GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 34

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Văn Vũ Lạc đáp: “Bạn trai của em.”

Trương Mẫn Ngọc cười rộ lên, vỗ vỗ vai cô, “Không tồi nhaLạc, lên đại học nhanh vậy đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu đương rồi à?”

“Quả đã trưởng thành rồi, trưởng thành thật tốt.”

Mỗi ngày đứng lớp, nhìn đám học trò ngây ngô đó, lại thường xuyên tưởng tượng khi chúng trưởng thành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào đại học, rahội, sẽ trông như thế nào.

Bao nhiêu người thể thành rồng thành phượng, bao nhiêu ngườithể thực hiện được khát vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tưởng của mình.

“Bạn trai em… anh ấy cũng muốn đến bệnh viện,” VănLạc nói.

“A? Vậy thì phiền quá, em bảo cậu ấy đừng đến nữa. Em đây một lát rồi cũng mau về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường đi,” Trương Mẫn Ngọc nói.

“Không sao đâu ạ,” Văn Lạc nói.

“Haiz, thôi vậy, bạn trai em đến thì cứ đến đi, cũng không cản. Không thì lát nữa em một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình về trường, cũng không yên tâm,” Trương Mẫn Ngọc suy nghĩ một chút rồi nói, không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại nhìn Văn Lạc.

sao cũng một xinh đẹp như vậy.

Mỗi giường bệnh chỉ một chiếc ghế, hoặc là ở khu vực trung tâm hành lang ba hàng ghế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghỉ. Xét thấy không muốn làm ồn đến giấc ngủ của Duy, Trương Mẫn Ngọc dẫn Văn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến khu nghỉ ngơi tìm hai chiếc ghế ngồi xuống nói chuyện.

Trương Mẫn Ngọc dường như không muốn nói nhiều về bệnh tình của Duy, chỉ nói không nghiêm trọng, thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào đó lại quan tâm rất nhiều đến chuyệntrường của Văn Lạc.

“Sau khi em tốt nghiệp, cô cũng chưa có dịp gọi điện quan tâm em. Haiz, cũng tại cái bệnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba Đám Mây. Ông ấy phát hiện ra đúng vào lúc các em thi đại học. Tuy rằng, tuy rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải bệnh to tát, nhưng trong lòngrối như vò, chỉ sợ khối u trên đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông ấy sẽ tiếp tục lớn lên. Cẩm Thành đã khám rất nhiều bác sĩ. Ông nội Đám Mây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thầy thuốc đông y, ban đầu bọn muốn điều trị từ từ, nhưng bệnh tình không thuyên giảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên mới quyết định đến Minh Thành để phẫu
thuật.”

“Phẫu thuật cần bao nhiêu tiền ạ?” Văn Lạc hỏi.

Trương Mẫn Ngọc nói: “Chưa biết nữa, bác vẫn chưa xác định được phương án phẫu thuật, chỉ nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ca mổ này hơi khó.”

“Đúng rồi Tiểu Lạc, em liên lạc với San San Tiểu Ngải trong lớp không?Mấy đứa cũng thi đậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến Minh Thành đấy. Tiểu Ngải còn giống em, cũng học Minh Đại.” Trương Mẫn Ngọc hỏi.

ràng lại đang đổi chủ đề.

“Dạ không,” Văn Lạc đáp, “Mọi người khá bận ạ.”

Thực ra là quan hệ của với các bạn trong lớp đều bình thường.

NgườiTrương Mẫn Ngọc nhắc đến Hầu San SanNgải Tranh, một người học ở Học viện Ngoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngữ Minh Thành, một người cũngMinh Đại, học khoa Công nghệ thông tin.

Hình như cònhai bạn học nữa cũng đang học đại học ở Minh Thành, thấy trong nhóm chat © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của lớp cấp ba.

Nhưng không ai liên lạc với cô, cũng không chủ động liên lạc với họ.

“Cũng phải, thời gian đại học trông vẻ nhiều hơn cấp ba, nhưng nếu muốn sống phong phú hơn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút, muốn cuối kỳ đạt được điểm cao thì cũng rất bận rộn,” Trương Mẫn Ngọc nói.

Hai người đang nói chuyện thì một bác mặc áo blouse trắng đi tới. Trương Mẫn Ngọc nhận ra đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là bác chủ trị của Duy, Chu Gia Viễn.

Một bác sĩ rất trẻ.

“Bác Chu, chuyện vậy ạ?” Trương Mẫn Ngọc đứng dậy.

Ánh mắt Chu Gia Viễn lướt qua Văn Lạc, rồi chuyển sang Trương Mẫn Ngọc, nói: “Phòng bệnh số 03 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã dọn ra một giường trống, giường của Duy thể chuyển đến đó.”

Trương Mẫn Ngọc ngẩn người, “Thật sao ạ? Tốt quá rồi.”

còn tưởng phải đợi thêm một thời gian nữa mới có giường bệnh chính thức, hoặc thậm chí đã làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phẫu thuật xong rồi vẫn phải để Duy nằm hành lang bệnh viện.

“Vâng,” Chu Gia Viễn đáp, “Tôi thấy Duy đang ngủ, chờ ông ấy tỉnh, chị qua báo với tôi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng, tôi sẽ sắp xếp y đưa hai người qua đó.”

“Tôi đi đánh thức ông ấy dậy ngay bây giờ,” Trương Mẫn Ngọc nói, sợ cứ chờ Duy ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp thì giường bệnh này sẽ không còn.

Chu Gia Viễn nói: “Không vội, giường đó sẽ giữ lại cho Duy, cứ để ông ấy ngủ đi.”

Đèn hành lang bật từ sáng đến tối, lại đông người, có chút ồn ào, không yên tĩnh bằng trong phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh. Ngủ được điều khá khó khăn, khó

khăn lắm mới ngủ được đột nhiên bị đánh thức thì chắc chắn sẽ không thoải mái.

“Vâng, vâng,” được Chu Gia Viễn nói vậy, Trương Mẫn Ngọc mới yên tâm.

Dặn xong, Chu Gia Viễn mới xoay người rời đi.

Ông vừa đi không lâu, Văn Lạc đã thoáng thấy bóng dáng của Từ Vân Khoát, anh đã đến bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viện.

Thấy nhìn về phía lối thoát hiểm, Trương Mẫn Ngọc cũng quay đầu nhìn theo.

Phía bên đó, một chàng trai cao lớn đang đi tới, trông tuổi không lớn, da trắng, tuy khí chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút bất cần, nhưng trông rất đáng tin cậy, và rất xứng đôi với Lạc.

“Đó bạn trai của em à?” Người còn chưa đi tới, Trương Mẫn Ngọc đã hỏi.

Văn Lạc gật đầu, “Vâng.” Đoán đúng thật rồi.
Trương Mẫn Ngọc cong môi cười.

Văn Lạc vẫy tay về phía Từ Vân Khoát, sợ anh không thấy họ.

Thực tế, Từ Vân Khoát vừa vào lối thoát hiểm đã thấy rồi, Văn Lạc Trương Mẫn Ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi hàng ghế đầu tiên của khu nghỉ ngơi. Gương mặt đó của VănLạc, lúc nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nổi bật.

Anh bước nhanh tới.

Đến trước mặt hai người, Từ Vân Khoát mở lời chào trước, “Cô giáo Trương phải không ạ? Chào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô.”

“Em bạn trai của Tiểu Lạc.”

Trương Mẫn Ngọc vội vàng gật đầu, “Đúng vậy, giáo Trương của Tiểu Lạc, chào em.”

“Thật phiền em quá, lại theo Tiểu Lạc chạy đến bệnh viện.” “Không phiền đâu ạ, là việc nên làm,” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát nói.
Văn Lạc nhìn anh.

Từ Vân Khoát đối diện với ánh mắt cô, không nhịn được giơ tay véo cô.

Lực hơi mạnh một chút.

Dường như có một cảm xúc vi diệu trong đó. Ẩn giấu đến mức khó phát hiện.
giáo chủ nhiệm cấp ba của đang ở bên cạnh, Từ Vân Khoát chỉ véo một cái rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thu tay lại.

Sau đó, Trương Mẫn Ngọc dẫn Văn Lạc và Từ Vân Khoát quay lại giường bệnh tạm thời, vì Lý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Duy vẻ đãdấu hiệu tỉnh lại.

Trương Mẫn Ngọc dứt khoát lay nhẹ ông, nói cho ông biết thể chuyển vào phòng bệnh rồi,Duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỉnh táo lại.

Từ Vân Khoát giúp đỡ ông ngồi dậy, Văn Lạc chạy đi tìm bác Chu Gia Viễn.

Rất nhanh sau đó hai y đến, một trong số họ đẩy một chiếc xe lăn lại.

Duy được Từ Vân Khoát đỡ ngồi lên xe lăn.

“Để cô, Tiểu Từ, để tự làm!” Trương Mẫn Ngọc sợ làm phiền anh, thấy Từ Vân Khoát định đẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe lăn, bà muốn giành lấy tự mình đẩy.

Từ Vân Khoát thân hình cao lớn thẳng tắp, hai tay anh nắm lấy tay vịn sau lưng xe lăn, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Để em làm cho, Trương.”

Chàng trai rất kiên nhẫn, lại chân thành, cuối cùng anh cứ thế đẩy xe lăn đến phòng bệnh cần vào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phòng bệnh này góc rẽ đối diện hành lang, môi trường đây yên tĩnh hơn rất nhiều. Hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa đây phòng bệnh đôi, bên trong chỉmột bệnh nhân. Bệnh nhân đómột ông lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tóc
bạc trắng, đầu quấn băng gạc, dường như vừa mới phẫu thuật não bộ. Phòng bệnh này còn giường cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người nhà, người nhà bệnh nhân buổi tối cũng thể nghỉ ngơi.

“Điều kiện phòng bệnh này khá tốt,” Trương Mẫn Ngọc không nhịn được cảm thán.

Không bao lâu sau, Duy vừa nằm xuống giường bệnh trong phòng, ba bác sĩ lớn tuổi, khí chất trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ổn lần lượt đi vào, trong đó một người đeo kính gọng bạc.

Cả ba bác sĩ đi đến bên giường Duy.

Chu Gia Viễn giới thiệu với Trương Mẫn Ngọc: “Vị này là chủ nhiệm khoa của chúng tôi, chủ nhiệm Hạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vị này phó chủ nhiệm khoa, chủ nhiệm Dương, vị này chủ nhiệm khoa ung bướu, chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiệm
Hoàng.”

Bốn người đều mặc áo blouse trắng, trong đó ba người lớn tuổi hơnkhí chất ổn định, chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thôi đã khiến người ta cảm thấy vững tâm. Trương Mẫn Ngọc không khỏi đứng thẳng người hơn, lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phép nói: “Chào ba vị bác sĩ.”

Khoan đã, chủ nhiệm Hạ…

Chủ nhiệm khoa Ngoại Thần kinh Hạ Bách Dung sao?

Trước khi đến bệnh viện, Trương Mẫn Ngọc đã tra trên mạng, chủ nhiệm khoa Ngoại Thần kinh của Bệnh viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhân dân Minh Thành Hạ Bách Dung. Ông ấy giỏi nhất về mảng u não bệnh tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần kinh, kinh nghiệm lâm sàng hơn 30 năm. Nhưng vào viện mấy ngày nay, vẫn
chưa từng gặp được chủ nhiệm Hạ, không ngờ hôm nay ông lại đích thân đến xem choDuy.

Lúc này Lý Duy đã tỉnh, không tiện ngồi dậy, ông đang nằm thẳng trên giường, mặt nạ dưỡng khí vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đeo.

khối u trong não đã chèn ép thần kinh, bệnh tình trở nặng gây khó thở.

Trước khi đến, ba bác đã thông qua bệnh án toàn bộ báo cáo kiểm tra do Chu Gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Viễn cung cấp để tìm hiểu bệnh tình của Duy. Họ hỏi Trương Mẫn Ngọc vài câu đơn giản, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong đó chủ nhiệm Hạ đeo kính gọng bạc nói: “Khối u trong não của ông ấy u ác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính, đang trong giai

đoạn tiến triển. Lát nữa chúng tôi sẽ nhanh chóng thảo luận ra phương án phẫu thuật, muộn nhất sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mai sẽ phẫu thuật cho ông ấy.”

Nghe thấy Duy sắp được phẫu thuật, tâm trạng Trương Mẫn Ngọc phức tạp, vừa kích động lại vừa căng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẳng, đáp: “Vâng, vâng bác sĩ, thật sự cảm ơn các bác sĩ.”

Nghĩ đến điềuđó, liếc nhìn Văn Lạc một cái.

Cảm thấy chuyện này chắc chắn không giấu được nữa rồi, lời của các bác sĩ, học trò cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe thấy.

Văn Vũ Lạc đáp lại ánh mắt của cô. đương nhiên đã nghe thấy cả rồi.
Điều này cũng chứng thực suy nghĩ trong lòng cô. Bệnh tình của thầy Lý, không đơn giản như vậy.
Sau đó, Hạ Bách Dung triệu tập các bác sĩ chủ trị trong khoa hai phó chủ nhiệm mở một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc họp để thảo luận phương án phẫu thuật cho Duy.

Trương Mẫn Ngọc nghe được hai y trẻ bàn tán lúc đi lấy nước nóng phòng đun nước.

“Bệnh nhân mới chuyển vào phòng 03 cùng giáo Tần hình như có lai lịch lắm, chủ nhiệm Hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 coi trọng ghê, lập tức sắp xếp họp phẫu thuật, còn gọi cả hai chuyên gia u não bên viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đến nữa.”

Trương Mẫn Ngọc gần như sững sờ, siết chặt bình giữ nhiệt trong tay, lặng lẽ đi xa.

Văn Lạc Từ Vân Khoát lại phòng bệnh. Đợi Trương Mẫn Ngọc quay lại, Văn Lạc đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dậy, nói với cô: “Cô Trương, bọn em chuẩn bị ra ngoài một chuyến,chút việc.”

Thực ra Từ Vân Khoát đề nghị đi mua ít trái cây đồ ăn cho thầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trương, lúc nãy họ đi tay không đến.

Nhưng sợ Trương lại ngại phiền, không cho họ đi, nên Văn Lạc không nói rõ.

Từ Vân Khoát tiến lên một chút, nói với Trương Mẫn Ngọc: “Em Tiểu Lạc đi một lát sẽ quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, sẽ đợi bệnh viện thảo luận xong phương án phẫu thuật rồi mới đi.”

Anh nói chuyện trầm ổn, khiến người ta cảm thấy an tâm một cách khó hiểu.

Trương Mẫn Ngọc nhìn anh, do dự hồi lâu muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ gật đầu, “Được, các em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi đi.”

VănLạc theo Từ Vân Khoát ra khỏi phòng bệnh.

Họ còn chưa ra khỏi lối thoát hiểm, đang đứng chờ thang máy, Văn Lạc nhận được tin nhắn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trương Mẫn Ngọc.

【Vũ Lạc à, bạn trai của em, gia đình phải rấtthế lực không?】
【Thầy Lý của em thể nhanh như vậy được xếp giường trong phòng bệnh, phải cậu ấy sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xếp không? phải cũng cậu ấy mời Chủ

nhiệm Hạ đến không?】
Ánh mắt Văn Lạc dán chặt vào khung chat, khựng lại một chút. Đúng vậy.
Tại sao lại không nghĩ tới.

Nếu không, sao mọi thứ đột nhiên lại trở nên thuận lợi như vậy.

Chủ nhiệm khoa Ngoại Thần kinh khoa Ung bướu còn cùng nhau đến hội chẩn cho thầy Lý…

Ra khỏi thang máy đến tầng một bệnh viện, Văn Lạc kéo tay áo Từ Vân Khoát, hỏi anh: “Là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh sắp xếp sao?”

Từ Vân Khoát dừng lại, nhìn cô, trả lời: “Phải nói là, do viện trưởng bệnh viện này sắp xếp.”

Anh giơ tay véo tai Văn Lạc, hơi lạnh, anh lại xoa nhẹ, khiến vùng da trắng nõn tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ửng hồng.

“Anh quen viện trưởng bệnh viện Nhân dân thành phố à?” Văn Vũ Lạc lặng lẽ nhìn anh hỏi.

Từ Vân Khoát không phủ nhận, giọng khàn khàn, “Ừm.” “Ông ấy bạn của bác cả anh.”
“…”

Chẳng trách.

Văn Lạc im lặng.

Từ Vân Khoát đến gần hơn, lần này anh nắm cằm cô, nâng chiếc cằm hơi cúi của lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói với cô: “Sau này có chuyện xảy ra, phải nói cho anh biết trước.”

“Đừnghấp tấp, biết không?”

VănLạc mím môi dưới, “Vâng.”

“Nhớ kỹ, bây giờ em không còn một mình nữa.” “Em bạn trai anh đây.”
Lúc nói những lời này, ánh mắt đen thẳm của Từ Vân Khoát đang nhìn chằm chằm cô.

Sự chân thành như vậy thật sự rất cảm động.

Văn Vũ Lạc nghiêng mặt đi, nói: “Điện thoại cho anh không nghe máy, thực ra em đã đến thư viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm anh.”

“Sau đó thấy anh Ninh Uyển Quân đứng nói chuyện với nhau.”

Từ Vân Khoát dừng lại một chút, nhìn chăm chú vào gương mặt xinh đẹp của cô.

Khi nhắc đến Ninh Uyển Quân, dường như anh lại thấy trên người một lớp sương băng.

Một lớp sương băng muốn ngăn cách người khác. Thì ra, đã đến thư viện một chuyến.
“Ừm,” Từ Vân Khoát thừa nhận, nói: “Ninh Minh Duệ mượn anh một cuốn sách, cuốn đóbản sưu tầm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh cất giữ từ nhiều năm trước, không còn xuất bản nữa. Cậu ta xem nửa năm cũng chưa trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại cho anh, sau đó không biết tại sao lại đến tay Ninh Uyển Quân. Tối nay em ấy gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh thư viện nên mang đến trả cho anh.”

“Bọn anh không nóicả.”

Văn Lạc im lặng, không nói một lời.

Từ Vân Khoát nhìnmột lúc lâu, đột nhiên nhếch môi, cúi đầu, “Ghen à?”

“Không có,” Văn Vũ Lạc đáp.

“Em có,” Từ Vân Khoát ôm lấy cô, giơ tay véo mặt cô, “Nhưng không cần thiết.”

“Vậy sau này, anh sẽ tránh xa em ấy.” “Được không?”
“Cô ta cháu gái của Ninh Minh Duệ, anh thể cắt đứt quan hệ với ta được sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hai người đứng cạnh nhau, thực ra rất xứng đôi,” VănLạc nhàn nhạt nói.

“Xứng đôi?” Từ Vân Khoát véo mặt cô, “Em nghiêm túc đấy à?”

Mối quan hệ phức tạp của bên kia, anh đương nhiên biết. Nhưng những lời này, anh không thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe.
“Em nói lại lần nữa xem?” Từ Vân Khoát ấn mạnh vào cằm cô, da con gái quá mềm, rất nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vùng da non mềm trắng nõn đã xuất hiện một vết đỏ.

Văn Lạc không thuận theo anh, không nói một câu nào. Từ Vân Khoát cúi đầu hôn xuống.
“Không phải đã nói rồi sao?” Hơi thở hơi ngắt quãng, kéo ra một sợi nước bọt quấn quýt không rõ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống như một sợi chỉ bạc, “Anh không phải người thường.”

“Em cũng không phải.” “Cho nên,”
“Chỉ chúng ta mới xứng đôi.”
Hàng mi đen của Văn Vũ Lạc khẽ run lên.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 34 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc