GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 6

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Văn Vũ Lạc mở WeChat, bật tính năng quét mã, sau đó hướng khung quét vào mã QR trên điện thoại anh. Ngay sau đó, một tiếng “tít” vang lên, tài khoản WeChat của Từ Vân Khoát hiện ra.

Ánh mắt Văn Lạc dừng lại trên ảnh đại diện của anh. Không ngờ lại là Cừu Vui Vẻ.
Đột nhiên, điện thoại của Từ Vân Khoát rung lên, màn hình sáng lên với một cuộc gọi đến.

Văn Lạc thấy tên người gọiNinh Minh Duệ. Từ Vân Khoát bắt máy, áp điện thoại lên tai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Alo.”
“Này, sáng mai cậu cũng không tiết đúng không? Tháng trước anh trai tôi tặng tôi chiếc xe, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng độ xong rồi, tối nay qua núi Nam Tiêu làm vài vòng không?”

“Để xem đã.” Từ Vân Khoát nói, “Sáng mai tính.”

“Đừng tính nữa, lâu rồi không đua xe, tay chân tôi ngứa ngáy hết cả rồi.”

Trong phòng bệnh yên tĩnh hơn những nơi khác, nên cô thể nghe giọng nóiđầu dây bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia của Từ Vân Khoát.

“Giờ tôi đang chút việc, lát nữa gọi lại cho cậu.” Nếu không phải chuyện to tát, Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát cũng lười nói nhiều, dứt lời cúp máy.

Đợi anh cúp máy, Văn Lạc mới lên tiếng: “Tôi gửi lời mời kết bạn rồi, anh chấp nhận đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Được.” Từ Vân Khoát đáp, cúi mắt bấm vài cái trên màn hình, chấp nhận lời mời của VănLạc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Tiểu Hôi Hôi?” Thấy ảnh đại diện của Văn Lạc, khóe môi Từ Vân Khoát cong lên, cả gương mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như bừng sáng.

Ảnh đại diện WeChat của Văn Lạc nhân vật Tiểu Hôi Hôi trong “Cừu Vui Vẻ Sói Xám”, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với đôi mắt to tròn, bộ lông xám, mặc chiếc yếm màu xanh biển, biểu cảm trông đầy ngơ ngác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Vâng,” Văn Lạc đáp, “Có sao không ạ?”

“Không, chỉ tôi ít thấy con gái dùng Tiểu Hôi Hôi làm ảnh đại diện.” Từ Vân Khoát nói.

“Tôi cũng ít thấy con trai dùng Cừu Vui Vẻ làm ảnh đại diện.” Văn Lạc đáp lại.

Từ Vân Khoát cười cười, “Vậy thì trùng hợp thật.”

Văn Lạc không tiếp tục chủ đề này nữa,hỏi: “Tiền thuốc hết bao nhiêu ạ? Tôi chuyển khoản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho anh.”

Từ Vân Khoát nhìn chăm chú, “Hai trăm ba.”

Văn Lạc “vâng” một tiếng, ngón tay trắng nõn lướt trên màn hình, chuyển cho anh 230 tệ qua khung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trò chuyện.

Từ Vân Khoát liếc nhìn bình dịch đang truyền cho cô, rồi lại nhìn lên gương mặt vẫn còn hơi tái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cô, nói: “Em muốn ngủ một lát không, tôi ngay bên ngoài,việc thì gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi.”

“Anh về trường đi, hôm nay đã phiền anh nhiều rồi, tôi bệnh viện một mình không sao đâu,” hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mi cong vút của Văn Vũ Lạc tự nhiên xuống, nói: “Vừa rồi bạn anh cũng gọi cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh mà.” Câu sau cùng, giọng chút xa cách.

“Một mình em?” Từ Vân Khoát đút điện thoại vào túi, hai tay có chút tùy tiện chống lên thành giường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn chằm chằm Văn Lạc, “Hay là, em muốn gọi bạn trai đến chăm sóc?”

“…”

Nếu anh không nói, Văn Lạc cũng quên mất.

nhớ lại chuyện tiệm kịch bản sát, Từ Vân Khoát đột nhiên xuất hiện xen vào một câu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Câu hỏi này, tôi thể trả lời giúp ấy.” “Cô ấy rồi.”
Nhưng làm bạn trai nào, hôm đótrên xe anh, chỉ không muốn trả lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu hỏi của anh nên thuận miệng bịa ra một do thôi.

Văn Lạc im lặng không đáp.

Thấy không nói gì, Từ Vân Khoát lên tiếng: “Loại bạn trai đó thì giữ lại làm gì.”

“Bỏ đi thì hơn.” “…”
Ý anh muốn nói là, một người “bạn trai” thể bỏ lại giữa đường cao tốc trong trời mưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 to thì không đáng để tiếp tục.

Nhưng cô vốn làm bạn trai…

“Việc này không cần anh lo.” Văn Lạc khẽ nắm chặt góc chăn, “Thật đấy, anh không cần đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với tôi đâu. Thực ra chúng ta cũng mới gặp nhau hai lần, chẳng thân thiết gì, đây không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trách nhiệm, cũng không phải nghĩa vụ của anh. Hơn nữa tôi cũng người lớn rồi, trong bệnh viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn y tá.”

“Anh đi đi, hôm nay cảm ơn anh.”

Không hiểu sao, Từ Vân Khoát lại cảm nhận được những chiếc gai lên từ người VănLạc.

Anh không những chiếc gai đó đến từ đâu.

Cảm giác xa cáchlạnh lùng này, anh không thích chút nào. Nhưng nói cũng đúng.
Họ chỉ mới gặp nhau hai lần.

“Nhưng tôi là Từ Vân Khoát, đã làm thì không có nào bỏ dở giữa chừng. Tôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại đến khi em truyền dịch xong. Nếu bạn trai em thật sự đến, tôi sẽ đi.” Từ Vân Khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đút một tay vào túi quần, “Em cứ yên tâm truyền dịch đi, tôi ra ngoài, không làm phiền em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa.”

Văn Lạc còn định nói đó, nhưng bóng hình cao lớn đã cất bước đi ra ngoài. khẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chau mày.

Sau đó, nhiên là chẳng “bạn trai” nào đến cả. Văn Vũ Lạc dần dần thiếp đi trên giường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh.

Khi tỉnh lại lần nữa, trời bên ngoài cửa sổ phòng bệnh đã tối hẳn, xung quanh rất yên tĩnh, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không khí mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện.

Bình dịch không biết đã truyền xong từ lúc nào, kim truyền lưu trên mu bàn tay phải của cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã được rút ra.

Văn Lạc cầm điện thoại lên xem giờ. Bây giờ đã gần 9 giờ tối, trễ vậy rồi sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã ngủ khoảng hơn hai tiếng.
Vậy Từ Vân Khoát, anh ấy…

Văn Vũ Lạc ôm chăn ngồi dậy, tỉnh táo lại một chút, cầm lấy chiếc túi vải xách lên, xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giường đi giày.

lẽ nghe thấy tiếng động của cô, người khẽcửa phòng từ bên ngoài, “Tỉnh rồi à?”

giọng nam trầm ấm quen thuộc. “Vâng…” Văn Lạc đáp.
Người này, thật sự đã bệnh viện với lâu như vậy. ràng họ chẳng hề thân quen.
“Vậy tôi vào nhé?” Từ Vân Khoát nói.

Văn Lạc lại “vâng” một tiếng. cũng đã đi giày xong,lẽ nằm quá lâu, lại thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc phải nhịn ăn ít nhất sáu tiếng sau khi rửa ruột, nên lúc đứng dậy chút không vững, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cánh tay đã được Từ Vân Khoát đỡ lấy.

Hôm nay trời nóng, mặc một chiếc áo thun trắng ngắn tay. Lòng bàn tay Từ Vân Khoát chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thô ráp và ấm áp, áp vào làn da trên cánh tay cô, hơi thở của anh cũng kề sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên. Đợi đến khi đứng vững, VănLạc mới kéo dài khoảng cách với anh.

“Tôi đưa em về trường.” nghe thấy anh nói. Bên ngoài, màn đêm đặc quánh như mực.
Lúc Văn Vũ Lạc về đến túc xá, Hướng Lan Lan dường như cũng vừa từ nhà trở về. Giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sàn nhà là một chiếc vali nhỏ hình tròn đang mở, ấy đang ngồi xổm lấy ra hai bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quần áo. Lúc đứng dậy, ấy không để ýngười vào từ phía sau, suýt nữa thì đụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào mũi VănLạc. May Văn Lạc phản ứng nhanh, kịp thời lùi lại nên mới thoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nạn.

“A, cậu làm tớ giật cả mình!” Hướng Lan Lan ôm quần áo nói.

“Cậu cũng làm tớ giật mình đấy.” Văn Vũ Lạc đáp.

Hướng Lan Lan cười chút ngượng ngùng, nói: “À… Lạc Lạc, lát nữa cậu đi tắm trước đi nhé, tớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải dọn dẹp một chút, chắc khoảng 10 giờ mới xong. Tuyết Tuyết với Nhiên Nhiên tắm rồi.”

túc khu Đông của trường Minh Đại điều kiện khá tốt, mỗi phòng sẽ phòng tắm riêng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên bốn người trong phòng phải thay phiên nhau dùng. Sợ đến lúc lại đụng giờ, nên Hướng Lan Lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói trước.

“Được.” Văn Lạc đáp xong, đi về phía bàn của mình. Chung Tuyết đang ngồi trên ghế, cong người cắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 móng chân. ấy không để ý chiếc áo khoác vắt trên lưng ghế đã rơi xuống đất. Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc đi ngang qua tiện tay nhặt lên giúp.

“Ai da, sao lại rơi nữa rồi! Cảm ơn cậu nhé.” Cô ấy nói với Văn Vũ Lạc.

“Không gì.” Văn Vũ Lạc đáp xong, đi đến bàn của mình tháo túi xuống.

Bụng trống rỗng, nhưng lại chẳng cảm giác thèm ăn, mà muốn cũng không thể ăn gì. Văn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc rất muốn leo thẳng lên giường, nhưng vẫn cố gắng đi tắm rửa sạch sẽ.

“Phiền quá, tuần sau bắt đầu phải chạy buổi sáng rồi. Cấp ba tớ còn không phải chạy, lên đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học lại phải chạy, tức thật.” Mọi người đã leo lên giường, chui vào rèm của mình, Chung Tuyết buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lời than vãn.

“Tớ còn thảm hơn các cậu, từ thứ hai đến thứ sáu, ngày nào tớ cũng tiết 8 giờ sáng.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mộc Tử Nhiên nói.

“Cậu chọn môn kiểu vậy? Tớ chỉ thứ hai với thứ năm thôi.” Hướng Lan Lan nói.

“Ừm, tớđồ b.iến th.ái mà. Lúc đó chỉ đơn giản nghĩ là, mình phải rèn luyện ý chí ngoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cường, phấn đấu làm người của 8 giờ sáng, tu được hồn học bá.” Mộc Tử Nhiên tự giễu.

“Cậu đỉnh quá, giờ hối hận chưa.” Chung Tuyết nói.

“Buồn ngủ quá, tớ phải ngủ đây, tớ chínhngười tiết 8 giờ sáng thứ hai đây.” Mộc Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhiên trở mình trong chăn.

“Tớ cũng có mà, hình như Lạc Lạc cũng có.” Hướng Lan Lan nói.

Chỉ không cùng một lớp, đại học sẽ tự do chọn mônchọn giảng viên mình muốn học. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cùng một môn chuyên ngành thể sẽ do hai hoặc ba giảng viên dạy, nên cùng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túc xá, học cùng môn nhưng giảng viên lại khác nhau. Lúc chọn môn, họ cũng không nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc hẹn nhau chọn chung, nhưng với nhiều môn như vậy, thế nào cũng
lúc trùng.

“Lạc Lạc ngủ rồi à?” Chung Tuyết nói.

Thực ra ấy chỉ đoán vậy thôi. Trong túc xá, Văn Lạc người ít nói nhất, thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì lúc họ tám chuyện trước khi ngủ, Văn Lạc không mấy khi tham gia. Tính cách của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh lùng như vẻ ngoài của vậy.

“Chưa.” VănLạc đáp, “Ừ, mai tớ cũngtiết 8 giờ sáng.”

Trả lời xong, Văn Lạc đột nhiên nhớ ra hình như cô quên uống thuốc. Một trong những hộp thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ nhiệm Trương uống ba lần một ngày, sáng, trưa, tối phải uống.

Do dự một chút, Văn Lạc vẫn quyết định leo xuống giường, đi đến bàn học kéo ngăn kéo lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuốc ra.

Nghe thấy tiếngxuống giường, Chung Tuyết tưởng cô xuống đi vệ sinh. Chung Tuyết đổi thế nằm nghiêng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua lớp rèm hỏi Văn Vũ Lạc, “Lạc Lạc, tớ thấy trên diễn đàn trường người nói, hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát cũng đến tiệm board game cậu làm thêm để chơi, cậu có thấy anh ấy không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Chuyện Văn Lạc làm thêmtiệm board game cácbạn đều biết, đã nổi tiếng trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 diễn đàn trường nhờ nhan sắc tạo hình cổ trang
cực phẩm. Chung Tuyết người hay hóng chuyện trong túc xá, nên ấy phát hiện ra ngay.

Văn Lạc xinh đẹp như vậy, nổi tiếng trong trường là điều không ngạc nhiên.

Cốc nước trên bàn là nước lạnh, Văn Lạc lười đi lấy nước ấm,uống thuốc với nước lạnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

im lặng một lúc rồi mới trả lời: “Tớ toàn bận dẫn kịch bản, không để ý.”

Mộc Tử Nhiên không nhịn được xen vào: “Anh ấy cũng nổi bật quá nhỉ, chơi board game thôi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị đưa lên diễn đàn bàn tán.”

“Bởi anh ấy Từ Vân Khoát mà, thật không biết anh ấy thích kiểu con gái nào nữa. Nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói nhà anh ấy Yến Thành gia thế lắm.” Nhắc đến Từ Vân Khoát, Chung Tuyếtchút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phấn khích.

“Anh ấy người Yến Thành à?” Mộc Tử Nhiên hỏi.

“Đúng vậy, nhưng mẹ anh ấy là người Minh Thành, nên chắc mới đến Minh Thành học.”

“Sao cậu biết nhiều thế.”

“Cũng nghe người khác nói thôi, haha.”

“Vậy sao cậu không hỏi thăm xem anh ấy thích kiểu người nào.”

“Hỏi thăm thì có ích gì, sao anh ấy cũng sẽ không thích tớ đâu. Một soái ca đỉnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chóp như vậy, chắc chắn phải tìm một bạn gái tương xứng. Nói không chừng người ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn thê Yến Thành rồi ấy chứ, con nhà hào môn toàn vậy.”

Mộc Tử Nhiên nói: “Biết đâu anh ấy thích con trai thì sao.” “Ách, không thể nào đâu.”
“Thôi được rồi các cậu, dừng lại đi, cứ nhắc đến Từ Vân Khoát không yên được. Ngủ đi, ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mai trừ Tuyết Tuyết ra, ba chúng ta đều tiết 8 giờ sáng.” Hướng Lan Lan người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trí hơn, không trai như hai bạn, không nhịn được lên tiếng cắt ngang.

“Thôi được rồi, ngủ!” Mộc Tử Nhiên nói, “Người tiết 8 giờ sáng không có tư cách quan tâm đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 soái ca.”

Tiếng ríu rít nói chuyện dần ngừng lại. Tuy Văn Lạc vẫn chưa thấy buồn ngủ, nhưng cũng khẽ trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình, chuẩn bị nghiêm túc đi ngủ.

Chiếc điện thoại đặt đầu giường bỗng dưng rung lên.vươn tay lấy, một tin nhắn từ avatar © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cừu Vui Vẻ.

Tên WeChat của anh rất đơn giản, chỉmột chữ cái X. còn chưa sửa lại tên cho anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

X: [Dạ dày em đỡ hơn chưa?]

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 6 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc