GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 21

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trên một bãi cỏ nằm giữa những mái lều bạt chiến của Đại đội Hắc Báo mang nhãn hiệu US © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ARMY đang diễn ra một cảnh đấu dữ dội giữa một bên thách đấu Trung úy Quang với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một vài người khác. Tất cả đều trần, quần nhà binh túi hộp, nắng trát vào những bộ ngực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 múi bụng đen mun, xăm trổ thoạt nhìn như lạc vào một bộ tộc da đỏ vùng Amazon nào đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Với vóc dáng nhỉnh hơn các đối thủ một chút, bằng những động tác nhà nghề khá tàn bạo, Quang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã không nương tay lần lượt quật ngã hết người này đến người khác, quật ngã đến nỗi Quang buộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải dừng lại, giọng chán nản: “Các cậu nên nhớ đây đối phương, những tay gan dạ chớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không phải tôi, đại đội trưởng của các cậu đánh đấm dè chừng như vậy. Nào còn ai nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mạnh dạn lên!” Hắn đưa mắt nhìn khắp lượt rồi dừng lại khuôn mặt Thiếu úy Phan Thái. Chạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái nhìn khiêu khích pha chút giễu cợt không thể chịu nổi ấy, cái máu tự ái trong người hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một thằng đã từng đoạt giải quán quân thuật trong nhà trường đặc biệt nổi lên bỏ qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái vẻ dũng mãnh rất đáng gờm đang hiện diện trước mặt kia, tháo giây lưng, lột áo, lao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào xới.

Tiếng reo man rợ thường chỉ xảy ra một cuộc sát sinh đường phố váng động cả một vùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồi. Đám Hắc Báo đang chờ đợi một trận đấu ngang tài ngang sức nếu không muốn nói Phan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thái phần sắc sảo, nổi trội hơn. Mới vào cuộc cả hai đã dính đòn của nhau đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sưng tím mặt mày, máu bắt đầu đổ ra mũi, miệng. Tuy thế, Quang vẫn điềm tĩnh che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đỡ như đã ngầm chứa một điềuđó bên trong chưa nói ra. Còn Phan Thái lại vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 say đòn những chân cú tay tung ra toàn nhằm vào chỗ hiểm của đối thủ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể đây dịp may để thể hạ gục một hình ảnh bao lâu nay đã trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành tiềm thức u uẩn trong đời gã. Nhận ra điều đó, Quang tiếp tụctránh và chỉ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi những đòn của Phan Thái tung ra toàn vào khoảng không, mất sức thì Quang mới lựa thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bất ngờ quật lại một miếng chí tử vào giữa ngực gã. Miếng đòn này do một ông thầy Tàu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ Đài Bắc sang truyền cho hắn đã lâu đủ khiến chotoán phó gục xuống, vùi sâu mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào cỏ. Tiếng vỗ tay, tiếng đập ca i nốc vào báng súng dội lên khoái trá.

Quang bật người đè lên ngực gã, sát miệng vào tai nói vừa đủ nghe: “Thái! Làm thằng lính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108đibáo hèn lắm nghe chưa? Đường tiến thân của mày trận tiền chứ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải ở đầu gối. Đáng lẽ bữa nay tao sẽ cho mày bay cả hàm răng nếu như đêm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không có nhiệm vụ đặc biệt.”

Hắn định đứng dậy thì vừa lúc một chiếc Jeep cuốn bụi lướt đến, dừng sững. Viên Đại trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108cùng một viên cố vấn Mỹ mặc thường phục mở nhanh cửa, gần như nhảy xuống, cả hai vỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay. Viên trưởng cười lớn:

- Bravo! Đúng là đáng mặt Hắc Báo, luôn giữ được phong độ trong bất cứ hoàn cảnh nào!

Quang vội mặc lại áo, thắt lại dây lưng, đứng nghiêm:

- Thưa, chúng tôi chỉ dợt qua vài miếng để chống stress. Cứ đánh nhau kiểu giẫm chân tại chỗ, ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta lấn được bao nhiêu, đêm chúng lại lấn lại bấy nhiêu, không stress mới lạ.

Viên cố vấn Mỹ bước tới bắt tay Quang:

- Tốt! Tôi rất thích những câu nói thẳng như thế này.

Quang cười nhạt:

- Chắc ông cố vấn thích cả chuyện mỗi ngày chúng tôi phải đi tiêu cả đại đội để phục vụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho cái Việt Nam hóa đạikhôn ngoan của các ông?

- Sao lại của chúng tôi, của chúng ta chứ! - Viên cố vấn vẫn tươi cười. - Cuộc chiến này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 danh dự hai nước, hai quân đội chúng ta là một.

- Nếu danh dự thì người Mỹ các ông đã không chơi con bài nửa chừng bỏ của chạy lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người như thế.

Viên trưởng vội dàn hòa:

- Thôi nào, xin các vị! Trung úy, việc đây!

Quang nói:

- Cắm cờ lên Thành cổ để giành thế thượng phong trên bàn hội nghị?

- Đúng! Nhưng sao Trung úy biết lẹ vậy?

- Dạ, Hắc Báo tai mắt của mặt trận. Mặc giữa cái Thành cổ sặc mùi tử thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái bàn hội nghị thơm phức mùi ngoại giao kia chưa chắc đã có liên quan đến nhau, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chúng tôi đã sẵn sàng, thưa Đại tá. Chỉ xin hỏi một điều, tưởng đạiđã tạm ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vòng chiến như cuộc họp vừa rồi phân định sao bây giờ Đại lại trực tiếp đảm trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 việc này?

- Nghề mà! - Cái thẹo trên thái dương ông ta nháy nháy. - Bọn thủy quân thì biết mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ba cái chuyện đòi hỏi tính nghiệp vụ tinh xảo này. Rồi cái khó lại phải dính đến tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 línhthôi.

- Tôi hiểu. - Quang nói hiểu nhưng ràng chả hiểu gì.

trưởng chợt nghiêm giọng:

- Đây cũng mệnh lệnh của Tổng thống Tướng lệnh. Công việc hết sức quan trọng này do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại đội Hắc Báo của Trung úy đảm nhiệm, thời điểm sẽ báo sau. Chiều nay hai vị trình lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi phương án hữu hiệu nhất. Cũng cần nhắc thêm: Tổng thống hứa thưởng bội tinh danh dự năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mươi ngàn đô la cho đơn vị nào cắm được cờ vào trúng ruột gan phổi phèo chúng nó.

Quang cười nhẹ:

- Dạ, việc cần cắm thì cứ cắm theo bổn phận người lính chứ không ai đi đổi mạng mình lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ba cái thứ bội tinh tiền bạc nghĩa đó.

Viên Đại đưa mắt nhìn nhanh sang viên cố vấn rồi cố rặn ra một tiếng cười xòa:

- Thôi, chơi tiếp đi. Nếu được trẻ lại vài tuổi, moa cũng sẵn sàng tỉ thí mấy chiêu. Chào!

Trước khi lên xe, viên Đại còn nói nhỏ vào tai Quang:

- Được, chú em chơi vỗ mặt thằng Mỹ thế được, đáng, nhưng nhớ giữ mồm giữ miệng, họ vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chưa hết uy lực cái xứ đang lâm vào căn bệnh hấp hối chết tiệt nàymọi sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn còn trông vào cái túi đô la rủng rẻng đô la. - Cái thẹo lại nháy nháy. - Nè, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa con nhỏ trên rừng xuống, màu ô liu, hệt một thỏi cô la, đang chờ cậu thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lợi trở về đó.

Câu nói ấy đã lọt vào cái tai thính như tai thú của Phan Thái. Hắn nhìn Quang với ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đố kỵ cả hận thù. Vậy sao hè? Chính đã báo cáo với Đạivề mối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quan hệ rất đáng nghi ngờ giữa Trung úy Quang gái ẩn phía bên kia sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giờ đây nhìn thái độ của ông Đại trước hắn lại vẻ tin cậy, thân mật vậy? Để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi cuối cùng, chính lại ăn đủ một đá móc vào giữa ngực cùng câu nói khinh miệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấu tới xương kia? Mẹ, chả lẽ thời thế thay đổi cứt lộn lên đầu hết rồi? Xong, cứ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó, đêm dài lắm mộng, chờ xem.

Xe bon đi. Viên cố vấn sa sầm mặt:

- Tôi muốn ông Đại tá cho thay ngay tên Đại đội trưởng xấc láo kia!

- Nhưng trong sư đoàn của tôi, loại thiện chiến, chịu chơi như hắn không có nhiều, nếu thay hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khác gì con bị rút hết xương?

Viên cố vấn Mỹ nhún vai, còn viên Đại bản địa lại nhìn đi chỗ khác, thoáng một chút nhếch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười.

Lúc này, chiếc đồng hồ Poljot rạn mặt trên tay Cường đã chỉ vào con số 1. Nửa đêm rồi. Trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cửa hầm, cả tiểu đội đang đứng thành hàng.

Tiểu đội trưởng Tạ trầm giọng:

- Bộ chỉ huy Thành cổ giao cho tiểu đội ta làm mũi chủ công phá thế cắm cờ của địch. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đâymột trận đánh có ý nghĩa rất đặc biệt, quyết cắm ta quyết nhổ, tôi đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghị tất cả lấy quân phục cất trong ba ra mặc vào. Nếu chẳng may làm sao thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta cũng bộ quần áo đàng hoàng mặc trên người.

Mọi người răm rắp làm theo. Thoắt cái, cả tiểu đội đã biến thành một đội hình ăn vận chính quy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghiêm chỉnh như hồi còn dọc dài đi theo triền núi Trường Sơn. cũng mặc bộ đồ mới coóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của mình.

Tạ lắc đầu:

- Thằng Tú lại coi hầm!

mếu máo:

- Tiểu đội trưởng không tin em chứ gì?

- Chưa chứ không phải không.

càng mếu máo:

- Mẹ em biết chuyện này thì mẹ em... buồn lắm!

- Buồn gì? Báo chí họ nói, chỉ cần tồn tại đến tháng thứ hai đâykhông đầu hàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thối chí đáng phong anh hùng rồi. Cậu đang một anh hùng, được chưa?

- Em anh hùng?

ngớ ra một lát rồi khi đã hiểu, nước mắt cậu tự nhiên chảy ra, cái miệng lớt phớt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút lông lại méo xệch:

- Mẹ ơi... Con anh hùng rồi.

Cường ôm cậu vào lòng, chúm tay búng nhẹ một cái vào cái đang xị ra kia.

Cùng lúc, tại một vị trí kín đáo bên ngoài khu thành, Trung úy Quang cũng đang đứng trước toán Hắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Báo rằn ri, dữ tợn của mình. Đứng sau một chút đông đảo cánh nhà báo, quay phim ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặc xanh đỏ tím vàng cả nam lẫn nữ, cả ta lẫn Tây mới từ Sài Gòn bay lên chiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nay.

Quang cầm cờ ba sọc đã cuốn gọn, giơ cao như giơ cây quyền trượng, giọng hắn âm u như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không phải cái giọng vốnhằng ngày:

- Được lệnh cắm cờ vào khu trung tâm Thành cổ một vinh dự đặc biệt đối với Đại đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hắc Báo chúng ta. Chỉ cần chụp được một tấm hình thôingày mai báo chí, truyền thông cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế giới sẽ đăng tải, coi như ta xong việc. Do vậy, các chiến hữu nghe nè, tình huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào, ai bỏ chạy, tôi sẽ bắn bỏ.

Quay lại với cánh nhà báo, hắn vẫn không hề hạ giọng:

- Chúng tôi mang máu ra để cho các vị hành nghề, chả vinh quang đâu, cũng một thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghề thôi nhưng ai trong các vị tỏ ra hèn nhát, làm rối đội hình, tôi cũng sẽ hết sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cứng rắn, xin lỗi trước. - Rồi hắn lia bàn tay chỉ vào toán phó Phan Thái. - Ngài Thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 úy đẹp trai này sẽ trực tiếp phụ trách các vị. Vị trí của các vị bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành, khi cờ cắm rồi, các vị muốn làm gì thì làm.

Một vẻ phóng viên một tờ báo lớn, còn khá trẻ, ăn mặc rất mốt, cất giọng đáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để:

- Phong độ người hùng có nhất thiết cứ phải nói năng kiểu người hùng sát máu vậy không, thưa ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Trung úy?

Quang trừng mắt:

- Đây trận chiến, chết chóc chứ không phải một cuộc phỏng vấn trong xa lông sặc mùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước hoa rẻ tiền, mong hiểu cho. nếu thấy đó sát máu thì xin mời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể lại, tùy thích.

Một đại úy đeo máy ảnh đứng gần đó, đến gần Quang như nói thầm:

- Chết nỗi, Trung úy. ta là... bồ nhí của ngài Đại đó.

Quang không thay đổi nét mặt:

- Vậy thì tốt nhất nên để ta trở về cái giường của ông Đại đó, tháo đồ lót © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra tác nghiệp. Tất cả chuẩn bị!

Trong bóng đêm phập phồng, tiểu đội bảy người âm thầm chuyển dịch về phía bức tường gạch nằm mờ mờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108một góc Thành cổ. Gần đến nơi, họ tản ra, hạ thấp người xuống.

Tạ ghé sát vào tai Cường:

- Này, tại sao cậu lại quả quyết sẽ cắm ở bức tường nhà đã bỏ này?

- một điểm cao duy nhất còn sót lại. Không ai đi phô trương chiến quả trong một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vũng lầy cả.

Tạ gật, quay qua Sen:

- Còn ông đặc công, theo cậu chúng sẽ đột qua điểm nào?

- Căn theo phương vị... - Sen trả lời chắc chắn. - ...nhất định chúng sẽ đột vào từ một điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cạnh gần nhất kéo thang đến mục tiêu.

- Tứcđiểm nào? - Tạ sốt ruột.

Dưới vầng sáng hỏa châu, Sen chỉ về một điểm cái cọc nhọn hoắt chọc lên nền trời phía trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bức tường thành.

Tạ gật đầu:

- Mấy cậu ăn học không phí, nói cái cũng thấu tới đáy. Phân công này: cậu Sen dẫn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tổ ra đón chặnđó. Còn lại theo tôi tiến vào khu nhà cũ.

Họ chia làm hai ngả, nương vào các vũng tối khom thấp người đi tiếp.

Trung úy Quang toán cắm cờ của mình đang ngồi thu lu trước cây cọc nhô lên nhọn hoắt hằn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 in vào da trời xám ngoét. Hai gã lính phía sau định xách súng lên tiếp cận thì hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vội chặn lại: “Khoan! Nếu ta biết chọn điểm lợi thế thì chúng cũng không ngu bỏ qua. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chuyển điểm cắm khác!”

Cả toán oằn mình di chuyển chếch sang bên phải mềm mại như những con báo đêm, thoắt ẩn thoắt hiện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quăng mình, hạ xuống, trườn về hướng tường nhà tù.

Bóng đêm quánh đặc tưởng thể xắt được ra từng khúc. Những bóng đen ấy chuyển động chỉ cách chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phục của tổ Sen hơn chục thước. Bình vổ với thói quen tinh nhạy của một nhà hội họa hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quan sát đã phát hiện ra điềukhông bình thường trong màn đen ấy, anh thì thào:

- kìa!

Sen cũng đã nhận ra nhưng gạt đi:

- Muộn rồi, cứ để cho vào sâu, tổ anh Tạ sẽ tiêu diệt.

- Thế mình ngồi nhìn à?

- Sẽ khóa đuôi chứ sao lại ngồi nhìn?

- Tôi thấy trong chuyện này không ổn! - Bình nói với một thoáng hồ nghi.

Sen gắt khẽ:

- Vậy cậu nổ đi, chính cậu sẽ chịu trách nhiệm về toàn bộ chuyện này nếu chúng cắm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cờ. Đúng ngựa non...

Đến đây thì Bình không kìm được nữa, cũng như đã phải cố kìm nhiều rồi, anh nhìn thẳng vào mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Sen:

- Đừng giở cái giọng trịch thượng ấy ra! Đã cùng nhau chui đầu vào đây đánh hàng trăm trận, ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 là ngựa non?

Hai tia mắt bắn vào nhau căng chằng...

Toán của Quang đã đến gần bức tường nhà xì, đen thẫm. Đáng lẽ chỉ còn một nhịp nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ nhảy phóc lên được mặt tường, nhưng đột nhiên hắn dừng lại: “Khoan! Rấtthể đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108phục. Nhóm thằng Hùng cứ tiếp tục tiến về phía đó để nghi binh, còn lại theo tôi!” Ngậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắc cuộn cờ trong miệng, hắn dẫn đầu một tốp tiến đến mộtđất cao cách đó không xa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Tổ của Tiểu đội trưởng Tạ đã phát hiện ra những bóng đen ngọ nguậy của tốp Hắc Báo làm nhiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vụ nghi binh đang trườn lên bức tường như những chú thằn lằn đêm. Anh thì thào: “Chưa! Cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để cắm cờ lên đàng hoàng rồi hãy nổ súng.” Nhưng những bóng đen ấy bỗng biến mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước mắt họ không một cờ nào in vào nền trời cả. Cường chột dạ: “Nó chơi trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đánh lạc hướng rồi. Anh cứđây, để tôi dẫn một tổ ra chỗ mô đất cao kia.”

Cường, Hải một chiến rất trẻ quê Nam Định nhanh chóng chui người vào bóng tối tiếp cận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mục tiêu. Gần đến nơi, anh bỗng dợm chân dừng lại, hạ người nằm xuống, nhìn hất lên: Trước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh hiện ba bóng đen mờ mờ đang nối nhau hàng một trườn lên đúng cái đất đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đến nơi, cái bóng trườn đầu ngó quanh một chút rồi nhanh chóng rút dao găm đào khoét lỗ cắm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hải lào phào thổi hơi nóng vào tai Cường: “Tôi hạ nhé!” Cường lắc đầu: “Nổ bây giờ dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm kinh động tất cả, cách khác.”

Nín thở chờ chocờ to bằng cái mặt bàn học sinh được cắm xong, tung ra, bay rờn rợn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như lá cờ ma trong gió đêm, Cường mới ghé sát tai từng người: “Mỗi cậu phụ trách một thằng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi lo thằng đi đầu. Bắt được một cái lưỡi để khai tháctốt nhất. Cẩn thận nhé!”

Họ chậm rãi thêm vài thước nữa, khi đã ước lượng đủ cự ly cần thiết, cả ba cùng lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đà gần như bay bốc người lên. Một cuộc vật lộn diễn ra trong bóng tối huyền hoặc. Bên cắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cờ hoàn toàn bị bất ngờ nên sức kháng cự rất thụ động, yếu ớt, chỉ loáng cái đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quật ngã. Nhưng những tay súng đã được huấn luyệnnên chúng nhanh chóng lấy lại được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bản lĩnh đánh trả quyết liệt. Đối tượng của Hải một to con. Hắn lẳng cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân hình lòng khòng của anh hết góc này sang góc khác như lẳngrơm rồi đến khi anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kiệt sức nằm ngửa sõng soài thì hắn cười khấc lên một tiếng như tiếng của con đười ươi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nắm chắc được con mồi, rút con dao Mỹ to bản giắt thắt lưng lao đến định kết liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đối thủ không cân sức bằng một nhát chém nhà nghề thì bất ngờ, cả một vốc cát trên tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hải đã kịp thời bung ra. Hắn khẽ một tiếng, ôm mặt loạng choạng, đủ để cho anh vùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dậy, xọc một đường vào lút bụng hắn. Một tiếng ặc ặc như con vật bị chọc tiết ục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên, hắn gập người gục xuống giãy đành đạch mấy cái rồi nằm im...

Cạnh đó, người lính trẻ quê xứ dệt ít may mắn hơn, bị một tay thấp đậm, vâm vam đè ngửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 siết mạnh hai bàn tay chuối mắn vào cổ. Người lính cong người quằn quại chắc chắn sẽ đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhận cái chết đau đớn nếu như khôngmột bóng đen từ đâu lao đến, nện cả cái báng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 súng AK vào giữa đỉnh đầu hắn. Chỉ nghe một tiếng vỡ khô khốc. Hắn ngật người, ngã vật ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thở những hơi cuối cùng như kẻ kéo đờm. Cái bóng đen vừa dộng báng súng ấy cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 buông rơi cây súng thõng xuống, toàn thân run bắn. Hải chạy đến, tròn mắt:

- Tú!... Sao mày lại đây?

vẫn còn ngơ ngơ như kẻ bị đớp mất hồn:

- Cái sọ người khi vỡ nghe như chum vại vỡ ấy nhỉ?

Như một sự sắp đặt của số phận, lại như một sự ngẫu nhiên khó tin, tại lỗ cắm cờ, cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vật lộn giữa Cường Quang đang diễn ra dữ dội. Cả hai lao vào nhau, ghì siết, đấm đá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẻ ngang tài ngang sức. Lúc người này nằm trên, lúc người kia nằm trên. Bắt đầu báng súng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau đó là dao găm sau nữachân tay không. Nằm phía trên người đối thủ, Cường đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhoài người rút được cán cờ, cái bóng kia lại quằn lên giật lạira sức cắm trở xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cuối cùng cờ cũng bị bung khỏi lỗ, bay đi, chìm vào đất cát. Nằm kẹt cứng dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không tài nào thoát vùng ra nổi, Quang điên giận móc trái tạc đạn cạnh sườn, cho lên miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 định cắn kíp như sẵn sàng chia đôi. Cường chồm lên giữ lại. Hai bàn tay của hai kẻ đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 địch cùng nắm trái tử thần. Một muốn ghì kíp lại, một muốn rút kíp ra. Hai đôi mắt đấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào nhau. Bất giác hắn thảng thốt nhận ra người nằm trên mình ai. Trong một khoảnh khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đãng, trái da láng đã rút kíp tuột rơi xuống đất. Quang chỉ kịp buột ra một câu hằn học: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 “Thằng Việt Cộng, hẹn gặp lại mày dưới kia!” Nói vừa dứt, trái nổ, khói bụi phủ lên cả hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân hình. Khói tan, trong ánh sáng nhập nhoạng của nền trời sắp chuyển về sáng chỉ thấy một thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hìnhtướp, máu me, giãy giụa trên mặt đất, còn cái thân hình kia bị hất văng đi đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mất.

Tiểu đội trưởng Tạ từ phía sau ào đến, ôm chầm lấy cái thân hình đó lắc mạnh, nâng lên, kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rống:

- Cường ơi... Ta thắng rồi! Cậu không thể chết được!

Hải rồi Tú cũng chạy lại. Sen đột ngột xuất hiện, giọng thất thanh:

- Cậu ấy sao rồi?

Tạ trừng mắt:

- Mày làm bây giờ mới tới, hả?

Sen làm thinh không trả lời. Tạ định nói thêm câu gì nữa nhưng dưới ánh hỏa châu chợt nhận ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một dòng máu đang chảy từ thái dương xuống ướt đẫm cổ áo của Sen, anh dừng lại.

- Xin... xin lỗi cậu! - Tạ nói.

Nằm khuất trong một bụi cỏ xác, Quang tỉnh lại. Thừa lúc, bằng chút sức lực cuối cùng, hắn quờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được cây súng nằm dưới đất, đưa lên nhằm về phía Cường định siết thì đã phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra, cậu giật cây AK trong tay Hải lao đến. Nhưng không kịp, khi sắp chạm được, chồm lên được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái bóng đó thì từ tường thành, một tràng tiểu liên cực nhanh bất thần phóng ra, quật ngã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống.

Đó là tràng đạn của viên Thiếu úy toán phó. Hắn hiện ra nhìn theo cái bóng của Quang được đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bọn nhào xuống, dìu qua mặt, tặc lưỡi:

- Đáng lẽ loạt đạn đó thuộc về mày kia Quang ạ!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mưa Đỏ, Mưa Đỏ Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Mưa Đỏ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mưa Đỏ full, Mưa Đỏ online, read Mưa Đỏ, Chu Lai Mưa Đỏ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 21 — Mưa Đỏ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc