GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 58

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ba ngày trôi qua trong nháy mắt.

Cuối cùng cũng đến ngày Văn Vũ Lạc thể tháo bột. Hôm nay lại đúng vào Chủ nhật.
Sau khi cùng nhau ăn tối xong, Từ Vân Khoát bế Văn Lạc đến sofa trong phòng khách, để cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 duỗi thẳng chân phải ra, rồi ngồi xổm xuống bên cạnh, cầm kìm cắt thạch cao để giúp tháo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dỡ.

Sợ làm tổn thương làn da của Văn Vũ Lạc, anh cắt cùng cẩn thận, đây cũng lần đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiên anh cắt thứ này.

Lớp thạch cao trắngdày cộm dưới lưỡi kìm dần dần bị bóc ra từng lớp, đầu tiên để lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra đầu ngón chân vừa trắng vừa hồng của Văn Lạc.

Chân của rất đẹp, bị bao bọc trong lớp thạch cao suốt hai tuần cũng không hề ảnh hưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến nhan sắc. Các đầu ngón chân thon dài mịn màng, chỉhai tuần không được cắt tỉa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên móng chân hơi dài, để lộ một đoạn đầu móng trong suốt màu hồng nhạt.

Lúc đó bác phòng y tế đã nói rằng, lớp thạch cao này ít nhất phảitrong hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuần. Ít nhất. vậy, ban đầu Từ Vân Khoát muốn để gái nhỏ bó thêm vài ngày nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho chắc chắn. Nhưng thấy quá mong muốn trở lại bình thường, nên hôm nay anh vẫn quyết định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giúp cắt bỏ lớp thạch cao này.

Cảm giác chân dần dần nhẹ đi thật sự rất sảng khoái, Văn Lạc thoải mái cử động ngón chân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tuy động tác của Từ Vân Khoát cẩn thận, nhưng đường cắt của anh rất dứt khoát, sức lực cũng khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn. Lớp thạch cao dày cộm dần dần bị anh cắt một đường chính giữa, xuyên từ dưới lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên. Sau đó, anh cắt thêm vài đường xung quanh, rồi không dùng kìm nữa, giống như đang lột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một quả bưởi lớn, từ từ bóc lớp thạch cao trên chân Văn Lạc ra hai bên.

Dưới bàn tay tỉ mỉ chậm rãi của Từ Vân Khoát, lớp thạch cao cuối cùng cũng được bóc ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn toàn. Toàn bộ bàn chân xinh đẹp của VănLạc lộ ra, cùng với mắtchân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cẳng chân thon thả.

Da rất mềm mại, trong quá trình bóc thạch cao không thể tránh khỏi bị tác động một chút lực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bề mặt hơi ửng hồng.

Từ Vân Khoát xoa nhẹ cho cô, “Sao rồi? đau không?” Văn Lạc lắc đầu.
Bây giờ làm sao còn đau được nữa, phần xương bị nứt chắc hẳn đã lành rồi, hơn nữa Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát cắt rất cẩn thận.

“Em muốn xuống đất đi.” Văn Lạc nói. cùng muốn đi.
Đã hai tuần không được đi lại bình thường. Hai tuần này luôn phải dựa vào xe lăn và nạng. Hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay không cần nữa.
“Đợi chút,” Từ Vân Khoát nói: “Anh đi lấy dép cho em.”

Hai tuần nay Văn Lạc rất ít khi đi dép, nếuđi cũng chỉ đi một chiếc.

Văn Lạc gật đầu.

Từ Vân Khoát đi rửa tay trước, sau đó mới vào phòng ngủ của Văn Lạc để lấy dép cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô.

Đôi dép này củavốn đã sẵn trong căn hộ.

Một đôi dép lông nhung màu hồng nhạt, đính hai cái tai thỏ, trước khi Văn Lạc chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến, nó vẫn luôn nằm im một chỗ.

Phải nói rằng căn hộ này rất nhiều đồ dùng cho nữ, từ khi VănLạc đến, chúng mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không còn tiếp tục bị phủ bụi nữa.

Chờ Từ Vân Khoát lấy dép đến, VănLạc nóng lòng đưa chân ra khỏi sofa, xỏ vào dép.

Đã lâu không đặt cả hai chân xuống đất, khoảnh khắc hai chân cùng chạm đất,cảm thấy mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cảm giác không trọng lượng, chân phải nhẹ bẫng không cảm giác thật.

thể và chân phải của trì trệ, chưa tìm lại được cảm giác đứng đi lại bình thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên mặt đất.

“Sao vậy?” Trong khoảng thời gian này đã quen với việc không thể tự đi lại, Từ Vân Khoát theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản năng duỗi tay định đỡ cô.

VănLạc cũng đưa tay nắm lấy lòng bàn tay anh, cười nói, “Thật sảng khoái.”

“Làm người bình thường tốt nhất.”

chút phấn khích, nhích lại gần ôm lấy Từ Vân Khoát, hôn lên cằm anh một cái.

Từ Vân Khoát cúi mắt nhìn cô, véo lấy khuôn mặt mềm mại của cô, “Không đủ.”

“Thêm mười cái nữa đi.”

“Chúc mừng chân em đã bình phục.” “Hửm?”
Để tiện cho cô, anh cúi đầu xuống, đến rất gần. Tay Văn Lạc vẫn còn vòng trên cổ anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm giác ấm áp. Khi anh cúi đầu, phần gáy cong lên, hơi nhô ra một đoạn xương sống,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng cảm nhận được ràng.

Đúng đáng để chúc mừng. Văn Lạc thầm nghĩ.
thuận theo ý của Từ Vân Khoát, cong khóe môi, hôn nhẹ lênanh. Một cái, hai cái.
Khi hôn đến cái thứ ba, cằm đã bị Từ Vân Khoát giữ lại. Anh đảo khách thành chủ, hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên môi cô, yết hầu cao và nhọn của anh lăn nhẹ một cái.

“Ngoan, miệng ra.” Ngón tay thô ráp của Từ Vân Khoát xoa nhẹ vành tai cô.

Văn Lạc làm theo, rất nhanh đã cảm nhận được đầu lưỡi của Từ Vân Khoát xâm nhập. Nhiệt độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên ngườicũng nóng lên theo, đại não cũng có chút dại. Đôi tay đang ôm cổ Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát càng ôm chặt hơn một chút.

Từ Vân Khoát rất thích những lúc Văn Vũ Lạc vui vẻ, bởi khi vui, sẽ tương đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ động.

mỗi khichủ động, anh cảm thấy mạng của mình cho cũng được.

——-

Mặc sau khi tháo bột xong, Từ Vân Khoát đã ôm hôn một trận, rồi để cô ngồi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên sofa, cầm chân kiểm tra kỹ một lượt, nhưng mắt thường không thể nhìn thấy bên trong. Chiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm đó, Từ Vân Khoát đưa Văn Vũ Lạc đến bệnh viện, chụp X-quang. Phim cho thấy phần xương

mắt chân phải bị tổn thương của đã thực sự lành lại, anh mới hoàn toàn yên tâm.

Từ bệnh viện ra về vẫn còn rất nhiều thời gian, Từ Vân Khoát nắm tay Văn Lạc đi dạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chậm rãi bên đường.

Sau khi chân bình phục, phát hiện ra rằng đi đường tản bộ là một việc cùng hạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phúc.

Tuy nhiên cũng không thể đi quá nhiều, phải một giai đoạn thích ứng. Đi dạo một lúc, Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc đề nghị muốn đi vòng đu quay, Từ Vân Khoát đưa đi.

lẽ trong tiểu thuyết, hoặc trên phim ảnh, nam nữ chính sau khi yêu nhau sẽ đi vòng đu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay, nên VănLạc cũng muốn đi cảm nhận một lần.

Trước đây chưa từng nghĩ rằng mình sẽđược một đoạn tình yêu ngọt ngào trọn vẹn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy.

không được sinh ra trong một gia đình bình thường,ngoại nguồn yêu thương duy nhất mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận được. Cũng may lúc nhỏ ngoại yêu thương, tính cách của mới không đến nỗi hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn lạnh băng, bên trong vẫn còn ấm áp.

Lớn lên trong hoàn cảnh đó, sự bình thường dường như trở thành một thứ xa xỉ.

Mười mấy năm cuộc đời cô, phần lớn thời gian không thể nào xua tan được cảm giác chán ghét, ghét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ, khinh bỉ từ Ninh Minh Quyết.

thế mà cô đã từng sa ngã.

Lớn lên rồi mới biết, đó chỉ ánh mắt của Ninh Minh Quyết.

chính cô, hoàn toàn không phảidáng vẻ trong mắt Ninh Minh Quyết.

Đặc biệt sau khi gặp được Từ Vân Khoát, sự sủng ái bờ bến của anh đã chữa lành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn thiện nhân cách của cô.

càng thêm không còn hoài nghi về bản thân mình. Chỉ muốn sống cho hiện tại, trân trọng hiện tại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
nỗ lựctương lai.

“Đang nghĩvậy?” Trên vòng đu quay, Từ Vân Khoát véo má Văn Lạc, hỏi cô.

“Đang nghĩ, tại sao anh lại tốt với em như vậy.” Văn Lạc nhìn anh nói.

Người khác đối với tình yêu của họ, với sự ngọt ngào của tình yêu, phần lớn chỉ suy đoán. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng dáng vẻ thật sự của nó, chỉ biết.

Ngoài sự ngọt ngào, còn rất nhiều sự tinh tế tỉ mỉ của Từ Vân Khoát.

Anh sự cẩn trọng, sự che chở, còn sự thấu hiểu. Và, anh vĩnh viễn đứng về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô.
Bất kểkhivui vẻ hay khi cáu kỉnh.

“Bởi vì, em sắp cưới của anh.” Từ Vân Khoát lại véo cô, hôn lên trán cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Sao lại hỏi một câu ngốc nghếch như vậy?”

Đúng một câu hỏi ngốc nghếch.

Từ Vân Khoát thích cô, mới thể đối tốt với như vậy. Nhưng anh sẽ thíchmãi mãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ?
Thôi, nghĩ nhiều như vậy làm gì.

Nếu tình yêu một màn pháo hoa rực rỡ, vậy thì muốn tận tình thưởng thức màn pháo hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, tỉ mỉ ngắm nhìn từng khoảnh khắc bung nở lộng lẫy trên bầu trời rộng lớn.

Không cần phải quá để tâm đến kết quả. Cuộc đời vốn một cuộc hành trình.
Không nên quá sợ hãi sự mất mát.

Bây giờ đang được, chỉ cần trân trọng tận hưởng được rồi. Vòng đu quay sắp lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến đỉnh cao nhất, một giây, hai giây…
Nếu hôn anh vào lúc này, sẽ rất lãng mạn.

Văn Lạc nhích lại gần, hôn lên môi Từ Vân Khoát.

Hương thơm trên người anh rất mát mẻ, cùng dễ chịu, một mùi hương gỗ thông nhàn nhạt. Môi anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất mỏng, nhưng nhiệt độ lại không hề thấp.

Rất nhanh,cảm thấy eo mình bị đối phương ôm lấy. Từ Vân Khoát l/iếm nhẹ môi cô, làm nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn thêm sâu.

“Em thích anh, Từ Vân Khoát.” Khi hơi thở chút ngắt quãng, Văn Vũ Lạc ôm lấy mặt Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát, lên tiếng.

Khóe môicong lên, nụ cười rực rỡ lạ thường. Vòng đu quay đã lên đến đỉnh cao nhất.
Từ Vân Khoát khựng lại một chút, giọng nói trầm khàn đáp lại cô. “Anh cũng vậy.”
“Bảo bối.”

Anh lại hôn lên môi cô. Nụ hôn kéo dài rất lâu.
Mãi cho đến khi vòng đu quay sắp xuống đến mặt đất mới kết thúc.

————

Sau khi đi vòng đu kết thúc, trời đã tối, Từ Vân Khoát đưa Văn Lạc đến một nhà hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn tối.

Đây lần đầu tiên sau hai tuần hai người ăn cơm ngoài. Hai tuần nay vì chân của Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vũ Lạc không tiện nên luôn ăn căn hộ.

Buổi tối thường sẽ hạ nhiệt độ, đêm nay lại có tuyết rơi, nhưng tuyết không lớn như hai tối trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ nhà hàng ra về cũng không cần che ô.

Thời gian còn sớm, hai người đặt vé xem phim, đến trung tâm thương mại xem xong một bộ phim mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về nhà.

Về đến nhà, Từ Vân Khoát thay dép xong thì anh ngồi xổm xuống trước mặt Văn Vũ Lạc.

“Sao rồi, hôm nay hoạt động nhiều như vậy, chânphản ứng
không?” Văn Lạc vừa cởi xong một chiếc giày, chiếc giày bên chân phải còn chưa kịp cởi đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát cầm lấy.

Chiếc giày trên chân đó do anh cởi ra. Anh nhẹ nhàng xoa bóp mắt cá chân của cô.
Khi VănLạc cúi đầu, mái tóc đen mềm mại rủ xuống.đưa tay vén một bên tóc ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau tai, trả lời: “Không có.”

“Hôm nay không phải đã đến bệnh viện kiểm tra rồi sao, đã hồi phục rồi mà.”

Hơn nữa hôm naycòn đi giày đế bằng.

Bác cũng nói, hoạt động nhiều một chút mới lợi cho tuần hoàn máu, cũng lợi cho sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát triển của cơ bắpxương.

“Chân không mỏi à?” Từ Vân Khoát hỏi.

Văn Lạc lắc đầu.

Nhưng Từ Vân Khoát không buông chân phải của ra, tiếp tục xoa bóp.

VănLạc mím môi dưới, “Thật sự không mỏi.”

“Xoa một chút cho em thoải mái hơn.” Từ Vân Khoát lười biếng nói.

Từ Vân Khoát rất kiên nhẫn. Từ góc độ này nhìn sang, xương mày của anh càng thêm anh tuấn, hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mi kép che phủ con ngươi đen láy. Anh nghĩ nghĩ rồi nói: “Lát nữa đi, lát nữa lại xoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho em.”

Bây giờgái nhỏ đang đứng, ngồi xuống sẽ tiện hơn một chút.

“Anh đã tra trên mạng rồi, chân em vừa mới hồi phục, thể mát xa chân một cách thích hợp.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Ngón chân dưới lớp tất trắng của VănLạc hơi co lại, “Thật sao?” “Ừm.”
“Vậy em thể tự xoa.” Văn Lạc nói.

“Để anh.” Từ Vân Khoát buông chân phải của xuống, xỏ đôi dép tai thỏ lông vào cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô.

“…”

VănLạc cảm thấy làm phiền Từ Vân Khoát quá.

Nhưng hai tuần nay, anh vẫn luôn như vậy, không hề sợ phiền phức.

Ngoài cửa sổ tuyết bay lất phất, Từ Vân Khoát đứng lên, sờ đầu cô, “Đi rửa mặt trước đi, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó trong phòng ngủ đợi anh.”

Giờ này cũng không còn sớm, sắp 10 giờ tối rồi. Rửa mặt xong thể đi ngủ, mát xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chotrước khi ngủ, cũng sẽ thoải mái hơn.

Văn Vũ Lạc gật đầu, “Được.” “Em muốn đi tắm…”
Lời này thốt ra, mang theo một chút cảm giác không dễ dàng. Bởi hai tuần nay Văn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không được tắm, cũng do không vận động nhiều, lại mùa đông nên đã nhịn. Nhưng tối nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể không tắm nữa, người bẩn quá.

Mỗi lần Từ Vân Khoát hôn cô, thực ra sợ anh sẽ ngửi thấy mùi trên người mình.

Từ Vân Khoát nhìn cô, “Được thôi.”

Văn Lạc quá xinh đẹp. Trong phòng đèn không bật hết, chỉ một dải đèn mỏng manh. vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khuôn mặt vẫn đẹp đến lạ thường. Từ Vân Khoát đang độ tuổi huyết khí phương cương, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhịn được nói một câu bông đùa, giọng nói cũng khàn đi một tông.

“Muốn anh giúp không?” “…”

“Cáiạ?”

“Anh nói, muốn anh giúp không?” Từ Vân Khoát nhìn vào đôi mắt ươn ướt của cô, lặp lại.

“…”

Tai Văn Lạc đỏ bừng lên, bất giác nhớ lại tuần trước.

Ngày đó cảm thấy người hơi ngứa, rất muốn đi tắm, nhưng lại không thể. không nhịn được phàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàn với Từ Vân Khoát, anh nói thể giúp tắm, thậm chí còn bế vào phòng tắm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói sẽ chú ý không để nước thấm vào chân phải của cô.

Nhưng cuối cùng vẫn không thể phiền anh cả chuyện này, sẽ phải cởi hết quần áo trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh. Ngày đó thấy đỏ bừng mặt, anh cũng từ bỏ, cuối cùng chỉ giúp cô gội đầu.

Nhưng mấy ngày đầu, khi tay tráicòn không cử động được, đồ lót nội y của cô… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do anh giặt giúp…

Thấy Văn Lạcchút ngây ngô, đáng yêu, Từ Vân Khoát nhếch môi cười, không trêunữa, véo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô, “Đùa thôi.”

Lại sờ đầu cô, “Đi tắm đi.”

“Giờ này không còn sớm nữa.” “Vâng…” Văn Lạc gật đầu.
Dáng vẻ này quá ngoan ngoãn, Từ Vân Khoát vẫn không nhịn được ôm cô vào lòng, hơi thở đến gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn.

Giọng nói khàn khàn, có chút hư hỏng: “Tắm rửa cho sạch sẽ nhé.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 58 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc