GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 6: Leo cao

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cuộc sống hiện tại của Tô Mạt rất có quy luật, ban ngày đi làm, buổi tối đi học thêm tiếng Anh hoặc tập thể hình. Cuối tuần đi thăm cậu, hoặc đi dạo phố cùng Tùng Dung và Mạc Úy Thanh. Bởi vì Thượng Thuần, Tô Mạt không muốn tiếp xúc nhiều với Mạc Úy Thanh. Nhưng cô lại nghĩ, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, hơn nữa con người Mạc Úy Thanh không đến nỗi xấu xa. Nếu Thượng Thuần định giở trò, có lẽ Mạc Úy Thanh còn có thể nói hộ cô vài câu.
Mạt rèn được thói quen dậy từ lúc sáu giờ sáng. Việc đầu tiên mở máy tính đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe chương trình phát thanh bằng tiếng Anh trên mạng, đồng thời đánh răng rửa mặt trang điểm nhẹ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cũng nhờ Mạc Úy Thanh, Mạt ngày càng chú ý đến cách ăn mặc và trang điểm. Hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm việc bên cạnh Vương Á Nam, sau nàydịp tham gia các hội nghị thương mại, tiếp xúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với quan chức chính phủ, cần bỏ không ít công sức chăm lo cho hình tượng nhân.
Hiện tại, Tô Mạt lại một lần nữa đối mặt với sự thay đổi trong công việc, dưới chân cô là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khởi điểm hoàn toàn mới. Cảm giác mờ mịt luống cuống trước đây dần tan biến, từ đáy lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dội lên sự xúc động hưng phấn. bắt đầu thích cảm giác đối mặt với thử thách này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Khi nhận được bản hợp đồng mới, nhìn dãy số tiền lương ghi trên hợp đồng, trong lòng Tô Mạt càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể bình tĩnh, bởi mức lương cao hơn cô dự kiến.lập tức chạy đi ngân hàng, gửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết số tiền tiết kiệm trong tay vào tài khoản của bố mẹ.
Cuộc sống giống một bát mỳ vừa vặn không ít không nhiều, nóng hổi thơm phức đột nhiên được đẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến trước mặt Mạt trong lúc bụng đói sôi ùng ục, khiến phần không thích ứng.
Hiện tại,Mạt ngồi trong lớp bồi dưỡng chờ thầy giáo giảng bài với tinh thần như chuẩn bị thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại học năm nào
Trên bàn bày đầy bút giấy, bên ngoài cửa sổ ánh nắng rực rỡ. Mạt cảm giác quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về thời cấp ba, tuổi thanh xuân tràn đầy sức sống đang giơ tay vẫy gọi bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa sổ, động viên rằng vẫn còn nhiều thời gian có thể lãng phí, có thể bắt đầu lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt chìm trong suy tư, cho đến khi máy di động đổ chuông. mẹ gọi điện tới, hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại sao gửi nhiều tiền về nhà. Mạt bịt ống nghe điện thoại, hạ giọng khoe từ tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau được tăng lương. Người nhà biết tin vui lập tức động viên cô. Nghe tiếng cười vui vẻ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bố mẹ đầu kia điện thoại, Mạt cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng. Trước khi cúp máy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dặn dò: “Con đừng chỉ tập trung vào công việc, cần suy nghĩ đến vấn đề nhân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu gặp được người thích hợp thì hãy cố gắng.”
Tô Mạt ngoài miệng nói không rảnh bận tâm đến chuyện này, nhưng trong lòngít nhiều cũng nghĩ ngợi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cô biết đàn ông bây giờ đều thích những gái tuổi ngoài đôi mươi. Nhưng phàm việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng có mặt trái mặt phải, một khituổi,sẽ không đến nỗi mộng viển vông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93gặp người đàn ông vừa ý.
Cửa lớp học mở ra, một người quen đi vào. Mạt đã mấy tuần liền không nhìn thấy Châu Viễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sơn, những buổi bồi dưỡng trước đó đều do đồng nghiệp của văn phòng anh ta phụ trách. hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thăm mới biết luật Châu đi công tác ngoại tỉnh.
Thời tiết nóng bức, bước chân của người đàn ông vội vàng, trán lấm tấm mồ hôi. Điều này khiến anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đến nỗi quá xa cách. Châu Viễn Sơn vặn chai nước khoáng trên bàn uống một ngụm, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh đảo mắt một vòng, cười cười với Mạt.
Trái tim Mạt đập loạn vài nhịp trước ý cười nhàn nhạt của Châu Viễn Sơn. giây tiếp theo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cố gắng giữ bình tĩnh, cúi thấp đầu giả bộ không thấy. Một lúc sau, Mạt tự giễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản thân, cầm bút viết lên giấy trắng hàng chữ nhỏ: nên nhìn thẳng vào hiện thực, nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện thực, thuận theo hiện thực. Viết xong, lại cảm thấy bản thân quá tiêu cực. hiện tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không có tình cảm an ủi nhưng ít nhấtsự nhiệt tình trong công việc. Thế là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bổ sung một câu: đừng hiện thực khắc nghiệt từ bỏ hy vọng.
Luật Châu giảng bài không tồi, rất thoải mái hài hước, học một hiểu mười, thích hợp với người ngoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạo. Mạt vừa nghe vừa vội vàng ghi chép. Trong lớp bồi dưỡng chẳng ai chăm chỉ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô, bọn họ vừa hết giờ chuồn mất. Châu Viễn Sơn cầm tập giấy xuống mặt bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt: “Đừng chép nữa, cầm cả tập tài liệu giảng dạy đi.”
Mạt cám ơn anh ta, lại nghe Châu Viễn Sơn hỏi: “Buổi trưa rảnh không, cùng ăn cơm?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt nhướng mắt nhìn anh ta, phát hiện thần sắc của người đàn ông hình như không mấy tự nhiên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ sao cũng đi căng tin ăn cơm nên nhận lời: “Được, chúng ta mau đi thôi, lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa căng tin sẽ rất đông người.”
Châu Viễn Sơn chống hai tay xuống bàn, nhìn Mạt thu dọn đồ, anh ta mỉm cười: “Mời tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư ăn cơm đi căng tin thì không lịch sự cho lắm.”
Mạt ngẩn người: “Tại sao anh muốn mời tôi ăn cơm?”
Châu Viễn Sơn đáp: “Có việc muốn nhờ cô, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.” Sau đó, anh ta lái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe đưa Mạt đi vòng vòng vèo vèo, tới một quán ăn cổ kính tường màu xanh xám, mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngói đỏ mờ.
Châu Viễn Sơn đỗ xe, mở miệng nói: “Nơi này cũng được, trước đây tôi cùng Lão Vương đến đây đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần. Đồ ăn nơi này đạm bạc, không cho gia vị bừa bãi như bên ngoài.”
Mạt theo anh ta đi vào bên trong. Nhà hàng này bài trí giản dị trang nhã, cũng rất yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tĩnh. Chỉ quá ít bàn ăn, giống như chủ quán không nỡ bày nhiều bàn ghế, chiếc bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này cách bàn khác khá xa. Sau khi ngồi yên vị, Mạt liếc qua giá đồ ăn trên quyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực đơn, trong lòng không mấy thoải mái. Một món ăn đây tương đương tiền ăn trưa một tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cô. lẽ chủ quán cũng kiếm đủ từ các món ăn bất kể việc lãng phí không gian. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Châu Viễn Sơn gọi hết món này đến món khác trên thực đơn. Mạt vội ngăn lại: “Anh đừng gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều như vậy, chúng ta ăn chẳng hết.” lại nói: “Không công lao thì không nhận bổng lộc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi chưa giúp anh việc gì. Anh hãy thử nói ra xem nào, tôi cũng không biết thể giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh?”
Châu Viễn Sơn rót trà cho Tô Mạt. Anh ta ngập ngừng, như thể muốn nói rồi lại thôi. Đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy hai người từ cửa đi vào, anh ta vội lên tiếng: “Trùng hợp thật đấy, Lão Vương cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến đây.” Châu Viễn Sơn đứng dậy chào hỏi: “Vương tổng.”
Vương An nói với ông chủ nhà hàng: “Tôi không gọi điện trước, không biết còn phòng riêng không?”
Ông chủ nhà hàng tươi cười: “Bây giờ là lúc đông người ăn. Sáng sớm hôm nay có con chim khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kêu trên ô cửa sổ, tôi biết ngay thế nào cũng khách quý…” Ông ta nhiệt tình dẫn lối: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Bên cửa sổ còn hai vị trí, hay là anh ngồi tạm đó.”
VươngAn liếc Châu Viễn Sơn: “Không cần, bạn tôi đây, thể ghép bàn.” Anh quay sang người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi cùng: “Tôn tổng, vừa may hôm nay một người bạn luật của tôi cũng mặt đây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh thể nói chuyện với cậu ấy mấy vấn đề liên quan đến pháp luật hôm trước anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhắc tới.”
Hai người vừa nói chuyện vừa tiến lại gần, Vương An liếc Mạt hỏi: “Chúng ta ngồi cùng bàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93không để bụng đấy chứ?”
Tô Mạt ngồi đối diện Châu Viễn Sơn, lúc này mới nhìn thấy người mới đến. bất đắc đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dậy: “Sếp tổng khách sáo quá, mời hai vị ngồi.”
Tôn tổng ngồi xuống ghế cạnh Châu Viễn Sơn, ông ta cười với Vương An: “Lão đệ, liệu chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm phiền bữa cơm của người trẻ tuổi không?”
Châu Viễn Sơn đưa thực đơn cho Vương An: “Chúng tôi vừa mới đến, thức ăn vẫn còn chưa đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên.”
Vương Cư An ngồi bên cạnh Mạt. Anh không cầm thực đơnnói luôn: “Thời tiết nóng bức, gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cháo đông trùng hạ thảo đi, rượu thì thôi. Đềungười quen không cần khách khí, món khác chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự chọn.” Nói xong, anh giới thiệu với Tôn tổng: “Đây Châu Viễn Sơn, chuyên xử vấn đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liên quan đến pháp luật của An Thịnh. Còn đây tiểu thư, trợ mới của chủ tịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương công ty chúng tôi.”
Mạt chào hỏi Tôn tổng, rót trà cho ông ta.
Tôn Trường Dược ngoài bốn mươi tuổi, người ngoại tỉnh, giọng nói mang khẩu âm phương Bắc. Lúc mới vào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông ta sáng mắt khi nhìn thấy Mạt, nghe câu giới thiệu của Vương An, ông ta tỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ngạc nhiên: “KỹVương thay trợ từ lúc nào thế? Năm ngoái tôi đến công ty một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần, hai tháng trước tôi cũng đến công ty, nhưng mỗi lần một khác. phải tần suất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đổi người cao quá không?”
Vương An cười cười: “Người già đều như vậy cả.”
Tôn Trường Dược: “Trợ do kỹ sư Vương tìm, từ hình tượng đến khí chất đều rất tuyệt. ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết nhìn người.”
Nghe câu này, Mạt đỏ mặt, chỉ cười cười không lên tiếng. Hồi còn sống chung với Đồng Thụy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An, mỗi khi nghe người khác khen cô, nội tâm liền xuất hiện ý nghĩ phủ định bản thân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bây giờ tiếp xúc nhiều với giới doanh nhân, loại người mồm mép giảo hoạt, nên trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt biết rõ, con người thích xu nịnh, nói một đằng nghĩ một nẻo. Vì vậy cô không để bụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những lời nói đó.
Trong bữa cơm, Tôn Trường Dược Châu Viễn Sơn nói chuyện về pháp luật, Vương An chỉ thỉnh thoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 góp một hai câu. Ba người đàn ông bàn về dự án đến hợp đồng, rồi lại nhắc đến tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độ công trình. Tô Mạt ngồi yên giúp bọn họ rót trà, âm thầm nghe bọn họ trò chuyện.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ giống miếng xốp hút các loại thông tin tri thức, bộ não hoạt động liên tục, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dám phân tâm chỉ một giây.
Bữa cơm gần kết thúc nhưng Mạt mới chỉ ăn vài miếng. Một mặt giữ chừng mực, mặt khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỏ ra hòa nhã lễ độ, miệng gần như cứng đờ cười nhiều. Mặckhông có khẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị nhưng bộ não nhồi nhét không ít kiến thức. Tuy mệt mỏi nhưng cũng thu hoạch.
Tôn Trường Dược trò chuyện rất hăng say. Ông ta hưng phấn gọi người mang rượu đến. Thấy người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này một mình uống hết chén này đến chén khác,Mạt biết ông ta lên cơn nghiện rượu, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy mặt ông ta đỏ bừng bừng, thỉnh thoảng thở hắt ra, bất giác lên tiếng nhắc nhở: “Tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổng, lát nữa ông có lái ôkhông?”
Tôn Trường Dược hiểu ý cô: “Tô tiểu thư muốn khuyên tôi uống ít rượu thôi?”
Mạt mỉm cười: “Đâu có, tửu lượng của Tôn tổng rất khá, tôi sợ Tôn tổng kéo chúng tôi cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 uống. Tuy nhiên, rượuthứ rất hại cho sức khỏe, uống ít một chút thì tốt hơn.”
Tôn Trường Dược gật đầu: “Tôi vừa nhớ ra, năm ngoái bàn một vụ làm ăn, tôi uống rượu đến mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suýt bị tắc động mạch. Không tồi, Tô tiểu thư là người tinh tế chu đáo.”
Câu nói của ông ta khiến Mạt đỏ mặt. Tôn Trường Dược vẻ hơi say, ngữ điệu đầy cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khái: “Bình thường ra ngoài ăn cơm, ngoài người nhà của tôi, chẳng ai thành tâm thành ý khuyên nhủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi…Hôm nay tôi nghe lời tiểu thư, uống ít rượu.” Ông ta quả nhiên buông chén, gọi bát cháo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho ấm bụng. Thấy Mạt ăn ít, ông ta hỏi: “Sao không ăn cháo? Đa số phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào mùa đông dạ dày thường bị lạnh, vì vậy thứ này ăn vào mùa tốt nhất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể giúp bồi bổ thể vào mùa đông, tăng âm bổ dương.”
Mạt gạt thứ hình dạng giống con sâu trong bát cháo, ăn thử hai thìa. nói thật lòng: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Mùi vị rất ngon. Nhưng nếu nhà bếp bỏ hết mấy con đông trùng hạ thảo này trước khi đem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cháo lên đây, tôi sẽ càng thấy ngon hơn.” Trong lòng Mạt hiểu rõ một đạo lý, nếu mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người nói chuyện hợp nhau cùng tụ tập một chỗ, bọn họ sẽ không quá khắt khe với người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giới duy nhất. Hơn nữa, thỉnh thoảng vận dụng sự mềm yếu của phụ nữ để điều tiết không khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoặc đạt mục đích cũng không đáng trách. Mạt lại bổ sung một câu: “Từ nhỏ, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã sợ mấy thứ này.”
Ba người đàn ông quả nhiên mỉm cười độ lượng. Châu Viễn Sơn trêu cô: “Nó vốn một loại thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vật, chỉ điều hình dạng của giống con sâu.”
Vương An lên tiếng: “Không muốn ăn thì nhặt ra được chứ gì. Đây một loại ấu trùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của loài bươm bướm, được hình thành từ việccứng trong cỏ cây vào mùa đông.” Vừa nói, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa đặt một cánh tay lên thành ghế sau lưng Mạt, hơi xoay người nhìn cô.
Mạt cúi đầu nhìn chằm chằm bát cháo. dùng thìa múc một con, nín thở nuốt xuống cổ họng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố nhịn cảm giác buồn nôn: “Đúng mùi vị của rễ cây.”
Vương An cười cười: “Nếu đã hợp khẩu vị thì ăn hết đi.”
Mạt ăn hết bát cháo, hoàn toàn no bụng.
Đến khi ra về, bởi văn phòng luật cách khách sạn của Tôn tổng không xa, Vương An bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Châu Viễn Sơn tiễn đối tác về khách sạn. Châu Viễn Sơn nhìnMạt, hỏi anh: “Vương tổng, buổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiều anh lịch trình không?”
“Tôi về công ty, chiều nay có cuộc họp.” VươngAn đáp.
Châu Viễn Sơn vội mở miệng: “Anh thể chotiểu thư đi nhờ về công ty?”
Vương An gật đầu, vẫn tiếp tục hàn huyên với Tôn Trường Dược. Tôn Trường Dược đúng người nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm, sau khi chào tạm biệt ông ta còn trò chuyện thêm mười phút. Cuối cùng, ông ta đưa danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiếp cho Châu Viễn Sơn Mạt. Mạt vội vàng đưa tờ danh thiếp mới in cho ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, trong lòng thầm nghĩ: “Vương Á Nam thường xuyên đổi trợ lý, không biết bao lâu sau tờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 danh thiếp này sẽ trở thành giấy vụn?”
Khi ra cửa, Vương An dặn Tô Mạt: “Tôi uống chút rượu, lái xe đi.”
“Tôi không bằng lái.” Mạt đáp.
“Biết lái được.”
“Tôi không rành mấy.”Vương An hỏi: “Không rành hay hoàn toàn không biết?”
Mạt lặng thinh.
VươngAn nói: “Làm người phải thật thà, không biết lái thì nói không biết lái.”
Khóe miệngMạt co giật: “Hay anh đi trước, tôi…”
Vương An ngoảnh đầu nhìn cô, giọng điệu cùng hòa nhã: “Sao? còn muốn đi dạo phố? Hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định trực tiếp về nhà nghỉ ngơi?”
Tô Mạt im lặng ngồi lên ghế lái phụ.
Vương An tập trung lái xe, không nói một câu nào. Không khí trong xe tương đối ngượng ngập, ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nắng buổi chiều sáng rực, xuyên qua cửa kính chiếu vào trong xe, khiến tất cả đều mồn một. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
May mà Vương Cư An bận rộn, không ngớt điện thoại suốt chặng đường. Vừa kết thúc cuộc cuộc này, điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoại lại đổ chuông, việc công việc đủ cả. Việc công không nói làm gì, việc đại loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là: “…Tôi làm có thời gian…tôi sẽ bảo lái xe đưa em đi…em thích mua thì mua…”
Mạt cũng nhận một cuộc điện thoại.Vương Á Nam dặn chuẩn bị bài phát biểu cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một hội nghị thương mại. Hôm nay Vương Á Nam không công ty, hội nghị thương mại kiểu này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không mấy quan trọng. Đây chỉ thị bằng miệng đầu tiên Tô Mạt chính thức nhận được kể từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi lên làm trợ lý. Vương Á Nam có nhiều trợ phụ tá. Những lúc không đi học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bồi dưỡng,vẫn nhận được công việc vặt vãnh như nhận và gửi văn bản, ghi chép nội dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các cuộc điện thoại…May tính nhẫn nại, bất kể việccũng chăm chỉ nghiêm túc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Nhận được điện thoại của Vương Á Nam, Mạt cảm thấy hơi căng thẳng. Bởi Vương An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên cạnh cũng đang nói chuyện điện thoại nên Mạt sợ Vương Á Nam nhận ra giọng anh. Quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệ giữa haicháu họ Vương tương đối phức tạp, thần tiên mâu thuẫn người phàm trần gặp tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ương. Nhỡ bị hiểu nhầm, công việc của khả năng lại một lần nữa phát sinh biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố.
Mạt đang thấp thỏm bất an, Vương An đột nhiên cúp điện thoại. Đối phương không buông tha, lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức gọi lại. Anh không nghe, đối phương lại gọi tiếp. Tô Mạt cúp máy trong tiếng chuông điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đơn điệu của anh. Vương Cư An đợi máy di động đổ vài hồi chuông mới bắt máy, ngữ khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tương đối ôn hòa: “Tôi từng nói với em điều gì, em đã quên rồi à? Trước khi hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta ai…em hãy làm bản thân ai…”
Đầu bên kia điện thoại dần tắt âm thanh, Vương An điềm nhiên cúp điện thoại.
Mạt nghĩ thầm: "Người phụ nữ đó cũng không dễ dàng, giống hệt mình trước kia, ôm một cục đá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứ tưởng là châu báu."
Trong xe lại rơi vào không khí trầm mặc nặng nề.Mạt đưa mắt ra ngoài cửa sổ. Lúc đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn cùng Châu Viễn Sơn, cô cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh. Bây giờ cô mới phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà hàng cách công ty khá xa.
Vương An tùy ý nói một câu: “Bất kể phụ nữ độ tuổi nào, đều lòng đố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỵ.”
Mạt không hiểu ý, cũng không muốn hỏi nhiều. Một lúc sau, lại nghe anh nói tiếp: “Bộ đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hôm nay, nếubên cạnh cấp trênđàn ông thì không vấn đề gì.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt ngẩn người, ý của anh nếu bên cạnh Vương Á Nam thì bộ đồ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vấn đề?
Mạt cúi đầu ngắm quần áo trên người mình. Hôm naymặc áo mi ngắn tay bằng lụa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỏng mềm mại, bên dưới váy màu đồng. Gấu áo mi đóng thùng, váy trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu gối khoảng một gang tay, không đến nỗi khoa trương. Chỉcổ áo hình chữ V khoét hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sâu, buổi sáng sớm trời mát mẻ, khoác áo vest ngắnbên ngoài nên không sao. Đến trưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nóng bức, liền cởi áo khoác ngoài.
Mạt mua bộ váy áo này cùng Mạc Úy Thanh. Mạc Úy Thanh hiếmdịp nhìn trúng hàng rẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền, ta mua một lúc mấy cái màu sắc khác nhau, đồng thời kêu Mạt cùng mua. Màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo Mạt chọn tương đối kén người mặc, nhưng rất tôn màu da của cô, thế nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời động lòng, quyết định mua bộ váy áo.
Bây giờ, Mạt nghi ngờ bản thân, phải cô quá dễ dàng bị người khác ảnh hưởng? Trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dần xuất hiện khí chất “vợ lẽ” bản thân không hay biết? Vương Á Nam nữ cường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân nghiêm chỉnh đứng đắn, chắc chắn không thích phong cách này.
Gần đến cổng công ty, Vương An đánh tay lái về bên tay phải. Nhân động tác này, ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh lướt qua người Mạt. Hai Mạt nóng ran. Đến khi ô dừng lại, mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói nhỏ một tiếng: “Cám ơn anh…” Mạt chưa kịp nói hết câu, điện thoại của Vương An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại đổ chuông, lẽ là việc quan trọng, thần sắc anh trở nên nghiêm túc, anh cũng không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để ý đến Mạt.
Tô Mạt vội vàng xuống xe, quên cả chào hỏi. Vào đến đại sảnh công ty, mới thở phào nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhõm. Tô Mạt cà thẻ, cánh cửa kính bên ngoài thang máy di chuyển sang hai bên, chođi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua. Cánh cửa kính hệ thống gác cổng trước đây không có. Ngẫm nghĩ mới thấy, sau khi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện của Chung Thanh chạy đến nơi này gây náo loạn, công ty mới lắp đặt hệ thống bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vệ. Mỗi lần đi qua cánh cửa, trong lòng Mạt lại duyên cớ xuất hiện cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đắc ý.
2.
Mạt ngày càng bận rộn. Vương Á Nam không phải người dễ chung sống. đặc điểm tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách điển hình của Vương gia như nóng tính, hay sốt ruột, buồn vui thất thường. thường đưa ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những chỉ thị vụn vặn cho Mạt. Nếuviệc hơi quan trọng, tuyệt đối không dặn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần thứ ba. Nếu nhân viên không nghe hoặc không hiểu vấn đề dẫn đến sai sót, người đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc chắn không làm tròn chức trách.
Những ngày đầu, Mạt khó tránh khỏi va vấp, bị Vương Á Nam trách mắng mấy lần. Nhưng cô luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỏ thái độ thành thật nhận lỗi, tuyệt đối không biện bạch cho bản thân mà toàn tâm toàn ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phục tùng, tích cực sửa đổi. Vương Á Nam muốn nổi giận với cũng khó.
Mạt cũng dần dầnra cách thức riêng. Từ tính tình sở thích của Vương Á Nam đến việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỗi ngày gặp những ai, nhận điện thoại của ai, nói chuyện nhiều hay ít, ngữ khí ra sao…cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều ghi chép lại căn cứ vào thái độ của bà, thử phân biệt sự việc quan trọng hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không quan trọng, thong thả hay gấp gáp. Thêm vào đó, Mạt làm việc thường dứt khoát nhẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nại, Vương Á Nam ngày càng tỏ thái độ vui vẻ với cô. Nhưng Mạt vẫn không dám lơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là, đến viết bài phát biểu không quan trọng cũng bỏ nhiều công sức. Đầu tiên, nghiên cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những bài phát biểu của Vương Á Nam trước đây, tìm ra từ ngữ câu phương thức biểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạt ưa thích của bà, sau đó cân nhắc từng câu từng chữ từ đầu đến cuối.
Tiếp theo,Mạt thử cho thêm một số kỹ xảo trong viết văn. Tới một ngày, Vương Á Nam xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua bài phát biểu, khen ngợi Mạt: “Cô học ngành kỹ thuậtkhả năng viết văn bản rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khá, văn phong không tồi.” Kể từ lúc đó, Vương Á Nam thường giao choMạt công việc liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan đến văn bản giấy tờ.
Mạt thể thở phào nhẹ nhõm, bởi ít nhất cũng được lãnh đạo công nhận khả năng. Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ đã có khiếu viết văn, thời học sinh từng đăng bài trên tạp chíđoạt giải thưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong cuộc thi sáng tác văn chương. Đến năm cấp ba, Mạt không khuynh hướng học lệch, bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân cũng không nhớ nguyên nhân tại sao cuối cùng lại chọn ngành kỹ thuật. Bây giờ, điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 duy nhất cảm khái là, nếu lúc đó học ngành hội, sẽ không gặp Đồng Thụy An, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ cuộc đờisẽ bức tranh hoàn toàn khác.
Lúc rảnh rỗi, Mạt đi đănghọc lái xe. Câu mỉa mai của Vương An hôm đó đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhắc nhở cô. Mạt cảm thấy, nếu lúc bấy giờ đối phương Vương Á Nam, tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chỉ nói một câu xong chuyện. Trong tiềm thức, Mạt bắt đầu cảm nhận Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An dễ nói chuyện hơn ruột anh ta. Nghĩ đến đây, Mạt không khỏi giật mình. Cuối cùng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suy ra nguyên nhân, do Vương An không phải là lãnh đạo trực tiếp của nên anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới không thèm so đo với cô.
Về tính cách tồi tệ của Vương Á Nam, Mạt không ít lần chứng kiến, bởi thường xuyên nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nóng với cô.lúc nói chuyện điện thoại rất hòa nhã, vừa đặt điện thoại là bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt mũi cau có. Thậm chí lúc bà nổi điên, lại tiếp tục gọi điện thoại tranh cãi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng. Sự nóng tính của Vương Á Nam khiến nhiều người sợ chết khiếp, cũng đắc tội không ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người.
Hôm nay, Vương Á Nam lại nổi giận trong văn phòng, bởi cuộc trò chuyện qua điện thoại với Tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổng không vui vẻ. Khibấm máy gọi lại, đối phương đã tắt máy. Vương Á Nam không nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được, gọi Tô Mạt vào văn phòng: “Cô mau gửi email cho Lão Tôn của công ty xe hơi Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trung. Nói anh ta làm việc chẳng ra gì, bảo anh ta sau này đừng hòng kiếm lợi ích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công ty của tôi. Từ bây giờ trở đi công ty tôi không hoan nghênh loại người như anh ta.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Tô Mạt nghe qua cũng hiểu đại khái vấn đề. Lão Tôn chính Tôn Trường Dược và Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Viễn Sơn tình cờ gặp trong bữa cơm hôm nọ. Ông ta là lãnh đạo tuyến hai của một doanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiệp ô nhà nước cỡ lớn.
Vương Á Nam tuy khởi nghiệp bằng sản phẩm điện tử nhưng vẫn không quên nghề cũ. Trước đó,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hợp tác một dự án tiên phong với doanh nghiệp chất bán dẫn điện tử nào đó của Châu Âu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định thử tiến vào thị trường ôtrong nước. Vương Á Nam nhờ người giới thiệu dự án với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công ty ô tô Bắc Trung. Sau khi tiếp xúc với Lão Tôn cho ông ta không ít lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lộc, hai công ty đã đạt được thỏa thuận bằng miệng, tất cả tiến triển rất thuận lợi. Ai ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau cuộc trưng bày sản phẩm, đối phương không hề đả động đến việc hợp tác. Vương Á Nam sai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đi nghe ngóng tình hình, mới biết hóa ra đối phương cũng tung ra sản phẩm tương tự. Bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ đề nghị An Thịnh trưng bày sản phẩm, chỉ nhằm mục đích so sánh với đối thủ cạnh tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về tính năng sản phẩm mà thôi.
Vương Á Nam đích thân quyết định dự án này tại cuộc họp hội đồng quản trị. Dự án hao tốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều công sứctiền của, kết quả bị người khác chơi một vố, khiếnmất hết thể diện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Nhận được chỉ thị, Mạt rất đắn đo. Cô thấy lời nói của Vương Á Nam quá nghiêm khắc, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi cảm nhận của về Lão Tônngườinghĩa khí chứ không giống loại người giở trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau lưng. Liệu phải bên trong tồn tại uẩn khúc? Cho đến gần hết giờ làm,Mạt vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do dự, không gửi email. Đang nghĩ xem nên giải thích với Vương Á Nam ra sao, hay làm thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào để thuyết phục thu hồi mệnh lệnh, không ngờ Vương Á Nam mở miệng trước, hỏi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gửi email chưa?
Mạt nói tạm thời chưa gửi, Vương Á Nam ràng thở phào nhẹ nhõm. Tô Mạt biết cô đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm đúng.
Vương Á Nam quả nhiên lên tiếng: “Chúng ta không thể nhất thời tức giận đắc tội người khác. Lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôn mối quan hệ rộng trong ngành, hạng người nào anh ta cũng quen, sau này kiểu chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta cũng cần nhờ đến anh ta.”
Mạt đột nhiên nhớ đến hình ảnh Vương An vị Tôn tổng gặp nhau ngày hôm đó. Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người dường như có mối quan hệ thân tình, không biết liên quan đến vụ này?
Vương Á Nam người tâm nhạy bén. Thấy cô có vẻ ngập ngừng, hỏi: “Còn chuyện gì sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt đắn đo rồi kể đại khái chuyện xảy ra hôm đó. Tuy nhiên, giấu chuyện đi ăn cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Châu Viễn Sơn, chỉ nói đi ăn cơm cùng người bạn, tình cờ gặp Vương An Tôn Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dược.
Bắt gặp thái độ nghiêm túc của Mạt, Vương Á Nam cũng không nghi ngờ, hỏi tiếp: “Ý của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93là, Vương tổng liên quan đến vụ này?”
Mạt giải thích: “Tôi chỉ tường thuật lại những điều tôi chứng kiến.”
Vương Á Nam cười cười, đứng cửa văn phòng trầm mặc một lúc, sau đó lẩm bẩm: “Dự án © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của công ty, An An không đến mức làm vậy. Tôi cảm thấy, thân thiết với Lão Tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vì…” Nói đến đây, ba đột nhiên ngừng lại, quay sang mỉm cười với Mạt “May cô chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gửi email.”
Mạt mờ khi nghe câu nói của bà, vài giây sau mới phát hiện “An An” chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cháu trai bà, lẽ đây nhũ danh.
Vương Á Nam nói tiếp: “Không tồi, coi như đã tìm ra con đường của nghề trợ lý. Điều quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng nhất của công việc trợ không phải thông minh hay giỏi giang, lòng trung thành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi tin tôi không nhìn nhầm người. Hôm nay đến đây thôi,về nghỉ sớm đi.”
Thấy Vương Á Nam thu dọn tài liệu trên bàntúi xách, Tô Mạt lập tức gọi điện thoại bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tài xế đánh xe đến trước cổng công ty chờ đợi. Vương Á Nam cầm túi xách đi ra ngoài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột nhiên nhớ ra điềuđó, quay đầu dặn Tô Mạt: “Tối maibữa cơm tiếp một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số lãnh đạo cấp tỉnh. Đây là bữa cơm giao không quan trọng nên tôi không đi, cô hãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi cùng Vương tổng. Gặp những người đó cũng ích với cô.”
Mạt vâng dạ. Đợi Vương Á Nam đi khỏi, bắt đầu sắp xếp lại nội dung công việc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày hôm nay. Thời gian qua, ép bản thân rèn luyện thành thói quen, công việc của ngày nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “tiêu hóa” ngay trong ngày đó, đồng thời đề ra kế hoạch đại thể của ngày mai, để đề phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xảy ra sự việc đột xuất khiến cô lúng túng.
Mạt bận đến hơn bảy giờ tối. Lúc này, văn phòng tổng giám đốc không còn một bóng người, hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lang tắt hết đèn, có lẽ cả tòa nhà chỉ còn lại một mình cô. Tô Mạt rút bánh mỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ túi xách, đi phòng trà nước pha cốcphê uống kèm. Ăn xong, cô vừa vặn đi học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng Anh buổi tối.
Mạt thích cuộc sống bận rộn như bây giờ. Nếu hôm nào đó rảnh rỗi, cô về nhà sớm, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình nấu cơm ăn cơm rồi tắm rửa lên giường từ sớm, cảm giác cô độc sẽ âm thầm lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỏa. Những lúc như vậy, thường gọi điện cho bố mẹ, trò chuyện với con gái, nhưng vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể xóa bỏ nỗi đơn, thậm chí còn cảm thấy phiền muộn.
Cuối cùng, Mạt đành mở tivi đi ngủ. Tựa hồ nghe tiếng người nói chuyện, mới đỡ hơn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút. Từ đó, lúc nấu cơm, lúc đọc sách hay đi tắm,cũng bật tivi.
Trong nhà tắm hơi nước nóng mờ mịt, vòi hoa sen xối nước ào ào, thấm vào mỗi tấc da trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân thể. Mạt mở to mắt ngắm bản thân trong gương. nhìn thấy một người phụ nữ diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạo vẫn còn trẻ trung, đôi mắt đen láy, đôi môi đỏ mọng bởi khí nóng, làn da trơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 láng, bộ ngực cặp mông vẫn đầy đặn…tất cả những điều này mang đến cho ám thị cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể nói tốt hoặc không tốt.
người từng nói: “Phụ nữ gần ba mươi tuổi thường non mỡ mềm mại một cách bất bình thường, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó trở nên tiều tụy trong nháy mắt.”
Trước đây, Mạt không để ý đến câu nói này. Đến bây giờ mới hiểu ý nghĩa của nó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng không ngừng nảy sinh sự ảo não. Đối với cô, tuổi tác như hiện tượng hồi quang phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếu của người sắp chết, nhưng không ai ngắm nhìn, không ai thưởng thức, không ai kéo vào lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nâng niu như vật báu. chỉ thể một mình lẳng lặng nở rộ, cho đến khi khô héo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lụi tàn.
Thỉnh thoảng, Mạt bị ý nghĩ tiêu cực đó giày nhưng không có sức cải thiện tình hình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vì vậy, khi Châu Viễn Sơn gọi điện đến, Mạt nghĩ: “Nếu anh ta mời mình ăn cơm, hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay mình sẽ trốn học.”
Châu Viễn Sơn coi như bạn bè thân thiết. Mạt vừa bắt máy, anh liền hỏi thẳng: “Cô đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đâu?”
Mạt vui vẻ đáp, vẫncông ty. Châu Viễn Sơn nói: “Tôi cũng vừa đến công ty, lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa sẽ lên tìm cô.”
Mạt nói đùa: “Có phải anh lại định mời tôi ăn cơm không?”
Châu Viễn Sơn ngẩn người, lập tức mỉm cười: “Đương nhiên, vẫn chưa ăn tối à? sao bữa cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần trước cũng do Lão Vương thanh toán.”
Mạt cảm thấy nửa câu sau phần “sát phong cảnh”, nhưng nghe tiếng thở của anh phảng phất ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên tai, không còn để ý đến điều đó.Mạt đứng ngoài cửa phòng trà nước một lúc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thang máy kêu “ding” một tiếng, một thân hình cao lớn đi ra ngoài.
Con người Châu Viễn Sơn hay cười, mỗi lần gặp Tô Mạt, anh ta đều cười cười. Hai người quay về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng trà nước, Châu Viễn Sơn mở miệng hỏi: “Thế nào, hôm đó Lão Vương không gây khó dễ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đấy chứ?”
Mạt trả lời qua loa: “Không gì.”
“Con người sếp tổng hơi nghiêm túc,sao anh ấy cũng thân phận đặc thù.”
Mạt không hứng thú nhắc đến Vương Cư An, liền nói thẳng: “Tôi sếp tổng ít tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xúc. Trong ấn tượng của tôi, anh ta chỉ là người có tiền. Loại đàn ông này chẳng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vốn chơi bời hơn người bình thường thôi.”
Châu Viễn Sơn cười: “Thời buổi này cho rằng chỉ đàn ông mới biết chơi hay sao? Tiền bạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyền lực đối với đàn ông hay đàn đều như nhau. Nếu đạo đức bề mặt, tiền bạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 và quyền lực nội lực, dục vọng chính nham thạch không ngừng sôi sục. Kết quả chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể là, bề mặt giãn nở trở nên mỏng manh, cuối cùng hình thành núi lửa.”
Mạt mỉm cười nhìn anh: “Anh chuyển sang nghiên cứu địa chất từ lúc nào thế?”
Châu Viễn Sơn cũng cười. Một lúc sau, anh ta ngập ngừng rồi mở miệng: “Tôi biết bây giờ tìm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì hơi đường đột, nhưng bản thân tôi cũng không biết phải làm sao…Tôi muốn nhờ giúp đỡ.”
Tim Mạt đập nhanh một nhịp, cười nói: “Không cần vòng vo tam quốc, anh cứ nói thẳng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi.”
Châu Viễn Sơn hắng giọng hai tiếng, cuối cùng mở miệng: “Là như vậy, tôi muốn…xin số điện thoại của Mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Úy Thanh. Hôm đưa một người đi mua quần áo, tôi tình cờ gặp các cô. Tôi nghĩ quan hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa hai chắc cũng thân thiết, vậy muốn nhờ giúp đỡ.”
Mạt nhất thời lặng thinh. cúi đầu uống hết nửa cốc phê còn lại, mới hỏi: “Anh quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạc Úy Thanh?”
“Ừ.” Châu Viễn Sơn nhìn Tô Mạt chằm chằm: “Có thể cho tôi số điện thoại của ấy không? Cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống của cô ấy bây giờ ra sao?”
Mạt nghĩ thầm: “Anh hỏi tôi câu này, bảo tôi trả lời anh thế nào?” mở miệng: “Thật ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi Mạc Úy Thanh không thân thiết lắm, chỉ cùng nhau dạo phố vài lần. Nếu anh muốn liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệ với ấy…tôi cần hỏi ý kiến củaấy trước.”
Châu Viễn Sơn không miễn cưỡng, anh nhìn chăm chú cốc phê trước mặt, hồi lâu cũng không lên tiếng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Mạt cũng lặng thinh.
Buổi tối hôm đó, Châu Viễn Sơn quả nhiên mời Mạt ăn cơm nhưngtừ chối. Thấy thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không còn sớm, Mạt không đi học tiếng Anhnhờ Châu Viễn Sơn đưa về nhà. Trước khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chia tay, hai người vẫn chào hỏi như thường lệ. Châu Viễn Sơn muốn nói điều đó nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi. Mạt không đành lòng, mở miệng: “Tôi sẽ nhanh chóng hỏiấy, sau đó liên lạc với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh.”
Lúc này, Châu Viễn Sơn mới gật đầu.
Vừa vào nhà, Mạt liền bật tivi, mở tiếng to hơn thường lệ. Sau khi tắm xong, lên giường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đọc sách. Trước đây, thích xem tác phẩm văn học, bây giờ lại có hứng thú với sách quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tài chính, lịch sử, chính trị truyện nhân vật. Nhưng buổi tối hôm nay, một chữ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không lọt vào đầu cô.
Ngày hôm sau đi làm, Vương Á Nam không đến công ty, công việc củaMạt không nhiều. Gần hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ làm, mới chợt nhớ ra có việc đó cần giải quyết. Mở sổ ghi chép, mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ ra tối nay bữa cơm khách. Đúng lúc này, điện thoại trên bàn đổ chuông,trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Vương An gọi tới, nói xe ô của Vương tổng đã chờ sẵn dưới tòa nhà.
Mạt hoàn toàn quên mất vụ này. May bình thường để một bộ quần áo công ty, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng khi dùng đến.vội vàng đi thay quần áo trang điểm, sau đó cầm túi xách đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhanh xuống tầng một. Xe ô của Vương An rất nổi bật, Mạt vẫn chưa đi đến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã có người xuống mở cửa xe cho cô. Nhìn thấy Lão Triệu của bộ phận kinh doanh, Mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vội nói: “Để tôi ngồi ghế trước.”
Triệu Tường Khánh cười híp mắt: “Trợ lý Tô, hiện tại không giống trước kia, bây giờ tâm phúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của kỹ Vương. Tôi làm sao thể để ngồi ghế trước. mau lên xe đi, chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta muộn giờ rồi.”
Mạt hết cách, đành chui đầu vào hàng ghế sau. Vương An đã ngồi một bên, Lão Triệu ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghế lái phụ, còn người trợ lái xe. Mạt cất giọng khách sáo: “Xin lỗi, tôi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút việc nên chậm trễ, để sếp tổng đợi lâu.”
Vương An không tiếp lời, chỉ dặn trợ lý: “Lái xe đi!”
Bữa cơm tối nay do An Thịnh mời mấy lãnh đạo của tỉnh, để biểu thị lòng biết ơn khi tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoàn giành được hợp đồng thuê hàng ngàn mẫu đất vốn là một sân bay cũ. Ngoài ra, An Thịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn mục đích muốn nhờ lãnh đạo tỉnh dắt mối, để An Thịnh nhảy vào dự án đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năng lượng tại một tỉnh thuộc vùng Tây Bắc, dưới danh nghĩa thiết lập quan hệ hữu hảo giữa hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành phố, cùng tạo ra huy hoàng.
Vương Á Nam không xuất hiện tại bữa cơm này cũng có nguyên do riêng. và Vương An đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất đồng ý kiến trong việc đầu tư vào ngành năng lượngthiết bị điện tử ô tô, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mức không ai nhường ai. Hiện tại, ngoài sản phẩm điện tử cao ốc thương mại, tập đoàn vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt trọng tâm vào lĩnh vực bất động sản. Tuy nhiên ngành này lợi nhuận ngày càng ít, tương lai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày càng mờ mịt, nên tập đoàn buộc phải tìm hướng đi khác. Vương Á Nam cho rằng, đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá nhiều tiền vào ngành năng lượng, sẽ dẫn đến nguồn vốn bị thiếu hụt. chê người trẻ tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm việc nôn nóng, tầm nhìn hạn hẹp.
Còn Vương An cho rằng, hiện tại đất nước chưa điều kiện tốt để phát triển ngành kỹ thuật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiết bị điện tử ô tô. Các doanh nghiệp chế tạo xe hơi chủ yếu sản xuất hàng thứ phẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để tiêu thụ thị trường trong nước. Kỹ thuật trọng tâm vẫn bị Âu Mỹ và Hàn Nhật lũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoạn. phát triển mới cũng bị mai một bởi chế độ quản hiện hành. Hơn nữa, ngành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này chưa chắc đã kiếm ra tiền.
Hai cháu không đạt được thỏa thuận chung nên mặc kệ đối phương muốn làm thì làm. Điểm khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biệt duy nhất, đằng sau Vương Á Nam hội đồng quản trị chống lưng,cũng luôn để ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến nhất cử nhất động của Vương Cư An. Vì vậy Mạt hiểu mục đích cử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi cùng Vương An tối nay. Chỉ là hôm nay trạng thái của không tốt lắm.
Trong phòng VIP toàn những gương mặt xa lạ, nào là lãnh đạo tỉnh ủy, nàolãnh đạo cục quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lý tài sản quốc doanh cán bộ thuế vụ, ngân hàng…Ngoài ra còn xuất hiện cả cục phó cục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công an cấp dưới của ông ta. Tất cả đều nhân vật máu mặt, mọi người trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện vui vẻ. Những bữa cơm kiểu này không thể thiếu phụ nữ, nhưng phái nữ không được quá nhiều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phụ nữ đông quá sẽ không hay, nhưng nếu không sẽ vị, tạo không khí mờ ám© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt nhất. Trong phòng tất cả hai bagái trẻ, Mạtngười phụ nữ duy nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của phía An Thịnh, được xếp ngồi cùng bàn với Vương An.
Vị trí trang trọng nhất bên cạnh Vương An một vị lãnh đạo tỉnh ủy, còn một bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công tử của một ông bộ trưởng nào đó. Lão Triệu và trợ của Vương An ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn khác.
Chỉđiều tối nayMạt không thoải mái. Bữa ăn được tổ chức tại câu lạc bộ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần bờ biển phía đông thành phố, nơi không xa lạ với Mạt. Đến bây giờmới biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu lạc bộ này trực thuộc tập đoàn. Mạt cảm thấy, nếu tỏ ra quá nhiệt tình hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoạt bát, thì đómột sự sỉ nhục đối với bản thân cô.
Mạt không thể giữ tâm trạng bình tĩnh. Đến khi nhận ra anh chàng cấp dưới đi cùng lãnh đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cục công an thành phố, trong lòng cô càng kinh ngạc.
Trong bữa ăn, người cấp dưới đó đi kính rượu một vòng. Đến bên Mạt, anh ta đột nhiên nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Vẫn tiểu thư giỏi giang, tiến nhanh thật đấy.”
Mạt hơi đờ người, đáp lời: “Như nhau cả.”
Hai người chỉ uống một hớp rượu. Sau đóngười nói đùa: “Đàn ra đời cần "giỏi giang". Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta nhấn mạnh từ cuối cùng, mọi người đều hiểu ý, cười cười.
Một người đàn ông trung niên diện mạo đứng đắn ngồi cùng bàn nháy mắt cười với Vương An© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt. Ông ta nói: “Tôi kể một câu chuyện, không biết các vị đã nghe qua chưa?”
Người bên cạnh phụ họa: “Ông mau kể đi, nghe qua thì sao chứ?những câu chuyện kinh điển nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi nghe lại cũng không chán. Chỉ xem người kể hấp dẫn hay không?”
Người đàn ông trung niên hắng giọng rồi mở miệng: “Có năm gái cùng cạnh tranh một chức vụ lãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạo. Cuối cùng đương nhiên bốn bị loại. Sau đó, lãnh đạo lần lượt tìm bốn cô đó nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện. Lãnh đạo hỏi cùng một vấn đề nhưng câu trả lời của các khác nhau. Lãnh đạo hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Cô biết tại sao bị loại không?”thứ nhất trả lời: Tôi biết, bởi bên trên tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khôngngười. thứ hai nói: Bên trên tôi người, nhưng anh ta không cứng. thứ ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho biết: Bên trên tôi có người, anh ta rất cứng, nhưng tôi bên dưới không chịu hoạt động. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ tư đáp: Bên trên tôi người, anh ta rất cứng, tôi bên dưới cũng hoạt động, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng tôi không ra máu.”
3.
Câu chuyện kể xong, ngoài mấy vị quyền cao chức trọng nhiều tuổi, những người đàn ông khác đều vỗ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tán thưởng.
Mạt như ngồi trên lò lửa, trong lòng cùng sốt ruột không thể biểu hiện ra bên ngoài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kể từ lúc đặt chân vào nơi này, đã lo sợ bảo vệ nhân viên tiếp tân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu lạc bộ nhận ra cô. Một mặt, cố gắng tránh ánh mắt của bọn họ. Mặt khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô thầm tự giễu bản thân bị thần kinh. Chuyện đó đã xảy ra gần một năm, ai còn nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng? Ít nhất cũng không nhớ rõ. Tất cả giống một giấc hoang đường, Mạt không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ diện mạo của bọn họ. Cô chỉ nhớ buổi tối hôm ấy, ai người kéo xuống bùn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lầy, ai người từng giơ tay giúp trong lúc hoang mang. Vậybây giờ cả hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đàn ông lại ở trong cùng một căn phòng với cô, thản nhiên cười nói như không chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xảy ra.
Trong lúc chìm trong suy nghĩ, Mạt chợt nghe một người đàn ông trung niên hỏi: “Vương tổng, cậu thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu chuyện này thế nào?”
VươngAn tựa vào thành ghế hút thuốc, nửa cười nửa không trả lời: “Không khó nghe.”
Người đó vội vàng rót rượu cho anh: “Không khó nghe được rồi, không khó nghe thì uống thêm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ly.”
Lập tức người hùa theo. Những buổi tụ tập như thế này không thể thiếu một số nhân vật chức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị không cao nhưng biết cách tạo không khí, bằng không sẽ rất gượng gạo. Vương Cư An cười lắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu, anh không muốn mọi người mất hứng nên định cầm ly rượu, nhưng người đó nói tiếp: “Ly này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi không kính anh, tôi muốn uống với tiểu thư.”
Mạt giật mình, hoàn toàn khôi phục thần trí.
Đối với cô, mấy ly rượu không phải chuyện khó khăn. Hơn nữa, hôm nay uống rất kiềm chế, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để lộ bản thân tửu lượng khá. Bây giờ thấy người đưa cầm ly rượu đi đến, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ uống rượu, chỉ lo những người này lại nói những câu bông đùa khó lọt tai.
Quả nhiên người nói với người đàn ông trung niên: “Lão Lưu, anh nhầm rồi, ly rượu này còn lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới đến lượt anh uống. Lãnh đạo lớn của chúng ta đang ở đây, sao anh thể “cầm đèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy trước” lãnh đạo? Phía Vương tổng chủ xị bữa cơm tối nay thì không nói làm gì.” Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong, anh ta rót đầy một ly rượu nhét vào tayMạt.
Mạt hiểu ý người này, cô nên kính rượu lãnh đạo trước. Tuy nhiên, đã cùng mọi người đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kính rượu lãnh đạo ngay từ lượt đầu tiên, không biết lần này bọn họ định giở trò gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt bất giác nhìn Vương An, vừa vặn chạm mắt đối phương. Nhưng anh điềm nhiên như không liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan đến mình.
Người đưa ra yêu cầu trước đó lại nói: “Tô tiểu thư,một vấn đề tôi không tiện hỏi, thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì cứ nói ra, nếu đã kết hôn, chắc biết cách uống rượu giao bôi? Nếu chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kết hôn, chắc chắn cũng từng xem người khác uống?”
Nghe câu này, người xung quanh tỏ ra hưng phấn: “Nếu đã uống thì phải uống giao bôi lớn, bằng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng thú vị cả.”
Rượu giao bôi phân chia hai kiểu lớn nhỏ. Uống giao bôi lớn nghĩa hai người vòng tay qua cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau để uống rượu. Còn giao bôi nhỏ hai người chỉ cần ngoắc tay vào nhau được.
Trước đây, Mạt từng chứng kiến mọi người chơi trò uống rượu giao bôi, nhưng đây lần đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93rơi vào tình huống này. Hai đỏ bừng, trong lòng rất lúng túng khó xử.lén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lút liếc nhìn vị lãnh đạo phải mời rượu. Ông ta tuổi ngoài năm mươi, rất chững chạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường hoàng, tuy miệng nở nụ cười hòa nhã nhưng đáy mắt ông ta tựa hồ vụt qua tia không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui.
Xem ra ly rượu này uống cũng dở, không uống cũng dở. Cho mặt dày mời người ta, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta cũng chưa chắc đón nhận. Nếu không uống, hai bên sẽ rơi vào cảnh ngượng ngập.Mạt rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, nhưng không muốn khinh suất.
Trong khi mọi người đang hớn hở chờ xem trò vui, Vương An đột nhiên hỏi một câu: “Cô có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được không đấy?” Vừa mở miệng, anh vừa từ tốn gí mẩu thuốc lá xuống gạt tàn.
Bốn bề yên tĩnh trong giây lát rồi nổi lên tiếng cười ha hả. Con trai ông bộ trưởng ngồi bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh vỗ vai Vương An: “Cư An, thế nào gọi được không? Anh còn không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người của anh được hay không? Nói ra liệu ai tin?”
Vương An cười cười: “Tô tiểu thư đâu phải người của tôi. Tôi chỉ biết ấy không uống được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rượu, hôm nay coi như phá lệ.”
Con trai ông bộ trưởng mối quan hệ thân thiết với Vương An, anh ta khoác vai anh: “Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn đừng bịa chuyện linh tinh, tôi thấy anh không nỡ để ấy uống thì đúng hơn.” Lời nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa dứt, người xung quanh càng cười náo nhiệt.
Vương An nói: “Nếu tangười của tôi, tôi sẽ lập tức bảo ta uống, không nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại hiện trường không ra khỏi cửa. Nhưngta không phải, nếu ta uống say, tôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tiện ăn nói với người khác.” Lập tức người hỏi anh đối tượng ai, nhưng Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An chỉ hơi lắc đầu, không lên tiếng.
Vị lãnh đạo tỉnh mỉm cười lên tiếng: “Các cậu không nghĩ ra sao? Các cậu đã chứng kiến tiểu Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói hộ người khác bao giờ chưa?tiểu thư ban nãy đã uống với tôi hai ly, như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được rồi. Quân tử nên tác thành việc tốt của người khác.”
VươngAn đang hút thuốc, anh hơi cúi đầu, ho khan hai tiếng.
Con trai ông bộ trưởng nhìn anh cười cười: “Anh bạn đừng đóng kịch nữa.” Anh ta gọi một gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trẻ bàn bên cạnh đi đến, dặn gái: “Em hãy uống rượu giao bôi lớn với Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổng của chúng ta, coi như làm mẫu chotiểu thư.”
gái trông rất xinh đẹp, hành vi cử chỉ phóng khoáng. cầm ly rượu đứng trước mặt Vương© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An: “Vương tổng, tôi kính anh, liệu tôi vinh hạnh hay không?”
Vương An vẫn ngồi tựa người vào thành ghế hút thuốc, không vội trả lời.
Con trai ông bộ trưởng huých người anh: “Phụ nữ đã chủ động đến mức này, anh ý vậy?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương An mỉm cười: “Anh đừng sốt ruột, tôi muốn hỏi ấy một vấn đề trước.” Anh nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái, cất giọng rất ôn hòa: “Cô bao nhiêu tuổi?”
gái nở nụ cười ngọt ngào: “Hai mươiạ.”
Người bên cạnh liền nói: “Vương tổng không phải muốn hỏibao nhiêu tuổi?”
(Câu “bao nhiêu tuổi” cũng nghĩa"lớn bao nhiêu")
Lúc này,mới hơi xấu hổ, đứng yên một chỗ tủm tỉm cười. Vương Cư An quay sang người vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên tiếng: “Các anh đừng làm gái nhỏ sợ hãi.”
Con trai ông bộ trưởng cười híp mắt, hỏigái: “Vương tổng nói giúp em đấy, anh ấy tuyệt không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
gái trẻ đỏ mặt, nhí đáp: “Tuyệt ạ,vậy em kính Vương tổng đầu tiên.”cất giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dịu dàng: “Vương tổng, em mỏi tay rồi, tốt xấu anh cũng nên tỏ thái độ.”
Vương An đã quen cảnh tượng này, anh mỉm cười đứng dậy, thuận tay dập điếu thuốc vào gạt tàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầm ly rượu nói với gái: “Cô còn trẻ tuổi, tiền đồ. Tôi uống hết ly này,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tùy ý.”
Cô gái thân hình cao ráo, nhưng vẫn chỉ giống con chim nhỏ bên cạnh Vương An. Hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng đứng một chỗ trông rất nổi bật. Chỉ khoảng cách hơi gần, cô gái hơi bối rối, mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười ngước nhìn anh. Cô đang định giơ cánh tay trắng trẻo vòng qua cổ người đàn ông, Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An đã nhẹ nhàng ngoắc tay cô, cúi đầu uống ly rượu của mình.
Cô gái hơi ngây ra, nhưng cũng uống rượu. Mọi người đều vỗ tay tán thưởng.
Con trai ông bộ trưởng lên tiếng: “Mọi người đều biết thế nào gọi “thương hoa tiếc ngọc” rồi chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh bạn này rất xảo quyệt. anh bạn đây, hình tượng của chúng ta trong mắt phái nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rớt xuống đáy vực.” Mọi người lại cười ồ, đề tài dần chuyển sang người khác, quên cả chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt kính rượu, khiến một buổi tối an lành.
Sau khi tan cuộc, mọi người giải tán, Lão Triệu vẫn ngồi ở ghế lái phụ. Anh ta quay đầu hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt: “Hôm nay trạng thái củatiểu thư dường như không tốt lắm. Tinh thần "chiến đấu" đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sứt đầu mẻ trán củabiến đâu rồi?”
Mạt chống chế: “Đâu có, hôm nay tôi cũng uống không ít.”
Lão Triệu nói đùa: “Tôi thấy như con mèo lười biếng, sếp tổng còn phải ra mặt giúp cô.”
Mạt cười cười, không đáp lời.
Một lúc sau, Vương An mới lên tiếng: “Chén rượu đó không uống đúng. Lão Triệu, gần đây anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không xem tin tức à?”
Lão Triệu ngây ra: “Sếp, tin tức gì?”
Vương An hỏi: “Bí thư Khổng trước đây nơi nào?”
“Giang Nam.”
“Thành phố Tân Châu thuộc tỉnh Giang Nam vừa bị ủy ban điều tra kỷ luật “song quy” hai người, đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là cộng sự của thư Khổng.” Vương An nói tiếp: “Bí thư Khổngngườicùng thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng. Trong số những người tôi mời ăn cơm tối nay hai người do ông ấy đề bạt. Ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 già nhà Phương thiếu gia là bạn chiến đấu của ông ấy, còn một người họ xa, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác bên nhà vợ. Thật ra ông ấy không muốn tham gia, đủ thấy hiện tại ông ấy lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ đến mức nào. Sao ông ấy thể ôm ấp phụ nữ nơi như thế này? Tất nhiên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bữa ăn do chúng ta mời bằng được để bồi dưỡng tình cảm. Nhưng không thể quá ồn ào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần giữ đúng chừng mực.”
Lão Triệu gật đầu lia lịa, Mạt nghe không mấy dễ chịu. Trợ của Vương An vừa lái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe vừa cất giọng cung kính: “Vương tổng, tôi cảm thấy “chừng mực”thứ khó nắm bắt nhất.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những lời, nói ra cũng không ổn, không nói cũng không ổn. Uống nhiều rượu không tốt, uống ít cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tốt, rất khó. Nếu thể đạt tới trình độ cầm buông một cách tự nhiên như sếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổngTriệu tổng thì tốt biết mấy.”
Vương An tâm trạng khá tốt, anh nhẫn nại chỉ bảo: “Con người sống tronghội, trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối tượng khác nhau đóng những vai khác nhau. Lúc cần hạ mình thì đừng tỏ ra cao ngạo quá, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc cần cao ngạo thì đừng hạ thấp bản thân. lúc cần nhã nhặn, khi phải chơi hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình. Cần phải nắm vững rèn luyện quyết này.” Anh ngừng một lát: “Nếu không làm được thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên ngậm miệng. một số người, đừng thấy ta ít lờicoi thườngta, những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói ít hiếm khi xảy ra sai sót, thế là đủ rồi.”
Lão Triệu mỉm cười, nói một câu: “Hôm nay trợ nói rất ít, ràng không tinh thần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Tô, xảy ra chuyện khác hoàn toàn ngày hôm trước?”
Mạt cố gắng mỉm cười, trả lời lấy lệ: “Đâu có! Triệu tổng, bản thân tôi còn chẳng cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì, tôi luôn như vậy mà.”
Triệu Tường Khánh vẫn không buông tha : “Hay gặp người có ác cảm? Anh bạn trẻ tuổi vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nãy tên gì? Anh bạn đi cùng cục phó ấy?”
Người trợ lý ngẫm nghĩ: “Cậu ngồi cùng bàn với chúng ta? Hình như họ Lộ, cấp phòng, trước đây làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảnh sát khu vực, mới được điều về cục cảnh sát thành phố.”
Mạt vẫn im lặng, để mặc bọn họ đoán già đoán non.
Vương An đột nhiên quay sang hỏi một câu: “Cô sống đâu?” Anh không nói không sao, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở miệng khiến trong lòng Mạt càng hỗn loạn.
Mạt báo địa chỉ, Vương Cư An dặn người trợ lý: “Đưa tiểu thư về trước.” Lời nói của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh khiến đề tài câu chuyện bị đứt đoạn, trong xe trở lại bầu không khí yên tĩnh.
Một lúc sau, Lão Triệu hỏi: “Sếp, Phương thiếu chẳng phải quân khu Giang Bắc hay sao? Tháng sau chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đi Giang Bắc làm việc, hay trực tiếp tìm anh ta?”
Vương An “ừ” một miếng: “Tìm anh ta cũng chỉ ăn bữa cơm, mượn xe ô mà thôi.” Ngừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài giây, anh đột nhiên hỏi: “Tô tiểu thư, người vùng Giang Bắc?”
Trong lòng Mạt hơi ngạc nhiên, không ngờ người đàn ông này lại chủ động tán gẫu với cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáp: “Không phải, tôi học đại học đó, công tác mấy năm. Sau này…” không nói tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ nhấn mạnh: “Đúng tôi sống một thời gian đó.” Để tỏ thái độ lịch sự, lúc nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện, đưa mắt về phía đối phương.
Vương An đang tựa người vào thành ghế phía sau, thần sắc rất mệt mỏi, trong mắt vằn tia máu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi thở đều đều.
Mạt đột nhiên nghĩ,lẽ bây giờ cũngbộ dạng phờ phạc. Mặc cảnh đêm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Chiêm rất rực rỡ nhưng con người đều mỏi mệt. Tình cờ chạm phải ánh mắt Vương An, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý thức tránh, nhìn ra ngoài cửa sổ.
***
Khoảng thời gian tiếp theo, Mạt bị Vương Á Nam bố trí cùng cháu trai tham gia nhiều bữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cơmgiao. Vương Á Nam không tiếc lời khen ngợi Mạt trước mặt người khác, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trợ lý đắc lực của bà, khí mật trên bàn rượu nên cho cháu trai mượn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt để phòng thân. nói Vương Cư An trước đây uống quá nhiều rượu, bây giờ đã ngoài ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mươi, không thể tiếp tục gây tổn hại sức khỏe.
Mạt chỉ thể hành sự theo mệnh lệnh, phát huy vai trò làm “hũ rượu”.
Về phương diện công việc, không đáng chê trách. biết bản thân khởi đầu quá muộn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 văn phòng tổng giám đốc phần lớn người trẻ tuổi, học lực cao lại giỏi giang xuất sắc, ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng thể thay thế vị trí của cô. Có thể leo lên chức vụ ngày hôm nay, ngoài vận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 may, cần bán mạng làm việc, giống như bây giờ,đang hành hạ dạ dày của mình.
Mạt biết hôm nay uống hơi nhiều, tuy chưa đến mức say khướt nhưng dạ dày cuộn lên khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu. Đối phương mời hết ly này đến ly khác, cô đưa mắt sang bên cạnh, Vương An không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có ý ngăn cản. Mạt cảm thấy, đây chính tác phong của dân làm ăn, có lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh tỏ ra phong độ hay tình người, nhưng cũng chỉ lợi ích của bản thân anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi. Nếu không tác dụng, người ta sẽ mặc kệ cô sống hay chết.
Mạt ngẩng đầu, bất đắc uống hết ly rượu. Sau đó không thể chịu nổi,đứng dậy đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. vừa nôn vừa niệm thầm trong lòng: dạ dày của mình không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phảidạ dày, dạ dày của anh ta mớidạ dày.
Niệm vài lần, nôn xong xuôi, Mạt liền xúc miệng rồi vỗ nước lạnh lên mặt, lập tức tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 táo trở lại. lau khô mặt nhìn vào gương, người phụ nữ trong gương sắc mặt nhợt nhạt, đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt vô hồn, dướimắt phải xuất hiện nếp nhăn mờ mờ. Lúc còn trẻ tuổi giày kiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chẳng sao, bây giờ chỉ cần không chú ý lập tức nảy sinh vấn đề.
Quay lại phòng ăn, đối phương “tấn công” đợt thứ hai, Tô Mạt lại uống tiếp. Vương An đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoảnh mặt về phía Tô Mạt, giơ tay chặn ly rượu trước mặt cô: “Ly cuối cùng, tôi sẽ uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạn. Các vị hãy giữ tinh thần, lát nữa còn tiết mục khác.” Nói xong, anh liền uống hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ly rượu của Mạt.
Đối phương không làm khó, chỉ nói một câu “qua tửu phẩm biết nhân phẩm. Từ việc uống rượu thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy mức độ trung thành của nhân viên.”
Vương An lên tiếng: “Trung thành hay không cũng chẳng biết được, nhưng một khi nhận lương của tôi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ít nhất cũng nên tác dụng này.” Anh lại quay sang Mạt, khóe miệng nhếch lên: “Tô tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư, đúng như vậy không?”
Bụng Mạt ấm ách khó chịu, nhưng vẫn mỉm cười trả lời: “Sếp tổng quá khen rồi, tôi chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm tròn bổn phận của mình thôi.” Vương An cười cười.
Tiết mục tiết theo đương nhiên không cho nhân viên nữ đi cùng, Mạt về nhà tắm rửa qua loa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi lên giường đi ngủ. Đến sáu giờ sáng ngày hôm sau, bị chuông đồng hồ đánh thức nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không mở nổi mắt. Mạt gắng gượng ngồi dậy, xương cốt trên toàn thân cô đau nhức, không một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút sức lực. Sờ trán hơi sốt, nhưng trong lòng mừng rỡ, tối nay nếu phải đi giao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ít nhất cũng do thoái thác.
Mạt gắng gượng làm xong công việc trong tay cũng tới giờ nghỉ. Bởi dự án cải tạo sân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bay thành khu vực CBD, nên thời gian gần đây mọi người đều cùng bận rộn. Văn phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổng giám đốc đang tăng ca, Vương Á Nam vẫn còn trong phòng làm việc, Mạt không dám về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước.
Trong lúc đầu óc quay cuồng, máy di động trên bàn đổ chuông. Mạt vội bắt máy, nhà gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện tới. Hôm nay con gái Thanh Tuyền rất vui vẻ, không ngừng líu lo đầu kia điện thoại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thấy con gái hào hứng, Mạt không nỡ tắt điện thoại, chỉ hạ giọng trò chuyện cùng con gái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cửa văn phòng đằng sau mở ra, Vương Á Nam hỏi: “Cô đang nói chuyện với con gái đấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 à?”
Tô Mạt vội nói vài câu rồi cúp máy.
Thần sắc Vương Á Nam dường như hòa nhã hơn ngày thường, nói: “Nhà tôi cũng con cái, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứa trẻ lớn đầu. Một người phụ nữ vừa làm cha vừa làm mẹ, không dễ dàng chút nào.”
Vừa nói, vừa xách túi đi ra cửa, Vương Cư An cầm túi tài liệu đi đằng sau, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cháu vừa bàn xong công việc, xem ra không khí khá tốt. Vương Á Nam hỏi cháu trai: “Tối nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn cơm cùng ai? Tôi hơi mệt, để Tiểu đi cùng anh?”
Vương An liếc Mạt một cái: “Mấy người bên ủy ban nhân dân thành phố văn phòng phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 triển đô thị, còn cả Thượng tổng nữa. Cháu đã bố trí người khác, hôm nay trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cần đi nữa.”
Vương Á Nam lạnh mặt, nhưngkhông nói thêm. Mạt hiểu trong lòng, nếu cô đi theo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương An làm sao thể bàn chuyện làm ăn với Thượng Thuần?
Vương Cư An đương nhiên không dẫn Mạt đi cùng. Anh về văn phòng của mình cất tài liệu rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 triệu tập mọi người đi tới điểm hẹn. Gần đây, Vương An suốt ngày ăn cơm giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên ngoài, thời gian ngủ nghỉ rất ít, lại uống nhiều rượu. Đến mức bây giờ hễ ngửi thấy mùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rượu anh có cảm giác buồn nôn. Mỗi lần thù tạc đến nửa bữa cơm anh muốn chuồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về nhà đi ngủ, đồng thời anh bỗng dưng nhớ đến cảnh tượng ăn cơm gia đình cùng bố mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc còn nhỏ. Chỉ bây giờ anh không cách nào thưởng thức.
Bữa cơm hôm nay đủ sơn hào hải vị nhưng món nào Vương An cũng thấy chán ngán. Những buổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tụ tập giao như thế này chỉ mấy đề tài nói đi nói lại, trong phòng đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thiếu phụ nữ, các kiểu các loại đàn bà. Trong bầu không khí nồng nặng hơi rượulợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ích, các cô gái đặc điểm chung thể kích thích sự hưng phấn của đàn ông.
trợ hôm nay Lão Triệu gọi đi cùng không tồi, rất biết cách nói chuyện, chỉ tửu lượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi kém.
Về phương diện này, Lão Triệu cũng không chiếu cố phụ nữ. Nếu đối phương cứ cố mời, anh ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ngăn cản. trợ mới ra đời, lại đi cùng ông chủ lớn nên cố gắng biểu hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt, không biết uống rượu nhưng cũng không từ chối.
Vương An hôm nay không có người chuyên môn uống thay nên anh phải uống vài ly. Nhìn trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt đỏ bừng bừng, anh bất giác nhắc nhở một câu: “Tô tiểu thư, còn thể uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp?”
trợ ngây ra, cười cười, nhưng không đính chính. ta bày ra vẻ mặt dựa dẫm Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An, khiến đám đàn ông xung quanh dạt dào hứng khởi. Đàn ông thường thích hưởng thụ điều này. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người cất giọng trêu chọc, nói rượuthuốc độc xuyên thủng đường ruột, còn “sắc” là nguồn gốc gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họa.
Vương An lên tiếng: “Tô tiểu thư không biết uống rượu, các vị để ấy tỏ ý là được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi.” Lời nói vừa thốt ra miệng, anh liền cảm thấy chỗ nào đó không đúng. Còn chưa kịp làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rõ,trợ không nhịn được, đã lên tiếng nhắc nhở: “Sếp tổng, tôi họ Dương, anh gọi tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Dương được rồi.”
Vương An ngẩn người, cười cười: “Xin lỗi, tôi nói nhầm.”
Người bên cạnh nói: “Sao Vương tổng thể nhầm tên một gái xinh đẹp như vậy? Anh nên uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chén rượu phạt.”
Buổi tối hôm đó, Vương An uống hơi nhiều. Trên đường về nhà, anh bảo tài xế đưa anh đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công ty. Đến cổng công ty, nhìn lên tòa nhà tối om, anh cảm thấy hồ: nửa đêm nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm mình đến đây làm gì?
Vương An nửa nằm nửa ngồi trong xe ô gọi điện thoại. Một lúc lâu sau, đầu kia mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người bắt máy, hét lớn tiếng: “Bây giờ mấy giờ, mẹ sao suốt ngày gọi điện cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi làm gì?”
Vương An lập tức tỉnh táo, chau mày cất cao giọng: “Vương Tiễn, mày thử nhìn xem bây giờ mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ mày vẫn chưa thức giấc? Mày không cần đi học sao?”
Đầu bên kia im lặng, Vương Tiễn úp mở một lúc: “Không phải đâu ông già, con đang ngủ trưa, chiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay con được nghỉ…”
4.
Vương An không nói thêm một lời, lập tức cúp điện thoại, lại gọi vào số máy bàn. Đầu bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia mãi mới bắt máy, trong lòng anh thở phào nhẹ nhõm. Anh hỏi con trai tình hình cuộc sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc học hành, đồng thời cằn nhằn vài câu.
Vương Tiễn đã mất hết kiên nhẫn, chỉ trả lời nhát gừng. Đầu óc Vương An hiện lên hình ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cà lơ phất phơ không đứng đắn của con trai, trong lòng hơi sốt ruột: “Thằng nhãi này, mày đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giở trò với bố. Chỉ cần mày ngoáy đuôi một cái là bố biết mày muốn làm gì. Hãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố gắng học tập, chú ý giữ gìn sức khỏe, thứ không nên động thì đừng động vào, đừng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi bời mụ mẫm đầu óc, mọi việc phải giữ chừng mực."
Vương Tiễn không chịu đựng nổi, lẩm bẩm: “Con biết rồi, bố càng nhiều tuổi càng lắm điều. Bố giun © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đũa trong bụng con, con buồn tiểu, bố cũng người biết đầu tiên, thế đã được chưa?”
Vương An bị con trai trêu tức, nghiến răng kèn kẹt: “Bây giờ mày giỏi rồi, dám nói chuyện kiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó với bố mày?”
Đầu bên kia không dám há miệng. Vương An vừa lấy lại chút thể diện lập tức cúp điện thoại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trong lòng anh thầm nghĩ: “Mẹ kiếp, lúc đó bố mày bị điên mới sinh ra mày, để bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suốt ngày lo lắng bực tức. Nếu khôngmày,phải bố mày sống sung sướng biết bao. May © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà bố mày vẫn còn trẻ, không mắc mấy bệnh tim mạch, cao huyết áp…Bằng không bị mày chọc tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến nước nhồi máu tim cũng không biết chừng.”
Dù nghĩ vậy nhưng anh không thể nói ra trước mặt con trẻ. Con trai anh lẽ do thiếu mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ nhỏ nên tính cách tương đối nhạy cảm yếu đuối, không bằng những đứa trẻ cùng độ tuổi khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương An cảm thấy huyệt thái dương đau nhức, định hút hết điếu thuốc rồi ra về.
Anh đẩy cửa xuống xe, tựa vào thân xe rút bao thuốc và bật lửa.
Tòa nhà tập đoàn An Thịnh thường khóa cửa vào lúc mười một giờ rưỡi tối. Văn phòng tầng trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tối om, chỉ ánh đèn dưới đại sảnh, nơi bảo vệ trực đêm. VươngAn nheo mắt hút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuốc một lúc, đột nhiên thấy cánh cửa kính mở ra, một người từ trong đi ra ngoài.
Đó gái trẻthân hình mảnh mai. Trên vai cô khoác túi nhỏ, tay xách cái túi lớn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa mắt về phía anh nhưng coi như không nhìn thấy, đi thẳng ra điểm đỗ xe đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường, bắt một chiếc taxi.
Vương An giơ tay nhìn đồng hồ, đúng mười một giờ rưỡi.
Anh hút hết điếu thuốc mới cảm thấy đỡ hơn một chút. Sau đó, anh ném mẩu thuốc lá, dùng chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dập tắt lửa, quay sang nói với tài xế: “Về nhà.”
Mạt mười hai giờ đêm mới về đến nhà. Mặcchỉ muốn lên giường ngủ ngay nhưng tính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sạch sẽ, mệt mỏi đến mức nào cũng phải tắm rửa tử tế. Đến khi tắm xong, đã tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 táo trở lại. Trong lúc chờ hong khô tóc, lấy laptop tập tài liệu đối chiếu kỹ càng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Gần đây Mạt ít phải tham gia các bữa cơm giao. Vương An luôn tìm đủ do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gạt cô, sắp xếp người khác. Nhiều lần như vậy, Vương Á Nam cũng không thể miễn cưỡng. Mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy bản thân gặp may, không cần uống rượu cũng khỏi cần nói những lời khách sáo nịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bợ, trên người không mùi hôi của rượu thuốc. Nhưng Mạt cũng chỉ thanh tịnh vài ngày, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được cấp trên giao nhiệm vụ mới, công việc lần này có áp lực không nhỏ. Sự việc bắt nguồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ chính bản thân cô.
Thời gian gần đây, Vương Á Nam đặt hết tâm vào mảng thiết bị điện tử ô tô. Vừa vặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93một thành phố trực thuộc trung ương tổ chức cuộc triển lãm nội bộ với thị trường trong nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 châu Á. Vương Á Nam ra sức khích lệ nhân viên của công ty chuẩn bị tham gia triển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lãm. Tô Mạt dựa vào sở thích của chủ để kiếm miếng cơm nên cũng kiếm một số tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liệu liên quan, hoặc lợi dụng chức vụ của mình đi tìm kỹ của phòng nghiên cứu công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trình tán gẫu. Nói đi nói lại thế nào cũng quay về đề tài dự án nên Mạt nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được ít nhiều.
Trong khi Vương Á Nam tỏ ra hưng phấn, phòng kinh doanh lại không mấy để tâm. Bọn họ thoái thác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài lần, vụ tham gia triển lãm bị đẩy sang phòng công trình. Phòng kinh doanh lấy lý do cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 triển lãm liên quan đến kỹ thuật công nghệ cao, nhân viên kinh doanh không thể đảm trách. Ai ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng công trình đang loạn như cào cào, hai kỹmới ra nước ngoài đào tạo bị công ty © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác săn đón, cùng một lúc xin nghỉ việc. Vương Á Nam nóng ruột, lập tức triệu tập lãnh đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các phòng ban, một mặt trách mắng, mặc khác thương lượng đối sách.
Mọi người đều làm rất tốt công việc tự kiểm thảo tự phê bình, nhưng động đến vấn đề quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng, ai nấy tôi nhìn anh, anh nhìn tôi.
Phòng công trình nhấn mạnh, bên chúng tôi vốn đã thiếu nhân lực, bây giờ lại đi mất hai người, nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viên khác chưa từng tiếp xúc lĩnh vực này, tiến hành đào tạo cũng không kịp. Hai người vừa thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc tuy đã hợp đồng bảo mật với công ty, nhưng ở Trung Quốc, hợp đồng chỉ tờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấy lộn.
Vương Á Nam phát biểu, vì vậy An Thịnh nhất định phải tham gia triển lãm lần này. Chúng ta phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nắm bắt thời trong lúc đối phương vẫn đang thời kỳ thích ứng. Những vấn đề khác chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn đến vội, điều quan trọng bây giờ cử ai đi thích hợp?
Triệu Tường Khánh của phòng kinh doanh nghe mọi người thảo luận hồi lâu, cuối cùng nói một câu: “Đến bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ chúng tôi vẫn không hiểu thế nào gọiứng dụng Ethernet trong lĩnh vực kỹ thuật ô tô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào thức ứng dụng.”
Mọi người đều nhìn anh ta, sắc mặt Vương Á Nam rất không vui, Vương An lặng thinh. Mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi bên cạnh cắm cúi ghi chép, trong lòng cô nghĩ thầm “Lão Triệu có Vương An chống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưng nên mới tỏ ra chẳng sợ ai hết.”
Chủ quản của phòng nghiên cứu đành đứng dậy giải thích những vấn đề trọng tâm của dự án. Nhưng liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan đến thuật ngữ chuyên ngành, đừng nói Lão Triệu, nhân viên các phòng ban khác cũng hết sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mù mờ. Chủ quản của phòng nghiên cứu suốt ngày ngồi bên máy tính, thuộc dạng thư sinh thật thà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thấy mọi người không hiểu, anh ta rất sốt ruột, càng phát biểu càng rối rắm.
Mạt muốn nói hộ anh ta, đồng thời cũng ý thể hiện bản thân. Trầm trong giây lát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghé sát Vương Á Nam, hỏi nhỏ: “KỹVương, tôithể phát biểu vài câu không?” Được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự đồng ý của đối phương, cô mới giải thích lại một lượt vấn đề vị chủ quản trước đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát biểu. Trong lúc phát biểu, đưa ra giải của mình, đồng thời sử dụng từ ngữ dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu nhất
Người xung quanh bất giác gật đầu. Vương Á Nam hỏi Lão Triệu: “Bây giờ anh hiểu rồi chứ? Anh hãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để hai nhân viên đầu óc nhanh nhạy một chút đến phòng nghiên cứu học hỏi vài ngày. Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn hai mươi ngày nữa mới tới buổi triển lãm, các anh hãy tranh thủ thời gian cho tôi.”
Lão Triệu lập tức than vãn: “Kỹ Vương, dự án này hơi khó, hội nghị yêu cầu báo cáo bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng Anh từ đầu đến cuối, lạinhiều con số đồ mạch điện. Người ngoại đạo như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng tôi nhìn chóng hết cả mặt. Đến lúc đó làm không tốt sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của công ty. Hơn nữa…” Anh ta hạ giọng: “Gần đây phòng chúng tôi rất bận rộn, không thể bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trí nhân lực…”
Vương An buông một câu không mặn không nhạt: “Bên các anh bận như vậy sao?”
Lão Triệu biết ý, bảo trợ đưa ra lịch trình công việc, vừa giải thích vừa phân tích. Lời giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích cụ thể hóa đến mức mỗi nhân viên làm mỗi ngày. Vương Cư An tựa vào thành ghế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không lên tiếng, khóe miệng anh ẩn hiện ý cười.
Vương Á Nam chau mày, mặt mũi cau có. đảo mắt một vòng, thấy người của phòng nghiên cứu im © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lặng cúi đầu. Người của văn phòng tổng giám đốc cũng đều xuất thân từ ngành kinh tế pháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luật nên không một ai lên tiếng. Không khí trong phòng hội nghị trở nên căng thẳng trong giây lát. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Triệu Tường Khánh cười ngượng ngập hai tiếng: “KỹVương, tôimột ứng cử viên, không biết hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý bà?”
Vương Á Nam đang chán anh ta,chẳng thèm nhướng mắt, cất giọng lạnh nhạt: “Anh nói đi.”
Triệu Tường Khánh cũng không vòng vo tam quốc: “Tôi nghe nói trước đây tiểu thư học chuyên ngành kỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuật, cô ấy lại từng làm qua công việc tiêu thụ, đúng là nhân viên kỹ thuật kiêm tiêu thụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta đang cần, nói một cách khác nhân tài tiêu thụ biết kiến thức về kỹ thuật. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mọi người cũng thấy rồi đấy, vừa rồi ấy phát biểu rất tốt, ít nhất tôi cũng nghe hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vấn đề. Hơn nữa ấy tỏ ra rất chuyên nghiệp, đúng là nhân tài hiếm có, hiếm có.”
Mọi người đều dồn ánh mắt về phíaMạt, Vương Á Nam cũng quay sang nhìn cô, thần sắc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bà dịu hẳn.
Mạt bị Lão Triệu ba hoa khoác lác tâng bốc lên tận mây xanh, trong lòng lạnh toát. Kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thức chuyên ngành của cô đã trả lại cho nhà trường từ mấy trăm năm trước, hơn nữa cuộc triển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lãm cũng không liên quan đến lĩnh vực tín hiệu điện tử. Tuy nhiên, bây giờ Vương Á Nam đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ranh giới bùng nổ, không thể làm trái ý bà. Đắn đo cân nhắc một lúc,Mạt lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng: “Tôi…tôi sẽ thử xem sao.”
Vương Á Nam lắc đầu: “Tôi không muốn nghe câu trả lời này. nên nói “sẽ cố gắng hết sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình” chứ không phải “thử xem sao”.
Mạt đành mở miệng: “Vâng, tôi sẽ cố gắng hết sức mình”.
***
Phòng nghiên cứu nhanh chóng đưa tài liệu choMạt.
Đối diện với tập đồ chuyên ngành hướng dẫn sử dụng tiếng Anh dày bịch, Mạt chỉ cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy hoa mắt chóng mặt. tự chế giễu bản thân, ai bảo vừa rồi ti toe, nên bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buộc phải "cầm củ khoai nóng bỏng tay".
Vương Á Nam còn lâu mới để ý đến tình cảnh của nhân viên. vẫn dặn Mạt làm việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này việc kia như thường lệ, chứ không cuộc triển lãmtha cho cô. Ngoài ra,Mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn đăng học lái xe, sắp đến kỳ sát hạch. Bây giờ đúng lúc tăng cường luyện tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên đường phố. Sắp đến ngày nhận bằng lái, không cam tâm bỏ cuộc giữa chừng. Do đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt vẫn đi học lái xe, thời gian còn lại, cô ra sức đọc sách viết kỷ yếu bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng Anh. Tính ra mỗi ngày Mạt chỉ ngủ ba bốn tiếng đồng hồ. Thời gian quả nhiên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ qua một ai, năm hai mươi tuổi thể thức thông đêm học bài trước mỗi kỳ thi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ không thể.vậythời gian cùng cấp bách, Mạt vẫn ép bản thân nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngơi chỉ một lúc.
Mạc Úy Thanh gọi điện hẹnMạt đi dạo phố làm đẹp. Mạt nghĩ, vào thời điểm này, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắn đặt mình lên giường massage sẽ ngủ ngay, chi bằng dùng khoảng thời gian đó đọc mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trang sách. Thế là kiên quyết từ chối. Nhớ tới sự nhờ vả của Châu Viễn Sơn, Mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhắc khéo Mạc Úy Thanh trong điện thoại.
Ban đầu, Mạt định bỏ qua chuyện này, nhưng nhớ đến vẻ mặt ngập ngừng như thể muốn nói rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại thôi của Châu Viễn Sơn, cuối cùngkhông đành lòng.
Giọng nói lười nhác, không che giấu sự đắc ý của Mạc Úy Thanh đầu kia truyền tới: “Lần trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình cờ gặp anh ta, tôi biết thế nào anh ta cũng sẽ tìm số điện thoại của tôi. Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngờ anh ta nhịn lâu như vậy, đúng ngày càng có lòng kiên nhẫn.”
Mạt cảm thấy hơi hối hận đã “đưa dê vào miệng cọp”. Cô hỏi lại: “Haytôi giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ chối?”
Mạc Úy Thanh cười: “Từ chối chứ? chị không giúp, anh ta cũng cách tìm ra tôi. Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bằng chị đưa thẳng cho anh ta, để anh ta bớt lo đi.”
Nghe Mạc Úy Thanh nói vậy, trong lòng Mạt rất khó xử. đoán quan hệ giữa Mạc Úy Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Châu Viễn Sơn không phải bình thường. Nếu họ làm ra chuyện đó, Thượng Thuần liệu có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nuốt trôi cục tức? Thế từ chối: “Chuyện này tôi không tiện can thiệp, cứ suy nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỹ đi.”
Châu Viễn Sơn cách một hai ngày lại hỏi thăm Mạt. Mạt đành nói chưa liên lạc được với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạc Úy Thanh. Châu Viễn Sơn cũng không ép cô. Vài ngày sau, anh ta gửi tin nhắn: “Cám ơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô, tôi đã liên hệ với ấy rồi.”
Mạt cố gắng gạt bỏ suy nghĩ phức tạp ra khỏi đầu óc, tiếp tục vùi đầu vào công việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá khả năng. Kể từ thời kỳ thi đại học, chưa bao giờ chăm chỉ như lúc này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt lên mạng tra lại kiến thức thời đại học. Mạch điện phỏng con chíp điện tử tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dính dáng một chút đến dự án nhưng cũng chỉ thuộc phạm vi kiến thức phổ thông, không đủ vận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dụng.
Mạt mượn thêm sáchthư viện, lên mạng tìm đọc từ ngữ và tin tức liên quan, hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thỉnh giáo các đồng nghiệp phòng nghiên cứu. Cuối cùng, cô đọc tài liệu từ đầu đến cuối vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lượt, khoanh vùng trọng điểm, tiến hành tự thuật chi tiết, chú thích từ ngữ chuyên ngànhhình vẽ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phảng phất hoàn thành bản luận văn dày mấy chục trang. Hơn một năm học thêm tiếng Anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải ích, đối với Mạt, viết báo cáo không phải vấn đề lớn, nhưngvẫn còn lúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túng trong quá trình tự thuật.
Mạt vừa viết báo cáo vừa tập phát biểu bằng miệng. Ban đầu, lưỡiríu lại, luyện đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu lưỡi mềm ra, hai quai hàm lại bắt đầu cứng đờ, gương mặt trở nên không tự nhiên, tựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồ dấu hiệu tê liệt mặt. Mạt đi khám bác sỹ, bác sỹ kết luận do nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân tâm dẫn đến bắp thịt bịcứng, kiến nghị nên tìm bác sỹ đông y mát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xa cục bộ hoặc châm cứu. Mạt hết cách, không thể ngày ngày vác gương mặt cứng đờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi công ty, đành giành thời gian trị liệu, về đến nhà vẫn phải vừa tập diễn thuyết, vừa xoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bóp quai hàm. Cho đến khi Mạt học thuộc lòng hàng trăm từ ngữ chuyên ngành, cơ mặt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đỡ hơn một chút.
Cứ như vậy một tuần trôi qua, Mạt cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Con người quả nhiên đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một độ tuổi giai đoạn nhất định, muốn chuyên tâm hoàn thành công việc cũng điều cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xa xỉ.
Trong thời gian đó, nhà cậu ruột báo tin, còn hơn một tháng đến kỳ thi đại học nhưng Chung Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn không muốn quay về trường. nói muốn nhà tự học. Cậu mợ thương lượng, định nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần này thi không đỗ sẽ gửi Chung Thanh tới quê nhà Mạt để ôn lại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm.
Mạt gọi điện cho hai bên, để quyết định phương án cuối cùng. Đầu tiên,nhờ bố mẹ liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệ trường học ôn thi. Bố mẹsẽ đưa Thanh Tuyền đến Nam Chiêm chơi vào kỳ nghỉ hè, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau đó nhân tiện dẫn Chung Thanh cùng về quê. Tô Mạt đã hơn một năm chưa về nhà. Với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phương án này, ông bà rất vui mừng, ông Chung cũng thể yên tâm.
Trong hai ngày cuối cùng, Mạt làm xong PPT, cấp trên lại thay đổi quyết định. Bởiđối tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới chuyển máy móc thiết bị bằng đường hàng không đến. Thiết bị được đóng trong thùng nhôm cỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn. Đáng lẽ thiết bị tiếp tục được ủy thác vận chuyển đến thành phố diễn ra triển lãm nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ chậm trễ thời gian, Vương Á Nam bảo Mạt lái xe chuyển thiết bị đi trước, còn những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác sẽ đi máy bay vào sáng sớm ngày hôm sau. (PPT: viết tắt của từ PowerPoint)
Bởi lái xe tám tiếng đồng hồ liền, Mạt mới nhận được bằng lái nên trong lòng rất lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắng.biết phương thức dùng người của Vương Á Nam,luôn khai quật tiềm lực của cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dưới, hy vọng ai cũng biến thành người toàn năng. Mạt không muốn để lộ vẻ nhút nhát trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt lãnh đạo. Ngẫm đi nghĩ lại, đề nghị Vương Á Nam cử một người trợ trẻ tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỹ thuật lái xe giỏi đi cùng cô. lấy do cần người giúp vận chuyển lắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt thiết bị, lái xe đường dàithể thay nhau.
Hôm xuất phát, Mạt người trợ đến công ty từ sáng sớm. Lần này, công ty điều một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc xe tốt.
Hai người chuyển thiết bị vào cốp sau, bên cạnh người chạy tới giúp đỡ. Mạt ngẩng đầu, phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện đó Lão Trương, tài xế riêng của Vương An. Lão Trương mở cửa trước, ngồi vào vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trí tài xế mới nói với Mạt: “Tô tiểu thư, để tôi lái cho.”
Trong lòng Mạt mừng thầm, có người tài xế lâu năm đi cùng, đường xa đến mấy cũng không sợ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khách sáo đáp: “Chú Trương, lái xe suốt tám tiếng đồng hồ rất mệt, sao chúng tôi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93bằng lái, chúng ta thể thay nhau.”
Lão Trương điềm nhiên mở miệng: “Đừng nói tám tiếng, tôi từng lái liên tục từ sáu giờ sáng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáu giờ tối. Cô cứ yên tâm chuẩn bị công việc của mình được.”
Mạt nhìn gương mặt dãi nắng dầm sương của người tài xế, trong lòng rất cảm động: “May © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chú, bằng không chúng tôi đi đường chắc chắn sẽ lo lắng sợ hãi, buổi tối đến đó ngủ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ngon giấc.”
Lão Trương hưởng thụ câu nói này, cười ha hả: “Là Vương tổng suy nghĩ chu toàn, cậu ấy nhắn với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi từ trước.”
Mạt lặng thinh, đến khi ô chuyển bánh, mới hỏi: “Mấy ngày này Vương tổng không cần dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe?”
“Cậu ấy đi công tác rồi.” Lão Trương trả lời ngắn ngọn.
Lão Trương lái xe bình ổn, trên đường đi không gặp bất cứ trục trặc nào. Sau vài lần nghỉ ngơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa đường, Mạt tựa vào thành ghế nghỉ ngơi nhưng không thể chợp mắt. Một mặt, lo người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tài xế mệt mỏi buồn ngủ. Mặt khác, lại nghĩ đến buổi triển lãm vào ngày mai. Điều duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhấtMạt thể làm bây giờ là học thuộc lòng bài diễn thuyết.Mạt lật giở tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liệu trong tay, xem rất tập trung, bất giác đọc ra miệng.
Đồng nghiệp trẻ tuổi ngồi ghế lái phụ ngủ gà ngủ gật. Lão Trương nói: “Tuy tôi nghe không hiểu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng cô hãy đọc to một chút, thể giúp tôi tỉnh táo.”
Mạt cười cười, coi ông ta như khách hàng, diễn giải một lượt từ đầu đến cuối báo cáo.
Lão Trương lắc đầu: “Giọng nói của giống nhạc ru ngủ, nếu trước đây sẽ bị “đấu tố” đấy." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt hơi xấu hổ: “Có phải tôi không chuyên nghiệp khôngkhí thế lắm?”
Lão Trương lại lắc đầu: “Không phải, rất tốt. Ý của tôi là, nghe không hiểu nhưng tôi vẫn thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe.”
Tầm chạng vạng tối, ba người đến khách sạn công ty đặt trước. Sau bữa tối đơn giản, ba người về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng nghỉ ngơi.
Mạt cả đêm ngủ không yên giấc. thấy mình lên bục diễn thuyết, nhưng không thể tìm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 file PPT trong laptop. Dưới hội trường ồn ào huyên náo, Vương Á Nam chau mày đanh mặt.
giật mình tỉnh giấc, sống lưng toát mồ hôi lạnh, cố thế nào cũng không thể ngủ tiếp. Sau đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt thức dậy kiểm tra máy tính, USB bản copy trong điện thoại di động. Tiếp theo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉnh lý số liệu một lượt, thử diện bộ quần áo mặc trong buổi báo cáo, lại đứng trước gương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luyện tập biểu cảm thế. Đến khi hai mắt díu vào nhau,mới lên giường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi ngủ.
Ăn sáng xong, Mạt đi hội trường triển lãm. Tuy vẫn còn sớm nhưng ngoài cổng đã đỗ đầy xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi. Vào cửa trình giấy mời, mỗi người được phát một tấm thẻ đeo vào cổ. Cuối cùng tới đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sảnh lớn,Mạt lên khu vực sân khấu đi một vòng, tưởng tượng ra biển người bên dưới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng cô hơi căng thẳng.
Càng những lúc như thế này, thời gian càng trôi nhanh. Dòng người ùn ùn kéo vào cửa chính. Không bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu sau, Vương Á Nam cùng mấy thành viên hội đồng quản trị lãnh đạo công ty xuất hiện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
KhiMạt bước lên sân khấu, trước đó đãmấy công ty diễn thuyết xong, người vừa diễn thuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người đàn ông làm nghiên cứu, bài phát biểu của anh ta rất khô khan, bên dưới dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi lên tiếng ồn ào. Mạt cảm thấy bầu không khí tương đối thoải mái.
Đến lượt Mạt, bốn bề đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Sau lưng là màn hình cực lớn, phía trước đám đông, ánh sáng từ các ngọn đèn tụ tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào người Mạt, cảm thấy toàn thân tê liệt.
Mạt đưa mắt xuống hàng ghế đầu tiên. Vương Á Nam ngồi nghiêm chỉnh, sắc mặt cảm. Mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng khẩn trương, giơ tay chỉnh lại micro trên cổ áo, âm thầm hít một hơi sâu rồi mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói lời mở đầu.
Mạt đột nhiên cảm thấy âm thanh vang vọng trong hội trường không phải của bản thân cô. Giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xa lạ đập vào màng nhĩ, khiến timMạt đập thình thịch. Ngón tay run rẩy, cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gắng di chuyển con chuột, tài liệu PPT xuất hiện trên màn hình lớn. Tất cả đều rất quen thuộc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt lại giở một trang, từng con chữ đều tâm huyết của cô. NhưngMạt vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đủ tự tin. Sống đến từng tuổi này, chưa bao giờ phát biểu trước nhiều người như vậy. Hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa phần lớn tinh anh có học vấn cao. Trong lòng Mạt khó tránh khỏi lo lắng, loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “gà mờ” kiểu ứng phó như bị người trong nghề nhìn thấu.
Mạt lại một lần nữa hít một hơi sâu, điều chỉnh tốc độ lời nói. đầu óc vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trống rỗng nhưng nhờ luyện tập số lần, ngôn từ vẫn tuôn ra như suối. Phát hiện ra điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này,Mạt thả lỏng tinh thần. thầm động viên bản thân: “Người chuyên ngành giỏi hơn mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết ăn nói bằng mình. Người giỏi ăn nói hơn lại không chuyên nghiệp bằng mình. Mình sẽ đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cược một lần”.
Nhờ phát huy tinh thần hiếu thắng, Mạt diễn thuyết ngày càng trôi chảy. Đúng lúc này, một người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông đẩy cửa đi vào hội trường. Người đàn ông cao lớn điển trai thu hút mọi con mắt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phái nữ. Anh đi tới hàng ghế phía sau ngồi xuống, lặng lẽ dõi mắt lên sân khấu.
Mạt bất giác ngừng lại trong giây lát. Nhưng nhanh chóng rời ánh mắt, phát biểu một lèo nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dung còn lại. Cho đến khi nghe tiếng vỗ tay rào rào bên dưới, lại thấy Vương Á Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gật đầu, trái tim đang treo lửng của Mạt mới quay về vị trí cũ.
5.
Lòng bàn tayMạt lạnh toát,không mình đi xuống sân khấu bằng cách nào, đôi giày cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gót bảy phân không hề loạng choạng, nhưng toàn thân như giẫm trên lớp bông. Đầu óc lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỉnh táo lúc mờ.
Đồng nghiệp đưa choMạt một chai nước khoáng,Mạt vội vàng cám ơn, cầm uống một ngụm. Khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kéo thùng chở thiết bị đi về khu vực triển lãm, Mạt mới phát hiện đôi chânmềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhũn, bước đi không còn vững vàng như trước. đứng đó một lúc, thầm động viên bản thân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiến răng lấy hết sức lực, cuối cùng cũng đưa thiết bị tới vị trí triển lãm.
Khâu tiếp theo lắp đặt và chạy thử thiết bị, trưng bày thành quả của dự án. Để đề phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sai sót, trước khi xuất phát, Mạt đã luyện tập số lần. Do đó bây giờ tuy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93tài liệu hướng dẫn sử dụng đồ mạch điện, vẫnthể nói làu làu.
Dần dần đông người đứng xung quanh bục triển lãm, lần lượt đưa ra câu hỏi với Mạt. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đókhông ít người ngoài ngành,Mạt không hoàn toàn tự tin, tâm trạng vẫn hơi căng thẳng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Gặp phải vấn đề khó nhằn,nảy sinh tâm ăn may như lúc thi đại học.
Tiếp theo mấy khách hàng Đông Nam Á, nói tiếng Anh đặc điểm riêng, Mạt ứng phó qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 loa. Cuối cùng còn lại một vị khách hàng Nhật Bản tương đối cố chấp. Người này phát âm rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nặng, tiếng Anh pha lẫn tiếng Nhật, một từ đơn lặp đi lặp lại bốn năm lần, khiến Mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng biết đường nào lần. Mạt nhẫn nại lắng nghe nhưng đối phương vẫn tỏ ra không hài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng.
Trán Mạt đổ đầy mồ hôi, mấy lần đưa mắt về phía Vương Á Nam, trong lòng thầm nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải đuổi vị khách này đi chỗ khác bằng bất cứ giá nào, không thể để lãnh đạo phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô rơi vào tình trạng lúng túng. May Vương Á Nam bị mọi người vây quanh, chuyên tâm trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện với người cùng ngành trong nước, không rảnh chú ý đến khu vực triển lãm, Tô Mạt mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miễn cưỡng yên tâm một chút. Nhưng vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy Vương Cư An từ đằng sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khu triển lãm tiến lại gần.
Vương An đi trong thế oai phong, anh hầu như quen biết tất cả nhân vật vai vế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuất hiện tại buổi triển lãm, hai bên bắt tay thân thiện, hoặc ghé sát tai thì thầm, thu hút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự chú ý của mọi người. Đến Vương Á Nam cũng tỏ ra hiếu kỳ, khi phát hiện đối tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính cháu trai mình, sắc mặtlộ vẻ ngạc nhiên. Nhưngnhanh chóng khôi phục vẻ lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lùng bình tĩnh.
Vương An không đi thẳng về phía trước anh đột nhiên đổi hướng, đi sang khu vực triển lãm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt đang dồn hết tâmđối phó với vị khách Nhật Bản, không ngờ bên cạnh xuất hiện một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lãnh đạo cao cấp của tập đoàn.lập tức ngượng ngập, gương mặt nóng ran. Vương An điềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên như không, cũng chẳng chào hỏi một ai. Anh phảng phất chỉ hứng thú với thiết bị đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt trên bục triển lãm. Xem xét một lúc, anh tùy tiện lật giở tài liệu trên bàn.
Tập tài liệu đó doMạt tự thu thập viết ra. Vương An đọc từng trang một, gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải vấn đề mang tính chuyên ngành, anh xem xét kỹ hơn. Sau đó, anh dừng lại tập photo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tiêu chuẩn thông tin mạng vô tuyến hữu tuyến” cuối cùng.
Mạt không đoán ra ý đồ của VươngAn, không nhịn được liếc tập tài liệu trên tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh. Vừa nhìn tài liệu, Mạt lập tức sáng tỏ. Vấn đề vị khách Nhật Bản muốn biểu đạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình như liên quan đến tiêu chuẩn IEEE 802.3. Do ông ta nhầm lẫn giữa tiêu chuẩn tên hiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội nên cô mới hiểu lầm ý của ông ta. Mạt buông mấy câu tiếng Anh mang tính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xét, đối phương thở phào nhẹ nhõm, cuộc trò chuyện của hai người coi như đi đúng quỹ đạo.
Trước khi rời đi, vị khách Nhật Bản lấy tài liệu quảng cáo và danh thiếp củaMạt, đúng lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương Á Nam đưa người đến thị sát. Chứng kiến cảnh tượng này, tỏ ra khá hài lòng. Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Á Nam quay sang cháu trai, lãnh đạm hỏi một câu: “Sao anh lại mặt đây? Chẳng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh rất bận rộn?”
Vương An đóng tập tài liệu, thản nhiên trả lời: “Một dự án triển vọng như vậy, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93còn đích thân ra mặt, cháu đương nhiên phải đến học hỏi cổ vũ.”
Vương Á Nam đột nhiên thể hiện thái độ nhiệt tình,cười nói: “Chương trình thời sự của kênh số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đài địa phương tối qua đặc biệt giới thiệu về việc nhập kỹ thuật của chúng ta. Tôi đoán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh cũng xem rồi.”
Vương Cư An vừa chào hỏi các thành viên hội đồng quản trị, vừa đáp: “An Thịnh một năm nộp nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuế như vậy, có dự án nào không lên chương trình thời sự?” Câu nói này tương đối tùy ý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hòa lẫn trong tiếng ồn ào huyên náo nên khôngràng, người bên cạnh cũng không phát hiện ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều bất thường.
Vương An tuy ít tuổi nhưng hình tượng tốt. Trong con mắt người khác, anh người nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hàm, ăn nói chững chạc, cử chỉ trầm ổn. Chỉ hai ba câu, anh đã thu hút mấy khách hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn đi cùng Vương Á Nam. Người đứng đầu tập đoàn bị ra rìa trong phút chốc, trong khi bậc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hậu bối nổi bật hơn hẳn.
Mạt im lặng lắng nghe Vương An nói chuyện. Anh tỏ ra hiểu biết về dự án lần này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuật ngữ chuyên ngành dùng đâu ra đấy, ràng chuẩn bị đầy đủ mới đến đây, chả trách khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hàng đều thích cùng anh thảo luận.
Vương Á Nam không còn nhiệt tình như trước đó. chuyển đề tài, chỉ tay vàoMạt: “Tô tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư vừa lên phát biểu nhân tài chúng tôi trả lương cao mời về. ấy từng tham gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dự án với công ty đối tác châu Âu, là người rất năng lực, làm việc không chê vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu được. Quý công ty nếu vấn đề về phương diện kỹ thuậtthể hỏi ấy. Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của công ty chúng tôi đều “nửa thùng nước”, không dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị.” nói tiếp: “Bây giờ đông người, buổi tối cùng ăn cơm chúng ta bàn cụ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau.” (“Nửa thùng nước” chỉ những người kiến thức nửa vời, không hiểu biết nhiều. Phàm hạng người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều thích tỏ ra mình rất hiểu biết)
Câu nói của Vương Á Nam đặc biệt chân thành nhã nhặn, khiến người khác không hề nghi ngờ điều gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chỉ Mạt thầm cảm thán, thảo nào thiên hạ nói các ôngchủ đều kẻ lừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đảo. Càngkhả năng lừa đảo càng làm chủ lớn.
Tiếp theo, Vương Á Nam sai người đặt phòng ăn tốt nhất của khách sạn. mục đích kiểu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng phải bàn xong một hai vụ làm ăn để lấy lại thể diện trước các “bô lão” của hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng quản trị. Ý tứ của rất ràng, đối phương là doanh nghiệp nhà nước quy lớn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà nước thế nào cũng cấp ngân sách. Một khi ngân sách dùng không hết, số tiền còn lại sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị thu hồi, ngân sách của năm sau sẽ bị co lại. Do đó sớm muộn bọn họ cũng giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngân hết, chẳng qua chỉ là cuối cùng khoản tiền ngân sách rơi vào túi ai. Chi bằng An Thịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân hội nhảy vào, ít nhất cũng thiết lập quan hệ với đối phương rồi tính sau.
Tầm chiều tối, Mạt cùng ngồi ăn cơm với bọn họ. Sau mấy vòng chúc rượu, khách hàng “chìa cành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ôliu”, nhận lời hợp tác bằng miệng. Tốc độ tiến triển khiến Mạt không khỏi kinh ngạc. Cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết do các thành viên hội đồng quản trị của An Thịnh đích thân ra mặt khiến đối phương nể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng hay đằng sau nội tình khác. Thấy khách hàng thể hiện tác phong quan liêu, lời nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cử chỉ ra vẻ ta đây,Mạt dần ngả về khả năng thứ hai. (Chính sách “cành ô liu” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là chính sách hòa bình do cựu tổng thống F.Kenedy đưa ra)
Sau bữa cơm, khách hàng hết sức hưng phấn, ám chỉ còn hoạt động tiếp theo. Người của An Thịnh đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên cũng phải tham gia. Vương Á Nam chỉ định mấy nhân viên giỏi giao tiếp đi cùng, nhưng đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phương chọn Vương An: “Vương tổng, tôi Vương tổng mới gặp nhau nhưng cứ như quen biết từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu. Tôi cảm thấy chúng ta nói chuyện khá hợp, bất kể cách biệt tuổi tác. Vương tổng không đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tứckhông nể mặt chúng tôi.”
Vương An cười nói: “Ngài đã lời vàng ngọc làm sao tôi dám không tuân theo. Nhưng tôi chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bậc con cháu, mọi chuyện cần nghe mệnh lệnh của chủ tịch Vương.” Nói xong, anh ngoảnh đầu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương Á Nam.
Cháu trai đã giữ thể diện của trước mặt khách hàng, tuy trong lòng Vương Á Nam không tình nguyện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưngchỉ còn cách gật đầu đồng ý.
Vương An dặn người đưa Vương Á Nam về khách sạn trước. Anh lên tiếng: “Cô tuổi tác đã cao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên nghỉ ngơi sớm một chút, bằng không ảnh hưởng đến sức khỏe.” Khi nói câu này, Vương An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đặt tay lên thành ghế sau lưng Vương Á Nam, ghé sát tai cất giọng hết sức từ tốn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Người bên cạnh đều cho rằng cháu trai quan tâm đến nhiều tuổi, nhưng Vương Á Nam nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ý tứ trong lời nói của anh. Ánh mắt tối sầm, vỗ nhẹ lên mu bàn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 VươngAn: “Vậy thì phiền anh thay tôi tiếp đãi mấy vị lãnh đạo.”
Vương Cư An nói: “Cháu cháu trai cô, còn khách sáo với cháu như vậy. Người một nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói những lời này xa cách quá.”
Buổi tối hôm đó, Tô Mạt và Vương An phải lượn quanh thành phố, bởi đám khách hàng chơi bời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất ác chiến. Bọn họ hết đi xông hơi lại đi hát karaoke uống rượu. Bên cạnh mỗi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn ông đều hai gái trẻ. Lúc mới bắt đầu, bọn họ còn nghiêm chỉnh, sau khi uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài ly rượu liền thay đổi hoàn toàn. Bọn họ ôm các gái vừa hát vừa nhảy nhót. Ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đèn tối mờ mờ, tiếng nhạc đinh tai nhức óc, Tô Mạt mấy đêm liền ngủ không đủ giấc nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lờ đà lờ đờ, chỉ ngồi lặng lẽgóc phòng, tâm trạng cũng lên xuống theo điệu nhạc.
Tối qua, đứng bên cửa sổ phòng khách sạn ngắm cảnh đêm. Thành phố về đêm xe cộ như mắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửi, đèn đóm sáng choang. Lúc đó, tràn đầy ý chí chiến đấu, bất giác cảm khái thế sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thường: nếu quá khứ không trắc trở, thì làm sao duyên của ngày hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày mai tươi đẹp?
Bây giờ mới nhận ra, kiến thức chuyên ngành cố nhồi nhét trước đó tác dụng, nỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lực trong nửa tháng trời chẳng thể sánh bằng một buổi tối kỳ lạ.
Một khách hàng liếc qua Mạt, nói với Vương An: “Tô tiểu thư người học thức, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm kỹ thuật, chắc không quen với những nơi như thế này.”
Vương Cư An cũng không vạch trần, mỉm cười trả lời: “Học rộng đương nhiên sẽtầm nhìn, nhưng tầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn quá cao, phạm vi tiếp xúc sẽ bị hạn hẹp. tốt hay xấu cũng chưa biết.”
Mọi người tìm được đề tài về sự thanh cao của người trí thức, lần lượt nhắc đến mấy nhân vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “hải quy” một doanh nghiệp nào đó, nói anh ta cao ngạo như thế nào, khó hòa nhập với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội xu hướng chung ra sao.
Tất cả trò chuyện vui vẻ đến nửa đêm mới có khách hàng đề nghị giải tán. Vương Cư An bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt lái xe tiễn khách hàng. Sau khi tiễn hết khách hàng, hai người mới quay về khách sạn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt cố giữ tỉnh táo. Vương An ngồi ghế lái phụ lặng thinh. Sau đó, anh đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở miệng: “Cô nhầm đường rồi, đáng lẽ phải rẽ phải ngã trước đó mới đúng.”
Mạt mới lấy bằng lái chưa bao lâu, lại ở nơi xa lạ không rành đường. Cô hơi hốt hoảng: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Nơi này không thể quay xe, chúng ta làm thế nào đây?”
VươngAn nói: “Lan can phía trước một chỗ hổng, thể quay đầu đó.”
Mạt do dự. Tuy bây giờ đã tối muộn nhưng trên đường vẫn đông xe cộ qua lại. Hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi này cấm rẽ ngang, nếu lái xe bừa bãi, để xảy ra sự cố thì chết dở.
Vương An tựa người vào thành ghế, liếcMạt: “Cô e ngại thì đừng quay đầu chỗ này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng tôi cũng không biết nên đi đường nào.”
Mạtý định tìm đường khác. Vương An lại nói: “Bây giờ cô không rẽ ngang sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kịp đâu đấy. Hay muốn đi với tôi cả đêm?”
Mạt giật mình, đánh tay lái về bên trái theo phản xạ. Cô nhanh chóng rẽ sang bên kia đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi quay đầu.
Vương An cất giọng uể oải: “Làm vậy mới đúng. Quy tắc chỉ thứ “chết”, con người vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể “sống”. Con người “sống” saothể bị quy tắc ngáng đường?”
Mạt nghĩ thầm: chínhnhiều người có suy nghĩ như anh nên xã hội mới ngày càng loạn.
Thấy cô lặng thinh, Vương Cư An cười cười: “Sao thế? tiểu thư trở thành “hải quy”học vấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao trong một ngày, đến giờ vẫn chưa định thần à?”
Mạt vội trả lời: “Không phải, hôm nay rất cám ơn Vương tổng chỉ bảo. Tôi đang định cám ơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh.”
“Tôi chỉ bảo cái gì? Sao tôi không biết nhỉ?” Vương An hỏi lại.
Mạt vốn khó chịu khi nghe câu nói trước đó của anh, bây giờ đã giở hết những lời nịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bợ nhưng càng nói càng sai, trong lòng hoảng hốt, nhất thời không biết trả lời thế nào.
Vương An đợi một lúc, thấy Mạt vẫn im lặng, anh mới từ tốn mở miệng: “Người Nhật Bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói tiếng Anh rất nặng. Họ quen dùng những âm tiết vay mượn trong tiếng Nhật để thay thế phiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 âm tiếng Anh.”
Mạt đáp qua loa: “Vương tổng đúng kiến thức uyên bác.”
“Tôi từng sống ở bên đó hai năm.” Vương An nói.
Mạt nghĩ thầm: thế thì lạ đâu?
lại tiếp tục ngậm miệng. Vương An lên tiếng: “Hễ sốt ruột đỏ mặt. sợ người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nhìn ra đang nóng ruột hay sao?”
Cũng không do bốn bề yên tĩnh haythể mệt mỏi sau bữa nhậu nhẹt,Mạt nghe ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một sự xao động trong âm thanh hơi khàn khàn của người đàn ông này. Nhưng không nghĩ ngợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều, chỉ nói: “Tôi thấy anh tỏ ra rất chuyên nghiệp khi bàn về vấn đề kỹ thuật với khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hàng. Anh mới là “người thật không lộ tướng”.
Vương An phỏng giọng điệu của Mạt: “Tô tiểu thư quá khen, tôi chỉ ứng phó tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ thôi. Tôi xem tài liệu doviết rồi học đi đôi với hành.” Anh ngừng lại vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giây, tiếp tục lên tiếng: “Trên đời này luôn tồn tại loại người làm đá chân của kẻ khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn nữa còn làm một cách cam tâm tình nguyện, nói đúng không?”
Mạt hít một hơi sâu, cười cười: “Đó cũng Vương tổng…tài trí vẹn toàn.”
Vương An quay sang nhìn cô: “Ai chẳng thích nghe những lời tâng bốc nịnh nọt. Nhưng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 câu nào cũng lọt tai, nguyên nhân thứ nhất xem đối phương có biết ăn nói hay không, thứ hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem ta thành tâm hay không?”
Mạt trề môi, không đáp lời.
Vương An cười cười: “Cô đúng là chẳng biết vận dụng cả, rất chi vị.”
Lúc dừng xe lại, Mạt mới mở miệng: “Vương tổng, đến nơi rồi. Anh cứ xuống xe trước, tôi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải đi đỗ xe nữa. Chúc anh ngủ ngon.”
Vương An đưa mắt ra ngoài cửa sổ, khách sạn quả nhiên hiện ra ngay trước mắt. Anh “ừm” một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng. Đang định mở cửa xuống xe, Vương Cư An đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay người nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt, đồng thời cất giọng bình thản: “Cô muốn mượn dự án này để leo cao,già chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc đã ủng hộ. Cho trước đây ấy suy nghĩ đó, bây giờ cũng chưa chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể thực hiện. cứ chờ xem tôi đoán đúng hay sai?”
Vương Cư An nói xong liền xuống xe, đóng sập cánh cửa, sải bước dài đi vào khách sạn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Lạc Chốn Phù Hoa, Lạc Chốn Phù Hoa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Lạc Chốn Phù Hoa Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Lạc Chốn Phù Hoa full, Lạc Chốn Phù Hoa online, read Lạc Chốn Phù Hoa, Bất Kinh Ngữ Lạc Chốn Phù Hoa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 6 — Lạc Chốn Phù Hoa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc