GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 30

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trung úy Phan Thái nói với Đại úy Quang, cũng đã thăng lon đại úy, quân đội Cộng hòa rất hào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phóng trong việc tăng hàm cho các quan như một sự khích lệ cụ thể nếu không thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì tinh thần của họ sẽ thả dốc hết, với giọng vui vẻ, một điều ít khi gặp được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gã:

- Anh Quang cứ yên tâm làm một giấc cho ngon đi, thằng Cộng sản này để tôi.

Quang cười, đưa tay ra bắt tay gã, một điều lâu nay cũng chưa hề có:

- Chúc mừng cậu đã lập được một chiến tích! Công này của cậu, cậuthể toàn quyền xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nó. Chào!

Nói rồi Quang đi thẳng vào căn lều chiến của mình. Thái nhìn theo. Quan hệ giữa viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ huy của gần đây đã được cải thiện phần nào kể từ lúc chứng kiến con người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bí hiểm kia đã lạnh lùng hạ lệnh đưa con Việt Cộng kia về với đất. Thế được,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng mối thâm thù không đội chung trời với Cộng sản. Đối với Đại úy Quang, hiểu, mối thâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thù này không bắt đầu từ nỗi hờn căm uất hận cụ thể vẻ rắc rối sang trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn, thuộc về một điều đó như tiềm thức sâu xa bên trong, cái tiềm thức phía bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia thường kêu bằng giai cấp hay cái đó. Còn gã, người cha trưởng bị Việt Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xử tử, người chú đeo lon đồn trưởng lại bị bọn Việt Cộng phục chết, vậy thì với gã, Cộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sản không cái khác ngoài một kẻ thù bất cộng đái thiên, một món nợ máu cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trả, càng lấy được nhiều máu càng hả, càng mát ruột. đã trích máu thề trước mồ cha, mồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chú như thếnhất định sẽ làm được như thế.

Với quả đấm sắt sáng bạc trên tay, bước nhanh vào căn lán đang thằng lính Cộng sản bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trói chặt trong đó với vẻ hứng khoái của một con đười ươi sắp xác con mồi vừa tóm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được.

Quần đùi, cởi trần, toàn thân lem luốc, hai khuỷu tay bị trói giật ra đằng sau, Hải ngồi trên chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ghế sắt hoen gỉ với khuôn mặt sưng vù, bầm tím. Phan Thái từ ngoài đi vào, sạch sẽ diêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dúa, phảng phất mùi nước hoa gây gây chất lính. nhìn từ đầu đến chân người tù binh, nhếch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một cái cười giễu cợt:

- Chào anh bạn! Anh bạn thử nhìn lại con người của anh bạn thê thảm như thế nào dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đòi chống lại một đội quân thiện chiến như chúng tôi, liệu có cuồng tín quá không?

Hải bụm miệng nhổ ra một chiếc răng lẫn cả máu, quay đi không trả lời. Cái cười giễu cợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên môi Trung úy chuyển thành cay nghiệt,bước đến dùng mũi súng hất mặt anh trở lại: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Đừng làm trò quân tử nữa! Quân tử giữa trận tiền còn khả coi được, quân tử khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã sa thất thế nửa người nửa ngợm thế này mắc cười lắm, nói đúng ra dở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người.

Hải chiếu thẳng cái nhìn vào giữa bộ mặt đểu đểu trơn của gã, bật nói:

- Bắt được rồi, các người muốn bắn thì bắn ngay đi, đúng theo luật thời chiến, đừng giở cái trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khích bác đàn ấy ra, tởm lắm!

Rắc! Quả đấm sắt trên tay Phan Thái vung lên khiến cả khuôn mặt anh vẹo lệch sang bên. Đến đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108hiện nguyên hình cái bản chất du thủ du thực của dân anh chị bến xe bến tàu trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi vào quân trường:

- Mẹ mày! Chết đến đít rồi vẫn còn láo! Tao ghét cái nhìn của mày...

Đi liền với câu nói đó là quả đấm sắt thứ hai dộng ngay vào đôi mắt đang nhìn rất thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của anh. Một thoáng chấp chới, máu ở khóe mắt rỉ ra nhưng ánh nhìn vẫn bay qua đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt sưng tấy, chiếu thẳng vào mặt gã. Tiếng nói anh khàn khàn, dấp dính bọt máu đang sủi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nơi khóe miệng:

- Tôi nghĩ rằng, với một đội quân thiện chiến như ông vừa nói, nhất lại một quan, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nên cách nói chợ búa, hạ đẳng ấy với đối phương.

Phan Thái sững ra một giây rồi bật tiếng cười ha hả, nhe cả mấy chiếc răng vàng nơi khóe miệng: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Mẹ, cái thằng dòm lần này cũng biết ăn nói lắm, không giống những thằng khác vào trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hợp này là chỉ còn biết co rúm người lại. Tốt! Chắc cũng dân học, dân sinh viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như tin tình báo cho biết, đúng không?

- Không, tôi chỉngười thợ, thợ điện.

- Quân hàm, cấp bậc?

- Binh nhì.

- Đầu óc như anhchỉ có binh bét thôi ư? Hình như phía Cộng sản mấy anh không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cách dùng người? Hơi uổng!

- Chúng tôi bỏ tất cả vào đây không phải chiếc lon hàm trên ve áo. Nếu chỉ thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì cái trận địa này đã bị bỏ trống từ lâu rồi.

- Khá, trả lời vẫn được! - đập tay xuống đùi. - Quê quán?

- Nội.

không hỏi nữa, quay đi châm điếu thuốc, nhả khói phèo phèo. Mẹ, một thằng binh nhì cóc cáy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết ăn nói, biết giữ phong độ nhà binh như thế trước cái chết là không đùa được. Bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái đầu nham nhở đầy chấy rận kia chắc còn một cái khác nữa để chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể liều thân giữ cho được cái mảnh đất chết tiệt này. Một chút nể nể nhen lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 châm điếu thuốc thứ hai đi đến nhét vào miệng anh. Hải khẽ nói cám ơn rồi chu miệng rít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sâu một hơi vào lồng ngực.

- Các anh biết là các anh sẽ thua không? Ít nhất là ở đây, cái Thành cổ này? - © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hỏi.

- Trong chiến tranh thua thắngchuyện thường, chắc ông quan hiểu hơn tôi điều đó.

- Thực chất các anh chỉ những con thiêu thân, những vật tế mạng cho một mệnh lệnh ngu ngốc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một âm mưu chính trị cũng ngu ngốc không kém không biết.

- Không, chúng tôi biết. Phải biết rấtnên mớithể trụ được đến ngày hôm nay trước cường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 độ bom đạn ngay chính các ông chắc cũng lấy làm khủng khiếp.

- Hỏi thật nhé, anh bạn binh nhì! - Gã cúi sát mặt anh, vẫn cái kiểu hỏi nhơn nhớt. - © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Anh bạn sợ chết không? nếu phải nhận một viên đạn ngay sọ lúc này thì anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bạn hối hận không?

Rốp! bật kim hỏa khẩu súng ngắn trên tay rồi sát thái dương anh như sẵn sàng bóp cò. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hơi thép lạnh buốt khiến Hải thoáng đau nhói trong ngực như có một tia lửa hàn nào vừa chạm đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỗ nhạy cảm nhất. Chao ôi! Kết cục rồi mình cũng chết, cũng thực hiện được cái ý định© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình vào đây, nhưng không thể chết một cách tức tưởi, tăm tối như thế này! Đồng đội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bạn bè đã chết gần hết rồi, mình cũng sẵn sàng chết nhưng phải chết thế nào cho ra chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chứ! Đấy chưa nói, chết thế thì cái do, tiềm thức kia rồi sẽ đi đến đâu hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn lại mù mờ như bao năm qua nó đã mù mờ nằm chình ình giữa người thân để gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phiền lụy biết chừng nào cho gia đình?

Nghĩ vậy, anh lặng lẽ nhìn vào cái miệng đang cười nhơn nhớt ấy:

- Là người sao lại không sợ chết, ông Trung úy! Chúng ta phải sinh ra để trở thành kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chém giết chuyên nghiệp đâu. Nhưng chết thế nào, chết cái mới điều cả tôi ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải cân nhắc đến.

Đại úy Quang từ nãy đã bước vào phòng, kín đáo ngồi xuống một chỗ khuất đã nghe được trọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẹn mẩu đối thoại bất thường ấy. Hắn biết rằng toán phóbiền, đầu óc nông cạn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình không phải đối thủ tranh luận của cái tay binh rách rưới kia nên đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dậy, hắng giọng:

- Thôi, trong lúc thiên hạ đang đánh nhau trời đất ngoài kia các vị cứ ngồi đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lảm nhảm những điều vớ vẩn ấy thì thật hài hước. Trung úy, cho đưa hắn xuống hầm, trói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại, mai sẽ tính.

Trung úy phất tay. Hai tên Hắc Báo xồng xộc đi vào, thô bạo lôi nhanh anh ra khỏi lán. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhưng chưa bước ra khỏi cửa đã bị Phan Thái gọi giật lại: “Khoan!”,tiến sát đến anh, gầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ghì:

- Anh bạn, chuyện này chưa xong đâu, chúng ta còndịp chứng minh điều tôi vừa nói. Đưa đi! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hải đi khuất, Quang thả người ngồi xuống:

- Ngay chiều nay cho giải hắn lên Ban an ninhđoàn, đó họ sẽ cách nói chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với hắn. Việc của chúng ta đây siết chứ không phải hỏi cung.

- Không! - Phan Thái lắc đầu. - Với loại này chả cái Ban an ninh nào xửđược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết. Tôi đã cách, mong Đại úy đồng thuận.

- Cách gì? - Quang nhướng mắt.

- Vẫn cách cổ điển thôi nhưng với chúng ta, với đặc điểm trận chiến này, tôi hy vọng rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nó sẽ đem lại hiệu quả bất ngờ. Chiều nay tôi sẽ xin phép được trình bày cụ thể với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đại úy.

Quang im lặng. Hắn biết rằng, đây dịp để cho thằng đàn ông không nhiều kiến thức nhưng lại rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẵn mưusự tham lam, hãnh tiến kia được bộc lộ bản thân trước cấp trên. Được thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tốt thôi, anh bạn, xin cứ tự nhiên, cuộc chiến này chả của riêng ai!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mưa Đỏ, Mưa Đỏ Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Mưa Đỏ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mưa Đỏ full, Mưa Đỏ online, read Mưa Đỏ, Chu Lai Mưa Đỏ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 30 — Mưa Đỏ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc