GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 18: Tìm lại

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tô Mạt dõi mắt ngắm nhìn thành phố vẫn còn xa lạ đối với cô. Ngoài cửa sổ, sắc trời u ám, lại sắp mưa.
cầm di động, suy hồi lâu. không trả lời tin nhắn, chỉ thở dài, thầm nghĩ, ai© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không dục vọng? Ai không muốn sự kích thích? Em cho rằng thỏa mãn dục vọng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự liều mạng nhưng chị cảm thấy đó thỏa hiệp với bản thân.
Mấy ngày nay cô đều lưỡng lự, nhắc nhở bản thân nên đi thăm Vương Á Nam trước khi lên đường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng ngày qua ngày, vẫn không có dũng khí.
Mạt ngẫm nghĩ, chiều nay mình sẽ đi thăm ấy, haybuổi tối?
Tùng Dung gọi điện, hẹn gặp Mạt khách sạn vào buổi trưa. Chị ta tỏ ra rất nhiệt tình: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Trời mưa lớn, không ô nên tôi bảo lão Triệu đến đón cô, anh ta sắp đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi rồi”.
Ngay sau đó, nghe thấy người bấm còi xe dưới nhà.
Mạt nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên là xe của lão Triệu. Cô không tiện từ chối, đành cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ô đi ra ngoài.
Hai người gặp mặt, Mạt tỏ ra ngượng ngùng. Lão Triệu không hề nhắc đến vụ đại hội cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đông, chỉ nói đồ ăn khách sạn này rất ngon, hôm nay muốn mời nếm thử. Anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 than phiền con trai Tùng Dung nghịch ngợm như thế nào, lại nói chắc Tùng Dung đã gọi món, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sớm không bị tắc đường… Hai người như vừa mới nói chuyện dăm ba câu, xe ô tô đã tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi.
Lại phòng ăn riêng. Mạtlão Triệu đi vào, chỉ thấy một mình Tùng Dung ngồi đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhân viên phục vụ hỏi người đã đến đủ chưa, cần dọn thức ăn ngay bây giờ không…
Tùng Dung lên tiếng: “Các anh làm nhanh lên, tôi đói rồi”.
“Những người khác đâu rồi?” Mạt hỏi.
Lão Triệu liếc nhìn Tùng Dung. “Chắc không còn ai nữa, chỉ còn mấy chúng ta. Chúng ta cứ ăn trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi!”
Tô Mạt im lặng.
Lão Triệu vừa nói chuyện vừa ăn. Anh ta đột nhiên chỉ vào nồi canh, cằn nhằn. “Món anh bảo em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi không phải món này”.
“Em hỏi anh trong điện thoại, anh nói món này còn gì?” Tùng Dung phản bác.
Lão Triệu lẩm bẩm, “Anh nói món này sao? Anh chẳng nhớ cả”.
Mạt khuyên can, “Món nào chẳng như nhau”.
Lão Triệu nói: “Món canh này hơi béo. Anh bảo em gọi canh măng khô…” Anh ta đang nói thì dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại.
Mạt cúi đầu, lặng lẽ ăn.
Tùng Dung tỏ ra bực dọc: “Đàn ông các anh cũng thật là… lúc nói xong lại quên ngay, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì thế này lúc thì thế nọ, chẳng biết thật hay giả. Những lúc nói cho người ngoài nghe, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết phải các anh đang diễn trò không? Sao không dứt khoát một chút, để người ta còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết đường…”
Lão Triệu “chậc” một tiếng. “Em nói ít thôi!”
Mạt thấp thỏm không yên. Cửa phòng đột nhiên mở ra, người đi vào quả nhiên Vương An. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Tùng Dung lập tức im lặng. Lão Triệu tươi cười chào hỏi.
Vương An gật đầu với bọn họ, liếc nhìn Mạt. Anh hơi do dự, cuối cùng ngồi xuống phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão Triệu, cách một chiếc ghế, vừa khéo đối diện với Mạt.
Ngoại Triệu Tường Khánh, ba người còn lại rất kiệm lời. Mạt cúi đầu gắp thức ăn. Tùng Dung cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ tập trung ăn uống. Lão Triệu chợt kéo tay áo chị ta. “Em phải về sớm đón con, đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?”
Tùng Dung mặc kệ, tiếp tục nhấm nháp đồ ăn. Nhân lúc lão Triệu ba hoa với VươngAn, chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghé sát tai Mạt, nói nhỏ: “Cô đừng trách tôi, tôi cũng chẳng cách nào khác. Ông xã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi còn phải đi theo người ta làm ăn. Cô cũng nên cho ông chút thể diện. Làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy tốt cho tất cả mọi người”. Nói xong, chị ta chẳng chào hỏi, lập tức đứng dậy, đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài. Lão Triệu vội vàng đi theo Tùng Dung, quay đầu cười xòa với Vương An.
Đợi hai người họ ra ngoài, Vương An vừa uống rượu vừa nhìn Mạt. Thấy cô lặng lẽ húp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 canh, anh lên tiếng: “Em ăn ít thế, không đói à?”
“Ừm.” Cô nhỏ giọng nói.
Im lặng một lát, anh nói: “Đã mấy ngày trôi qua, tôi nghĩ chắc bây giờ em cũng bình tĩnh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi”.
Mạt không đáp.
Anh lại hỏi: “Em muốn gọi thêm món không?”
“Không, nhiều đồ ăn như vậy, ăn không hết”.
“Hay gọi tổ yến đông trùng hạ thảo…”
Mạt vội lên tiếng: “Không cần đâu, tôi ăn no rồi”.
Lúc này Vương An mới thôi.
Mạt không muốn động đũa. Cảm thấy không thể ngồi đây lâu hơn, cô ngẩng đầu, đưa mắt về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa ra vào. Vương An hiểu ý. “Em muốn đi bây giờ?”
Tô Mạt đứng dậy, hai người cùng rời khỏi khách sạn. Bên ngoài mưa to gió lớn, nhất thời không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể mở ô. Vương An liền cầm ô của cô, anh hơi dùng sức, chiếc ô lập tức mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra. Anh che cho cô. thức giật lấy chiếc ô nhưng anh không buông tay.
Tô Mạt cúi đầu đi ra ngoài. Khi cô giơ tay vuốt mái tóc lòa xòa, bất chợt chạm phải cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cằm lún phún râu của anh. quay đầu phát hiện anh đang cách rất gần. Môi anh dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như chạm vào trán cô. Anh nhìn cô, hơi nhích người ra xa, giúp cô gạt mấy lọn tóc trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt. Sau đó, môi anh phủ xuống, động tác dứt khoát cố chấp, không cho hội kháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cự.
Mạt thầm thở dài.
Nụ hôn của anh rất mãnh liệt, mang theo hơi rượu nóng hổi. Nếu đổi lại người đàn ông khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc sẽ cảm thấy chán ghét, nhưng bây giờ, giống như người cai rượu gặp “nút thắt cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chai”. chống một tay lên ngực anh, phân vân không biết nên từ chối. Còn chưa nghĩ thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suốt, cô đã buông thõng cánh tay.
Luồng khí nóng trào dâng trong thể thứ khó che giấu nhất.Mạt không nhớ lần trước đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây cách bao lâu. Chỉ trong chốc lát, anh ôm chặt người giống như vắt khô một miếng vải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ướt.
Mạt mở mắt, hạt mưa bắn vào mắt cô. Chiếc ô đã bị gió thổi bay ra đường từ bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ. Hai người đứng ở cửa khách sạn, người áp sát, không thể tách rời.
Vương An ghé sát tai cô, hỏi nhỏ: “Em còn buồn nôn không?”
“Vẫn buồn nôn”.
Anh mỉm cười, ngắm gương mặt trắng ngần mái tóc ướt rượt của Tô Mạt rồi nắm cánh tay cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Chúng ta lên tầng trên đi”.
Mạt hơi ngẩn người, thầm nghĩ, không phải anh đã đặt phòng rồi đấy chứ?
“Em lại làm sao thế?” Vương An hỏi.
“Không sao…” Thái độdặt của anh khiến Mạt bỗng nhớ tới bộ dạng nôn nóng của Đồng Thụy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An khi anh ta gạ cô trao cho anh ta lần đầu tiên. ngẫm nghĩ rồi lên tiếng: “Ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây không quần áo… Về chỗ của tôi”.
Vương An lập tức kéo lên ô tô. Trên đường đi, anh để tay lên đùi cô, thỉnh thoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn ngoảnh đầu quan sát vẻ mặt của cô.
Mạt nghịch ngón tay của anh. Tay anh rất lớn, xuất hiện “đoạn chưởng vân (*)”, lòng bàn tay thô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ráp. Những người phụ nữ được bàn tay này vuốt ve chắc chắn sẽ biết thế nào cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiêu hồn giống cô. nói nhỏ: “Tôi thích bàn tay của anh. Có điều, nếu đánh ai chắc sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất đau”.
(*) “Đoạn chưởng vân”bàn tay hai đầu đường sinh mệnhđường trí tuệ cắt nhau. Theo quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 niệm của người xưa, đàn ông “đoạn chưởng vân” năng lực tạo của cải, sự nghiệp thành công. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương An cười. “Em đang nghĩ vậy?”
Mạt giật mình. Sợ lại gợi nhớ tới nỗi đau mất con trai trong lòng anh,lập tức nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sang chuyện khác. “Anh cứ đi thẳng, tới ngã tứ phía trước, rẽ trái đến nhà tôi”.
“Tôi biết”. Anh đáp.
Mạt nhìn anh.
VươngAn nói tiếp. “Những điều muốn biết, nhất định tôi sẽ biết”.
Cô không tiếp lời.
Anh lại lên tiếng: “Những chuyện muốn làm, chắc chắn tôi sẽ làm được. Người tôi muốn giữ, ấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể rời xa tôi. Người phụ nữ tôi muốn theo đuổi, đến cuối cùng, ấy nhất định sẽ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng một dạ với tôi”.
Mạt nhìn ra ngoài cửa sổ xe. “Bởianh tự tin về “kỹ thuật” của mình?”
VươngAn cười, giơ tay véocô. “Em biết tôi không phải ý đó”.
Hai người im lặng. Một lúc sau, anh quay đầu về phía cô. “Tôi lại muốn hôn em, làm thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ?”
Mạt đáp: “Anh thể dừng xe bên đường”.
Vương An quả nhiên làm theo lời cô. Nhưng khi anh đỗ xe, hai người lại rất bình tĩnh, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chí còn có chút ngượng ngập. Họ nhìn nhau, cảm thấy chút buồn cười.
Mạt đưa tay lên mặt Vương An. không lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng túm cổ áo anh, kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về phía mình. Cử chỉ của Mạt nằm ngoài dự liệu của Vương An, anh ngẩn người vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giây rồi mới nhắm mắt, ngậm môi cô.
Hai người hôn nhau đến khi cùng thở hổn hển. Tay anh thò vào trong váy của từ lâu. Nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mưa rơi trắng xóa trên cửa kính giống một tấm màn che như như không.
Vương An vùi đầu vào cổ Mạt, cất giọng trầm khàn: “Nơi này chật chội quá!” Không đợi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả lời, anh đột nhiên buông người cô, ngồi thẳng dậy, nhanh chóng khởi động xe, phóng như bay về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía trước.
Vừa vào hành lang, hai người lại ôm hôn ngấu nghiến, tựa hồ chỉ thể mới dễ dàng biểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạt tình cảm.Mạt giơ một tay mở cửa. Trong phòng chỉ còn một cái giường, VươngAn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cúi đầu hôn lên vành tai cô, cười, nói: “Em cố tình để lại đấy à?”
không trả lời, lại chủ động hôn anh. Một lúc sau, anh thò tay vào trong váy của cô. Bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp sóng nước xuân tình trong đáy mắt của Mạt, anh liền đẩy nằm xuống giường. Sau đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh tiến vào người cô.
Tô Mạt nằm sấp trong chăn, thể run rẩy. Vương Cư An cũng tỏ ra xúc động, anh thở dốc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liên tục xâm chiếm. Sau đó, anh vẫn còn nhớ cởi hết quần áo ướt của hai người. Cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn tay anh không ngừng vuốt ve hông, Mạt hơi động đậy. Lúc này, chợt nhớ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ đó xăm hình con bướm. Đã lâu không ai nhắc nhở, quên bẵng mất. Bây giờ hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tưởng những chuyện trước kia, cảm thấy như mới xảy ra ngày hôm qua.
Vương An rút ra ngoài, nằm nghiêng, hôn lên hình xăm của cô. Một lúc sau, anh lật người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nằm thẳng, tiếp tục “vào bến”. Vận động một lúc, anh đột nhiên nằm sấp trên người cô, nói nhỏ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Cơ thể của em rất tuyệt, lúc không mặc quần áo còn đẹp hơn”.
Mạt vuốt ve ngực anh. “Anh cũng vậy”.
“Em, còn buồn nôn không?”
“Còn”.
“Ở đâu?”
“Từ trên xuống dưới, chỗ nào cũng buồn nôn”.
Anh nhấn người, tiến vào người cô, “Chỗ này thì sao?”
“Ừ”.
“Dù buồn nôn đến mấy tôi cũng sẽ khiến em ngoan ngoãn khuất phục”. Anh ra sức “tấn công”, Mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không kìm được, lên tiếng van xin. Anh đắc ý hôn cô, tiếng rên rỉ tiếng thở đều tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chảy. nghĩ, cảm giác này giống như nghiện thuốc phiện.
Khi hai người kết thúc, trời đã nhá nhem tối. Mạt cảm thấy đói bụng nhưng cũng muốn ngủ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấc. Người trên dường như không biết mệt mỏi, cô cố ý đẩy anh: “Anh uống thuốc phải không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Ba mươi năm nữa mới nói đến chuyện này”. Vương Cư An đáp.
phì cười. Anh chút tức giận. “Em cười tôi?”
Mạt không để ý đến anh, một lúc sau mới hỏi. “Anh có đói không, vừa rồi hình như anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chẳng ăn gì”.
Anh nói. “Tôi uống ít canh”.
Mạt lại cười.
Vương Cư An lên tiếng: “Tôi, lão Triệu Tùng Dung cộng lại cũng hơn một trăm tuổi, vậycòn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải diễn trò với em. Em bảo tôi nên giấu mặt vào đâu?”
“Em ba mươi tuổi rồi”. Mạt đáp.
“Bao nhiêu cũng nhỏ hơn tôi”.
giơ tay ôm cổ anh, chạm vào mấy sợi tóc mai điểm bạc của anh. Nghĩ đến nỗi đau khổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh phải chịu đựng, lòng mềm nhũn. bất giác ôm chặt anh, hôn lên trán.
Vương An thuận thế cúi đầu ngậm bầu ngực của cô.đấm vai anh. Hai chân bị anh tách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, anh lại một lần nữa xâm nhập.
Họ vừa hôn nhau vừa ái ân, hai thể dính chặt. Vương An đột nhiên hỏi: “Giữa tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đàn ông trước kia của em, ai lợi hại hơn?”
Mạt che mắt. “Ai lại hỏi vấn đề trẻ con này…”
Anh đâm mạnh vào. “Em nói không?”
Mạt thở dài một tiếng, quay lại chỗ khác, cất giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu. “Anh… anh lợi hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn…”
Vương An mỉm cười hài lòng, lại ra sức “cày cuốc vất vả”. Một người cứng rắn như sắt, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đã tan chảy thành nước từ lâu, anh thô lỗ, mạnh mẽ, lại bị sự mềm mại của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao bọc. lẽ tình yêu của người đàn ông chỉsự chiếm hữu, còn tình yêu của người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ nữ sự tiếp nhận bao dung.
Mạt bị anh giày vò. Trong lúc mơ màng, bỗng nhớ đến câu nói của anh lúc trên xe, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống lưng cô chợt nóng chợt lạnh.
Trời đã tối, Mạt vô cùng mệt mỏi, eo lưng bị người đàn ông ôm chặt. bỗng ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ, nếu thể ở trên giường sống qua ngày thì tốt biết mấy. Cô miễn cưỡng ngồi dậy mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo ngủ, lại bị anh kéo nằm xuống. Anh hỏi: “Em nghĩ thế nào?”
“Rất dễ chịu”. Mạt đáp.
Vương An cười. “Ai hỏi em chuyện đó?”
ngẫm nghĩ, thật thà trả lời. “Em cũng không biết. Nói không chuẩn”.
“Nói không chuẩnchứ?”
Mạt không thể trả lời.
Vương An nói tiếp: “Em đừng nghĩ ngợi nhiều. Nghĩ nhiều quá hết khoái cảm”.
Mạt cảm thấy câu này rất quen tai. Anh lại hỏi: “Sao em không nói cho tôi biết vụ phóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viên gây phiền phức cho em?”
Mạt không muốn nghĩ nhiều, ai ngờ anh lại nhắc tới. nhủ thầm, chuyện xảy ra từ mấy năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước còn bị moi móc, ràng có người muốn “giậu đổ bìm leo”. nói với anh cũng chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc đã tác dụng. Nhưng nghĩ đến lòng tự trọng của người đàn ông,chỉ lên tiếng: “Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra chỉ khiến anh thêm một chuyện buồn phiền thôi”.
Vừa dứt lời, chợt cảm thấy mình chẳng ra sao. Ai ngờ anh lại dùng sức ôm rất chặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cọ hàm râu vào mặt cô.
Thấy anh hiếm khi dịu dàng như thế này, Mạt do dự một lúc, cuối cùng không kìm được lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng: “Có một số chuyện, chung quy cũng vết nhơ của cuộc sống, tôi nhất thời không biết…”
Anh lập tức dừng động tác. “Vết nhơ? Tôi vết nhơ của em?’
Mạt vội nói: “Hay anh cho em thêm ít thời gian. Em nghĩ, nếu chuyện trước kia bị lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 truyền ra ngoài, em còncon gái, sau này lớn lên, ngộ nhỡ hỏi đến thì em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết phải giải thích với thế nào? Nếu sau này nó nghe được điều về mẹ nó, em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự khó đối diện với nó?”
Vương An đột nhiên lên tiếng: “Kết hôn xong chứ gì?”
Thấy anh vẻ mất hết kiên nhẫn, Mạt hốt hoảng, lên tiếng: “Ý em không phải vậy”.
Vương An ngồi dậy: “Ý em gì?”
Mạt im lặng, một lúc sau mới trả lời: “Không phải em ép anh… Em cũng không biết nên làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào. Em chỉ muốn được yên tĩnh vài ngày”.
“Chẳng phải em đã được yên tĩnh vài ngày rồi sao?”
Mạt không trả lời.
Anh nhìn cô. “Em đã nói thẳng trước mặt bao nhiêu người, không kết hôn thì làm thế nào?”
Mạt như bị giội gáo nước lạnh. nhìn anh bằng ánh mắt khó tin. “Anh cảm thấy đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ đoạn để em bám lấy anh?”
“Không phải”. Vương An buồn bực, anh cười. “Không ngờ tôi cũng ngày phải dựa vào đàn bà mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể vượt qua cửa ải khó khăn”.
Mạt không biết làm thế nào, cất giọng run run. “Ý anh em làm anh mất mặt trước thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ?”
Vương Cư An im lặng hồi lâu mới lên tiếng: “Tôi thà để người khác chỉ vào mặt, mắng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tên tội phạm cưỡng dâm”.
Hai người quay lưng vào nhau, Mạt không đáp lời. Một lúc sau,nói: “Anh về đi,em mệt rồi”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương An hỏi. “Đuổi tôi đi là em thể xóa bỏ vết nhơ à?”
“Anh đi đi!” nghẹn ngào: “Anh thấy em dễ bắt nạt, em bao dung anh hết lần này đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần khác…”
Vương Cư An nhìn hồi lâu, sau đó đứng dậy mặc quần áo. Anh vừa cài cúc tay áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa nói: “Là em quá hoàn hảo, vậy em không nên chịu đựng tôi. Em đi theo Tống Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bảo phải tốt hơn không? Một người thuần khiết, tư, một người hoàn hảo không vết, xứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đôi quá còn gì?
“Anh…” Mạt tức giận. “Vương An anh không phải là người, anh thần, anh vĩnh viễn không phạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sai lầm, không nhu nhược, chuyện anh cũng tự mình gánh vác. Anh thử nghĩ xem, trong chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này anh dám nói mình không làm sai? Chỉ người khác chịu thiệt, chỉngười khác sai sót?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vốn định nhắc tới vụ con trai anh An Thịnh nhưng không đủ nhẫn tâm, cuối cùng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói nhỏ: “Thật ra biết rõ, chỉ anh không dám thừa nhận thôi”.
Vương An hiểu ý của cô. Anh nhất thời nổi giận, chỉ tay vào mặt cô. “Tôi cảnh cáo em, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đừng nhắc đến những chuyện đó”.
Mạt cảm thấy mình hơi nặng lời, liền im bặt, một lúc sau mới cất giọng mềm mỏng: “Còn chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, Chung Thanh đã đưa bản sao USB cho Thượng Thuần”.
Vương An quay đầu liếc cô, “Chuyện đó không còn quan trọng nữa”. Nói xong, anh mở cửa đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài.
Mạt trùm chăn khóc thầm. lại một lần nữa làm chuyện dại dột.
2.
Vương An xuống dưới nhà, ngồi trong xe ôrất lâu. Anh ngước nhìn cửa sổ tầng trên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng nghĩ càng buồn bực. Anh bất giác giơ tay đập mạnh vào lăng, muốn nhưng anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn mặt mũi nào để lên trên đó.
Mạt ngồi trên giường khóc nghẹn. Cô cảm thấy mấy ngày này, cô đã khóc hết nước mắt của một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời.
Di động đổ chuông, Mạt vốn không muốn bắt máy nhưng tiếng chuông kêu mãi. lau nước mắt, cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện thoại lên nghe. Châu Viễn Sơn hỏi: “Bao giờđi?”
Giọng nói của anh ta rất ôn hòa. Mạt đầy một bụng ấm ức, đang muốn tìm người thổ lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng vẫn cố gắng kìm nén, chỉ nói, “Sắp rồi”.
Đối phương nhận ra có điều bất thường. “Cô sao vậy? không chuyệnđấy chứ?”
Mạt gượng cười. “Tôi không sao. Anh có việckhông?”
Châu Viễn Sơn ngập ngừng một lát mới lên tiếng. “Tôi người bạn đại học định mở một văn phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luật, mời tôi tới hợp tác”.
“Tốt quá còn gì!” Tô Mạt nói.
Châu Viễn Sơn thăm dò. “Địa điểm ở vùng Giang Nam nhà cô”.
Mạt ngẩn người.
Anh nói tiếp: “Vụ này cần làm gấp, khả năng tôi cũng qua bên đó xem tình hình thế nào”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt nói. “Được thôi, có gì anh cứ tìm tôi”.
Châu Viễn Sơn cười. “Rốt cuộc cô đi vào ngày nào?”
Mạt hết cách, đành thông báo thời gian cụ thể. Chợt nhớ ra một việc, hỏi: “Ngày mai anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có rảnh không?”
“Có”.
“Tôi muốn đi thăm bố mẹ Mạc Úy Thanh. Trước khi từ giã cõi đời, ấy có nhờ tôi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc”.
“Vậy sao? Nhà bố mẹ ấy rất xa,ngoại thành”. Châu Viễn Sơn đề nghị. “Ngày mai chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên xuất phát sớm, tôi sẽ lái xe đến đón cô”.
Sáng sớm hôm sau, Châu Viễn Sơn cửa. Mạt nhìn đồng hồ, còn chưa đến tám giờ. vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh răng, rửa mặt rồi mới đi ra mở cửa, cất giọng ngại ngùng: “Anh không cần chạy lên đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi điện thoại nói với tôi một tiếng được rồi”.
Châu Viễn Sơn không tiếp lời. Tình cờ nhìn thấy chậu cây trên cửa sổ, anh ta hỏi. “Những thứ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải quyết thế nào?”
Mạt nói. “Hay là anh cầm về đi?”
Châu Viễn Sơn lắc đầu, “Tôi chịu thôi. Để tôi cầm về cho phòng”.
Mạt buộc tóc, cười, nói. “Bạn gái anh đấy à?”
Châu Viễn Sơn đáp. “Không phải, đó còn ít tuổi nên có sự cách biệt về thế hệ. Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn thích mẫu phụ nữ trưởng thành hơn”.
Hai người vừa trò chuyện vừa xuống dưới nhà. Nhìn thấy xe ôcủa VươngAn, Mạt lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức hóa đá.
Châu Viễn Sơn liếc nhìn cô, nhắc nhở. “Xe của tôi bên này”.
Mạt ngẩn người. Tuy đi theo Châu Viễn Sơn nhưng cô vẫn đảo mắt về phía chiếc xe đó. Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An vẫn mặc bộ quần áo ngày hôm qua. Không biết tối qua anh không về nhà hay sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sớm nay lại đến đây. Lúc này anh đang ngồi trong ô hút thuốc, bộ dạng vẻ buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chán. Anh liếc nhìn hai người.
Châu Viễn Sơn cũng quay đầu nhìn anh.
Mạt lên xe, Châu Viễn Sơn lịch sự hỏi. “Cô đi không?”
Mạt không dám do dự, cúi thấp đầu, nói. “Chúng ta đi thôi!”
Châu Viễn Sơn lái xe ra đường, đột nhiên hỏi. “Nếu những điều nóiđại hội cổ đông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự thật, tại sao cô còn bỏ đi?”
Mạt nói. “Tôi không muốn nhắc tới chuyện này”.
Hai người im lặng suốt quãng đường đi.
Lúc họ đến nhà Mạc Úy Thanh thì đãbuổi trưa. Bố mẹ Mạc Úy Thanh trông vẻ chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phác. Nhắc tới con gái, ông gạt lệ, lúc thì nói không người con này, chốc lại bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao con bé ngốc nghếch như vậy…Mạt đưa tờ giấytấm thẻ ngân hàng, đồng thời hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thăm con gái Mạc Úy Thanh. Ông đáp: “Con vốn cùng ông nội, sau đó bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tái hôn nên đưa về đây.đang đi học mẫu giáo. nhà toàn bắt chước người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi bố mẹ, chi bằng để nó tiếp xúc với bạn nhiều hơn”.
Mạt thở dài, hỏi con họctrường mẫu giáo nào. Bố mẹ Mạc Úy Thanh dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Châu Viễn Sơn đến đó.
Họ quan sát gái qua cánh cửa sắt. con bé hơn hai tuổi, cách ăn mặc như những đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác, tinh thần vẻ rất tốt.
Châu Viễn Sơn nói nhỏ. “Giống ấy”.
Hai người quay về thành phố, Mạt coi như giải quyết xong một việc, nhưng vẫn còn một việc khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 canh cánh trong lòng. hỏi Châu Viễn Sơn. “Anh thể đưa tôi đến nhà Vương Á Nam không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Châu Viễn Sơn gật đầu, cũng không hỏi nhiều.
Mạt tự giễu. “Tôi rất sợ gặp bà ấy”.
Châu Viễn Sơn nói. “Cô đừng tạo quá nhiều áp lực cho bản thân. sao bây giờ hai bên đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự lựa chọn, gặp hay không cũng chẳng sao.”
Mạt nói. “Thích thì quan hệ, không thì thôi, nhưng tôi đã làm mất thể diện của ấy trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt mọi người”. xuống xe, quay đầu về phía Châu Viễn Sơn.
Châu Viễn Sơn cười. “Đi đi, tôi đây đợi cô. Một già thì thể ăn thịthay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?”
Mạt nở nụ cười cảm kích với anh ta rồi đi vàocửa.
Vương Á Nam đã xuất viện, về nhà tĩnh dưỡng. Người giúp việc lên gác thông báo, sau đó xuống trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời. “Chủ tịch đang ngủ trưa”.
Mạt biết đây lời từ chối khéo, tỏ ra kiên quyết. “Vậy tôi đợi một lát”.
Người giúp việc quen biết cô, nói. “Tô tiểu thư, vào trong đợi đi!”
Mạt nói. “Tôi đợi đây cũng được”.
Nửa tiếng sau, bên trên vọng ra giọng nói của Vương Á Nam, “Cho cô ta lên đi!”
Mạt lên tầng trên. Không thấy Tống Thiên Bảo, đoán anh ta đi học.
Cô vào thư phòng, Vương Á Nam ngồi sau bàn làm việc nhìn cô. “Cô đến đây làm gì?”
Mạt không biết phải trả lời thế nào, chỉ nói. “Tôi cũng nên đến chào hỏi một câu”.
Vương Á Nam “hừ” một tiếng. “Tôi không cần lời chào hỏi của cô!”
Mạt lặng thinh.
Vương Á Nam chỉ hận “không thể rèn sắt thành thép”: “Tôi đã xem thường cô. Không ngờ một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn ông, cô có thể làm đến mức đó, liệu đáng không?”
Mạt nói. “Không đáng”.
Vương Á Nam tiếp tục: “Mất công tôi vất vả đào tạo, đề bạt cô. biết không, từ góc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độ của phụ nữ, thằng đó một kẻ phong lưu, phẩm hạnh chẳng ra sao. Nếu tôi con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái, chắc chắn sẽ không cho tiếp xúc với loại người đó”.
Tô Mạt lên tiếng: “Tôi biết. Anh ấy đối với phụ nữ không ra gì, nhưng đối với Thiên Bảo…” Ngừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài giây, cô nói tiếp: “Anh ấy luôn cảm thấy áy náy… Về chuyện này, anh ấy còn đáng tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậy hơn tôi. Còn về An Thịnh, sản nghiệp quá lớn, tôi biết năng lực của mình hạn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể gánh vác”.
Vương Á Nam im lặng nhìn hồi lâu, cuối cùngta cất tiếng thở dài.
Rời khỏi nhà Vương Á Nam, Mạt chợt nhớ ra một chuyện. Sau khi lên xe,hỏi Châu Viễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sơn: “Về hợp đồng cổ phần khích lệ, An Thịnh quy định hai năm sau khi kết mới© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiệu lực đúng không?”
Châu Viễn Sơn gật đầu. “Bình thường các công ty đều quy định như vậy. Tôi xem xét hợp đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cô. Tôi nhớ điều khoản trong hợp đồng hết sức rộng rãi. Ngay cả tôi các nhân viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác cũng không đãi ngộ như vậy”. Anh ta đột nhiên cười. “Cho dù sau này cổ phiếu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An Thịnh chẳng đáng giá một xu, ít nhất ấy cũngthành ý với cô. Đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên đến thăm bà ấy”.
Mạt thầm thở dài. Cô ngẫm nghĩ rồi lên tiếng: “Trước khi lên máy bay, tôi muốn nhờ anh giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một việc. Tôi cảm thấy tình hình của Vương Á Nam không tốt, hội đồng quản trị chắc sẽ gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áp lực với ấy. Tôi đoán ấy sẽ không giữ được chiếc ghế lâu dài. Bây giờ, giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổ phiếu của An Thịnh xuống thấp, tôi muốn mua nội bộ, đánh cược một phen”.
Cổ phiếu An Thịnh đã rớt xuống mức giá sàn vào ngày chủ tịch Vương An tuyên bố từ chức. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Đang bận chuẩn bị thành lập công ty mới, Vương Cư An đột nhiên nhận được điện thoại của thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khổng. Ông ta tiết lộ theo tin tức nội bộ, Viện kiểm sát chuyển “hướng gió”, hình như ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lập án điều tra, vài ngày sau sẽ thông báo chính thức. Ngoài ra, ủy vên hội đồng quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trị Lâm đến thăm anh, khuyên anh giữ cổ phần trong tay, tranh thủ hội phản công. Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93An chẳng để bụng, anh thật sự không còn hứng thú với đống bùng nhùng An Thịnh. Anh chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ứng phó qua loa, sau đó tập trung vào việc bàn dự án mới.
Trên bàn đàm phán, anh vẻ đầy tâm sự, nhìn đồng hồ mấy lần khiến đối phương không vui. Đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phương hỏi anh: “Vương Tổng, đối tác tốt hơn đang đợi anh phải không?”
Cuối cùng, Vương An cũng không thể kiềm chế, nói thẳng: “Xin lỗi, bây giờ tôi việc gấp.” Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dặn Triệu Tường Khánh. “Anh hãy sắp xếp chỗ ăn ở, nghĩ ngơi cho các vị đây, lúc khác bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công việc”.
Lão Triệu không ngờ lại xảy ra chuyện này. Khách hàng còn chưa tỏ thái độ. Vương An đã đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ngoài.
Anh đi nhanh tới bãi đỗ xe, dự cảm xấu ở trong lòng ngày càng mãnh liệt. Anh thò tay vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túi quần lấy điện thoại, vội vàng gọi đi nhưng ngườiđầu máy bên kia không nghe. Anh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi, vẫn không hồi âm. Anh đột nhiên cảm thấy hồ, lên xe, ngồi ngẫm nghĩ một lúc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuối cùng lái xe đến chỗ của người phụ nữ đó.
Mạt nắm chặt điện thoại, do dự hồi lâu.
Châu Viễn Sơn đi đến, nói. “Tôi vừa hỏi rồi, bão nên chuyến bay bị hoãn, chúng ta phải đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm một lúc… đang chơi trò “Song thủ hỗ bác(*)” hay sao?”
(*) Song thủ hỗ bác. Do nhân vật Chu Thông trong tác phẩm Anh hùng xạ điêu của Kim Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng tạo, tức hai tay đánh nhau, mỗi tay dùng một chiêuthuật khác nhau.
Mạt ngơ ngẩn, ngẩng đầu nhìn anh ta. “Gì cơ?”
Châu Viễn Sơn thở dài, chỉ vào chiếc điện thoại trong tay cô. “Cônghe không?”
“Tôi cũng không biết”. đáp.
“Tại sao?” Anh ta hỏi.
Mạt nắm chặt điện thoại, vẻ mặt rũ. “Cảm giác này giống như hút thuốc phiện. Khi hút sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm giác tội lỗi, cũng biết sẽ không tốt cho bản thân nhưng lại không thể kiềm chế”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Đưa đây”. Châu Viễn Sơn giơ tay. “Đưa điện thoại cho tôi, tôi sẽ giúp cai nghiện”.
Mạt ngập ngừng, giơ tay ra rồi lại thu tay về. Sau đó, run run bấm phím nghe máy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Châu Viễn Sơn nhìnbằng ánh mắt bất lực. ngại ngùng, vội đi sang một bên, áp điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoại vào tai nhưng không lên tiếng.
“Em đang đâu?” Đầu kia hỏi.
Mạt im lặng.
Vương An sốt ruột. “Em nói đi!”
Mạt đáp, “Tính tình của anh thể tốt hơn một chút không?”
“Tính tình của tôi không tốt?”
Mạt nói. “Em cúp máy đây!”
“Không được!” Ngừng vài giây, anh cất giọng mềm mỏng: “Em đang sân bay à?”
“… Ừ”.
“Chẳng phải em nói cuối tuần mới đi sao?” Anh hạ thấp giọng: “Em trốn tránh tôi?”
“Thứ sáu cũng cuối tuần”. Tô Mạt đáp.
“Đừng cãi!”
lại trầm mặc.
Vương An bực dọc. “Em nói đi chứ?”
“Anh không cho em nói”.
Vương Cư An thở dài. “Tô Mạt ơi Mạt, tôi thật sự sợ em rồi! Bây giờ em đừng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu cả, đợi tôi qua đó tìm em”.
“Anh lại muốn lên giường phải không?” hỏi.
Vương An nói: “Hễ gặp em tôi muốn ngủ với em thì sao nào, điều này cũng phạm pháp?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh nghiến răng. “Em càng không nghe lời, tôi càng muốn “xử” em”.
Nghe tiếng thở của anh, tim Mạt đột nhiên run rẩy, hai ửng đỏ.
Lúc này, Châu Viễn Sơn đẩy xe hành đi tới. “Trên màn hình điện tử thông báo chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể đi gửi hành rồi”.
Mạt vội bịt loa, khẽ “ừ” một tiếng.
Vương An hỏi ngay. “Vừa rồi ai nói chuyện với em?”
Mạt đáp. “Không ai cả”.
Điện thoại nhắc nhở có cuộc gọi đến, anh mặc kệ, hỏi ngườiđầu máy bên kia. “Châu Viễn Sơn?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt nói. “Anh khỏi cần quan tâm người ta ai. Chuyện này không liên quan đến người khác”.
“Chẳng phải trước đây em cảm tình với cậu ta sao?”
Mạt tức giận. “Anh đừng nói nữa!”
Anh nói: “Tôi đang trên đường đến, em hãy đợi tôi”.
Mạt định mặc kệ anh nhưng cô không kìm được, lên tiếng nhắc nhở. “Anh đang lái xe, đừng gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện thoại nữa!”
Vương An thích nghe câu này. Im lặng một lát, anh lên tiếng: “Em hãy nghe tôi nói. Tôi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ kĩ, những việc tôi cũng như em, không thể coi như chưa từng xảy ra. Trải qua càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều chuyện, chúng ta càng suy nghĩ nhiều, phải vậy không?”
Mạt đáp khẽ: “Đúng vậy”.
“Em đừng bận tâm đến chuyện của An Thịnh nữa. Đó việc của đàn ông”.
“Được”.
Anh ngẫm nghĩ, một lúc sau mới hỏi: “Tôi hỏi em, những lúc “muốn”, em nghĩ đến ai đầu tiên?”
Không ngờ anh hỏi vậy, Mạt hơi xấu hổ. “Anh đúng là…”
Vương Cư An nói tiếp: “Những lúc buồn, người em muốn gặp nhất, cũng không muốn gặp nhất ai? Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui vẻ, em muốn chia sẻ với người nào nhất? Câu trả lời của tôi em. Đáp án của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em gì?”
Tô Mạt im lặng, nước mắt dâng tràn nơi khóe mi.
Anh hỏi lại: “Là người nào?”
“Là anh”.dường như bị anhhoặc. “Nhưng…”
Vương An ngắt lời; “Không nhưng hết. Tôi đã ngoài ba mươi tuổi. Con người chỉ một cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời, nếu cứ do dự, lại ba mươi năm nữa trôi qua, đến lúc đó chúng ta còn lại gì? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Em thể mặc kệ người khác nhìn nhận em thế nào, đánh giá em ra sao? bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi, liệu em thể quên đi những nguyên tắc đó?”
Mạt ngập ngừng: “Có những người vào thời khắc quan trọng không nguyên tắc, nhân từ nương tay, cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng sẽ bị đánh cho trở lại nguyên hình. Chính anh nói với tôi câu này”.
Vương An ngẩn người. “Sao em lại nghe lời như vậy? Em hãy coi đó những lời nói khốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nạn của tôiđược không?” Ngừng vài giây, anh nói tiếp: “Xin em đừng dễ dàng từ bỏ, hãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho tôi một hội. thể chúng ta sẽ cùng nhau đi hết khoảng thời gian ba mươi năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp theo, cũngkhả năng không thể… Chuyện tương lai chẳng ai biết trước, nhưng dù sao chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng nên thử một lần, đúng không em?”
Mạt đưa tay lên bịt miệng, nước mắt chảy dài xuốngmá.
“Em đừng khóc, nghe tiếng khóc của emtôi không thể tập trung lái xe”. Rất nhiều tin nhắn gửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến, điện thoại lại báo cuộc gọi đến, Vương An lo công ty việc gấp, thở dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tiếng. “Em bằng lòng đợi tôi không?”
Tựa như rất lâu sau, mới khẽ đáp một tiếng: “Vâng”.
Vương An yên tâm, vội cúp máy. Anh cúi đầu nhìn màn hình, mấy cuộc gọi nhỡ đềucủa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 VươngNguy. Anh liền gọi cho đối phương, trách mắng: “Mẹ kiếp, chú gọi lắm thế! Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều tra ra vụ tiết lộ với báo chí lần trước do chú làm, tôi sẽ không tha cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chú…”
Vương An bực bội, “Nói đi,chuyện gì?”
Vương Tư Nguy nói. “Hình như Thượng Thuần chuồn rồi”.
“Chú nói rõ xem nào!” Anh tỏ ra sốt ruột.
Vương Nguy đáp: “Em đoán anh ta điểm yếu đó nằm trong tay người phụ nữ họ Tô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hôm qua uống say, em nghe anh ta gọi điện, nói mua máy bay trốn sang nước nào đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh ta còn bảo đợi sóng gió qua đi, anh ta sẽ tìm người tính sổ”.
Vương An “hừ” một tiếng lạnh lùng. “Hắn bệnh à? Bây giờ trên mạng toàntin tức lộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xộn của hắn, hắn còn muốn lật lại ván cờ?”
“Nghe ý của anh ta, có khả năng thuê sát thủ giết người ấy chứ?”
Vương An giật mình. Anh đáng tay lái, đỗ xe bên lề đường, sau đó gọi điện cho Mạt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Em làm thủ tục trước đi!”
Mạt dặt hỏi. “Anh không đến nữa à?”
“Muộn một chút, công ty có việc bận”. Anh đáp. “Em hãy bên cạnh Châu Viễn Sơn, đừng tách khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu ta”.
Nói xong, Vương An cúp điện thoại.
Tắc đường, ô đi một đoạn lại dừng. Thượng Thuần vừa lái xe vừa chờ đợi đến sốt ruột. Để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phân tán sự chú ý, hắn mở ảnh trong điện thoại ra xem.
thiếu nữ trong ảnh nở nụ cười rạng rỡ,cùng xinh đẹp.
Cứ xem một tấm, Thượng Thuần lại chửi “con đĩ” nhưng trong lòng vẫn không hả giận. Hắn nghĩ, nếu bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ xuất hiện trước mặt hắn, hắn nhất định sẽ chomột cái bạt tai. Không, hắn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh một trận, đánh vào gương mặt hút hồn của cô, sau đó cho ít “bột trắng” để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người không ra người, ma không ra ma. Không, không đúng, hắn nên chơi cô, khiến khóc lóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 van xin, gọi tên hắn…
Nghĩ đến đây, Thượng Thuần mới cảm thấy dễ chịu một chút, nhưng trong lòng hắn đột nhiên bật ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng nói: “Cô ấy không yêu mày”.
Trong lúc tinh thẩn bị kích động, hắn bỗng nhớ tới Mạc Úy Thanh.
Mạc Úy Thanh cũng giở thủ đoạn, cũng tỏ ra ỡm ờ, nửa đón nhận nửa từ chối hắn nhưng hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dễ dàng nắm cô trong lòng bàn tay. Còn Chung Thanh thì sao? cười cũng lạnh, khóc cũng lạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm nũng cũng lạnh, làm tình cũng lạnh… ràng thể củanóng bỏng nhưng trái tim hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn băng giá, Nhưng càng lạnh nhạt thì càng kích thích hắn, càng khiến hắn điên đảo thần hồn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Quả thật không hề yêu hắn, chỉ một chút. Khi hắn hiểu ra điều này thì đã quá muộn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Thượng Thuần nổi cơn điên, xóa ảnh trong điện thoại, tiếng chuông chói tai chợt vang lên. Hắn bắt máy, Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An nói thẳng: “File gốcchỗ tôi. Trên mạng chỉhình anh, tôi còn đoạn băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghi hình của anh”.
Thượng Thuần cất cao giọng, “Chú muốn gì?”
VươngAn nói. “Tôi thể đưa cho anh thứ đó. Chuyện này không liên quan đến người khác”.
Thượng Thuần ngẩn người. khi hiểu ra vấn đề, hắn phì cười. “Không ngờ chú coi trọng tình cảm như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con trai chú quả nhiên giống chú”.
VươngAn nghiến răng, tựa như muốn bóp nát chiếc điện thoại.
Trên đường một vài tài xế nóng tính bấm còi inh ỏi. Vương An chú ý lắng nghe, lờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mờ nghe thấy tiếng tàu hỏa xình xịch, anh cười, nói: “Anh đang trên ô tô, vừa qua cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dành cho đường sắt, sắp lên đường cao tốc. Anh vội ra sân bay đúng không? Định đi Phillippines làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mồi cho hay đi Syria đào hố cát chôn thân?”
Lúc này, Thượng Thuần mới hiểu mục đích cuộc đời của Vương An. Hắn lập tức tắt máy nhưng đằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau đã xuất hiện một chiếc ô tô phóng vụt ra. Thượng Thuần chửi thầm, hắn hơi hoảng hốt, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn cách nhấn ga, tăng tốc. Lên đường cao tốc ra sân bay, xe cộ thưa thớt, con đường thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoáng hơn. Chiếc xe đằng sau muốn vượt lên phía trước, Thượng Thuần đâu dám là. Hắn nghĩ, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu tao mới nhường đường cho mày, để mày vượt lên, tao còn đường sống hay sao?
Xe của Thượng Thuần thuộc loại bình thường, trong khi xe của VươngAnthể chạy với tốc độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất cao nên nhanh chóng đuổi gần đến nơi, nhưng làn đường vượt đều xe ô khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên anh đành chịu. trong khoảng thời gian đợi đầu đường trước đó, Vương An càng nghĩ càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 căm hận, anh quyết tâm lần này không tha cho Thượng Thuần. Anh đi sang rìa đường, lại bám theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đoạn rồi vượt lên phía trước. Thấy trước xe của Thượng Thuần khoảng trống, anh thầm gọi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng “Vương Tiễn”, sau đó đánh tay lái, bánh xe, lao sang làn đường Thượng Thuần đang đi.
Thượng Thuần phản ứng khá nhanh nhưng không kịp. Ô của hắn đâm thẳng vào xe của Vương An. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bên tai vang lên tiếng còi hụ của xe cảnh sát, Vương An cảm thấy toàn thân đau buốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng trong lòng anhcùng nhẹ nhõm.
Anh ngồi bất động. Trong lúc màng, anh chợt nghĩ tới một việc, không biết còn đủ thời gian hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không? Anh muốn mở mắt xem đồng hồ nhưng không chút sức lực. Anh nghĩ, muộn rồi, lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự muộn rồi…
3.
Người cuối cùng đi vào cửa lên máy bay, Mạt vẫn ngồi ghế. gọi điện cho lão Triệu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi thẳng: “Vương An còn ở công ty không?”
Lão Triệu chút ngạc nhiên. “Không, sếp đi từ lâu rồi”.
“Anh ấy không nói đi đâu à?”
“Không nói”.
Mạt cúp máy, lại gọi cho Vương An. Đầu kia vẫn không ai nghe máy, nghĩ, người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng chẳng câu nào thật lòng.
Châu Viễn Sơn nhắc nhở: “Cô đi không?”
Mạt không trả lời, cũng chẳng nhúc nhích.
Châu Viễn Sơn nói: “Máy bay chậm ba tiếng, đã đợi ba tiếng đồng hồ”.
“Ừ”. Mạt nói nhỏ.
“Nếu đến, anh ta đã đến từ lâu rồi”. Châu Viễn Sơn thở dài nhìn cô, lấy điện thoại của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bấm số, khôngai nghe máy.
Tô Mạt đột nhiên hỏi: “Bị lừa hết lần này đến lần khác,phải tôi chẳng ra sao không?”
Châu Viễn Sơn ngồi xuống cạnh cô. “Phụ nữ các đều yêu lãng tử,lẽ đây là lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vinhthôi”.
“Vậy sao?”
“Cứ nghĩ như vậy trong lòng cô sẽ dễ chịu hơn một chút”.
“Đúng thế.”hỏi: “Anh biết do tôi không muốn nghe nhất không?”
“Gì cơ?”
“Tôi anh ấy vốn thuộc về hai thế giới khác nhau”.
Châu Viễn Sơn lặng thinh.
Loa phát thanh nhắc đi nhắc lại tên hai người, nói máy bay sắp cất cánh, xin hãy nhanh chóng lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máy bay. Nhân viên soát chuẩn bị đóng cửa, nhìn thấy họ, liền hỏi: “Có phải hai vị cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi chuyến bay này? Nhanh lên đi, đừng làm lỡ thời giờ của người khác”.
Châu Viễn Sơn đứng dậy xin lỗi.
Mạt nắm chặt điện thoại đến mức ngón tay nổi các khớp. Cô đột nhiên thở dài, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng dậy đi theo Châu Viễn Sơn. Càng đi vào bên trong, càng cảm thấy xa lạ, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trống rỗng.
Máy bay cất cánh, Nam Chiêm mỗi lúc một xa. Sắp được gặp lại bố mẹ con gái, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui mừng mới phải. Mạt muốn cười nhưng nước mắt dâng tràn nơi khóe mi.
>>>>>Diễn Đàn Quý Đôn
Lúc tỉnh lại, Vương Cư An đã nằm trong bệnh viện.
Triệu Tường Khánh ngồi bên cạnh giường bệnh. Thấy anh mở mắt, anh ta liền hỏi anh muốn uống nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không.
Vương An hơi ngẩng đầu, phát hiện người mình vẫn nguyên vẹn. Anh cảm thấy yên lòng, vì ít nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh vẫn còn sống. Anh miệng, cất giọng khàn đặc: “Anh… hãy gọi điện cho ấy.”
Triệu Tường Khánh ngẩn người, hỏi thăm dò: “Tô tiểu thư?”
Vương An nhắc lại: “Tô Mạt!”
Trước đó Triệu Tường Khánh đã gọi một lần, bây giờ gọi lại, kết quả như nhau. Vừa ngẩng đầu, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương An nhìn mình chằm chằm, anh ta bất giác hạ thấp giọng: “Cô ấy tắt máy rồi”.
Vương Cư An nằm im một lúc. Tay anh thể cử động nhưng chân rất đau. Anh nói tiếp: “Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãy… gọi cho luật Châu”.
Triệu Tường Khánh làm theo, gọi mấy lần nhưng không được, anh ta gợi ý: “Hay tôi nhắn tin cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, thông báo tình hình của sếp?”
“Tình hình của tôi thế nào?” Vương An hỏi.
Lão Triệu dặt đáp: “Sếp không sao, chỉ bị gãy xương, nhiều khả năng phải dùng nẹp sắt”.
“Tôi thể đi lại không?”
Một bác trẻ tuổi ở bên cạnh đáp: “Mấy chuyên gia đang họp bàn về tình trạng của anh, hy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vọng sẽ phương án điều trị tốt nhất”.
Vương An im lặng.
Lão Triệu nói sang chuyện khác: “Tôi nhắn tin choấy, bảo cô ấy đến đây ngay”.
VươngAn nhắm mắt, cất giọng lạnh lùng. “Thôi khỏi,người đã lên máy bay rồi”. Ngừng một lát, anh nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp: “Đừng cho ấy biết”.
Triệu Tường Khánh ngây ra, định khuyên sếp hai câu, lại nghe anh hỏi: “Tên họ Thượng đã chết chưa?”
Lão Triệu nghĩ thầm, tên đó sếp suýt nữa toi mạng, nhưng anh ta chỉ nói: “Vỡ đầu, gãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai cái xương sườn. Phía cảnh sát đã lập án điều tra, khi nào xuất viện sẽ bị gọi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẩm vấn ngay. Lần này anh ta chắc chắn tiêu đời rồi”.
Vương Cư An không lên tiếng, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Buổi tối tiến hành phẫu thuật, Triệu Tường Khánh lão Trương đợibên ngoài. Ca mổ kết thúc, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương An không sao, Triệu Tường Khánh mới yên lòng. Sau đó ngẫm nghĩ một lúc, anh ta vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gửi tin nhắn cho Mạt: “Sếp tổng bị tai nạn ô tô, phải nằm viện”.
Mạt quả nhiên nhanh chóng gọi điện. Lão Triệu kể qua tình hình. Thấy Vương An đã tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, anh ta vội đưa điện thoại. “Điện thoại của tiểu thư, sếpnghe không?”
Vương An đờ đẫn, anh nhìn anh ta một lúc mới miễn cưỡng gật đầu. Lúc này, thuốc gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã dần hết tác dụng, Vương An chau mày, nói: “A lô!”.
Tô Mạt cùng nóng ruột: “Bây giờ anh thế nào rồi?”
VươngAn tỏ ra mất kiên nhẫn. “Chẳng thế nào cả, chưa chết được. Tôi bị gãy xương, một thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian nữa sẽ trở lại bình thường”.
Mạt nói nhỏ: “Em xin lỗi! Em… em không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Em sẽ nhanh chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến thăm anh…”
Vương An ngắt lời: “Em đã đi rồi, còn quay lại làm gì?”
Mạt giải thích: “Em thật sự không nghĩ mọi chuyện lại như vậy. Em tưởng lần này cũng giống mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần trước, anh đừng tức giận…”
Vương Cư An đau đến mức nhăn mặt nhíu mày, trong lòng bực bội. Anh cười nhạt: “Có đáng tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận, tôi tôn trọng sự lựa chọn của em”.
im lặng vài giây mới lên tiếng. “Em sai rồi, chuyện để gặp rồi nói sau, được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?”
“Còn cần thiết làm vậy không?” Anh hỏi lại. “Lúc em sân bay, tôi đã nói hết nước hết cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với em… Em cũng đủ thời gian suy nghĩ, dưa chín ép sẽ không bao giờ ngọt”.
“Em…” Mạt ấp úng.
“Emchứ? Đối với tôi, em cũng chỉ thế thôi”. Anh cười. “Tô Mạt, cho số tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đen đủi, cả đời này chìm nổi đến chết đi chăng nữa, tôi cũng không bao giờ thiếu đàn bà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Rời xa ai đó, tôi vẫn có thể sống thoải mái”.
Mạt biết người đàn ông này coi trọng thể diện. anh nói những lời rất khó nghe nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng áy náy nên vẫn rất cất giọng mềm mỏng : “Vâng, anh không thiếu đàn bà, em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiếu đàn ông được chưa? Lần nàyem không đúng, anh hãy cho em một hội”.
y mang thuốc giảm đau đến nhưng Vương An mặc kệ. Anh cầm điện thoại, trầm mặc một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc lâu mới lên tiếng: “Có một số chuyện trước đây tôi cũng đã từng nghĩ. Giữa chúng ta thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự ăn ý, thiếu sự tin tưởng, chính vậy, chỉ một chuyện cỏn con cũng khiến chúng ta nảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh mâu thuẫn… Ngoài công việc, cuộc sống của chúng ta không hềsự đụng chạm, chúng ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chung đường, sau này, miễn cưỡng bên nhau cũng chưa chắc đã tốt”. Ngừng vài giây, anh nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp: “Thôi thì chấm dứt đi!”
Tô Mạt cố gắng kìm nén nước mắt, một lúc sau mới hỏi: “Anh muốn chấm dứt sao?”
VươngAn không trả lời. Thời gian như ngừng trôi.
“Được…” Cuối cùng Mạt cũng hạ quyết tâm. “Em một yêu cầu… Lần cuối cùng, anh thể để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em cúp máy trước được không? Dẫu sao em cũng là phụ nữ”.
Đầu máy bên kia không một tiếng động. sợ anh chẳng còn sự nhẫn nại, Tô Mạt nín thở, vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàng tắt máy.
Sau đó cầm điện thoại, bất động hồi lâu. Cuối cùng, gục đầu xuống bàn, nước mắt giàn giụa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ông Tô đi đếncửa. “Con đi ngủ nhớ đừng để bị nhiễm lạnh. Vừa về đến nhà đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói chuyện điện thoại. Con cũng mệt mỏi cả ngày rồi, nghỉ ngơi sớm đi!”
Hai tháng vùn vụt trôi qua, người đàn ông đó biến mất như chưa hề tồn tại. Số cổ phiếu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An Thịnh Mạt nhờ Châu Viễn Sơn mua trước khi về quê tiếp tục rớt giá.
Mạt tìm công việc mới Giang Nam,một doanh nghiệp tư nhân bình thường. giữ chức vụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trưởng phòng phòng thị trường nhưng mức lương thấp hơn An Thịnh nhiều,chỉ đủ trả góp tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà chi phí sinh hoạt của gia đình bốn người.
Tuy bố mẹ không nói nhưng trong lòng vẫn áy náy, may Châu Viễn Sơn thường đến chơi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cuối tuần, thỉnh thoảng hai người đưa Thanh Tuyền đi chơi, tâm trạng của con bé rất tốt, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoại càng vui mừng.
Thanh Tuyền hơn năm tuổi, rất hiếu động, mỗi khi chơi đùa chẳng để ý điều xung quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa. Châu Viễn Sơn nằm dưới đất, nhấc người con lên cao khiến cười khoái chí.
Mạt không kìm được, đi tới bế con bé.
Thanh Tuyền không chịu. “Con muốn chơi với ba Châu”.
Quê nhà Mạtmột thói quen, trẻ con thường gọi người bạn gái thân thiết của mẹ là “mẹ” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để bày tỏ tình cảm thân mật. Châu Viễn Sơn là đàn ông, Thanh Tuyền khéo miệng nên tự động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi anh là “ba Châu”.
Lời nói của trẻ con tâm nhưng người lớn lại nghĩ khác.
Ông không thể giữ bình tĩnh. Thỉnh thoảng, bà Tô nói nhỏ với chồng: “Luật Châu tuổi trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tài cao, ngoại hình ổn lại chưa từng kết hôn, chúng ta đừng hiểu nhầm người ta”.
Ông Tô động viên vợ. “Con gái chúng ta cũng ngoại hình khá, tuổi trẻ tài cao, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không xứng với cậu ấy. Chỉ là Thanh Tuyền…”
“Thanh Tuyền làm sao?”
“Thanh Tuyền ngoan ngoãn như vậy, sẽ không gây phiền phức cho người ta”.
Tình cờ nghe thấy điều này,Mạt hơi khó chịu, dần dần cố ý tránh mặt Châu Viễn Sơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Thanh Tuyền không vui, một ngày hỏi mấy lần. “Hôm nay ba Châu đến ăn cơm không mẹ?”
Mạt đáp. “Không”.
“Tại sao?” Conhỏi.
“Đây không phải nhà của chú ấy, làm chuyện ngày nào cũng đến ăn cơm”. Mạt đáp.
Thanh Tuyền ngẫm nghĩ, thở dài như người lớn. “Con thích ba Châu, không thích người lần trước”.
“Người lần trước người nào?” Tô Mạt hỏi.
Thanh Tuyền nói. “Người lần trước đến nhà mẹ ăn cơm ấy”.
Mạt liền nhớ ra, tim cô đột nhiên như bị bóp nghẹt. nói nhỏ. “Con không thích cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao”. Nói rồi, không kìm được, lại hỏi con gái. “Tại sao con không thích chú ấy”.
“Con không biết”. Thanh Tuyền ngẫm nghĩ. “Chú ấy trông vẻ hung dữ”.
Buổi tối, Mạt nằm trên giường trằn trọc mãi. Thời khắc từ chờ mong đến tuyệt vọng đã qua đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đàn ông đó,vẫn luôn sử dụng số điện thoại ngoại tỉnh. tưởng khi nào hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức giận, anh sẽ chủ động gọi điện cho cô. tưởng bản thân thể thoải mái hơn những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93gái trẻ tuổi, nhưng mỗi khi đêm khuya vắng lặng, mới biết thế nào nhớ nhung đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tận xương tủy.
Mạt cầm di động, ngơ ngẩn hồi lâu. ngước nhìn trần nhà, hai hàng lệ chảy dài xuống© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 má. Ngày hôm sau đi làm với cặp mắt sưng húp, Mạt bỗng cảm thấy, nếu cứ như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không phải cách. hạ quyết tâm, thay số điện thoại mới.
Trước sự tránh của Tô Mạt, Châu Viễn Sơn tỏ ra rất nhẫn nại. Thỉnh thoảng, anh đến công ty © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đóntan sở. Các đồng nghiệp tưởng hai người hẹn hò, một số lãnh đạo muốn giới thiệu đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tượng cho Mạt cũng lập tức từ bỏ ý định.
Một buổi tối, Mạt bỗng nhận được cuộc điện thoại từ số lạ. giật mình, nhưng nghe giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của đối phương, mãi không nghĩ ra ai. Người đó cười. “Trợ Tô, tôi lão Hàn”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt vội lên tiếng: “Kỹ Hàn? Lâu rồi không gặp!”
Kỹ Hàn cười. “Tôi muốn tìm cô nhưng số di động trước kia không gọi được, may vợ tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưu số điện thoại nhà cô”.
Mạt nghĩ, phải rồi, ngườilòng thì kiểu cũng tìm ra, mình nghĩ ngợi nhiều.
hơi thất thần nên không ngheđối phương nói gì, đành hỏi lại.
Kỹ sư Hàn nhắc lại: “Vợ tôi một bạn học sống ở nước ngoài, muốn chúng tôi làm đại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dự án về ô tô, chủ yếu lĩnh vực linh kiện. Tôi dự định tự mở công ty, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết muốn hợp tác không? Tự mình làm chủ sao cũng tốt hơn làm thuê cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời, nói đúng không?”
Mạt mỉm cười. “Cảm ơn anh! Đây đúng hội tốt, nhưng tôi khôngtiền góp cổ phần”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Kỹ Hàn nói: “Vợ tôi khen con người cô rất tốt, tìm đối tượng hợp tác nên tìm người như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô. quen Tôn Tổng của công ty ô tô Bắc Trung đúng không? Bây giờ ông ta người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng đầu, chúng tôi muốn kết hợp đồng với công ty ông ta”.
Mạt hiểu ý. “Tôi quen, còn cả mấy vị sếp tổng của các nhà máy ở phía nam. Mỗi dịp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lễ tết tôi vẫn gọi điện hỏi thăm họ”.
Kỹ Hàn vui mừng, nói đùa: “Cô có mối quan hệ được rồi. Tất nhiên, nếu tiền thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng tốt”.
Hai người cùng bật cười.
Mấy ngày sau, kỹ Hàn đến nhà chơi. Nhìn thấy Thanh Tuyền cầm một cái bát nhỏ cho mèo uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sữa, của kỹ Hàn ngồi xổm xuống quan sát.
Mạt cười. “Chị cũng thích mèo sao? mèo nhà em đã tiêm phòng, vừa mới tắm rửa sạch sẽ, cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoải mái vuốt ve.
của kỹ Hàn nói: “Không phải”. Chị giơ tay đỡ cái bát. Đợi con mèo liếm sạch sữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong bát, chị mới cầm lên xem. “Em còn khiêm tốn nói không tiền đầu tư? Một cái bát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giá trị như vậy mà em lại để cho mèo ăn?”
Mạt không hiểu.
Người phụ nữ nói tiếp: “Nếu chị không nhầm thì đâysản phẩm của thời kỳ Gia Tĩnh, nhà Minh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi“Bách hoa tranh xuân”. Hồi còn sinh viên, chị từng đi làm thêm chỗ bán đấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giá nên cũng biết một ít”.
Tô Mạt cười. “Không thể nào!”
Kỹ Hàn nói xen vào. “Về việc này cô nên tinấy. ấy hứng thú với đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổ nên cũng từng nghiên cứu, còn học văn bằng hai”.
Bà xã của kỹ Hàn cười. “Em gái, giá thị trường của cái bát này ít nhất hai trăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngàn, đây giá từ mấy năm trước”.
Mạt sững sờ.
Kỹ Hàn cười. “Cô hãy bán để lấy vốn đầu tư”.
Mạt định thần, cầm cái bát: “Không, tôi sẽ giữ lại làm kỷ niệm”.
Mọi người trò chuyện vui vẻ. Khi nhắc đến thủ tục pháp lý, Mạt nói quen luật sư, liền gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện mời Châu Viễn Sơn đến ăn cơm.
Đã lâu mới được chủ động hẹn gặp, Châu Viễn Sơn lập tức nhận lời. Hai người gặp nhau, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng đều tâm sự nên bất giác chút khách khí ngượng ngập. Họ chỉ trò chuyện vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ với người khác.
Mạt không tập trung. Đến tối, ngay sau khi tiễn khách ra về, nhận được điện thoại của Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Viễn Sơn. “Tôi dưới nhà, emthể xuống dưới không?”
Mạt hỏi, “Anh quên đồ à?”
“Em cứ xuống trước đi!” Đợixuống dưới, Châu Viễn Sơn hỏi: “Đồ của tôi đâu?”
Mạt cười. “Anh quên đồ lại chẳng nói rõ, làm sao tôi biết được?”
Châu Viễn Sơn nhìn một lúc mới trả lời. “Trái tim tôi”.
Mạt im lặng.
Anh nhìn đi chỗ khác, nở nụ cười ngượng ngùng: “Buồn nôn quá!” Ngừng vài giây, anh cất giọng nghiêm túc: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Lâu như vậy chắc em không thể không hiểu, tôi bây giờ… tôi đã để trái tim chỗ em. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Em đừng tránh mặt tôi, được không?”
Lần đầu tiên trong đời,Mạt nhận được lời tỏ tình trực tiếp như vậy, cô choáng váng đầu óc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tôi… tôi…”
“Em vẫn chưa quên anh ta?” Châu Viễn Sơn hỏi.
“Không phải”. Mạt đáp.
Châu Viễn Sơn gật đầu. “Vậy thì được rồi. Chúng ta đã qua cái tuổi kích động từ lâu rồi. Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy nên tìm một đối tượng thích hợp. phương diện nào, chúng ta cũng rất hợp nhau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Em có cảm thấy như vậy không?”
Mạt từ chối khéo: “Anh cũng biết đấy, tôi sắp lập nghiệp, sẽ rất bận rộn. Bây giờ tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm tư để nghĩ đến chuyện này”.
Châu Viễn Sơn tỏ ra rất thông cảm: “Cũng đúng, phụ nữ nên sự nghiệp của riêng mình. Tôi thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điểm này của em nhất. Em cứ làm việc của em, chỉ đừng trốn tránh tôi được”.
Anh ta định quay người rời đi nhưng đột nhiên đứng lại, nhanh chóng hôn lên một cái rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói nhỏ: “Tôi sẽ đối xử với em tốt hơn anh ta”.
4.
Vương An nằm viện hai tháng, trong lòng rất bực bội. Hễ rảnh rỗi anh xuống giường, chống gậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba toong tập đi nhưng không có sức lực. y khuyên nhủ: “Anh không nên làm như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị thương phần xương cần điều trị một trăm ngày. Bây giờ trong xương của anh hai cái nẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đinh, ngộ nhỡ lại bị gãy, khớp xương rời khỏi vị trí thì rất phiền phức”.
Vương An ném cây gậy. “Lúc nào tôi mớithể đi lại bình thường không cần dùng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái này?”
“Ít nhất ba tháng nữa”.
“Có di chứng gì không?”
Cô y trải ga giường, gấp chăn rồi đỡ anh ngồi xuống. “Phải xem anh đang nói về phương diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào”.
Vương An ngồi xuống mép giường, nửa cười nửa không nhìn gái. “Vận động mạnh liệu khó khăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93không?”
ý đỏ mặt. “Vấn đề này phải sang khoa sinh lý”. quay người đi ra ngoài, nói nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một câu. “Lưu manh!”
Vương An đột nhiên nhớ ra điều đó, hơi ngây người.
Đúng lúc này, Triệu Tường Khánh đi vào, trong tay cầm tập văn bản. Anh ta nghĩ bụng, có thể trêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chọc gái trẻ, chứng tỏ sếp đã thoát ra khỏi nỗi đau tình cảm, đây dấu hiệu tốt. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta nói: “Sếp, đây hợp đồng cần sếp ký tên. Còn nữa, cổ phiếu của An Thịnh rớt giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiêm trọng. Mấy thành viên của hội đồng quản trị cả ngày gọi điện thoại muốn bàn chuyện với sếp”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương An xem hợp đồng, không ngẩng đầu. “Khỏi bàn”.
Lão Triệu lại nói. “Ủy viên Lâm một ông già nhất định đòi gặp sếp”.
“Tôi không gặp”.
Lão Triệu cười. “Suốt ngày bọn họ đến công ty, tôi còn phải bỏ thời gian đối phó với bọn họ”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương An tên xong, đóng bản hợp đồng. “Cứ mặc kệ bọn họ, đến cửa thì đuổi thẳng cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ngoài. Anh không cần khách sáo với bọn họ”.
Bên này, Vương Á Nam cũng phiền muộn đến đau đầu. Việc cháu trai sử dụng tàng trữ ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túy bị vạch trần gây ảnh hưởng rất xấu, tiền cũng không thể giải quyết. Vương Tư Nguy bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cưỡng chế đưa đi cai nghiện hai năm. Tin tức vừa lan truyền, cổ phiếu của An Thịnh rơi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáy vực. Mấy thành viên hội đồng quản trị cách một, hai ngày lại thay phiên nhau đến “dội bom” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta.
Hộiđơn chí, gần đây bụng ta lại bắt đầu đau nhâm nhẩm. ta nghĩ thầm, đã cắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ruột thừa rồi, sao còn giở chứng nữa. Vương Á Nam kiểm tra bệnh viện khác, kết quả cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy,ta đã cắt ruột thừa ích, túi mật vấn đề, phải phẫu thuật.
Vương Á Nam nằm viện. Các thành viên hội đồng quản trị vẫn không buông tha, chạy đến tận bệnh viện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Họ lấy ý đo thăm bệnh nhân nhưng thực tế đưa ra mọi lý lẽ để “tẩy não” Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Á Nam. ta còn chưa lo xong thân mình, lại lo lắng đến con trainhà, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đành lên tiếng: “Các ông thử xem thằng đó nhận lời không?” ta cười lạnh lùng. “Chỉ e © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính nó cao ngạo, không nuốt trôi cục tức.
Người làm nhiệm vụ thuyết khách quả nhiên thất bại trở về.
Vương Á Nam trầm mặc. Nhớ đến lời nói của Mạt hôm đó, ta lên tiếng: “Chỉ một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có thể khiếnthay đổi ý định”. ta thở dài. “Kêu Thiên Bảo đi!”
Bệnh viện lên lịch tiến hành ca mổ.không người thân ở bên cạnh, bác đành nói thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Vương Á Nam. “Ca phẫu thuật chỉ năm mươi phần trăm hy vọng”.
Vương Á Nam mạnh mẽ một đời, vậy trước khi vào phòng mổ, nước mắt giàn giụa trên gương mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta. ta thầm nghĩ: Nếu mình chỉ một thân một mình, chết thì chết, nhưng nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn thằng nhỏ, dù chết cũng không thể yên lòng.
Ngẫm đi nghĩ lại, ta quyết định gặp Vương An.
Một lúc lâu sau, Vương An mới xuất hiện. Bắt gặp vẻ mặt lạnh lùng của anh, ta cằn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhằn: “Không muốn đến thì đừng đến. Đâu ai cầm dao kề cổ ép anh. Anh mặt nặng mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ cho ai xem? Nếu tôi chết, chắc anh sẽ rất vui mừng”.
Vương An tiến lên phía trước, quan sát ta. “Cô sợ chết đến thế sao? Bây giờ mới chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước một chân vào quan tài, không ai đẩy cô, cô đã tự mình nhảy vào trong đó.”
Vương Á Nam thở dài. “Hai người đúng xứng đôi!” ta lại hỏi: “Nếu tôi chết thì làm thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào?”
VươngAn ghé sát tai ta, chậm rãi nói: “Cô yên tâm, mầm mống gây họa thường sống dai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm”.
Vương Á Nam trừng mắt với anh.
Anh tiếp tục lên tiếng: “Cô không chết được. Việc đấu với trời, với đất, với con người là một lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thú. chết rồi, còn ai đấu với cháu?”
Vương Á Nam sốt ruột. “Tôi đã lớn tuổi như vậy, anh không thể nói một câu dễ nghe hơn sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương An chau mày. “Cô muốn nghe điều gì? Cháu còn một miếng cơm thì tuyệt đối không thiếu Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bảo nửa miếng?” Vương Á Nam định nói nữa nhưng anh đã hết kiên nhẫn, xua tay. “Lằng nhằng quá, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mau đẩy bà ấy vào đi! ấy không chết thì tôi bị ấy làm phiền đến chết thôi”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương Á Nam tức đến mức ngón tay run run, chỉ vào người Vương An, “Anh… anh…”
Vương An vẫn điềm nhiên. “Đâu phải đẩy đi thiêu sống,sợ chứ?”
Vương Á Nam hết cách, vội dặn dò. “Bây giờ nhà không ai, anh nhớ đi thăm Thiên Bảo”.
Vương An trả lời ngay. “Cháu không rảnh”.
Nói thì nói vậy nhưng Vương An vẫn dành thời gian tới ngôi biệt thự của Tống gia. Tống Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bảo vẫn say sưa hát tầng trên. Lần này, anh ta kéo anh cùng hát vài Bình Tụ.
Vương An vỗ nhẹ vào đầu anh ta một cái. “Mẹ cậu bị ốm, cậu còn tâm trạng để vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi sao?”
Tống Thiên Bảo ngơ ngẩn nhìn màn hình ti vi. “Thư hát rất hay”.
Vương An ngồi xuống đất cùng anh ta, cất giọng lạnh lùng: “Cậu đừng nhớ nữa, ấy đi rồi”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Tống Thiên Bảo ngẫm nghĩ. “Lúc chưa đi, thư đối xử với tôi rất tốt”.
Vương An im lặng, một lúc sau mới lên tiếng: “Cô ấy đối xử với tôi chẳng tốt chút nào”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
>>>>>Diễn Đàn Quý Đôn
Gần đến mùa xuân năm sau, công tyMạt góp vốn đầu bắt đầu hoạt động. Cổ phiếu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An Thịnh dosở hữu cũng dần tăng giá, chẳng mấy chốc đã tăng gấp đôi.
Một hôm, Châu Viễn Sơn trở về nhà sau khi cùng đi ăn ngoài, đúng lúc Đồng Thụy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An đến thành phố này công tác, nhân tiện qua thăm Thanh Tuyền. Thanh Tuyền cũng không cự tuyệt bố. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ba người hơi ngây ra khi chạm mặt.
Châu Viễn Sơn rất tế nhị, ngồi một lát liền đứng dậy cáo từ. Đợi Thanh Tuyền ngủ trưa, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi ra ngoài, Đồng Thụy An mới nói với Mạt: “xem ra bây giờ cuộc sống của em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất tốt”.
Anh ta vẫn như xưa, chỉ vẻ phát tướng, bụng to hơn trước, mái tóc hai ngày không gội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã bóng nhẫy, tính cách cũng hiền hòa, nói nhiều hơn trước.
Mạt cười cười. “Anh cũng tốt đấy chứ!”
Đồng Thụy An mỉm cười, lấy di động ra cho xem ảnh. “Đâycon trai anh”.
Mạt nhìn kĩ. “Đẹp trai, giống vợ anh”.
Đồng Thụy An thở dài. “Có những việc anh không nên can thiệp nhưng dẫu sao cũng chỗ quen biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều năm…” Anh ta dừng lại, đột ngột hỏi: “Người đàn ông vừa rồi đối tượng của em à?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt không phủ nhận cũng chẳng khẳng định, chỉ “ừm” một tiếng.
Đồng Thụy An hiểu nhầm. “Em nuôi con một mình, phải hết sức cẩn thận. Con người em thật thà, đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để người ta dùng lời ngon tiếng ngọt lừa dối…”
Mạt cười. “Tôi đáng để anh ấy lừa?”
“Anh ta cũng tái hôn sao? con chưa?”
“Anh ấy chưa từng kết hôn”.
“Anh ta làm nghề gì?”
“Luật sư”.
“Luật tinh khôn nhất, chưa ly hôn đã nghĩ đến chuyện chia tài sản. Anh ta nói sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kết hôn với em không?”
Mạt cười cười. “Anh ấy vừa hỏi tôi chuyện cưới xin, tôi còn đang suy nghĩ”.
“Đúng, em không thể thấy người ta đẹp trai là mềm lòng. Em phải nghĩ đến Thanh Tuyền trước tiên”.
Mạt nói: “Anh ấy mở văn phòng luật, điều kiện bây giờ tốt hơn tôi nhiều. Anh ấy còn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ cho Thanh Tuyền học trường quốc tế, sau này đi du học cũng thuận tiện”.
Đồng Thụy An im bặt.
Mạt nói tiếp: “Thật ra tôi nên cảm ơn anh”.
Đồng Thụy An tỏ vẻ nghi hoặc. “Cảm ơn anh chứ?”
Mạt không trả lời, lại hỏi. “Nếu tôi tái hôn, anh bằng lòng đến tham dự lễ cưới không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Bằng lòng, nếu quả thật em có ngày đó”.
“Vậy anh nhất định phải đến đấy nhé”.
Ông vừa vào cửa, tình cờ nghe thấy hai câu cuối cùng. Đợi Đồng Thụy An ra về, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93lập tức hỏi con gái: “Tiểu Châu đã đề cập chuyện kết hôn với con à?”
Mạt gật đầu.
Ôngcười cười, không nói gì, còn phấn khởi đến mức suýt vỗ tay.hỏi: “Hai đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định ngày nào, mồng một tháng năm? Không biết ngày đó, lịch âm tốt không?”
Mạt vội lên tiếng: “Con phải suy nghĩ đã”.
Lúc này ôngmới lên tiếng. “Con đừng bỏ lỡ một người đàn ông tốt, cậu ấy đối xử với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh Tuyền cũng chẳng đáng phàn nàn”.
phụ họa. “Đúng vậy, đốt đuốc cũng khó tìm ấy chứ! Con nuôi con nhỏ, tìm một người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông nên thận trọng một chút”.
Mạt chút bực bội. “Bố, mẹ, con đã hơn ba mươi tuổi rồi. những việc con biết tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cân nhắc”.
cười. “Ái chà, bây giờ mọc đủ lông đủ cánh, có khả năng kiếm tiền nên chê bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ phiền phức phải không?”
Ông cũng cười. “Được rồi, nhưng một điều kiện, con đừng khiến Tiểu Châu bỏ cuộc, chạy đi tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái trẻ đấy nhé!”
“xì” một tiếng. “Là ông muốn tìm gái trẻ thì có”.
Chứng kiến cảnh hai ônggià “liếc mắt đưa tình”, Mạt vừa buồn cười vừa ngưỡng mộ. Ngẫm đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ lại, trong lòngvẫn không thể dứt bỏ. đành “đi đường vòng”, gọi điện cho Tùng Dung. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tôi sắp kết hôn. Nếu thời gian, chị lão Triệu hãy đến đây uống rượu mừng”.
Tùng Dung ngẩn người. “Em gái, kết hôn với ai vậy?Hai người… và người kia khôngkhả năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sao?”
Mạt hỏi. “Người kia gần đây thế nào? Chân đã lành lặn chưa?”
“Cô đã nghe nói anh ta quay về An Thịnh chưa? Những chuyện khác vẫn bình thường”. Tùng Dung còn định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói câunhưng lại thôi, chỉ nói. “Chắc chân sắp khỏi rồi, nghe nói tháng sau tháo đinh”.
Mạt không hỏi thêm điều gì.
Tùng Dung không thể kìm nén sự hiếu kỳ, hỏi. “Đối tượng của làm nghề gì? Tính cách thế nào?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Do vẫn chưa chính thức quyết định nênMạt không muốn tiết lộ nhiều. Cô chỉ đáp: “Người bình thường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều kiện tương tự tôi. Tính cách… khá truyền thống, con người anh ấy rất tốt”.
Tùng Dung thở dài. “Cũng phải, gái nhà lành như nên tìm một người đàn ông truyền thống. Loại người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác, quan điểm không giống nhau thì cuộc sống sẽ rất mệt mỏi”.
Mạt biết lời nói của Tùng Dung ý tứ sâu xa nhưng không tiện hỏi nhiều. Nhớ lại thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độlời nói của chị ta, trong lòngbỗng dưng nguội lạnh.cố gạt bỏ hết những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suy nghĩ không thực tế.
>>>>>Diễn Đàn Lê Quý Đôn
bên này, Châu Viễn Sơn “tấn công” mạnh mẽ.
việc của công ty, Mạt muốn tìm anh hỏi mấy vấn đề liên quan đến pháp luật. Anh hẹn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào buổi trưa, rõ ràng muốn cùngăn cơm, nhân tiện nói chuyện riêng tư, cô liền từ chối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vớido buổi trưa đã hẹn khách hàng. Cô trực tiếp đến văn phòng luật trong giờ làm việc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Châu Viễn Sơn đang ngồi trước máy tính trong phòng làm việc. Không biết anh xem thứ khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt đẩy cửa đi vào, anh cũng không biết.
Mạt cười. “Anh xem cái nhập tâm vậy?”
Châu Viễn Sơn lập tức ngẩng đầu. “Chẳng cả”.
Mạt chỉ tùy tiện nói câu này nhưng trước phản ứng của anh, cô lại sinh nghi, cười, nói. “Lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào liên quan đến em?”
Châu Viễn Sơn đóng trang web. “Không phải”.
Mạt im lặng nhìn anh.
Châu Viễn Sơn không chống đỡ nổi, đột nhiên thở dài, xoay laptop về phía cô. “Bây giờ không giống trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia, tay này ngày càng nổi tiếng”.
Trên màn hình xuất hiện mấy tấm ảnh mờ mờ chụp hộp đêm. Mạt liếc qua rồi cúi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở kẹp tài liệu. “Vào chủ đề chính đi, lát nữa em còn bận việc khác”.
“Việc gì?”
Mạt không tập trung. “Em về công ty họp”.
Châu Viễn Sơn hỏi. “Vừa rồi nói chuyện điện thoại, em nói hẹn khách hàng mà?”
Mạt ngây ra. “Đúng, em họp xong mới đi gặp khách hàng”.
Châu Viễn Sơn tỏ ra không vui. “Em đừng đối phó với anh nữa. Anh đối xử với em thế nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em đâu phải không biết. Anh cũng không thể trói chặt em, em đâu cần nói dối anh như vậy?”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt không đành lòng. “Không phải em muốn nói dối, chỉ em…”
“Chỉ chứ?”
“Em…” mỉm cười, cố gắng làm dịu bầu không khí. “Anh nghiêm túc như vậy khiến em bị áp bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất lớn”.
Châu Viễn Sơn bình tĩnh hỏi lại: “Áp lực gì? Lúc vào đây em vẫn còn bình thường. Sau khi nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy tấm ảnh trên mạng, tâm trạng của em lập tức thay đổi”.
Tô Mạt phản bác: “Đây chuyện riêng của em”.
Châu Viễn Sơn lắc đầu. “Em còn nói không muốn lừa dối anh? Ngay từ đầu anh đã hỏi em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ anh ta hay không. Lúc đó ràng em phủ nhận. Em làm vậy được coi lừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dối tình cảm của anh không? Đây cũng chuyện riêng của em?”
“Anh… anh” cả vúp lấp miệng em”.
“Em không nóilẽ”.
Lần đầu tiên hai người chia tay không vui vẻ gì.
Mấy ngày sau đó, trong lòngMạt đầy tâm sự. không muốn về nhà cũng chẳng muốn đi làm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm việc cũng uể oải. Chỉ trong tay vẫn còn dự án cần theo dõi,buộc phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến công ty.
Lúc đi vào tòa nhà văn phòng,Mạt nhìn thấy mấy cô gái xúm lại ở quầy lễ tân xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạp chí tán gẫu.
“Cácnói chuyện trong giờ làm việc thế?” Mạt hỏi.
nhân viên lễ tân chỉ vào tờ tạp chí tài chính số mới nhất. “Chị Tô, hồi còn Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chiêm, chị biết người này không? Anh ta rất phong lưu, trên mạng toàn tin tức cải về anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, tay còn chống gậy đã bị chụp hình hẹn với cô người mẫu trẻ nổi tiếng. Lượt view © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên Weibo của người mẫu tăng vọt, rất nhiều người nhận xét, bàn luận sôi nổi bên dưới”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt nhìn tấm ảnh chụp gần hai cháu bắt tay trên tạp chí. “Tôi không quen”.
nhân viên nói tiếp: “Trong tạp chíbài phỏng vấn anh ta. Gần đây anh ta rất nổi tiếng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lúc trước chị chưa từng nghe nói tới sao?
Mạt cầm tờ tạp chí lên xem. Bài viết tiêu đề: “Nhà giàu nối nghiệp như thế nào? Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hợp thành công của An Thịnh, Nam Chiêm” đọc một lát, trả lời: “Tôi không ấn tượng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả”.
Bên cạnh liền người nói xen vào, cho biết một người con của người quen từng làm việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khách sạn của anh ta, anh họ của bạn học từng gặp anh ta hội nghị thương mại, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi ăn cơm cùng bàn…
Mạt gập quyển tạp chí lại. “Ăn cơm đã chứ? Tôi còn từng lên giường với anh ta”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mọi người tưởngnói đùa, cũng nhao nhao. “Tôi cũng muốn lên giường với anh ta, tất nhiên phải nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng bao”.
Mạt ném tờ báo sang một bên. “Làm việc đi, tán gẫu liệu có cơm ăn không?”
Buổi chiều đi làm về. Châu Viễn Sơn đến nhà thăm bố mẹ con gái Mạt. Anh hơi ngượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngập khi nhìn thấy cô, đến khi chỉ còn hai người, anh mới lên tiếng: “Hôm đó là anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng, nói chuyện hơi quá, em đừng để bụng!”
Mạt đứng bên cửa sổ, dõi mắt nhìn ra ngoài. Bầu trời phía nam trong vắt, chắc nơi đó đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt đầu nóng bức.
“Em không thể dứt bỏ, tại sao không đi hỏi cho ràng?” Châu Viễn SƠn lên tiếng.
Mạt cười cười. “Tất cả đã quá khứ, còn hỏi chuyện đó làm gì? Hơn nữa… Anh ấy vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người như vậy, nên cuộc sống như vậy. Cũng tốt, đối với em nói, đây sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải thoát”. Ít nhất, sau này không cần tiếp tục day dứt hay đấu tranh tưởng giữa dục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vọng khí phách một cách nực cười.
Châu Viễn Sơn: “Em không có lòng tin vào anh ta sao?”
Tô Mạt thở dài: “Anh cũng nhìn thấy mấy tấm ảnh đó còn gì. Anh nhận ra nụ cười của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ấy rất nhẹ nhõm, thoải mái không? lẽ đây móicon người thật của anh ấy”.
Châu Viễn Sơn im lặng.
Mạt muốn khóc nhưng lại mỉm cười. “Xảy ra nhiều chuyện như vậy, bây giờ anh ấy thể điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉnh tâm trạng được như thế này cũng không dễ dàng. Thời gian liều thuốc hiệu nghiệm, dần dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ấy sẽ quay về cuộc sống trước kia”. quay sang Châu Viễn Sơn. “Mỗi chúng ta đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc sống thích hợp với mình.”
Châu Viễn Sơn tiến lại gần, nhẹ nhàng ôm vai cô.
Mạt tựa đầu vào vai anh. “Em xin lỗi, cho em dựa một lúc”.
Trong lòng Châu Viễn Sơn rất phức tạp. Anh không kìm được, nói nhỏ: “Em thể dựa cả đời”.
5.
Hôm nay, trong lúc VươngAn đang triệu tập cuộc họp lãnh đạo các phòng ban, cửa phòng hội nghị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột nhiên bị đẩy ra. Châu Viễn Sơn đi vào, ném tấm thiệp cưới màu đỏ lên bàn.
Vương An liếc qua nhưng không mở ra xem. Anh nói: “Ra ngoài!”
Châu Viễn Sơn hằm hằm, không nói một lời, vừa tiến lại gần, tung đấm. Mọi người đều trợn mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hốc miệng. Vương An tức giận, cũng vung tay đánh trả. Chân anh còn chưa lành hẳn, những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người bên cạnh đều giơ tay ra đỡ. Anh gầm lên: “Tất cả tránh ra!”
Hai người đàn ông trừng mắt nhìn nhau một lúc, tựa như vẫn ý tiếp tục “cuộc chiến”. Mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không dám can ông chủ, chỉ còn cách kéo Châu Viễn Sơn ra xa.
Vương An xoay xoay cổ tay, lại ngồi xuống ghế. Anh nói với Châu Viễn Sơn: “Hôm đó, tôi bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy đi cùng cậu. Không ngờ ấy thật sự theo cậu. Chưa đến nửa năm đã… Cậu quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về hỏiấy, ấy làm thế phải với tôi không?” Dường như anh muốn nói điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng lại nuốt xuống cổ họng, chỉ lạnh lùng thốt ra một từ: “Cút!”
Những người xung quanh đều không dám ho he. Xong việc, ông chủ lại kêu mọi người họp như bình thường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Hết giờ làm, đi qua văn phòng tổng giám đốc, Vương An nghe thấy một nhân viên nói hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 to tiếng.
gái nói: “Tôi quen dùng máy tính này rồi, đổi đổi?”
Đồng nghiệp ở phòng kỹ thuật trả lời: “Hệ thống này đã lỗi thời”.
nhân viên cười. “Anh mới đến nên không biết, đây máy tính của lãnh đạo cũ phòng tôi. Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột nhiên phát hiện trong máy tính có một thứ rất ẩn”.
Vương An quay lại cửa văn phòng, gọigái: “Lục Huệ, lại đây!”
Lục Huệ chạy tới. “chủ tịch Vương, anh tìm tôi việc gì?”
Vương An nói thẳng: “Mau chuyển sang phòng làm việc của tôi!”
Lục Huệ ngây ra. “Ý anh máy tính hay tôi?”
“Nhanh lên!”
gái trẻ lập tức tuân lệnh.
Đợi cô gái đi ra ngoài, Vương An mở laptop của Mạt. Anh mở hết tập tin này đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tập tin khác. Nội dung bên trong phân loại rất chi tiết, ràng, quả nhiên cách làm việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cô.
Ngoài những tập tin liên quan đến công việc không còn nội dung khác. Anh tìm kiếm rất lâu. Đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên cảm thấy mình thật ấu trĩ, liền ném con chuột, cầm áo khoác đi tiếp khách. Ra đến cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng, anh chợt quay lại, nhìn chằm chằm laptop một lúc. Cuối cùng, anh gập màn hình xuống.
Buổi tối, Vương An tiếp khách đến nửa đêm mới về nhà nghỉ ngơi. Ai ngờ anh trằn trọc trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giường mãi vẫn không thể chợp mắt, gần như cả đêm mất ngủ.
Mấy tối tiếp theo đều ăn cơm giao ngoài, VươngAn ép bản thân không nghĩ đến chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó. Anh uống ngày càng nhiều, lão Triệu hết cách, ngày nào cũng lái xe đưa anh về.
Nhà hai người cách nhau khá xa, lão Triệu về muộn, khó tránh khỏi bị Tùng Dung cằn nhằn. Anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vốn mệt mỏi, lại bị nói nên trong lòng bực bội. ngẫm đi nghĩ lại, anh ta nảy ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý, tìm đĩa nhạcmột bài hát tiếng Quảng Đông, phát hai lần trong xe ô của Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An. Lần đầu tiên Vương An còn không để ý, lần thứ hai, anh không kìm được, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẳng. “Ồn ào quá, anh mau tắt đi!”
Lão Triệu giả bộ không nghe thấy, nam ca hát rất hợp tình hợp cảnh:
‘Tôi vẫn cười nói, chỉ nụ cười gượng gạo.
Nhìn khách khứa không ngừng chúc mừng em.
Vẫn điệu nhạc của ngày hôm qua, nhưng hôm nay càng tuyệt diệu hơn.
Tôi vẫn chúc phúc, chúc phúc đám cưới này.
Tôi ngắm áo cưới, gương mặt đằng sau áo cưới.
không thấy gương mặt đó nhưng lòng tôi đã xót xa.
Không muốn nói thêm nửa câu, chỉ e sẽ rơi lệ.
Duyên đã tận, ai còn để ý đến do.
Đểđơn cộng thêm nỗi trống trải, để thuở ban đầu đều qua đi.
Dẫu lòng si mê, cũng khó định gặp gỡ hay chia ly.
Hình bóng trong bộ váy cưới đã đi xa,
Đi tới tuần trăng mật như giấc ngọt ngào.
Tôi chỉ mong những chuyện trước kia theo em đi thật xa,
Để lòng tôi yên tĩnh như nước.
Tôi để tình cảm xưa theo áo cưới đi xa,
Tất cả đối diện lại từ đầu.
Nếu tình yêu như giấc mộng cuối cùng vỡ tan,
Tôi cũng sẽ tiếp tục không ngừng tìm lại! (*)’
(*)Lời bài hát Đằng sau bộ áo cưới trong bộ phim truyền hình kinh điển của Hồng Kong thập niên 80 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế kỷ trước, Triệu phú lưu manh.
Vương Cư An đã hơi say. Anh im lặng suốt quãng đường còn lại. Anh xuống xe, đi vào ngồi biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thự gần bờ biển. Cánh cổng sau lưng khép lại, xung quanh cùng yên tĩnh, không gian rộng lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ còn một mình anh.
Vương An đi vào nhà, ra sân sau, bể bơi vẫn khô cạn. Anh lên tầng hai, trên đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một căn phòng vĩnh viễn vắng lặng.
Anh lại xuống phòng khách, châm một điếu thuốc trong bóng tối. Hít vài hơi, anh chợt nhìn thấy cây piano © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã lâu không động tới ở góc phòng. Anh chống gậy ba toong đi tới, mở nắp đàn, thử dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tay chơi đàn. Thời niên thiếu, anh bị ép học thứ này, giờ vẫn nhớ mang máng. Điệu nhạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa nghe trước đó vang lên từng hồi trong đầu anh. Vương An nở nụ cười tự giễu, bỗng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ném cây gậy, đi khập khễnh ra sofa rồi ngồi xuống. Anh ngả người, tựa vào thành ghế cho đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa đêm.
Anh sống một mình trong ngôi nhà này đã quá lâu.
Nửa năm trước, ngôi biệt thự bị anh cầm cố để lấy tiền kinh doanh, gần đây mới chuộc về, bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi này chứa đựng quá nhiều hồi ức của anh với người đã khuất. giống một đĩa hát cũ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghi lại khoảng thời gian đã qua, càng giống một ngôi mộ xa hoa. Trên bia mộ khắc dòng chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh dấu nửa cuộc đời một người đàn ông: lúc nhỏ mẹ chết, tuổi trung niên mất con, tha hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi xứ người, lạc chốn phù hoa.
Lại một đêm mất ngủ.
Ngày hôm sau, Vương Cư An đến công ty từ sáng sớm. Anh mở máy tính của Mạt, điên cuồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm kiếm. Cuối cùng, anh phát hiện một file nằm sâu trong mục lục. File đó có tên đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giản là: “Wang(*)”.
(*)Wang: phiên âm của chữ Vương.
Tim anh bất giác đập nhanh hơn. Anh lập tức mở ra, bên trong chỉ hai tấm ảnh, trong ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ hai người. Ảnh chụp họ từ rất lâu trước kia. Lúc đó, ánh mắt của hai người còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tránh, nụ cười khách sáo, thái độ đề phòng nhưng lại không thể kiềm chế ước muốn xích lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần đối phương.
Tất cả dường như đã xảy ra từ rất lâu nhưng cũng giống mới chỉ ngày hôm qua.
VươngAn nhìn đăm đăm một hồi. Khi định thần, anh bất giác lắc đầu, nhếch miệng. Anh thầm nghĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ít nhất cô ấy cũng để tâm đến mình. Anh chợt cảm động ý nghĩ này. Toàn thân anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng nhẹ nhõm, trong lòng phơi phới.
Bên ngoài người gõ cửa, thư ký đi vào nói nhóm phóng viên của một tờ báo đã tới nơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhắc anh chuẩn bị phỏng vấn.
Vương An đi ra ngoài, nhiệt tình bắt tay, hàn huyên với đối phương.
phóng viên trẻ tuổi tỏ ra rất chuyên nghiệp, biết cách ăn nói. Đầu tiên, ta nghiêm túc phỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vấn anh về phương hướng phát triển của công tycác dự án. ta cũng hỏi về quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trình đi du học của anh. Tất cả diễn ra bình thường, ai ngờ câu cuối cùng,phóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viên đột nhiên chuyển đề tài: “Bên ngoài lúc nào cũng tin đồn về chuyện tình cảm của Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tổng, thể nói cùng phức tạp, khó bề phân biệt thật giả. Không biết Vương Tổng hứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thú nói một chút về chuyện tình cảm với công chúng không? dụ, anh định lúc nào mới bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào cuộc sống hôn nhân? Anh yêu cầu về một nửa của mình? Anh đã gặp người phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ như vậy chưa…”
Trợcủa anh cắt ngang: “Những câu hỏi này đều liên quan đến chuyện riêng tư, trước đó chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã nói chỉ bàn chuyện công việc…”
phóng viên tỏ ra đáng tiếc: “Đúng vậy, Vương Tổng thể không trả lời”.
Vương Cư An im lặng nhìn bọn họ. Một lúc sau anh mới cất giọng bình thản: “Tôi đã gặp một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người phụ nữ như vậy”.
Trong phòng bỗng im lặng như tờ. Mọi người đều không ngờ anh lại phối hợp như vậy. phóng viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vội lên tiếng: “Nhất định ấy rất xuất sắc”.
VươngAn trầm một lát. “Không, ấy không xuất sắc lắm”.
phóng viên lại nói: “Chắc chắn ấy phù hợp với yêu cầu về người bạn đời của anh?”
“Cũng không phải”. Vương An nở nụ cười ôn hòa.” Sau khi gặp ấy, mọi yêu cầu của tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều ném vào sọt rác”.
phóng viên tỏ ra hiếu kỳ. “Chắc ấy điểm thu hút anh đúng không?”
Vương An nói thẳng: “Cũng không thể nói vậy, chuyện này chẳng cách nào so sánh”. Anh đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ ra điều gì, như chìm vào hồi ức xa xưa. Anh cố gắng kìm nén, cất giọng nhẹ nhàng: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Có người nói với tôi câu này. Đối với nhiều người, trên đời luôn tồn tại một đối tượng, bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kể ấy tốt hay xấu, chúng ta cũng không muốn đặtấy bên cạnh người khác để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 so sánh”.
Bất kểấy cao hay thấp, gầy hay béo, xinh đẹp hay xấu xí, lương thiện hay ác độc… Bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều không muốn so sánh với người khác.
Kết thúc cuộc phỏng vấn, Vương An đi ra góc hành lang, đứng tựa vào cửa sổ hút thuốc.
Tiết trời tháng Ba, sau cơn mưa, gió thổi bên ngoài cửa sổ mang đến hơi nóng, khiến con người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm giác cuộc đời trôi vùn vụt. Vương An thở dài, rút điện thoại dặn lão Trương. “Bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ chú hãy đến đón tôi, nhớ chuẩn bị hương nến tiền vàng để tôi đi thăm mộ”. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc sau, anh lại gọi điện cho thư ký: “Cô hãy đặt mộtmáy bay đi Giang Nam… Càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sớm càng tốt.”
>>>>>Diễn Đàn Quý Đôn
Giang Nam tháng Ba, sắc xuân ngập tràn.
Châu Viễn Sơn là tín đồ đạo Đốc,vậy, Mạt anh chọn nhà thờ lớn nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địa phương để tổ chức đám cưới.
Ban đầu họ tưởng không đông khách, ai ngờ con họ hàng cộng thêm đồng nghiệp, bạn học của hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người… cũng chật kín một gian phòng. Gia đình ông Chung đến Giang Nam từ hai ngày trước. Ngoài ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy người bạn thân đưa cả con cái Đồng Thụy An cũng đến chúc mừng.
Trong đại sảnh nhà thờ ồn ào, náo nhiệt, Thanh Tuyền một cậu tên Thạch Đầu làm thiên thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ đi trước. Hai đứa trẻ mặc đồ đẹp, hưng phấn chạy đi chạy lại đùa. Khắp nơi vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên tiếng người lớn gọi nhau, trẻ con la hét…
Mạt ngồi phòng dâu cũng nghe thấy, đột nhiên cảm thấy đau đầu.
Phù dâu đang trang điểm thêm cho cô, cô hỏi: “Bên ngoài rất đông người, đúng không?”
phù dâu trả lời: “Cậuông mời những ai còn không biết? Thật ra người ta đến để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữ thể diện cho phụ nữ tái hôn ấy mà”.
Mạt lườm bạn.
phù dâu quan sátmột lúc, chau mày, nói: “Nào, dâu phải cười tươi một chút, sao trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu chẳng tập trungcả. Mình nhớ lần trước một bạn học kết hôn, cậu cười tít cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt.
mạt cười cười.
phù dâu thở dài. “Mình suốt ngày làm phù dâu cho các cậu. Cậu cưới lần thứ hai rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một nửa của mình vẫn chẳng thấy đâu, đúnglo thật đấy!”
Mạt nắm tay bạn: “Cứ thuận theo tự nhiên, cậu hãy tìm một ngườiđiều kiện vừa tầm, tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính được”.
phù dâu nói: “Lúc kết hôn, chẳng có người nào nhắc đến tình yêu, ai cũng tỏ ra xem nhẹ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cậu vờ vịt đúng không?”
Mặt lặng thinh, một lúc sau mới lên tiếng: “Có thể gặp, không thể cầu”.
phù dâu cười. “Sâu xa thật đấy!”
Mạt thở dài. “Mọi người đều nói phụ nữ tìm chồng nên tìm người yêu mình hơn mình yêu anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, như vậy anh ta mới càng đối xử tốt với mình”.
phù dâu gật đầu. “Mình cũng nghĩ vậy. thể nhìn ra, luật Châu đối xử với cậu rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt. Cuộc hôn nhân lần này chắc sẽ đến đầu bạc răng long”.
Mạt không tiếp lời, chuyển sang chuyện khác. “Trước kia mình sống với Đồng Thụy An vài năm, bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ lại mới thấy mình không hề hối hận. Mình từng yêu anh ta, mình cam tâm tình nguyện sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với anh ta, bất luận kết quả thế nào, mình cũng bằng lòng gánh chịu hậu quả”.
Nghe câu này, phù dâu cảm thấy không bình thường. “Cậu sao thế? Rốt cuộc cậu muốn nói gì?”
Tô Mạt im lặng một lúc mới trả lời: “Nói thật, lần này kết hôn, trong lòng mình không chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm”.lấy hết dũng khí, tiếp tục: “Dù tốt đến mấy cũng không phải đều mình mong muốn. Tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao mình phải khiến bản thân chịu ấm ức?”
phù dâu kinh ngạc nhìn cô.
Mạt quan sát mình trong gương, đôi tay đeo găng màu trắng của cô nắm chặt. đột nhiên túm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay phù dâu, cắt giọng khẩn cầu: “Phiền cậu đi gọi anh Viễn Sơn vào đây giúp mình. Mình cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói chuyện với anh ấy. mình… mình lỗi với anh ấy”.
phù dâu không tin nổi vào tai mình. “Cậu điên rồi! Đến lúc này rồi cậu còn muốn hủy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đám cưới?”
“Bọn mình chưa đăng kết hôn, đám cưới vẫn chưa bắt đầu. Bây giờ hội cuối cùng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình”.
Bên ngoài dần trở nên yên tĩnh. Tiếng mục vang lên ràng: “Hôm nay, chúng tôi tổ chức lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành hôn cho người anh em Châu Viễn Sơn Mạt tại thánh đường trang nghiêm, trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thượng Đế các vị quan khách. Trong Kinh thánh tân ước, thần nói: “Người đó sống một mình không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt, ta phải tạo ra một bạn đời cho anh ta…” Các bạn cũng nên ghi nhớ, các bạn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải một mình bước vào hành trình của đời người. Khi đối diện với khó khăn, các bạn đừng sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sệt, hãy mạnh dạn cầu xin sự giúp đỡ của người khác”.
phù dâu nhìn Mạt bằng ánh mắt tiếc nuối. “Bây giờ không cònhội nữa, cậu phải đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ngoài rồi”.
vừa dứt lời, bên ngoài người tuyên bố dâu đi vào. Sắc mặt Mạt tái nhợt. Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết trong lòng nghĩ gì, đứng dậy, từ từ đi ra ngoài.
Trong lúc bước đi, cảm thấy cùng căng thẳng, mắt giật giật, hai tai ù ù. Cho đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi đứng trước đám đông,vẫn chưa định thần. như cảm thấy dòng máu chảy trong huyết quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị đứt đoạn khi đi qua trái tim, khiến cùng khó chịu.
Mạt chưa bao giờ luống cuống như vậy.
Mụcmỉm cười, hỏi: “Ai đồng ý gả cô gái này cho vị tiên sinh kia?”
Bạn người thân đều giơ tay: “Tôi đồng ý. Chúng tôi đều đồng ý”.
Mụclại hỏi: “Ai không đồng ý gả gái này cho vị tiên sinh kia?”
Mọi người cười ồ.
Mục vừa định đọc lời tuyên thệ, cửa nhà thờ đột nhiên bị đẩy ra. Mọi người đều quay ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía sau.
Ánh nắng chiếu vào, người đàn ông đứng ngược sáng nên đám đông không nhìn gương mặt của anh, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết người đàn ôngthân hình cao lớn. Anh dõi mắt về phía trước, nhìn thấydâu, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lập tức đi tới. Tay anh cầm cây gậy ba toong, bước đi không tự nhiên, anh chỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người què.
Anh chẳng kiêng ai, thậm chí ánh mắt lộ vẻ phẫn nộ. Trên suốt quãng đường đi vào, anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời mắt khỏi một người.
Người đó mặc áo cưới trắng tinh khôi, nước mắt giàn giụa, cũng chỉ nhìn anh.
Năm ba mươi hai tuổi, Tô Mạt tái hôn. Cùng năm đó, cô sinh con trai, đặt tên là Chứ (*).

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Lạc Chốn Phù Hoa, Lạc Chốn Phù Hoa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Lạc Chốn Phù Hoa Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Lạc Chốn Phù Hoa full, Lạc Chốn Phù Hoa online, read Lạc Chốn Phù Hoa, Bất Kinh Ngữ Lạc Chốn Phù Hoa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 18 — Lạc Chốn Phù Hoa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc