GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 33

Đã copy!
Trước Tiếp
Q.4 - Chương 6: Tình Nhân Của Mê Tiểu Kiếm
Vương Tuyệt Chi khoan thai quay lại trận doanh, vừa đi vừa suy nghĩ:
- Đến nay đã bốn phương nhân phát hiện ra tung tích của ta. Bỏ đi đám tiểu mao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tặc chỉ xảo ngộ, không tính. Còn lại Sát Hồ thế gia, Ngũ sát thủ của Trương Tân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tiên Linh Tẩu, ba lộ nhân này làm sao phát hiện ra tung tích của ta? Lát nữa trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về nhất định phải hỏi cho Tiên Linh Tẩu.
Phải biết trên giang hồ, không mật nào thể giữ kín. Vương Tuyệt Chi dùng kế dẫn dụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quân đội Thạch Hổ, khi đó tin tức này lộ ra, dám chắc ai nấy cũng đều tưởng lương xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của hắn đã mất vào tay Thạch Hổ. Trong khi đó hắn lại “Ám độ Trần Thương”, lặng lẽ lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đường, sao chuyện này lại thể bại lộ nhanh chóng như vậy?
Vương Tuyệt Chi tuyệt không hy vọngthể dấu được chuyện này lâu, chỉ hy vọng có thể giữ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mật này từ ba đến năm ngày. Khi đó hắn đã đi hết một nửa lộ trình, an toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sẽ lớn hơn một chút. Ai ngờ tin tức lại lộ ra cực nhanh, ngoài dự liệu của hắn, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho chuyến đi của hắn càng thêm nguy hiểm.
Vương Tuyệt Chi trở lại xa đội thì đã thấy vô số ánh lửa nổi lên.
Hắn kịch chiến với Sát Hồ thế gia một hồi vào lúc bình minh. Sau đó lại nghỉ ngơi chữa thương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bây giờ đã gần ngọ, mặt trời lên cao, chiếu sáng thiên địa.
Giữa trưa, ánh sáng mặt trời đương nhiên sáng hơn hỏa quang rất nhiều. Nổi lửa lên làm gì?
Vương Tuyệt Chi cảm thấy một điều may mắn nhấtxe lương vẫn chưa bị lửa thiêu rụi.
Ngoài ra, Tuyệt Diễm, Phục Phi Điểu, hơn trăm người đều bị khống chế. Mỗi người đều một thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đao kề sát cổ, ngay cả Anh Tuyệt, Hoàng Phủ Nhất Tuyệt cũng không thể may mắn trốn thoát. Luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về khinh công của Phục Phi Điểu thì trên giang hồ này mấy người thể bắt được hắn? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Anh Tuyệt thể bay cao ngàn dặm, cho Vương Tuyệt Chi cũng không thể bắt giữ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nó? Thế nhưng hai cao thủ về thân pháp này đều đã bị khống chế?
Chỉ một do duy nhất thể giải thích cho việc toàn bộ bọn họ bị khống chế: Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kịp phòng bị, bị ám toán, một đòn bắt sạch.
Khống chế người của Vương Tuyệt Chi chính đám Khương tộc của Tiên Linh Tẩu. Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tộctổng cộng một trăm bảy mươi ba người, trừ những người cầm đao khống chế đám người Tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Diễm, những tên còn lại đều cầm mồi lửa đặt sẵn lên xe lương.
Tiên Linh Tẩu nhìn thấy Vương Tuyệt Chi, lạnh lùng nói:
- Đứng lại, không được nhích động! Nếu không đừng trách ngọn lửa vô tình, thiêu trụi xe lương, đồng bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của ngươi cũng đừng hòng sống sót.
Vương Tuyệt Chi y lời bất động. Cho dù hắn sở hữu một bản lĩnh lớn bằng trời cũng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngay lập tức giết chết một trăm bảy mươi ba người, cứu người, cứu xe.
Hắn cười khổ nói:
- Ta thật sự mắt không tròng, lại đi tin lời nói ma quỷ của ngươi, tin ngươi đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Khương nhân.
Tiên Linh Tẩu nói:
- Ta chính là Khương nhân.
Vương Tuyệt Chi hỏi:
- Ngươi Khương nhân? sao lại dùng gian kế ngăn cản ta viện trợ cho Tiểu Kiếm?
Tiên Linh Tẩu lạnh nhạt nói:
- Con cháu của Dặc Viên Kiến chia ra một trăm năm mươi chủng tộc, đến bây giờ chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tám mươi chín chủng tộc. Quy phục Tiểu Kiếm cũng chỉ có hai mươi ba chủng tộc, các chủng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tộc còn lại, nếu không chịu sự quản thúc của hắn thì chính là địch nhân của hắn, họ chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hận không thể ngay lập tức giết chết hắn thôi.
Vương Tuyệt Chi than rằng:
- Các ngươi đều Khương nhân, lại cấu lẫn nhau. Bởi vậy nhân số tuy đông nhất trong người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hồ nhưng lại thua kém các tộc khác rất nhiều. Hung nhân, Để nhân đều đã lập quốc. Thạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lặc của Yết tộc, Đoạn Thất Đan, Mộ Dung Ngôi của Tiên Ti đều đã địa bàn cho riêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình. Chỉ Khương nhân các ngươivẫn phiêu bạt khắp nơi, cho đến bây giờ vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nơi đâu nhà.
Tiên Linh Tẩu mỉm cười mỉa mai, nói:
- Ngươi nói Khương nhân chúng ta không đoàn kết, nhưng Hán nhân các ngươi thì sao?
Vương Tuyệt Chi thản nhiên đáp:
- Khương nhân các ngươi xuất hiện một vị đại anh hùng như Tiểu Kiếm lại không biết quy phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn. Trong khi hoàng đế Duệ của chúng ta chỉ một tên hôn quân đạo, khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho Hán nhân điêu đứng. Tiểu Kiếm so với họ thì giống như một người trên trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cao, một người dưới mặt đất, làm saothể so sánh như nhau được?
Tiên Linh Tẩu thở dài một hơi:
- Tiểu Kiếm đúng một vị đại anh hùng… - Chợt khuôn mặt đanh lại, lạnh lùng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Song cừu hận của tám mươi chín tộc Khương so với hận thù Khương, Hán còn sâu đậm hơn rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiều. Chúng ta cam tâm tình nguyện nhìn thấy hắn phải chết, cho sau đó bị Hán nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giết hết Khương nhân thì cũng cam lòng. Ngươi biết chuyện này không?
Vương Tuyệt Chi cũng thở dài, nói:
- Lúc trước ta chưa biết, bây giờ đã hiểu. Lại nói tiếp Tiên Linh Tẩu, ngươi muốn uy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hiếp ta làm chuyện gì? Mau sảng khoái nói ra.
Tiên Linh Tẩu ngẩn người ra, sau đó cười lớn một hồi:
- Xem ra ngươi không chỉ cuồng nhâncòn một người rất thông minh! Ngươi làm sao biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được ta muốn uy hiếp ngươi? Giọng nói mang theo vài phần bất đắc dĩ, vài phần bi ai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9
Vương Tuyệt Chi lạnh nhạt đáp:
- Chuyện này cũng không khó đoán ra. Nếu ngươi chỉ muốn giết người, đốt xe thì nơi này đã sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chất đầy thây người, xe lương cũng đã sớm cháy rụi, không rảnh rỗi bày trận thế, chờ ta quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại như vậy!
Tiên Linh Tẩu cười ha hả, nói:
- Vương đại hiệp quả nhiên nhanh nhẹn sảng khoái. Chỉ cần ngươi đáp ứng một điều kiện, ta lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rút binh đi khỏi nơi này, tuyệt không nuốt lời!
Vương Tuyệt Chi nhìn chằm chằm Tiên Linh Tẩu, nói:
- Điều kiện gì?
Tiên Linh Tẩu chậm rãi nói:
- Ngươi chỉ cần chuyển một vật cho Tiểu Kiếm.
Nếu Tiên Linh Tẩu đưa ra yêu cầu cổ quái, khó khăn như lên núi đao, xuống biển lửa, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn Vương Tuyệt Chi cắt tay giao cho Tiểu Kiếm, hắn còn cảm thấy hợp lý. Tuy nhiên Tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Linh Tẩu lại đưa ra một điều kiện đơn giản như vậy, không khỏi khiến cho Vương Tuyệt Chi rùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình, thầm nghĩ trong bụng: “Vật đó vật gì?”
Tiên Linh Tẩu không trả lời hắn, lại hỏi ngược lại:
- Ngươi đồng ý không?
Vương Tuyệt Chi tuy tính tình cuồng ngạo nhưng lại rất tinh tế, cẩn thậnhỏi:
- Trước tiên ngươi nên nói qua một chút về vật đó, sau đó ta sẽ suy nghĩ xem đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ứng hay không, cũng chưa muộn.
Tiên Linh Tẩu lộ ra một nụ cười quỷ quái:
- Ngươi sẽ không thể không đồng ý. – Đoạn vẫy tay, Thiêu Nữ bước đến.
Thiêu Nữ bưng đến một hộp gấm lớn, quỳ xuống, mở nắp hộp ra. Trong hộp trống không…bất quá cặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mắt nàng đã trở nên ngân ngấn nước mắt, lệ tuôn hai hàng dài trênmá.
Vương Tuyệt Chi nhìn thấy hộp gấm trống không, lấy làm ngạc nhiên hỏi:
- Lễ vật đâu?
Tiên Linh Tẩu lạnh lùng nói:
- Lễ vật đang đến! Đoạn quay sang nhìn Tham Lang quát Động thủ!
Tham Lang đã cầm sẵn chiến đao, ánh đao chớp lóe lên dưới ánh mặt trời, thủ cấp Tiên Linh Tẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rơi xuống đất.
Chuyện xảy ra cực kỳ đột ngột, phi thường cổ quái. Vương Tuyệt Chi ngẩn người ra, không biết nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa.
Thiêu Nữ nhặt lấy thủ cấp trượng phu, đặt vào hộp gấm, đóng nắp hộp lại, nước mắt rơi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chã, buồn nói:
- Lễ vật chính hộp gấm này, không biết công tử đồng ý giao lễ vật này cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tiểu Kiếm chăng?
Việc đến mức này, ngay cả thủ cấp của Tiên Linh Tẩu cũng đã rơi xuống. Vương Tuyệt Chi còn có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể từ chối sao? Trong lòng hắn đang hỗn loạn, không thể suy nghĩ được ngọn ngành mọi chuyện.
Vương Tuyệt Chi chỉ còn cách đáp bừa:
- Ta, ta đồng ý điều kiện của các ngươi.
ThiêuNữ dùng tay ra hiệu , Tham Lang lớn tiếng ra lệnh:
- Huynh đệ, thả người!
Đám Khương nhân nghe lệnh, lập tức bỏ đao, dập lửa.
Tham Lang huýt một tiếng sáo dài, nhảy lên ngựa. Đám Khương nhân cũng lập tức theo chân hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong chớp mắt chỉ còn để lại một đám bụi mịt phía sau.
Thiêu Nữ bưng hộp gấm, không chịu rời khỏi. Vương Tuyệt Chi tiến đến tiếp nhận hộp gấm, tuy nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nàng lắc đầu nói:
- Thủ cấp phu quân của ta, phải do tự tay ta giao cho Mê Tiểu Kiếm.
Vương Tuyệt Chi thầm nghĩ:
- Nhìn ngươi cước bộ hư phù, xem ra công cũng không cao lắm, không chạy đi đâu được. Để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi giao hộp gấm cho Tiểu Kiếm cũng không sao cả. Chỉ cần khi đó ta đứng sát một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bên, ngươi cũng sẽ không thể giở trò hoa dạng được. - Nghĩ vậy bèn gật đầu nói© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Được, chúng ta bắt đầu lên đường.
Đến bây giờ, bốn lộ nhântheo dõi hắn đã hoàn toàn biến mất. Vương Tuyệt Chi mất đi mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cỗ xe, hai mươi bốn phu xe, nhưng lại có thêm một đàn bà, một thủ cấp.
Vương Tuyệt Chi an bài một cỗ xe lớn cho Thiêu Nữ dùng, lại ra lệnh không ai được quấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rầy nàng, bất quá hắn âm thầm sai Phục Phi Điểu giám sát nàng.
Xa đội đi liên tục không ngừng nghỉ, chạy thêm mười tám canh giờ, cuối cùng đã đến được Lũng Hữu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9
Vương Tuyệt Chi lo lắng người mệt ngựa mỏi, hạ lệnh nghỉ ngơi một đêm, sáng mai tiếp tục lên đường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Chỉ phân phó Anh Tuyệt và hai mươi xa phu gác đêm.
Nơi bọn họ dừng chân một ngọn đồi nhỏ, ba mặt thảo nguyên, mặt phía tây còn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một hồ nước lớn. Nếu bị địch nhân tập kích sẽ rất dễ dàng phát hiện từ xa,một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nơi dễ thủ khó công, làm chỗ hạ trại thật cùng tiện lợi.
Ánh trăng đã lên cao, tỏa ra ánh sáng trong trẻo như ngọc bích, cảnh sắc thanh tĩnh, đẹp một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 huyền ảo. Vương Tuyệt Chi tuy đã ngồi trên xe liên tục mười tám canh giờ, nhưng giờ phút này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không cách nào ngủ được, đành tản bộ cho giãn gân giãn cốt, hưởng thụ hương vị gió đêm, mỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vị thiên nhiên.
Hắn đi dọc xuống triền đồi, rảo bước trên những bãi cỏ mềm mại, tiến đến hồ nước. Chỉ thấy hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nước xao động nhẹ nhưng không hề phát ra một âm thanh nào, chỉ tiếng gió thì thầm, mơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 man lên cây cỏ xung quanh. Một loại cảm giác khó có thể diễn tả bằng lời xuất hiện.
Đột nhiên hắn nghe được một tiếng thở dài, ngước mắt nhìn lên đã thấy TuyệtDiễm một thân bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 y trắng như tuyết đứng bên bờ hồ, nửa người chìm trong đám cỏ dại đang ngả nghiêng trong gió © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhẹ, áo trắng phất phơ, phiêu ảo dưới ánh trăng, tựa như tiên nữ hạ phàm.
Vương Tuyệt Chi nhẹ nhàng đi đến bên cạnh nàng, ngắm nhìn đôi mắt trong veo, cái mũi nhỏ nhắn cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vút, đặc trưng của Hồ nhân. Điểm đặc biệt của Tuyệt Diễm chính ngoại trừ vẻ đẹp dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dàng của nữ nhân, nàng còn vài phần rắn rỏi kiên nghị của nam nhân, có thể khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người khác vừa yêu vừa kính.
Vương Tuyệt Chi đột nhiên nảy ra một ý nghĩ trong đầu:
- Nàng… nàng cũng loại người giống như ta? Lại nhớ lại hành vi của nàng mấy ngày trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bất giác trong lòng như si như túy.
Trong lòng hắn phát giác ra con người Tuyệt Diễmnhiều điểm rất tương đồng với hắn, đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không phải ngoại hình mà chính là tính cách. Hai người đều cuồng ngạo, không câu nệ tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiết, khinh khi lễ giáo của thế tục, tùy hứng hành sự, hành vi đôi lúc cổ quái kỳ dị. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hai người quả nhiên điểm tương đồng!
TuyệtDiễm thấy Vương Tuyệt Chi đến, khoan thai hỏi:
- Ngươi “muốn”?
Vương Tuyệt Chi lấy làm lạ, hỏi:
- Muốn cái gì?
Tuyệt Vô Diễm thản nhiên đáp:
- Khi ta “muốn” thì đến tìm ngươi. Nếu ngươi “muốn” thì ta cũng sẽ bồi đáp, trả lại công bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho ngươi.
Nàng nhắc đến chuyện đó rất bình thản, tựa hồ đơn giản như việc ngươi mời ta ăn một bữa cơm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta cũng sẽ mời ngươi lại một bữa vậy.
Bất quá nói chuyện bình thản như vậy Vương Tuyệt Chi lại cảm thấy khiếp sợ, thầm nghĩ:
- Nàng… nàng ta cuối cùng là một nữ nhân như thế nào?
Cho đến bây giờ, hắn chưa thấy ai làm hắn ngạc nhiên như nàng!
Vương Tuyệt Chi giả vờ bình tĩnh, khoát tay:
- Bây giờ chưa muốn!
Tuyệt Diễm gật đầu, tiếp tục nhìn hồ nước, toàn bộ tinh thần đặt trên mặt nước, chăm chú như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xem có một vở tuồng thật hay diễn đang ra trên mặt nước.
Vương Tuyệt Chi đột nhiên hỏi:
- thích ngắm biển?
Tuyệt Diễm không nhìn hắn, đáp:
- Đâyhồ, không phải biển.
Vương Tuyệt Chi cười nói:
- thích ngắm hồ?
Tuyệt Diễm lãnh đạm trả lời:
- Cho đến bây giờ ta vẫn chưa nhìn thấy biển. lẽ sẽ một ngày ta nhìn thấy biển, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sẽ yêu nó, không yêu hồ nữa.
Cách nàng nói chuyện hết sức kỳ lạ, như trả lời, lại như không, phảng phất như độc thoại thì đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơn.
Vương Tuyệt Chi lại hỏi:
- cho rằng hồ nước rất đẹp? – Nhưng lời này thật nghĩa, nhưng lúc này hắn thật không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩ ra thể nói được chuyện khác.
Ai ngờ Tuyệt Vô Diễm lại trả lời:
- Nhìn chưa chắc đã thích, cũng giống như ta đối với con người vậy, nhìn chưa chắc đã thích. Bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quá người để ta nhìn rất ít.
Vương Tuyệt Chi lại hỏi:
- Vậy tại sao lại nhìn lâu như vậy?
Tuyệt Diễm cúi xuống nhặt một viên đá, khẽ liếc viên đá lên mặt hồ, viên đá nhảy lâng tâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến hai mươi mấy bước, cuối cùng chìm xuống mặt nước. Mặt nước ban đêm rất khó đếm được số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lượng vòng nước rung động lan ra, thế nhưng Vương Tuyệt Chi lại âm thầm đếm được số lượng đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9
Ánh mắt nàng như nhìn về nơi xa xăm, giọng đều đều thuật lại chuyện cũ:
- Nơi ta lớn lên cũng một hồ nước. Chúng ta chơi đùa, lấy nước nấu ăn, giặt quần áo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tắm rửa bên hồ. Nhưng một điều kỳ lạ ta không thích nơi đó, cũng không thích cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hồ đó. Tuy nhiên mỗi khi nhìn thấy hồ nước thì lại nhớ, mỗi khi nhớ lại thấy phiền muộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong lòng.
Vương Tuyệt Chi khẽ hỏi:
- Nơi lớn lên nơi nào? Hồ nước đó tên gì?
Tuyệt Diễm hạ giọng nói:
- Nơi đó gọi hồ Ngạc Nhĩ Đa.
Vương Tuyệt Chi ngạc nhiên hỏi:
- Ta chưa từng nghe qua, địa phương đó ở đâu?
Năm năm nay, Vương Tuyệt Chi du ngoạn giang hồ, Đông đến Cao Ly, Tây đến Tây Vực, Nam đã đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bách Việt, Bắc cũng đã đến đại sa mạc. Rất ít địa phương hắn không biết đến. Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại nghe một hồ nước lạ lùng như vậy, trong thâm tâm hắn không khỏi cảm thấy mò.
Tuyệt Diễm giọng đều đều, nói tiếp:
- Chúng ta gọi nơi này là hồ Ngạc Nhĩ Đa, Hán nhân các ngươi lại gọi Kiếm Hồ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bởi hình dạng dài hẹp, tương tự như một thanh kiếm.
Vương Tuyệt Chi gật gù:
- Ồ, thì ra là Kiếm hồ.
Kiếm hồ nằm cách Tửu Tuyền chín mươi dặm về phía Bắc. Hồ tuy nhỏ nhưng rất có danh khí, cỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cây nơi đây rất xinh tươi, tạo nên cảnh quan hồ nước một vẻ xinh đẹp như họa, trở thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một thắng cảnh nổi tiếng của Tây Vực.
Tuyệt Diễm lại nói:
- Từ nhỏ ta đã được nghe người ta nói rằng Kiếm hồ rất đẹp, nhưng lẽtừ nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến khi trưởng thành ta đều sống đó cho nên không hề cảm thấy nó đẹp. Đến bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta vẫn thấy như vậy. Nếu không đã không rời nơi đó đến Tửu Tuyền. đôi khi ta nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến cảnh chém giết, nhốn nháoTửu Tuyền lại cảm thấy đẹp hơn sự yên tĩnh của Kiếm hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiều lắm. – Ngừng lại một chút, lại nói:
-lẽ không phải đẹp hơn, vui hơn, mới đúng
Vương Tuyệt Chi gật đầu nói:
- Ta hiểu.
Hắn đương nhiên hiểu được điều này. Khi xưa hắn không phải cũng đã từng suy nghĩ như thế sao? Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mươi tuổi, công đại thành, bước chân vào giang hồ, đi hết đại nam giang bắc. Lúc đó hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng thích náo nhiệt, khí huyết sung mãn hào hiệp, không muốn chịu sự trong gia tộc. Đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tử của Vương gia khi đó nếu khôngquan lại trong triều, cũng gia nhập quân ngũ, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều quan cao chức trọng, phú quý vô cùng. Tuy nhiên triều đình hủ bại, dân khổ sở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn làm sao thể cam lòng ngồi một chỗ hưởng vinh hoa phú quý? Hơn nữa so với việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kinh luận về chính trị thì phiêu bạt giang hồ, thu thập kiến văn vẫn làm cho hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cảm thấy thích thú hơn rất nhiều.
Tuyệt Diễm im lặng không nói, tựa hồ như đắm chìm vào cảm giác ngày xưa của mình. Nàng đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhớ lại từng chuyện, từng chuyện ngày xưa.
Vương Tuyệt Chi đột nhiên nói:
- lớn lên tại Kiếm hồ, không lẽ cô Khương nhân?
Kiếm hồ tại Tây Vực chính nơi sinh sống của Đường Khương tộc.
Đường chính nhi tử của tộc trưởng Khương nhân - Ngô. Khương nhân vốn sinh sống tại Kim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thành, nhưng Hán quan đạo nên đã nhiều lần phát sinh xung đột với người Hán. Đến thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hậu Hán, triều đình sai Thái Thú Lũng Tây Trương U đến Kim thành, mở tiệc thiết yến Ngô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chiêu an. Không ngờ lại bỏ độc vào rượu, giết chếtNgôtám trăm Khương nhân. Sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cắt lấy thủ cấp Ngô, lại dùng kỳ binh đánh úp Ngô tộc, giết thêm bốn trăm người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bắt sống hai ngàn người.
Trải qua biến cố này, Đường tộc nhân ngửa mặt lên trời khóc ròng ba ngày ba đêm. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó phát thệ phải giết Hán nhân báo thù.
Đường quyết chiến với Hán nhân mười ba năm, trước thắng sau bại. Sau cùng bị Thái Thú Kim thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đánh lui, lại dùng kế ly gián, mỹ nhân kế, uy bức, lợi dụng… đủ loại mưu kế, khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bộ hạ phản bội lại hắn, quân đội tan rã. Đường vì phẫn uất chết, tộc nhân còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sót lại chạy về hướng Tây. Di canh di một trăm năm, cuối cùng mới dừng chân định cư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tại Kiếm hồ, cho đến bây giờ cũng vừa tròn một trăm năm.
Tuyệt Diễm cũng ngơ ngác nhìn hắn, buồn nói:
- Ta cũng không biết ta người thế nào. Cha ta là người Hán, mẹ là người Khương. Khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mẹ ta mang thai thì cha ta đã quay lại lãnh thổ của người Hán. Mẹ ta nói cha ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một nửa là Hán nhân, một phần Để nhân, một phần còn lạiHung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhân. Hơn nữa ngoại tổ ta lại người Tiên Ti. Ngươi nói xem ta rốt cuộcngười gì? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9
Vương Tuyệt Chi nhìn thấy vẻ mặt khó coi của nàng khi nói đến chuyện này, chợt cảm thấy đồng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với nỗi bi ai của nàng, vội ôm nàng vào ngực, dùng trường bào phủ lên người, vuốt ve mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tóc, dịu dàng nói:
- Thì ra lớn đã lên như vậy, chịu khổ cũng đã nhiều.
Tuyệt Diễm khẽ đẩy hắn ra, thản nhiên nói:
- Cũng không thể nóikhổ. Khương nhân chúng ta lớn lên tại Kiếm hồ, không ai phải chịu khổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cả. Ta từ nhỏ đã không biết sầu muộn, ngược lại còn được đi đến Tửu Tuyền, tộc nhân rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hâm mộ ta.
Vương Tuyệt Chi nghe chuyện của nàng, chợt nhớ đến một việc, bèn hỏi:
- Nghe nói Tiểu Kiếm cũng Đường tộc nhân!
Tuyệt Diễm chậm rãi nói từng chữ:
- Không sai, hơn nữa chúng ta đã biết nhau từ nhỏ. Ta còn tình nhân đầu tiên của hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9
Nàng nói ra những lời này hoàn toàn bình thản, nhưng Vương Tuyệt Chi nghe được, lại cảm thấy như sét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đánh bên tai, chấn động toàn thân.
“Cô….cô….”
Tuyệt Diễm cười khổ, nói:
- Hắn nhỏ hơn ta ba tuổi, từ nhỏ đã rất thông minh. Trong tộc chuyện khó khăn đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tìm đến hắn giải quyết. Đến năm mười hai tuổi thì tộc nhân đã xem hắn như thần nhân, tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn lên làm tộc trưởng.
Cặp mắt nàng nhìn về phía xa, chỉ núi đen, mây đen, duy nhất một màu đen. Tuy nhiên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mắt nàng lại hiện ra những hình ảnh ngày xưa một cách rệt.
Ánh mắt nàng tràn đầy vẻ ngọt ngào, hạnh phúc, nói:
- Lúc đó ta rất hiếu thắng. Hắn lại anh hùng trong mắt tộc nhân, rất nhiều nữ nhân Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhân phát điên lên hắn. Ta làm saothể để cho hắn vuột khỏi tay ta? Ngày ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta mười tám, hắn mười lăm, chúng ta đãbên nhau, trở thành đôi thần tiên quyến lữ. Thảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nguyên, hồ nước, đỉnh núi..tất cả những nơi này đều in dấu chân của chúng ta, hạnh phúc hơn rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiều Hồ nhân khác.
Vương Tuyệt Chi lắng nghe giai thoại hạnh phúc của nàng và Mê Tiểu Kiếm, cổ họng không khỏi đắng ngắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng rồi lại không nhịn được hiếu kỳ, bèn hỏi:
- Vậy tại sao hắn lại chia lìa? Không lẽ hắn chỉ quan tâm đến chuyện trong tộc, lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lùng với cô?
Hắn suy đoán tình huống này rất hợp tình hợp lý! Mê Tiểu Kiếm thành lập Khương Nhân đảng, một tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chống lại Hung Nô, Tiên Ti, Để, Hán – tứ đại cường địch, cònthêm Sát Hồ thế gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hình định. Sợ rằng không thể tránh khỏi việc bỏtình nhân, làm cho nàng đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một mình.
Nhưng câu trả lời của TuyệtDiễm lại khác xa với suy nghĩ của hắn. Nàng lắc đầu, nói:
- Không, hắn đối với ta rất tốt. Ta biết trong tất cả nam nhân, chỉ hắn đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta dịu dàng, quan tâm, yêu thương nhất.
Nàng lại nhìn xuống mặt hồ đen nhánh trong đêm, chậm rãi nói tiếp:
- Ta và hắn bên nhau hai năm. Cho đến năm ta hai mươi tuổi. Mặcta bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn rất hạnh phúc, nhưng trong đầu lại một ý niệm mâu thuẫn:
- Không lẽ cả đời này ta sẽ sống một cuộc sống yên bên Kiếm hồ cùng hắn? Ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vẫn còn trẻ, ta xinh đẹp, lại luyện được một thân võ công. Nếu không đi đến Trung Nguyên, chứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kiến thế giới muôn màu đó thì ta làm sao thể mãn nguyện cho được? Ta càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bên hắn thì ước muốn đi đến Trung Nguyên lại càng mãnh liệt hơn. Vào một đêm, khi người Hán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bất ngờ tấn công, ta đã quyết định ra đi.
Vương Tuyệt Chi trầm mặc, hỏi:
- Từ đó không gặp hắn nữa?
Tuyệt Diễm lắc đầu:
- Không, cũng không về lại Kiếm hồ, cũng không gặp hắn nữa.
Vương Tuyệt Chi khẽ than rằng:
- Không nghĩ ra lại một người kỳ lạ như vậy. Ta vẫn không hiểu Kim Quý Tử cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cùng đã dùng cái thể khiến cho cam tâm tình nguyện vận chuyển lương thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến Thiên Thủy. Bây giờ ta đã hiểu được nguyên nhân này!
Tuyệt Diễm lạnh lùng hỏi:
-nguyên nhân gì?
Vương Tuyệt Chi thở dài nói:
- muốn gặp Tiểu Kiếm…hoặc muốn cứu hắn, không đành lòng nhìn thấy hắn chết đói, chết trận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9
TuyệtDiễm lạnh lùng cười một tràng, đoạn nói:
- Ngay cả ta cũng không hiểu sao lại đồng ý với Kim Quý Tử, không lẽ ngươi lại hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơn cả ta?
Vương Tuyệt Chi im lặng, trong đầu muôn ngàn ý nghĩ va đập vào nhau, thầm nghĩ:
- Nếu ta không nói đúng thì tại sao khi nghe ta nói đến hắn lại cười lạnh lẽo với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta như vậy? Nếu đã sớm biết không thể quên hắn thì ngày đó cần phải rời xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn?
Song lại nói:
- Nếu ngày đó không lìa xa thì hôm nay làm saosự nhớ nhung đến nhường này? tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nguyện rời xa hắn, nhưng vẫn muốn một lần gặp lại hắn. Nếu không thì cả đời sẽ không cam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lòng, cả đời sẽ hối hận? Thế sự quả thật khó chiều theo lòng người, thật khó để thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lưỡng toàn kỳ mỹ!
TuyệtDiễm ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng, nói:
- Đêm nay trăng tròn. Ngươi cho rằng trăng tròn đẹp hay trăng khuyết đẹp hơn?
Vương Tuyệt Chi ngẩn người ra, trả lời:
- Trăng tròn vẻ đẹp của trăng tròn, trăng khuyết vẻ đẹp riêng của trăng khuyết.
Tuyệt Vô Diễm mỉm cười nói:
- Nhưng đại đa số đều thích ngắm trăng tròn, không thích trăng khuyết. Bọn họ lại không chịu suy nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rằng, nếu không có trăng khuyết thì làm sao vẻ đẹp của trăng tròn?
Vương Tuyệt Chi cười khổ, không nói. Đột nhiên một chiếc thuyền nhỏ xuất hiện, tiến đến. Người trong thuyền chắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay nói:
- Cảnh khuya thanh tĩnh thật đẹp, công tử sao không lên thuyền khua mái chèo, ngoạn cảnh trong hồ?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ngũ Hồ Chiến Sử, Ngũ Hồ Chiến Sử Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Ngũ Hồ Chiến Sử Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Ngũ Hồ Chiến Sử full, Ngũ Hồ Chiến Sử online, read Ngũ Hồ Chiến Sử, Chu Hiển Ngũ Hồ Chiến Sử

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 33 — Ngũ Hồ Chiến Sử

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW