GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 19: Sống Chung

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Khép lại hồi ức, Giản Nhu ngẩng đầu ngắm những vì tinh tú trên bầu trời ngoài cửa sổ. Chợt nghe thấy tiếng bước chân, cô định quay đầu nhưng hai cánh tay từ phía sau đã ôm lấy thắt lưng cô, một thân hình cao lớn áp vào người cô. Sau đó người đàn ông cọ cọ má vào tóc cô.
ngoảnh đầu, mỉm cười với anh. “Sao anh không ngủ nữa?”
“Không em làm ấm giường, anh không ngủ nổi.” Anh vẫn thành thật như thường lệ.
“Vừa rồi em nằm thế? phải giấc mộng vui vẻ không? “Anh hỏi.
Nhắc tới giấc mơ, khóe miệng cong lên. “Emthấy rất nhiều chuyện trước kia.”
“Thế à? Chuyện xảy ra lúc nào vậy?”
Thấy Giản Nhu im lặng, Trịnh thò tay vào trong áo mi của cô. “Anh thạo nhất mấy vụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi cung. Emmuốn thử không?”
Nhớ tới nghề nghiệp hiện nay của anh, không dám chậm trễ, lập tức trả lời: “Em không muốn.”
Cảm giác bàn tay anh dừng lại vài giây rồi tiếp tục, liền khai thật: “Anh còn nhớ lần đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiên em đến trường quân đội thăm anh không?” Sợ anh không nhớ, cô giải thích thêm: “Chính lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em mang cho anh ấy.”
“Tất nhiên anh nhớ. Em cố tình đến tận trường để dụ dỗ anh. Anh một thanh niên hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bão, tưởng tương lai tươi sáng, nhưng cuối cùng cũng không thể kháng cự sự quyến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của em, phạm phải sai lầm lớn nên bị chính trị viên bắt trong phòng tự kiểm điểm ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày.”
“Sao lại là em dụ dỗ anh?” Giản Nhu muốn quay người lại để luận nhưng bị anh ôm chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn. Cô chỉ thể ngoảnh đầu giải thích: “Em không lấy của rơi, còn phát huy tinh thần giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người, đến tận trường anh để trả ví đấy!”
“Em không quản ngại đường sá xa xôi chỉ muốn trả chiếc cho anh, tinh thần giúp đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác sao?”
“Còn vì tình bạn thuần khiết, sâu đậm bao năm của chúng ta nữa.” Cô tiếp lời.

“Thuần khiết ư?” Trịnh kéo dài giọng.
Tuy bây giờ quan hệ của hai người không thuần khiết mấy như năm xưa, khi nhìn thấy chiếc ví dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân sofa, đúng chỉ đơn thuần muốn trả lại cho anh.
Nghĩ đến đây, Giản Nhu ngoảnh đầu lại ngắm Trịnh Vĩ. Anh đã thay đổi nhiều, điều duy nhất không thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đổi chính sự thâm tình lúc ôm cô. Niềm vui nỗi đau trong quá khứ tựa như giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Alice. Sau khi tỉnh mộng, những cảm giác này vẫn tồn tại nhưng không thể phân biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâuthực, đâu là mộng ảo, càng không rõ việc hai người tiếp tục mối quan hệ yêu hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình thù dúng hay sai.
Giản Nhu chỉ biết một điều, sự đoạn tuyệt tàn nhẫn của năm xưa không làm anh bỏ cuộc, mối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thù không thể vượt qua giữa hai người không làm anh bỏ cuộc, quyết tâm “thà chết cũng không gặp” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cô từ năm năm trước cũng không làm anh bỏ cuộc. Ngay cả chuyện xảy ra tin đồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình cảm với số người đàn ông cũng chẳng ảnh hưởng đến anh. Rốt cuộc anh phải một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trái tim lớn đến mức nào mới thể chứa đựng tình yêu lớn lao như vậy?thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điểm tốt để đến tận bây giờ anh vẫn nhớ nhung?
Nếu đã không thể dứt bỏ quá khứ thì cũng chẳng cần tương lai, một khi anh không bận tâm, vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôn thê của anh cũng không để bụng, vậy thìkhỏi cần sự tôn nghiêm, cứ ngoan ngoãn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người tình trong bóng tối của anh. Phải chia sẻ anh với người phụ nữ khác điều đau khổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng chắc không đau đớn hơn giây phút chia tay năm năm trước. Ít nhất bây giờ anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn thể ôm nhau, thể…
“Em đang nghĩ thế?” Giọng nói trầm ấm của Trịnh Vĩ vang lên bên tai, cắt đứt mạch suy nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Giản Nhu.
Cố gắng kìm nén tâm tình phức tạp trong lòng, Giản Nhu đáp: “Em đang nghĩ tình bạn của chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rốt cuộc thuần khiết hay không. Hình như kể từ lần đầu tiên gặp công viên vui chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải trí, chúng ta không nỗ lực theo hướng thuần khiết thì phải.”
“Ừ. Em thử đoán xem anh đang nghĩ gì?”
Trịnh xoay người Giản Nhu lại, ép nhìn vào đôi mắt sắc bén của mình. “Em vừa nói em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không lấy của rơi, phát huy tinh thần giúp người, tới trường học trả cho anh là tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn sâu đậm, thuần khiết nhiều năm của chúng ta?”
“Vâng! Thế thì sao?”
“Nói như vậy, em không ý định quyến anh?”
Giản Nhu trịnh trọng gật đầu. “Đúng thế!”
“Anh còn nhớ… Năm năm trước, khi đòi chia tay với anh, em từng nói em luôn muốn tìm hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả thù cho người thân của em. Tới khi anh xuất hiện dưới khu chungnhà em, hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em chờ đợi bấy lâu đã tới.”

Giản Nhu đờ người. Nhiều năm trôi qua, cô đã quên béng lời thoại này đã học thuộc làu làu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh chỉ nghemột lần, vậy vẫn nhớ như in.
đưa mắt đi chỗ khác, chuyển đề tài: “Em hơi đói. Bây giờ mấy giờ rồi? Đã đến bữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tối chưa anh?”
Trịnhliền nâng cằm Giản Nhu, nhìn thẳng vào mắt của cô. “Rốt cuộc câu nào của em thật, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu nào giả thế?”
chớp chớp mắt, cười, nói: “Em nhớ ra rồi! Đúng em định quyến anh nên mới cố tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi trả ví. Thật ngại quá, càng lớn tuổi trí nhớ của em càng tệ.”
“Xem ra em muốn anh bức cung rồi…”
Thấy anh lại định thò tay vào trong áo mình, Giản Nhu lập tức lùi lại. “Lạm dụng hình phạt riêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là phạm pháp đấy!”
“Phạm pháp hay không, chắc chắn anhhơn em.” Vừa dứt lời Trịnh Vĩ liền kéo chiếc áo mi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nam trên người cô, ápvào cửa sổ kính.
Không còn đường nào thoát, Giản Nhu cất giọng run run: “Đừng nói với em anh dùng cách này trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công việc đấy nhé!”
“Phúc lợi tốt thế, chỉ mình em mới được hưởng thụ.” Anh cười khẽ, vuốt ve làn da cô. Toàn thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giản Nhu run rẩy nhưng cắn răng, thà chết cũng không khuất phục.
Lần “bức cung” này chắc chắn sự giày đáng nhớ nhất trong cuộc đời Giản Nhu. Nếu đối tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phảiTrịnh Vĩ, cô thà đập đầu vào tường chết chứ không chịu sự hành hạ này. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi kết thúc quá trình “cầu sống không được, cầu chết không xong”, Trịnh Vĩ lên tiếng: “Bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ anh tin rồi.”
“Anh tin cơ?” Giản Nhu túm lấy rèm cửa, cố gắng bình ổn hơi thở hỗn loạn.
“Anh tin hồi đó em chỉ đơn thuần muốn trả lại cho anh, không mục đích khác.” Thấy vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt ngạc nhiên của cô, anh bật cười thành tiếng. “Nếu không, em cũng chẳng bày ra vẻ “thà bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh chết cũng không chịu nói thật”.”
“Anh…”
Trịnhthong thả mặc áo sơ mi, vừa cài cúc vừa nói: “Đi thôi! Anh đưa em đi ăn tối!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Giản Nhu bình ổn hơi thở, đầu óc hỗn loạn cũng tỉnh táo trở lại. Bây giờ cô mới tỉnh ngộ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bức cungchứ, rõ ràng anh cố ý bắt nạt cô thì có. Người đàn ông này quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thâm hiểm trí hơn năm năm trước nhiều. Anh không còn Trịnh một lòng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dạ tin tưởng cô, bất kể nóicũng chẳng nghi ngờ. Anh cũng không cònchàng trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tùy tiện diễn trò, tạo ra scandal thể khiến anh bị tổn thương.
Giản Nhu bất giác rùng mình. Cô có cảm giác mình đang từng bước rơi vào bẫy, từng bước bị anh khống chế, từng bước bị anh “ăn” đến xương cũng chẳng còn. Hy vọng đây chỉ là ảo giác của cô mà thôi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Leo Cao, Leo Cao Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Leo Cao Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Leo Cao Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Leo Cao full, Leo Cao online, read Leo Cao, Diệp Lạc Vô Tâm Leo Cao

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 19 — Leo Cao

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc