GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 96

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ninh Mông cảm giác mình như đang che giấu mộtmật nhỏ,rất sợ sẽ xảy ra rắc rối. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

xoa xoa má, hơi nóng đã giảm xuống một chút.

Ninh Mông thở phào nhẹ nhõm, mở khóa di động lần nữa, bên trênmột hàng chữ đơn giản lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt mắt đập vào mắt cô.

Đơn giản thôi, đừng làm quá, đi hôn trộm anh ta một cái, nếu cảm thấy vừa căng thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa vui vẻ thì đấy chính là thích.】

Hôn trộm?

vẻ tốt hơn nhiều so với việc lên giường đấy.

Ninh Mông suy nghĩ một lát, bây giờnói thích Thời Thích thì trong lòng tự muốn phản bác chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình, nói không thích lại cảm thấy kỳ quái, xoắn xuýt hết lên với nhau.

lẽ nên thử một lần.

sao lúc trước cũng từng bị anh hôn rồi, hôn trộm một cái không mấtcả, nếu kiểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tra ra được không phải là càng tốt sao.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Ninh Mông từ mây chuyển thành nắng, trong lòng như được thả lỏng, cảm giác bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vấn đề nặng nề này đè ép cũng dần biến mất.

Hai người giấy nhỏ còn di chuyển trên bàn.

Cô đi qua, dùng ngón tay chọc chọc, dịu dàng hỏi: “Tiểu Hồng Tiểu Lục, các em còn nhớ chị không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tiểu Hồng nhìn chằm chằm, Ninh Mông hiện lên cảm giác mình nhìn thấy được sự của nó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tiểu Lục liền hoạt bát hơn, mặc váy nhỏ chạy vội đến gần tay cô, dùng sức vừa ôm vừa cọ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cọ.

Nếu thể nói chuyện e rằng bây giờ đã kích động hét lên.

Trái tim Ninh Mông như nhũn ra, nhấc haingười giấy giống nhau lên, chơi cùng bọn chúng một lát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Nếu chị rảnh sẽ đến thăm các em.”

Người giấy nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.

Tiểu Lục lại ôm lấy ngón taylắc đầu, túm chặt không cho đi rồi đi vong quanh bàn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Ninh Mông buông ra, “Bây giờ chị việc rồi.”

thể nghe hiểu tiếng người, lúc này mới lưu luyến buông ra, đáng thương vô cùng nhìn cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn nhìn đến mức tim phải mềm nhũn.

Ninh Mông chạy nhanh xuống lầu, sợ mình chỉ cần thêm lát nữa sẽ bị người giấy nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữ lại, đúng quá đáng yêu.

Mười một năm trôi qua, bọn chúng không hề thay đổi chút nào.

Sau khi xuống lầu, Ninh Mông nhìn thấy Lập Xuân đang chăm sóc hoa cỏ trong sân,đợi một lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi mới hỏi: “Bây giờ Thời Thích bận không?”

nhớ tới nhiệm vụ, cùng gian khổ của mình đấy.

Lập Xuân vội ngừng tay, xoay người nói với cô: “Cậu Thích đang bên ngoài, Ninh muốn qua đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?”

Ninh Mông gật đầu, “Nếu anh ấy không bận.”

Nếu việc bận thìsẽ không đi qua quấy rầy.

Lập Xuân mỉm cười, vội vàng nói: “Chắc chắn không bận, không bận, cứ để Lập Xuân cử người đưa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua đó.”

Ninh Mông ngoan ngoãn nói lời cảm tạ: “Cảm ơn.”

Lập Xuân càng nhìn càng thích, gái nhỏ này tính nết đúng dịu dàng, rất xứng đôi với cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ Thích, mềm mại ôn nhu.

ấy chạy ra ngoài gọi một người.

Mắt Ninh Mông rất tinh, nhận ra ngay người em trai mặc vest đen lần trước, khá nhanh nhẹn.

Lập Xuân nói: “Để anh ta đưa đi nhé.”

Ninh Mông không từ chối từ, ngồi lên chiếc xe đã được chuẩn bị.

Người mặc vest đen không thích nói chuyện, cả quãng đường đi từ khu đô thị sầm uất tới nơi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn nhà cao tầng đều rất yên tĩnh.

Ninh Mông càng lúc càng thấy lạ.

Không phải là định đưa mình đến nơi nào đó để giết người phanh xác đấy chứ?

lén hỏi hệ thống: “Hệ thống hệ thống, ta còn an toàn không? Đâynơi quỷ quái vậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sao không thấy bóng người nào?”

Hệ thống uể oải nói: “Cô rất an toàn, cùng an toàn. Cái này đáng lẽphải biết…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

còn chưa nói xong, Ninh Mông đã nhìn ra được đây là nơi nào, kinh ngạc nói: “Sao lại tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây?”

Cô có ấn tượng sâu về nơi này, đây chính con đường từng nhìn thấy trong video cách đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không lâu, khung cảnh xung quanh giống nhau như đúc.

Hệ thống nói: “Đúng rồi, chính chỗ đó.”

Giọng điệu hân hoan của nó khiến Ninh Mông muốn cầm gậy đập cho một trận?

Nghĩ đến sự kỳ lạ của đoạn đường này, da đầu dại đi.

Tuy bây giờ hệ thống năng lực, nhưng Ninh Mông cũng không dám đến gần mấy nơi xảy ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạ thế này, vậyhôm nay lạitình đến đây.

Vụ án của Lục Vũ Kỳ Nguyệt Như cô còn nhớ ràng, tuy giờ không phải ban đêm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng ban ngày cũng kinh khủng lắm đấy.

không nhịn được cất điện thoại vào túi, quyết định cả ngày nay sẽ không chơi di động, không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một kẻ ngốc.

Người mặc vest đen cung kính đáp: “Cậu Thích đang đây.”

Hắn ta chỉ đến đây theo lệnh thôi.

Ninh Mông thở dài, nói: “Tôi đứng đây được rồi, nếu anh việc bận thì cứ về trước đi.”

Người kia cũng coi nhưquen biết cô, không giấu giếm nói: “Trách nhiệm của tôi đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô.”

So với những người khác, công việc của hắn nói nhẹ nhàng thì nhẹ nhàng thật, nói vất vả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cũng rất vất vả, bởi vì nếu Ninh xảy ra chuyện, hắn sẽ phải chịu tội theo.

Nhưng hắn cam tâm tình nguyện làm việc cho cậu chủ Thích.

Ninh Mông nghe hắn nói như vậy cũng mặc kệ, quay đầu nhìn về hướng cách đó không xa.

Đã hơn một tuần kể từ khi vụ việc xảy ra, đoạn đường đây đã bị phong tỏa, xung quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hẻo lánh ít người, mấy người đứng trong nơi đã bị cảnh sát dán giấy niêm phong.

Ninh Mông liếc mắt một cái đã thấy được Thời Thích đầu tiên, anh đứng đó giống như hạc giữa bầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gà, dáng người thon dài, thần thái tuấn tú.

Không đợi làm gì Thời Thích đã nhìn về phía này, vẫy vẫy tay vớinói: “Đến đây.”

Hai người cách nhau khá xa, Ninh Mông nhìn khẩu hình của anh, bên tai vẫn còn vang lên giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh nói chuyện..

Ninh Mông không nhịn được nghĩ tới mục đích của mình rồi bắt đầu do dự, cuối cùngcắn chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 răng nhấc chân đi sang bên kia.

Người bên trong không ai ngăn cản.

Lúc đi đến giữa trung tâm, vết màu đỏ sậm trên mặt đất càng hơn.

Gần đó 3 người đang đang cầm dụng cụ độ chính xác cao kiểm tra, nét mặt của ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng hết sức nghiêm túc, ngoại trừ Thời Thích.

Vừa thấy dáng vẻ bình bĩnh của anh, Ninh Mông cảm thấy an toàn cùng, đó loại cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.

“Không sợ à?” Thời Thích hỏi.

Đương nhiên Ninh Mông không thể nói không muốn, nói đúng hơn không mong đợi việc phải đến đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả lời:

“Dù sao thì anh cũng đây mà.”

thuận miệng trả lời một câu.

Nhiều năm trôi qua, đã thói quen mỗi lần gặp việc lớn đều Thời Thích bên cạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chochết thì trong lòng cũng không quá sợ hãi.

Thời Thích rất hài lòng, trong mắt lấp lánh ánh sáng.

Ninh Mông liếc nhìn mấy người trung niên vẫn đang phân tích, thì thầm hỏi: “Thế… Đã tìm ra hung thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa?”

Thời Thích nói: “Vẫn đang đợi.”

Ninh Mông nhìn một lát nhưng không nói thêm nữa.

Trong giai đoạn này,tuân thủ nguyên tắc ít nói ít làm, điều này sẽ làm giảm bớt sự xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện của các sự kiện phát sinh.

người đàn ông đột nhiên hỏi: “Tìm được chưa?”

Một người khác cũng hỏi theo: “Mấy người loay hoay nửa ngày rồi, bây giờ vẫn chưa kết quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?”

Vừa nói xong, một nhân viên kiểm tra bên kia liền đứng lên, sắc mặt khó coi báo cáo: “Không phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện ra hết, giống y hệt lúc trước.”

Vụ án xảy ra đã quá lâu lại khôngbất kỳ manh mối nào, video hữu ích duy nhất còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuất hiện việc kỳ quái, vốn không thu được chút tin tức nàoích.

Ngay cả điện thoại của Lục Kỳ và Lý Nguyệt Như bọn họ đã xemsố lần, thiếu chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa đưa điện thoại đến xưởng sửa chữa để kiểm tra rồi.

thể nói không chút đầu mối.

Lúc người phía trên mời người thanh niên đứng bên cạnh, bọn họ đều thấy nghi ngờ, giờ vẫn đang chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu ta đưa ra lời giải đáp xác đáng đây.

Thời Thích dường như không nghe thấy hắn nói, cúi đầu trò chuyện cùng Ninh Mông: “Tối nay một nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hàng đồ ăn rất ngon, em muốn đi không?”

Đồ ăn ngon sao?

Mắt Ninh Mông sáng rực lên, “Đi đi đi.”

Bây giờ chỉ đồ ăn ngon mới đánh thức được linh hồn của thôi.

Thời Thích nở nụ cười hờ hững lại cùng hào hoa xinh đẹp, mấy người cạnh đều ngạc nhiên, cúi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu dời tầm mắt qua chỗ khác.

Anh nhìn về phía người đàn ông trung niên bụng bia bên cạnh, đối phương hoàn toàn không biết cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Trình Tiên Vi.”

“Trình?” Ninh Mông đột nhiên tỉnh ngộ.

Đây tổng giám đốc của nhà họ Trình đã mua khu đất kia Thời Thích từng nhắc đến, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quầng thâm dưới mắt ông ta thì biết chắc mấy đêm gần đây ngủ không ngon rồi.

Lúc trước đã tra qua giá của khu đất được đấu giá này, giá đất Yến Kinh bây giờ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấp, nơi này được bán đấu giá hơn 1 tỷ nhân dân tệ, nhà họ Trình chỉ cần chờ xây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt quảng trường và công viên trò chơi rồi ngồi thu lãiđược.

(*) 1 tỷ nhân dân tệ xấp xỉ khoảng hơn 3 nghìn tỷ vnđ

Ai biết lại xảy ra việc này, nếu giải quyết không tốt sẽ mất toi 1 tỷ rồi, cho nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ Trình giàu cỡ nào thì đây cũng máu đầu quả tim, bị cắt đi đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết người mất.

Ninh Mông mới nghĩ một lúc bên kia đã cãi nhau rồi.

Trình Tiên Vi tức giận, “Sao lại thế này, tôi trả nhiều tiền như thế để mời các anh tới kiểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tra, sao vẫn chưa tra ra được cái gì? Vậy tôi đây còn trả lương làm nữa?”

Ba người bị ông ta mắng cúi đầu không nói lời nào.

Trình Tiên Vi tức nhưng không xả ra được, trong lòng cùng buồn bực nhưng chưa từ bỏ hy vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi thêm lần nữa: “Ngay cả một cũng không tìm ra?”

Ba người nhìn đối phương, lại liếc vết máu trên mặt đất, cuối cùng vẫn lắc đầu, “Anh Trình, thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không có.”

Trình Tiên Vi không nhịn được đá một cước, mắng: “Cút ** đi, muốn hại nhà họ Trình chúng tôi hả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cửa đâu!”

Ông ta quay đầu, nhìn nét mặt bình tĩnh của Thời Thích, cảm thấy ephải nhờ anh rồi, vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàng tiến lên, “Cậu Thích, cậu xem chỗ này…”

Còn chưa kịp nói xong ông ta liền chú ý tới gái nhỏ nhắn xinh xắn bên cạnh, cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể tin được: Cậu ta thế lại thích kiểu như vậy, đúng không bình thường.

Yến Kinh này ai không biết Thời Thích không gần nữ sắc, hơn nữa cảm xúc hay thay đổi, âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 u khó dò, thường ngày có thể nghe được anh nói một câu đã không dễ dàng rồi, càng đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói đến việc anh cho người khác sắc mặt tốt.

ràng vừa rồi Trình Tiên Vi trông thấy anh cười với cô gái bên cạnh một cái.

Vừa nhìn đã dọa ông ta sợ chết khiếp, vào nghề bao nhiêu năm rồi nhưng ông vẫn chưa bao giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe nói Thời Thích từng cười, mọi người bên ngoài cũng chưa bao giờ thấy.

Ninh Mông lễ phép nói: “Xin chào, ngài Trình.”

Trình Tiên Vi lấy lại tinh thần từ mấy suy nghĩ lung tung, cười hỏi: “Mỹ nhân xinh đẹp này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn gái của cậu Thích à?”

Câu hỏi này khiến Ninh Mông lúng túng,đang định trả lời thì Thời Thích đã đã lên tiếng.

“Vợ của tôi.”

*****

Về sau đều nói như vậy.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 96 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc