GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 30

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Từ Vân Khoát lái chiếc xe đạp công cộng đưa Văn Vũ Lạc đến nhà ăn số một của trường.

Anh gọi một xửng bánh bao súp, hai ly sữa đậu nành. Văn Lạc thì mua một bát cháo khoai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỡ.

Sáng nay đặc biệt muốn ăn một bát cháo nóng.

Ngoài món này ra, khôngcảm giác thèm ăn với bất kỳ món điểm tâm nào khác. Tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những món này do Từ Vân Khoát đi lấy, dụng cụ ăn cũng anh lấy, lần lượt bày ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên chiếc bàn ăn hình vuông. Văn Lạc đang cúi đầu ăn cháo nóng, định nói mình còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn mua thêm chút đó thì Từ Vân Khoát đã quay lại. Đầu tiên nóng lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh đang áp một thứ đó nóng hổi lên cô. VănLạc quay đầu lại, trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh một quả trứng luộc còn nguyên vỏ.

Được đựng trong một chiếc túi nilon trong suốt rất nhỏ.

“Sao lại mua trứng ạ?” Văn Vũ Lạc hỏi. Cô nhớ Từ Vân Khoát không thích ăn trứng gà.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần họ ăn cơmtầng hai nhà ăn số bốn, quầy đồ ăn tự chọn đó nổi tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhấtđầu bếp nấu ăn rất ngon. Trong đó, món
chua xào trứng món ăn gia đình được yêu thích nhất. Rất nhiều sinh viên của trường Minh Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau khi ăn món này ở quầy đó để lại bình luận “Đây món chua xào trứng ngon © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất tôi từng ăn”. Lần đóđã muốn thử, nhưng Từ Vân Khoát không gọi món này, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói anh không thích ăn trứng gà.

“Mua cho em,” Từ Vân Khoát nói. Anh lấy quả trứng luộc ra khỏi túi nilon, nhẹ lên bàn cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nứt vỏ, sau đó thong thả bóc vỏ, “Thứ này tăng cường hệ miễn dịch, sau này em thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỗi ngày ăn một quả.”

“…”

Văn Lạc lặng lẽ ăn cháo.

Từ Vân Khoát thật sự rất kiên nhẫn. Anh giúp bóc xong quả trứng một cách tỉ mỉ, để lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra phần lòng trắng trứng mịn màng, mềm mại, sau đó đưa đến trước mặt cô.

Bây giờ Văn Vũ Lạc chỉ muốn ăn cháo, không có cảm giác thèm ăn trứng gà, nhưng nghĩ đến quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trứng nàydo Từ Vân Khoát vất vả bóc cho mình, đưa tay nhận lấy.

Nhưng không nói gì, biểu cảm trên mặtlẽ đã để Từ Vân Khoát nhìn ra điều đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Nếu ăn không hết, phần còn lại anh sẽ ăn.” Từ Vân Khoát nhìn nói.

Chỉ là một quả trứng luộc, bình thường Văn Vũ Lạc chắc chắn thể ăn hết, nhưng hôm nay thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự khôngkhẩu vị. không trả lời Từ Vân Khoát ngay, cúi đầu cắn một miếng trứng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

những người làm cũng thuận mắt, cho trong lúc bị bệnh.

Từ Vân Khoát vẫn thích ngắm Văn Vũ Lạc ăn như thường lệ, đặc biệt là lúc này, sắc mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái nhỏ ràngchút miễn cưỡng, không mấy hứng thú với quả trứng anh đã bóc cho. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nhưng cũng sẽ không đỏng đảnh từ chối. Dịu dàng, lại rất ngoan ngoãn.
“Thôi được rồi, đưa anh ăn cho.” Từ Vân Khoát khẽ nhếch môi, bàn tay với khớp xươngràng vươn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua.

Văn Lạc liếc anh một cái, quả thật không ăn nổi nữa, nhưng cô cũng đã ăn được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa rồi.

“Anh không thấy ghét à?” Văn Lạc hỏi.

“Chắc là không chàng trai nào lại ghét bỏ đồ ănbạn gái mình đã ăn qua đâu.” Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát lại vẫy tay với lần nữa, vẻ mặt nghiêm túc, không một chút dấu vết của sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giả dối.

“…”

Anh đã nói như vậy, Văn Lạc không do dự nữa, đặt nửa quả trứng còn lại vào tay anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Từ Vân Khoát nhận lấy quả trứng, trực tiếp cho vào miệng. trái trắng nõn của anh hơi phồng lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ mặt trông thật sự không nửa phần ghét bỏ, ăn một cách rất tự nhiên.

Văn Lạc nhìn anh, rồi cúi đầu tiếp tục ăn cháo.

Hơi nóng trong bát cháo vẫn còn rất đủ, một muỗng đưa xuống, cũng giống như trước, từ đầu lưỡi ấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến tận cổ họng.

“Đúng rồi, cuộc thi kia của anh cuối cùng thế nào rồi?” Nghĩ đến chuyện này, VănLạc hỏi.

Tối qua đầu rất choáng váng, cô đã quên mất việc quan tâm đến kết quả cuộc thi khởi nghiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Từ Vân Khoát.

“Rất thuận lợi, vào được bán kết rồi, hơn nữa trong tất cả các đội tham gia, đội của bọn anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành tích đứng đầu.” Từ Vân Khoát ăn xong một miếng bánh bao súp, trả lời.

Văn Lạc cong môi cười, “Chúc mừng anh.”

Từ Vân Khoát nhìn chằm chằm vào gương mặt đang cười của cô, mang vẻ bệnh tật nhưng vẫn đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rạng ngời, rồi nhếch môi, “Đây không phải chuyện đã dự liệu trước sao?”

“Bạn trai của em, từ nhỏ đến lớn, hễ tham gia cuộc thi nào, chưa có cuộc thi nào là không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giành giải nhất.”

“…”

“Vâng, anh đúng đồ b.iến th.ái.” Văn Vũ Lạc đưa ra một lời nhận xét rất đúng trọng tâm.

Mỗi lần nghe Từ Vân Khoát nói những lời tự luyến như vậy, thếlại không cảm thấy khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu chút nào, chỉ cảm thấy anh thật sự đứa con cưng của trời.

Cáicũng tốt.

Cái gì cũng giỏi.

“B.iến th.ái?” Từ Vân Khoát cười một tiếng, không phủ nhận cách gọi này của Văn Vũ Lạc, “Ừm, cũng xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy đi.”

Sau khi ăn sáng xong ở nhà ăn, Từ Vân Khoát lại mượn một chiếc xe đạp công cộng khác.

Văn Lạc lại một lần nữa ngồi lên yên sau xe, để Từ Vân Khoát chở đến khu giảng đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắptiết học.

Học sinh vội đi học tiết 8 giờ rất đông, rải rác khắp sân trường, không ít người cũng đi xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạp, thành ra Văn Lạc Từ Vân Khoát lại một lần nữa trở thành tâm điểm.

Trên đường rất nhiều người đang nhìn họ.

“Cậu nghĩ cặp đôi này thể ở bên nhau bao lâu?” Trong đám đông, người hỏi bạn mình câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này.

“Không biết nữa, không phải họ mới quen nhau chưa được bao lâu sao. Tớ thấy trên diễn đàn nói, Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát ngày nào cũng đưa Văn Lạc đi học sớm, lúc anh ấy không tiết cũng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa, đúng bạn trai kiểu mẫu.”

“Nhưng Văn Lạc ngoài xinh đẹp ra thì có đặc biệt đâu?”

“Biết đâu cậu ta là yêu quái biến thành thì sao? Bỏ bùa thuốc cho Từ Vân Khoát rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vẻ ngoài đó của cậu ta cũng giống lắm, sao nếu cậu nhìn kỹ ảnh của cậu ta, sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát hiện ra cậu ta có một vẻ đẹp rất yêu khí, đàn ông bình thường sẽ không chống cự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi loại yêu khí đó đâu.”

“Nhưng Từ Vân Khoát đâu phải đàn ông bình thường.” “Nhưng anh ấy đàn ông thì không sai mà.”
“Đàn ông thì mấy ai không thích gái đẹp.”

“Em vào đây, anh vềtúcngủ đi.” Lúc này họ đã trước khu giảng đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 VănLạc sắp tiết học. Văn Lạc đợi Từ Vân Khoát gạt chân chống xe xuống rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói với anh.

“Ngủ bù?” Từ Vân Khoát véo cô, “Tại sao?”

“Tối qua rạng sáng anh mới xuống máy bay, hôm nay lại dậy sớm như vậy.” VănLạc nói.

Sáng nay Từ Vân Khoát cũng khôngtiết sớm, nói đúng hơncả buổi sáng không có. Lịch học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng thứ hai của anh trống, nhưng tối qua anh vẫn thức đêm để bay về.

“Không buồn ngủ, anh định ra thư viện gõ code một lát.” Từ Vân Khoát nói, rồi xoa nhẹ tóc cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Mau vào đi, sắp reng chuông rồi.”

Xung quanh vẫn những ánh mắt nhìn theo. Mỗi lần Từ Vân Khoát
đưa cô đi học sẽ luôn gây chú ý. Văn Lạc không nói thêm với anh, chỉ “vâng” một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng.

Vừa chuẩn bị xoay người đi vào lớp, môi cô nóng lên, Từ Vân Khoát đã cúi đầu hôn xuống.

Hôn hai cái rồi mới thôi.

Hàng mi đen của Văn Lạc khẽ rung, đợi anh hôn xong, xoay người đi về phía khu giảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường.

Nghe thấy tiếng chuông báo hiệu, cất bước chạy nhanh hơn.

Từ Vân Khoát đút tay vào túi quần, khẽ mân chiếc bật lửa bên trong, nhìn chằm chằm vào bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưng của Văn Lạc.

Thấy vào một phòng học nào đó tầng một mất hút, anh mới lại bước lên chiếc xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạp công cộng lúc nãy rời đi.Những tiết học 8 giờ sáng trước đây, Văn Lạc nghe giảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nghiêm túc, tinh thần buổi sáng cũng tương đối tốt. Nhưng hôm nay, trạng thái của không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 so sánh với thường lệ.

Có lẽ do tác dụng của hai viên thuốc cảm uống lúc sáng, bắt đầu cảm thấy mệt mỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93rời.

Đặc biệt vào nửa sau của tiết học, đầu nặng như đeo chì. Văn Lạc cố gắng ghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chép một lúc, nhưng thật sự quá buồn ngủ.nhìn lên giảng viên đang giảng bài trên bục, tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trái chống cằm, bắt đầugật.

“Được rồi, điểm kiến thức này giảng nhiều như vậy chắc các em đã hiểu rồi. Bây giờ tôi sẽ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bài tập dụ để các em làm,” Giảng viên trên bục chuyển slide sang trang tiếp theo, “Các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em xem trước đề bài đi, lát nữa tôi sẽ gọi một bạn lên cho tôi biết đáp án.”

Văn Lạc đã không còn nghe trên bục đang nói nữa, đầu óc ngày càng nặng trĩu.

Cho đến khi nghe thấy hình như người đang gọi tên mình. “VănLạc, Văn Lạc?”
Đại học lớp lớn, hơn nữa một tiết học thể đến cả trăm người cùng học, thành ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều giảng viên thực ra không thể nhận biết hết sinh viên trong lớp. Nhưng gương mặt của Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vũ Lạc quá xinh đẹp, những giảng viênthói quen điểm danh trước giờ học sẽ để ý đến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đương nhiên sẽ dễ dàng nhớ tên cô.

Giảng viên Trương Quốc Đào đang dạy môn Luật Dân sự này cũng vậy. Ông lướt mắt thấy Văn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang ngủ gật, cố tình gọi cô.
Văn Vũ Lạc bị ông đánh thức, chậm chạp đứng dậy. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cơn buồn ngủ hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn tan biến, thay vào đó một sự tỉnh táo đến tột độ.

nhìn lên bục giảng,thể hơi cứng lại.

Từng cặp mắt trong giảng đường bậc thang đều đổ dồn về phía cô.

“Bạn học Văn Lạc, em cho thầy biết, câu này nên chọn đáp án nào?” Trương Quốc Đào dùng bút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 laser chỉ vào câu hỏi trên màn hình chiếu.

gọi người lên làm bài…

Đây thông lệ của Trương Quốc Đào.

Hầu như tiết nào ông cũng gọi người lên làm bài tập dụ.

Lúc trước Văn Lạc đang mệt mỏi, căn bản chưa kịp xem đề. hướng mắt nhìn vào câu hỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đó một câu hỏi khá dài, đến năm dòng. Văn Lạc cố gắng trấn tĩnh, nhanh chóng lướt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua đề bài, chứ không chọn bừa một đáp án.

“Sao nào, không biết làm à? Câu này không khó đâu.” Trương Quốc Đào nhìn cô, cầm ly nước trên bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên vặn nắp, nói xong câu đó liền uống một ngụm nước, sau đó nói đầy ẩn ý: “Trong giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học làm việc riêng thì không biết làm chuyện bình thường.”

“Bạn học Văn Lạc, tối qua không ngủ ngon à? Lại ngủ gật trong giờ của tôi.”

“…”

“Chọn C.” Một bạn nữ ngồi hàng trước dùng sách che mặt, quay đầu lại nhắc đáp án cho Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc, muốn giúp cô giải vây.

Văn Lạc xem xong đề bài, trả lời: “Chọn A ạ.”

Trương Quốc Đào lại nhìn chăm chú, “Chọn A đúng không, em chắc chứ?”

“Vâng ạ.”

“Câu này phảiC chứ nhỉ, phốc, đoán sai rồi.” Trong lớp tiếng người nói.

“Không tồi, trả lời đúng rồi, không sai, câu này chọn A.” Trương Quốc Đào đặt ly nước trong tay xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi Văn Lạc: “Vậy em nói xem, tại sao lại chọn A? Các đáp án khác sai đâu?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“…”

Trong lớp học vang lên vài tiếng bàn tán, Trương Quốc Đào lên mặt bục giảng, “Yên lặng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút.”

Mọi người lại im lặng.

Văn Lạc bắt đầu giải thích tại sao chọn A: “Hợp đồng hợp tác công ty Giáp và công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ty Ất đã ký kết tính chất một hợp đồng dự bị, hiệu lực pháp lý, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đương nhiên B sai. Sau khi công ty Giáp
được quyền sử dụng đất xây dựng lại từ chối kết Hợp đồng hợp tác phát triển với công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ty Ất đã cấu thành hành vi vi phạm hợp đồng dự
bị, nên phải chịu trách nhiệm vi phạm hợp đồng dự bị. Tuy nhiên, không thể yêu cầu thanh toán tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vi phạm hợp đồng của Hợp đồng hợp tác phát triển, do đó A đúng, C sai. Cuối cùng, D © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng sai, trong Hợp đồng hợp tác, công ty Ất đã trả cho công ty Giáp 2 triệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân dân tệ tiền ‘ứng trước’, hai bên không hề thỏa thuận ràng về tính chất của khoản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền ‘ứng trước’ này ‘tiền đặt cọc’, cũng không thỏa thuận về nội dung phạt cọc. Do đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 2 triệu nhân dân tệ này không thuộc về tiền đặt cọc, công ty Giáp không nghĩa vụ phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả lại ‘gấp đôi’ khoản tiền ứng trước cho công ty Ất, nên D sai.”

“…”

Trong phòng học lập tức càng thêm im lặng.

Văn Lạc nói quá trôi chảy, không hề vấp một chút nào. Đây có giống người làm việc riêng rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngủ gật trong lớp không? Không hề giống!!
Chắc Trương Quốc Đào đã nhìn nhầm rồi!

“Rất tốt.” Đáy mắt Trương Quốc Đào lộ ra vẻ tán thưởng, ông cười cười, “Xem ra bạn học của chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, làm việc riêng cũng không ảnh hưởng đến việc nghe giảng. Phân tích này còn toàn diện hơn cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong sách
giải.”

“…”

“Ngồi xuống đi, trả lời rất tốt.” Trương Quốc Đào nói.

“Vâng…” Văn Vũ Lạc khẽ đáp một tiếng, rồi ngồi lại vào ghế.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 30 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc