GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 15

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ đã bước sang ngày thứ ba mươi. Ba mươi ngày là ba mươi trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đánh, ba mươi lần hết quân rồi lại thay quân, ba mươi ngày nắng vẫn đổ lửa trên đầu, ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mươi ngày xác chết vẫn rải đầy mặt đất.trước mắt còn bao nhiêu cái ba mươi ngày nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hay chỉ chịu thêm được vài ngày nữa rồi sẽ kiệt sức?

Mỗi sáng tỉnh dậy, câu hỏi ấy lại xoáy nhức vào đầu óc Cường. Tuy vậy, sao cũng đã trụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 được ba mươi ngày. Ba mươi! Một con số chất ngất đến không tin được trong cục diện quá ư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chênh lệch này, một trong những do quan trọng để đạt được con số mang tinh thần bám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trụ phi thường đó hiệu năng tuyệt vời của đường cống ngầm kia. Với bản vẽ chính xác mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tính chuyên nghiệp của Hải, lực lượng công binh của trung đoàn đã khẩn trương cho dọn dẹp, khơi đào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lại toàn bộ chiều dài đường cống và hình thành trên ba chục đề kháng chắc chắn bất ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 từ lòng đất trổ lên. Nhờ đó, đúng như Hải nhận định, hiệu suất chiến đấumật độ thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vong đã tạo nên một tỷ lệ nghịch không ngờ làm nức lòng tất cả các tay súng trong Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cổ. Tờ Reuters, lại Reuters, một tờ báo tự hào dám bám sát các tin chiến sự nhất trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hệ thống các báo phương Tây buộc phải rút một cái tít in chữ đậm:

“Lần đầu tiên phía quân lực Sài Gòn, mà cụ thể đoàncon cưng bị choáng váng bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cách đánh xuất quỷ nhập thần, lúc lúc không, khi ẩn khi hiện như những bóng ma trong nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 địa của đối phương không cách giảm bớt được thương vong...”

 

Sau lần ấy, trung đoàn ý điều Hải lên Ban tác chiến chuyên trách về toàn bộ hệ thống hầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hào phòng thủ nhưng anh xin được lại với lý do: “Ở đâu quen đấy, con người giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cái cây, cái cây bật khỏi gốc trở thành èo uột, không sức sống.” Cái cây ở đây anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 muốn nói là tiểu đội. Nghe thế, Tạ khoái lắm, vung tít chân tay: “Thấy chưa? Tiểu đội mình ngon © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chưa? Phải như một gia đình thương yêu, chia sẻ mọi điều, sống cùng sống, chết cùng chết thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thìmới không chịu đi chứ!”

Nhưng chỉ Cườnghiểu sâu xa ngọn ngành con người này. Trong một lần tâm sự, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tại sao anh luôn trở thành đối tượng tâm sự của mọi người, chắc do đôi mắt biết nghe, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 biết san sẻ luôn mở to chân thành thông cảm của anh hướng về người nói chuyện, đôi mắt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 một người viết nhạc.

- Hải à, lên trên đó khi cậu làm được nhiều việc cho anh em hơn lúi húi cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 súng dưới này. - Cường nói với bạn ngay tại mép chiến hào giữa hai trận pháo.

Hải im lặng, nhặt vu một mảnh gang còn nóng ném ra xa vào cỏ lác. Sau rồi thấy Cường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không hỏi thêmnữa, anh lại chủ động lên tiếng:

- Vậy cậu thử cắt nghĩa tại sao cậu cũng xin vào đây trong khi cậu một gia thế đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nể để cậu thể lại hoặc đi nước ngoài, như vậy, cậu sẽ cống hiến cho cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đời ngàn lần hơn chỗ cối xay thịt này?

- Mỗi người mỗi hoàn cảnh, mỗi động cơ. Động cơ của mình được thử thách, nói chính xác hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 là được hòa chung với mọi người khi đất nước giặc, lại hay đi đâu cũng cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lòng dạ không yên.

- Mình lại hoàn toàn khác, rất bình thường nhưng lại rất cần thiết, chả có cao quý cả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

- Chấp hành lệnh tổng động viên?

- Không!thợ bậc 7, mình hoàn toàn thể lại họ cũng muốn giữ mình lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Đơn giản mình xin đi chỉ là để... rửa lịch.

- Rửa lịch?... Mình không hiểu.

- lịch mình, nói theo các vị làm tổ chức vấn đề. Ông nộiđịa chủ kháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chiến bị quy oan. Bố mình một nhà khoa học nhưng đề tài nào cũng bị gác lại, buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 quá, thế bỏ tất cả về nhà uống rượu, đọc thơ. Chỉ còn mẹ mình với hai đứa em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 học rất giỏi nhà vậythi đâu cũng trượt. một đêm thức giấc, mình nghe cụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lầm rầm khấn vái trước bàn thờ gia tiên một câu nghe rợn người: “...Giá như gia đình con cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 một tấm bằng liệt như gia đình hàng xóm bên kia thì đời chồng con của con đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đến nỗi...” Thếmình bỏ tất cả xin đi.

- Đi để kiếm tấm bằng liệt sĩ? - Cường tròn mắt. - Thảo nào tớ để ý thấy cậu trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mọi tình huống, kể cả những tình huống nguy hiểm nhất cứ lao lên ầm ầm mà không nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đến sống chết cả. Giờ mới hiểu cậu đang cố đi tìm cái chết... Nhưng như vậy đáng không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Như mình biết, không một mẹ Việt Nam nào lại sẵn sàng đi đánh đổi đứa con của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 để lấy một tấm bằng liệt cả. Kể cảmẹ của cậu.

- Chưa hẳn như thế. - Hải lắc đầu cười. - Với mật độ bom đạn ở đây, chả phải kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cũng tự đến nhưng trước khi tấm bằng này, mình muốn chứng tỏ một điều lòng yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nước nghị lực làm người khôngliên quan đến thành phần lịch cả. Lòng yêu nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 là của lịch sử, của tổ tiên để lại, chả phải độc quyền của bố con thằng nào. Thì đấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đã ối thằng lý lịch con nhà nòi cách mạng đàng hoàng nhưng lại tìm cách lẩn về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sau. nếu chết thì mình sẽ chết như một con người cái đã.

Cường im lặng. Với tuổi ngoài đôi mươi lại chưa va chạm nhiều, tâm sự của Hải, anh làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thể hiểu hết, nhưng một điều anh lờ mờ nhận ra rằng, để đi vào cuộc chiến đấu này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mỗi người một góc độ riêng chứ không phải tất cả cứ bừng bừng dàn hàng ngang tiến tới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Bất giác, như một sự chia sẻ tận đáy lòng, anh đưa tay ra cầm tay bạn, siết chặt...

Nắng nóng cùng với từng đợt gió Lào khô rát, rần rật giội xuống từ sáng sớm đến sẩm chiều như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cái nắng cái gió của cả hành tinh gom tụ cả vào đây, làm cho mọi sự tróc lở lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trở nên tróc lở toang hoác hơn, đến nỗi cây cỏ cũng gục xuống, cháy sém không chịu nổi huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chi con người.cảm giác lúc này, chỉ cần một đầu tàn thuốc rơi xuống tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cả sẽ bốc cháy ngùn ngụt không thể kìm lại được.

Buổi trưa, tiếng súng tạm im, như thể cái nghiệt ngã của thiên nhiên đã đẩy lùi cái nghiệt ngã của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 súng đạn. Tất cả tiểu đội đềutrần hoặc áo lót, người mặc quần đùi, người quần lửng, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lại cố gắng chịu đựng chiếc quần dài dính nhằng bết bát nhưng cái thân thể nhếnh nháng mồ hôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đỏ nhưchọi vẫn nóng hầm hập như muốn bốc khói. Mặt mày ai nấy đều hốc hác, sạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đen, phờ phạc, đầu tóc xù, già hẳn đi đến nỗi lúc phì cười không còn nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ra nhau nữa. Không một bóng lá, càng không một bóng mây, họ tìm những góc khuất nắng nhất ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thu lu, im lặng trong tiếng ruồi nhặng bay u u như tiếng trực thăng vọng đến từ nơi xa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Trừ và một vài chiến sĩ trẻ mới bổ sung, ngoài ra ai nấy đều râu ria tua tủa, đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 biệt bộ râu quai nón của Tạ đâm ra xanh rì, dữ tợn.

Anh đang gãi tung đầu:

- Cứ thế này nửa đêm về, khi chó sủa nhặng, vợ con cũng khóc thét tưởng thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 điên nào xông vào nhà.

- Không! - vẫn giữ được cái chất hồn nhiên ban đầu. - Không giống điên giống ông Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Phi thét đổ cầu Trường Bản trong truyện Tam quốc chí hồi nhà em đọc trộm được của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ông nội.

- Tam quốc à? Cu con còn nhớ hết không? Nhớ, mỗi tối trước khi đi ngủ sẽ kể lại cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tiểu đội nghe một chương để cho đầu óc đỡ rão, khét lẹt đi, thù lao hậu hĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 được miễn gác, được chưa?

Bình vổ từ nãy cứ mải nhìn Tiểu đội trưởng lúc này mới chêm vào:

- Cánh điện ảnh họ mù chứ nếu không họ chọn anh làm vai tướng cướp trên sa mạc thì chả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đại tài tử Hollywood hay Moscow nào sánh tày.

Tạ cười hiền khô, càng gãi tung đầu:

- Này, đừng đùa! Hồi nhà, đám đàncon gái nó chết mê chết mệt cái vẻ tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cướp của tao đấy.

Ngồi gần cửa hầm, Cường đang đăm đắm lia ngòi bút vào cuốn sổ nhăn nheo đặt trên nắp thùng đạn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đôi mắt hốc hõm đã xuất hiện vài nét nhăn chân chim của anh thỉnh thoảng lại ngước nhìn lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bầu trời vẩn đục như đang chú mục đón đợi một âm thanhhồ nào đó sắp văng vẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tới.

Hải gù, dạo này ngoài chuyện đánh giặc vẫn lợm nhưng đã vẻ hòa đồng với mọi người hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rón rén đến gần nhìn vào cuốn sổ đang mở rộng trên đùi Cường thì thấy dày đặc những nốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 son phe nghiêng nghiêng viết vội, anh rụt cổ lắc đầu định nói một câu đó tếu táo nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Bình đã nhanh tay kéo lại:

- Im! Để cậu ấy mơ mộng một chút. Còn mộng được còn khát sống. Những lúc như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 này, không biết mơ mộng, không còn chút lãng mạn nào dễ tự sát lắm, ông hiểu chưa?

- Đếch hiểu! Dân văn nghệ ăn nói phức tạp bỏ mẹ! - Hải nói bỏ đi về chỗ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mình.

Góc kia, Tạ đang nhúng cái đầuxù, cứng queo, cháy nắng của mình vào một chiếcsắt đựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đầy nước đục ngầu rồi chợt lên:

- Rận! Một đoàn quân rận chúng mày ơi!

Mọi người xúm lại: Trong lòng nước đang lổn nhổn những chấm đen di động, đảo lên đảo xuống, tan ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hợp vào, lúc ngoăn ngoắt, lúc lờ đờ. Tạ trừng mắt nhìn xuống đó rồi ngẩng lên, hét:

- Thằng nào trả tao cái kéo đây. Thằng Bình, hôm rồi mày mượn kéo để xén giấy vẽ vời cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gì, trả chưa?

Bình lục trong ba lấy ra cây kéo đã cùn nhụt, sét gỉ. Tạ vội vồ lấy rồi trước con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mắt kinh ngạc của mọi người, bất thần đưa lên tóc cắt lấy cắt để, chỗ phải nhay, dứt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Tóc rơi lả tả như những sợi kẽm gai vừa bị kìm quân dụng xén vào. Chỉ thoáng sau, cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đầu anh đã trở nên lem nhem, hốc hõm, chỗ trắng chỗ đen như quả đồi vừa bị bom Napal © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thiêu rụi. Với vẻ ngô nghê khác lạ, Tạ vừa xoa đầu vừa nhe răng:

- Mẹ, thếcác con thân yêu của bố hết chỗ ẩn nấp để hành hạ bố đêm ngày nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhé! Há!

Cái cười khoái trá đầy vẻ đắc thắng ấy như một dây chuyền nổ, không ai bảo ai, tất cả hào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hứng làm theo người chỉ huy. Người tự cắt, người nhờ bạn cắt hộ, cây kéo mặc sức tung hoành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 kêu rốp rốp như tiếng rao thịt khô trong đêm đông Nội. Tóc rơi như mưa, tóc bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ra khỏi cửa hầm, bay rối rít vào nắng, để lại những cái đầu trắng xác, nham nhở vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sót lại những chấm đen tuyệt vọng qua lại.

Ngoài kia, không gian vẫn im ắng. Trừ một người ngồi ôm súng canh chừng, tất cảgật vào giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngủ trưa. Ngủ vài phút thôi, thế là đủ tỉnh táo để chơi nhau đến sẩm chiều. Ngủ mỗi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mỗi kiểu, chỉ có thể kiểu Thành cổ, ngủ đứng, ngủ ngồi, ngủ nghiêng, ngủ gục, ngủ chéo, ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sấp, mụ mị như hôn mê, súng đạn vẫn lỉnh kỉnh đeo quanh mình.

Bình vổ cũng đã buồn ngủ lắm rồi, hai mắt díp lại, lát lát lại nhấp nháy như cái kẻ bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lông quặm mãn tính, nhưng trước các dáng ngủ tội tình, pha chút lang bạt mang đặc thù Thành cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 của đồng đội kia, anh lại cố mở mắt, nói vóng lên với cậu chiến sĩ ngồi trên thân cây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cụt ngọn:

- Xuống ngáo chút đi, anh gác cho!

Cậu kia tụt xuống, biến nhanh vào ngách hầm. Còn Bình lại lôi tệp giấy trong bara, đặt lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đùi huơ tay vẽ ngoay ngoáy những dáng ngủ kỳ quặctội tình của đồng đội. Câu thơ tráng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khí ngày nào còn đi học chợt vang lên trong đầu anh: “Anh bạn dãi dầu không bước nữa / © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Gục lên súngngủ quên đời...” Rồi anh ngủ thật, ngủ phát ra tiếng ngáy đàng hoàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cây viết rơi sang bên...

Chính khi đó, một mũi Hắc Báo do Quang chỉ huy bắt đầu nhô ra khỏi lùm bụi, gờ tường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đất, hố rãnh như từ địa ngục nhô lên. Đã tốp táo bạo vượt qua được những đoạn tường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thành sụt lở lừ lừ tiến lại với lưỡi lê bắt nắng đỏnhư lưỡi rắn trên tay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Thực ra Quang không thích đánh cái kiểu cắn trộm thế này. Biệt động nức tiếng can tràng bạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tử phải lén lút luồn vào giấc ngủ của địch quân như cái đám địa phương quân đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thì kém, ăn nhậu gái gú thì giỏi kia hèn lắm. Nhưng thật ra còn biết đánh cách nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khi đã hàng trăm trận chơi vỗ mặt rồi, lại vượt trội về quân số, phi pháo, hỏa lực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xe bọc thép ăn thua đâu. Nói giỡn, nếu họ (quân Giải phóng) yểm trợ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bên này, kể cả cánh thủy quân lục chiến kiêu binh tham dự vào thì chắc không chịu nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ba ngày. Chỉ ba ngày cha con ôm đầu máu rút sạch. Một cảm giác nể phục ngấm ngầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhoi lên trong đầu Quang. Chả thế họ đã làm cho bọn Mẽo, những thằng tự vỗ ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đệ nhất uy dũng thiên hạ phải tìm đường cút xéo như con chó cụp đuôi để bảo toàn cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thanh danh đã uế nhục của mình. Quang, hắn cũng đếch thúcuộc chơi này, thậm chí chán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngấy nhưng đã trót mang cái phù hiệu con hổ nhe nanh cắn vào cuộc đời nên cũng không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 làm ô danh nó. Vả lại, lẽ điều này chỉ thằng toán phó đểu độc biết được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đó hắn muốn mọi việc sớm kết thúc để còn làm một việc khác hệ trọng hơn, cái việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đi tìmgái nét đẹp liêu trai đã không thôi ám ảnh vào cái đầu rất đỗi đa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tình của hắn dòng họ truyền cho kia. Hồng... Hình như ấy tên Hồng thì phải? Chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vậy hắn xung phong có mặt trong mũi nhọn đánh ban trưa, đánh vào cái khoảnh khắc bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngờ nhất của đối phương này.

Quang vằng mạnh mái tóc cho mọi suy nghĩ mung lung thoát ra khỏi đầu cái gờ thông hào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xì, tơi vụn của đối phương đã hiện ra ngay trước mắt kia rồi. Chỉ còn mười lăm thước... mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hai thước... mười thước nữa là... Hắn đưa nòng cây M72, loại súng chỉ bắn một viên, bắn xong vất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nòng, sức công phá hầm hào kinh khủng, lên vai sẵn sàng nhảy cò... Bên cạnh hắn, các nòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 súng cực nhanh, những trái tạc đạn, thủ pháo mang nhãn hiệu USA, Lai láng cảo cũng được đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lên miệng chuẩn bị cắn chốt. Chỉ một lát nữa thôi, theo lệnh hắn, cả khu hầm kia sẽ tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 biến trong những thây người bị vùi lấp, gãy gập...

điều ghê gớm ấy sẽ nhỡn tiền xảy ra nếu như Bình không bất chợt choàng tỉnh, nói đúng hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cây bút sắt trên tay anh nếu lần thứ hai không tuột rơi xuống miếng tôn nằm dưới chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 kêu cái coong làm anh choàng tỉnh. Một cái nón sắtmột khuôn mặt dữ tợn có đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trắng dã đập mạnh vào mắt anh. “Lính...” Anh thét lạc giọng. Tiếng thét chưa dứt thì trái đạn M72 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 từ tay Quang bay ra nhưng chỉ sượt qua vai anh, xuyên thẳng vào ngực một chiến vừa nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ra khỏi hầmphía sau. Người lính này biến mất trong quầng lửa, chỉ thấy còn một cánh tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 văng lên không trung rồi rơi xuống đất, im lịm... Ngay lập tức, tại bờ hào, như guồng máy đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 được lập trình, cũng như một bản năng tự vệ đã thành thói quen, bản chất, tất cả các nòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 súng của tiểu đội đều kịp thời rung lên.

Tạ ôm cây trung liên RPD đứng ngay trên miệng hào, đầu trọc lốc, nghiến răng:

- Các bố mày ngủ một phút cũng không yên à? - Rồi chạng chân, ngửa người siết hết băng đạn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Bên cạnh anh, Hải lẩm bẩm:

- Lần tấn công thứ mười trong ngày!

Bị bật lại bất ngờ, cánh Hắc Báo hơi chững lại giây lát rồi tiếp tục trò chơi tập kích quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 liệt hơn. Thiếu úy Quang cũng đứng thẳng dậy, nẻ cả băng M16 nổ giòn như bắp rang vào các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cửa hầm cũng nghiến răng thét lớn:

- Các anh em! Dịp may đã đến, các anh em xông lên cho chúng biết thế nào đội quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Hắc Báo đi!

Với khoảng cách chỉ còn trên dưới mười thước, xông lên tức đánh giáp cà.

Trận đánh giáp lần đầu tiên diễn ra nơi Thành cổ. Cả khu Thành chang chói nắng bỗng trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thành một đài khốc liệt cho các đấu thư hùng. Trong khói bụi mịt, chỉ còn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 những thân người mờ mờ lao vào nhau, những báng súng dộng xuống, những đường lê xuyên thẳng, cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 những lưỡi cuốc, lưỡi xẻng rít lên vù, những thân người tung lên, những cái đầu ngã rụi... Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56điều bên tấn công thì áo quần, mãng nai nịt đầy đủ, còn bên phòng ngự lại chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gì, trần, quần đùi, tóc trụi, gầy gò, râu ria như một cánh quân sơn cước vừa từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rừng xanh kéo xuống.

Tại cửa hầm tiểu đội, lực lượng chênh lệch, gần như một phải chọi ba. Họ đánh bằng tất cả những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thể được trong tầm tay: lưỡi lê, báng súng, gậy gộc, cuốc xẻng, gạch đá, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bằng cả tay không. Bản năng tồn tại khiến họ bỗng trở nên dũng mãnh khác thường. Tiểu đội trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Tạ với cái dáng đô vật cửa đình vừa tả xung hữu đột vừa thét lác chỉ huy bít chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 này, mở chỗ kia, luôn mồm váng tục. Tiểu đội phó Sen lại khác hẳn, donghề đặc công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nên những đánh bằng dao găm anh đưa ra thật ngọtchính xác, không thừa một động tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nào. Hải gù, Bình vổ làm thành cặp đôi chắc nịch tựa lưng vào nhau, che đỡ cho nhau hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hết thằng này đến thằng khác. Tại một khoảng trống, Cường bị đánh bung hếtkhí, không một tấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sắt trong tay, còn một chút miếng nghề nhớ được hồi học ở đường Vovinam, anh xoay người làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đá liên hoàn vào giữa ngực, giữa mặt tốp rằn ri đang bâu quanh mình. Với con mắt sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rực, thân hình săn rắn như chão rừng, nét mặt kiên nghị như tượng đúc, các ngón đòn của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ra khá đẹp, như một màn biểu diễn Kungfu trên màn ảnh Hồng Kông đang phát rộng rãi hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hết các rạp chiếu phim gần đây. Hình ảnh anh đẹp và oai hùng đến nỗi Quang, viên chỉ huy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Hắc Báo đang đâm chém điên loạn gần đấy cũng không thể không đưa mắt nhìn sang... Nhìn sang cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cái tình huống đã khiến cho hắn không thể không kinh ngạcsau đó còn lại rất lâu trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tâm tưởng, đólúc con người chão rừng kia đã đè nghiến được một lính to khỏe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 của hắn xuống đất, cáilính vừa phóng một đường khá ngọt vào chính bả vai anh ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hòn đá nặng nề sắc cạnh trên tay chỉ còn làm nốt cái động tác cuối cùngnện thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 một đường nện hận thù xuống mảng thái dương đang đập thoi thóp kia xong nhưng không hiểu sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bàn tay ấy lại chợt dừng, kèm theo câu nói gằn vào tai gã: “Mày không đáng phải chết thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 này. Cút đi!” Gã lính của hắn ngơ ngác rồi vùng dậy chạy biến về phía sau...

Trong ngách hầm, trước những cú hạ sát man rợ như từ tiền kiếp sống lại, sợ quá, cứ nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 úp mặt xuống đất, mông vổng lên như chú đà điểu đang muốn nhủi sâu đầu vào gạch đá. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tên lính nhìn thấy, hắn nhao đến găm mũi súng vào lưng cậu định siết thì bỗng bật ngửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bởi một viên đá từ trên tay Cường, chính cái viên đá lúc nãy anh giơ lên không hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xuống, bay tới, vút thẳng vào trán. Tên lính bật ngửa, co giật một chập rồi nằm im. Thoát chết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngơ ngác ngồi dậy không hiểu chuyện đã xảy ra. Bất chợt một tên khác bặm trợn, to © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cao hơn xốc lưỡi lao tới. Cậu hoảng hồn vùng dậy chạy tót vào lòng hầm, nấp sau một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tảng tông, rồi tiện cây súng trên tay, cứ thế nhắm mắt nhắm mũiđạn tứ tung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 về phía trước.

Những tràng đạn hoảng loạn của kết hợp với những tràng đạn chi viện đúng lúc của tiểu đội bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 từ phía trái động sang đã phần nào đẩy lui được đội hình tập kích của đối phương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đó, bị phản đòn quyết liệt, đối phương vỡ từng mảng rồi thoáng cái, như lúc đến, những bóng rằn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ri đột ngột biến mất bên kia tường thành, khuất lấp vào cây cỏ.

Người rút cuối cùng Quang. Trước khi nhảy sang bên kia tường, hắn còn ngoái cổ, đưa đôi mắt sục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sạo lại phía sau như muốn tìm một cáiđó. cái hắn muốn tìm chính khuôn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Cường. Hai ánh mắt đấu vào nhau, chớp sáng như hai vằn lửa rồi cười nhạt một tiếng, hắn quăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mình như một chú vượn xám bị vấy máu khắp người biến mất bên kia tường.

Tất cả chỉ diễn ra chóng vánhmười hai phút. Mọi sự lại trở về vẻ ắng lặng ban đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 như tất cả chuyện vừa rồi chỉ là một trò đùa dai không thật nếu như xung quanh, phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trước, đằng sau không la liệt những thây người của cả hai bên gục ngã với đủ các© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thế kỳ dị trong vũng máu, kể cả những người đang đớn đau, rung giật...

Bình vổ chấp chới mắt nhìn ra. Lần đầu tiên thấy anh thoắt rùng mình. Nắng từ trên cao vẫn giội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xuống, biến màu đỏ của máu thành màu đen của hắc ín, cả màu đen của đám ruồi nhặng tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 quái chỉ chờ thếtừ các lùm bụi vội bay ra bu kín các hốc mắt hốc mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tử thi chắc không một họa tài hoa nào thể hình dung ra nếu không tận mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhìn thấy, tả thực hay siêu hình.

Liền đó, những tiếng ì ì nặng nề của phi phản lực rền lên. Nhiều tiếng rít từ pháo hạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dội về. Cả khu thành tiếp tục chìm trong những tiếng nổ giận dữ, những tiếng nổ hủy diệt như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 muốn vùi lấp, muốn xóa đi, dọn dẹp đi những tấm thân chiến bại đang nằm ngổn ngang, trơ khấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giữa nắng trời. Chúng đâu biết rằng, bằng sự lau chùi đó, chúng đã hất tung, nát những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thi thể bẽ bàng kia một lần nữa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mưa Đỏ, Mưa Đỏ Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Mưa Đỏ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mưa Đỏ full, Mưa Đỏ online, read Mưa Đỏ, Chu Lai Mưa Đỏ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 15 — Mưa Đỏ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc