GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 23

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngày hôm sau là thứ sáu, Văn Vũ Lạc tiếp tục đến tiệm board game 【
Phá Nguyệt Tầm Ảnh 】 để làm thêm.

Trong dịp Quốc Khánh, việc kinh doanh của tiệm vô cùng phát đạt. Lúc Văn Lạc vừa vào tiệm, Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tần Xuyên đã nửa đùa nửa thật nói một câu: “Hai ngày em không ở đây, chắc tôi phải tổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thất cả vạn tệ tiền lời đó.” Quả thậtvài đơn đã đặt cọc thêm tiền để hẹn trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Vũ Lạc làm DM. Một số khách hàng khác không hẹn trước, nhưng một phần lớn do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ đến tiệm cũng muốn xem thử thật sự xinh đẹp như lời đồn hay không. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nếu Văn Lạc chỉ được mỗi cái ngoài thì cũng thôi, đằng này, những khách hàng chơi xong kịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản do dẫn dắt để lại đánh giá rất cao. Họ cho rằng duy logic củarất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạnh, hiểu biết kịch bảncùng thấu đáo cũng đủ lý trí, sẽ không đưa ra gợi ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá lộ liễu khi người chơi mãi không tìm ra manh mối. Một vài lời nhắc nhởdẫn dắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của thường chỉ sau khi kết thúc trò chơi người chơi mới vỡ lẽ, thì ra những lời cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói lúc đó là dụng ý.

vậy, những người chơi đã được dẫn dắt, về bản đều sẽ quay lại tiệm lần nữa.

Một ngày bận rộn mới lại bắt đầu. Sau khi Văn Lạc đến tiệm, kịch bản đầu tiên kéo dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ 10 giờ rưỡi sáng đến 1 giờ rưỡi trưa. Sau đó chỉ nghỉ ngơi ngắn gọn nửa tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi 2 giờ chiều lại tiếp tục dẫn kịch bản mới. Ván này kéo dài khá lâu, từ 2 giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiều mãi cho đến 6 giờ rưỡi tối vẫn chưa kết thúc.

Một bóng người với dáng vẻ thong dong bước vào tiệm kịch bản sát. Anh mặc chiếc áo mi ngắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay tối màu cùng quần dài đen, tay xách một chiếc túi đựng laptop. Vừa vào tiệm, anh đã nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chóng thu hút sự chú ý của hai nhân viênquầy.

Một trong hai người nhân viên mới, người còn lại nhân viên cũ của tiệm.nhân viên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận ra Từ Vân Khoát, nhớ rằng anh đã từng đến tiệm chơi, chủ động bước ra từ sau quầy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chào hỏi anh: “Chào anh đẹp trai, hôm nay cũng đến chơi ạ? Anh đi một mình sao? muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghép bàn không? Chắc anh chưa đặt trước đúng không ạ?”

Từ Vân Khoát đút một tay vào túi quần, tay kia xách túi laptop màu đen, đảo mắt nhìn quanh tiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi nói: “Không chơi, đến đợi người.”

“Đợi người ạ?” nhân viênkhó hiểu.

“Đợi DM của tiệm các cô.” Người đàn ông nhướng mày. “DM? Ý anh Văn Lạc ạ?”
“Ừm.”

nhân viên cũ không nhịn được đánh giá Từ Vân Khoát từ trên xuống dưới, thầm đoán mối quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệ giữa anh Văn Lạc, đang do dự không biết nên hỏi thẳng hay không thì người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối diện đã lên tiếng trước: “Tôi bạn trai của DM nhà các cô,”

“Người nhà có thể ngồi trong tiệm đợiấy tan làm chứ?” “…”
Quả nhiên!!

A a a ấy nhớ mình đã từng nhiều chuyện hỏi Văn Lạc, vị đại mỹ nữ này nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình còn độc thân mà, làm bạn trai, sao hôm nay lại lòi ra một người bạn trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế này?

“Dĩ nhiên, được chứ ạ…”nhân viên đáp, “À… anh ngồi kia đi ạ, DM vẫn đang dẫn kịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản, chắc cũng phải nửa tiếng nữa mới xong.”

Điều này Từ Vân Khoát biết, VănLạc đã nói với anh qua WeChat. Anh nói một tiếng “Cảm ơn”, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi đi về phía chỗ ngồi mà nhân viên chỉ.

Vương Tần Xuyên trong phòng thay đồ kiểm tra xong haiđồ cổ trang mới nhập, từ phòng thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồ đi ra quầy nhìn vào màn hình
camera giám sát một lúc. Trong quá trình đó, anh ta để ý đến Từ Vân Khoát đang ngồi góc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiệm vài lần.

Cầm bình giữ nhiệt lên uống một ngụm trà lúa mạch, anh ta vỗ vainhân viên mới tên Chương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhiều Đóa bên cạnh, hỏi: “Này, cậu kia đang đợi người đến chơi à? Tên gì, đặt trước không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Không ạ,” Chương Nhiều Đóa đáp, “Chị Toa nói với em anh ấybạn trai của chị DM, đến đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chị ấy tan làm, chu đáo ghê! Không ngờ bạn trai của chị DM vừa cao lại vừa đẹp trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế! Không biết anh ấy có phải sinh viên không nữa!” Nhắc đến chàng trai ngồi trong góc, hai mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chương Nhiều Đóa sáng rực lên.

Vương Tần Xuyên liếc một cái, nhíu mày, mặt ngay lập tức sa sầm, “Bạn trai?”

“Đúng rồi ạ, chính anh ấy nói với chị Toa như vậy.” Chương Nhiều Đóa nói.

Vương Tần Xuyên chìm vào im lặng sâu sắc.

“Quản lý… ly nước của anh, ly nước sắp đổ rồi!” Chương Nhiều Đóa vội vươn tay đỡ lấy chiếc bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữ nhiệt suýt bị Vương Tần Xuyên làm đổ.

Một lát sau, cánh cửa gỗ của một phòng chủ đề trên lầu hai được kéo sang phải, một gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc bộ váy lụa cổ trang màu xanh biếc bước ra.

Làn da trắng nõn, thần sắc thanh lạnh lùng, dung mạo tuyệt diễm, bộ váy áo giản dị lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng tôn lên vẻ văn nhã, lệ.

Lúc đi xuống lầu, Vương Tần Xuyên nhìn chằm chằm không rời mắt.

Sau đó, anh ta thấyđi xuống, bắt gặp bóng dáng lười biếng đang dựa vào ghế góc kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi thẳng về phía đó.

Người đàn ông đứng dậy, dáng người cao hơn cô gái cả một cái đầu. Anh tùy ý ngắm nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái trong bộ đồ màu lục, sau đó đưa tay lên véo cô.

Hàm răng cắn chặt, Vương Tần Xuyên không nhìn nữa, thu lại tầm mắt.

“Quầy bừa bộn như vậy không thấy à? Dọn dẹp sạch sẽ cho tôi.” Chương Nhiều Đóa vừa nghe xong một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc điện thoại của khách, đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Vương Tần Xuyên, giật mình, vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay đầu nhìn anh ta.

Người đàn ông mặt mày sa sầm cầm chiếc bình giữ nhiệt màu xám của mình bỏ đi.

Chương Nhiều Đóa quay lại nhìn quầy hàng. Thầm nghĩ, có bừa bộn chỗ nào đâu…
ràng rất sạch sẽ.

Sau khi Từ Vân Khoát đợi được người tan làm, đợi thay quần áo báo cáo xong công việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với quản lý, anh dẫn rời khỏi tiệm, cùng nhau đến một quán thịt nướng gần trường ăn tối. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tính ra, Từ Vân Khoát đã đợi Văn Lạc không chỉ nửa tiếng, cộng thêm thời gian thay đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93báo cáo công việc, tổng cộng gần 50 phút. Lúc cùng nhau ăn thịt nướng, Văn Lạc nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Lần sau nếu anh muốn đón em đi ăn cùng, đừng đến tiệm sớm như vậy.”

Từ Vân Khoát nhìn cô, “Không sao, anh rảnh rỗi cũng không việc khác.”

“Chỉ muốn đến xem môi trường làm việc của em thế nào thôi.” “Anh không thấy chán à?” Văn Vũ Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi.
Về chuyện yêu đương, Văn Lạc thật sự không chút kinh nghiệm nào.

Thậm chí, chưa từng nghĩ mình sẽ trải nghiệm yêu đương đại học, huống chi khi đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học mới bắt đầu không bao lâu, đã gặp Từ Vân Khoát.

Bây giờ lại còn phát triển thành quan hệ tình nhân với anh.

Đối với việc duy trì một mối quan hệ thân mật thế này, không biết phải làm sao cho tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Không chán đâu, anh mang theo laptop, trao đổi với các bạn trong nhóm một chút về dự án thi đấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh, chỉ đổi một môi trường khác để làm việc thôi.” Từ Vân Khoát nói.

Đang bận làm dự án thi đấu, vừa nãy còn nóirảnh rỗi… Văn Lạc mím môi, cúi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu gặm cánhtrong bát.
“Ba người bạn kia của anh về Yến Thành rồi à?” Văn Lạc nghĩ đến chuyện này, hỏi Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát.

Từ Vân Khoát mở một lon Sprite, phát ra tiếng “bụp” nhẹ của bọt khí. Anh biết Văn Lạc đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi về Hàn Đào Tần Tử Dương, cùng với bạn gái Đồ Ảnh của Tần Tử Dương, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả lời: “Chưa, họ chạy qua Chiếu Thành rồi, muốn đi du lịch một cổ trấn nào đó.”

Nếu Từ Vân Khoát không yêu đương với cô, liệu bây giờ anh đang ở Vân Thành không.

Văn Lạc gặm xong cánh gà, lại nghĩ đến chuyện khác, nói: “Không phải anh nói còn phải về Yến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thành sao? Hôm nay thứ sáu rồi, khi nào anh về?”

“À, đúng lúc đang định nói với em,” Bề mặt lon Sprite trong tay Từ Vân Khoát còn phủ một lớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sương lạnh mỏng, anh uống một ngụm, yết hầu nhô ra khẽ chuyển động, nói: “Anh đặt máy bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng mai rồi.”

“Cậu hai của anh ngày maimột buổi triển lãm tranh, anh đã hứa với ông ấy sẽ về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổ vũ, không thể lỡ hẹn được.”

“Ngày kia anh về.”

“Cho nên, hai ngày tới, em sẽ không được gặp bạn trai của em đâu.” Cậu anh…
Không biết Từ Vân Khoát người nhà anh, các bậc trưởng bối, có phải quan hệ đều rất tốt không. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Văn Lạc nhìn anh, “vâng” một tiếng. “Không sao, vậy chúng ta liên lạc qua WeChat.”

“Không sao?” Từ Vân Khoát nhìn cô, nhếch môi. “Hửm?”
Từ Vân Khoát gắp một miếng lưỡi nướng chín vào bát cô, đôi mắt đen như mực nhìn Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc, “Lời này của em, nghe cũng đau lòng thật đấy?”

“…”

Ăn tối xong, Văn Lạc định quay lại tiệm làm thêm tiếp. đã nghỉ hai ngày, rất muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm nay mệt một chút, bù lại số tiền chưa kiếm được vào buổi tối. Nhưng lại không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào ăn xong là bỏ mặc Từ
Vân Khoát được, cuối cùng đành đồng ý với đề nghị của anh, để anh đưa đến bến Thượng Hải sầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 uất của Minh Thành.

Từ Vân Khoát chở đi bằng chiếc màu đỏ thích.

Gió đêm gào thét, chiếc xe màu đỏ lướt đi trên đường cao tốc, cảm giác này đặc biệt sảng khoái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lần này Từ Vân Khoát đã chuẩn bị hai chiếc bảo hiểm. Chiếc mới mua riêng cho cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ hơn của anh một cỡ, đội vừa khít, không bị xộc xệch.

Bến Thượng Hải thật đẹp, đèn đuốc lộng lẫy, khu phố thương mại đầy quyến rũ.

Đây là lần đầu tiên VănLạc đến đây.

ôm lấy vòng eo rắn rỏi của Từ Vân Khoát, ngẩng đầu qua tấm kính
của mũ bảo hiểm nhìn lên một tòa nhà văn phòng cao chọc trời của Minh Thành, mái tóc dài bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gió thổi tung bay.

Từ Vân Khoát hôn ngay tại bến Thượng Hải.

Đêm Quốc Khánh, du khách đến ngắm cảnh rất đông, dòng người qua lại tấp nập bên bờ sông. người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang chụp ảnh, cũng có người đang vui cười đùa giỡn.

Họ không để tâm đến những người khác. Từ Vân Khoát ôm lấy cô, từ từ hôn lên môi cô, nhiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độ thể tăng lên, nhịp tim cũng ngày một nhanh hơn.

Hơi thở chút gấp gáp, ch.óp m.ũi người đàn ông kề sát bên cô, đầu ngón tay khẽ véo vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phần thịt mềm trên cằm cô, giọng nói trầm khàn, lại chút hư hỏng, “Hé miệng ra một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo bối.”

“Chúng ta, hôn sâu nào.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 23 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc