GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 40

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trên diễn đàn của trường, bài đăng này đang được ghim ở đầu trang.

Hóng được một quả dưa siêu to từ chỗ bạn
Không biết “dưa lớn” gì, nhưng lại liên quan đến cô Từ Vân Khoát.

Văn Lạc nghe thấy tiếng súng nổ từ bộ phim, phim đang đến hồi kết, chính khoảnh khắc đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắc nhất của cả bộ phim.

nén lòng không bấm vào xem bài đăng đó, tắt điện thoại, ánh mắt quay lại màn hình phía trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Kết thúc của bộ phim này chút bất ngờ, nam chính vẫn luôn hao tâm tổn trí tìm kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con gái mất tích lại chính là hung thủ. Con gái anh ta thực ra không hề mất tích, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã bị anh ta giết hại. Anh ta đã giết con gái trong cơn giận dữ say rượu, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó rơi vào suy sụp tinh thần, sinh ra ảo giác, muốn cảnh sát giúp mình cứu con gái. Đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời, do đấu đá với các phần tử đối địch trong công ty, anh ta đã thực hiện một loạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hành vi phạm pháp.

Cuối cùng, anh ta chết dưới họng súng của một cảnh sát trẻ. Vẻ mặt khi chết một sự giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoát.
Một cái kết thật khiến người ta thổn thức.

Nhạc cuối phim vang lên, dòng chữ giới thiệu bắt đầu chạy trên màn hình.

Lúc này VănLạc mới lấy điện thoại ra lần nữa, bấm vào diễn đàn của trường.

Bài đăng đó không phải ảo giác,vẫn treo đó. Văn Lạc cầm điện thoại lặng lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem.
Đôi mày cô càng lúc càng nhíu chặt lại.

Bài đăng kèm theo hai tấm ảnh.

Một tấm chụp vào ban đêm, dưới một tòatúc khu Đông, bước xuống từ một chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe việt màu đen.

Tấm còn lại là Từ Vân Khoát ôm cô từ bệnh viện đi ra. Trong tấm ảnh này, sắc mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không được tốt lắm, tay đang đặt trên bụng.

Chủ bài đăng chỉ tiêu đềkhôngnội dung, bấm vào tiêu đề chỉ thấy hai tấm ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này.

Nhưng hai chữ “DƯA LỚN” cũng đủ để khiến người ta suy diễn. Trong mắt người khác, đây chỉ “chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói rõ” thôi.
Ban đầu, các bình luận những tầng đầu tiên còn khá bình thường, mọi người chủ yếu chú ý đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhan sắc của cô, rất nhiều lời khen ngợi.

Vài lời đồn đoán cũng khá bình thường.

[Cái này gọi dưa lớn á, Từ đại thần đưa bạn gái xinh như tiên
của mình đi bệnh viện khám bệnh thôi cũng thành dưa lớn? Nghi ngờ chủ thớt câu view.]

[Công nhận, hai người họ xứng đôi thật sự!!]

Nhưng những bình luận sau đó ngày càng trở nên lệch lạc ác ý.

[Mấy người ngốc thế, chủ thớt đã nóidưa lớn thì chắc chắn sự thật không đơn giản vậy đâu.] © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

[Tôi cũng túc khu Đông, hôm nửa đêm mới về, thấy chiếc xe việt dã màu đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Từ Vân Khoát đậu dưới túckhoa Luật rất lâu, xe còn cứ rung rung.]

[Vãi chưởng, nóng bỏng thật, đây chuyện mình thể nghe sao!] [???]
[Cho nên, tấm thứ hai Từ đại thần đưa bạn gái đi phá thai à? Không phải chứ, họ mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên nhau bao lâu, nhịp độ nhanh vậy sao.]

[Cóđâu, nam nữ yêu đương, bình thường mà, chủ thớt chuyện này cũng đem ra bóc, là vấn đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của chủ thớt, không biết tôn trọng riêng tư người ta à? Cáicũng đăng lên diễn đàn.]

[Đồng ý, report đi.]

[Đột nhiên thấy Từ đại thần như cầm thú vậy.]

[Đoán hai người họ mới quen ngày đầu đã phát sinh quan hệ rồi, nghe nói nữ thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhan sắc cỡ đó, Từ đại thần không cầm lòng được cũng bình thường thôi.]

[Nói không chừng nếu Văn Lạc không khuôn mặt đó thì cũng chẳng lọt vào mắt xanh của Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát đâu.]

[Chắc chắn rồi, ngoài nhan sắc, dáng người ra, Văn Lạc còn nữa, nghe nói nhà cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghèo lắm, một bạn học cấp ba của tôi khoa Luật nói Văn Lạc trong danh sách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận trợ cấp cho sinh viên
nghèo.]

[Vậy thì sớm muộnTừ Vân Khoát cũng chán thôi, tôi thấy con gái vẫn nên biết bảo vệ bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân mình, tuổi còn nhỏ như vậy đã đi phá thai.]

[Chỉ mình tôi thấy k.ích th..ích à, car-s*x đó.]

[Không được, tôi không chấp nhận được, không thấy k.ích th..ích, chỉ thấy ghê tởm, làm phải làm trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường học chứ.]

“…”

Sắc mặt VănLạc tối sầm lại, không ngờ sinh viên Đại học Minh lại thể hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tấm ảnh mà bịa đặt ra nhiều chuyện như vậy.

Đổi trắng thay đen.

Không chỉ xúc phạm cô, dường như còn xúc phạm cả Từ Vân Khoát.

“Sao thế?” Từ Vân Khoát đã đứng dậy khỏi ghế, dáng người cao ráo, phóng khoáng, chiếc ghế tự động bật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về vị trí cũ. Anh lười biếng khoác chiếc áo khoác vắt trên lưng ghế lên, thấy Văn Vũ Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn ngồi im không nhúc nhích, cúi đầu nhìn điện thoại.

“Chúng ta lại lên diễn đàn trường rồi,” Văn Lạc nói.

Từ Vân Khoát đã quá quen nên không còn thấy lạ. Chỉ là từ khi xác nhận quan hệ với anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc cũng không còn mấy để tâm đến những người ta bàn tán trên diễn đàn trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa. Đơn giản chỉ lịch trình của họ bị báo cáo lại, đi đâu cũng người chú ý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dụ như ăn một bữa cơm nhà ăn thôi cũngthể bị đăng lên diễn đàn.

“Lần này họ nói gì thế?” Từ Vân Khoát đưa tay véo má Văn Lạc.

Văn Lạc không muốn thuật lại,đưa điện thoại cho Từ Vân Khoát tự xem.

Từ Vân Khoát lướt qua bài đăng, sắc mặt anh lạnh đi.

Văn Lạc thấy những người khác trong phòng chiếu gần như đã đi hết, hai nhân viên vệ sinh xách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo túi rác lớn đi vào, cũng đứng dậy khỏi ghế, đeo túi vải lên vai. Thấy Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát lấy điện thoại của mình ra,đoán được anh định làm gì, kéo tay áo anh, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Chúng ta ra ngoài trước rồi hãy nói.”

“Chuyện hai phút thôi.” Từ Vân Khoát vẫn đứng yên không nhúc nhích. Vốn lúc không nói chuyện, anh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toát ra vẻ lạnh lùng, không phải kiểu người dễ gần. Lúc này, những đường nét trên người anh càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở nên cứng rắn, những ngón tay thon dài đang lướt trên màn hình điện thoại, thao tác đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Văn Lạc không gọi anh nữa, chỉ yên lặng đứng bên cạnh.

Hai nhân viên vệ sinh nhìn họ, cũng không thúc giục, tưởng rằng họ đang chờ xem đoạn phim hậu danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đề (credit scene). Một người đi đến cuối phòng chiếu bắt đầu dọn dẹp từ hàng ghế cuối cùng, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia thì bắt đầu từ hàng ghế đầu tiên.

Từ Vân Khoát quả thực không mất nhiều thời gian, anh đã xóa bài đăng đó đi.

Sau đó anh mới nắm tay Văn Lạc rời đi. Lúc họ đi xuống bậc thang, họ phát hiện bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phim này thật ra có đoạn hậu danh đề. Sau khi danh sách diễn viên chạy hết, một đoạn phim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngắn xuất hiện.

con gái đã chết trong phim sống lại, chạy đến ôm lấy nam chính, phấn khích gọi anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba.

Không biết đoạn hậu danh đề này để bù đắp cho sự tiếc nuối của khán giả, hay để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 báo hiệu rằng bộ phim thể sẽ phần hai, con gái

trong phim thực ra chưa chết.

Văn Lạc chỉ liếc nhìn một cái, rồi kéo Từ Vân Khoát ra khỏi phòng chiếu.

Ra khỏi phòng chiếu, Từ Vân Khoát lại cầm lấy điện thoại. “Để anh xem người đăng bài đó ai.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Giọng điệu lúc nói câu này không mấy thân thiện, mang theo sự tức giận.

Văn Lạc cũng muốn biết người đó ai, thuộc khoa nào, thậm chí, têngì.

Tuy Từ Vân Khoát rất nổi tiếng trong trường, lẽ vậy phải chịu nhiều sự chú ý hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng điều đó không nghĩa chuyện riêng của họ thể bị đồn đoán như vậy.

Điện thoại trong túi rung lên, Văn Lạc lấy ra xem. Là nhóm chat của túc đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin nhắn.
Chung Tuyết: [Mất rồi mất rồi! Bài đăng đó mất rồi! Xem ra nhân viên kiểm duyệt không ăn lương suông, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốc độ xử sau khi report cũng nhanh phết.]

Mộc Tử Nhiên: [Tớ cũng report rồi, sao trường Minh Đại lại lắm đứa não toàn phân thế nhỉ, suốt ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ cái không biết, bấm vào bài đăng đó còn tưởng lạc vào web đen.]

Hướng Lan Lan: [Đồng ý.]

Chung Tuyết: [Tiểu Lạc vẫn chưa trả lời tin nhắn, không biết có thấy bài đăng đó không, không thấy là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt nhất.]

Văn Lạc suy nghĩ một chút, rồi trả lời trong nhóm: [Thấy rồi.] Chung Tuyết: [!!]
Chung Tuyết: [Vậy cậu đừng để trong lòng nhé.]

Mộc Tử Nhiên: [Đúng đó, đừng bận tâm, mấy người đó rảnh rỗi quá nên thích bàn tán linh tinh thôi.] © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Văn Lạc đột nhiên cảm thấy trong lòngchút ấm áp, ít nhất những người bạn cùng phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngủ với mỗi ngày không giống như một vài người trong bài đăng kia, chỉ hai tấm ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đã tự suy diễn ra bao nhiêu chuyện.

[Ừm, không sao đâu.] Văn Lạc trả lời trong nhóm.

Từ Vân Khoát đã tìm ra thông tin của người đăng bài, một nữ sinh năm hai khoa Công nghệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thông tin, tên Đường Tuệ Tuệ.

“Em muốn đi tìm cô ta.” Văn Lạc nói.

Ánh mắt của Từ Vân Khoát chuyển đến gương mặt xinh đẹp của cô, “Hửm?”

“Phải bắt ta xin lỗi em cả anh nữa.” VănLạc nói.

Vốn Từ Vân Khoát tra thông tin đối phương định để anh giải quyết chuyện này. Anh sẽ tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách liên lạc với Đường Tuệ Tuệ, bắt ta đăng

bài xin lỗi làm rõ trên diễn đàn. Anh không ngờ Văn Lạc lại đề nghị muốn đi tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đó.

Anh cứ ngỡ sẽ nói cho qua chuyện, hoặc khuyên anh đừng nên so đo với người ta.

Từ Vân Khoát đưa tay véo cô gái nhỏ trước mặt, “Được.” “Chúng ta đi gặp người này.”
————-

túc khoa Công nghệ Thông tin cũng khu Đông. Sau khi Đường Tuệ Tuệ đăng bài, thấy số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lượng bình luận ngày càng nhiều, những suy đoán của mọi người cũng hoàn toàn phù hợp với ý đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ta, tâm trạng ta trở nên đặc biệt tốt. ta đứng dậy lấy đồ dùng tắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rửa, bỏ vào một chiếc giỏ nhỏ rồi xách giỏ đi vào nhà vệ sinh tắm.

Chờ tắm xong ra ngoài, ta chưa vội sấy tóc mà muốn xem thử độ hot của bài đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tăng lên không, thì lại phát hiện bài đăng đã bị xóa, hơn nữa tài khoản của ta còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị cấm bình luận.

Trước đó đã thấy người trong khu bình luận dọa sẽ report ta, xử nhanh vậy sao, mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao lâuđã xóa bài đăng của ta rồi?

Phiền chết đi được, sao không để bài đăng của mình treo thêm một lúc nữa chứ.

Nhưng chắc chắn đãkhông ít người trong trường xem được bài đăng đó rồi, một người truyền mười, mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người truyền trăm, cứ lan truyền như vậy, ngày mai cả trường sẽ biết.

Đến lúc đó, Văn Lạc làm sao cònthể nữ thần nữa. Khuôn mặt ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đẹp đến đâu, mọi người cũng sẽ không còn nhìn ta qua lăng kính màu hồng nữa.

Bây giờ ta chẳng qua chỉmột con đ*ếm hỏng, không biết tự trọng đi phá thai© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi.

Đường Tuệ Tuệ nhếch mép cười, lấy máy sấy ra cắm điện sấy tóc.

Đêm dần khuya, đã mười giờ rưỡi, Đường Tuệ Tuệ viết xong một bài luận chuyên ngành phải nộp vào tuần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau,ta ôm iPad định lên giường xem vài tập phim Mỹ rồi mới ngủ, thì đột nhiên nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy tiếng
cửa túc xá.

Trong ký túc chỉ một nữ sinh chưa về, hai người còn lại một người đang phơi quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài ban công, một người đã lên giường. Đường Tuệ Tuệ nghĩ bạn cùng phòng chưa về, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói “Sao cậu lại không mang chìa khóa nữa rồi” vừa đi ra cửa mở. Cửa vừa mở ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta sững sờ.

ta đờ đẫn nhìn người đứng bên ngoài. Một gương mặt rực rỡ nổi bật lạ thường.
Làn da ấy đặc biệt trắng, ngũ quan siêu cấp xinh đẹp, đặc biệt đôi mắt kia.

Chắc đeo kính áp tròng, con ngươi màu hổ phách, long lanh nước, lại rất đen láy.

“A, Văn Lạc?” Đường Tuệ Tuệ gọi tên đối phương.

Gương mặt này ta không thể nào không quen, đã thấy rất nhiều ảnh củaấy trên diễn đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường.

Người thật, đúng là đẹp hơn trong ảnh rất nhiều.

“Cô, cô, sao lại đến đây?” Đường Tuệ Tuệ nói lắp, cứ như gặp phải ma.

Nhưng làm con ma nào xinh đẹp như vậy.

“Chắc cô cũng biết sao tôi lại đến đây.” Văn Lạc nhàn nhạt nói.

“”Mùa hoa anh đào không nở”, đúng không?” Văn Lạc hỏi.

Đây ID của chủ bài đăng “DƯA LỚN” kia, Văn Vũ Lạc đi thẳng vào vấn đề.

ta sững sờ, theo bản năng quay đầu nhìn lại.

bạn cùng phòng trong túc xá vẫn đang phơi quần áo ngoài ban công, chắckhông nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng của Văn Lạc. Một bạn cùng phòng khác đang ở trên giường, chắc cũng không nghe thấy đâu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Sắc mặt ta lúc trắng lúc xanh,chút không muốn thừa nhận.

Trên diễn đàn trường đều là đăng bài ẩn danh, cho nên đôi khi mọi người mới thể phát ngôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tùy tiện như vậy. Sao thông tin của ta lại bị Văn Lạc tìm ra được chứ?

Điều này thật đáng sợ, Văn Lạc làm thế nào mà làm được vậy.

“Cô không cần phủ nhận, chính là cô. thay quần áo đi, chúng ta xuống lầu nói chuyện.” Văn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc nói.

không phải kiểu người vẻ ngoài trong sáng hại. Dung mạo quả thực rất đẹp, nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nét lạnh lùng, lúc không có biểu cảm còn khiến người ta cảm thấy rất khó chọc vào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

ta cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân dâng lên, nhưng vẫn cứng miệng nói: “Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện gì, hay nói.”

“Tôi, tôi không xuống lầu.”

“Cái mùa hoa anh đào không nở, tôi cũng không biếtcái gì.” ta giả vờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định đóng cửa túclại, thì bị VănLạc đưa tay chặn lại, một chân đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt vào trong, “Được, vậy tôi cũng không ngại nói đây.”

“Làm ầm lên tôi cũng không sợ.” ta ngơ ngác nhìn cô.
Sao lại người như vậy!

“Có gan đăng ảnh của tôi lên diễn đàn,gan dẫn dắt mọi người nói những lời đó, lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gan nói chuyện với tôi sao?” Văn Vũ Lạc khẽ nhếch môi dưới, “Tôi chỉ cho năm phút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mời nhanh chóng xuống
lầu.”

“Bằng không tôi sẽ không dễ dàng tha cho người hủy hoại danh tiếng của tôi đâu.”

Hai câu nói này dọa ta sợ hãi, sắc mặt ta trắng bệch, chỉ có thể rầu đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tiếng “Được”.

Sau đó Văn Vũ Lạc không chặn cửa nữa, xoay người rời đi. xuống lầu chờ ta.
ta vội vàng đi thay quần áo, sau đó đi ra ban công, phát hiện ngoài VănLạc ra,vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân cũng đangdưới tòa túc của họ.

Anhthân hình cao lớn, ngoại hình cũng xuất chúng, gần như không có nữ sinh nào trong trường không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết anh. Tim ta đập thình thịch.

Nhớ lại những lời VănLạc nói, ta lại không dám trốn mãi trong túc xá, đành mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo khoác vào, mở cửa túc đi ra ngoài.

“Tuệ Tuệ, tối muộn thế này còn đi đâu vậy?” bạn cùng phòng lúc trước đangtrên giường vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay xuống muốn đi vệ sinh, liền hỏi một câu.

bạn vừa phơi quần áo xong đang chuẩn bị lên giường nói: “Không biết nữa, tớ không hỏi cậu ấy.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

———

Bên phải cổng lớn khu ký túc Đôngmột quán phê.

Nửa tiếng nữa quán phê này sẽ đóng cửa, lúc này trong quán rất ít khách.

Từ Vân Khoát VănLạc ngồi cùng một dãy ghế, Đường Tuệ Tuệ ngồi vị trí đối diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ.

Cả người Đường Tuệ Tuệ đầy vẻ không tự nhiên, cảm thấy như ngồi trên đống lửa.

Văn Vũ Lạc mở lời trước: “Cô nói trên diễn đàn trường hóng được một quả dưa lớn từ chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn bè, xin hỏi người bạn đó của cô ai?”

Từ Vân Khoát quay đầu nhìn gái nhỏ bên cạnh.

Lúc nghiêm túc, khuôn mặt nhỏ nhắn đó lại toát ra một khí chất khác.

Sau khi họ trở lại trường, liền đi thẳng đến túc xá khu Đông, túckhoa Công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghệ Thông tin cũngkhu Đông.

Văn Lạc biết đó tòa nhà nào.

Sau đó Văn Vũ Lạc đi tìm quản của tòa nhà đó, văn phòng củaquản lý ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngay tầng một.

Cô hỏi Đường Tuệ Tuệ phòng túc nào, tự xưngbạn của đối phương.

quản đồng ý cho cô lên lầu tìm ta.

Nhưng đó túc nữ, anhcon trai không vào được, chỉ thể ở dưới lầu chờ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Văn Lạc một mình đi lên.

Bóng lưng không một chút do dự.

Quyết tâm muốn nhận được lời xin lỗi của đối phương không hề dao động.

“Không người bạn nào cả…” Đường Tuệ Tuệ trả lời, “Là tôi tự bịa ra thôi…”

sao cũng đã bị họ tìm đến tận nơi, Đường Tuệ Tuệ đành nói thật. Bằng khôngta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể bịa ra một người bạn như vậy được.
Văn Lạc nói: “Vậy tự biên tự diễn, trong tình huống không biếtchân tướng, đã đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bài như vậy phải không? cảm thấy như vậy rất vui sao?”

“…”

“Cũng không phải… không bằng chứng.” Đường Tuệ Tuệ cắn răng nói, “Tấm ảnh thứ hai, chính từ, Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại thần đưa từ bệnh viện ra mà, trông còn vẻ không được khỏe.”

“Không khỏe chính là phá thai sao? Vậy bây giờ sắc mặt cũng không thể nói khỏe mạnh, mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi trắng, thế ngồi cũng có chút kỳ quặc, phải tôi cũng thể nói vừa mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phá thai không? Vậy phá thai không? Chị Đường Tuệ Tuệ.”

“…”

Đường Tuệ Tuệ bị vặn lại đến á khẩu không trả lời được. Vậy một chữ cũng không thể phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bác.

“Những lời đó, cũng không phải tôi nói, những người khác trong trường nói, cô, sao không đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm họ? Hơn nữa nếunói những tôi nói là giả, thể xuất hiện trong bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đăng đó để làmmà, nói với mọi người, không phải như họ nghĩ.” Đường Tuệ Tuệ nắm chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quần áo nói.

“Mặt cũng lớn thật đấy, đăng bài bịa đặt tôi, còn muốn tôi phải nghĩ cách làm rõ. Sao không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự hỏi lại chính mình, không biết chân tướng,sao lại đăng bài lung tung? Hơn nữa dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho tôi Từ Vân Khoát xảy ra chuyện gì, đó cũng chuyện riêng của tôi anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, không cách đăng lên diễn đàn trường. Đúng, cô không nói những lời khó
nghe đó,chỉ đăng một cái tiêu đề mập mờ, chỉ đăng hai tấm ảnh đó, nhưng tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều thời gian để đi truy cứu từng người đã dùng lời lẽ ác ý làm tổn thương tôi.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khởi xướng, nên tôi mới đến tìm cô. Cô đăng bài gây tổn thương cho tôi, tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đến tìm cô nói chuyện được sao?”

“…”

Đường Tuệ Tuệ ngơ ngác nhìn Văn Lạc, sắc mặt càng thêm trắng bệch.

Bên cạnh Văn Lạc còn Từ Vân Khoát, người đàn ông tuy không nói lời nào, nhưng thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm nhận được hơi thở trên người anh cũng cực kỳ lạnh nhạt.

ta hình như đã thực sự làm một việc sai trái.

Cảm giác tủi thân và hổ thẹn lập tức dâng lên trong lòng.

“Vậy, vậy muốn làm sao bây giờ…” Đường Tuệ Tuệ bị những lời của Văn Lạc dọa sợ, đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt trở nên hơi đỏ, lên tiếng hỏi.

Nhân viên quán đã mang phê họ gọi ra, đang bốc khói nghi ngút, nhưng không ai trong họ uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một ngụm nào, không khí xung quanh lạnh lẽo, nặng nề.

Ngoài cửa kínhsinh viên Minh Đại đi ngang qua, may không ai vào xem náo nhiệt, bằng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể sẽ nghe thấy cuộc nói chuyện của họ.

Đường Tuệ Tuệ đăng bài ẩn danh,ta đương nhiên biết mọi việc cần phải bằng chứng,ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đăng bài đó, cũng không biếtđể thỏa mãn tâm gì, nhưng chung quy không phải chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quang minh chính đại. Cô ta đột nhiên cũng sợ hãi Văn Lạc Từ Vân Khoát sẽ bóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phốt ta trên diễn đàn trường.

“Rất đơn giản, xin lỗi.” Văn Lạc nói.

Sống mũi Đường Tuệ Tuệ cay xè, “Được… Tôi, tôi xin lỗi.”

ta đứng dậy, cúi đầu một cái với Văn Lạc, đầy thành khẩn nói: “Thực xin lỗi! Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc.”

“Cô nói rất đúng, tôi không nên đăng bài đó trên diễn đàn trường, làm ảnh hưởng đến cuộc sống bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường của cả Từ đại thần, thực sự xin lỗi.”

Lúc nói hai câu này, nước mắt của Đường Tuệ Tuệ lã chã rơi xuống, ta cảm thấy rất bối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rối, đưa tay lau nước mắt.

Thấy ta đã khóc, Văn Vũ Lạc im lặng, không nói thêm.

Từ Vân Khoát lên tiếng: “Đây lời xin lỗi bằng miệng, chúng tôi thể chấp nhận. Nhưng,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đăng bài trên diễn đàn trường, cũng nên một lời xin lỗi chính thức trên đó.”

Giọng người đàn ông chút trầm thấp, ánh mắt lạnh lùng, toát ra cảm giác áp bức, “Quyền phát ngôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cô lát nữa tôi sẽ gỡ bỏ. Hy vọng
trước mười hai giờ đêm nay, thể dùng ID ”Mùa hoa anh đào không nở” của mình đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bài xin lỗi làm trên diễn đàn
trường.” “…”
Thì ra bài đăng đó, không phải do nhân viên kiểm duyệt xóa, là, do Từ Vân Khoát. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Quyền phát ngôn của ta… cũng bị anh cấm…

Đường Tuệ Tuệ sững sờ hồi lâu, vội vàng gật đầu, “Được, được!” “Tôi sẽ đăng bài xin lỗi làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rõ…”
Nếu ta đã đồng ý sẽ xin lỗi trên diễn đàn trường, mục đích của VănLạcTừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát đã đạt được, cuộc nói chuyện kết thúc ở đây.

Hai người cùng nhau rời đi.

Trước khi đi, Từ Vân Khoát đã ra quầy thanh toán tiền phê, bao gồm cả ly của Đường Tuệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tuệ.Đường Tuệ Tuệ nhìn hai người cùng nhau ra khỏi quán phê.

Tay trong tay, họ thật sự rất yêu thương nhau…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 40 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc