GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 45

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Tại sao lại không được uống nữa?” Văn Vũ Lạc hỏi một câu. “…”
Từ Vân Khoát chút hết cách với cô, anh véo nhẹ vào phần thịt sau gáy cô, nói: “Bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ say.”

“Em sẽ không.” Văn Lạc nói. “…”
Bài hát trên màn hình lớn đã chuyển sang bài tiếp theo,bài do Mộc Tử Nhiên chọn. ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đùa giỡn với mọi người nữa, vốnđã chuẩn bị tiếp tục lắc xúc xắc, nhưng lại đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dậy khỏi sofa, nói: “Các cậu chơi trước đi, tớ đi hát!”

một bài hát tiếng Anh, 《So Far Away》.

Phòng hát lại một lần nữa vang lên giai điệu du dương.

Trong không khí thế này, dường như con người ta sẽ quên đi rất nhiều chuyện, chỉ còn biết tận hưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoảnh khắc hiện tại.

Ván thứ ba của trò chơi bắt đầu, Văn Lạc cùng mọi người lại một lần nữa lắc xúc xắc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lần này bộ xúc xắc trong tay bộ của Từ Vân Khoát lúc trước, đã được anh đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho.

lẽ đây thật sự một loại huyền học, sau khi đổi một bộ xúc xắc khác, vận may của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã tốt hơn. Lần này Văn Lạc lắc ra điểm số rất cao, được cả trâu trâu, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn người điểm thấp nhất, hayđến một trâu cũng không nữa.

Lần này người thua Triệu Tiễn.

Triệu Tiễn khác với Đơn Tiêu Tiêu, tuy con trai nhưng cậu ấy không hứng thú uống rượu lắm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy chơi thật hay tháchý nghĩa hơn, liền lựa chọn “thách”.

“Thách à, được được được.” Chung Tuyết cười rộ lên, “Tiêu Tiêu, cậu mau nghĩ cho cậu ấy một thử thách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi!”

Đơn Tiêu Tiêu đang ăn một miếng khô bò, rất nhanh đã nghĩ ra một thử thách, nói với Triệu Tiễn: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Bây giờ, cậu chọn một bạn khác giới son cho cậu, không được lau đi đâu nhé, ít nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải chơi thêm hai vòng nữa mới được lau.”

“…” Triệu Tiễn cảm thấy Đơn Tiêu Tiêu đúng biết chơi, lại nghĩ ra một thử thách như vậy.

“Phụt, thử thách này hay đó, đặc biệt hay.” Chung Tuyết nói.

Trong số những người có mặt, Mộc Tử Nhiên Triệu Tiễn thân nhất, hai người bạn học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cấp ba. Triệu Tiễn chọn một bạn khác giới chính Mộc Tử Nhiên, nhưng Mộc Tử Nhiên lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang hát, cậu ấy liền đứng dậy khỏi sofa đi qua tìm cô ấy.

“Cái gì? Son môi? Tớ mang theo mà.” Mộc Tử Nhiên trả lời câu hỏi của Triệu Tiễn.

Triệu Tiễn giải thích qua loa vài câu, Mộc Tử Nhiên rất nhanh đã hiểu ra cậu ấy đang phải chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phạt,ấy bật cười,cùng thích thú, không hề từ chối.ấy bảo Triệu Tiễn đi lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túi củaấy lại đây, son môi trong túi.

Triệu Tiễn liền đi lấy túi lại, từ bên trong tìm ra thỏi son của Mộc Tử Nhiên, chính xác hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là một thỏi son kem lì.

Màu Nars Morocco Cinnamon.

Mộc Tử Nhiên cũng không hát nữa, cầm thỏi son kem của mình đứng
trước mặt Triệu Tiễn, dưới sự chứng kiến của mọi người, tỉ mỉ lên đôi môi của Triệu Tiễn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớp son màu cam ấm. Thỏi son này có hiệu ứng mịn như bơ, tạo cảm giác dịu dàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lười biếng. Triệu Tiễn vẻ ngoài khá chỉn chu, ngũ quan sáng sủa, đôi môi màu cam khiến gương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt anh tuấn của cậu ấy thêm một nét mềm mại lạ thường.

“Cũng khá đẹp đó,” Mộc Tử Nhiên nhìn chằm chằm. “Ha ha ha tớ muốn chụp một tấm!”
Triệu Tiễn nén lại ý muốn đưa tay lên lau, nói: “Không được chụp.”

Nhưng Mộc Tử Nhiên vẫn lấy điện thoại ra, chụp được một tấm ảnh Triệu Tiễn quay mặt nghiêng.

Chịu phạt xong, Triệu Tiễn với đôi môi màu cam trở lại chỗ ngồi. Mọi người đang nín cười.
“Được rồi được rồi, ván tiếp theo.” Mộc Tử Nhiên hát xong, cũng đi tới nói.

Bài hát tiếp theo là do Hướng Lan Lan chọn, ấy đứng dậy đi hát, không tham gia chơi trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi cùng mọi người.

Một ván mới bắt đầu, lần này vận may của Văn Vũ Lạc cũng rất tốt, điểm số lắc ra lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lần nữa được trâu trâu. Mà vận may của Từ Vân Khoát cũng không tệ, bộ xúc xắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắc không ra trâu khi đến tay anh, mỗi lần biểu hiện lại bình thường, điểm số không cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không thấp, tóm lại hình phạt đều không rơi vào đầu anh.

Ván mới này Đơn Tiêu Tiêu thua,ấy cuối cùng cũng hội thể hiện màn một hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạn sạch ly rượu, tự phạt một ly đầy.

Sau đó lại chơi liên tiếp ba ván, Chung Tuyết bị phạt hai lần, Mộc Tử Nhiên bị phạt một lần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mọi người phát hiện chỉ còn Từ Vân Khoát chưa bị phạt lần nào, vận may của anh thật sự quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt, lần nào cũng thể đứng ngoài cuộc.

Lại chơi thêm hai ván, cả hai ván này Chung Tuyết thua. Thua đến mức Chung Tuyết phải hoài nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân sinh.

“Không phải chứ, sao người xui xẻo nhất lại thành tớ vậy! Không được, tớ muốn đổi xúc xắc với các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu!” Chung Tuyết la ó.

Mọi người bật cười, Đơn Tiêu Tiêu rất rộng lượng, nói: “Tớ đổi với cậu này.”

Chung Tuyết vội đẩy bộ xúc xắc của mình qua.

Đơn Tiêu Tiêu lại tự rót cho mình một ly rượu vào chiếc ly đã cạn. Hết cách rồi, nếu cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chờ thua mới được uống, thì tối nay nàng chắc sẽ không uống được bao nhiêu. Cho nên lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi trò chơi Đơn Tiêu Tiêu cũng sẽ uống một chút. Văn Lạc liếc thấy, cũng đưa tay cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy chai rượu đã mở, chút khát, cũng muốn uống một chút.

Chủ yếu là hôm nay vui.

“Còn uống nữa à?” Giọng Từ Vân Khoát trầm thấp hỏi cô, nhưng không ngăn cản.

“Khát nước.” Văn Lạc nói. Lúc trả lời, môi cong lên.
Từ Vân Khoát hình như chưa từng thấy vui vẻ như vậy, rượu quả thật thể khiến người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phấn chấn.

Ánh mắt lướt qua gương mặt xinh đẹp của một vòng, Từ Vân Khoát không nói gì.

Anh lấy chai rượu trên tay cô, vẻ mặt chút lười biếng tản mạn, nói: “Anh rót cho em.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Văn Vũ Lạc nhìn anh, đáp: “Vâng.”

Từ Vân Khoát không rót quá nhiều, chỉ khoảng nửa ly, sau đó đặt chai rượu sang một bên. Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc nâng ly thủy tinh lên, uống hai ngụm.

Một ván mới bắt đầu, mọi người tiếp tục lắc xúc xắc. Lần nàyMộc Tử Nhiên thua,ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chọn “thật lòng”.
Đơn Tiêu Tiêu hỏi cô: “Nói xem, cậu thích mẫu con trai như thế nào?” Triệu Tiễn nhìn cô.
Phòng hát đang phát bài 《Schubert’s Serenade》, Mộc Tử Nhiên
nghiêm túc suy nghĩ một chút, nói: “Xem cảm giác thôi, tớ người rất
tùy duyên.”

“Thế không được, xem cảm giác thì gọi trả lời.” Chung Tuyết nói.

“Vậy thì giống như đại thần đi!” Mộc Tử Nhiên nói, “Cao trên 1m85, chênh lệch chiều cao với tớ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt nhất, đẹp trai, da trắng, giọng hay.”

Triệu Tiễn rót một chút rượu vào ly mình.

“Ha ha ha tớ cũng vậy! Ai không muốn tìm một người như đại thần chứ!” Đơn Tiêu Tiêu nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cả hai những sinh vật đơn bào lự. Chỉ Hướng Lan Lan chú ý thấy Triệu Tiễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cười cùng mọi người,ấynói: “Này, anh chàng

đẹp trai họ Triệu cũng không tệ mà, các cậu đừng quênđây còn một anh chàng đẹp trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ Triệu. Nhiên Nhiên, Triệu Tiễn thì sao?”

Mộc Tử Nhiên ngập ngừng một chút.

“Cậu ấy à, không đủ cao, tớ thích người đặc biệt cao.” Mộc Tử Nhiên nói.

Chủ yếu quá thân.

Hơn nữa mẫu con gái Triệu Tiễn thích chắc chắn cũng không phải kiểu của cô ấy.

ấy vẫn luôn coi cậu anh em.

“Triệu Tiễn, cậu cao bao nhiêu?” Đơn Tiêu Tiêu hỏi.

Lúc Triệu Tiễn đứng cạnh Từ Vân Khoát, hình như chiều cao cũng không chênh lệch nhiều, chỉ thấp hơn Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát một chút.

Triệu Tiễn nói: “1 mét 86.”

“Ây ây, cao thế! Nhiên Nhiên, người ta cao trên 1m85 đó nha.” Đơn Tiêu Tiêu đập bàn.

Mộc Tử Nhiên xiên một miếng đu đủ ăn, haiphồng lên, “Không đủ.” “Cậu thích người khổng lồ à!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chung Tuyết nói.
Mọi người bật cười.

Cũng chỉ trêu đùa Mộc Tử Nhiên Triệu Tiễn thôi, biết họ bạn học cấp ba rất thân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau đó mọi người lại tiếp tục lắc xúc xắc.

Về sau,cơ bản mọi người cùng tham gia chơi chung, kể cả người đang hát.

Bởi phát hiện ra hình như hát cũng không ảnh hưởng đến việc lắc xúc xắc, cứ thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng chơi càng hăng.

Cuối cùng một lần, Từ Vân Khoát thua, mọi người kích động không thôi, hy vọng anh sẽ chọn “thách”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát biết họ muốn xem gì, rất nể mặt,nên hình phạt anh chọn “thách”.

Đơn Tiêu Tiêu nghĩ ra hình phạt, cô ấy nói để Từ Vân Khoát chọn một bạn khác giới có mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây để mớm khoai tây chiên bằng miệng.

Từ Vân Khoát còn thể chọn ai, đương nhiên chọn Văn Lạc.

Không khí trong phòng hát lúc này đã lên đến cao trào, tiếng ồn ào vang lên không ngớt.

VănLạc không hề xấu hổ, phối hợp với Từ Vân Khoát hoàn thành mànmọi người muốn xem. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trong lòng hai shipper cuồng nhiệt Chung TuyếtĐơn Tiêu Tiêu có thể dùng từ “sắp điên rồi” để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình dung.

Cảnh tượng thế này các ấy cứ ngỡ phải trả phí mới được xem, nhưng bây giờ mọi người đùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giỡn, xem rất thỏa mãn.

Ngày mai Chủ nhật, không phải đi học, cả nhóm càng chơi càng hăng. Sau đó bạn trai của Hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lan Lan dạy thêm xong cũng vào phòng hát chơi cùng.

Cứ thế chơi đến 11 giờ đêm mới tan cuộc. Văn Vũ Lạc đã say hoàn toàn.
Được Từ Vân Khoát cõng ra khỏi quán karaoke.

bạn cùng phòng, bạn trai, rất nhiều người, lần đầu tiên buông bỏ phòng bị, không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bận tâm quá nhiều, cộng lại chắc đã uống khoảng sáu ly rượu.

Nhưng Văn Lạc không phải cố ý muốn say, là có chút tự tin vào bản thân, cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bia chắc cũng giống như nước giải khát thôi.

Chờ đến khi men rượu ngấm, đã không còn kịp nữa.

“Đàn anh, cái đó, hay là chúng ta bắt xe về đi.” Chung Tuyết đi tới nói.

Đơn Tiêu Tiêu cũng say, vừa rồi còn nôn, đang được Triệu Tiễn Mộc Tử Nhiên dìu.

Từ Vân Khoát xốc lại gái nhỏ mềm mại trên lưng, cõng cho vững, rồi quay đầu nhìn lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gật đầu đáp: “Được, bắt xe đi.”

Chung Tuyết kéo tay Hướng Lan Lan chạy ra lề đường trước, chuẩn bị đón xe.

Thực ra quán karaoke họ chơi rất gần Đại học Minh, từ đây đi bộ đến cổng Tây của trường chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất mười mấy phút. Nhưng giờ đã khuya, lại còn hai người say, bắt xe thích hợp nhất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bạn trai của Hướng Lan Lan đi theo sau hai người cùng đón xe.

Rất nhanh ba người đã vẫy được một chiếc taxi.

Từ Vân Khoát cõng Văn Lạc đi ra lề đường trước, Chung Tuyết nói với Từ Vân Khoát: “Đàn anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh và Lạc Lạc lên xe trước đi.”

Từ Vân Khoát gật đầu.

Văn Lạc ôm Từ Vân Khoát rất chặt. Trên người mùi rượu, cũng có mùi hương trà hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhàn nhạt, mái tóc đen như lụa trải dài, vài lọn rơi trên cổ Từ Vân Khoát, cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mềm mại.

“Lạc Lạc, xuống trước đã.” Từ Vân Khoát gọi cô.

Văn Lạcchúthồ, nhưng rất nghe lời Từ Vân Khoát, không phải hoàn toàn mất đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý thức. Cằm cọ cọ vào lưng Từ Vân Khoát, rồi trượt xuống khỏi lưng anh.

Người đứng còn không vững, Từ Vân Khoát vội quay người dùng cánh tay kéo vào lòng, ôm chặt lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô.

Sau đó Từ Vân Khoát chuẩn bị bế Văn Lạc vào xe, người trong lòng lại đột nhiên giơ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên ôm lấy cổ anh.

Một gương mặt đỏ bừng lập tức kề sát lại. “Bạn trai.”
Đôi mắt màu hổ phách của VănLạc rất long lanh, giống như hai hồ nước suối trong vắt, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này lại phủ thêm một tầng sương mờ ảo.

Ánh mắt chút màng, còn chút ngây thơ khiến người ta ngứa ngáy trong lòng.

Mộc Tử Nhiên Triệu Tiễn dìu Đơn Tiêu Tiêu cũng đi ra lề đường. Phía sau vài người, vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cặp mắt.
Yết hầu của Từ Vân Khoát trượt lên xuống, anh nhìn Văn Lạc: “Hửm?”

“Anh đưa em về nhà à? Em muốn về nhà với anh.” Văn Lạc dán chặt vào Từ Vân Khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không buông, nhón chân, hơi thở mang mùi rượu phả vào cằm Từ Vân Khoát.

Từ Vân Khoát giơ tay vuốt đầu cô, “Ừ, bạn trai bây giờ đưa em về nhà.” “Anh còn phải hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em một cái.” Văn Lạc nói.
“…”

Vẻ mặt của những người khác vừa xấu hổ vừa hưng phấn.

Nếu Đơn Tiêu Tiêu không say, lẽ sẽ người không biết ngại ngùng nhất, rất khả năng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rút điện thoại ra ghi lại cảnh này.

Nhưng nàng đã say.

Mọi người dường như không ngại trở thành một phần trong vở kịch của Văn Lạc Từ Vân Khoát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ai lên tiếng thúc giục, cũng không ai cười ra tiếng.

Chỉ yên lặng đứng một bên tự coi mình như NPC. Họ không ngại.
Từ Vân Khoát thì có.

Dáng vẻ này của Văn Lạc, anh cũng lần đầu tiên thấy.

Lặng lẽ nhìn chằm chằm một lát, Từ Vân Khoát chiều theo ý cô, cúi đầu, hôn một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc kệ xung quanh có bao nhiêu cặp mắt.

Hơi thở trên người anh cũng theo đótrở nênchút vẩn đục.

“Không đủ.” Gương mặt đỏ bừng lại kề sát hơn, ôm anh không buông, “Hôn nữa.”

“…”

Lần này Từ Vân Khoát không chiều theo ý cô, anh kéo tay xuống, mạnh mẽ bế ngang người© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, dỗ dành: “Được.”

“Vào trong xe hôn.”

Dáng người anh cao lớn, rộng rãi, bế vào ghế sau của taxi.

lẽ anh đã cúi người hôn người trong xe một cái, rồi mới lùi ra khỏi cửa xe.

“Hai người các em ngồi cùng xe với chúng tôi đi.” Từ Vân Khoát quay người nói với mọi người. Bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ tổng cộng tám người, chia làm hai xe ngồi vừa hay thích hợp.

Nếu chiếc xe này chỉ anh VănLạc, thì họ còn phải bắt thêm hai chiếc xe nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới ngồi hết.

Không ai lên tiếng.

Không khí yên lặng hai giây, Hướng Lan Lan cong môi nói: “Đại thần, anh cứ đưa Lạc Lạc về trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước đi, đến lúc đó anh dướitúcđợi chúng em cùng Lạc Lạc được ạ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Vậy các em còn phải bắt thêm hai chiếc xe nữa.” Từ Vân Khoát nói.

“À, không sao đâu.” Lần này người nói chuyện bạn trai của Hướng Lan Lan, anh ta nói: “Lát nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi đạp xe đạp công cộng chở Lan Lan về trường là được, những người khác bắt xe.”

Tài xế đang thúc giục, Từ Vân Khoát không nói thêm, anh nói: “Vậy cũng được.”

“Vậy tôi Lạc Lạc đi trước.”

“Ừ ừ! Hai người về trường trước đi!” Aaaa đưa Lạc Lạc về nhà anh cũng được! Chung Tuyết thầm nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng.

Cũng không hề nghĩ đến vấn đề an toàn hay không.

Từ Vân Khoát chui vào xe, vẫy tay với mọi người, rồi đóng cửa xe. Nhìn đuôi xe đi xa, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đám người mới bắt đầu bàn tán.
“Trời đất, Lạc Lạc say rượu lại thành ra thế này.” Chung Tuyết nói.

“Ha ha ha ha cũng đáng yêu phết.”

“Đại thần thật sự cưng chiều quá đi mất, chịu không nổi rồi, còn ”vào trong xe hôn” nữa chứ.”



Những lời bàn tán của mọi người, Từ Vân Khoát Văn Lạc sẽ không nghe thấy.

Hai người cùng nhau ngồi ghế sau của taxi, qua kính chiếu hậu, vài bóng người ven đường càng lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng xa, dần dần biến thành một chấm nhỏ.

Từ Vân Khoát chỉ liếc nhìn một cái, rồi ánh mắt lại quay về gương mặt của Văn Vũ Lạc.

Lúc này Văn Lạc đã ngoan ngoãn hơn lúc nãy, đầu gối lên cánh tay anh, ôm lấy cánh tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh.

Hai rất đỏ, hàng mi tinh tế, rậm rạp, đặc biệt giống một con búp Tây phương tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xảo.

Vừa mềm mại, vừa ngoan ngoãn. Cũng cực kỳ sự tương phản.
Ngày thường không phải người tính cách dính người, rất độc lập bình tĩnh, lời nói cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nhiều.

Càng không bao giờ làm nũng với anh.

Vừa rồi đó làm nũng đúng không. Anh đặc biệt thích.
Khóe môi Từ Vân Khoát cong lên một độ cung sâu, giơ tay véo Văn Lạc.

Mặt quá non, lực không tínhmạnh véo một cái như vậy, đã nổi lên một vệt đỏ.

Từ Vân Khoát vuốt v/e nó, rồi cúi đầu hôn một cái.

Giống như hy vọng nụ hôn nàythể làm tan đi vệt đỏ trên cô.

Nhưng chẳng qua chỉ tìm một cái cớ để thỏa mãn d*c vọng của mình thôi.

Tài xế không nhịn được liếc nhìn qua kính chiếu hậu. Giới trẻ bây giờ thật là.
Ông không nhìn nhiều, rất nhanh đã thu hồi tầm mắt.

“Từ Vân Khoát.” Nghe thấy Văn Lạc giọng lè nhè gọi tên anh. Từ Vân Khoát cúi đầu đáp: “Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây.”
Hơi thở kề sát, nghe thấy mùi rượu thơm thơm trên người cô.

“Anh sẽ mãi mãibên em chứ?” Văn Vũ Lạc cất tiếng hỏi.

Không biết vì sao, Từ Vân Khoát lại nhớ đến bài hát Văn Lạc đã hát trong phòng karaoke © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm nay.

Lúc đó đã chơi trò chơi rất lâu, mọi người phát hiện chỉ còn chưa hát bài nào, nên kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đi hát một bài.

Anh đương nhiên cũng muốn nghe.

Văn Vũ Lạc dứt khoát đi hát, chọn bài 《Như Yên》 của Ngũ Nguyệt Thiên.

một bài hát cũ.

Hồi cấp hai anh đã từng nghe bài hát này.

Giọng của VănLạc rất hay, theo điệu nhạc chậm rãi hát bài hát này.

Năm lên bảy tuổi năm đó Bắt được con ve sầu ấy
Tưởng rằng thể níu giữ được mùa



hay không một loại vĩnh hằng như thế

Mãi mãi không đổi thay Những vẻ đẹp đã từng ôm lấy Sẽ không bao giờ tan vỡ nữa


hay không một đóa hồng như thế Mãi mãi không tàn phai
Mãi mãi kiêu hãnhhoàn mỹ Mãi mãi không thỏa hiệp
Từ Vân Khoát ôm lấy Văn Lạc, cằm anh dán lên vầng trán trắng nõn, mềm mại của cô.

“Sẽ.” Giọng anh dịu dàng. “Anh sẽ luôn bên em.”
________________________________________

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 45 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc