GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 65

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Câu trả lời này khiến Từ Vân Khoát vô cùng hài lòng. Anh nhếch môi, véo cằm Văn Vũ Lạc rồi hôn lên môi cô một cái.

“Đổi cách xưng đi,” anh khẽ véo một cái, “Bây giờ là chồng sắp cưới, hửm?”

Văn Lạc im lặng.

“Gọi ông đi.” Anh lại hôn một cái nữa.

Dường như anh rất thích gọi anh bằng cách xưng này, nhưng không phải lúc nào Văn Vũ Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng thể gọi ra được.

Từ Vân Khoát tiếp tục yêu cầu cô: “Hửm?”

người đi đến ghế trống bên cạnh định ngồi xuống. Văn Vũ Lạc không gọi, nhưng với tính cách của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát, chắc chắn anh sẽ tìm cách khiến phải gọi ra. đành khẽ cất tiếng: “Ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xã.”

Yết hầu của Từ Vân Khoát khẽ trượt xuống, khóe môi cong lên, anh cúi đầu hôn xuống.

người ngồi xuống bên cạnh, Văn Lạc theo bản năng đẩy anh ra một chút nhưng không được, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm cho hơi thở của Từ Vân Khoát hơi ngắt quãng. Anh khẽ mổ nhẹ lên môi dưới của cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Nhớ kỹ, ông của em đẹp trai nhất.”

“Sau này không được xem ảnh của người đàn ông khác, biết chưa?” “…”
“Vâng…” Văn Vũ Lạc đáp.

“Hứa với anh đi, không lần sau đâu.” Anh lại nói, x.oa n.ắn cằm cô. Văn Lạc không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thuận theo anh: “Em hứa…”
Dáng vẻ ngoan ngoãn lúc này củahoàn toàn thỏa mãn d*c vọng chiếm hữu một chút ha/m mu/ốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiểm soát của Từ Vân Khoát.

Trong chuyện tình cảm, anh thực sự rất mạnh mẽ. Văn Lạc có thể cảm nhận được điều đó.
Nhưng lại rất thích. Thực ra trong lòng cô.
Bất kỳ chàng trai nào cũng không thể so sánh được với Từ Vân Khoát.

Từ Vân Khoát lại hôn một cái nữa, lần này là lên phải mềm mại của cô. Anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan tâm xung quanh có ngồi đầy người hay không. Rạp chiếu phim tối om, ánh sáng mờ ảo, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màn hình lớn hắt ra một vầng sáng. Anh còn cắn nhẹ lên vành tai Văn Lạc: “Nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỹ lời em nói đấy.”

“Bé cưng ngoan.”

Văn Lạc bị anh trêu chọc đến mức trong lòng có chút ngứa ngáy. “Phim sắp bắt đầu rồi,”© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói.
Từ Vân Khoát lại hôn một cái nữa rồi mới ngồi thẳng lại, nắm lấy tay phải của cô.

Trong lúc xem phim, hai người vẫn luôn đan tay vào nhau.

——

Những ngày vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh, kỳ nghỉ Tết Âm lịch chẳng mấy chốc đã qua đi hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa. Đại học Minh Thành sẽ khai giảng vào mùng mười, nhưng công ty của Từ Vân Khoát mùng tám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã phải bắt đầu hoạt động, được nghỉ ngơi nhiều ngày như vậy đã là rất lâu rồi. Chiều mùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảy, hai người lên đường ra sân bay, trở về Minh Thành. Lúc đến, hai người chỉ mang hai chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vali, nhưng lúc về lại thêm một chiếc nữa, bởi vali đó toàn quà mà gia đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát tặng cho Văn Lạc. Đúng vậy, ngoài những phong bao của các bậc trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bối, đám trẻ con còn tặng quà năm mới. Cậu bé Gia Hạo dùng tiền mừng tuổi mua cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93một con gấu bông, cậu Khiêm Dương tự vẽ một bức tranh màu nước, còn hai đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác, quà của chúng đềucùng đáng yêu. Em họ của Từ Vân Khoát, Lộc Cẩn, cũng tặng quà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho cô, một hộp thẻ bài tinh xảo.

thể nói, Văn Vũ Lạc đến Yến Thành với tâm trạng lo lắnghồi hộp, nhưng khi rời đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại mang theo đầy ắp tình yêu thương.

Trước đây chưa bao giờ nghĩ rằng, một mối tình lại thể mang đến cho thêm một gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đình.

Đời người mười phần thì đến tám chín phần không như ý, nhưng nếu luôn nghĩ đến một hai điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt đẹp, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Trước đây,chỉ nhớ vế đầu của câu nói đó, cảm thấy không như ý chuyện thường tình trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc sống. Nhưng sau này phát hiện ra,chúng ta sẽ chẳng biết tương lai phía trước thế nào, may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắn không biết khi nào sẽ đến.

Ngày gặp được Từ Vân Khoát.

Chắc hẳn đó lúc may mắn của đã đến.

——

Sau khi trở về Minh Thành, Từ Vân Khoát tiếp tục bận rộn với công việc của công ty, Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc lại đến cửa hàng board game làm thêm. Đến ngày mùng mười, VănLạc thu dọn hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở lại trường.

Nói ra thì, nghỉ đông một tháng, đã chút quen với việctrong căn hộ của Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát, cũng quen với sự bầu bạn của anh. Đột nhiên phải trở về môi trường túc xá,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút luyến tiếc.

“Hay em trả phòng túcluôn đi, đến với anh?” Lúc chuẩn bị đi, Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát nói với cô.

Văn Lạc nhớ lại những đêm gần đây, luôn phải dùng tay giúp anh. Khi riêng Từ Vân Khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực ra rất “hư hỏng”. tuổi của anh, điều

đó cũng rất bình thường. Nếu cứ tiếp tục lại, lẽ cả hai sẽ không thể kiểm soát được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc thực ra đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng Từ Vân Khoát lại chê cô còn nhỏ tuổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không muốn làm thật, chỉ để dùng tay…

“Em vẫn nên về trườngthôi,” Văn Lạc nói, “Nếu không, em thể sẽ trở nên xa cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với bọn Chung Tuyết mất.”

Thực ra, việc chung rèn luyện khả năng giao tiếp của một người rất nhiều. Nếu rời khỏi môi trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93túc xá, hội cô cùng bạn cùng phòng sẽ càng ít đi.

Hơn nữa, nếu thật sự dọn hẳn ra khỏi trường, sợ mình sẽ quen với việclại vào Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát.

Anh đối với quá tốt, chínhquá tốt nên càng phải nhắc nhở bản thân.

Trong khi tận hưởng sự sủng ái và bảo bọc của anh, không thể đánh mất chính mình, vẫn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữ sự độc lập.

“Vậy cuối tuần đến với anh nhé, hửm?” Từ Vân Khoát véo cằm cô. Cuối tuần thìthể…
Văn Lạc gật đầu: “Vâng ạ.”

Khóe môi Từ Vân Khoát cong lên, anh véo hai ra ngoài một chút.

“Được, vậy bây giờ anh đưa bà về trường.” Từ Vân Khoát hônmột cái rồi mới đưa tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kéo chiếc vali đã được thu dọn gọn gàng của cô.

Thực ra theo Văn Lạc thấy, tiến triển của cô và Từ Vân Khoát đã rất nhanh rồi. một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tai nạn bất ngờ, chân bị thương, sau đó cùng anh sống chung, đặc biệt dịp Tết Âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lịch còn cùng anh về nhàYến Thành ăn Tết.

Lúc ban đầu, khi Từ Vân Khoát tỏ tình với cô,chỉ mang tâm thử một lần yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đương với anh, không chắc chắn tình yêu của họ thể kéo dài bao lâu.

Bây giờ dường như đã một câu trả lời. Tình yêu của Từ Vân Khoát rất mãnh liệt.
lẽ họ thật sự thể đi cùng nhau mãi mãi.

Từ Vân Khoát đưa VănLạc về trường, còn vào cả trong tòa nhà, giúp xách vali lên lầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Ngày khai giảng, không ít phụ huynh cũng đến đưa con. Hai ngày này túc khá cởi mở, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạn chế nam sinh ra vào.

Nhưng khi Văn Lạc đến túc xá, Chung Tuyết Mộc Tử Nhiên cũng đãđó, cả hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã mặt. Từ Vân Khoát không lại lâu, anh xuống lầu trước.

Nhìn Từ Vân Khoát đi xa, Chung Tuyết gần như lao vào người Văn Lạc: “Lạc Lạc! Gặp lại rồi! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mau nói đi, nghỉ đông lâu như vậy, cậu có nhớ tớ không?”

Vừa đến gần, đã ngửi thấy trên người Văn Vũ Lạc một mùi hương thoang thoảng, nhưng mùi hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này không phải mùi nước hoa, giống như mùi cơ thể tự nhiên của Văn Lạc, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mùi hương hoa trà nhàn nhạt, rất dễ chịu. Chung Tuyết ôm lấy VănLạc cọ cọ.

Văn Lạc không đẩyra, cười một cái: “Nhớ.” “Vậy cậu nhớ tớ không?”
“Nhớ chứ! Cả Nhiên Nhiên Lan Lan nữa, tớ rất nhớ các cậu!” Chung Tuyết nói.

“Chà, cậu sến quá đấy.” Mộc Tử Nhiên đang thu dọn hành bên cạnh, chút ghét bỏ nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Mộc Tử Nhiên, cậu đúngđồ không lương tâm.” Chung Tuyết đá vào môngmột cái.

Nếu nói về quan hệ, hai người họ mới thân nhất, học kỳ một luôn cùng nhau đi ăn, cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau lên thư viện, nên nói chuyện mới không cần suy nghĩ. Văn Lạc rất thích cách họ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chung với nhau như vậy.

Văn Vũ Lạc chuẩn bị mở vali hành lý, Chung Tuyết vẫn kéo tay lại, giọng điệu trở nên hóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hớt: “Này Lạc Lạc, tớ còn tưởng học kỳ này cậu không đến trường nữa cơ.”

Mộc Tử Nhiên cũng quay đầu lại nói: “Đúng đó, tớ cũng nghĩ vậy.” “…”
Văn Vũ Lạc nhìn họ rồi nói: “Vì tớ không nỡ xa các cậu.” “Nên chắc chắn sẽ quay về ở.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Ba bạn cùng phòng này của cô rất tốt, Chung TuyếtMộc Tử Nhiên còn rất đáng yêu. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tiếp tục làm bạn cùng phòng với họ, quả

thực sẽ rất đáng tiếc.

Lời này quả thực ngọt như mật đường mùa xuân. Không ngờ một người tính cách lạnh lùng như Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Lạc lại thể nói ra những lời như vậy. Chung Tuyết cười phá lên: “Ha ha ha ha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật không! Chúng tớ lại còn quan trọng hơn cả đại thần à?!”

Dù sao thì Từ Vân Khoát lúc này cũng không đây, Văn Lạc gật đầu.

Mộc Tử Nhiên và Chung Tuyết biết cái gật đầu này của cô chắc chắn mang ý dỗ dành họ, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng họ lại chút cảm động.

Hơn nữa họ phát hiện, chỉ qua một kỳ nghỉ đông, khí chất của Văn Lạc dường như đã© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút thay đổi.

Miêu tả thế nào nhỉ.

Cả ngườidường như trở nên hoạt bát hơn một chút. Trông cũng vẻ lạc quan hơn trước.
Yêu đương lại thể thay đổi một người. Thật kỳ diệu.


Văn Lạc ở ký túc thu dọn xong mới xuống lầu cùng Từ Vân Khoát ăn tối. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thu dọn túc xá, Từ Vân Khoát cũng mang hành về túc của mình. điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con trai thu dọn túc xá không tỉ mỉ

như con gái, động tác của anh cũng nhanh hơn Văn Lạc một chút. Sau đó anh quay lại dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lầu ký túc của Văn Vũ Lạc đợi cô.

Học kỳ mới cứ như vậy bắt đầu. Từ Vân Khoát đã mở một công ty trong kỳ nghỉ đông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên học kỳ này không còn nhàn rỗi như học kỳ trước, anh trở nên bận rộn hơn, ngày nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng phải dành thời gian đến công ty một chuyến. Văn Lạc ngày nào cũng bận rộn, phần lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm trí sẽ dành cho việc học hoặc làm thêm, thời gian còn lại để yêu đương với Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát.

Đôi khi thời gian họ hôn nhau cộng lại đã chiếm không ít thời gian, cuối tuần thời gian dính lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau sẽ lâu hơn một chút.

Chiều hôm nay, sau khi ăn tối cùng Từ Vân Khoát, VănLạc nhận được tin nhắn của giáo viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ nhiệm. giáo nhắc nhớ nộp đơn xin học bổng của trường, mấy loại học bổng có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể xin, trong đó một loại chỉ ba suất, giá trị rất cao.

Đến tối, Văn Lạc rất nhanh nộp đơn xin tất cả các loại học bổng thể.

Sau khi nộp xong hết, lúc kiểm tra lại, mới phát hiện ra loại học bổng giá trị rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 caogiáo viên chủ nhiệm nói mới được thành lập mấy năm gần đây. Người thành lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ tịch tập đoàn Ninh thị, Ninh Minh Quyết.

Văn Lạc khẽ cau mày, định hủy đơn xin. Tay cầm chuột chuẩn bị thao tác thì bị lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn tay của Từ Vân Khoát đè lại. Lúc này anh đang ôm ngồi trên đùi mình, ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng anh để nộp đơn xin học bổng. hôm nay là thứ sáu, mai thứ bảy nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Vũ Lạc đến căn hộ của Từ Vân Khoát.

“Muốn rút lại à?” Từ Vân Khoát hỏi cô.

Văn Lạc đáp: “Vâng.” “Tại sao?”
Văn Lạc cũng không nói được tại sao.

Nguyên nhân lẽ học bổng này do Ninh Minh Quyết thành lập, không muốn nhận tiền của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông ta.

Giọng Từ Vân Khoát trầm thấp: “Thành tích học kỳ một của em đứng đầu khoa, về bản học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bổng nào cũng thể xin được, cái này cũng thể xin, vậy tại sao lại không cần?”

“Dựa vào thực lực thể đạt được, không cần thiết phải từ bỏ.” Nói xong anh hôn một cái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Văn Vũ Lạc nhìn chằm chằm vào số tiền của suất học bổng đó trên màn hình máy tính,đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn hai mươi nghìn tệ.

cụp mi xuống, quả thực có chút dao động.

Từ Vân Khoát nói vẻ không sai, nếu học bổng này đã được thiết lập, do Ninh Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quyết thiết lập, nhưng cách để nhận được.

Không lấy thì phí.

Do dự một lúc lâu, cuối cùng cô không chọn hủy đơn xin, nghe theo lời của Từ Vân Khoát.

Làm xong việc xin học bổng, Văn Lạc tiếp tục ngồi trong lòng Từ Vân Khoát sửa lại bài luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 môn luật dân sự. Đến 10 giờ tối mới xong.

Cảm nhận được lòng bàn tay của Từ Vân Khoát luồn vào trong áo cô, tai Văn Lạc ửng đỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đen thẳm của anh.

“Làm xong bài tập rồi à?” Anh hỏi cô, giọng chút khàn. “Vâng…” Văn Lạc đáp.
Từ Vân Khoát trực tiếp hôn tới.Đôi khi anh khá vội vàng, lúc bận thì sẽ không làm phiền, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn nhẹ hoặc ôm cô. Nhưng một khi cả hai rảnh rỗi, anh sẽ như biến thành một người khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Có phải nên đi tắm rồi ngủ không cưng? Hửm?” Từ Vân Khoát ghé sát vành tai nói.

Anh hỏi như vậy nhưng lại có ý khác. Tắm xong ngủ thì không thể nào ngủ ngay được.

“Thực ra vẫn chưa buồn ngủ,” Văn Lạc đáp.

Câu trả lời này lại trúng ý Từ Vân Khoát, giọng anh thay đổi: “Vừa hay, anh cũng không buồn ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm.”

“Vậy đi tắm trước nhé?” “…”
Văn Lạc không nói gì.

Từ Vân Khoát trực tiếp bế lên: “Đi thôi, đưa bé cưng đi tắm.”

Tháng ba trời đã ấm lên, nhiệt độ ban đêm không còn thấp như vậy, nhưng trong phòng vẫn bật điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hòa một chút.

Tắm xong ra ngoài, cũng giống như cuối tuần trước, Từ Vân Khoát sấy tóc cho Văn Lạc.

Sau đó thì đến lượt Văn Lạc phục vụ anh.

Từng chút một, VănLạc cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, tay sẽ hỏng mất.

“Hay là.”

“Hửm?” Từ Vân Khoát cúi đầu ghé sát lại, lau đi những giọt mồ hôi trong suốt, ngọt ngào trên ch.óp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 m.ũi cô, hỏi cô: “Sao vậy?”

“Hay là, em không cần dùng tay nữa,” Văn Lạc nói.

Từ Vân Khoát nhìn chằm chằm cô, ánh mắt lướt qua gương mặt đỏ bừng của cô, nén lại ha/m mu/ốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cắn môi cô, chỉ tiếp tục đè lên cổ tay cô, giọng nói khàn khàn không thể tả: “Tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi.”

“Ráng chịu đi cưng.” “Em còn quá nhỏ.”
“…”

Văn Lạc cảm thấy đôi khi nghị lực của Từ Vân Khoát thật sự phi thường.

Cô c.ắn môi d.ưới, chỉthể tiếp tục dùng tay giúp anh. Đến lúc sau, đôi mắtđã ướt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẫm.
Màn đêm dần buông xuống, ánh trăng vẫn treo trên ngọn cây.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 65 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc