GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 14

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngũ Hồ Chiến Sử - Chương 5: Giết Cháu.
Cung Chân vừa quay về phòng, lập tức bị ba bốn người xúm lại, đè nghiến ra đất, chế trụ huyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đạo. Kiếm pháp của hắn tuy cao nhưng không kịp phòng bị, lâm vào tình huống này cũng phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoàn thủ.

Hắn bị nắm tóc, giở đầu ngẩng lên. Chỉ thấy mấy đang khống chế mình chính hộ vệ Thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia, còn người đứng trước mặt chính là Thôi Tương.

Thôi Tương cầm trên tay cây kim thoa, hỏi:

- Từ đâu ngươi vật này?

Cung Chân kinh ngạc:

- Nhị gia làm thế nào lấy được cây bảo thoa này?

Cây kim thoa này chính vật bốn ngày trước thư đồng để lại, Cung Chân vẫn để trong người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không biết tại sao lại rơi vào tay Thôi Tương?

Thôi Tương trả lời:

- Vật này là sáng nay ngươi làm rơi tại Chiêu Tế quán.

Cung Chân trong lòng thầm kêu khổ:

- Bọn họ nhất định sẽ cho takẻ gian lấy cắp đồ. Không lạ nhị gia lại phẫn nộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như thế.

Thôi Tương diện mạo sa sầm xuống, không nói lời nào, nom thật đáng sợ. Hắn cầm kim thoa từ nhắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào con mắt Cung Chân đâm tới, tới sát thì dừng lại hỏi:

- Ta vài câu muốn hỏi ngươi, tốt nhất ngươi nên thành thật khai rõ, nếu không thì ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước hết sẽ đâm mắt trái, sau đó đến mắt phải, cho ngươi biến thành người cả đời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thể nhìn thấy nữa. Cây bảo thoa này từ đâu ngươi có?

Cung Chân thầm nghĩ:

- Ta tốt xấu cũngkhách quý của Thôi phủ, hôm nay Thôi Tương lao động chúng, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đòn trở mặt, thể thấy được những thứ tên thư đồng lấy đi hết sức quan trọng. Chao ôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tatên thư đồng đó cũng không thân không thích,ý che giấu cho hắn chuốc họa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào thân, đeo lên lưng tội danh ăn cắp.Nghĩ vậy hắn bèn đem mọi chuyện đêm hôm đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuật lại.

Thôi Tương nghe xong, trầm ngâm một lúc, sau đó nói:

- Ngươi nói là sự thật?

Cung Chân trả lời:

- Tại hạ lừa nhị gia làm gì? Đều do tên thư đồng đó lấy cắp, không liên quan đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tại hạ.

Thôi Tương rút bội kiếm bên hông ra, nói:

- ngươi đã khai thật nên ta cho ngươi chết thật thống khoái.

Cung Chân hét lớn:

- Ta đã nói thật, sao ngươi còn muốn giết ta?

Thôi Tương thở dài:

- Việc này quan hệ đến một mật trọng đại, ta không thể không giết ngươi diệt khẩu.

Kiếm đâm ra, đột nhiên một người xuất hiện, kịp thời thét lên:

- Nhị gia, không được giết công tử. – Dùng thân thể lao vào, ngăn cản một kiếm này.

Người này không ai khác, chính Tuệ Nhi.

Nàng đỡ một kiếm cho hắn, máu tươi từ hông chảy ra, vấy đầy xiêm y, chỉđôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn Cung Chân một cách cực kỳ quan tâm, dường như không hề màng đến sự đau đớn do vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thương gây ra.

Cung Chân đau xót chảy nước mắt, nói:

- Tuệ Nhi, ngươitất phải chịu khổ, đỡ kiếm cho ta?

Tuệ Nhi mỉm cười:

- Công tử gặp nạn, tỳ phải chịu trước, đây là phận sự của Tuệ Nhi…. Lúc này vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thương chảy quá nhiều máu, nàng cũng không thể nói được nhiều hơn nữa.

Thôi Tương thấy Tuệ Nhi xả thân cứu chủ, không khỏi cảm thấy đố kỵ, hậm hực nói:

- Tuệ Nhi, ngươi vừa tên tiểu tử này thì đã quên mất ai mới chủ nhân đích thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của ngươi.

Tuệ Nhi vốn thị tỳ thân cận của thê tử Thôi Tương. Thôi Tương bình sinh hiếu sắc, đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tuệ Nhi đã nảy sinh tâm. Hơn một tháng trước hắn đã định cưỡng bức Tuệ Nhi, ai ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tuệ Nhi liều chết phản kháng, kinh động đến phu nhân của Thôi Tương. Thôi nhị phu nhân đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lưu Thông có giao tình rất khắng khít. Thôi gia thể an toàn tại Thanh Hà này cũng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhờ rất nhiều vào nữ nhân này, Thôi Tương bị bắt quả tang, kết quả Thôi Tương không những phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chịu sự trừng phạt của gia pháp còn "Đại hình gia pháp". Về phần gia pháp của Thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia thì không cần nói, ít nhất cũng cổ quái, cay độc tỷ như việc bắt kẻ thụ hình quỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gối cho kẻ khác nhổ nước bọt vào mặt… Nói như vậy để có thể thấy được Thôi Tương đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải chịu khổ không ít về việc này.

Thôi Tương sau khi thụ hình, đã nhận được lệnh của nhị phu nhân, chothế nào cũng phải tống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tuệ Nhi đi nơi khác. Hắn không thể làm khác hơn nghiến răng nghiến lợi, tặng nha hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xinh đẹp, lanh lợi này cho Cung Chân.

Tuệ Nhi gắng sức nói:

- Nhị gia nếu đã tặng Tuệ Nhi cho Cung công tử thì Tuệ Nhi đã không còn quan hệ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thôi gia nữa, Cung công tử mớichủ nhân chân chính của Tuệ Nhi.

Thôi Tương thấy Tuệ Nhi cương quyết bảo vệ Cung Chân, lòng ghen ghét càng nổi lên dữ dội, thầm nghĩ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Ngươi từ trước đến giờ sao không dùng thái độ này đối với ta? – Ta giết tên tiểu tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này, nhưng lại không giết ngươi, để xem ngươi đối với ta thế nào?

Nghĩ vậy, hắn xuất ra một kiếm đâm thẳng vào cổ họng Cung Chân, bất quá kiếm đi được nửa đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã tiêu tan khí lực, dừng hẳn lại.

Bắc Cung Xuất chẳng biết từ đâu chui ra, song chỉ kẹp lấy mũi kiếm.

Thôi Tương cảm thấy một lực lượng từ thân kiếm truyền lên cánh tay, hổ khẩurần, trường kiếm rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống đất, gãy vụn, tạo nên những tiếng "leng keng" trên mặt đất, thanh âm thật dễ nghe - nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong tai Thôi Tương lại tựa hồ như tang khúc.

Bắc Cung Xuất lạnh lùng nói:

- Hoàng thượng triệu kiến Cung tiên sinh, ra lệnh cho tiểu nhân đem Cung tiên sinh đến gặp người.

Thôi Tương vừa sợ, vừa xấu hổ, ấp úng:

- Cái này…cái này..

Bắc Cung Xuất hỏi:

- Chẳng lẽ Thôi nhị gia hôm nay giết không được Cung tiên sinh thì không cam lòng?- Tiện tay đoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một thanh trường đao trong tayhộ vệ gần đó, đưa cho Thôi Tương, nói Thôi nhị gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nếu quả thật có ý đó thì ta cũng không can thiệp, xin mời hạ đao.

Thôi Tương vội vàng nói:

- Tại hạ tuyệt không ý này. Hoàng thượng muốn gặp Cung tiên sinh, tại hạ sao dám ngăn trở. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thỉnh xin đại nhân tiếp tục dẫn Cung tiên sinh gặp hoàng thượng nghe lệnh.

Bắc Cung Xuất nói:

- Ngươi Cung tiên sinh thâm cừu đại hận gì, nếu muốn giết hắn, ta tuyệt không ngăn cản. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhưng hoàng thượng muốn gặp một vị Cung tiên sinh còn nguyên vẹn.

Thôi Tương thanh minh:

- Cung tiên sinh bây giờ không thiếu một cọng lông nào cả.

Bắc Cung Xuất lại lạnh lùng nói:

- Vậy ngươi mau thả hắn ra.

Thôi Tương vội tự thân cúi xuống, giải khai huyệt đạo cho Cung Chân, thầm mắng trong lòng:

- Ngươi là một tên hoạn quan cố tình đùa bỡn đại gia. Ngươi biếtcông, như thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không biết giải huyệt? Ngươi thân là Hán nhân lại quy phục Hồ cẩu, hiếp đáp người Hán, chờ khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 họ khôi phục lại giang sơn, Hán nhân giương oai, khi đó lão tử không xẻo thịt lóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 da ngươi thành nhục côn thì không phải là người.

Hắn luôn xuất khẩu thành văn, xưngvới Bắc Cung Xuất càng cung kính, luôn xưng "tiểu nhân", ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại trong lòng lại xưng "lão tử", từ ngữ thô tục nào cũng nghĩ đến, phỉ nhổ tổ tông mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tám đời Bắc Cung Xuất..

Cung Chân khôi phục lại hoạt động, ngay lập tức nhào đến ôm Tuệ Nhi, khóc rống, đưa tay sờ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mũi nàng, chỉ thấy hơi thở nhẹ như tơ, đứt quãng liên tục.

Bắc Cung Xuất nói:

- Cung tiên sinh, hoàng thượng đang đợi ngươi, thỉnh xin nhanh chóng khởi hành.

Cung Chân lắc đầu:

- Bắc Cung tiên sinh, thỉnh xin hồi báo hoàng thượng, Cung Chân việc quan trọng, không thể đi gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoàng thượng được.

Hai hàng lông mày Bắc Cung Xuất dựng ngược lên, quát:

- Hoàng thượng ngươi cũng không đi gặp, ngươi thật kiêu căng, ngạo mạn, gan ngươi cũng thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lớn!

Cung Chân nói:

- Cung Chân tuyệt không phải kiêu căng ngạo mạn, cũng không phải gan lớn, nhưng tỳ nữ của tại hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang trọng thương, bị đe dọa đến tính mạng, cần phải lập tức tìm đại phu điều trị.

Bắc Cung Xuất lại hỏi:

- Ngươi biết đâu đại phu không?

Cung Chân ngạc nhiên lắc đầu.

Bắc Cung Xuất bỗng bước đến, khẽ đẩy Cung Chân sang một bên, cướp lấy Tuệ Nhi trong ngực hắn.

Nửa tháng vừa qua xảy ra nhiều biến cố, Cung Chân đã trở nên cẩn trọng hơn trước rất nhiều, dị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biến phát sinh nhưng tâm bất loạn, tay nắm chặt chuôi kiếm, phân tích tình huống trong lòng:

- Nên xuất kiếm hay không? công người này so với Trực Âm còn lợi hại hơn rất nhiều, khoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cách giữa tahắn lại quá gần, xuất kiếm tất sẽ chậm hơn bình thường, chưa chắc đã© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể giết chết được hắn!

Bắc Cung Xuất lại không để ý đến hắn, trao Tuệ Nhi cho Thôi Tương, lạnh nhạt nói:

- Mau tìm đại phu tốt nhất cứu nàng. Nếu mạng nhỏ của nàng ô ai tai thì người cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đừng mong sống sót.

Tâm trạng Cung Chân nhất thời trở nên nhẹ nhõm rất nhiều, bàn tay nắm chặt đốc kiếm đã nới lỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra, thầm nghĩ:

- Để Thôi Tương tìm đại phu đương nhiên sẽ dễ dàng hơn ta. Hừ, nếu Tuệ Nhi bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trắc thì Bắc Cung Xuất không giết hắn, ta cũng phải bắt hắn đền mạng.

Thôi Tương nào dám nói thêm nửa câu, nhanh chóng ôm Tuệ Nhi bước đi, hòng cứu mạng già của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chợt Bắc Cung Xuất nói:

- Chậm đã.

Cước bộ hắn vội đình chỉ, sợ hãi hỏi:

- Bắc Cung đại nhân còn phân phó?

Bắc Cung Xuất nói:

- Ngươi tìm đại phu an bài cho nha đầu này xong thì thông tri cho Thôi tam tiểu thư, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng đêm nay phải diện kiến hoàng thượng. Text được lấy tại [.c]om

Thôi Tương cả kinh, lắp bắp:

- Cái gì? Thân thể rung lên, thiếu chút nữa ngay cả Tuệ Nhi cũng bị rớt xuống đất.

Cung Chân thầm nghĩ:

- Hoàng thượng triệu kiến Thôi tam tiểu thư thì quan trọng? Tại sao diện mạo hắn biến đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như vậy? So với việc phải gặptử, lão hổ còn hoảng sợ hơn nhiều?

Bắc Cung Xuất lại nói:

- Thánh chỉ của hoàng thượng chính như vậy, nếu ngươi muốn cãi lại thì tự đi gặp hoàng thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi.

Sắc mặt Thôi Tương cực kỳ khó coi, trù trừ, nói:

- Cái này,….cái này…

Bắc Cung Xuất không thèm để ý đến hắn nữa, lôi Cung Chân đi:

- Cung tiên sinh, chúng ta đi thôi.

Thôi Tương vội kêu lên:

- Bắc Cung đại nhân, xin dừng bước!

Bắc Cung Xuất quay lại quát:

- Còn không mau đi tìm đại phu? Ngươi muốn tiểu nha đầu này vong mệnh chắc?

Thôi Tương nghe xong câu này, sợ qua, không dám nữa, ba chân bốn cẳng chạy ù đi, đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hộ vệ cũng líu ríu chạy theo sau.

Khi Cung Chân đến đã thấy Lưu Thông đang ngồi trước một bàn thức ăn thịnh soạn, tiên ngư, hùng chưởng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sơn hào hải vị, tất cả đều do đầu bếp của Thôi phủ chế biến, sau đó lại được thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giám thân cận của Lưu Thông dùng ngân châm thử độc, mới bưng đến đây cho hắn dùng.

Trong đầu Cung Chân lúc này hoàn toàn nghĩ đến sự an nguy của Tuệ Nhi, nào còn tâm trạng để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn uống, thức ăn tuy ngon nhưng không thể nuốt trôi được, bất quá nhìn thấy Lưu Thông vui vẻ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thoải mái, đành miễn cưỡng cười vui cùng hắn:

- Hoàng thượng đi săn sao lại nhanh chóng trở về như vậy?

Lưu Thông đáp:

- Mất hứng, mất hứng! Trẫm sai con chó Mã Nghiệp đi trước, đuổi thú, ai ngờ đám cẩu quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của hắn thấy vậy, đồng thanh khóc lớn, kêu la cái kinh đô luân hãm, hoàng đế luân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lạc, ta thực cảm thấy bực mình, chỉ muốn làm thịt vài tên cho hả giận, làm còn tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tình săn bắn, chi bằng trở về cùng ngươi túy lúy một hồi.

Cung Chân nghĩ trong bụng:

- Văn bá quan nhìn thấy hoàng đế bọn họ rơi vào thảm cảnh, bị ngươi nhục như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khóc thì cũng chuyện thường tình, ngươi trách móc gì?

Lưu Thông tựa hồ đọc được ý nghĩ của hắn, mỉm cười nói:

- Ngươi nghĩ trẫm dẫn theo Mã Nghiệp đi săn, lại mang theo cả quan văncủa hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồng hành để nhục hoàng đế người Hán, mua vui cho trẫm đúng không?

Cung Chân im lặng, tỏ vẻ cam chịu.

Lưu Thông giải thích:

- Trẫm vua một nước, làm thời gian rảnh rỗi để làm cái việc nhàm chán đó? Trẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cố ý bố trí như vậy để xem mức độ trung thành của quan đối với Tấn thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như thế nào thôi. Hôm nay bọn họ không sợ trẫm chém đầu, Nghiệp khóc than, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108thể thấy được khí số nhà Tấn vẫn chưa tận được. Ngươi nói xem, tâm tình của trẫm như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế nào vui được?

Cung Chân trong lòng chấn động, nghĩ:

- Người này thể nghĩ ra mưu kế quỷ quyệt như vậy, thật khiến kẻ khác kinh tâm. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bản thân rất chán ghét Lưu Thông nhưng không khỏi bội phục thủ đoạn của hắn Hoàng thượng thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cao minh!

Lưu Thông lại nói:

- Giờ phút này Trung Sơn vương vẫn ép Nghiệp đi săn, trẫm thì quay về, tìm ngươi, trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để uống rượu, sau còn một duyên cớ, ngươi biết không?

Cung Chân phát giác ra Lưu Thông càng nói càng cao thâm, khó hiểu, lắc đầu nói:

- Không biết.

Lưu Thông lại nói ra một câu càng kỳ quái:

- Ngươi vẫn muốn làm đại tướng quân?

Cung Chân đáp:

- Muốn, nhưng….

Lưu Thông cười to, tiếp lời nói:

- Nhưng ngươi không muốn chiến tranh, không muốn giết người, lại càng không muốn làm chuyện thương thiên hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đúng không?

Cung Chân thản nhiên đáp:

- Không sai.

Ánh mắt Lưu Thông lấp lánh nhìn chằm chằm vào mặt hắn, chậm rãi nói:

- Lần này trẫm sẽ phong cho ngươi làm đại tướng quân, với một điều kiện. Trẫm vẫn muốn ngươi giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một người, người này không những bất trung bất hiếu mà còn tàn bạo hiếu sát, nếu ngươi giết hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì thể xem như đã trừ một mối họa cho dân tính.

Cung Chân im lặng một lúc lâu, nói:

- Vi thần trước tiên phải biết tên của hắn, sau đó mới thể quyết định.Lần này hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã rút kinh nghiệm lần trước, tuyệt không dễ dàng hứa hẹn.

Lưu Thông gằn giọng, từng chữ, từng chữ thốt ra:

- Trung Sơn Vương Lưu Diệu.

Cung Chân kinh hãi giật mình, làm đổ cả chén rượu trước mặt lên quần áo.

Phải biết rằng dưới trướng của Lưu Thông thì Phiêu Kỵ đại tướng quân Thạch Lặc Trung Sơn vương Lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Diệu hai trụ cột giúp Lưu Thông thâu tóm thiên hạ. Nếu nói hoàng đế muốn giết hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn đại thần công cao chấn chủ thì cũng không lạ, chuyện này từ xưa đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nay đã xuất hiện rất nhiều. Chỉ kỳ lạ một điều, Lưu Diệu cháu của Lưu Thông, được hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nuôi dưỡng từ nhỏ, tình như phụ tử. Còn nếu nói công cao chấn chủ thì Lưu Diệu lại chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể sánh bằng Thạch Lặc được. Tại sao Lưu Thông lại muốn Cung Chân giết Lưu Diệu?

Lưu Thông khẽ giải thích:

- Lưu Diệu tuy cháu ta, từ nhỏ do ta nuôi dưỡng nhưng lại sớm lòng không phục trẫm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bất trung bất hiếu. Khi hắn tấn công Tấn triều đã dẫn binh cướp đoạt trân bảo tài vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của dân chúng, giết tất cả hơn ba vạn binh, sau đó lại công hãm Trường An, sát hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108dân số, đem tám vạn dân trục xuất khỏi Trường An, vất vưởng bên đường, bất nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bất nghĩa. Ngươi nói xem loại người bất trung bất hiếu, bất nhân bất nghĩa, tàn bạo hiếu sát như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn nên giết không?

Cung Chân nói:

- Đáng giết.

Lưu Thông uống một chén rượu, thở dài nói:

- Trẫm năm nay đã sáu mươi ba. Thời niên thiếu tung hoành trên lưng ngựa, chinh chiến tứ phương, giương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cung ba trăm cân, sức địch muôn người, cho tới bây giờ vẫn chưa gặp đối thủ. Nhưng ba năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua lại cảm thấy khí lực suy giảm, tự biết đại hạn sắp đến. Diệu nhi cầm binh quyền trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay, tâm đại thịnh, trẫm quy thiên, Sán nhi lên ngôi tất không yên với hắn.

Sán nhi trong miệng hắn chính trưởng tử của hắn - hoàng thái tử Lưu Sán.

Lưu Thông tiếp tục nói:

- Giang sơn của người Hán do tiên phụ Quang Văn đế lấy được, trẫm cho không thể bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiên thu vạn thế thì ít nhất cũng phải giúp tồn tại được bốn, năm trăm năm, trẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuyệt không thể để cho đến đời Sán nhi bị suy diệt.

Cung Chân hỏi:

- Cho nên hoàng thượng muốn thần giết Trung Sơn Vương!

- Không sai, Diệu nhi tuy đứa cháu ta rất yêu thương nhưnggiang sơn tắc, trẫm chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 có thể rơi lệ giết hắn.

Hắn tuy nói "rơi lệ" nhưng trong mắt lại không chút nào bi thương. Cung Chân không khỏi một phen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bội phục:

- Lưu Thông quả nhiên người quyết tâm sắt đá, nói tới việc giết cháu mình ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một sợi lông mi cũng không nhúc nhích, đích thực tâm ngoan thủ lạt.

Kỳ thật Cung Chân điều không biết. Bảy năm trước tiên đế Lưu Uyên trước khi quy thiên đã truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngôi cho trưởng tử Lưu Hòa.

Lưu Hòa vốn bất hòa với huynh đệ, khi tại vị, sợ rằng các huynh đệ âm mưu đoạt ngôi nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã phái cao thủ ám sát các vị đệ đệ nắm trong tay binh quyền như quan Lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thông, quanĐồ Lưu Dụ, Bắc Hải vương Lưu Nghệ.

Nhưng bị ba người này phát giác được âm mưu, phản kích, tiến nhập Tây cung, đại chiến một trận, giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chết sáu mươi cao thủ đại nội, ngay cả đệ nhất cao thủ đại nội Duyên Du cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị cắt đầu. Lưu Thông, Lưu Nghệ toàn thân ứa máu, rốt cuộc cũng giết được Lưu Hòa.

Sau đó mọi người thương nghị, để Lưu Nghệ - nhân phẩm tốt nhất lên ngôi hoàng đế. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi đó hắn còn quá nhỏ, nên quần thần để Lưu Thông tạm thời đăng vị, đợi khi yên ổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ truyền lại ngôi cho Lưu Nghệ kế nhiệm.

Lưu Thông khi đăng vị đã tuyên bố:

- Đệ đệ của ta Lưu Nghệ người công chính nghiêm minh, tất sẽ hoàng đế tốt nhất, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giờ phút này tứ hải đều thiên tai, nhân họa khắp nơi. Các đại thần ủng hộ ra lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngôi chỉ kiến thức ta lớn hơn đệ đệ thôi. Đợi khi đệ đệ trưởng thành sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 truyền lại đế vị cho hắn, ta từ đó sẽ tiêu dao khoái hoạt, đến Tề Lỗ ẩn dật, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 màng thế sự, khát vọng của ta vốn chỉ muốn một cuộc sống an nhàn, đạm bạc.

Hoàng thái đệ Lưu Nghê đợi bảy năm. Nhưng trong bảy năm này, Lưu Thông làm hoàng đế thực sự thống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khoái, không hề còn ý truyền ngôi cho đệ đệ của hắn nữa.

Rốt cuộc đầu năm nay, Lưu Thông nghe lời trưởng tử Lưu Sán, vu cáo Lưu Nghệ thông đồng với mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108trưởng Để, Khương. Ra tay phế bỏ ngôi vị hoàng thái đệ. Không lâu sau, Lưu Sán lại âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thầm dẫn theo Tranh Vanh giết chết Lưu Nghệ và đồng đảng, chính thức lên ngồi lên bảo tọa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoàng thái tử.

Bất cứ ai cũng đều biết Lưu Diệu Lưu Nghệ quan hệ rất khắng khít, nghe đồn Lưu Nghệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã từng dự định khi đăng sẽ lập Lưu Diệu thành hoàng thái tử. Lưu Nghệ không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không có con trai, nếu như hắn không lòng soán vị, việcphải thâu nhận một người cháu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn nữa người cháu này lại nắm trọng binh trong tay làm hoàng thái tử tương lai? Đây chính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nguyên nhân khiến phụ tử Lưu Thông buộc phải cấp tốc giết chết Lưu Nghệ.

Kể từ đó Lưu Thông đã muốn giết Lưu Diệu, không giết không xong. mật đại của cung đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này Cung Chân tuyệt không thể biết được, Lưu Thông đương nhiên cũng không bao giờ kể cho hắn nghe. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Cung Chân hỏi:

- Nếu vi thần không đáp ứng thì hoàng thượng sẽ giết thần?

Lưu Thông cười to:

- Không sai, người thật thông minh. Việc này quan hệ trọng đại, tuyệt không thể tiết lộ ra ngoài. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngươi không đáp ứng thì trẫm chỉcách giết người diệt khẩu.

Cung Chân lắc đầu:

- Đáng tiếc, thần không thể đáp ứng bệ hạ được.

Lưu Thông lạnh lùng hỏi:

- Tại sao?

Cung Chân nói:

- Thủ hạ của Trung Sơn vương rất nhiều, bản thân người đó cũngnhất đẳng cao thủ. Thần cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn giết cũng không hề dễ dàng, hoàng thượng nếu vậy muốn giết thần diệt khẩu thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xin cứ tự nhiên.

Lưu Thông dịu nét mặt, nói:

- Thật ra giết Lưu Diệu so với giết trẫm thì còn khó hơn nhiều. Hắn không những tinh minh, thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hạ đông đúc công cũng cực kỳ lợi hại. Tuy nhiên ngươi cũnglợi thế của ngươi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra tay tất khả năng thành công.

Cung Chân: "Ồ!"

Lưu Thông lại nói:

- Binh mã Lưu Diệu đều đóng tại ngoại thành, cách đây mười dặm. Hắn một mình đến Thanh gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trẫm, quanh người không nhiều cao thủ hộ vệ. Muốn giết hắn thì đây hội tốt nhất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hắn lại nở một nụ cười, lại nói:

- Ngươibiết sao trẫm sai hắn áp giải Tư Nghiệp đến Thanh Hà giao cho trẫm không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Cung Chân đáp:

- Hoàng thượng muốn tự tay hắn đem Nghiệp đến đây nhưng không phải đến Bình Dương e © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sợ hắn đến Bình Dương sẽ không chịu vào cung?

Lưu Thông nói:

- HắnSán nhi bất hòa, tất không chịu tiến kinh. Bây giờ người nắm binh quyền trong tay sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhất chính là giải tán binh lính, một mình nhập kinh, tùy ý cho hoàng đế xử trí, Thạch Lặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không chịu nhập kinh, Lưu Diệu chắc chắn cũng sẽ như vậy. Nếu trẫm kiên trì hạ lệnh nhập kinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn dám chắc sẽ cầm quân nổi loạn.

Cung Chân nghe xong nửa tin nửa ngờ. Mỗi câu nói của Lưu Thông đều cùng bất ngờ nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hợp tình hợp lý. Hắn biết quân thần tranh đấu, thủ đoạn rất quỷ quyệt, phức tạp nhưng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghĩ ra lại rối như mớ bong bong vậy.

Cung Chân nghi hoặc hỏi:

- Nếu hắn đơn thân độc đến đây, thủ hạ của hoàng thượng nhiều như mây,sao hoàng thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không ra lệnh cho Tranh Vanh suất lĩnh lâm quân giết chết hắn, lại phải dùng đến hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thần?

Một lời này quả nhiên điểm trúng chỗ yếu hại của Lưu Thông. Kiếm pháp Cung Chân tuy cao nhưng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao bằng được Tranh Vanh lâm quân liên thủ? Lưu Thông sao lại phải nhờ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn? Chuyện này tất âm mưu khác!

Lưu Thông cười khan mấy tiếng, chậm rãi nói:

- Nếu ngươi động thủ, một khi thất bại, trẫm cũng không hề tổn thất một chút, Lưu Diệu không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết được người sai ngươi giết hắn trẫm. NếuTranh Vanh tự mình ra tay, một khi Lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Diệu chạy thoát, ngươi nghĩ xem hắn sẽ trả thù thế nào?

Cung Chân chợt hiểu ra, gật nói:

- Hắn nắm trọng binh trong tay, nếu biết được hoàng thượng giết hắn, hắn tất dấy binh tạo phản, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lúc đó hoàng thượng sẽ… - Nghĩ đến đó hắn không dám hình dung tiếp, chỉ nói Hoàng thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ rất đau đầu đây!

Lưu Thông cười to, nói:

- Không sai, đau đầu, rất đau đầu khác…Tóm lại nếu một ngày hắn chưa chết thì trẫm sẽ đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu thêm một ngày.

Cung Chân thản nhiên nói:

- Nhưng nếu hạ thần thất thủ, Tranh Vanh cũng sẽ giết hạ thần tại chỗ để diệt khẩu?

Lưu Thông vỗ tay, khen:

- Cung thiếu hiệp quả nhiên thông minh, một lời đã minh bạch, không cần phải nói nhiều.

Cung Chân cười khổ:

- Hoàng thượng cấp cho cái ghế đại tướng quân này thực không dễ ngồi lên.

Bất quá tâm kế của Lưu Thông so với trong suy nghĩ của Cung Chân thì ác độc hơn nhiều lần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cung Chân tuyệt sẽ nghĩ không ra chohắn ám sát thành công thì Tranh Vanh cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giết hắn ngay tại đương trường, trấn an bộ hạ Lưu Diệu. Nếu Lưu Thông y theo lời hứa, giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xong Lưu Diệu sẽ phong cho Cung Chân làm đại tướng quân thì làm sao có thể thu được nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm của hơn trăm vạn tướng sĩ?

luận Cung Chân ám sát thành công hay thất bại thì hắn cũng chỉ có một kết quả - tử! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Cung Chân lại hỏi:

- Khi nào thần thể động thủ giết hắn?

Lưu Thông đáp:

- Ngày mai!

Cung Chân bình thản hỏi tiếp:

- Ngày mai lúc luận võ chiêu thân?

- Không sai, một khi hắn xem luận chiêu thân xong, rời khỏi Thanh Hà, khi đó thì không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giết được hắn nữa.

Ánh mắt Cung Chân tỏa sáng, quyền đầu nắm chặt, giờ phút này nếu Lưu Diệu xuất hiện trước mặt hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì lập tức một kiếm giết chết hắn. Hắn lại hỏi:

- Hoàng thượng nghĩ lần này thần ám sát có bao nhiêu may thành công?

Lưu Thông nói:

- Bảy phần.

Đoạn ngừng lại một lúc, lại nói:

- lẽhơn bảy phần một chút. Trẫm mặc chưa thấy kiếm pháp của ngươi nhưng ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể giết Phương Sơn năm tên Trì Đầu Đại Tế Tửu thì cũng có thể nắm được đại khái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ngày mai khi luận chiêu thân, trẫm sẽ an bài cho ngươi ngồi bên cạnh Lưu Diệu, hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ cách nhau khoảng năm thước. Nếu ngươi ra tay chuẩn xác, lại thêm lúc đó hắn đang tập trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 toàn bộ tinh thần trên võ đài, sẽ không kịp phòng bị, tất không thể tránh được sát chiêu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngươi.

Cung Chân đột nhiên nói:

- Năm thước sợ rằng không đủ.

Lưu Thông ngạc nhiên hỏi:

- Năm thước đã rất gần, kiếm nằm trong tay ngươi đãba thước, nếu cách xa nhau quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sợ rằng xuất kiếm sẽ gặp trở ngại.

Cung Chân lắc đầu, nói:

- Ý thần không phải ý này. Năm thước gần quá, ít nhất cũng phải cách nhau tám đến mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thước, nếu không khi kiếm thần đâm vào cổ hắn, hắn trước khi chết tung ra một chưởng thì thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ không chỗ thối lui.

Lưu Thông thầm nghĩ:

- Như vậy không phải lưỡng toàn kỳ mỹ ư? Nhưng đương nhiên hắn không nói ra như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vậy, chỉ nói Nếu cách xa nhau quá thì ngươi nắm chắc xuất kiếm thành công không?

Cung Chân trả lời:

- Một kiếm của thần đâm ra cho đến nay chưa từng thất bại.

Lưu Thông trịnh trọng nói:

- Nhưng ngươi nên nhớ ngàn vạn lần không được để hắn rút kiếm ra. Kiếm của hắn tên Ngũ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Sắc thần kiếm, bảo kiếm địch trong thiên hạ, vô kiên bất tồi, chỉ cần hắn xuất kiếm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngươi sẽ chết chắc.

Lưu Diệu thiên phú trời sinh, lại thêm thời niên thiếu gặp kỳ ngộ, bái dị nhân làm phụ, ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 việc học được một thân tuyệt kỷ kinh thiên động địa ra còn có được một thanh bảo kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 song thiên hạ.

Kiếm này chỉ dài hai thước, thân kiếm khảm xích ngọc, có thể tỏa sáng trong bóng tối. Kiếm thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năm màu: hồng, hoàng, lam, thanh, tử sắc, cho nên gọiNgũ Sắc thần kiếm. Lại khắc một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dòng chữ "Thần kiếm ngự trừ chúng độc", gặp độc khử độc, gặp đao chém gãy đao. Đại đúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kiếm Cửu Phong Tử đã từng xem qua thanh kiếm này, khi đó đã nhận xét rằng đây chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiên hạ đệ nhất kỳ kiếm.

Cung Chân nghe Lưu Thông nói xong lai lịch thần kiếm, chỉ nói:

- Thần thể cam đoan khi cổ họng của hắn bị xuyên qua thì Ngũ Sắc thần kiềm vẫn nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong vỏ.

Lưu Thông vỗ tay, nói:

- lời này thì trẫm đã yên tâm. Ngày mai trẫm sẽ an bài cho các ngươi cách nhau tám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thước. Ngươi cũng đừng để trẫm phải thất vọng.

Nói xong hắn lấy từ trong tay áo ra một quyển sách mỏng, đưa cho Bắc Cung Xuất, nhìn Cung Chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói:

- Vật này cho ngươi.

Cung Chân tiếp nhận từ tay Bắc Cung Xuất, chỉ thấy quyển sách bìa được dệt từ tơ, chất liệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất đẹp, mặc đã rất kỹ, màu mực đã nhạt đi nhưng vẫn thể nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ràng, không hề bị nhòe. Hắn mở ra xemqua bên trong, chỉ thấy chi chít nhưng đồ hình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên cạnh lại những hàng chữ nhỏ, dường như là một loại đồ phổ công.

Lưu Thông giải thích:

- Đây kíp một trong tam đại thần công của Lang Gia Vương gia "Dịch Bộ Dịch Xu", © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một bộ pháp rất cao minh trong thiên hạ, kiếm pháp ngươi tuy cao nhưng sao cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 có nội lực, khinh công hỗ trợ, nếu có được bộ pháp này hỗ trợ thì ngày mai ra tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

Cung Chân nói:

- Đa tạ hoàng thượng ban thưởng.

Lưu Thông lại nói:

- Quyển kíp này chính bảo vật mà Vương Phác hằng tưởng, bộ pháp này hắn cũng chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từng luyện thành, nên nhất định sẽ là thân pháp bác đại tinh thâm. Trong vòng một đêm ngươi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thể lĩnh hội được nhiều, song thể học được một chút, thì thêm được một chút tiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghi. Thành bại ngày mai còn phải xem vào tạo hóa của ngươi.

Lúc này thái giám ngoài cửa hô:

- Trung Sơn vương đến!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ngũ Hồ Chiến Sử, Ngũ Hồ Chiến Sử Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Ngũ Hồ Chiến Sử Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Ngũ Hồ Chiến Sử full, Ngũ Hồ Chiến Sử online, read Ngũ Hồ Chiến Sử, Chu Hiển Ngũ Hồ Chiến Sử

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 14 — Ngũ Hồ Chiến Sử

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc