GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 14

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hồ Phạn Tinh nằm dưới chân núi Thu Linh. Từ Vân Khoát và Hàn Đào lái xe khá nhanh, nên thời gian di chuyển ngắn hơn dự tính. Lúc 11 giờ 45, họ đã thuận lợi đến được đích.

Phóng tầm mắt nhìn ra, mặt hồ một màu xanh biếc, lấp lánh rực rỡ dưới ánh mặt trời, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tấm gương phỉ thúy khổng lồ, phản chiếu hình ảnh dãy núi mờ sương đối diện.

Đến nơi này, Văn Lạc mới biết khu dịch vụ của khu danh lam này có cung cấp dịch vụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho thuê lều trại, thuê qua đêm giá 120 tệ. Nhưng Từ Vân Khoát lẽ dân cắm trại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyên nghiệp, trang bị của anh còn đầy đủ hơn cả đồ cho thuê đây. Trước khi đến, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã chuẩn bị tất cả mọi thứ. Sau khi đến nơi, anh cùng Hàn Đào Tần Tử Dương lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết trang bị từ cốp xe ra.

Sau đó họ bắt đầu dựng lều. VănLạc định qua giúp một tay thì bị Đồ Ảnh giữ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại: “Này, mấy chuyện này cứ để cho bọn con trai làm
được rồi. Cậu đi chụp ảnh với tớ đi, đây đẹp quá.”

Lúc Đồ Ảnh xuống xe, trên cổ cô ấytreo một chiếc máy ảnh DSLR, lúc này vẻ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng rạng rỡ.

Từ Vân Khoát nhìn sang bên này: “Đồ Ảnh nói đúng đó, các em cứ đi chơi đi. Chỗ này cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giao cho tôi với hai đứa kia được, giải quyết nhanh thôi.”

Tần Tử Dương cũng nói: “Đúng đó, phong cảnh đây đẹp thật, các em chụp nhiều ảnh đẹp vào nhé.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Văn Vũ Lạc không đến gần giúp nữa, gật đầu với Đồ Ảnh rồi bịấy kéo đi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên hồ.

Đồ Ảnh tháo chiếc máy ảnh trước ngực xuống đưa cho cô. Văn Lạc không rành sử dụng lắm, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học cũng không khó. Sau khi Đồ Ảnh chỉ dẫn xong, Văn Lạc bắt đầu chụp ảnh cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy.

Chụp liên tiếp ba tấm, VănLạc dừng lại, nói: “Hay cậu xem trước đi, nếu chụp không đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì tớ không chụp nữa, tớ khôngkỹ thuật chụp ảnh đâu.”

sợ Đồ Ảnh yêu cầu cao về bố cục hay ánh sáng, ngày thường gần như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chụp ảnh, cũng chưa từng học qua nhiếp ảnh.

Đồ Ảnh chạy nhanh đến cầm máy ảnh lên xem lại ba tấm ảnh Văn Vũ Lạc vừa chụp, ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhếch môi: “Cũng không tệ đâu, kỹ thuật của cậu còn tốt hơn Tần Tử Dương nhiều.”

“Hắt xì.” Tần Tử Dương đang đưa ống thép cho Từ Vân Khoát thì hắt hơi một tiếng. Anh ta xoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xoa mũi, cũng hóng chuyện y như Hàn Đào, tranh thủ lúc đang làm việc liền nói với Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát: “Đúng vậy, mau kể nghe xem nào, cậu với kia quen nhau thế nào?”

Ánh mắt hướng về phía bờ hồ, Đồ Ảnh Văn Lạc đang chụm đầu vào nhau xem máy ảnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết đang nói gì. cúi đầu, lại đội nên gần hết khuôn mặt đã bị che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khuất. Phía sau mặt hồ xanh biếc nối liền với bầu trời trong xanh.

“Quen trên đường cao tốc.” Từ Vân Khoát trả lời ngắn gọn.bắp cánh tay dưới lớp áo thun ngắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay khẽ nổi lên, anh dùng sức ghép hai thanh ống thép lại với nhau, vẻ mặt nghiêm túc.

“Đường cao tốc? Kể tiếp đi, hai bọn tôi muốn nghe nghe chi tiết cơ.” Hàn Đào nói.

“Không có chi tiết,” Từ Vân Khoát cúi người lấy một chiếc tuốc nơ vít từ trong túi dụng cụ ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 uể oải nói: “Chi tiết không phải thứ các cậuthể nghe.”

“Đừng vậy chứ người anh em,” Tần Tử Dương càng hơn, cười xấu xa một tiếng: “Chi tiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn tôi không thể nghe được chứ?”



VănLạc không biết bên kia Từ Vân Khoát đang bị hai người bạn tra hỏi. Bên này lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chụp thêm cho Đồ Ảnh vài tấm nữa. Một lát sau, Đồ Ảnh chạy lại: “Được rồi, được rồi, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lượt cậu.”

“Tớ cũng chụp cho cậu vài tấm nhé.”

“Không cần đâu.” Văn Lạc nói, cô không thích chụp ảnh cho lắm.

“Sao lại không cần chứ, vậy thì tớ ngại lắm. Cậu mau đứng vào đi.” Đồ Ảnh nói.

ấy nói rất nhiệt tình, phong cảnh đây cũng thực sự rất đẹp, VănLạc không từ chối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay người đi đến bên hồ.

Bóng lưng của cũng đẹp tuyệt vời. Đồ Ảnh vội chụp một tấm, ngay sau đó lại nhấn nút chụp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa hay bắt được khoảnh khắc Văn Vũ Lạc quay người lại bên cạnh tảng đá lớn chọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm nền trước đó.

Núi xanh, nước biếc, mặt hồ gợn sóng lăn tăn trong gió nhẹ, bóng hình quay người của gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh lùng.

đội một chiếclưỡi trai màu đen, tóc dài buông xõa trên vai, đường nét gương mặt nghiêng diễm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lệ cùng, nhưng khí chất trên người lại nhàn nhạt.

“Cậu bỏ mũ ra đi.” Đồ Ảnh nói.

Lúc này ánh mặt trời thực ra rất dịu nhẹ, Văn Lạc bỏ xuống. Một cơn gió thoảng qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mái tóc đen của tung bay về phía sau.

———-

Ba người Từ Vân Khoát dần dần dựng xong lều, hai chiếc, dựng thẳng bên cạnh một cây bạch dương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tốc độ của họ khá nhanh, trong khu cắm trại này còn những du khách khác. Gần đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có một gia đình ba người đến trước họ. Lúc xe họ dừng lại, gia đình đó đang dựng lều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã được một nửa. Nhưng đến giờ này, chiếc lều vẫn đang được dựng dở dang.

Văn Vũ Lạc cùng Đồ Ảnh quay lại, tụ tập cùng ba chàng trai, sau đó bắt đầu cùng nhau chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị cho bữa trưangoại.

Hàn Đào mang theo vỉ nướng than củi, còn nguyên liệu nấu ăn do Đồ Ảnh Tần Tử Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ trách, họ mang theo cả một túi lớn đầy ắp.

“Để em nướng cho, các anh nghỉ ngơi đi.” Đợi Hàn Đào nhóm xong than, Văn Vũ Lạc đi đến bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vỉ nướng nói.

cảm thấy mình nên làmđó, chuyến đi này cô chẳng chuẩn bị cả, chỉ mang mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đến.

Nói xong câu đó, Văn Lạc đã bắt tay vào làm. Động tác của cô dứt khoát, cô đặt mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc cánhlên vỉ nướng, rồi quét dầu lên.

“Em gái khách sáo quá, cùng nhau nướng chứ.” Hàn Đào nói. “Em không nướng đâu, sẽ bị dầu bắn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người.” Đồ Ảnh nói.
Tần Tử Dương véo véo cô ấy: “Chỉ có em kiêu kỳ nhất, em xem người ta kìa.”

“Có phiền không, ghét thế.” Đồ Ảnh đánh vào tay Tần Tử Dương.

Văn Lạc nói: “Em nướng cánhtrước, mọi người còn muốn ăn trước thì cứ nói với em.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Từ Vân Khoát lúc nãy ra bờ hồ rửa tay, lúc này mới đi đến bên vỉ nướng. Thấy Văn Vũ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc đang thành thạo bận rộn, anh nhếch môi: “Kỹ thuật không tồi.”

Văn Vũ Lạc nói: “Cái này cũng không khó.” Không tồn tại vấn đề kỹ thuật cả.
Chỉ cần biết nấu ăn một chút thể làm được.

Vỉ nướngHàn Đào mang theo là loại vỉ dài, diện tích cũng không hẹp, thể nướng một lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đủ cho năm người ăn. Một mình Văn Lạc bận rộn chắc chắn không đủ. Từ Vân Khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bưng một hộp bít tết đến, thong thả gắp từng miếng đặt lên vỉ nướng. Hàn Đào Tần Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dương cũng qua phụ một tay, không để Văn Lạc một mình phụ trách, cũng không thể để một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô gái làm một mình được.

Tuy Đồ Ảnh không chịu nổi mùi thịt nướng nên không đến gần, nhưng ấy phụ trách chia đĩa cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi người, còn yên tĩnh ngồi đó gọt hai đĩa trái cây.

Mùi thịt nướng quả thực rất nồng, cũng rất thơm. Lúc VănLạc lật một miếng cánh gà, thoáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy một chú chó Corgi từ xa chạy tới.

bộ lông màu nâu nhạt, trông đặc biệt mập mạp, chạy bằng đôi chân ngắn cũn đến trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ, dùng mũi hít hít ngửi ngửi.

“Chó đâu ra vậy? Lại đây, đồ mập, ăn chân gà không?” Tần Tử Dương thấy lạ, trêu chọc chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chó.

Hàn Đào liếc nhìn, nói: “Chắc của gia đình ba người kia mang đến.”

Bên kia, cặp vợ chồng trẻ cùng đến khu cắm trại này còn một đứa con khoảng bốn, năm tuổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chú chó này dường như chính chạy từ phía họ qua.

“Hay thật, đi cắm trại còn mang cả thú cưng theo.” Hàn Đào không nhịn được nói một câu.

Chú chó này được họ cho một chiếc chân gà, nên ở lại đây không đi, cho đến khi dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe thấy chủ nhân gọi, mới ngoe nguẩy cái mông rồi chạy đi.

Hoạt động cắm trại như thế này, từ nhỏ đến lớn Văn Lạc vẫn là lần đầu tiên trải nghiệm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước đây chỉ một khái niệmhồ.

Chẳng gì phức tạp cả, chỉ là ăn uống vui chơi bên ngoài, lại còn một nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93phong cảnh tuyệt đẹp.

Ăn xong, bụng ai cũng hơi căng, họ cùng nhau dọn dẹp bàn. Đồ Ảnh đề nghị chơi UNO,ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93mang theo bài. ấy bảo Tần Tử Dương vào
xe lấy một chiếc túi màu hồng, từ trong đó lấy ra hai hộp bài, trong đómột hộp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bài Truth or Dare (Thật hay Thách).

“Luật giang hồ các anh hiểu cả chứ, người thua phải chọn Thật hay Thách. Nếu không muốn chơi cả hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì dùng kẹp nhỏ kẹp vào tay.” Đồ Ảnh vừa nhìn đã biết dân chơi chuyên nghiệp, ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại lấy từ trong chiếc túi hồng ra mấy chiếc kẹp nhỏ, loại kẹp chữ A.

“Cái nàyđau không?” Hàn Đào hỏi.

“Cậu thử là biết ngay.” Tần Tử Dương nhếch môi. “Mẹ chứ cậu thử trước đi.” Hàn Đào nói.
“Không đau đâu, kẹp một lúc được.” Đồ Ảnh nói.

“Vậy thì chơi đi, anh con trai không sao cả, chỉ sợ các em con gái không chịu nổi.” Hàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đào nói.

“Nếu sợ đau thì chọn Thật hay Thách được rồi.” Đồ Ảnh nói. Từ Vân Khoát hỏi Văn Lạc: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Em biết chơi UNO không?”
“U, N, O ạ?” Văn Lạc dựa vào phát âm để đoán ra các chữ cái, rồi hỏi.

“Ừ.”

còn chưa từng nghe qua trò chơi này. Văn Lạc lắc đầu: “Các anh chị chơi đi, em ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bờ hồ đi dạo một chút.”

“Hả?” Đồ Ảnh chút kinh ngạc.

Từ Vân Khoát nhìn cô, giơ tay cầm lấy chiếc hộp màu hồng đựng thẻ bài UNO lúc nãy: “Không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi không quan trọng, tôi dạy em là được.”

Văn Lạc cúi mắt nhìn chiếc hộp trong tay anh.

Bàn tay với những khớp xương rõ rệt của người đàn ông mở hộp ra, lấy bài từ bên trong.

Hàn Đào Tần Tử Dương liếc nhìn nhau, vẻ mặt đầy ẩn ý, nhưng không ai nói gì, chỉ im © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lặng xem Từ Vân Khoát sẽ kiên nhẫn dạygái nhà người ta chơi UNO như thế nào.

Đồ Ảnh cũng đang nhìn, nói thật, ấy phát hiện hai người đối diện khá xứng đôi.

Sức hút của Từ Vân Khoát thì không cần phải nói. Khi ấy chưa quen Tần Tử Dương đã từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe danh của Từ Vân Khoát, trường cấp ba của ấy Từ Vân Khoát cùng một khu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngôi trường đó trường
quốc tế, con cháu của các quan chức nhà giàu về bản học đó. Hồi đó trên hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lang của trường, các loại danh hiệu đều dán ảnh của Từ Vân Khoát. Từ lúc nhập học anh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếm giữ vị trí thứ nhất toàn khối, chưa từng bị ai vượt qua, cũng khách quen phát biểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại diện học sinh trong các buổi lễ chào cờ hàng tuần.

Hồi đó chắc chắn rất nhiều người nghĩ, một người như vậy, phải gái thế nào mới thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chinh phục được anh.

Hôm nay, câu trả lời đã bày ra trước mắt.

Từ Vân Khoát xem ra cũng người trọng nhan sắc, phải loại mỹ nữ có nhan sắc đỉnh cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thế này anh mới để mắt tới.

Lúc Từ Vân Khoát giảng giải, Văn Lạc cũng đang xem tờ hướng dẫn trong hộp bài, khá tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trung, không chú ý thấy những người khác đều không nói chuyện, chỉ một mình Từ Vân Khoát đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói với cô.

“Đại khái như vậy, hiểu chưa?” Sau khi giải thích cặn kẽ luật chơi một lần, Từ Vân Khoát nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc hỏi.

Văn Lạc gật đầu, “Hiểu rồi ạ.”

Tần Tử Dương cười nói: “Thông minh thật đó, nghe một lần đã hiểu rồi.”

Hàn Đào nói: “Là do Khoát nhà ta dạy cặn kẽ thôi.” Văn Lạc nhìn hai người họ, im lặng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Từ Vân Khoát khẽ gật đầu với cô: “Vậy, chúng ta bắt đầu trò chơi nhé?”

“Vâng.” Văn Vũ Lạc đáp.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 14 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc