GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 48

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Văn Vũ Lạc không biết Từ Vân Khoát đã đăng bài lên vòng bạn bè, cô kéo anh đến bên lan can tầng thượng để cùng nhau ngắm cảnh đêm của trường học.

Nơi họ đang đứng tạo thành một sự tương phản với những khu vực khác trong trường. Các khu giảng đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần đó đèn đuốc sáng trưng, có những sinh viên đang học lớp buổi tối bên trong.

Một lát sau, Văn Lạc Từ Vân Khoát nghe thấy người của Liên chi đoàn gọi mọi người chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trò giành ghế. Họ đã vào một phòng học trống để chuyển ra rất nhiều ghế, sau đó tập hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi người đứng thành một vòng tròn quanh hơn hai mươi chiếc ghế đó. Luật chơi là, mọi người sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi vòng quanh những chiếc ghế này, khi nhạc dừng lại thì bắt đầu giành ghế, ai không giành được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ bị loại. Sau đó số lượng ghế sẽ được giảm bớt, những người đi tiếp sẽ tiếp tục giành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghế, đến cuối cùng sẽ chỉ còn lại một chiếc ghế, người ngồi vào chiếc ghế đó sẽ người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiến thắng cuối cùng.

Khi đó, thẻ cung hoàng đạo trong tay người chiến thắng cung gì thì tất cả những người thuộc cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàng đạo đó thể nhận được một món quà nhỏ do Liên chi đoàn chuẩn bị.

Thảo nào lại phát cho họ thẻ cung hoàng đạo. Ý đồ là ở đây.

Đã đến dự tiệc rồi, Văn Vũ Lạc Từ Vân Khoát không lựa chọn đứng ngoài, đi tới tham © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia vào trò chơi, đứng trong đám đông đang xoay vòng.

Từ Vân Khoát đứng ngay sau Văn Lạc, anhthân hình cao lớn, khí chất lười biếng, có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngạo nghễ, rất nổi bật trong đám đông. Trước khi vòng đầu tiên của trò giành ghế bắt đầu, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cúi người ghé vào tai Văn Lạc, nói: “Quan trọngtham gia, lát nữa đừng để bị đụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào.”

đương nhiên biết.

Văn Lạc cong môi gật đầu, “Anh cũng vậy.”

“Anhcon trai, không sao cả.” Anh cười cười bên tai cô. Cô rất thích nụ cười của Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát.
Đặc biệt có sức hút, cũng rất quyến rũ. Cùng anh chơi trò chơi cũng rất vui.
Dường như thời gian bên anh lúc nào cũng vui vẻ. Sẽ không nghĩ đến bất cứ điều gì khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Quan trọng tham gia”, tuy nóivậy, nhưng Văn Lạc vẫn rất nghiêm túc.nhìn chằm chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào những chiếc ghế, chậm rãi di chuyển theo người phía trước. Khi sắp đi hết vòng thứ hai quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những chiếc ghế, nhạc đột nhiên dừng lại, lao về phía chiếc ghế gần nhất, thành công ngồi xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vừa hay chiếc ghế nhắm đến cũng chiếc mà Từ Vân Khoát để ý, vào khoảnh khắc cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng, Từ Vân Khoát không biết phải cố ý nhường không, đã chậm hơn một bước.
Văn Lạc ngồi xuống chiếc ghế đó trước.

“Không tệ nha, chạy còn nhanh hơn thỏ.” Từ Vân Khoát nhếch môi, đưa tay véo cô.

“Anh nhường em.” Văn Lạc nói.

“Không,” Từ Vân Khoát nói, “Động tác quả thực không nhanh nhẹn bằng em.”

Lúc này gương mặt nhỏ của Văn Lạc rạng rỡ, anh không nhịn được lại đưa tay véo một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa.

Xung quanh cònrất nhiều người, Văn Lạc liếc nhìn anh, ánh mắt như đang nói “anh đừng véo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa”.

“Chúc mừng các bạn đã ngồi được vào ghế, chúc mừng chúc mừng!” Một nữ sinh của Liên chi đoàn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẫn chương trình cho trò chơi nhỏ này nói, “Các bạn được đi tiếp! Những bạn không ngồi được vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghế, xin lỗi nhé, chỉthể sang một bên làm khán giả thôi.”

Các bạn phụ trách vội vàng chạy đến khiêng đi mười chiếc ghế, sau đó vòng thứ hai của cuộc thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giành ghế bắt đầu.

Từ Vân Khoát lùi ra một bên quan sát. Văn Vũ Lạc là người đi tiếp, ở lại đi vòng quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những chiếc ghế còn lại. thấy trong số những người đi tiếp còn Chung Tuyết. Lúc trước Chung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tuyết Hướng Lan Lan cũng tham gia trò chơi này, nhưng không đứng cùng họ mà đứng ở phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối diện, chỉ vẫy tay chào nhau. Lúc này Chung Tuyết chạy đến đứng sau lưng cô, “Ha ha ha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc Lạc, cậu cũng lợi hại phết!”

“Lan Lan đâu, cậu ấy bị loại rồi à?” Văn Lạc hỏi.

“Ừ, cậu ấy yếu đuối quá, vòng đầu tiên đã bị loại rồi.” Chung Tuyết nói, “Đâugiống tớ, giành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghế nghề của tớ, hồi tiểu học, cấp hai, rồi cả cấp ba, chơi giành ghế chưa bao giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thua.”

“…”

Hai người còn chưa nói xong, nhạc đã dừng lại. VănLạc cất bước chạy về phía một chiếc ghế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng lần này lại không giành được, một nữ sinh khác đã nhanh hơn cô ngồi vào chiếc ghế đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Còn Chung Tuyết thì giành được, sức bật của ấy rất mạnh, tốc độ giành ghế rất nhanh.

Văn Lạc đành tiếc nuối rời sân.

Từ Vân Khoát nhìn cô, dường như thấy trên khuôn mặt nhỏ của vài phần mất mát, nụ cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không còn.

“Này, một trò chơi nhỏ thôi mà, thua thì thua.” VănLạc nói: “Em không không vui.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biểu hiện mình rất để ý sao.
Chỉtính hiếu thắng của quả thực khá mạnh, vốn muốn giành chiến thắng đến cùng.

Từ Vân Khoát nắm lấy tay cô, “Đi, đưa em đến một nơi.” “Đi đâu ạ?” Văn Lạc hỏi.

Bên kia cuộc chiến giành ghế vẫn đang diễn ra sôi nổi, Từ Vân Khoát dắt VănLạc lướt qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đám đông, đi đến một góc của bữa tiệc, trước một cây thông Noel.

Cây thông Noel này treo những dải đèn nhiều màu sắc, nhấp nháy, mộng ảo và lộng lẫy, sáng lấp lánh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trông như thể trên cây treo rất nhiều món quà nhỏ, nhưng Văn Lạc biết đó chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồ trang trí, không phải quà thật.

Từ Vân Khoát xoay cây thông Noel một vòng, Văn Lạc thấy mặt sau của nó, trên đó treo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chiếc hộp nhỏ màu tím. Chiếc hộp này trôngchút đặc biệt, màu tím, hình dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ bằng lòng bàn tay, nhỏ hơn những hộp quà khác trên cây thông, hơn nữa những hộp quà khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên cây đềumàu vàng hoặc màu đỏ.

Chỉ chiếc hộp này màu tím.

Từ Vân Khoát gỡ chiếc hộp nhỏ đó xuống, đưa đến trước mặt Văn Vũ Lạc, nói với cô: “Mở ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem đi.”

“Cái này…” VănLạc nói, “Là vậy ạ?” Từ Vân Khoát véo má cô, “Quà Giáng Sinh.” “…”
Nhưng còn chưa chuẩn bị quà Giáng Sinh cho Từ Vân Khoát. Chỉ hôm qua, mua cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát một quả táo bình an.
Văn Vũ Lạc mở chiếc hộp nhỏ màu tím ra, bên trong một sợi dây chuyền, một sợi dây chuyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất đẹp, mặt dây chuyền một quả hồ

nhỏ bằng pha màu hồng, trong đêm tối phát ra luồng sáng lấp lánh, tinh xảoxinh đẹp.

“Đeo lên xem nào, chắc chắn rất đẹp.” Từ Vân Khoát lấy sợi dây chuyền hồ nhỏ ra. Dưới ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đèn đêm phản chiếu, gương mặt góc cạnh của người đàn ông bị hắt lên một bóng hồnhỏ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh cúi đầu, nghiêm túc tìm khóa của sợi dây chuyền, mở khóa ra, rồi giơ tay đeo lên cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc.

Lúc đeo dây chuyền, anh còn hôn lên Văn Lạc một cái, dường như rất mong chờ dáng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 củakhi đeo sợi dây chuyền anh mua.

Mái tóc đen của Văn Lạc được vén sang một bên, động tác đeo dây chuyền của Từ Vân Khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất cẩn thận, không mất bao lâu đã đeo xong cho cô.

Văn Lạc chút ngẩn người, cúi đầu nhìn.

“Đẹp thật.” Nghe thấy Từ Vân Khoát thì thầm bên tai cô, giọng nói trầm ấm.

Văn Lạc không nhịn đượcsờ vào quả hồ nhỏ, cảm giác lành lạnh, lại rất mịn màng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áp vào da thịt rất thoải mái. còn chưa tìm
được lời nào để nói, đã nghe thấy Từ Vân Khoát nói: “May mắn, hạnh phúc, bình an, vui vẻ, tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả chứa đựng trong quả hồ lô này.”

“Hy vọng thể phù hộ em.”

Từ Vân Khoát giơ tay vuốt đầu Văn Lạc, nói.

Quả hồ này do một vị pháp chùa Đàm Chá ở Yến Thành tặng anh, đã được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khai quang, rấtlinh tính.

Nhưng vẫn luôn được cất trong nhà Yến Thành. Mấy ngày trước đột nhiên nghĩ đến quả hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này rất tinh xảo xinh đẹp, rất hợp với gái nhỏ của anh, anh gọi điện cho mẹ nhờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gửi qua.

“Em,” Văn Vũ Lạc lên tiếng.

đeo quả hồ nhỏ này trông quá đẹp, làm tôn lên làn da càng thêm trắng. Từ Vân Khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nhịn được cúi đầu hôn lêncô.

Văn Lạc hơi nghiêng đầu, chờ anh hôn xong cái thứ hai, nói: “Em không chuẩn bị quà Giáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sinh cho anh,”

“Làm sao bây giờ.”

không cảm giác nghi lễ với các ngày lễ, cảm thấy như vậy không công bằng với Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát lắm.

Họ đang yêu nhau.

Vậy mà anh chuẩn bị quà Giáng Sinh, còn thì không.

“Không sao,” Từ Vân Khoát phát hiện gương mặt xinh đẹp của lúc này đang phiền muộn chuyện này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh nhếch môi, “Quà Giáng Sinh của anh chính em mà.”

Anh véo véo cô, “Cảm ơn em đã xuất hiện, để Giáng Sinh anh có bạn gái để anh tặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quà.”

“Những năm trước, đến Giáng Sinh anh luôn nhận quà của người khác, chán lắm.”

“…”

Lúc nhỏ phải anh đã từng đoạt giải vàng về dỗ người khác không, người đã tốt rồi, lại còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khéo nói như vậy.

“Nói thật,” Từ Vân Khoát tiếp tục: “Anh cứ ngỡ, tốt nghiệp đại học rồi, anh vẫn sẽ một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cẩu độc thân, đối với chuyện tình cảm, anh không hứng thú gì.”

“Nhưng em đã xuất hiện.”

“Thật không dám giấu giếm, lần đầu tiên gặp em.” “Anh đã cảm thấy em trông rất giống vợ của anh.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “…”
“Anh chắc không?” Văn Lạc nhìn anh, “Ngày hôm đó em ràng là,”

Rất thảm hại, rất chật vật, cũng rất u ám.

Tóm lại không phải là một hình tượng bình thường. Ngày hôm đócảm thấy xui xẻo đến cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điểm. Tâm trạng rất tệ.
vậy ngày đó Từ Vân Khoát đã giúp đỡ cô, nhưng dường như luôn không cho anh sắc mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt.

“Ừm.” Từ Vân Khoát đáp, giọng chân thành, “Thích một người, là không đạo lý.”

“Nếu em muốn hỏi anh tại sao, anh cũng không nói được.” “…”
“Anh đối với em,” Văn Lạc mím môi dưới, nói: “Là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?”

“Chứ còn nữa.” Từ Vân Khoát thừa nhận một cách thẳng thắn thản nhiên.

Tim Văn Lạc đập mạnh một cái, không biết phải nói cho phải. Giờ khắc này, cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như bị hạnh phúc bao vây.
Lại sợ giống như một giấc mơ, chọc một cái là vỡ.

Nhưng nụ hôn của Từ Vân Khoát cũng là thật, hơi thở anh kề gần, l/iếm nhẹ lên môi cô, từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút từng chút một, đầy kiên nhẫn. Chỗ này không nhiều người, ánh sáng cũng tối, một tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phẩm điêu khắc bằng đá lớn che chắn. Từ Vân Khoát ôm lấy cô, Văn Lạc mặc cho anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn một lúc, rồi giơ tay lên ôm lấy cổ anh. Anh dần dần cạy mở đôi môi cô, đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưỡi ấm áp luồn vào.

Đêm Giáng Sinh, mọi người đang cười đùa. Họ đây hôn nhau nồng nhiệt.
——-

Mười giờ đêm, bữa tiệc tan cuộc. Vì được tổ chức trong trường, ngày mai lại không phải cuối tuần, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà trường chỉ cho phép Liên chi đoàn tổ chức đến mười giờ, còn phải chừa ra ít nhất một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng để dọn dẹp.

Không thể vui chơi xong rồi để lại một đống rác trên tầng thượng xinh đẹp của tòa nhà Phục Hinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được.

Chung Tuyết rất lợi hại, đã giành được giải nhất trong cuộc thi giành ghế. ấy cung Kim Ngưu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy tối nay, tất cả những người cung Kim Ngưu rất cảm ơn ấy. Lúc ra về, họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã nhận được một món quà nhỏ từ các bạn trong Liên chi đoàn.

Quà nhỏ đồ ăn, nhiều loại đồ ăn vặt.

Hộp quà nhỏ mà Chung Tuyết nhận được bốn viên la truffle bơ, ấy còn chạy lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm VănLạc, chia cho một viên.

Sau khi tan cuộc, Từ Vân Khoát đi lấy một chiếc xe đạp công cộng, đưa Văn Lạc về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túc xá.

Viên la truffle trong tay Văn Lạc vẫn chưa ăn, chờ đến khi Từ Vân Khoát đạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe đến dưới lầu túc xá, mới lấy viên kẹo ra, “Cái này anh ăn đi.”

“Đây không phảiviên kẹo Chung Tuyết cho em sao?” Từ Vân Khoát cười.

“Vâng.” Văn Lạc nói, “Chỉ một viên.” Chung Tuyết chỉ cho một viên.
“Đồ ăn vặt như vậy, cũng phải nhường cho anh ăn à?” Từ Vân Khoát cảm thấy Văn Lạc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật đáng yêu, cơn nghiện muốn hôn lại

tái phát.

Lúc này Từ Vân Khoát vừa mới đẩy chiếc xe đạp công cộng vào khu vực đỗ xe, VănLạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đeo cặp sách chờ một bên.

Cô gái nhỏ nói: “Em không thể ăn một mình.”

Hơn nữa rất muốn đưa món đồ ăn vặt này cho Từ Vân Khoát. Trông cũng khá ngon.
“Lại đây.” Từ Vân Khoát nắm lấy cổ tay cô, kéo cô về phía một bóng cây gần đó.

Bên đó một hàng cây bạch quả, trong đêm đông đang đung đưa trong gió lạnh.

Nơi đó nơi Từ Vân Khoát Văn Lạc thường xuyên đến, mỗi lần buổi tối anh đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về ký túc xá, anh sẽ đó ôm một lúc hoặc hôn một lúc rồi mới để lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lầu.

Bằng khôngngay dưới túc xá, quá dễ thấy, sinh viên qua lại rất nhiều.

Đến bên cạnh một trong những cây đó, Từ Vân Khoát ăn viên la
truffle bơ, sau đó nâng cằm Văn Lạc lên hôn cô, đưa vị ngọt của món ăn vào miệng cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Văn Lạc nắm lấy quần áo anh, hừ nhẹ một tiếng, yết hầu nuốt xuống, cùng anh ăn hết món © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồ đó.

Từ Vân Khoát nhìn vào đáy mắt đen láy của nhau, trong mắt anh sâu thẳm, đặc quánh, tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầy d*c vọng.

Chung Tuyết chắc chắn không biết, viên la truffle ấy cho, đã bị hai người họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn như vậy.

Từ Vân Khoát rất thích hôn cô, đây rất ít người, anh hôn cũng tương đối không kiêng dè.

Quả hồ lô nhỏ áp trên da thịtbị lệch đi, nhẹ nhàng đập vào xương quai xanh của cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hơi thở nặng trịch của Từ Vân Khoát phun lên bên cổ cô, lực đạo dường như hơi tăng thêm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc biết anh đang trồng dâu tây.

“Anh nhớ, lúc mới quen em, em đã từng đưa anh một miếng la,” giọng Từ Vân Khoát vẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đục không rõ, rất khàn, “Cũng nhân.”

Văn Lạc hồi tưởng lại, sao? nhất thời không nhớ ra.
Nhưng, lúc này lại chuyện khác, cô giơ tay sờ vào quả hồ nhỏ mịn màng, hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Sao anh lại treo lên cây thông Noel được vậy? đó rất nhiều người, không sợ người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy đi sao?”

Bởi nhớ, lúc ở bữa tiệc, Từ Vân Khoát và vẫn luôn cùng nhau, không hề tách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra. Lúc bị loại vòng thứ hai của trò giành ghế, Từ Vân Khoát dường như cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời đi, vẫn đứng bên cạnh xem thi đấu. Vậy thì chỉ thể là đã treo lên từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước, nhưng, anh làm thế nào được.

“Sẽ không,” Từ Vân Khoát nói, “Chủ tịch Liên chi đoàn anh quen, anh đã nhờ cậu ấy treo lên.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Cậu ấy cho người trông chừng, đương nhiên không người lấy được.” “…”
Đêm im ắng, chỉ tiếng gió, tiếng Từ Vân Khoát hôn lên da thịt cô. Một lúc lâu sau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc kéo tay áo anh, nói: “Em cũng muốn tặng anh một món quà.”

“Hửm?” Động tác của Từ Vân Khoát dừng lại, anh nhìn cô.

lẽ bị anh hôn một trận, lúc này đôi mắt gái nhỏ ươn ướt, hai hồng rực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng xinh đẹp, rất thu hút thần kinh của anh. Trong lòng anh như được lấp đầy bởi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc bánh ngọt.

“Quà gì?” Bàn tay to lớn của anh nắm lấy cổ tay cô, cắn lên đầu ngón tay cô.

Đầu ngón tay đặc biệt mềm, anh nói cắn cắn. Lại cắn thêm một chút.
Hàng mi của Văn Lạc run lên, gọi anh: “Anh trai.” Từ Vân Khoát dừng lại một chút.
Ánh mắt anh ngước lên, nhìn chằm chằm cô. Anh vẫn luôn muốn gọi anh như vậy.
Rất nhiều lần.

Nhưngcảm thấy sến sẩm, buồn nôn, trước nay luôn không gọi được. Vậy thì hôm nay, hãy thỏa mãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh đi.
Văn Vũ Lạc nhón chân, ôm lấy cổ anh, cố tình làm cho giọng nói ngọt hơn một chút, “Anh trai, Giáng sinh vui vẻ.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 48 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc