GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 6: Quá Khứ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đối với Giản Nhu, mùi hương và cơ thể quen thuộc của Trịnh Vĩ là liều thuốc có tác dụng chữa căn bệnh mất ngủ. Lần nào nằm trong vòng tay anh, cô cũng nhanh chóng chìm vào giấc nồng, lần nào cũng mơ thấy quá khứ tươi đẹp.
Lần này cũng không ngoại lệ. thấy nụ hôn đầu ngọt ngào của hai người trong khuôn viên trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân đội. còn thấy cảnh anh lần đầu tiên tỏ tình với cô. Cho giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỗn loạn nhưng dòng chữ hiển thị trên màn hình di động vẫn ràng đến từng dấu chấm phẩy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Anh bị nhốt rồi! Chính trị viên nói, anhhành vi không đứng đắn ở nơi trang nghiêm như trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân đội giữa ban ngày ban mặt, vi phạm kỷ luật một cách nghiêm trọng. Anh ta bắt anh úp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt vào tường, tự kiểm điểm trong ba ngày. Anh thật sự không hiểu, anh trêu chọc con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà lành đâu? Anh hôn vợ mình thì sai chứ? Anh không tin anh ta không hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình! ràng anh ta ghen tị với anh, bởi vợ anh rất xinh.”
“Ai vợ của anh? Em trở thành vợ của anh lúc nào thế?”
“Anh đã hôn thì coi như phải rồi.”
nhoẻn miệng cười trong giấc mơ hồi lâu. Đúng lúc này tiếng nhạc đột nhiên vang lên, phá vỡ giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mộng đẹp. Giản Nhu mở mắt, phát hiện xung quanh tối mờ mờ.đảo mắt một vòng, thấy mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang ở trong căn phòng sang trọng nhưng xa lạ, chỉ có người đàn ông nằm bên cạnh quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuộc. Ngẩn ngơ một lúc, mới chợt nhớ ra mình vừa cùng người đàn ông này diễn thử “cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giường chiếu”. Diễn xong, thiếp đi trong vòng tay anh. Không ngờ ngủ một giấc cho đến lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trời tối mịt.
Giản Nhu thử cử động, cánh tay người đàn ông đặt thắt lưng càng siết chặt. Chuông điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngừng reo, không xem ai gọi mà tiếp tục nằm trong lòng Trịnh Vĩ, ngắm gương mặt anh trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấc ngủ say. So với hình ảnh chàng trai ngông nghênh, đạo trong giấc của cô, Trịnh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ thâm trầm và chững chạc hơn nhiều. đang ngủ, lông mày của anh vẫn hơi nhíu lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tựa như ngay cả trong cũng trầm suy nghĩ điều đó.
Một, hai phút sau, di động lại đổ chuông. Sợ đánh thức người đàn ông bên cạnh, Giản Nhu liền khoác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạm cái áo lên người, cầm điện thoại đi ra khỏi phòng ngủ. Người đầu máy bên kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Uy Gia, anh ta cất giọng vui vẻ: “Tôi vừa nhận được tin, nữ chính của Leo cao về© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản đã thuộc về cô. Cô có yêu cầu về vấn đề thù lao không?”
Giản Nhu hạ giọng: “Anh cứ quyết định đi, mức hợp là được.”
“Ok! Tôi sẽ tự lo liệu. Còn nữa, tối mai bữa cơm mừng sinh nhật đạo diễn Lâm Thanh. Nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói không ít nhân vật vai vế trong giới sẽ tham dự, đừng quên đến góp vui, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chừng kiếm được cơ hội ấy chứ!”
“Này Gia! Tôi chút việc riêng cần đi tỉnh khác vài ngày nên không thể tham dự. Anh hãy giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi chuẩn bị quà mừng.”
“Việc riêng ư? Quan trọng hơn sinh nhật của đạo diễn Lâm sao?” Giọng Uy Gia lộ vẻ không hài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng.
“Vâng!” Giản Nhu đưa mắt về phía phòng ngủ. Cô vốn không định nhiều lời nhưng ngẫm lại, chính Uy Gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhắc nhởtạo quan hệ tốt với “phụ mẫu” nêncũng không cần giấu anh ta: “Trịnh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo tôi cùng anh ấy đi Tứ Xuyên một chuyến. Thứ Sáu xuất phát, thứ Hai tuần sau về.”
“Thế à?” Uy Gia lập tức đổi giọng. “Tôi biết rồi! Mấy ngày này tôi sẽ không sắp xếp lịch trình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho cô. Lúc nào tiện, tôi sẽ giúp cô giải thích với đạo diễn Lâm. Tất cả không thành vấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đề!”
Hiếm dịp Uy Gia tỏ ra dứt khoát như vậy, đủ thấy anh ta đã đạt được thỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuận chung, rằng hầu hạ người đàn ông trên giường còn hiệu quả hơn việc lượn lờ những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bữa tiệc giao loạn xị ngậu.
Đây chính hiện thực,quy tắc của trò chơi. Bạn có thể không tuân thủ nhưng vẫn tồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại, không người nào thể thay đổi.
điều,phải hầu hạ người đàn ông ở trên giường bằng cách nào đây? Cứ tiếp tục dây dưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với anh sao? Anh đã vị hôn thê. Bảo dùng chung một người đàn ông với người phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ khác, vị hôn thê của anh không bận tâm đi chăng nữa,cũng rất để bụng.
“Tiểu Nhu! Hãy nghe lời khuyên của tôi!” Uy Gia lại nói. “Người đàn ông như Trịnh Vĩ, một khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội, nhất định phải nắm chắc. Chỉ cần hài lòng, cậu ta tuyệt đối khả năng đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên hàng ngôi sao hạng nhất.”
“Vâng! Tôi biết rồi.”
Sau khi cúp máy, Giản Nhu tỉnh cả ngủ. cài cúc chiếc áo mi đàn ông đang mặc, rút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một điếu thuốc, đi ra ban công.
Vừa đặt điếu thuốc lên môi, bên tai Giản Nhu liền vang lên câu nói của Trịnh Vĩ: “Anhmột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người bạn thân học ngành y, cậu ấy nói với anh, hút thuốc thụ động tác hại rất xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối với phụ nữ, sẽ khiến làn da của họ càng đẩy nhanh tốc độ lão hóa, còn thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị ung thư bệnh tim mạch.hạnh phúc lúc về già, anh quyết định sẽ không hút thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khibên cạnh em.”
“Anh không thích phụ nữ hút thuốc!”
Ngập ngừng vài giây, cô không châm lửa để điếu thuốc sang một bên.
Ngọn gió nhè nhẹ thổi qua người Giản Nhu. Mùi hương quen thuộc từ chiếc áo mi của Trịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao trùm, tựa như anh đang ôm cô. biếtmình không nên dính dáng đến người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắp kết hôn. Nhân lúc còn thể rút lui, nên lập tức rời xa anh, quay về trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bức tường thành dựng lên, quay về với cuộc songs vốn có của mình, coi như anh chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng xuất hiện.
Thế nhưng cũng thật sự lưu luyến hồi ức trong giấc mơ. Nếuthể, cô muốn quay về quãng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian đó, muốn yêu đương cuồng nhiệt như hồi ấy. Từng bị tổn thương, từng đớn đau nhưng khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ lại, niềm hạnh phúc vẫn bao trùm tất cả.
ức của Giản Nhu quay về thời điểm diễn ra mối tình đầu đẹp nhất…
Năm đó, Giản Nhu mười tám tuổi. Sau khi kết thúc buổi tiệc mừng công của bộ phim Tình yêu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chia tay, Nhạc Khải Phi lái xe đưa về nhà. Anh ta hỏi: “Không mời tôi lên nhà uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cốc phê sao?”
Giản Nhu biết mình nên lập tức gật đầu, giữ anh talại qua đêm, dùng thể còn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 coi chút giá trị của mình để đổi lấy hội tiến thân. lẽ cuộc giao dịch này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đê hèn,bẩn thỉu nhưng đây con đường ngắn nhất để đạt đến thành công. Trong vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giây ngắn ngủi, tình cảm lý trí của triển khai cuộc đấu tranh kịch liệt. Kết quả,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trí thất bại thảm hại, cô đã khéo léo từ chối đối phương như trong kịch bản nhắc tới.
Sau khi Nhạc Khải Phi ra về, Giản Nhu một mình ngồi trên bệ đá giá lạnh. Nước đài phun © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắn vào người cô, thấm vào làn da. Kể từ khi gia đình tan nát, đã bắt đầu làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quen với giá lạnh, bởikhông còn người nào sưởi ấm cho cô. Thật ra, đối với cô, giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh cũng chẳng gì là không tốt, thể giúp đầu óc tỉnh táo, để biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình muốn gì, nên làm gì.
không nhớ mình ngồi ở đó bao lâu, chỉ nhớ khi cô đang thất thần thì một cây kem ốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quế đang tan chảy xuất hiện trong tầm mắt. Giản Nhu kinh ngạc ngẩng đầu, một thân hình cao lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 che mất ánh đèn đường. Đối phương mặc bộ đồ màu xanh cây. Dù trang phục giản dị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất, anh đứng bất động đó nhưng vẫn toát lên cảm giác tồn tại mãnh liệt.
Bởingược sáng nên chỉ lờ mờ nhìn thấy đường nét trên gương mặt tuấn của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làn môi mỏng hơi nhếch lên. Anh cũng nhìn chăm chú, ánh mắt đó giống hệt một người đãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khắc sâu trong ức của cô.
“Mời em ăn kem!” Anh ngừng vài giây, đường cong khóe miệng càng sâu hơn. “Bởi em rất xinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẹp.”
“Anh…” Lời thoại quen thuộc lập tức kéo ức của Giản Nhu quay về quá khứ tươi đẹp, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dừng lại hình ảnh cậugặp tại khu vui chơi giải trí năm nào. “Trịnh Vĩ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Anh ngồi xuống cạnh cô. “Lâu rồi không gặp.”
Đúng là anh! Giản Nhu mỉm cười. “Đã bốn năm rồi.”
Bốn năm này trôi qua rất chậm, rất nhiều chuyện đã thay đổi, đến mức hình bóng của cậu con trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô thầm cảm mến ngày nào đã dần mờ nhạt trong tâm trí cô. Chỉ thỉnh thoảng giở lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhật ký, mới nhớ đến năm tháng tươi đẹp dó. cậu thiếu niên thường ngồi tàu lượn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 siêu tốc, cùng ăn kem, cùng đi trong đêm tối.ngồi đằng sau xe đạp của cậu, tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gió tung bay.
Giản Nhu thật sự không ngờ mình thể gặp lại Trịnhtrong một đêm đơn, lạnh lẽo như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời khắc này. Cảm giác thật sự khó tả, cũng rất ngỡ ngàng và kỳ diệu.
nhận cây kem từ tay Trịnh Vĩ. Không biết phải do anh cầm quá lâu hay do ảo giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy trên vỏ ốc quế vẫn còn lưu lại hơi ấm.
“Anh thi đỗ vào trường quân đội rồi à?” Giản Nhu nhìn bộ đồ trên người Trịnh Vĩ. Còn nhớ lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuối cùng gặp nhau, anh nói sẽ đăng thi vào trường quân đội, còn chuẩn bị thi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoàn ba lê.
“Ừ.” Anh đáp. “Em không học múa ba sao?”
Nhắc đến ba lê, thở dài. “Em học hai năm, cảm thấy chẳng “tiền” đồ nên đành từ bỏ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Anh không phát biểu ý kiến, còn cô lặng lẽ ăn kem. Đã từ lâu không ăn đồ ngọt như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế này nên cảm thấy nó rất ngọt, ngọt đến tận huyết mạch.
Khi cây kem chỉ còn miếng cuối cùng, Trịnhđột nhiên hỏi: “Người vừa đưa em về bạn trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của em à?”
Giản Nhu muốn phủ nhận nhưng cuối cùng cho rằng những chuyện về “quy tắc ngầm” nên ỉm đi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn, phơi bày ra cũng chẳng vẻ vang gì. “Tạm thời thể coi vậy.”
“Tạm thời ư?”
Giản Nhu ăn miếng kem cuối cùng, dùng giấy gói kem lau vết bẩn trên tay, lên tiếng: “Đối với loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn ông như anh ta… phụ nữ không “hạn sử dụng”, mở ra dùng ngay, khỏi cần lưu giữ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Liếc nhìn gương mặt không vui cũng không buồn của cô, Trịnh Vĩ dường như hiểu ra điều đó. “Vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy sự lựa chọn tốt nhất chính đừng mở ra.”
Ngữ khí của anh rất bình thản, Giản Nhu không thể phân biệt câu nói này là một lời kiến nghị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay đơn giản chỉ một câu trần thuật sự thật mà thôi.
Nhiều lúc,biết sự thật nhưng con người vẫn không muốn tin, luôn cho rằng một khi sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc chưa xảy ra, kết quả vẫn ẩn số. Giống như việc mua số, ai cũng biết xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suất trúng giải đặc biệt năm triệu nhân dân tệ chỉmột phần nghìn, một phần vạn nhưng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều người cứ lao đầu vào mua, thậm chí chơi đến khuynh gia bại sản, trắng tay. Kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàng quan chế nhạo họ nực cười và đáng thương, nhưng ai không lúc muội mộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ước?
Giản Nhu cho rằng đề tài mộng ước không thích hợp với cuộc hội ngộ như thế này, thế là cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên tiếng hỏi: “Đúng rồi, sao anh lạiđây?”
“Bạn anh một căn hộ chung nơi này. Cách đây không lâu cậu ấy ra nước ngoài, để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại nhà cho anh ở.”
“Anh sống đây ư? Sao em chưa bao giờ gặp anh nhỉ?”
“Trường quân đội quản rất nghiêm. Bình thường bọn anh không thể tùy tiện rời khỏi trường, cuối tuần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến lượt anh được nghỉ.”
“Thế à?” Đối với chế độ quản nghiêm ngặt của trường quân đội, đã tìm hiểu từ lâu.
“Lúc về đây, anh đã tình cờ nhìn thấy em. Tâm trạng của em có vẻ không được tốt lắm.”
Thấy Trịnh trở lại đề tài mình muốn tránh, Giản Nhu liền đánh trống lảng: “Sao anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về nhà? Quan hệ giữa anh và bố vẫn chưa hết căng thẳng à?”
“Dù sao cũng bố con, đâu tồn tại mối thâm thù không thể xoa dịu? chỉ hiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ nghỉ, anh không muốn đối diện với gương mặt lúc nào cũng thể hiện tưởng phân biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địch ta đấu tranh giai cấp của ông ấy.”
“Đúng vậy, dù sao cũng bố con…”
Hai người đều lặng thinh. Trịnh do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn cất tiếng: “Anh nghe nói… bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em đã qua đời.”
Giản Nhu ngẩng đầu ngắm các vì sao trên trời. Ngôi sao đẹp nhất lửng phía đông tựa như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần ngay trước mắt nhưng cũng rất xa vời. “Vâng… Bố em đã ra đi mãi mãi vào đúng hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh hẹn em đi xem phim ấy.”
không biết tối hôm đó anh đứng đợi cửa rạp chiếu phim bao lâu, không biết tối hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó anh định nói với điều gì, cũng không tại sao sau này anh không xuất hiện nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bởi những điều này chẳng so với việc người thân lìa đời, gia đình tan nát.
Nước ở đài phun phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt, cố gắng phun cao hơn, nhưng không kịp điểm xuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong đêm đen đã ào ào rơi xuống. Trịnhnhẹ nhàng nắm bàn tay run run của Giản Nhu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lòng bàn tay anh nóng bỏng, như thể đốt cháy cô.
Từ khi đặt chân vào làng giải trí, Giản Nhu cảm thấy cuộc đời mình giống một bộ phim dài tập, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỗi cảnh đều buộc phải diễn theo kịch bản đã định, bất kể muốn hay không. Nhưng khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với việc đóng phim, một khi bị NG, cuộc đời sẽ không hội thứ hai. Vì vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể để xảy ra một chút sai sót.
Do dự một lúc, cuối cùng Giản Nhu cũng rút tay về. đứng dậy, cất tiếng: “Đã muộn rồi, em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải về đây.”
“Có thể cho anh mượn điện thoại không?” Trịnh Vĩ đột nhiên nói.
tưởng anh mượn để gọi điện nên tìm di động trong túi xách đưa cho anh. Trịnh bấm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dãy số, nhanh chóng nối máy.
Tiếng nhạc chói tai vang lên. Nếu Giản Nhu nhớ không lầm, đây chínhca khúc cuối phim của bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phim truyền hình vừa tham gia. Bài hát này sáng tác của một nhạcnổi tiếng, nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất hay đồng thời nhạc chờ chuông điện thoại của cô.
Trịnh đóng nắp điện thoại, trả lại cho Giản Nhu. “Đâysố của anh. việc cần giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỡ, em thể tìm anh. dụ... đánh mất chẳng hạn.”
Nhắc đến chuyện mất ví, không nhịn được cười. Lúc bấy giờ, Giản Nhu vẫn còn ít tuổi, rất ngu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngơ. Khi bị mất chiếc bên trong chỉ hai mươi đồng, cô đứng bên đường tỏ ra vô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng đau buồn. Dường như chuyện đánh mất nỗi đau lớn nhất trên đời, dù đánh đổi cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế giới cũng không thể đắp nỗi bi thương trong lòng cô. MayTrịnh đã giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm lại.
“Bây giờ em không mất ví...” ngẫm nghĩ xemviệc cần nhờ anh giúp không. “Nhưng máy tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của em bị hỏng rồi, đang không biết nhờ ai sửa giúp... Bởi trong máy lưu nhiều ảnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người nhà bản thân, em không muốn bị người khác nhìn thấy.”
“Anh cũng bị tính là “người khác” sao?”
“Nếu anh biết sửa thì không tính.”
Giản Nhu nhìn đồng hồ. Bây giờ vẻ đã muộn, để một người đàn ông lên nhà sửa máy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính, liệu bị anh hiểu rnhầm thành “mời anh lên nhà uốngphê” hay không?
đang phân vân xem làm thế nào để khéo léo thể hiện ý tứ ”không cần dùng gấp” thì chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe anh nói: ”Ngày mai em rảnh thì gọi điện cho anh. Anh sống tòa nhà đối diện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể qua bất cứ lúc nào.”
Trịnh chỉ tay về phía tòa nhà bên cạnh. lẽ từ chỗ anh sang nhà cô chỉ mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài phút đi bộ, quả nhiên rất thuận tiện.
”Ngày mai em không hoạt động gì, cũng khôngtiết học...” Chợt nhớ tới lời hẹn của Nhạc Khải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phi trước khi ra về, tâm trạng vui vẻ của Giản Nhu xẹp đi một nửa. ”Tối mai em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút việc... Haysáng mai anh sang sửa giúp em đi!”
”Được!” Anh gật đầu.
”Em phòng 3 tầng 20.”
”Ừ!”
Hai người đi gần đến tòa chung cư, Giản Nhu không kìm được lại quay sang Trịnh Vĩ. Anh đang giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở cánh cửa sắt nặng nề. cố kìm nén nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng: ”Tối hôm đó... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh chờ emrạp chiếu phim bao lâu?
”Anh đợi đến hết suất chiếu phim cuối cùng.”
Buổi đêm, Giản Nhu ngủ không yên giấc. Vừa chợp mắt, liền thấy một hình bóng độc đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cửa rạp chiếu phim từ tối đến sáng. nhớ tối hôm ấy trời đổ trận tuyết lớn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuyết rơi từ lúc mặt trời lặn cho tới khi mặt trời mọc.
Trằn trọc cho tới lúc trời gần sáng, mới chợp mắt. Khi tỉnh dậy, mặt trời đỏ rực đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấpsau tòa nhà cao tầng, giống một bức tranh nhiều màu sắc tuyệt đẹp treo trên không trung. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mỗi khi Trịnhxuất hiện bên cạnh cô, mặt trời đều đặc biệt xán lạn, khiếncảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấm áp từ đáy lòng. Quá khứ vậy, bây giờ vẫn thế.
Tuy nhiên con người không phải thực vật, chỉ cần ánh sáng cũng thể duy trì sự sống. Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đòi hỏi rất nhiều, ham muốn quá nhiều. Để thỏa mãn nhu cầu dục vọng, con người buộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải từ bỏ một số thứ, dụ tình yêu hay sự tự do...
vậy khi anh bỏ lỡ buổi xem phim hôm đó, tất cả đã trở thành quá khứ,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp lại cũng chỉ thể bạn bè bình thường. Ngẫm nghĩ kĩ mới thấy bạn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng không tốt, để ý quan tâm mức độ vừa phải như trong quá khứ, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần nghĩ đến tương lai, cũng không sợ mất đi.
Nghĩ đến đây, Giản Nhu cảm thấy rất khoan khoái. Cô xuống giường, đánh răng, rửa mặt rồi dọn dẹp nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa. Tâm trạng phấn chấn đã lâu mới xuất hiện.
Dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, Giản Nhu đang tìm quần áo để thay thì chuông cửa vang lên. Qua lỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ”mắt mèo”, nhìn thấy Trịnhvới bộ dạng khoan khoái tương tự, cầm túi nylon đứng ngoài cửa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hôm nay, anh không mặc quân phục mà diện quần bò, mi trắng, tuy đơn giản nhưng vẫn rạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngời.
Giản Nhu quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, mới bảy giờ sáng, còn quá sớm. Lẽ nào khái niệm về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian của người lính lại kinh khủng như vậy?
khái niệm thời gian khác người của anh, chỉthể để mặt mộc, mặc áo phông rộng thùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thình quần lửng ra mở cửa. Sau đó cầm đôi dép dành riêng cho người quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Uy Gia đưa cho anh. Trịnh liếc nhìn, mãi vẫn không xỏ dép. Bầu không khí trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tẻ nhạt trong giây lát.

”Áo mi của anh không tồi.” Giản Nhu tìm đề tài nói chuyện.
Tuy trong nghề giải trí thường dùng những lời chót lưỡi đầu môi nhưng đang nói thật lòng. Áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mi được cắt may rất tinh tế, rất hợp với thân hình cao ráo, rắn chắc của anh. Giản Nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố tìm logo nhưng chẳng thấy đâu.
”Cám ơn! Anh sẽ chuyển lời khen của em tới chị họ anh.”
”Chị họ anh ư?”
”Ừ! Chị ấy chỉ là thợ may nhưng luôn vỗ ngực tự xưng ”nghệ sĩ”.”
Sau này, Giản Nhu mới phát hiện, quần áo của Trịnhđều do chị họ cắt may riêng cho anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hơn nữa, theo yêu cầu của anh, logo được thêu nơi kín đáo bên trong áo. Chị họ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh tên tiếng PhápAmber. Rất nhiều ngôi sao hạng A diện đồ của nhà thiết kế Amber © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Li khi bước trên thảm đỏ.
”Anh vừa mua đồ ăn sáng, chúng ta cùng ăn đi!” Trịnh đưa cái túi còn bốc hơi nóng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giản Nhu. Ngửi thấy mùi thơm của món quẩy sữa đậu nành mình thích nhất,liền cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy bụng réo ùng ục.
Kông kịp chuẩn bị bát đĩa, hai người ngồi xuống cùng thưởng thức đồ ăn. Đã một thời gian dài Giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhu bỏ bữa sáng, chứ đừng nói bữa sáng nóng hổi thế này.
đánh chén no rồi mới liên tiếng: ”Tại sao anh lại mua đồ ăn sáng cho em?”
”Bởi vì...”
Giản Nhu đưa cốc sữa đậu nành lên miệng, chăm chú lắng nghe.
”... Từ năm mười lăm tuổi, anh đã có một ước nguyện...ngày nào cũng mua đồ ăn sáng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em.”
Giản Nhu nhất thời không để ý nên bị bỏng lưỡi, nhưng chịu đau, nuốt sữa đậu xuống cổ họng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Câu nói này xuất phát từ miệng một người đàn ông khác, đặc biệt loại người như Nhạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khải Phi thì đó sự tán tỉnh lộ liễu. Nhưng từ miệng người đàn ông trước mặt, cộng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giọng điệu bình thản của anh, lại khiến Giản Nhu không hề nảy sinh tạp niệm khácchỉ cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy ấm áp được cưng chiều.
Không lâu sau đó, khi đã nhận thức một cách triệt để ”con sói đội lốt cừu non” trước mặt, cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới hiểu, phàm người đàn ông tinh thần thể khỏe mạnh, chẳng ai không muốn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện đó. Chỉ điều, người đàn ông lương tâm làm xong sẽ kéo quần phủi mông đi mất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn người đàn ông có lương tâm sẽ chuẩn bị bữa sáng cho bạn.
Lúc bấy giờ, Giản Nhu rất xúc động trước từ ”ước nguyện”, suýt nữa buột miệng nói: ”Được thôi.” May © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lập tức nhớ tới một việc quan trọng, mấy hôm trước mợ gọi điện thoại hàn huyên, khen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 diễn xuất của cô, còn nói chị họ sắp kết hôn, muốn mua căn nhà rộng hơn một chút.
Giản Nhu liền hiểu ý mợ, hứa cuối tuần này sẽ gửi trước cho năm mươi ngàn tệ. Khoản còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại khi nàohợp đồng đóng phim mới, nhất định sẽ trả cho bà. Hôm nay cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuần, vậy suýt quên mất.
Sau khi thầm nhắc đi nhắc lại từ ”trả nợ”, Giản Nhu đặt chiếc cốc xuống bàn, nhìn sữa đậu nành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đậm đặc, thơm phức. ”Gần đây em đang giảm cân nên bỏ bữa sáng.”
Không nghe anh tiếp lời,tưởng lời từ chối không khéo nên làm tổn thương lòng tự trọng của anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút áy náy và hối hận, Giản Nhu ngẩng đầu, định an ủi anh vài câu nhưng phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện, ánh mắt Trịnh quét một lượt qua người cô, từ trên xuống dưới, đến bắp đùi để lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra bên ngoài cũng không tha. Giản Nhu đỏ mặt, kéo gấu áo phông, che đôi chân mảnh khảnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình.
Cuối cùng anh thu hồi ánh mắt, thản nhiên đưa ra kết luận: ”Em đã rất gầy rồi.”
”Em... Đây thành quả của việc giảm cân đấy!”
”Dù giảm cân cũng không nên bỏ bữa sáng, hại cho sức khỏe. Nếu nhất định phải bỏ một bữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì nên bỏ bữa tối.” Ngừng một, hai gây, anh nói thêm: ”Bữa tối nay.”
Không thể phủ nhận, đây một đề nghị không tồi. Ít nhấtcũng tự cho là như vậy. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáng tiếc không phải đề nghị nào cũng dễ dàng thực hiện. những chuyện, bạn nỗ lực đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mức nào, kiên trì đến mức nào thì cuối cùng cũng không thoát khỏi hai từ ”số phận”.
cười khẽ một tiếng, rót sữa đậu nành cho anh. ”Sữa ngon quá! Anh mua ở đâu thế?”
”Phía đối diện mới mở một quán bán đồ ăn sáng, rất đông khách. Bánh bao nhỏ đó cũng được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm.”
”Có bánh bao nhỏ à? Ngon không anh?”
”Tuần sau anh sẽ mua cho em nếm thử.”
”Tuần sau ư?” Nếu giải không nhầm, ý của anh tuần sau anh lại mua đồ ăn sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho cô.
”Ừ! nhân tôm, anh nhớ em thích món này.”
gật đầu lia lịa. Cứ thế hai người chuyển sang đề tài các món ăn, từ bánh bao nhỏ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vịt quay Bắc Kinh, sau đó đồ ăn vặt, nói mãi không hết chuyện, bầu không khí vô cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoải mái tự nhiên.
Kết thúc bữa sáng, Trịnh bắt đầu giúp Giản Nhu sửa máy tính. Nói một cách chính xác giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khôi phục hệ điều hành bị sập, quét sạch virus trong máy tính từ n năm trước.
Đây công việc đơn giản nhưng tương đối mất thời gian. Tuy nhiên lâu đến mức nào, hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng cảm thấy ngắn.
Giản Nhu pha hai cốc trà, đưa cho Trịnh đang chăm chú xem phim truyền hình. Sau đóngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống tấm thảm bên cạnh, tựa lưng vào sofa theo thói quen. Trên ti vi đang phát sóng bộ phim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần tượng của cô, đến đoạn nam, nữ chính yêu đương nồng thắm, nhân vật nữ thứ ba do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể hiện tam thời không hội lộ diện.
”Anh thích xem phim truyền hình thần tượng không?” Cô hỏi.
Trịnh cầm cốc trà, ngồi xuống cạnhmột cách tự nhiên. Vai anh như tình chạm vào vai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93khiến cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ thể anh mùi hương mang tính xâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếm. ”Anh chẳng bao giờ xem phim thần tượng, trừ bộ này.”
”Thế á?”
”Bởi vì anh thích Vu Nhiên. ấytính cách cởi mở, không giả tạo. Anh thấy nhân vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất chân thực vị riêng.” Trịnh hơi nghiêng mặt về phía Giản Nhu.
ràng lời tán thưởng nhưng giọng điệu của anh không một chút nịnh nọt như đang tường thuật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một sự thật không đáng bàn cãi. uống một ngụm trà, vị trà nồng đầy hương vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngọt ngào.
”Anh xem hai lần vẫn không hiểu, tại sao nam chính lại không yêu ấy nhỉ?”
Giản Nhu trầm hồi lâu mới lên tiếng: ”Hay là... anh xem lần thứ ba đi!”
Trịnh cúi đầu uống trà. Giản Nhu không bắt được ý cười nơi khóe miệng của chàng trai. chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy đuôi mắt anh cong cong, khiến gương mặt cương nghị trở nên ôn hòa, giống tia nắng đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của buổi sớm mai chiếu xuống hại sương long lanh, thanh lạnh. Còn tựa như hạt sương đó, tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chảy từng chút một theo tia nắng.
Trên ti vi chiếu đến cảnh nóng bỏng từ bao giờ. Hình ảnh đôi nam nữ ôm hôn cuồng nhiệt xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện không đúng lúc khiến lòng bàn tay đang cầm cốc trà của Giản Nhu bất giác rịn mồ hôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Để làm dịu bầu không khí ngượng ngùng, hơi điều chỉnh thế ngồi. Ai ngờ áo phông rộng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phối hợp, cổ áo lệch sang bên trái, để lộ bờ vai mảnh mai, còntình chạm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vai anh nữa. Thế bầu không khí càng mờ ám. Giản Nhu nhất thời không biết nên kéo lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vai áo hay giả bộ như không chuyện xảy ra.
còn đang do dự thì anh đã giơ tay về phía bờ vai cô. Sự mong chờ từ đáy sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nội tâm khiến cô bất giác rụt người nhưng không tránh. Tuy nhiên Trịnhnhanh chóng kéo cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo của Giản Nhu, che đi làn da nuột nà.
”Thật ra... anh đã xem hết những bộ phim em từng đóng.” Trịnh Vĩ lên tiếng, giọng nói của anh vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vặn che lấp âm thanh mờ ám trên ti vi. ”Cả phim điện ảnh ức trôi nổi chiếu năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoái. Em diễn rất tuyệt!”
”Anh nhìn thấy em trongức trôi nổi ư? Em chỉ đóng một cảnh thế thân cho Lâm Hỉ Nhi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi.” Lúc bộ phim được công chiếu,còn cố tình đi xem. Cô cho rằng trong quá trình lộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vòng, thế nào cũng xuất hiện trước công chúng. Kết quả, vị đạo diễn yêu cầu khắt khe không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến năm lần ngã của trở nên ích. Trong nửa phút đặc tả với ống kính quay chậm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng ai nhận ra nhân vật do diễn viên đóng thế thể hiện.
”Anh thấy rồi. Em ngã cầu thang rất thật, đặc biệtđoạn đầu gối bị xây xát ấy...” Vừa nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trịnh Vĩ vừa liếc nhìn đầu gối mịn màng của cô. Giản Nhu phải bôi rất nhiều thuốc mới khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu gối không để lại vết sẹo khó coi.
”Sao anh nhận ra đóem?”
Trịnh trả lời ngắn gọn: ”Là cảm giác.” Đócảm giác nhận ra từ cái nhìn đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong hàng vạn người.
Bầu trời mùa thu trong vắt,rụng bay phấp phới trong gió nhẹ. Tại căn hộ thuê sài, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người vai kề vai ngồi trên nền nhà, cùng mỉm cười khi nhắc đến thời niên thiếu ngô nghê. Cốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trà trong tay họ đã nguội từ lâu, trên màn hình máy tính cũng hiển thị việc diệt virus đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn tất nhưng chẳng ai để ý.
Nhắc đến khoảng thời gian mấy năm không gặp, Giản Nhu mới biết, thì ra bố Trịnh Vĩ bỗng nhận thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được bạo lực không thể khiến cậu con trai cứng đầu đi vào khuôn khổ, tước đoạt tự do mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93việc làm đúng đắn. Thế ông đưa anh vào lớp thiếu niên ”thiên tài” với sự quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như địa ngục, hiệu quả đạt được không tồi. Một năm sau, Trịnh thi đỗ vào trường quân đội. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ba năm tiếp theo, anh tiếp nhận sự giáo dục quân sự hóa, thực hiện ước làm lính của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình. Chỉ trong bốn năm qua, anh đã đoạn tuyệt với hai chữ ”tự do” một cách triệt để. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Trịnh hỏi thăm cuộc sống của Giản Nhu. cười cười, cúi đầu uống trà. Trà lạnh vào miệng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưu lại vị đắng chát. Ngước nhìn bầu trời xanh biếc ngoài cửa sổ, trên gương mặt không trang điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ẩn hiện nụ cười nhàn nhạt. ”Em sống rất tốt, thật sự không gì đáng phàn nàn.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Thấy không muốn nói, anh cũng không tiếp tục truy vấn, đưa cốc trà đến trước mặt cô. ”Trà hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nguội rồi, có thể rót cho anh thêm ít nước không?”
”Được ạ!” Nếu anh không nhắc nhở, cô đã quên khuấy mất, loại trà gói này cần phải đổ thêm nước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chả trách lại đắng như vậy.
Giản Nhu đi vào bếp rót nước. Chiếc ấm i-nốc sáng loáng phản chiếu khuôn mặt cô. Lúc này cô mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát hiện, hai mình không một chút sắc hồng, tròng mắt vằn tia đỏ. Nhìn ngang nhìn dọc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy gương mặt này chẳng giống ”sống rất tốt” chút nào. Xem ra khả năng diễn xuất củacòn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không gian tiến bộ rất lớn.
Sau một hồi tự hổ thẹn về diễn xuất của mình vỗ hai cho đến khi chúng hồng hào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giản Nhu mới bê hai cốc trà nóng đi ra ngoài, đúng lúc nhân vật Vu Nhiên do cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đóng xuất hiện trên màn hình tuyến.
Vu Nhiên đứng trên nền tuyết trắng, nhìn đôi nam nữ ôm ấp tình cảm. Viền mắt đỏ hoe, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỉm cười nói lời chúc phúc rồi quay người bỏ đi. tới khu trượt tuyết, nơi trước kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng cùng người đàn ông mình thích đến chơi. Cô một mình trượt từ trên đỉnh núi xuống. Ống kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếu vào đôi mắt gần như kết băng của rồi kéo ra xa, xa mãi cho tới khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ còn một chấm nhỏ giữa tuyết trắng mênh mông.
Không thể không thừa nhận, cảnh tượng này thê lương đẹp đẽ. Không uổng công Giản Nhu khổ luyện môn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trượt tuyết một tuần, lạnh đến mức chân tay đông cứng.
”Em học trượt tuyết từ bao giờ thế?” Trịnh hỏi.
”Vì cảnh quay này nên em học qua.”
”Anh còn nhớ em rất sợ lạnh. Mỗi khi tuyết rơi, em chỉ hận không thể chui cả người vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo khoác. Anh còn tưởng cả cuộc đời này, em sẽ không bao giờ học trượt tuyết.”
Nói thật, trước kiacũng tưởng vậy, bởi một gia đình vô cùng ấm áp, người cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứ đến mùa đông mua áo khoác bông cho người mẹ suốt ngày nhắc nhở, trời lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ mặc ấm một chút. Hiện tại, chỉmột công việc cần để lộ thân hình hết mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể, bất kể thời tiết giá rét thế nào. Giản Nhu bình thản đáp: ”Con người rồi cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thay đổi.”
”Ừ! Đúngem đã thay đổi nhiều. ”Trịnh vừa nói vừa nhìn đăm đăm. Giản Nhu tưởng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ đưa ra lời nhận xét tính xây dựng, kết quả, anh tiếp lời: ”Càng trở nên xinh đẹp.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
”Vậy sao?” uống một ngụm trà. ”Em tưởng từ bé đến lớn em vẫn luôn xinh đẹp?”
nhìn Trịnh đồng thời cũng thấy hình bóng mình phản chiếu trong đồng tử đen nhánh của anh, cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo phông lại trượt xuống vai. Căn phòng yên tĩnh đến mức thể nghe thấy hơi thở của hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người, không khí như tăng thêm mấy độ. Đúng lúc này từ máy tính đột nhiên phát ra tiếng ngáy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khò khò của con tử nhỏ [1].
[1] tử nhỏ màu vàng biểu tượng của phần mềm diệt virus Thụy Tinh, một thời rất thịnh hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trung Quốc.
”Chắcdiệt virus xong rồi.” Trịnh đứng lên, tới kiểm tra máy tính. Xác nhận tất cả bình thường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh xem đồng hồ đeo tay. ”Máy tính của em dùng được rồi đấy!”
Giản Nhu cũng ngước nhìn đồng hồ treo tường. Hôm nay, kim giờ đặc biệt chạy nhanh, loáng một cái đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay mấy vòng, chỉ vào con số mười một.
”Vâng!” cảm thấy chỉ mời anh uống trà suông thì không thể bày tỏ hết lòng biết ơn nên khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáo mời anh ăn trưa. Tuy nhiên Uy Gia từng nghiêm chỉnh dặn dò, một nữ nghệ không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi lại cùng một người đàn ông giữa ban ngày, đặc biệt là người đàn ông tướng mạo nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bật.
”Anh... thích ăn rau chân vịt không?” Giản Nhu ngập ngừng.
Trịnhlập tức dừng bước. ”Anh ăn được.”
”Dưa chuột thì sao?”
”Cũng được.”
”Trong tủ lạnh nhà em chỉ hai thứ này... Hơn nữa, em chỉ biết luộc thôi.”
”Không sao. Anh không kén ăn đâu.”
Giản Nhu lập tức chạy vào trong bếp.
Vài tháng sau đó, khi hai người đã ở bên nhau, một lần cùng ăn sáng, tình nhắc đến bữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trưa thiếu thành ý này, Giản Nhu tiết lộ, chỉ mời lấy lệ, không ngờ anh lại thật. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Trịnh dừng đũa. ”Lấy lệ ư? Sao anh lại cảm thấy em không cho anh hội từ chối nhỉ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
”Làm chuyện đó!”
”Em bảo anh từ chối thế nào đây? Chẳng nhẽ anh nói ghét nhất rau chân vịt? Hay anh chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giúp việc cỏn con, dễ như trở bàn tay, em không cần phải tốn kém?”
”Anh có thể nói... anh còn bận việc, thôi để hôm khác đi!”
”Thật ra... hôm đó anh cũng có việc thật.”
Giản Nhu nở nụ cười ngọt ngào. ”Hôm đó, đúng là em thật lòng muốn giữ anh lại ăn trưa.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
mời Trịnhmột bữa chỉ đúng món canh rau chân vịt dưa chuột, vậy anh vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chén hết nồi lớn, đủ thấy anh không hề kén ăn.
Ăn cơm xong, di động trên bàn đổ chuông. Nhìn thấy số của Uy Gia, Giản Nhu cũng khôngtránh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuận tay cầm lên nghe. Uy Gia nói rất ngắn gọn nhưng hàm nghĩa cùng phong phú: ”Ngày mai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dự án phim mới của công ty tuyển chọn diễn viên. Nhà sản xuất Nhạc Khải Phi.”
Nhắc đến Nhạc công tử, Giản Nhu lập tức có cảm giác toàn thân lạnh toát, như thể bị lột sạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quần áo trên người. Không thấy trả lời, Uy Gia lại hỏi: ”Tôi nghe nói cậu ấy hẹn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tối nay?”
”Vâng!”
”Cô hãy nắm chắchội. Cho không tranh thủ được vai nữ chính thì cũng phải nghĩ cách giành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vai nữ hai.”
Giản Nhu nghiến răng. ”Được. Tôi biết rồi.”
Sau khi Giản Nhu cúp điện thoại, Trịnhliền ra về mà chẳng nói một lời. Cô không giữ anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, cũng không bảo hẹn gặp lại. Ánh nắng buổi trưa lọt qua rèm cửa sổ, chiếu vào người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giản Nhu. Đã từ lâu cô không cảm giác ấm áp như thời khắc này. Nếu thể, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự hy vọng mình lưu luyến thêm một lúc, chỉ vài phút cũng được. Đáng tiếc, cuộc điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoại của Uy Gia đã kéo trở về thực tại, không cho hội chìm đắm lâu hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Giản Nhu thở dài, xuống dưới rút tiền rồi bắt taxi đến nhà cậu ruột. Hiếm dịp được gặp nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 diễn viên, người tài xế nhiệt tình hỏi chuyện. Giản Nhu vẫn chưa cách giở thói ngôi sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đành chọn trả lời mấy câu đơn giản, thỏa mãn lòng hiếu kỳ của anh ta. dụ:
”Tôi đã từng xem phim cô đóng, rất hấp dẫn. tên là... Đừng nhắc tôi! Tôi thể nhớ ra!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Một lúc sau, thấy anh ta vẫn chau mày ngẫm nghĩ, liền giới thiệu : ”Giản Nhu!”
”Đúng rồi! Trông xinh hơn trên ti vi. vẫn còn trẻ nhỉ, năm nay bao nhiêu tuổi?”
”Chú thử đoán xem!”
”Mười bảy, mười tám cùng.”
”Đúng ạ!”
”Sao cô lại làm nghề diễn viên?”
”Cháu học ngành này mà.”
”Thù laođóng một bộ phim bao nhiêu?”
”Cũng khó nói, bởi cần xem cháu nhận vai thế nào. Nhiều lúc cả bộ phim cháu chỉ xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lần, thù lao mấy chục tệ thôi ạ!”
”Ít như vậy sao? Còn không nhiều bằng tiền boa của cácgái làm ở hộp đêm.”
Giản Nhu im lặng, trong lòng thầm bổ sung: Hơn nữa, trong phim còn bị ôm, bị sờ mó, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị cởi quần áokhông được nhận thêm thù lao ấy chứ!
Khu tập thể cuối cùng cũng hiện ra trước mắt, Giản Nhu xuống xe thở phào nhẹ nhõm. Đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuẩn bị thanh toán tiền rồi xuống xe thì người tài xế lại hỏi thêm: ”Người ta nói ngôi sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ trong làng giải trí kiểu cũng phải tuân theo ”quy tắc ngầm” mới nổi tiếng, muốn đóng vai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ chính thì phải ngủ với đạo diễn. Chuyện nàythật không?”
Lúc hỏi câu này, người tài xế nhìn chằm chằm, khiếnthật sự chỉ muốn vả cho anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cái. cố nhẫn nhịn, đưa tiền cho đối phương. ”Nếu chỉ đơn giản như vậy đãthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm nữ chính thì phim ảnh chắc nuốt không trôi mất. Cám ơn chú!”
Giản Nhu xuống xe, thở dài một hơi. Thì ra đây chínhcảm giác làm ngôi sao, được nhiều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết đến, được nhiều người quan tâm, tất nhiên cũng bị nhiều người nghi ngờ. thế nào bạn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải đối diện bằng gương mặt tươi tắn. Một khi không kìm nén được tâm trạng, bạn sẽ chết chìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong ”nước bọt” của khán giả.
mợ đã chờ sẵncổng. Nhìn thấy Giản Nhu xuống xe, bà liền nhiệt tình đi tới tiếp đón. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhấn mạnh mình còn bận việc, vẫn cố tình kéo đi vào trong khu tập thể. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ”Lâu lắm cháu mới về đây một chuyến, lên nhà ngồi chơi đã!”
”Nhưng cháu...”
”Không phải bây giờ ngôi sao, cháu khinh thường họ hàng nghèo đấy chứ?”
”Không phải đâu ạ! Cháu hẹn một người bạn ăn cơm, sợ không kịp giờ ạ!”
”Bây giờ mới hơn hai giờ chiều, thừa thời gian. Lên nhà một lát thôi mà, cậu cháu đang đợi cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấy!”
Cuối cùng Giản Nhu cũng không đấu lại sự nhiệt tình của mợ, đành đi theo vào khu tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể. Nơi này không thay đổi nhiều, vẫn cánh cổng sắt tróc sơn, lối đi lát đá. Điều duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất thay đổi xuất hiện nhiều xe hơi, đỗ chen chúc trong cái sân chật hẹp nên trông rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 loạn.
Giản Nhu tránh lối đi lát đá từ cổng vào, đi vòng qua lối khác lên cầu thang. Cầu thang màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xám mờ xuất hiện trước mặt cô.còn nhớ tất cả một trăm bậc, bởikể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ lúc hiểu chuyện, hằng ngày bố đều bế lên xuống cầu thang. Ông bước rất chậm, ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chặt vào lòng, tựa như sợ không cẩn thận, con gái sẽ bị rơi xuống.
Sau đó bố dắt tay leo cầu thang. Ông cố gắng bước thật chậm, nhẫn nại chờ đợi con gái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khi lớn hơn một chút,thường chạy xồng xộc lên cầu thang, chỉ hận không thể bay vào nhà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bố đi đằng sau, không ngừng hét lớn: ”Nhu Nhu! Chậm một chút! Cẩn thận không ngã đấy!”
Bốn năm trước, Giản Nhu tận mắt chứng kiến người mà cô yêu thương nhất bố rơi từ tầng cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống, đầu đập xuống nền đá, máu chảy lênh láng, nhuộm đỏ những viên đá màu xám trắng. Kể từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc đó cô không dám quay về ngôi nhà này, sợ thấy ác mộng. Hôm nay, nếu không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mợ quá nhiệt tình, tuyệt đối không bước chân vào đây.
Giản Nhu leo cầu thang một cách khó nhọc, mãi cũng lên tới nơi. Cánh cửa màu táo đỏ quen thuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở ra, gương mặt thân thiện của cậu ruột hiện ra trong tầm mắt cô. Nhiều năm không gặp, trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu vẫn thế, ngoài hai bên tóc mai đã điểm bạc.
”Tiểu Nhu! Mau vào nhà đi!” Ông lên tiếng. ”Hình như cháu gầy đi nhiều.”
lẽ bởi cậu gương mặt hơi giống mẹ nên Giản Nhu cảm thấy đặc biệt gần gũi. Thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ravốn không mấy thân với cậu. Bởi hai mươi năm trước, mẹđã chuyển tới Bắc Kinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn cậu vẫn sống quê nhà, một thành phố nhỏ giá lạnh thuộc miền Bắc. Hồi nhỏ, mẹ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng đưa hai chị em Giản Nhu về quê một lần. Lúc đó mới đầu mùa đông nhưng thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phố đã được bao phủ bởi lớp tuyết dày. Phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy một màu tuyết trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bầu trời xám xịt.vốn sợ lạnh nên không chịu đi ra ngoài, cả ngày ngồi bên bếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lửa trò chuyện vớingoại.
Sau đó bố xảy ra chuyện, chân Giản Tiệp lại bị thương, cần một khoản tiền lớn làm phẫu thuật. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ông cậu không nói một lời, đưa toàn bộ số tiền dành dụm của mình. Lúc bấy giờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần đầu tiên Giản Nhu cảm nhận một cách sâu sắc từ ”cậu ruột”.
rút từ túi xách ra phong tiền đã chuẩn bị sẵn, đưa cho cậu. ”Cháu nghe nói chị Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây sắp mua nhà. Hiện tại, cháu chỉtừng này, chẳng biết đủ không. Nếu không đủ, cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ nghĩ cách khác.”
Ông cậu chau mày, xua tay. ”Cháu cứ cất đi! Mợ cháu cũng thật là... Chẳng chịu bàn với cậu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng đã gọi điện cho cháu. Cháu còn đi học, kiếm được đống tiền không dễ dàng. Làm sao cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể dùng tiền của cháu chứ?”
mợ vội nói: ”Vừa rồi biết cháu mang tiền đến đây, cậu cháu đã mắng mợ một trận, bảo mợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nên gọi điện cho cháu. Tại mợ sốt ruột quá, chỉ muốn nộp ngay khoản thanh toán đầu tiên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tránh đêm dài lắm mộng. Mợ không vay được tiền nên mới gọi cho cháu. Cháu cũng biết đấy, bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ giá nhà đất Bắc Kinh tăng khiếp đi được.”
Giản Nhu nhìn thấy vẻ nôn nóng khó xử trên gương mặt mợ, giống hệt mẹ lúc Giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiệp cần làm phẫu thuật. Nếu khi đó cậu không đưa hết tiền tiết kiệm ẹ, chắc cũng không đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nỗi khó khăn như bây giờ.
Nghĩ đến đây,liền dúi tiền vào tay mợ. ”Mợ cứ cầm tạm số tiền này trước đi! Khoản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thanh toán đầu tiên đã đủ chưa ạ? Còn thiếu bao nhiêu nữa? Cháu thể mượn bạn.”
”Chuyện này...” mợ liếc nhìn ông cậu rồi lại trả lại cô. ”Không cần đâu. Để mợ thử hỏi họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hàng quê xem sao.”
Nhận ra cậu thật sự không muốn nhận tiền của mình, Giản Nhu cũng chẳng nài ép, chuyển đề tài khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trò chuyện với cậu mợ.
Nhắc đến chuyện chị họ chuẩn bị kết hôn, Giản Nhu mới hỏi chị định mua nhà ở đâu, rộng bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiêu mét vuông. mợ lập tức lấy catalogue quảng cáo choxem. ”Cháu xem căn hộ này, tám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mươi lăm mét vuông mới hai triệu ba trăm ngàn. Mợ phải xếp hàng cả đêm mới cướp được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số đẹp đấy! Ngày mai nộp tiền còn có thể được giảm năm phần trăm.”
”Vậy ạ? Vị trí đẹp thế khó mua được với giá này.”
”Thì vậy đó!”
”Nhà anh rể không bỏ thêm ít tiền sao ạ?”
”Nhà họ cố gắng hết sức mới gom được ba trăm ngàn. Đừng nói lo thêm một trăm ngàn, bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mười ngàn họ cũng không kiếm nổi ấy chứ!”
Ông cậu ho khan một tiếng. Ý thức được mình hơi nhiều lời, mợ liền chuyển đề tài: ”Mải nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện nên quên mất, để mợ gọt táo cho cháu ăn nhé!”
”Mợ để cháu làm cho.” Giản Nhu vừa gọt táo vừa thầm tính toán. Sau khi nộp tiền nhàhọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phí, thù lao đóng phim củachỉ còn hơn bảy mươi ngàn. Kể cả không gửi sinh hoạt phí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Giản Tiệp đồng thời tiết kiệm chi tiêu, đợt thanh toán mua nhà đầu tiên của cậu mợ vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đủ.
Tuy Uy Gia đối xử với cô không tồi nhưng anh ta người coi đồng tiền như sinh mạng. Nhạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khải Phi thuộc dạng không quan tâm đến tiền bạc nhưng nếu vay anh ta, chắcphải bán thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất.
Thật ra Giản Nhu cũng không quá nghĩ ngợi nhiều về chuyện bán thân. Nhưng theo sự hiểu biết của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về Nhạc công tử, anh ta thích phụ nữ chút nội hàm, chứ giá cả ràng sẽ khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta mất hứng.
Ngẫm đi nghĩ lại, Giản Nhu rút di động, tìm đến cuộc gọi nhỡ cuối cùng. Để Trịnh Vĩ có thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian suy nghĩ viện do từ chối, gửi một tin nhắn cho anh: ”Thật ngại quá! Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc cần anh giúp đỡ. Anh có ba mươi ngàn nhân dân tệ không?”
Cho tới khiăn hết quả táo, Trịnh mới nhắn lại: ”Em đang nhà sao? Anh sẽ bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người mang tiền đến cho em ngay bây giờ.”
”Em đang nhà cậu, chính nhà em trước kia.”
”Được. Nửa tiếng nữa em ra ngoài cổng chờ. Bạn anh sẽ mang tiền đến cho em.”
“Cám ơn anh nhiều. Khi nào nhận được thù lao đóng phim, em sẽ trả lại anh.”
Giản Nhu chờ một lúc cũng không thấy anh nhắn lại.
Đúng quân nhân khác, quan niệm về thời gian cùng chuẩn xác. Đúng nửa tiếng sau, Giản Nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy một chiếc xe Jeep biển màu trắng dừng vị trí đỗ xe ngoài cổng. Sau đó một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đàn ông đẹp trai xuống xe, đi thẳng đến chỗ Giản Nhu, mỉm cười, đưa cái phong cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô. “Giản tiểu thư! Trịnh nhờ tôi mang tiền tới cho cô.”
Giản Nhu nhận lấy. “Cám ơn anh! Tôi sẽ cố gắng trả lại sớm cho anh.”
“Tôi chỉ phụ trách đưa tiền.” Người đàn ông đẹp trai mỉm cười. Anh ta bộc lộ ý tứ rõ ràng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc trả nợ không liên quan đến anh ta.
Người đàn ông cũng không nhiều lời, liền tạm biệt ra về. Trước khi anh ta lên xe, di động bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chợt đổ cuông. Anh ta bắt máy, cất giọng biếng nhác: “Em mang đến rồi. Cả đời này thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe câu “cám ơn” của anh, em cũng không thấy áy náy khi bỏ mặc Giáo Trương phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệnh…”
hoạt động trong làng giải trí nên Giản Nhu gặp không ít con cháu quan chức hay nhà giàu, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đa số bề ngoài bóng bẩy, bên trong thối nát. chưa gặp người nào hòa nhã, thân thiện, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẵn lòng giúp đỡ bạn bè như người đàn ông trước mặt. Anh ta đã khiến thay đổi cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn về con cháu cán bộ.
Lúc bấy giờ, thật sự hiếu kỳ, làm sao Trịnh thể quen biết người bạn cực phẩm này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lúc bận rộn còn mang tiền đến tận nhà cho cô. Sau này tiếp xúc nhiều với Trịnh Vĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới biết thứ gọi tình bạn chẳng qua chỉ “ngưu tầm ngưu, tầm mã” thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Gom đủ một trăm ngàn, Giản Nhu gọi riêng mợ xuống dưới, đưa toàn bộ số tiền cho bà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỏ ra vừa mừng rỡ vừa khó xử. Khách sáo từ chối một hồi, cuối cùng vẫn quyết định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấu chồng nhận tiền. Xong xuôi, bà mợ đưa cho cô một cái túi đựng tập ảnh. bảo thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian trước thay đồ gia dụng, tình cờ phát hiện ra tập ảnh trong tủ quần áo cũ, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của bố cô. Nghe nhắc đến di vật của bố, Giản Nhu vội vàng mở ra xem, nhưng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ảnh chụp hai người hoàn toàn xa lạ.
Bởi vì góc chụp hình không tốt, lại vào buổi tối nên đôi nam nữ trong ảnh không diện mạo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ hành vi, cử chỉ thể nhận ra người đàn ông hình như uống say, khoác tay lên vai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người phụ nữ. Người phụ nữ vất vả dìu ông ta đi vào khách sạn. Trong một tấm hình khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai người ngồi trong chiếc xe BMW màu trắng, quay mặt vào nhau, ánh mắt hàm chứa muôn vạn lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn nói. Trong những tấm hình còn lại, hai người cử chỉ thân mật. không nhìn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng cũng thể lờ mờ nhận ra họ ngoài bốn mươi tuổi,khí chất cao quý, ăn mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sang trọng, không phải người quen hay bạncủa bố cô.
Tìm mãi cũng không thấy hình bóng của bố trong tập ảnh, Giản Nhu thất vọng bỏ chúng vào túi xách, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt taxi ra về.
Vừa về đến khu chung cư, liền nhận được điện thoại của Nhạc Khải Phi.
“Em nhà không?” An ta hỏi.
“Có.”
“Bây giờ tôi tới đón em nhé! Khoảng một tiếng nữa đến nơi.”
“Vâng. Tôi đợi anh.”
Không muốn nhiều lời với anh ta, Giản Nhu lập tức cúp máy. thay bộ váy đã chuẩn bị sẵn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trang điểm nhẹ nhàng. Sau đó soi gương, xác nhận đã che chỗ cần che, để hở chỗ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hở rồi mới xuống dưới nhà.
Vừa đi ra cổng, liền nhìn thấy một chiếc xe sang trọng đỗ bên đường. Nhạc Khải Phi ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoa đỏ thắm đứng bên cạnh xe. Quen biết anh ta gần một năm nay, Giản Nhu cảm thấy hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay anh ta đẹp trai hơn bao giờ hết. Mái tóc hơi xoăn tự nhiên, áo gió Armani vừa người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng làm nổi bật thân hình cao lớn của anh ta. Đôi giày da màu bạc dưới chân bóng loáng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn sáng hơn cả gương nhà cô, tựa hồ có thể nhìn thấy gương mặt tuấn của người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông.
điều thân hình Nhạc Khải Phi được là do rèn luyện trong phòng tập, đẹp thì đẹp thật đấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng thiếu nhuệ khí của một người lăn lộn bên ngoài. Giản Nhu thấy thân hình của Trịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính xâm lược hơn. Nhớ đến Trịnh Vĩ, cô bất giác nghĩ đến món quẩy sữa đậu nành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh mua sáng nay, quả thực thơmkhông ngán, bây giờ nhớ lại tự dưng thèm nhỏ dãi.
“Em muốn ăn đồ Tây hay đồ ta?” Nhạc Khải Phi đến bên Giản Nhu, tặnghoa cho cô.
Giản Nhu vẫn đang chìm trong hương vị thơm giòn của món quẩy nóng, buột miệng đáp: “Đồ ta đi!”
“Được. Tôi đưa em tới một nơi khung cảnh rất tuyệt, chắc chắn em sẽ thích.”
“Vâng.” Giản Nhu gật dầu, ngồi lên ô tô.
Xe vừa chuyển bánh, di động củabáo tin nhắn mới. lập tức mở ra xem, tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhắn của Trịnh Vĩ: “Anh không cần gấp, chúng ta nói sau đi.”
Cô còn đang nghĩ xem nên trả lời thế nào, anh lại gửi tin nhắn tiếp theo: “Thật ra anh muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói em không cần trả gấp. Nhưng ngẫm lại, nếu không trả tiền, chắc chắn em sẽ chẳng bao giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm anh.”
Giản Nhu xem tin nhắn một lúc lâu. Cuối cùng bỏ di động vào túi xách. Không phải không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn trả lờithật sự chẳng biết nói gì. ràng rất nhiều điều muốn nói với anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng lại cảm thấy giữa hai người, bất cứ lời nào cũng thừa thãi. Nhiều lúc, trước một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người hiểu bạn, sự trầm mặc chính ngôn ngữ sâu sắc nhất.
Giản Nhu ngẩn ngơ suốt quãng đường đi. Đến khisực tỉnh, Nhạc Khải Phi đã đưa lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà hàng trên tòa cao ốc chọc trời. Nhà hàng vắng lặng như tờ, chẳng có một người khách. Giám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đốc nhà hàng đích thân nghênh đón rồi đưa bọn họ tới vị trí bên cửa sổ.
“Em thấy nơi này thế nào?” Nhạc Khải Phi hỏi.
Giản Nhu gật đầu. “Không tồi.” tự nhủ: Một bữa cơm nơi sang trọng thế này tính thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền mặt cho thì tốt biết bao. Như vậy, thể trả nợ cho Trịnh Vĩ.
“Đồ ăn đây rất khá, chắc chắn em sẽ thích.” Nhạc Khải Phi nói.
Nhân viên phục vụ bày từng đĩa thức ăn lên bàn. Giản Nhu thầm cảm thán, đúng câu “không tồi” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng đủ để khái quát các món ăn đây. Từng cọng rau được chọn lựa kĩ càng, xếp thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình rất đẹp trong những chiếc đĩa tinh xảo, cứ như không phải bọn họ đang ăn cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thưởng thức tác phẩm nghệ thuật vậy.
“Tôi nghe Uy Gia nói em đang ăn kiêng nên chỉ gọi mấy món rau này.” Nhạc Khải Phi lên tiếng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Giản Nhu kinh ngạc: “Anh cũng ăn kiêng sao?”
“Tôi cũng phải khống chế cân nặng.”
“Anh ư?”tưởng ăn kiêng là độc quyền của phụ nữ.
“Ừ! Chắc em không thể ngờ, hồi hơn mười tuổi, tôi nặng đến một trăm tám mươi cân ấy chứ!”
Giản Nhu cố gắng tưởng tượng ra bộ dạng béo phì của Nhạc Khải Phi. tình nhớ tới cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học sinh mập mạp thời học cấp hai. không nhớ tên cậu ta, chỉ nhớ mặt cậu ta toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thịt thịt. Cô còn nhớ, cậu ta từng viết thư tình cho cô, nội dung rất chân thành, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ nuôicả đời, cho cô mọi thứ muốn. Đáng tiếc lúc bấy giờ Giản Nhu chỉ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 duy nhất một người Trịnh Vĩ. Nhớ tới câu nói của Trịnh sau khi đọc bức thư tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, khóe miệng Giản Nhu bất giác cong lên.
Tuy chỉ nụ cười rất nhạt nhưng vẫn không thoát khỏi cặp mắt đào hoa của Nhạc Khải Phi. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta liền hỏi: “Em cười thế?”
“Không gì. Tôi đột nhiên nhớ tới một đàn anh thời cấp hai. Hình như anh ta cũng hơn chín © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mươi cân, nhìn từ xa như quả bóng bằng thịt. điều, anh ta rất đáng yêu. Bạn tôi nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mùa đông được anh ta ôm chắc sẽ cùng ấm áp.”
“Bạn em? đàn ông sao?”
“Sao anh biết?”
Nhạc Khải Phi nheo mắt. “Tôi ngửi thấy mùi vị chua chua trong câu nói của anh ta.”
Mùi chua ư? Sao không nhận ra điều đó nhỉ?
“Anh ta bạn trai của em à?” Nhạc Khải Phi hỏi.
Do dự một lát, Giản Nhu lắc đầu rồi chuyển đề tài: “Anh giảm cân bằng cách nào hay vậy?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Mỗi ngày tôi chạy bộ một ngàn mét. Ngoài ra, tôi không ăn thịt, không chén đồ ngọt, một ngày ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bữa chỉ ăn rau xanh.”
Giản Nhu không tưởng tượng nổi một công tử như Nhạc Khải Phi thể chịu cực khổ như vậy. “Vất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vả thật đấy! Nhưng tại sao anh lại quyết tâm giảm cân?”
“Lúc đó còn ít tuổi nên tôi tưởng các gái xinh đẹp đều thích mấy anh chàng đẹp trai. Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ mình không lấy được vợ xinh nên ra sức giảm cân. Sau này tôi mới phát hiện, phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mong muốn sự an toàn hơn, đồng tiền thứ tốt nhất để duy trì cảm giác an toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó.”
Giản Nhu rất muốn nói với đối phương: Phụ nữ đúngcần cảm giác an toàn nhưng không phải dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng tiền để duy trì. Chỉ khi không tìm thấy cảm giác an toàn, phụ nữ mới gửi gắm tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần vào đồng tiền.
Tuy nhiên cô lặng thinh, bởibiết chắc anh ta sẽ không hiểu.
***
Sau vài ngày quan hệ không mặn không nhạt với Nhạc Khải Phi, Giản Nhu bất ngờ phát hiện, trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt Nhạc công tử dát đầy vàng, trong đầu cũng chỉ toàn hình bóng của Trịnh Vĩ.
Bốn ngày sau. Hôm đó thứ Ba, Giản Nhu không tiết học, sáng sớm một mình ngồi trên tấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thảm xem ti vi.lại bất giác nhớ đến Trịnh Vĩ. Mấy ngày nay, mỗi khi ngồiđây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại nhớ tới cảnh cùng anh uống trà, trò chuyện xem phim truyền hình. Nhớ đến cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rung động đầu đời, cảm giác trong lòng ngưa ngứa như sợi lông lướt qua.
lục tìm chiếc xem phim đã bạc màu trong hộp đựng đồ cũ. chưa từng xem bộ phim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện ảnh đã bỏ lỡ đó. Nghe nói đây là tác phẩm kinh điển, kể câu chuyện một con tàu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chìm sâu dưới đáy đại dương một mối tình vĩnh cửu. Thật ra Giản Nhu cũng rất muốn thưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thức nhưng không tìm được người cùng mình đi xem phim.
Trong đầu lóe lên một ý nghĩ, liền lấy di động, đắn đo mãi mới soạn tin nhắn: “Bao giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh được nghỉ? Em đã mượn đĩa DVD Titanic. Chúng ta cùng xem nhé!”
Giản Nhu đọc đi đọc lại vài lần, càng đọc càng cảm thấy nội dung tin nhắn mang hàm ý sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xa, chẳng khác nào lời mời: “Lên nhà em uống cà phê đi!” Thế ném điện thoại sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bênkhông gửi tin nhắn.
Nhớ nhung một người cảm giác rất kỳ lạ. Càng ép bản thân không nghĩ đến, bạn lại càng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp người ấy, đến mức không thể khống chế được tâm trạng.
Trong lúc tâm phiền ý loạn, Giản Nhu tình nhìn thấy chiếc da màu đen nằm dưới chân sofa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền mở ra xem. Bên trong thẻ sinh viên của Trịnh Vĩ, trên thẻ dán tấm ảnh 3x4 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chụp anh mặc quân phục. Anh trong ảnh vẫn đẹp trai như thời niên thiếu nhưng có nét chững chạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn. Bây giờ Giản Nhu mới biết, thì ra anh họctrường Đại học G thuộc tỉnh S chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải Bắc Kinh. Nói cách khác, anh đang cách khá xa.
Tâm trạngchút hụt hẫng, Giản Nhu lại giở chiếcra xem. Ngoài chứng minh thư, bên trong© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều giấy tờ quan trọng, gồm cả thẻ ăn cơmcăng tin thẻ ngân hàng.
Gọi điện mấy lầnanh vẫn tắt máy, cô liền gửi tin nhắn: “Anh để quên nhà em, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm nay em mới phát hiện ra. Anh cần gấp không?”
Mãi vẫn không hồi âm, Giản Nhu nghĩ, trong nhiều giấy tờ quan trọng như vậy, chắc anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ cần dùng đến. Thật ra thành phố S cũng không phải quá xa, đi tàu hỏa mấy tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới nơi, lại rất sẵn chuyến. Giản Nhu không nghĩ ngợi nhiều, lập tức lục tìm áo mi kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ca quần lửng màu trắng. Sau khi thay đồ, lại đội lưỡi trai đeo cặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kính gọng đen rồi bắt taxi tới nhà ga.
Giản Nhu hành động một cách nhanh chóng theo sự thôi thúc của con tim. Cho tới khi đứng trên chuyến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tàu tới thành phố S, đầu óc mới bừng tỉnh. Bây giờ mới nhớ ra một chuyện quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng, thời đại này tồn tại một dịch vụ gọi chuyển phát nhanh. Đáng tiếc, tất cả đã quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muộn.
Hơn bốn giờ chiều, tàu hỏa đến nhà ga thành phố S. Giản Nhuđôi chân nhức mỏi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải đứng mấy tiếng đồng hồ xuống tàu. Tin nhắn cuối cùng cũng xuất hiện: “Không sao. Anh không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng gấp. Cuối tuần được nghỉ, anh sẽ sang nhà em lấy.”
Lúc đó, Giản Nhu đang căng mắt tìm taxi. Đọc được tin nhắn này, thật sự hết nói nổi, muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay về Bắc Kinh ngay lập tức. Ngẫm lại mới thấy,đúng ngốc nghếch đến nực cười. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi không thể kiềm chế, ai không từng làm chuyện ngốc nghếch, ai không chìm đắm trong niềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hưng phấn kiểu này?
Giản Nhu liền nhắn lại: “Đúng lúc em việc phải đến thành phố S, tiện thể mang ví cho anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trường anh không cho người ngoài vào đúng không? Em gửi chiếc ví phòng bảo vệ nhé!”
Tin nhắn vừa gửi đi, liền nhận được điện thoại của Trịnh Vĩ.
“Em đang ở thành phố S đấy à? “Anh cất giọng kinh ngạc.
“Vâng!” Cuối cùng cũng một chiếc taxi dừng lại, Giản Nhu vội lên xe, bảo tài xế chở đến Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học G mới tiếp tục nói với Trịnh Vĩ: “Em đang trên đường đến trường anh. Chắc nửa tiếng nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới nơi.”
Giây tiếp theo, cô nghe thấy tiếng kim loại va đập nặng nề và tiếng thở gấp gáp của anh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Leo Cao, Leo Cao Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Leo Cao Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Leo Cao Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Leo Cao full, Leo Cao online, read Leo Cao, Diệp Lạc Vô Tâm Leo Cao

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 6 — Leo Cao

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc