiên hạ còn ai đối thủ?
Vương Tuyệt Chi đối với triều đình Giang Tả không hề hảo cảm. Nhưng cũng không muốn nhìn thấy cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Hán nhân trầm luân trong tay người Hồ. Nếu Thạch Lặc, Tiểu Kiếm - một người Yết một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Khương liên thủ lại. Khi đó Giang Tả còn thể chống lại bọn họ ư?
Luận về tài trí thì Vương Đạo làm sao bằng Tiểu Kiếm. Luận về công, Vương Đôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể được Thạch Lặc?
Chợt nghe Thạch Lặc than rằng:
- Mê Tiểu Kiếm ơi Tiểu Kiếm, ngươi nhân vật như thế này. Thạch Lặc ta không giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngươilại hợp tác với ngươi. Thật sự cũng không biết sau này sẽ phúc hay họa.
Mê Tiểu Kiếm điềm nhiên nói:
- Bây giờ ông giết ta cũng chưa muộn.
Thạch Lặc lắc đầu:
- Đã muộn, đã muộn. Lúc này thế trận của Yết binh không bằng Để binh, chỉ thể chịu đòn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thôi. Nếu không được Khương binh giúp sức thì cho Bạch Khởi, Hàn Tín sống lại cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vạn vạn lần không thể nào phá được vòng vây của Để binh.
Tiểu Kiếm nghe được, lạnh nhạt nói tiếp:
- Đại tướng quân binh pháp như thần, hồ không hề thua kém Bạch Khởi, Hàn Tín. Việc liên thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 với Khương nhân kháng địch đã sớm an bài từ lâu, cần phải cần ta nhúng tay vào?
Không biết tại sao nhưng Vương Tuyệt Chi nghe được những lời này của Tiểu Kiếm, thâm tâm lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chút cảm giác ê chề, thất vọng trong lòng.
Thạch Lặc mỉm cười:
- Quả nhiên không thể gạt được tộc trưởng.
Tiểu Kiếm nói tiếp:
- Chuyện có thể giấu giếm được ta, vốn cũng không nhiều lắm. Diêu Dặc Trọng đã gạt ta một lần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ta cam đoan sẽ không bao giờ có lần thứ hai.
Vương Tuyệt Chi nghe hai người nói chuyện, trong đầu như mâyche phủ, hoàn toàn không hiểu được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ảo diệu bên trong. Lúc này lại nghe Thạch Lặc nói:
- Nếu đã như thế thì xin mời tộc trưởng mở thành.
Tiểu Kiếm khẽ lên:
- Mở cửa thành.
Lời vừa nói xong thì câu nói “Mê tộc trưởng ra lệnh mở cửa thành” đã từ từ truyền xuống dưới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Cổng Đông, Nam, Tây của thành Thiên Thủy chậm rãi mở ra.
Ba đội Khương binh từ ba cổng thành tiến ra. Một đội nhắm đến binhChi Hùng, một đội tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến binh Quỳ An, một đội đánh thẳng vào tinh binh chủ lực trung ương của Hùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255
Vương Tuyệt Chi nhìn thấy trên tinh kỳ của Khương binh viết hai chữ “Xích Đình”, trong lòng chợt hiểu ra: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255
- Đều là binhcủa Diêu Dặc Trọng.
Theo sau ba đội Khương binh một đoàn dân chúng, ra khỏi thành xong thì hoặc ngồi hoặc nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghỉ ngơi. Một đội quân thứ chia ra bảo vệ đám dân chúng này.
Không cần nói cũng biết số dân chúng này đều người của Xích Đình Khương tộc. Diêu Dặc Trọng phản bội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Tiểu Kiếm, khi ra đi tất phải mang theo dân chúng của Xích Đình Khương tộc. Nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dân chúng thì sau này làm sao hắn thể lập nên được vương quốc của Khương nhân?
Tiểu Kiếm đãng nhìn đám Xích Đình Khương nhân ngoài thành, thầm nghĩ:
- Xích Đình Khương trong thành Thiên Thủy vốn bốn vạn ba ngàn tám trăm ngươi. Hôm nay rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ước chừng hai vạn chín ngàn người. Xem ra vẫn còn không ít người Xích Đình Khương không nguyện ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đi theo Diêu Dặc Trọng, tiếp tục lại Thiên Thủy với Khương Nhân đảng. Hừ, sau lần này nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 định phải trấn an Xích Đình Khương nhân còn lại mới được.lẽ nên phân tán bọn họ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 các tộc người khác. Tránh sau này Diêu Dặc Trọng trở lại sẽ giết hết những Xích Đình Khương nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không trung thành với hắnđây.
Trong lòng Tiểu Kiếm không ngừng suy nghĩ, tìm kiếm xem biện pháp để trấn an những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Xích Đình Khương lại với Khương Nhân đảng. Bất quá mặt hắn vẫn tỉnh như không, nhìn Trương Tân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nói:
- Mạnh Tôn tiên sinh, tiên sinh ở Thiên Thủy chưa đến một ngày nhưng lại thể thu phục được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không ít người của Xích Đình Khương tộc. Thầndiệu toán, quả nhiên bất phàm.
Trương Tân không ngừng vỗ trống, lên tiếng đáp trả:
- Cũng không có gì đặc biệt. Tiểu sinh chỉtình có một gã thuộc hạ người Xích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Đình Khương, hơn nữa chỉ tùy tiện giao một phong thư thủ bút của Diêu Dặc Trọng cho hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thôi.Nói xong câu này, song thủ của hắn đột nhiên biến chuyển nhanh hơn, vỗ lên mặt trống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như mưa sa bão táp, tiếng trống cũng trở nên dồn dập, khí thế như thiên quân vạn bạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phát.
Yết binh nghe thấy trống trận biến đổi, Viên trận lập tức mở, binh trong Viên trận lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xông ra, thanh thế như trời long đất lở, hét vang chấn động cả mặt đất.
Để binh lập tức rơi vào tình thế lưỡng đầu thọ địch, ngoài bị Khương binh tấn công, trong bị Yết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 binh trùng kích. Trận cước lập tức đại loạn, không còn đội hình chỉnh tề như trước nữa, binh lính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mạnh ai nấy chiến, tạo thành một trường hỗn độn.
Ánh mắt Thạch Lặc lấp lánh nhìn kỹ chiến cuộc, đoạn nói:
- Hữu Hầu, bây giờ đã nhàn rỗi sự, chi bằng kể một chuyện xưa cho ta nghe.
Trương Tân ứng tiếng:
- Tuân lệnh. Đoạn đi đến trước người Thạch Lặc, hơi cúi thấp lưng, dáng vẻ cực kỳ cung kính. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255
Thạch Lặc nhìn Tiểu Kiếm và Vương Tuyệt Chi nói:
- Thạch Lặc ta vốnsơn dã thảo nhân, miệng không đọc được sách, mắt không nhìn được chữ, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một sở thích nghe người ta kể chuyện xưa. Lúc này đã không còn chuyện gấp, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sai Hữu Hầu kể chuyện giải muộn, mong chư vị chớ trách.
Tiểu Kiếm sớm biết thú vui này của Thạch Lặc, cũng không nói gì, chỉ có Vương Tuyệt Chi cất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tiếng:
- Ta cũng thích nghe chuyện xưa, sao lại thể có ý kiến khác !
Trương Tân mỉm cười:
- Đã vậy Mạnh Tôn xin bêu xấu.
Hắn đằng hắng vài tiếng, đoạn nói:
- Tại hạ xin kể một chuyện xưa trong Hán Thư.
Vương Tuyệt Chi từ nhỏ đã đọc đủ loại thi thư, Tiểu Kiếm đối với thi phú thì không hứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thú lắm, tuy nhiên Sử Ký, Hán Thư thì hắn thuộc như cháo chảy. Lúc này nhất loạt cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hứng thú nghe Trương Tân kể chuyện xưa.
Trương Tân bắt đầu kể:
- Năm xưa khi Hán Cao Tổ xưng đế được ba năm mười hai tháng thì Hạng phái đại quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến Huỳnh Dương, bao vây, cắt đứt đường vận lương của Hán quân. Cao Tổ lâm vào cảnh cạn kiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lương thực, bèn thương nghị cùng quần thần, tìm cách thoát khỏi hiểm cảnh.
Thạch Lặc chợt cắt ngang:
- Phải chăng chuyện này nhắc đến Ly Thực Kỳ, người khi gặp Hán Cao Tổ, chỉ vái dài không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quỳ lạy?
- Không sai. Đại tướng quân nhớ rất lâu. Mạnh Tôn chỉ đề cập đến Ly Thực Kỳ một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tướng quân không quên, thực khiến người khác bội phục.
Thực Kỳ chínhcuồng sinh tại Trần Lưu, rất thích đọc sách, gia cảnh bần hàn. Tuy nhiên nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thời Đại Tần vốn trọng pháp khinh nho, nho sinh rất bị coi thường.
Sau này Cao Tổ đóng binh bên ngoài Trần Lưu, muốn gặp gỡ hào kiệt trong ấp, bèn phái kỵ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vào ấp chiêu mộ.
Ly Thực Kỳ lúc đó đã hơn sáu mươi tuổi, nói với kỵ của Hán Cao Tổ rằng:
- Thường nghe Bái Công nhân hậu hơn người, lại kẻ hùng tài đại lược. Hào kiệt như vậy mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đáng làm chủ nhân của ta. Ta muốn người đầu tiên đến gặp Bái Công.
“Bái” chínhvùng đất sinh ra Cao Tổ, cho nên nhân gian gọiBái Công.
Kỵ do Cao Tổ phái đến cũng người Trần Lưu, biết tính cách của Ly Thực Kỳ, bèn khuyên: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255
- Bái Công ghét nhất nho sinh. Khách nhân đến gặp người thì không nên mặc nho phục. Hơn nữa khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Bái Công nói chuyện, rất hay mắng nho sinh hủ lậu, tuyệt đối không nghe lời nho sinh.
Ly Thực Kỳ đãsẵn đối sách, chỉ cười nói:
- Ta đã biện pháp thuyết phục được Bái Công.
Kỵ nghe vậy nửa tin nửa ngờ, song Ly Thực Kỳ rất cố chấp, ngang bướng. Không thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khác hơn dặn kỹ lưỡng những thói quen của Lưu Bang, đoạn dẫn Ly Thực Kỳ đi gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chủ nhân.
Ly Thực Kỳ yết kiến Cao Tổ, chỉ thấy vị Hán Cao Tổ này đang ngồi trên long sàng, duỗi hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chân ra cho hai vị mỹ nữ rửa chân.
vậy Ly Thực Kỳ chỉ khom lưng vái, không chính thức quỳ lạy, lại điềm nhiên hỏi:
- Túc hạ muốn giúp Tần diệt trừ chư hầu hay muốn giúp chư hầu phá Tần?
Cao Tổ nghe vậy giận dữ quát:
- Tên học trò hèn mọn kia! tính thiên hạ hận Tần quốc đến tận xương, cho nên chư hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mới liên hợp tấn công người Tần. Ngươi lại hồ ngôn loạn ngữ đề cập đến chuyện giúp Tần diệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chư hầu!
Thực Kỳ ung dung đáp:
- Nếu túc hạ muốn chiêu mộ nghĩa binh thiên hạ, diệt Tần đạo thì không nên dùng loại lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghi như thế này để đối đãi với bậc trưởng giả.
Cao Tổ nghe xong lời ấy lập tức ngừng việc rửa chân, chỉnh đốn trang phục, mời Ly Thực Kỳ ngồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Sau đó cùng Ly Thực Kỳ bàn luận việc quân. Việc này đã trở thành giai thoại về sau.
Thạch Lặc cười nói:
- Hữu Hầu, năm đó ngươi quy phục ta, đã nói qua giai thoại này với ta. Ta đã lĩnh hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 được, đối với ngươi luôn hết lòng tôn trọng, tuyệt không giống với Hán Cao Tổ vô lễ mưu sĩ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Ngươi không cần nhắc lại lần nữa.
Chúng nhân nghe thấy lời này đều đồng loạt mỉm cười.
Song sắc mặt Trương Tân vẫn không hề thay đổi, tiếp tục nói:
- Lúc đó Hán Cao Tổ đang lâm vào cảnh nguy cấp, Ly Thực Kỳ bèn hiến kế: “Năm đó nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thương phạt Kiệt, sau khi thành công thì an bài cho hậu nhân Kiệt Vương Kỷ Quốc, Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Vương phạt Trụ thành công thì an bài cho hậu duệ Trụ Vương tại Tống quốc. Bây giờ Tần quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tàn bạo, khiến cho hậu nhân của lục quốc không đất để cắm dùi. Nếu bệ hạthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phục lập hậu nhân lục quốc, phong hầu phong vương cho bọn họ. Sau này tính nhất định sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 biết đến đức hạnh của bệ hạ, nguyện trở thành thần dân của bệ hạ. Từ nay về sau bệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hạ xưng bá, Hạng thể không cúi đầu sao?” Cao Tổ nghe kế, liền vui vẻ, cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nói không thôi, đoạn sai thuộc hạ chế tạo ra ấn tín, ngọc bội, hỏa tốc đưa đến lục quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phong vương.
Thạch Lặc nghe đến đây thất kinh thốt lên:
- Không thể nào. Cao Tổ nếu nghe theo kế này thì tất sẽ mất đi thiên hạ, làm sao có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể đánh bại Hạng Vũ, nhất thống giang sơn?
Tiểu Kiếm, Vương Tuyệt Chi đều rúng động trong lòng:
- Thạch Lặc tinh minh cảnh như vậy, khó trách thể tạo ra được nghiệp hiển hách như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngày nay.
Trương Tân cười hỏi:
- Đại tướng quân thấy kế sách này không ổn?
Thạch Lặc đáp:
- Thương Thang phạt Kiệt, Vương phạt Trụ đều là nhất cử phá địch, sau đó mới phong vương cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chư hầu hòng trấn an lòng người, bình định giang sơn. Tuy nhiên thời Hán Sở tranh hùng khi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Sở mạnh Hán yếu. Hán Cao Tổ cho phong vương cho chư hầu cũng không thể nào diệt được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Hạng Vũ. Cái kế phong vương phong hầu cũng giống như cởi khố mà đánh rắm vậy, chỉ tăng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phiền não.
Thạch Lặc vốn xuất thân nông dân, ngôn ngữ thô tục. Vài năm gần đây đã ảnh hưởng Trương Tân© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bớt đi rất nhiều. Tuy nhiên nói chuyện vẫn pha trộn giữa hai phong cách, khi thì văn nhã, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thì thô tục. Nghe hắn nói chuyện quả thật chút hài hước.
Song lời Thạch Lặc nói ra, vạn nhân đều khiếp sợ. Làm ai cảm thấy buồn cười?
Trương Tân nói tiếp:
- Kế sách này đương nhiên giống như cởi khố đánh rắm, song sao thể nói phiền não? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255
Vương Tuyệt Chi chen vào:
- Cởi khố đánh rắm, đương nhiên “vật bất nhã” sẽ bị người khác nhìn thấy, đương nhiên sẽ rất phiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 toái.
Lời vừa nói ra, ngay cả một Trương Tân trầm tĩnh cũng không nhịn được bật cười.
Thạch Lặc lại nói:
- Hạng chủ thiên hạ, Cao Tổ phân đất phong hầu, đã biến thành cộng chủ, khí thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đương nhiên giảm sút trước kia. Hơn nữa bộ hạ mưu thần của Hán Cao Tổ đa số hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhân của lục quốc. Một khi phân đất phong hầu, bộ hạ của hắn sẽ trở về cố quốc. Khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đó bộ hạ của Hán Cao Tổ sẽ tứ tán khắp nơi, lấy đâu ra người giúp hắn đoạt thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hạ?
- Đại tướng quân quả thật cao kiến! Cao Tổ sau khi sai người chế tạo ngọc ấn thì Trương Lương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 từ bên ngoài trở về cầu kiến Cao Tổ. Cao Tổ vừa ăn cơm vừa nói chuyện với Trương Lương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nói cho Trương Lương nghe về kế sách của Ly Thực Kỳ. Trương Lương nghe xong giật mình hỏi “Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nào dâng cho bệ hạ kế sách ngu xuẩn thể dẫn đến mất nước như vậy?”. Sau đó Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Lương dâng lên Hán Cao Tổ tám do không thể thực hiện được kế sách này.
Trương Tân dừng lại một chút, đoạn nói tiếp:
- Tám do của Trương Lương so với cao kiến của đại tướng quân gần giống nhau, chỉ khác một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 điều.
Thạch Lặc gặng hỏi:
- Điều gì?
Trương Tân tiếp tục kể:
- Chu Vương sau khi diệt nhà Thương thì đem lương thực giấu ở Củ Lộc, đem tiền bạc cất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giấu Lộc Thất phân phát cho bách tính. Trương Lương khi đó đã hỏi Cao Tổ rằng: “Bệ hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nếu cũng thành công như Chu Vương thì thể làm được điều này hay không?
Thạch Lặc trả lời:
- Cao Tổ tất nói “không thể”?
Trương Tân gật đầu:
- Không sai. Cao Tổ tham tiền háo sắc, đương nhiên không thể làm được.
Thạch Lặc gãi gãi đầu:
- Xem ra Tử Phòng tiên sinh vẫn hơn ta một bậc. Ta thực không nghĩ ra điểm vừa rồi.
Trương Tân mỉm cười nói:
- Lời này của đại tướng quân, Mạnh Tôn cho rằng không đúng. Cao Tổ tham tiền háo sắc, đại tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quân không tham tài vật, lại không đam tửu sắc. Theo thuộc hạ thì đại tướng quân so với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Hán Cao Tổ còn vượt trội hơn một bậc!
Thạch Lặc cũng không phủ nhận mình hơn Hán Cao Tổ, chỉ nói:
- Cũng mayTrương Lương kịp thời can gián. Nếu không Hán Cao Tổ có thể đoạt được thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hạ?
Vương Tuyệt Chi nghĩ bụng:
- Nhãn quan của Thạch Lặc quá sức lợi hại. Người Hồ có một người như hắn, Hán nhân chỉ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không ngày yên ổn. Ta cho dù có phải liều mạng cũng tuyệt không thể để cho hắn sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sót!
Bất quá hồi tâm suy nghĩ, Vương Tuyệt Chi hiểu được nếu Thạch Lặc không phải cừu nhân giết cha, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chỉ sợ hắn cũng sẽkhâm phục kiến thức siêu phàm, công trác tuyệt của Thạch Lặc, lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trung thành của Trương Tân mà đầu nhập dưới trướng Thạch Lặc cũng nên. Nói như thế để thấy rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thạch Lặc giết được Vương Diễn cũng chưa chắc đã may mắn, nếu không biết đâu ngày hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thạch Lặc đã được Vương Tuyệt Chi dưới trướng của mình!
Chợt Tiểu Kiếm cười nói:
- Mạnh Tôn tiên sinh. Tiên sinh kể câu chuyện này, cuối cùngmuốn cảnh tỉnh đại tướng quân hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cảnh tỉnh ta?
Vương Tuyệt Chi đột nhiên tỉnh ngộ:
- Ly Thực Kỳ khuyên Hán Cao Tổ phong hầu lục quốc thực ra cũng tương tự như chuyện Thạch Lặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 liên hợp với Tiểu Kiếm, phân chia lãnh thổ. Trương Tân kể chuyện xưa này, phải chăng dụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ý khác?
Trương Tân khẽ phe phẩy quạt lông trong tay, cười nói:
- Mạnh Tôn chỉ kể chuyện xưathôi, tộc trưởng cần đa tâm?
Thạch Lặc Trương Tân cùng làm việc với nhau đã nhiều năm, đương nhiên tâm lĩnh thần hội, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hề nói thêm lời nào nữa.
Lúc này sắc trời đã ngả sang màu vàng, chính lúc hoàng hôn. Cuộc chiến ngoài kia cũng đã kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thúc.
Binh của Lý Hùng bị chia cắt tan rã, chết số kể. May mắn cho hắn lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mang theo bốnđại tướng - huynh đệ Dương Nan Địch, Dương Nan Phương, Trương Tân, Tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đều là chiến tướng nhất phương. Tuy bại trận nhưng vẫn thể bảo vệ được Lý Hùng, vừa đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vừa lui, hai tộc Khương, Yết cũng không thể đuổi theo giết tận.
Thạch Lặc than thở:
- Đáng tiếc, thật đáng tiếc! Nếu ta không trúng độc Lang Kiền mộc thì giờ đây đã thể tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thân đốc chiến, Hùng sao thể chạy thoát được!
Trương Tân lên tiếng nói:
- Hùng chỉ dám quanh quẩn Ba Thục, xét cho cùng cũng chỉ chuột nhắt thôi. Tùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thời có thể đánh dẹp, cần gì phải gấp gáp?
Thạch Lặc nghe vậy vỗ tay cười to:
- Ha ha, không sai, đại anh hùng chân chính chỉ ta Mê Tiểu Kiếm. tộc trưởng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 kết minh cùng ta hình thành thế thiên hạ địch. Hùng, Đoạn Thất Đan, Mộ Dung Ngôi, Tư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Duệ đáng gì!
Thạch Lặc nói lời này rất giống với khí khái của Tào Tháo năm xưa đã nói “Đương kim anh hùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong thiên hạ chỉ sứ quân Tháo mà thôi”. Song Vương Tuyệt Chi lại thầm nghĩ:
- Lưu Bị năm đó giả vờ kết minh với Tào Tháo, sau đó thoát khỏi cái bóng Tào Tháo. Rốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cuộc đại phá Tào quân trong trận chiến Xích Bích, trở thànhchủ một phương. Hôm nay Thạch Lặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nói ra điều này không biết phải ám chỉ Tiểu Kiếm đừng nên liều lĩnh vọng động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hay không?
Tuy nhiên Mê Tiểu Kiếm nghe xong lời này thì chỉ mỉm cười không nói, thần sắc thản nhiên, không ai có thể đoán ra được tâm ý của hắn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ngũ Hồ Chiến Sử, Ngũ Hồ Chiến Sử Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Ngũ Hồ Chiến Sử Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Ngũ Hồ Chiến Sử full, Ngũ Hồ Chiến Sử online, read Ngũ Hồ Chiến Sử, Chu Hiển Ngũ Hồ Chiến Sử

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 50 — Ngũ Hồ Chiến Sử

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc