GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 27

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Q.3 - Chương 9: Chân Nhân
Cung Chân không trả lời, Vương Tuyệt Chi tiếp tục giải thích:
- Khương tộc nguyên xuất phát từ Miêu tộc, sống tại vùng Tây Vực. Thời Ân, Chu gọi Tây Vực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bây giờ chia ra thành Lũng Hữu, Thiên Thủy, Kim Thành một dãy An Lang. Thời tiền Hán, Hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hán đã phái Trương Khiên, Ban Siêu trấn thủ đó.
- Khương nhân là giống người man di mọi rợ, lấy họ mẹ làm họ, lấy tên cha làm tên. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cha chết thì sẽ lấy thê tử của cha làm vợ, nếu huynh trưởng chết thì lấy chị dâu làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vợ. vậy Khương tộc không hềquả phụ. Tính cách của bọn họ hung hãn, hiếu chiến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tính, rất coi trọng anh hùng.
Cung Chân ngắt lời:
- Chẳng phải cũng giống tình thế hiện nay của Trung Quốc sao?
Vương Tuyệt Chi gật đầu:
- Ngoại trừ giết người phải đền mạng ra thì bọn họ không hề luật pháp. Khương nhân dũng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xem cái chết trên chiến trườngvinh quang, bị bệnh chết xem là không may, bọn họ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108thể sống trong những điều kiện khắc nghiệt nhất, ngay cả nữ nhân vừa sinh xong cũng không hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 e ngại phong tuyết.
Cung Chân nghe vậy, nói:
- Đại cangười Hán, đương nhiên không biệt cuộc sống dã ngoại của người Hồ khổ sở thế nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Huynh tưởng bọn họ không sợ phong tuyết ư? Chỉ bọn họ nơi man hoang, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều thứ đáng sợ hơn phong tuyết nhiều.
Vương Tuyệt Chi im lặng một lát, đáp:
- Ngươi nói cũng đúng. Đến thời Hậu Chu, Tây Khương nhiều phen làm loạn, đại chiến nhiều phen với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ân, người Chu, thắngbại, bởi vậy mới câu nói “ngoại trừ rợ Khương, ai chẳng cống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nạp, ai chẳng chầu vua”.
Đến thời Xuân Thu, tại nước Tần một lệ người Khương tên Dặc Viên Kiến. Hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước Tần nhiều năm, sau đó trở về tộc, đem văn minh của người Tần dạy cho Khương nhân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Từ đó Khương nhân mới biết cách trồng trọt, chăn nuôi, Khương nhân sau đó thờ Dặc Viên Kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như tổ tiên của mình vậy.
Cung Chân chen vào:
- Cũng giống như người Hán xưng tử tôn của hoàng đế thôi.
Vương Tuyệt Chi gật đầu nói tiếp:
- Đúng như vậy. Khương tộc bây giờ chia làm tám mươi chín bộ tộc, nhỏ có, lớn có, tộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lớn hơn mười vạn người, tộc nhỏ hơn ngàn người, nhân số tănggiảm, thịnh suy thường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bọn họ hoặc tụ trên đất người Hán, hoặc tụ tại vùng Lũng Hữu, Tây Vực, độc lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một phương, đối đầu với triều Hán. Đến thời Hậu Hán, triều chính hủ bại, quan lại phóng túng, áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bức, giết chóc Khương nhân. Thiêu Đương, Ngô Lương, Lặc Tả, Phong Dưỡng, Đường, Thiêu Hà, Đương Tiên, Điền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Linh, Tham Lang, Tiên Linh, Lao Khương, Lang Mạc, Chung Khương….các tộc này đồng thời nổi loạn, tử chiến với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hán nhân, thắng thua, kéo dài hơn một trăm năm, sau đó bị Hán quân đánh bại. Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó về sau Khương, Hán kết thành thâm thù không thể hóa giải được.
- Loạn Bát vương nổi lên, kế tiếp loạn Ngũ Hồ, Khương nhân quật khởi. Lúc đó có một© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Khương nhân đã nói rõ, Khương nhân khi nào chưa lập quốc thì ngày đó người Khương vẫn bị khinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thường, cho Hán nhân hay người Hung thống trị phương Bắc cũng đều như vậy. Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhân này hiệu triệu chư tộc người Khương, chống lại người Hán, chống lại Hung Nô, lập nên Khương Nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đảng như ngày hôm nay.
Nói tới đây, trong mắt Vương Tuyệt Chi hiện ra vẻ bội phục:
- Khương Nhân đảng thành lập chưa được một năm nhưng đã thu về bảy châu vùng Lũng Hữu, hiệu triệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được mười bảy vạn Khương nhân từ ba mươi bảy bộ tộc. Người sáng lập quả thực bậc hùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tài cái thế, một không hai trên đời.
Cung Chân hỏi:
- Hắn tên gì?
Vương Tuyệt Chi chậm rãi giải thích:
- Hắn và Thạch Lặc được tôn xưng là hai vị đại anh hùng thời nay Tiểu Kiếm!
Cung Chân ngơ ngẩn, thầm nghĩ:
- Tiểu Kiếm, không biết hắnmột vị anh hùng như thế nào?
Vương Tuyệt Chi lại nói:
- Nghe nói người này ôm chí lớn, khí độ của tam vương ngũ đế, người đương thế không ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sánh bằng. Ta nhất định phải gặp được hắn một lần mới cam lòng.
Cung Chân lại hỏi:
- Kim Quý Tử muốn huynh làm việc cho hắn quan hệ đến Tiểu Kiếm Khương Nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đảng không?
Vương Tuyệt Chi rầu trả lời:
- Ta nhận của Kim Quý Tử năm rương hoàng kim, phải vận chuyển cho hắn năm mươi xe lương thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến Thiên Thủy, tiếp ứng lương thảo cho Khương Nhân đảng.
Cung Chân không rõ, hỏi lại:
- Đại ca nói sao?
Vương Tuyệt Chi giải thích:
- Kim Quý Tử đại thương nhân, cái gì cũng thể mua, cái cũng có thể bán.Nghe nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngay cả cha, mẹ, vợ, hắn cũng từng bán, chuyện này không biết thật hay giả. Lần này hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm một chuyến buôn bán lớn với Tiểu Kiếm, chính là vận chuyển năm mươi xe lương đến Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thủy.
Cung Chân lẳng lặng nghe hắn nói.
Vương Tuyệt Chi lại giải thích tiếp:
- Mê Tiểu Kiếm đã tuyên bố muốn thành lập vương quốc của riêng người Khương. Thiên hạ quần hùng Lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thông, Duệ, Lý Hùng, Đoạn Thất Đan, thậm chí các tộc người biên ngoại như Hung Nô, Đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quyết đều không muốn điều này xảy ra, tất cả đều muốn giết hắn mới can tâm. Ngay cả Hiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Viên Long của Sát Hồ thế gia cũng xem hắn là đại địch lớn nhất của mình, trong Ngũ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Sát Hồ thế gia đã hai người làm đốc quân tại Lũng Hữu, thề phải giết bằng được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiểu Kiếm, tiêu diệt Khương Nhân đảng mới cam tâm.
Cung Chân kinh hãi:
- Vương đại ca, huynh muốn vận lương đến Lũng Hữu, chẳng phải sẽ gặp phải số khó khăn, trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngại sao?
Vương Tuyệt Chi cười khổ nói:
- Nào chỉkhó khăn trùng trùng, phải gọi“đưa qua miệng tám hổ”, cửu tử nhất sinh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nếu không thì tên Kim Quý Tử keo kiệt kia sao chịu trả cho ta năm rương hoàng kim làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thù lao?
Hắn ngừng lại một chút, lại nói:
- Kim Quý Tử trong vụ mua bán này đã nhận được lợi ích không nhỏ, nếu không thì hắn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết nguy hiểm, sao vẫn dám nhận vụ mua bán này? Tiểu Kiếm lại không tiếc tiền của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để giao dịch với Kim Quý Tử chuyển lương. thể thấy được tình huống của Thiên Thủy giờ đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết sức nguy ngập, chỉ sợ đã ở thời khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Cung Chân vội la lên:
- Nếu chuyến đi này quá nguy hiểm thì nên làm thế nào?
Hắn không dám khuyên Vương Tuyệt Chi bỏ cuộc, bởi hắn biết Vương Tuyệt Chi một khi đã đáp ứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện gì, cho phải chết một ngàn lần cũng không hối hận.
Vương Tuyệt Chi mỉm cười nhưng không trả lời.
Cung Chân đột nhiên hiểu ra, nói:
- Huynh vừa rồi cố ý thua Kim Quý Tử. Huynh căn bản đã ý giúp hắn.
Vương Tuyệt Chi thản nhiên nói:
- Ta Kim Quý Tử cũng không phải thâm giao chí cốt, sao lại phải giúp hắn? Tuy nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiểu Kiếm anh hùng cái thế, ta muốn gặp hắn một lần.
Cung Chân hoảng sợ, nói:
- Huynhmuốn gặp Tiểu Kiếm chịu nguy hiểm vận lương đến Lũng Hữu?
Vương Tuyệt Chi cười lớn:
- Đừng quên ta Lang gia cuồng nhân!
o0o
Mười tên kim giáp hán tử do Kim Quý Tử lưu lại cho Vương Tuyệt Chi sai khiến, thân thủ đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không tệ. Cầm đầu là một đại hán vạm vỡ, dũng mãnh tênHướng Trung
Mặt sau gian nhà tranh một nương dâu, phía trước từng cánh đồng lúa nối tiếp nhau, bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồng lúa chính đại đạo. Năm mươi lăm cỗ xe lớn, năm mươi lăm xa phu đã sớm chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẵn tại đây. Trong đó năm mươi xe chở lương thực, năm xe chở người. Cỗ xe Vương Tuyệt Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngồi, đương nhiên cỗ xe được trang hoàng hoa lệ nhất.
Kim Quý Tử đã nói qua trong vòng mười ngày phải vận chuyển được năm mươi xe lương này đến Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thủy, thời gian không phảinhiều. Vương Tuyệt Chi cũng không dám chậm trễ nửa khắc, nhanh chóng thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thập hành trang, khởi hành.
Hắn đi đến cỗ xe lớn, thấy Cung Chân cũng đi theo sau, liền quay lại hỏi:
- Ngươi tiễn ta đi?
Cung Chân lắc đầu:
- Không, đệ đi với huynh đến Thiên Thủy.
Vương Tuyệt Chi nhìn chằm chằm hắn:
- Ngươi không sợ chết?
Cung Chân đáp:
- Chết đương nhiên phải sợ. Nhưng đệ muốn thành danh, lại muốn mạo hiểm, hơn nữa lo lắng huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một mình đến Thiên Thủy. Cho nên sợ chết cũng phải đi với huynh.
Nếu Thạch Hổ thì sẽ cương quyết không cho Cung Chân đi theo, tránh để Cung Chân chết nơi hang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hùm miệng sói nhưng Vương Tuyệt Chi chính là cuồng nhân Vương Tuyệt Chi, hắn huýt sáo ba tiếng, vỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vai Cung Chân, cười nói:
- Ngươi đúng hảo bằng hữu. Được, ta với ngươi sẽ cùng nhau đi đến Thiên Thủy. Nhưng nếu trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường đi, ngươi bất hạnh bị chiến thương chiến tử, khi đó quỷ hồn của ngươi đừng tìm ta tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sổ được.
Cung Chân hớn hở đáp:
- Đương nhiên.
Vương Tuyệt Chi nghiêm mặt, nói:
- Còn nữa, ta không có bắt ngươi đi theo, ngươi tự nguyện đi theo. Bởi vậy năm rương hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kim ta sẽ không chia cho ngươi, nửa cái cũng không chia.
Cung Chân mỉm cười nói:
- Đúng, đúng.
Hai người đang muốn lên xe, đã thấy Tuệ Nhi thu thập một túi quần áo, chạy đến, kêu lên:
- Công tử, chờ Tuệ Nhi với.
Cung Chân lấy làm lạ, hỏi:
- Tuệ Nhi, ngươi cũng muốn đi?
Hai khóe mắt Tuệ Nhi đỏ ửng như khóc, nói:
- Công tử, chẳng lẽ người bỏ lại Tuệ Nhi? Người đi đâu thì Tuệ Nhi cũng phải đi theo, hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hạ công tử.
Cung Chân ân cần nói:
- Tuệ Nhi, chuyến đi này cực kỳ nguy hiểm, tốt hơn ngươi không nên đi theo.
Tuệ Nhi kiên quyết lắc đầu:
- Tuệ Nhi không sợ nguy hiểm.
Vương Tuyệt Chi ngồi trên xe, cười nói:
- Cung huynh đệ, ta không sợ ngươi đi theo ta mạo hiểm, ngươi lại sợ tiểu nha đầu này đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo ngươi nguy hiểm, thiên hạ đạo này hay sao? Ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn nàng ta đi theo ngươi, ta cũng không cho ngươi đi theo ta.
Cung Chân đỏ mặt, không cách nào nói được nữa.
Tuệ Nhi thấy vẻ mặt của Cung Chân, trong lòng vui mừng, nhìn Vương Tuyệt Chi nói:
- Vương công tử, đa tạ ngườiTuệ Nhi lên tiếng. Nàng lại quay sang hỏi Cung Chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Công tử, bây giờ Tuệ Nhi đã thể lên xe chưa?
Vương Tuyệt Chi như cười như không, nói:
- Các ngươi không cần phải đi nữa.
Cung Chân ngớ người, hỏi:
- Cái gì? Huynh đã thay đổi chủ ý?
Vương Tuyệt Chi trả lời:
- Chủ ý không đổi nhưng chúng ta không đi được.
Cung Chân đang muốn hỏi Vương Tuyệt Chi, đột nhiên hắn cũng hiểu ra.
Bốn phía vang lên tiếng ngựa “rầm rập”, chấn động đại địa, cát đá bụi mù, phảng phất như© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên vạn kỵ binh đồng thời tiến đến.
Cung Chân hỏi:
- Vương đại ca, nhân của ai, bọn họ đến làm gì?
Vương Tuyệt Chi trả lời một câu rất hồ:
- Họ đến mời chúng ta ăn cơm uống rượu.
Cung Chân thầm nghĩ, chợt hiểu ra Vương Tuyệt Chi nói đùa,luận thế nào cũng không thể chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tốt như vậy. Huống chi nơi đây lãnh địa của Lưu Thông, ngoại trừ bộ hạ, quân đội của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn thì còn ai thể đến đây nữa?
Đại quân dũng mãnh tiến đến như rồng như hổ, chỉ thấy bốn phía đen kịt người ngựa, sợ rằng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến một, hai vạn người, hộ tâm kính sáng lóa, đội ngũ chỉnh tề, tinh kỳ rực rỡ, binh lính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoặc cầm binh khí, hoặc giương cung chĩa về phía đám người Vương Tuyệt Chi. Cho bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bản lĩnh bằng trời thì cũng không thể tránh được số cung thủ công kích.
Lúc này tinh kỳ rẽ làm đôi, một đại kỳ thêu chữ “Hán” thật to tiến lên, quả nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quân đội của Lưu Thông, bên cạnhđại kỳ một cờ khác, trên thêu chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 “Thạch”, vị tướng quân dẫn đầu chính là Thạch Hổ.
Vẻ mặt Thạch Hổ vẫn tái nhợt, hiển nhiên thương thế chưa hoàn toàn khôi phục.
Cung Chân vui vẻ nói:
- Thạch tướng quân, nguyên lai huynh.
Thạch Hổ quát:
- Trên chiến trường không chỗ cho giao tình. Cung Chân, ngươi câm miệng lại.
Vương Tuyệt Chi thấy thế lên tiếng:
- Nếu trên chiến trường đã tuyệt giao, sao Cung Chân phải nghe lời ngươi, im mồm?
Thạch Hổ đáp:
- Hay iệng lưỡi Vương Tuyệt Chi. Ngươi vận lương cho Tiểu Kiếm, bổn tướng quân đương nhiên phải khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho ngươi vạn tiễn xuyên tâm. Nhưng niệm tình cố nhân, nếu như các ngươi bỏ lại xe lương, bổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tướng quân sẽ miễn cho các ngươi tội chết!
Vương Tuyệt Chi thản nhiên đáp:
- Chiến trường không giao tình, ngươi cần phải niệm tình cố nhân? Chi bằng mau phóng tiễn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hắn vừa nói, cũng không cần quay đầu ra sau, thủ chỉ vươn ra sau, điểm vào huyệt đạo Cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chân Tuệ Nhi.
Hắn nắm lấy hai người, phát lực, ném đến Thạch Hổ, kêu lên:
- Bắt lấy!
Thạch Hổ đã sớm đoán được hành vi này, song chưởng bắt lấy hai người, giao cho hộ vệ bên cạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói:
- An trí cho bọn họ thật tốt, dùng thượng lễ để đối đãi!
Hộ vệ vâng mệnh lui ra sau.
Thạch Hổ lại nói:
- Vương Tuyệt Chi, ngươi giao Cung Chân cho ta, ý muốn tử thủ cùng xe lương?
Vương Tuyệt Chi đáp:
- Một lời của quân tử nặng tựa thiên kim. Ta đã đáp ứng người ta, nhất định thực hiện, trừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phi ta chết.
Hắn đứng giữa Hướng Trung một tên kim giáp võ sĩ, đứng chắn trước mặt xa phu, hiển nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ý cùng bọn chúng đồng sanh cộng tử.
Thạch Hổ cười lạnh:
- Ngươi đã muốn chết, ta lại khách khí. – Lệnh kỳ phất xuống, ngàn mũi tên đồng thời bắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra.
Song chưởng Vương Tuyệt Chi khua thành một vòng tròn, kình khí bạo phát, trong phạm vi ba thước, không một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mũi tên nào đến gần được hắn.
Nếu muốn đối phó với hạng cao thủ như Vương Tuyệt Chi thì phải dùng liên châu tiễn. Lớp cung thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thứ nhất bắn xong, lớp cung thủ thứ hai trám vào, lớp cung thủ thứ hai bắn xong, lớp cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thủ thứ nhất lại trám vào, như vậy thể bắn liên tục, cứ như vậy, cho ngươi có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bản lĩnh cao siêu đến đâu thì cũng không thể chạy thoát, chỉ cách đứng một chỗ hứng mưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tên.
Bất quá cung thủ của Thạch Hổ bắn xong một đợt thì không thấy tiếp tục bắn nữa.
Vương Tuyệt Chi quay đầu lại nhìn, thấy mọi người đều không một ai trúng tên, trên mặt đất lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầy tên, nhưng đầu mũi tên đều đã bị bẻ gẫy, không thể gây tổn thương được.
Thạch Hổ quát:
- Trận tên này đã được bẻ gẫy mũi, ta trả lại cho ngươi một mạng ngày đó ngươi cứu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tại Thôi phủ. Hôm nay mạng đã hoàn mạng, ta với ngươi không ai nợ ai.
Vương Tuyệt Chi đáp:
- Ngày đó ta cũng không phải cố tình cứu ngươi. Ta lúc đó chỉ muốn cứu Cung huynh đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ba nữ nhân thôi.
Hắn biết quan hệ của Thạch Hổ và Trương Tân như thế nào, đây chắc chắn không ít thuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hạ của Thạch Hổ thân cận với Trương Tân. Vương Tuyệt Chi tuy Lang gia cuồng nhân nhưng tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108cực kỳ tinh tế, chuyện không nên nói, hắn sẽ không nói ra.
Thạch Hổ nói:
- Đệ nhất tiễn trận của bổn tướng quân không giết ngươi nhưng đệ nhị tiễn trận sẽ giết ngươi, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thể tínhbáo ơn cứu mạng của ngươi. Hôm nay đại quân của ta sẽ lui ra sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ba dặm, cho ngươi khởi hành trước một ngày. Trưa mai bổn tướng quân mới đuổi theo giết ngươi, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể chạy thoát hay không thì còn phải xem vào tạo hóa của ngươi.
Lệnh kỳ vung lên, đội ngũ nhanh chóng lui về phía sau, thế trận cực kỳ chỉnh tề, không chút rối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 loạn. Năm đó Tấn Văn Công lui binh, đội ngũ cũng chỉ chỉnh tề đến thế này là cùng.
Vương Tuyệt Chi lẩm bẩm trong miệng:
- này luôn miệng nói trên chiến trường không để ý đếntình, nhưng lại hết lần này đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lần khác đều hành vi hoàn ân báo đức, đúng nói một đường, làm một nẻo.
Thạch Hổ tuy nói để Vương Tuyệt Chi đi trước một ngày, nhưng đoàn người Vương Tuyệt Chi phải mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năm mươi xe lương, cho đi trước chín ngày, cũng sẽ bị khoái Hồ tộc của Thạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hổ đuổi kịp. Thạch Hổ bất quá cũng chỉ cho hắn sống thêm một ngày thôi.
Trừ phi Vương Tuyệt Chi bỏ lại xe lương, một mình đào tẩu lẽ đây chính tâm ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Thạch Hổ đối với hắn.
Nhưng Vương Tuyệt Chi mộtcuồng nhân, chấp bất ngộ, hắn làm saothể đào tẩu?
Vương Tuyệt Chi hướng mọi người, nói:
- Các ngươi chỉ nhận tiền của người ta mà thôi, không nên chết tiền. Chuyện xe lương do ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phụ trách, các ngươi mau chạy trốn, nếu không ekhông kịp.
Ai ngờ chúng nhân đều bất động, chỉ một người lên tiếng trả lời hắn Hướng Trung Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công tử, người điều không biết, bọn họ nhận tiền của người khác cho nên mới muốn chết! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
Vương Tuyệt Chi không hiểu ý hắn, ánh mặt lộ ra thần sắc khó hiểu.
Hướng Trung đột nhiên vỗ một chưởng vào cỗ xe, cánh cửa lập tức gãy vụn, hai tay dùng lực, kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra một “đại vật”.
Đại vật này, đầu được cột dây cương, miệng bốn chân được bọc vải, chính một con ngựa.
Một con chiếnnặng mấy trăm cân, Hướng Trung có thể dùng lực, nhẹ nhàng kéo ra, thì ra bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân hắn mộtcao thủ thâm tàng bất lộ.
Hắn rút bội đao cắt đứt dây vải buộc trên người chiến mã. Chiếnđược phóng thích, hý lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng, chồm người đứng lên,vẻ hết sức vui mừng.
Hướng Trung nói:
- Ngựa này ngựa Đại Uyển thuần chủng, ngày đi ngàn dặm, từ Thanh đến Hoa Dương cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi một ngày một đêm đến.
Vương Tuyệt Chi càng cảm thấy khó hiểu:
- Thanh Hà đến Hoa Dương? Đến Hoa Dương để làm gì?
Hướng Trung nói:
- Chủ nhân nói dùng khoái chạy đến Hoa Dương, sẽ Mạnh Châu, chờ đại giá của công tử. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
Chủ nhân trong miệng của hắn chính Kim Quý Tử.
Vương Tuyệt Chi khẽ than:
- Thì ra hắn Mạnh Châu tiếp ứng ta, nhưng ta chỉ sợ không còn mạng đến Hoa Dương để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy hắn.
Hướng Trung lại nói:
- Vương công tử sao lại nói vậy? Tại hạ đã sớm nói, ngựa Đại Uyển thì chỉ cần một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày một đêm đến Hoa Dương. Thạch Hổ thân mang theo hai vạn binh mã, sao thể bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kịp một mình công tử?
Vương Tuyệt Chi lạnh lùng nói:
- Ta đã đáp ứng Kim Quý Tử, vận chuyển an toàn năm mươi xe lương này đến Thiên Thủy, giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho Tiểu Kiếm. Ngươi lại nói ta một người một ngựa đến Hoa Dương gặp Kim Quý Tử, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuyệt không làm chuyện không tín nghĩa này.
Hướng Trung lại xuất chưởng, đánh vỡ một cỗ xe nữa, trong xe chỉ thấy toàn đá, một cọng “thảo” cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không có, làm có lương.
Vương Tuyệt Chi đang lấy làm kỳ quái thì Hướng Trung giải thích:
- Năm mươi cỗ xe này đều chứa đá. Năm mươi cỗ xe chở lương thực đang Mạnh Châu chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Vương công tử.
Hướng Trung lại nói tiếp:
- Chủ nhân đã sớm biết Thạch Lặc sẽ phái quân cướp lương, nên đã dùng kế ám độ Trần Thương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Một mặt gây chú ý, dẫn dụ chúng đến đây, một mặt tại Hoa Dương tập trung lương thảo, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đợi công tử đến lên đường.
Vương Tuyệt Chi lại hỏi:
- Kim Quý Tử làm sao biết được Thạch Lặc sẽ sai Thạch Hổ đến chặn ta?
Hướng Trung trả lời:
- Dưới trướng Thạch Lặc bảy vị đại tướng. Lúc này Chi Hùng, Khổng Trường đang Trường Giang giằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 co cùng Tổ Địch. Quỳ An, Điêu Ưng phòng thủ tại đại bản doanh, Thạch Thông, Trương Kính Tắc đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vâyTiểu Kiếm tại Tần Châu, nhìn khắp vùng phụ cận Thanh Hà cũng chỉ còn lại mình Thạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hổ.
Vương Tuyệt Chi cười ha hả, nói:
- Kim Quý Tử thật thần cơ diệu toán,thể đoán được Thạch Hổ sẽ không giết ta.
Phải biết rằng chuyện hắn và Thạch Hổ hiệp lực giao đấu với Trương Tân, hắn chưa hề nói cho ai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thạch Hổ, Trương Tân cũng sẽ không nói ra chuyện này, việc hắn ân với Thạch Hổ làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị người khác biết được.
Kim Quý Tử tại sao thể đoán được Thạch Hổ sẽ không giết hắn?
Hướng Trung giải thích:
- Chủ nhân chỉ nghĩ đến Thạch Hổ sẽ không giết Cung thiếu hiệp. Khi nãy Cung thiếu hiệp rơi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay Thạch Hổ, tiểu nhân đã nghĩ rằng chúng ta hẳn phải chết, không nghĩ ra công tử Thạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hổ cũngchút nhân tình, rốt cuộc thể bảo toàn được tính mạng của mọi người, nghĩ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn thấy quá nguy hiểm.
Nói đây trên mặt vẫn còn đọng lại nét kinh hoàng.
Vương Tuyệt Chi nghĩ thầm:
- Thì ra Kim Quý Tử cũng không phải là thần diệu toán cả, chỉ là vô tình© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thôiĐoạn cười nói Chủ nhân ngươi thể biết được Thạch Hổ sẽ không giết Cung Chân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho dù không phải đoán việc như thần giống như Gia Cát Lượng thì cũng phảng phất giống Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Du.
Hướng Trung lại nói:
- Chủ nhân thường nói trong việc mua bán, thiên thời không bằng địa lợi, địa lợi không bằng nhân hòa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Người bản lĩnh kinh doanh cao như vậy, đương nhiên phải một chút bản lĩnh nhìn người.
Kỳ thật Kim Quý Tử lão gian cự hoạt, đương nhiên có đường lui khác. Cho hắn phán đoán sai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Vương Tuyệt Chi và Cung Chân đều bị giết thì hắn cũng chỉ tốn vài thủ hạ vận lương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thôi, không có tổn thất quá lớn cả.
Nhất chiêu này Vương Tuyệt Chi cũng nghĩ được, nhưng hắn không muốn làm khó bậc hạ nhân như Hướng Trung. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hắn âm thầm nghĩ trong lòng, nếu gặp lại Kim Quý Tử, tất phải dạy cho đối phương một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lễ giáo mới được.
Vương Tuyệt Chi nói:
- Hay lắm, ta cưỡi con khoái này đến Mạnh Châu, còn các ngươi thì sao?
Hướng Trung chỉ vào chín tên kim giáp còn lại, nói:
- Trong xe lớn còngiấu mười con khoái mã, bọn tiểu nhân sẽ chia làm mười hướng chạy đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phân tán sự chú ý của Thạch Hổ.
Vương Tuyệt Chi lại liếc nhìn về phía năm mươi xa phu đang đứng cạnh cỗ xe, hỏi:
- Còn bọn họ thì sao?
Phải biết rằng mục tiêu của Thạch Hổ không phải người nhắm vào xe lương, chỉ cần có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chặn xe lương, ngăn cản việc tiếp tế cho Khương Nhân đảng, đã thể tính đại công cáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành.
Hướng Trung đáp:
- Bọn họ sẽ điều khiển năm mươi cỗ xe “lương” này, theo đường chạy, tận lực dẫn dụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 truy binh của Thạch Hổ đuổi theo.
Sắc mặt Vương Tuyệt Chi đại biến, gằn từng chữ:
- Ngươi cũng biết tính cách của Thạch Hổ, nếu hắn biết được tất cả các cỗ xe này đều chứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 toàn đá thì hắn sẽ làm thế nào?
Hướng Trung đáp rất nhanh:
- Năm mươi xa phu này sẽ không ai toàn mạng, hơn nữa còn chết rất thảm!
Vương Tuyệt Chi lạnh lùng nói:
- Nếu ngươi đã biết như vậy, sao còn muốn bọn họ phải chịu chết?
Hướng Trung đáp:
- Bọn họ tham gia chuyến đi này, biết sẽ chết. Mỗi người đều đã nhận năm mươi lượng vàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quang minh chính đại bán mạng, rất công bằng.
Vương Tuyệt Chi tức giận, tát Hướng Trung một tát, khiến hắn phun máu, đoạn cả giận nói:
- Năm mươi lượng vàngthể đổi một nhân mạng?
Gương mặt Hướng Trung từ đỏ đã biến thành tái nhợt, từ tái nhợt biến thành tím, từ tím biến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sưng vù. Hắn hộc ra hai cục máu bầm, mặt không đổi sắc, nói:
- Tại thời loạn thế, năm mươi lượng vàng có khi mua được mười nhân mạng.
Vương Tuyệt Chi hung ác nhìn chằm chằm Hướng Trung một lúc lâu, sau đó mới xìu xuống, nói:
- Ngươi nói không sai.
Hướng Trung lại nói:
- Bọn họ nếu không năm mươi lượng vàng thì bản thânthê nhi đều sẽ phải chết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năm mươi lượng vàng này, mặc dù bọn họ phải chết nhưng thê nhi bọn họthể sống. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công tửbọn họ, công tử cũng sẽ lựa chọn như vậy. – Ánh mắt hắn mang theo chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đùa cợtNgươi cho rằng ta làm như vậy nhân từ hay tàn nhẫn? Đám xa phu này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều xem chúng tađại ân nhân đấy!
Vương Tuyệt Chi thở dài, huýt một tiếng, nhảy lên ngựa, phi đi, tiếng huýt gió vẫn vang vọng lại, mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo nỗi thống khổ bi thương không xiết...
Hướng Trung nhìn theo bóng hắn khuất dần, lẩm bẩm:
- Chân nhân như vậy lại sinh ra trong thời loạn thế, không trách được bị biến thành cuồng nhân!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ngũ Hồ Chiến Sử, Ngũ Hồ Chiến Sử Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Ngũ Hồ Chiến Sử Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Ngũ Hồ Chiến Sử full, Ngũ Hồ Chiến Sử online, read Ngũ Hồ Chiến Sử, Chu Hiển Ngũ Hồ Chiến Sử

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 27 — Ngũ Hồ Chiến Sử

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc