GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 2

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
3.

Được rồi, được rồi, không phải chuyện một ngày thể thay đổi nên cứ từ từ tìm hiểu.

Tôi ngủ một giấc đến trưa mới tỉnh dậy. Giang Thời đã mang về một giỏ củi lớn, đang ngồi xổm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong sân, dùng cành cây nhỏ viết vẽđó trên mặt đất.

làng bên cạnh một lớp học, Giang Thời thường tìm cách đến đó khi đi lấy củi để đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên ngoài cửa sổ nghe giảng bài. Nhưng lại bị đám học trò nhỏ trong lớp đó phát hiện, họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường nhảy ra đánh cậu bé. Giang Thời chỉ thể chạy về nhà.

Nhưng cậu ta rất thông minh, nghe nhớ nấy, sau này gặp nữ chính, đượcta giúp đỡ học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tập thì Giang Thời đã đỗ đạt khi mới mười tám tuổi, từ đó tiến thẳng trên con đường làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan.

Sau khi suy nghĩ, tôi đi lại gần và ngồi cạnh Giang Thời.

"Muốn đi học à?"

Giang Thời quay đầu, vứt cành cây trong tay xuống đất.

"Không có hứng thú."

"Ồ, thật không muốn à?" Tôi tràn đầy vẻ thất vọng.

"Mẹ cảm giác con rất thiên phú, nên đẫ trau dồi tài năng cho con lâu như vậy, giờ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc thể đưa con đi học thì con lại không muốn. À, dường như mẹ nhìn nhầm rồi."

Tôi đứng dậy, bàn tay nhỏ bẩn ngay lập tức nắm chặt váy của tôi, đôi mắt đen của Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thời chợt toả sáng đầy hy vọng.

"Có nghĩa sao, muốn đưa ta đi học sao?"

Nắm chặt vài giây, Giang Thời lại thả tay, ánh sáng trong mắt cũng tối đi.

"Quên đi! chắc chắn đang ý định kỳ quái đó. Ta không để bị dụ dỗ đâu."

Giang Thời đã nhiều lần bày tỏ mong muốn học sách. Nhưng tôi thậm chí còn không cho cậu ta đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn thì làm sao đồng ý cho cậu ta đi học?

Một lần, Khương láng giềng bên cạnh nói với tôi rằng Giang Thời rất thông minh, sau khi nghe xong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi việc vẫn nhớ rõ, rất phù hợp để học sách.

Sau khi tôi nghe xong, tôi đã dùng cành cây quất cậu nhóc.

“Mày là đồ hèn hạ cũng không biết, xứng đáng để đọc sách sao? Tao nói cho mày biết, tao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để cho ngươi sống, cho mày đủ ăn. Nếu mày còn dám tìm người nói chuyện này tao nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh c.h.ế.t mày!”

Nguyên chủ trước đây thật sự không chừa lại chút đường lui nào. Tôi chỉ thể cố gắng biện hộ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

"Mẹ đã dạy con một bài học. Đối với những thứ con thể dễ dàng được, con sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết trân trọng. Huống hồ, việc học cực kỳ vất vả, nếu mẹ dễ dàng đồng ý cho con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi học thì sau này con chán nản sẽ sinh ra chời bời lười biếng.”

"Còn bây giờ thời điểm thích hợp, nếu con thực sự muốn đọc sách, mẹ sẽ đưa con đến chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Chu lão sư. Còn nếu con không muốn thì xem như mẹ chưa nóiđi."

Giang Thời ngẩn ngơ, ánh mắt của cậu ta đầy hoang mang nhìn tôi.

"Bà thực sự sẽ đồng ý đưa ta đi học?"

4.

Giang Thời quá khao khát đọc sách, trong lòng cậu ta vẫn cảm thấy tôi hẳn đang âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mưu quỷ kế đó, nhưng việc học quá hấp dẫn, cậu ta không thể cưỡng lại.

Tôi đã dẫn cậu ta đi mua vài bộ quần áo mới, nhưng Giang Thời không muốn.

Tôi nhìn chằm chằm vào cậu ta.

"Hãy mặc vào, Chu lão sư sẽ không nhận những học trò xấu xí, luộm thuộm như vậy."

Buổi tối, sau khi Giang Thời tắm rửa và thay quần áo sạch sẽ, cậu ta trông đáng yêu với đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt sáng ngời, làn da trắng mịn, như cậu dưới chân Quan Âm.

Tôi hài lòng vuốt ve khuôn mặt của cậu ta.

"Ôi, con trông đáng yêu quá, lại đây cho mẹ hôn một cái nào.”

Khuôn mặt của Giang Thời lập tức đỏ bừng, cậu ta lẩm bẩm một tiếng.

"Nữ nhân xấu xa!"

Cậu ta vẫn chửi tôi, nhưng không còn hung tợn như trước.

Ngày hôm sau, sau khi đã đóng tiền cho Chu lão sư, ông ta đồng ý để cho Giang Thời đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học vào ngày mai.

Giang Thời như trong mơ, ngay cả khi tôi lén ôm đầu rồi sờ mặt thì cậu ta vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phản ứng gì.

Khi đi đến cổng làng, sân nhà yên tĩnh của tôi cùng đông đúc.

Giọng Khương hét to: "Ơ kìa Giang Thời, phụ thân của cháu trở về rồi kìa. Lần này ác phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ c.h.ế.t choxem!"

"Đúng vậy, nhìn đi, trời đã sang đông Giang Thời còn mặc áo mỏng mùa hè. Không sợ thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết cóng à?”

"Đứa nhỏ thật đáng thương, cả ngày ăn không đủ no, phải ra vườn hoang đào khoai. Hôm kia còn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sông bắt tôm cá,nữa thì c.h.ế.t, may ta đến cứu kịp.”

“Phụ thân của Giang Thời, bây giờ ngươi làm chức vụ gì vậy? Sau này đi nữa không? Trước khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, ngươi bỏ con ác phụ kia đi.”

Tôi đứng ngẩn ngơ tại chỗ, kinh hoàng không chớp mắt.

Như trong sách, Giang Mộ Viễn ít nhất còn phải đợi ít nhất năm năm nữa mới trở về, còn trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành tướng quân.

Sau khi Giang Mộ Viễn thấy tình trạng thảm thương của con trai mình, ngay lập tức gọi lính dưới quyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa tôi lên đánh tôi mười roi.

Giờ đi chưa bao lâu anh ta đã trở về. Sớm thế?

Khuôn mặt tôi tái nhợt, trong khi đó Giang Thời nhảy lên mừng vui.

"Phụ thân đã trở lại, phụ thân của tôi đã trở lại!"

Cậu ta nhảy một vài cái rồi nhớ ra điều đó, biểu cảm vui vẻ trên khuôn mặt từ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biến mất.

"Ha ha, thì ra vậy à. Ta hiểu ra rồi, hoá ra biết phụ thân trở về nên sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã chuẩn bị. Nữ nhân xấu xa, giả vờ cho ta mặc đẹp, còn đưa đi học, cố tình làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta hài lòng, đúng không? Đã muộn rồi, nữ nhân xấu xa độc ác, ta sẽ đi nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ thân của ta!"

Giang Thời bỗng khóc lênchạy thẳng vào nhà.

"Phụ thân..."

Giây tiếp theo, Giang Mộ Viễn ôm lấy cậu ta, vượt qua đám đông đi về phía tôi.

Trên đường đi, thanh kiếm đeo hông anh ta va vào áo giáp, phát ra tiếng động đều đặn.

Tôi nhìn ngơ ngác vào đôi mắt sắc bén của anh ta, suy nghĩ đầu tiên anh ta rất đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trai, không ngạc nhiênCẩm muốn anh ta làm chồng.

Suy nghĩ thứ hai.

Tôi c.h.ế.t chắc rồi, mẹ ơi cứu con!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mẹ Kế Độc Ác Quyết Tẩy Trắng, Mẹ Kế Độc Ác Quyết Tẩy Trắng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mẹ Kế Độc Ác Quyết Tẩy Trắng Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Mẹ Kế Độc Ác Quyết Tẩy Trắng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Mẹ Kế Độc Ác Quyết Tẩy Trắng full, Mẹ Kế Độc Ác Quyết Tẩy Trắng online, read Mẹ Kế Độc Ác Quyết Tẩy Trắng, Mang Quả Toan Nãi Mẹ Kế Độc Ác Quyết Tẩy Trắng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2 — Mẹ Kế Độc Ác Quyết Tẩy Trắng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc