GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 32

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mới năm giờ chiều mà khu Thành cổ đã chuyển màu u ám, tối nhờ. Chỉ tiếng mưa rơi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tĩnh lặng. Trong cái tĩnh lặng rất đáng nghi ngờ đó, lại chỉ nghe tiếng ruồi nhặng kêu u u. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiếng u u khuếch tán, tăng dần thành một âm thanh kinh dị, dai nhách quẫy lộng khắp không gian. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Ngồi trong góc hầm, vẫn chỉ là góc hầm hôi hám, Sen co rút người lại, thỉnh thoảng lại giật thót © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình một cái. Bình vẻ khó chịu:

- Ông Sen! Hết nổ rồi, ông ngồi thẳng lên cho đàng hoàng chút đi!

Sen vẫn không thay đổi thế ngồi, sợ hãi đưa bàn tay trắng mốc như da trăn đất chỉ ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cửa hầm, nơi một cái xác bầy nhầy nằm chìm trong cái vũng đỏ đục không hiểu máu hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bùn đất.

Kế bên cái xác một người lính ở khu hầm bên cạnh vòng băng trắng quấn quanh cổ đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa nằm ngửa vừa dùng tay, dùng dao găm moi đất nhão lên thành một cái hố nông choèn, sền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sệt nước. Vẻ như kiệt hơi, mỏi tay, anh hơi nhô người lên để lấy lại sức thì lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một tràng đạn từ bên kia tường thành phía trước đã bay đến sát sạt, găm nước tung tóe lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người. Hít vào một hơi thật sâu, người lính lại trở về tư thế ban đầu, tiếp tục cào cấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào đất như chú gián nằm ngửa có cuống cuồng giãy đạp đến mấy cũng không lật sấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại được.

Thấy vậy, từ hầm của mình, Bình lập tức nhoài ra. Động tác moi đất của chàng họa tương lai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẻ thành thạo chuẩn xác hơn. Cũng thể cái động tác nằm ngửa tiếp cận tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của người Trung đoàn trưởng hôm nào vẫn còn lưu lại trong trí nhớ của anh. Chỉ một loáng, cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hố đã sâu hơn nước chảy vào cũng nhiều hơn. Xong, anh kéo cái xác nát bấy không toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thây kia xuống. Nước văng lên nhưng cái xác vẫn còng queo nằm lại. Không còn cách nào khác, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đành mím môi mím lợi quặp chân, bẻ tay cái xác cho vừa miệng hố rồi thừa bên kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 im lặng, anh lấy đà nhảy lên dùng cả sức nặng thân người dận mạnh xuống... Cái thân thể trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 truồng, dị dạng kia lúc đó mới chịu ngoan ngoãn lọt hẳn dưới đáy hố.

Trung đoàn trưởng Thành theo giao thông hào chạy đến, thân thể quắt queo như nhân bị nhốt vào chuồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cọp nhà Côn Đảo. Ông bắt tay Đại đội trưởng Cường thật chặt như thầm gửi gắm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tình cảm nào vào đó. Cái giọng khào khào giờ đã chuyển sang như cái loa hỏng:

- Tin từ trên cho biết, sáng mai rấtthể chúng sẽ đánh một cú tổng lực. Tứcchúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn chơi canh bạc cuối cùng, tất cả các đơn vị giữ vững ý chí trung thành với chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuật phòng thủ mềm dẻo vừa nhu vừa cương. Ta đã thắng trong mùa khô thì sẽ thắng tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong mùa mưa, sa mạc chiến hay thủy chiến đều vẫn chỉ trận địa này. Tình hình này, ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mai chắc còn căng hơn, rất căng, cần phải hết sức gọn nhẹ để dễđộng. Các đơn vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thương bệnh binh khẩn trương cho chuyển ra bến hết ngay đêm nay!

Nói xong, ông lại chạy qua trận địa khác, vẫn cái tiếng vang lại nghe thật khổ. Cường, sây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sát toàn thân, máu quết đầy người, vệt khô vệt ướt, vệt đã đóng vảy, vệt còn rớm máu thoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn như những hình săm rối loạn, khuôn ngực cặp đùi để trần vẫn lộ ra những thớ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn săn chắc mặc đã tọp tẹp đi khá nhiều, lặng nhìn theo người chỉ huy trung đoàn, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giấu được vẻ ái ngại. Gọi Bộ chỉ huy nhưngkhi ông chỉ còn không tới trăm tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 súng trong đội hình. Và do tình hình quá khẩn trương, nhiều khi không kịp triệu tập họp ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người Chính ủy phải trực tiếp lao xuống từng đơn vị để triển khai nhiệm vụ cho kịp thời. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Trung đoàn trưởng thì triển khai phương án chiến đấu, Chính ủy thì triển khai nghị quyết Đảng bộ, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rạch ròi, rất nhất quán theo đúng kỷ cương điều lệnh một trung đoàn chính quy, một trung đoàn cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sáng đủ quân, tối lại vơi sạch.

Vơi! Vơi do thương vong tại chỗ, vơi do vừa đánh xong trận đầu, vơi giữa sông, vơi trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bờ, vơi đủ chuyện, chưa bao giờ cái động từ “vơi” lại mang dấu tích bi kịch ghê gớm như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trận địa thành Đinh Công Tráng những năm cuối thế kỷ 20 này!

Cường khom người bước vào hầm, đến bên Sen, đặt tay lên đôi vai đang xuống:

- Anh Sen, tình hình sắp rất căng, anh chuẩn bị đồ đoàn tối nay qua sông.

Sen nghe chỉ khẽ chao người rồi vẫn ngồi im. Cường ra hiệu Tấn chuẩn bị đồ cho anh ta, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quay qua Bình, vẻ bồn chồn khác lạ:

- Quái! Đến giờ này cậu Hải vẫn mất tăm sao? Haycậu ấy gặp điều trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cống rồi?

- Để tôi xuống tìm nó! - Bình dợm đứng dậy.

- Thôi, Sen tối nay đi, chỉ còn ba thằng, mình không muốn mất thêm thằng nào nữa.

Chợt Tấn nhô lên, khệ nệ xách một chiếc bồng căng phồng, nét mặttư:

- Eo ơi, bồng anh Sen cái nặng thế? Đạn dược à? Để em lấy ra nhé!

Vừa nghe nói, toàn thân Sen đã giật nẩy, một cái giật từ bên trong giật ra chứ không phải từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108ngoài tác động vào rồi bằng một cử động rất bất ngờ, Sen định nhao người ra giữ chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy cái bồng đó. Nhưng không kịp, bằng một động tác dứt khoát, Bình đã cầm cái bồng nặng trịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy lên, tháo dây buộc rồi chúc miệng đổ dốc xuống... Cả hai tròn mắt kinh ngạc. Trên đất, trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt họ thiên lủng những lon hộp, tiền bạc ngụy, đồng hồ, nhẫn xuyến, dây chuyền...

Lặng đi một lát như lồng ngực bị ai đó vừa lấy vòng đai thép siết chặt, Cường bật lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng cười đắng chát như khóc rồi trừng mắt hét vào giữa khuôn mặt có đôi mắt đang bạc phếch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn cắm xuống ấy:

- Ra!

Sen ngơ bước ra, mặt vẫn cúi gằm. Cường chỉ đống đồ đang ánh lên dưới vạt nắng chiều cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng hắt vào:

- Cáiđây? Hả?

Sen không trả lời, toàn thân như sụp xuống, nhũn mềm. Cường nắm ngực áo anh ta dựng dậy, ghì sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt:

- Tâm thần mà còn biết hôi của thế này à? Về phía sau hôi tiếp, đưađi!

Anh vung chân đá mạnh, cả đống đồ lỉnh kỉnh đó bay vèo vào không trung rồi rơi lõm bõm xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước. Những tiếng rơi như những âm thanhnghĩa của lòng tham kiếp người.

Bình bật lên một tiếng cười khô khốc:

- Mẹ! Thì ra lâu nay chỉ giả bệnh để hy vọng mang được cái đống đồ khốn nạn kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về phía sau.

Không hiểu nghe được câu nói ấy không, chỉ thấy Sen hơi rùng người lên một chút rồi cúi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bước đi như một tên tội phạm, tất cả vẻ tâm thần hoảng loạn lâu nay dường như biến mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để chỉ còn lại một nét mặt khốn khổ, bệ rạc.

Bỗng một âm thanh khác chói lói hơn khiến bước chân Sen dừng sững. Âm thanh của chiếc loa điện mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết volume từ một chỗ khá xa bên kia tường thành phóng thẳng vào tai mọi người:

“... Các cán binh thuộc Trung đoàn 48, Trung đoàn 95 Cộng quân hãy nghe đây! Các bạn đang đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngõ cụt không lối thoát, chỉ ngày một ngày hai, trước sức tấn công bão của những đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vị thiện chiến nhất thuộc lực lượng tổng trù bị quân lực Việt Nam Cộng hòa kết hợp với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khí siêu mạnh của người Mỹ, chắc chắn tất cả các bạn sẽ không một ai sống sót, sẽ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mồi chosông Thạch Hãn. vậy, các bạn chỉ một con đường sống duy nhất hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khí đầu hàng hoặc quay súng lại bắn vào cấp chỉ huy khát máu của các bạn. Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hòa bình, không Parishết, đó chỉ một sự bịp bợm đổi bằng máu xương của các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bạn. Sự tỉnh ngộ của các bạn sẽ đưa chính các bạn trở về với vợ con, gia đình. Bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giờ, các bạn hãy mục kích nhỡn tiền một trong những sự tỉnh ngộ ấy...”

 

Tại chỗ đó, kẻ đang nói vào loa với vẻ đắc chí không ai khác ngoài chính Trung úy toán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phó. Trước mặt gã, hơi chếch ra phía khoảng trống một chút để những người bên trong thành thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn thấy Hải. Anh đang bị trói ghì vào một cây cọc được cắm sâu xuống đất như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một tử tù đang đứng dựa cọc chờ giây phút thi hành án ngoài pháp trường. Nắng cuối chiều hắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào khuôn mặt bợt bạt, hai hốc mắt sưng tím, dọc theo cẳng chân đầy những vệt máu đã khô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khiến toàn thân anh cứ gợi nhớ đến hình ảnh Chúa Jesus bị đóng đinh trên giá chữ thập.

Chờ cho tiếng nói của mình đã tạo được ấn tượng ban đầu cần thiết, và cũng chờ cho mọi con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt trong thành chú mục nhìn ra, toán phó mới đi đến, nép vào sau lưng anh, vòng tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đưa ống loa vào sát miệng anh, gằn khẽ:

- Nào, anh bạn! Hãy một lần tỏ ra thức thời đi!

- Nói rõ ra đi! - Hải quắc mắt, máu trong miệng anh đùn ra.

- Chỉ cần anh bạn nói lại y những câu tôi vừa nói hoặc nói ngắn hơn, đại ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết hối hận, thấy sai lầm, xin đầu hàng đó cũng được. Nào, bắt đầu đi! Nên nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ráo trọi đềutrò chơi hết, làm tưởng, làm mẹ anh hùng, bất khuất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉcái mạng sống của bản thân mới quan trọng. Nào!

Hải im lặng... Anh hiểu thời khắc định mệnh của mình đã đến. Anh đã bình thản chờ đợi ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ khi bị cái mũi súng AR15 oan nghiệt vào đầu bây giờ mới đến thì kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra cũng muộn. Anh không nghĩ rằng chiều nay, một chiều mưa bên dòng Thạch Hãn, anh sẽ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chết giữa Thành cổ, mảnh đất đã chất chứa bao kỷ niệm đau thương oanh liệt, được ra đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước mặt những người anh em, đồng đội quá đỗi thân yêu, thế cũng toại nguyện. Anh cũng hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giây phút này đồng đội đang nhìn ra, đang lo lắng chờ xem anh sẽ ứng xử với cái chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của mình như thế nào, trong đó thể có cả cái nhìn của người Trung đoàn trưởng, của ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chính ủy, những người chỉ huy đồng cam cộng khổ bấy lâu anh luôn kính trọng. Chết! Đồng đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh chết đã quá nhiều rồi, chết hết lớp này đến lớp khác, bây giờ đến lượt anh âu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điều dễ hiểu. Dễ hiểu như cái khái niệm chết để rửa lịch, chết để tấm bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liệt đặt lên ban thờ cho bằng với người ta lúc này đây, trước kẻ thù, trước đồng đội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước những thì thầm quá đỗi thiêng liêng, cái khái niệm ấy bỗng trở nên tầm thường, nhỏ bé. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Rửa lịch ư? Sao lại phải rửa? cần phải rửa chăng nữa thì trước hết rửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 danh dự, rửa lòng tự trọng trước thế lực thù địch, trước khí đang hiện diện trước mặt kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mỉm một nụ cười nhẹ nhõm, anh hất cằm:

- Bật công tắc lên!

- Ô kê! - Bị bất ngờ, sướng rơn. - Ngay từ đầu tôi đã biết anh bạn sẽ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như thế. Rất thông minh, rất biết điều, OK!

Công tắc bật. Im lặng một giây. Tiếng xèo xèo của chiếc loa điện vang lên... Sau đó là giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Hải, thoạt đầu còn khò khè, nhọc mệt, sau đó trở nên rành rẽ hơn:

“...Các đồng chí! TôiHải, Hải gù, Đại đội 1 Tiểu đoàn 13 đây. Cuộc chiến đấu bảo vệ Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cổ của chúng ta không ích, cuộc chiến đấu ấy nhất định sẽ thắng lợi...”

 

Tiếng nói vọng vang vào không gian, lan tỏa vào từng căn hầm, xoáy buốt vào tai từng đồng đội. Như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị một cái tát vênh mặt, tên toán phó ác ôn ngớ ra một chút, choáng váng chưa kịp làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108thì tiếng nói kia lại vang lên gấp gáp hơn:

“Cường ơi! Bình ơi! Tấn ơi! Các đồng chí ơi!... Tôi đi đây, các bạn lại hãy nắm chắc tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 súng! Chúng nó đang run sợ. Chiến thắng cuối cùng sẽ thuộc về chúng ta, những người lính bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thành cổ. Vĩnh biệt...”

 

Cái báng súng ngắn trên tay toán phó vung lên phang thẳng vào miệng làm tiếng nói anh vỡ ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tụt lại. “Đốt!” rít lên. Liền đó, những can xăng màu chì mang nhãn USA đã đặt sẵn dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đất được nhấc lên, mở nắp, tưới xối xả lên đầu, lên cổ, lên cả người anh. Đâu đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơi lùi lại, rút hộp quẹt cũng mang nhãn Zippo USA, quẹt lửa rồi quăng vào. Lửa bùng lên, liếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhanh, trùm lên anh. Phút chốc, toàn thân người chiếnđã hóa thành ngọn đuốc sống cháy giữa mênh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mông hoang tàn, cháy ngút lên trời cao trộn vào lửa khói...

Trong một hoàn cảnh đặc biệt khi nước nhà ly loạn, người lính, không phải rửa, đã đốt cháy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lịch, đốt cháy quá khứ buồn đau của mình bằng ngọn lửa tự tôn, anh hùng như thế.

Ngọn lửa ấy cũng đang cháy trong mắt Sen. Bắt đầu chỉ lom dom hắt ánh, sau rồi sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bùng, rần rật. Ngọn lửa đã đốt cháy mọi góc tối u uẩn, đã thiêu rụi mọi tạp chất nhơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bẩn còn vương lại trong đầu. Rùng mạnh mình một cái như thoát xác thành một người khác, Sen lẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lặng lấy trong bồng ra một bộ quần áo cỏ binh chủng, bộ quần áo người lính chỉ sử dụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong những giờ khắc trọng đại nhất, mặc nhanh vào người. Đâu đó, anh lục tìm trong bồng còn bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiêu trái tạc đạn giắt kín một vòng tròn dây lưng.

Toàn thân anh bỗng biến thành cỏ. Vệt cỏ úa chìm vào trời chiều, chìm vào đất đai khe rãnh, chìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào đáy mắt đồng đội lặng lẽ trôi nhẹ về phía ngọn đuốc sống đang hắt lên những tia lửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cuối cùng. Tất cả nín thở. Cường phẩy tay. Những luồng đạn yểm trợ bay ra nhiều tầng nhiều lớp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Vệt cỏ đã đến sát gần mục tiêu lửa, đã đến sát gần kẻ thù nhưng có lẽ do quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mảikhoái trá với trò man rợ đang diễn ra, những hung thủ sát nhân thời trung cổ hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 toàn không để ý. Chỉ đến lúc từ vệt cỏ ma đó bất thần bay ra những trái tạc đạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nổ rất chụm, rất căng thì chúng mới kịp bừng tỉnh. Nhưng đã muộn! Những thân xác dính tạc đạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tung lên, rơi xuống, ngã vật hàng loạt.

Trong đó có cả thân xác của gã toán phó. Nhưng không chết, chỉ bị mảnh găm vào ngực, được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai tên khác đỡ dìu chạy đi.

Được đà, với tất cả sự uất hận trào dâng, bộ đội từ trong các giao thông hào ồ ạt lao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra, đạn dữ dội. Một sự tháo chạy kinh hoàng xuất hiện cùng với những tiếng la hét thê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thảm cũng man rợ như thời trung cổ.

Đám giặc tan. Lửa khói cũng tan. Chỉ còn vương lại mùi khét như mùi pháo nổ sang xuân. Bộ đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vội thu gom phần hài cốt đã cháy đen, còn bốc mùi da thịt dấp dính của Hải, nhanh chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rút về. Họ dừng lại trước một tốp người đang đứng thầm lặng nhìn xuống, trong đó khuôn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Cường, Bình, Tấn và cả khuôn mặt của Trung đoàn trưởng Thành, của Chính ủy Tân. Sen đang nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó, im lịm như ngủ, bộ quần áo cỏ trên người đã bị đạn găm tơi tả, rách nát.

Đồng đội nâng anh lên, lặng lẽ đưa anh cùng bộ hài cốt của Hải trở về trận địa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mưa Đỏ, Mưa Đỏ Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Mưa Đỏ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mưa Đỏ full, Mưa Đỏ online, read Mưa Đỏ, Chu Lai Mưa Đỏ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 32 — Mưa Đỏ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc