GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 105

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Nói như vậy thì cũng không phảikhông thể.” Tiếng anh Lương vang lên lần nữa, Ninh Mông cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe thấy câu nói tiếp theo, “Tôi sẽ chú ý.”

Cách một lát lại nghe được cái tên Cố Nam Tây làm chút hoảng hốt.

Đến giờ cô vẫn còn nhớ trong hồ bơi lần đó, Cố Nam Tây không hề do dự cầm dao đâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào, không nói thêm, càng không bất cảm xúc hối hận nào.

Ninh Mông không biết mình nên nói cái gì.

Trong phòng vẫn vang lên tiếng anh Lương: “Được.”

Lời anh ta vừa nói giọng điệu của Thời Thích đều giống nhau, không thăng trầm, dường như hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người chỉ đang nói chuyện với nhau về một việc rất bình thường.

“Một khi đã như vậy thì ngừng lại thôi.” Anh Lương nói. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Ngừng? Ninh Mông sửng sốt, ngừng cái gì? tự hỏi ngừng dùng thuốc chăng?

Nếungười khác lẽ sẽ hỏi thêm một câu, nhưng nghĩ đến Cố Nam Tây liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tâm trạng đi truy hỏi.

Tất cả những gì phải chịu đựng trong cơ thể Mạnh Ninh khiến hận Cố Nam Tây, càng chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn đến cuối cùngbị gi ết chết, hỏi nữa thì chínhđồ ngốc rồi.

Ninh Mông không nghe tiếp, tuy vẫn cảm thấyđiểm kì lạ, nhưng chỉ đứng cửa phòng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút rồi rời đi luôn.

Bằng tai mắt của người thông minh, bọn họ đương nhiênthể nghe được tiếng bước chân rời đi.

Anh Lương hơi cúi đầu, ánh mắt dừng bàn tay đang đặt trên bàn, trong lòng suy nghĩ hết lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này tới lần khác, đại khái đã đưa ra được kết luận.

Bảy năm trước, anh ta bị cậu Thích tìm được, rồi tiếp nhận Cố Nam Tây.

Anh ta nổi tiếng với việc tra tấn người, Cố Nam Tây đã chịu đựng trong tay anh ta không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian ngắn, bảy năm qua, mỗi lần Thời Thích sẽ truyền cho anh ta một ít mệnh lệnh.

Cứ cách một khoảng thời gian, anh ta sẽ đến biệt thự báo cáo một số tình huống cụ thể, hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa hằng ngày sẽ gửi tin tức liên quan tới đây.

Cách đây không lâu, đột nhiên Thời Thích đưa ra một mệnh lệnh mới, không từ từ như lúc trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm giác đánh nhanh thắng nhanh.

Thời Thích rấtcác bước tiến triển, sao lại có thể hỏi lại một cách trắng trợn như vậy.

Enói cho phu nhân bên ngoài nghe đi.

Anh Lương không biết Cố Nam Tây rốt cuộc đã làm cái gì, nhưng hiển nhiên sự việc rất nghiêm trọng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn nữa còn liên quan tới phu nhân, mới thể khiến cho Thời Thích tàn nhẫn đến mức độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy.

“Anh cứ tự xửtheo ý mình đi.”

“Vâng, tôi biết rồi.” Anh Lương gật đầu, định đứng dậy rời khỏi thư phòng.

Thời Thích gọi anh ta, thờ ơ nói: “Nếu vợ tôi hỏi anh chuyện gì, anh hẳn biết cái gì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên nói, cái không nên nói.”

“Cái này tôi biết rồi.”

Cửa thư phòng lại mở ra rồi đóng lại lần nữa, Thời Thích tựa lưng vào ghế ngồi, ngón tay gập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại lên mặt bàn, phát ra thanh âm nặng nề.

quả nhiên không làm anh thất vọng.

Trở lại ngôi nhà nhỏ, Ninh Mông chuẩn bị mang con chồn lên lầu.

Bây giờ trong nhà chỉ hai người là Lập Xuân không tính mấy người mặc vest đen bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài, hằng ngày trong sân yên tĩnh, thi thoảng lại truyền tới tiếng động vật kêu.

Lập Xuân vẫn nuôi gà ở đó.

Ninh Mông sợ chồn thấykhông được ăn lại càng đau lòng, không dám đưa nó sang bên kia, đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa thẳng lên trên lầu.

Lập Xuân vừa khéo đi ra, đứng cửa chỗ cầu thang gọi cô, hỏi: “Buổi tối phu nhân muốn ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không? Hay vẫn do Lập Xuân tự quyết định?”

Ninh Mông nghĩ nghĩ, trả lời: “Cô tự quyết đi.”

Lập Xuân gật đầu.

ấy nhìn dưới chân Ninh Mông, cười cười, rời khỏi phòng khách.

Tiểu Hoàng cũng coi như cô ấy nhìn lớn lên, không hiểu sao bây giờ lại thích phu nhân như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, việc nằm ngoài dự kiến nhưng khiến thấy yên tâm.

Điều này cho thấy nhân phẩm của phu nhân tương đối tốt.

Con chồn hưng phấn vòng xung quanh bắp chân Ninh Mông, giờ thân thể không chỉ lớn hơn một vòng, bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lông tuy không còn mềm mại như hồi còn nhưng sờ vào vẫn rất thoải mái.

“Nên gọi mày Đại Hoàng rồi.” ngồi xổm xuống xoa xoa đầu nó, “Mày có thích cái tên này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?”

Giờ con chồn đã lớn đến mức ôm không nổi, chỉ thể để tự đi thôi.

Nghe thấy tên mới của mình vui vẻ lắm, kêu vài tiếng, hai cái chân trước ôm lấy chân cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu gác trên cẳng chân tỏ vẻ ngái ngủ.

Ninh Mông bị con chồn dễ thương làm cho mềm nhũn rồi, xoa xoa xong kéo vào phòng.

Nhìn mấy người giấy nhỏ ngày nào cũng cẩn thận di chuyển bút, Đại Hoàng gọi chúng vài tiếng, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phe phẩy cái đuôi rồi đi tới trước mặt Ninh Mông.

Chơi đùa với Đại Hoàng xong, nghĩ đến chuyện của Cố Nam Tây, Ninh Mông nằm lì trên giường, tiến vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 diễn đàn đại học C.

Lúc xuyên thành Mạnh Ninh, nói chuyện với Thời Thích đăng không ít tài khoản, tuy rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nhớ rõ, nhưng hệ thống còn nhớ, đều sử dụng được.

Diễn đàn đã cải tiến không ít, giao diện đẹp hơn, nhưng các công năng hầu như không thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đổi, giống như trước đây.

Ninh Mông tìm kiếm tên Cố Nam Tây trước, vốn nghĩ rằng không tin tức gì, không nghĩ tới không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao lâu đã mấy bài viết nhảy ra.

Cái này đều từ mấy năm trước, lúc còn chưa xuyên vào Mạnh Ninh. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Nội dung đại khái đều giống nhau, đều hỏi Cố Nam Tây học chuyên ngành nào, có phương thức liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạc nào không… Đều tình cờ gặp được ta muốn làm quen.

Bài viết gần đây nhất hỏi về tin tức của Cố Nam Tây.

Thật ra Ninh Mông không ngờ tới lạingười cũng thắc mắc giống cô, bên dưới khôngnhiều bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luận lắm nhưng mỗi người đều đưa ra một đáp án.

“Chủ thớt lẽ nào sinh viên mới? Nhưng sao tân sinh viên lại biết tên Cố Nam Tây? Người phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ này quá độc ác, đã bị trường học xoá tên, cái khác tôi cũng không biết.”

“Đâu chỉác độc, quả thực vô cùng đáng sợ, ra tay với chính bạn học của mình, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác không chỉ không đắc tội với ta còn từng giúp ta nữa đấy.”

“Từ khi bị phát hiện giết người thì không thấy tăm hơi ta nữa, trường học đã xoá tên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, cụ thểđi đâu thì tôi không biết, nhưng tôi đoán khôngkết cục tốt đâu” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Nói mới để ý, tôi cũng chưa thấyta nữa, cảnh sát hình như vẫn chưa đưa ra kết quả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết chạy thoát rồi hay làm sao.”

Bởi vì bị Thời Thích bắt được rồi.

Ninh Mông chút 囧囧 khi biết được kết quả người khác lại không biết, đúng loại cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giáclạ.

Việc của Mạnh Ninh ngay lúc đó lên hot search, nhưng người thực sự trong cuộc chỉ cô, Thời Thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cố Nam Tây thôi, ngay cả chủ nhiệm cũng không biết gì.

ngồi trên giường nhìn bàn chân.

Nếu quả thực muốn nói, Ninh Mông thấy Cố Nam Tây tự làm tự chịu, tất cả kết quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều do chính ta tự tạo ra, không liên quan tới ai hết.

Nghĩ đến đây, tâm tình tốt hơn, lại lướt Weibo.

Weibo dừng tại bài viết lúc nãy, việc người man rợ tấn công người cũng chưa phần tiếp theo, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết tình huống bây giờ như thế nào rồi.

đoán đúng rồi, cái người bị cắn kia cuối cùng cũng không còn sống, thời gian còn chưa tới một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày.

Xem ra cương thi lại tiến hóa rồi.

Hệ thống nói: “Bước tiếp theo của cương thi chính cương thi nhảy, e đã thành rồi. Nhưng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua, ông của hình như cũng ra tay rồi…”

Ninh Mông nhảy dựng lên: “Cái ông… của tôi chứ?”

Hệ thống kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ không phải sao? Trong mối quan hệ hôn nhân, con người đều xưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy, tôi đã xem qua liệu rồi.”

Ninh Mông bịnói á khẩu không trả lời được.

dứt khoát không để ý tới hệ thống nữa, tiện tay lướt một cái định thoát khỏi Weibo, không nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới đúng lúc này lại phát hiện mình một tin nhắn chờ.

blogger của bài viết trúng thưởng lần trước gửi đến.

“Cảm giác thế nào? Đã hiểu được tâm ý của mình chưa? Nếu chưachỗ nào thể hỏi tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi biết tôi sẽ trả lời hết.”

Ninh Mông lại mở trang chủ người kia xem lại một cái, gần đây blogger đó cũng không khác trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây, điều bất đồng duy nhất chắc nhắn tin cho thôi.

nghĩ một lát rồi trả lời: “Cảm ơn cô.”

lẽ ấy cũng đang trên Weibo, nên nhắn tin trả lờirất nhanh: “Nghe nói như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc đã giải quyết được vấn đề rồi, sau này phải cố lên nhé.”

Ninh Mông hơi buồn ngủ, nghĩ đến câu sau của ấy thì không nhịn được đỏ mặt.

E blogger kia không biết giờ cũng trở thành người phụ nữ đã kết hôn rồi…

Lục Dao nhìn tin nhắn trả lời, lại nghĩ đến dáng vẻ người đàn ông tới đây lúc trước, có lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta đã nắm chắc phần thắng từ đầu rồi.

Nhìn thì cường thế thế không ngờ lại để tâm tới một gái như vậy, còn hao tâm phí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sức giúp ấy phát hiện ra, không phải ép buộc, đúng làm cho Lục Dao ngưỡng mộ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Vậy đại khái là đang đu một couple ngoài đời thực ư?

Nghĩ đến đây, Lục Dao không nhịn được gửi một tin nhắn tới: “Nếu xấu hổ thì hãy thử mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Weibo ra viết suy nghĩ của mình lên, ghi lại một chút, sau này nhìn lại sẽ thành một ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tưởng mới đấy.”

cũng không xác định được đối phương có đồng ý đề nghị này không.

Nhưng Lục Daothể chắc chắn, đó chính tương lai hai người kia sẽ rất ngọt ngào, gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này chắc chắn sẽ được chiều chuộng lắm.

Lúc sau, Lục Dao thấp thỏm nhận được một tin nhắn: Được tôi sẽ thử một chút.



Ninh Mông nghĩ Thời Thích chưa từng hỏi về Weibo của cô, cũng không đề qua đến lần nào nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ biết thôi.

Nếu thật sự ghi chép cũng chỉ blogger kia biết. blogger kia làm về mảng tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm, không chừng mỗi ngày lại đưa ra cho một sáng kiến mới.

Nghĩ vậy nên việc viết bài cũng không sao cả.

Ninh Mông đăng thử một bài viết, sau đó tắt điện thoại tim vẫn đập thình thịch, nhắm mắt lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuẩn bị ngủ, đột nhiên thấy con chồn thì bừng tỉnh.

Từ khi theo cô từ dinh thự về vẫn luôn ngủ vùi chỗ chân giường, yên tĩnh cùng, giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại lông cảnh giác nhìn chằm chằm bên ngoài.

Trực giác Ninh Mông thấy điều khác thường, “Có phải thứ gì tới không?”

Lúc trước vẫn luôn chú ý tin tức của kẻ man rợ cương thi trên mạng, cũng liên tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến việc cha Thời Thích thoát ra, tình huống trước mắt rất thể là ông ta đã đến toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà nhỏ rồi. 

Con chồn kêu vài tiếng, đi vòng quanh chân cô.

Ninh Mông xuống giường, đi theo con chồn ra phía cửa sổ, trái tim cũng nhảy lên.

Mới nãy trước khi định đi ngủ đã đóng kỹ cửa sổ rồi, giờ con chồn kêuhướng này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho thấy bên ngoài chắc chắn đã xảy ra chuyện.

@ Kẹo chanh chua:

Anh đối xử với người khác… tàn nhẫn đến mức không ngờ được.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính Linh dị, truyện Linh dị hay, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính full, Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính online, read Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính, Khương Chi Ngư Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 105 — Mỗi Lần Đều Chết Trong Lòng Nam Chính

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc