GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 13: Chết trẻ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chung Thanh không có nơi nào để trút nỗi buỗn bực, cô chợt nhớ tới Tô Mạt. Nhưng khi đối diện với Tô Mạt, cô không biết nói sao, chỉ kể vắn tắt chuyện về một số người và sự việc ở môi trường mới. Cô không nhận xét nhiều mà chờ đợi ý kiến của chị họ.
Một điều đáng buồn, Tô Mạt tỏ ra bao dung trước câu chuyện của em gái. Đợi Chung Thanh nói xong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93mỉm cười. “Mỗi người đều cách sống riêng,ngườigia thế xuất sắc, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năng lực xuất sắc, em thuộc loại thứ hai. Cuộc sống rất công bằng, phương diện này cho em nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút, phương diện khác sẽ lấy đi của em một chút. Em hãy nhìnmình, làm tốt vai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trò của bản thân là được!”
Chung Thanh nghĩ, đây chỉgiáolừa gạt trẻ con. Cuộc sống không công bằng. Cuộc sống là một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc gương lỗi lõm, con người chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh méo trong đó. Vì vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên đời này rất nhiều người trải qua nỗi đau mới trở nên tỉnh táo, còn thà tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 táo trong nỗi đau.
Tuy bề ngoài Mạt tỏ ra bình thản nhưng trong lòng hơi lo lắng.cảm thấy ngôn ngữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cử chỉ của em họ dấu hiệu báo trước suy nghĩ không an phận.
vậy, khi Chung Thanh một lần nữa dùng giọng điệu vừa hâm mộ vừa khinh thường kể chuyện đàn chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu người tiền, Mạt không kìm được, hỏi: “Biết điều kiện của mình xuất sắc hơn nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không may mắn như bọn họ, phải em cảm thấy rất bất bình?”
Chung Thanh lặng thinh.
Mạt nói tiếp: “Khi nào rảnh, chị sẽ đưa em tới một nơi”.
Khoảng thời gian bận rộn của Mạt cuối cùng cũng kết thúc. Đã kết quả đấu thầu. Không nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài dự đoán, An Thịnh trúng thầu, tiệc mừng diễn ra theo đúng kế hoạch. Không chỉ vậy, Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Á Nam còn mời Thượng Thuần lãnh đạo bên mời thầu. Kết quả khiến mọi người đều hài lòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các nhân vật quan trọng lần lượt xuất hiện, Mạt lặng lẽ rời đi không ai hay biết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
lái xe đưa Chung Thanh đến nơi ở của Mạc Úy Thanh.
Chung Thanh tỏ ra hứng thú với chiếc xe ô tô.hỏi: “Chị, chị mua xe rồi à?”
Mạt trả lời: “Không phải, xe của công ty”.
Chung Thanh “ờ” một tiếng. Khi chiếc xe đi vào một khu chung rợp bóng cây, hỏi chị họ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Chị, chị đưa em đến đây làm gì?”
Mạt dừng xe bên đường, nhìn em gái bằng ánh mắt nghiêm túc. “Thanh Thanh, một cô vợ bé của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thượng Thuần từng sống nơi này.” dặt hỏi: “Em còn nhớ Thượng Thuần không?”
“Tất nhiên, sao em thể không nhớ?” Sắc mặt Chung Thanh lạnh hẳn đi. “Chị đưa em đến đây làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì?”
Mạt tự trách mình, không biết cách này liệuquá tàn nhẫn. “Người phụ nữ đó đã qua đời”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Ai cơ?” Chung Thanh nhướng mắt nhìn.
“Cô vợ đó”.
“Chị ta chết thì liên quan gì đến em?”
Tô Mạt chút do dự nhưng vẫn chỉ tay về khu đất trống trước tòa nhà. “Chính chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia, ấy nhảy từ tầng mười xuống”.
Sắc mặt Chung Thanh trắng bệch, một lúc sau mới lên tiếng: “Tại sao chị ta đã tự tử?”
“Thượng Thuần định bỏ rơi cô ấy nhưng ấy đã mang thai. Sợ ấy gây chuyện ầm ĩ, Thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thuần bày kế bắt cô ấy phá thai.” Mạt thở dài. “Cô ấy biết được sự thật, bị đả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kích nặng nề nên mắc bệnh trầm cảm, cuối cùng nhảy lầu tự tử… ấy còn rất trẻ, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất xinh đẹp”.
Chung Thanh trầm mặc.
“Thanh Thanh!” Mạt cất giọng nghiêm túc. “Chị rất xin lỗi đã đưa em đến nơi này! Chị muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói, nếu một người luôn nghĩ đến thứ không thuộc về mình, tiền bạc hay tình cảm cũng vậy, đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng nguy hiểm. Cho người đó phải trả giá như thế nào, cuối cùng vẫn chỉ còn hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn tay trắng”.
“Người phụ nữ…” Chung Thanh đột nhiên lên tiếng. “Có nhận được sự thương xót của anh ta không?”
“Không.” Sống mũi Mạt cay cay. “Thượng Thuần nghi ngờ đứa trẻ trong bụng không phải con của anh ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Em cũng biết đấy, trước kia chị từng làm người giúp việcnhà ấy. Trước khi qua đời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ấy tìm gặp chị. Biết được chuyện này, Thượng Thuần hỏi chị, trước khi chết, rốt cuộcấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói với chị điều gì?”
Mạt nhớ rõ, buổi tối hôm đó, Thượng Thuần có vẻ rất nôn nóng.liền lợi dụng chuyện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để tiến hành cuộc giao dịch với hắn. Sau khi hắn nhận lời giúp An Thịnh, mới nói cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn biết qua điện thoại: “Cô ấy từng nói, cả đời này ấy chỉ yêu một mình anh. Kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ lúc đi theo anh, ấy một lòng một dạ với anh. ấy Châu Viễn Sơn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng xảy ra chuyện gì. Đứa ấy bỏ đi mang họ Thượng”.
“Sau đó thì sao, anh ta nóikhông?” Chung Thanh hỏi.
Mạt cười gượng gạo, “Anh ta chẳng nói chẳng rằng, lập tức cúp máy”.
“Chỉ vậy thôi sao?”
“Chỉ vậy thôi”.
Chung Thanh im lặng.
Mạt ngồi một lúc, thấy xung quanh khôngngười, xuống xe, dặn em họ: “Em ở trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe đợi chị, chị lên trên đó một lát”.
“Chị lên đó làm gì?”
“Bọn chị từng bạn bè, chị muốn lên lấy ảnh lưu niệm… Bố mẹấy chắc vẫn sống© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên đó.”
Lúc này, trời đã bắt đầu tối, Mạt đi vào tòa nhà. góc bên này thang máy dãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hòm thư, đèn trần như sắp hỏng, nhấp nha nhấp nháy.
Mạt rút chìa khóa, mở hòm thư 1004.
Bên trong một phong thư không dán kín. Cô cầm lấy rồi định đi ra ngoài, ngọn đèn đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tắt ngỏm, người gọi câu đó.
Mạt giật mình, run tay, thứđó từ phong thư rơi xuống đất nhưng không hề biết. Khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn người xuất hiện Chung Thanh, mới thở phào, hỏi nhỏ: “Em làm chị sợ chết đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được!”
Chung Thanh tiến lại gần, “Chị cũng làm em sợ quá! Nơi này từng người chết, em đây dám© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một mình!”
Mạt vội kéo Chung Thanh đi ra ngoài.
Chung Thanh giẫm phải dây giày nên cúi xuống buộc lại. chợt nhìn thấy thứ gì đó nằm ngay bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân, hình như rơi từ tay chị họ.
buộc xong dây giày, hai chị em nhanh chóng rời khỏi tòa nhà.
Sau khi lên ô tô, Chung Thanh hỏi: “Chị, chị vẫn chưa lên nhà người ta”.
Mạt nhét phong thư vào túi xách, nói dối: “Vừa rồi chị gọi điện thoại, không ai nhấc máy.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ bố mẹ ấy không nhà, có gì tính sau”.
Chung Thanh im lặng.
Tô Mạt đưa em họ về trường. Chung Thanh vừa vàotúc xá,Mạt lập tức mở phong thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra xem. Bên trong một tờ giấy gấp đôi một tấm thẻ ngân hàng.
Trên tờ giấy không đề gửi cho ai, chỉ mấy câu viết vội:
Trong thẻ có một triệu năm trăm ngàn, năm trăm ngàn để bố mẹ tôi dưỡng lão. Chị nhớ đừng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai thằng em trai tôi biết, bọn chúng thấy tiền mờ mắt, chỉ vài đồng cũng lấy của bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ tôi bằng được. Bố mẹ tôi không nhận tôi,vậy chị đừng nói tôi đưa. Còn một triệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tệ, để lại cho con gái tôi phòng thân. Không biết cuộc sống của sau này thế nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai ức hiếp hay không? Tôi biết chị người tốt bụng, nhất định không phụ lòng tôi. Mật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh nhật con gái tôi, cảm ơn chị nhiều!
Mạc Úy Thanh,
Viền mắt Mạt đỏ hoe. bỏ phong thư vào túi xách, khởi động xe.
Hôm sau đi làm, Vương Á Nam giao hai dự án nhỏ cho Mạt đểthử sức.
Nhóm dự án vẫn chìm trong không khí vui vẻ do vụ đấu thầu thành công không biết cuộc họp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội đồng quản trị đã ngầm dậy sóng.
Hơn một nửa cổ đông phủ quyết việc tiếp tục đầu vào chứng khoán Thương Nam. Tiếp theo, đề xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Vương An về việc dành không gian cho ngành ô cũng bị gạt đi.
Vương Ansố ít người ủng hộ anh cho rằng ngành ô rất có triển vọng. Khu khoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học kỹ thuật do An Thịnh xây dựng chuyển sang hợp tác và nhà nước, nhà nước kêu gọi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tư, An Thịnh thể giành được sự ủng hộ tiếp viện tài chính từ chính quyền địa phương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hơn nữa, thông qua hiệu ứng quảng cáo, An Thịnh sẽ càng đạt nhiều ích lợi. Những người khác đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra lập luận, việc định vị nhà đầu của khu khoa học kỹ thuật thay đổi sẽ tạo thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện tượng thu hồi vốn chuyển nhượng đất đai chậm chạp, ảnh hưởng đến hiệu quả của vườn ươm doanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiệp công nghệ, mang đến áp lực cho việc kinh doanh của khu khoa học kỹ thuật.
Hai bên không ai chịu nhượng bộ, tranh cãi ỏm tỏi. Vương Á Nam nghiêm mặt ngồi một bên, không phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biểu một câu. Cuối cùng, mới lạnh lùng nói với cháu trai: “Vào văn phòng của tôi ngay!”
Vương An đi theo, thấy sắc mặt ruột còn lạnh nhạt hơn lúc họp, anh ta biết ngay đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xảy ra chuyện gì.
Quả nhiên, Vương Á Nam đập mạnh tập tài liệu xuống bàn, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong mắt anh còn bậc trưởng bối này hay không?”
Vương AN cười. “Cô đừng tức giận! Cô không những bậc trưởng bối của cháu, còn chủ tịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của tập đoàn An Thịnh. Mỗi lời cô nói đều thánh chỉ. Cháu làm sao đám không nghe theo?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương Á Nam trừng mắt nhìn anh ta. “Tôi bảo anh bán hết cổ phần của Nam Thương, anh lại chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thèm nói một tiếng, hợp đồng thu mua với người ta. Bề ngoài anh tỏ ra thế này nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau lưng giở trò khác, nói còn hay hơn hát!”
VươngAn xòe hai tay ra phía trước. “Đây chắc chắnsự hiểu nhầm. Cháu đãhợp đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thu mua trước khi bảo bán cổ phần. Cháu sợ bị mắng nên mới không dám tiết lộ”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương Á Nam cười nhạt. “Anh là người nhát gan như vậy sao? Còn sợ bị tôi mắng?”
Cháu trai đột nhiên thở dài. “Đâyviệc cháu hành động theo cảm tính”.
“Thế nào gọi hành động theo cảm tính?” hỏi.
VươngAn im lặng vài giây, cất giọng khẩn thiết. “Chắc cũng biết, tâm nguyện của bố cháu lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh thời mua một công ty chứng khoán, để trở thành doanh nghiệp nhân duy nhất của tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sở hữu một tập đoàn chứng khoán. Cháu chỉ muốn hoàn thành di nguyện của ông. Bây giờ An Thịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang rất phát triển. Dưới sự lãnh đạo của cô, nói An Thịnh trở lại thời kỳ huy hoàng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không khoa trương. Ít nhất về mặt sổ sách, giấy tờ đều sạch sẽ, thời điểm thích hợp để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm chứng khoán. nóiđúng không?
Vương Á Nam á khẩu trước câu hỏi của cháu trai.
thở dài, sắc mặt lộ vẻ mệt mỏi, một lúc sau mới đáp: “Anh cũng biết tôi vừa đại diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho các cổ đông vừa người đứng đầu công ty này, trách nhiệm hết sức nặng nề. vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi mong anh nhanh chóng giao nộp bản hợp đồng thu mua Thương Nam trước kia, những chuyện khác chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta sẽ mở cuộc họp để thảo luận”.
Vương Cư An quay về phòng làm việc, mặt hằm hằm. Anh ta nới lỏngvạt, ném tập văn kiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống bàn, sau đó đi đến bên cửa sổ, chống hai tay vào mép cửa sổ, dõi mắt về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xa.
Tâm trạng bất mãn, bực dọc ấm ức ngày càng dồn tụ, không biết lúc nào sẽ bùng phát.
Di động đổ chuông, điện thoại quốc tế.
Người giám hộ của Vương Tiễn cất giọng sốt ruột: “Tôi vừa đi nghỉ về. Tôi đi tìm cậu ấy nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 căn hộ trước đó, trường học túc đều không thấy. Tôi hỏi nhà trường, họ nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu ấy không đi học. Tôi cãi nhau với họ, đáng xảy ra chuyện này thì phải thông báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với chúng ta một tiếng, tuy nhiên họ nói…”
Vương An lập tức cúp máy, kêu người điều tra ghi chép thanh toán thẻ ngân hàng của Vương Tiễn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đợi cả buổi chiều, đối phương mới gửi bản chi tiết, đa sốtại khách sạn thuộc Đại học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Chiêm của mình. Ngoài ra, Vương Tiễn còn từng sử dụng thẻ ở gần trường đại học, một số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi vui chơi giải trí, quán bar…
Vương An càng đọc càng tức giận. Anh ta không thể kiềm chế, gạt hết giấy tờ trên bàn xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đất. Một lúc sau, anh ta bắt đầu lo lắng, vội tới khách sạn tìm con trai.
Đến khách sạn nói rõ tình hình, nhân viên phục vụ đưa VươngAn lên tầng trên. Mở cửa phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện con trai đang đeo micro ngồi lắc lư trước máy vi tính chơi game, Vương An tức giận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lửa bốc lên đầu. Anh ta xông đến, túm cổ con trai, tung nắm đấm nhưng đến nửa chừng đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên dừng lại.
Vương Tiễn đang tập trung vào trò chơi. Biến cố đến bất thình lình, cậu vẫn chưa định thần, nhưng khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy sắc mặt tối sầm của bố, cậu sợ đến mức không dám thở mạnh.
Bố cậu không nói một lời, túm vai cậu lôi ra ngoài. Cũng chẳng cần biết những ánh mắt xung quanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương Cư An tống con trai vào ô tô. Về đến nhà, anh ta mở cửa, ném con trai vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong.
Vương Tiễn đã sợ đến mức hai chân mềm nhũn. Cậu không đứng vững, khuỵu xuống nền nhà.
Vương An đi đi lại lại trong phòng nhưng không nói một lời. Một lúc lâu sau, anh ta mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiến răng, chỉ tay vào mặt con trai. “Vương Tiễn, mày giỏi thật đấy!”
Vương Tiễn im lặng.
Vương An càng điên tiết, đi đến, đạp vào người cậu. “Đứng lên!”
Vương Tiễn ôm đầu, từ từ đứng dậy.
“Mày giải thích sao về chuyện này?” Vương An hỏi.
Vương Tiễn không dám lên tiếng.
Vương An đi tìm khắp nhà, cuối cùng rút một cây gậy đánh golf. Anh ta vung gậy về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con trai, bộ dạng như sắp ra tay. “Mày nói không hả?”
Vương Tiễn sợ hãi rụt cổ, ấp a ấp úng. “Con nói, con nói! Con… con đã nói từ lâu, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không muốn đi học… Con học không vào. Con muốn theo bố học kinh doanh, con muốn sớm kiếm tiền… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chỉ như vậy thôi!”
Vương An thở hắt ra. “Mày còn chưa tốt nghiệp cấp ba, ra đời ai nghe mày? Nếu mày không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học tập một cách bài bản, thiếu kiến thứcbản, mày làm thế nào để đọ với người ta? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chưa vào cuộc đã bị người ta chơi chết rồi. Ít nhất cũng phải kiếm tấm bằng rồi mới tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ!”
Vương Tiễn nói nhỏ: “Bao nhiêu… bao nhiêu người chẳng bằng cấp vẫn làm ăn, kiếm tiền bình thường đấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi!” Ngừng vài giây, cậu nói tiếp: “Đúng, con không thể sánh bằng bố. Con không có mẹ, không thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 minh, cũng chẳng giỏi giang như bố, học không nổi trường của bọn Nhật Bản…”
Câu nói của con trai khiến Vương An càng tức giận. “Chuyện này liên quan đến mẹ mày?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh ta không muốn nhắc đến, rút tờ chi tiết từ túi quần, mở ra xem. “Bố hỏi mày, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mày tới Đại học Nam Chiêm làm hả?”
Vương Tiễn cúi đầu lặng thinh.
Vương An càng nghi ngờ, quyết làm tới cùng. Anh ta gọi điện cho Mạt. “Con em họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của em học trường nào?”
Ở đầu kia, Mạt bỗng bị hỏi một câu chẳng biết đâu lần, nhưng nghe giọng điệu hùng hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh ta, đành đáp: “Chung Thanh? Nam Chiêm…”
Vương An lập tức cúp điện thoại, chỉ vào mặt con trai. “Mẹ kiếp, mày một con bé mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất chấp tất cả?”
“Không liên quan đến ấy!” Vương Tiễn vội lên tiếng.
Vương An càng khẳng định, anh ta gật đầu. “Tốt lắm, mày không muốn ra nước ngoài, không muốn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học, đúng không? Kể từ hôm nay, tao không cho phép mày bước ra khỏi cánh cửa kia nửa bước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu không, tao sẽ đánh gãy chân mày!”
Vương An một mình ra ngoài ban công hút thuốc, trong lòng thầm nghĩ, con nha đầu thối tha bụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dạ thâm sâu quả nhiên biết cách quyến rũ người khác.
Ngẫm nghĩ một lúc, anh ta lại gọi điện, cất giọng lạnh lùng. “Em hãy sắp xếp thời gian, tôi muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp họ hàng của em”.
2.
Mạt nghĩ, người này đúng kỳ lạ.
Vương An nói: “Tôi không gặp con đó, chỉ muốn gặp bố mẹ nó, cùng ăn bữa cơm. Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trai tôi bây giờ bị làm điên đảo thần hồn, thời gian qua sống khách sạn của trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Chiêm, có nhà không về, bỏ cả học hành. Tôi cũng mới phát hiện ra vụ này nhưng tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình tương đối nghiêm trọng. Tôi nghĩ hai gia đình nên ngồi cùng nhau để thương lượng cách giải quyết”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt nhận ra anh ta đang rất tức giận,không dám làm kinh động đến cậu mình nhưng hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách, cô đành gọi điện cho Chung Thanh để hỏitình hình.
Chung Thanh nói: “Đúng rồi, cậu ta đến tìm em suốt”.
Tô Mạt lo lắng: “Hai đứa yêu nhau đấy à? Sao không nghe em nói cả?”
Chung Thanh nói: “Không phải yêu nhau,cậu ta tình nguyện, em đã nói với cậu ta rồi”.
Mạt hỏi: “Em nói thế nào?”
Chung Thanh hỏi lại: “Chị, nếu chị gặp một người đàn ông có điều kiện tương đối theo đuổi chị, chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ lập tức từ chối hay quan sát một thời gian? Hơn nữa, tuổi của bọn em không coi là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu sớm. Em không ghét cậu ta, không thể làm bạn hay sao?”
Mạt chẳng biết trả lời thế nào, cuối cùng cô chỉ nói: “Bây giờ bố của Vương Tiễn muốn gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bố mẹ em. Sức khỏe của bố em không tốt, em như vậy sẽ khiến ông lo lắng”.
Mạt còn đang nghĩ xem có nên tham gia, đồng thời xử vụ này như thế nào thì Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An đã gọi điện cho em trai, hỏi số điện thoại địa chỉ nơi của gia đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ Chung.
Vương An biết người phụ nữ đó đối nhân xử thế dặt, thận trọng, lo lắng quá nhiều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chi bằng anh ta tự hành động, giải quyết sớm vụ này.
Anh ta hẹn bố mẹ Chung Thanh ăn tối tại một khách sạn. Đồ ăn đã sớm được chuẩn bị, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đã mặt nhưng Vương An đến muộn.
Ông Chung không xảy ra chuyệnnên rất lo lắng, càng chờ đợi càng sốt ruột. Khi đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phương xuất hiện, ông bà không khỏi sợ hãi. May Vương An tỏ ra hòa nhã. Anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kể qua tình hình, yêu cầu đối phương tích cực phối hợp, hai bên giám sát con cái của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình.
Trước thái độ ngạo mạn và khinh miệt của dân nhà giàu, ông Chung rất tức giận, nhưng vì người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật thà, con gái nhà mình lại có “tiền án” nên ông không thể ngẩng đầu, nhất thời không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phản bác thế nào. mợ tuy tinh khôn hơn ông chồng nhưng trước khí thế của Vương An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chẳng dám ăn to nói lớn.
Vương An thầm nghĩ, đối phó với hai người này, đúng chuyện vặt. Đang “chuyện trò vui vẻ”, Chung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh đột nhiên đẩy cửa đi vào.
Nhìn thấy Vương An, Chung Thanh bất giác ngẩn người nhưng lập tức lấy lại vẻ mặt trầm tĩnh. “Chú, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện con trai chú không thể gây áp lực cho nhà chúng tôi. tôicon trai chú có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu nhau thật, tại sao tôi thể thi đỗ đại học còn cậu ta lại không muốn học? Hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa, không phải bố mẹ tôi dung túng tôi trong chuyện tình cảm. Họ tin tưởng tôi, tin tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể cân bằng giữa chuyện tình cảm việc học tập. Tôi cũng muốn nói với chú, chú can thiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá sâu thì chỉ tạo ra hiệu quả trái ngược, khiến Vương Tiễn càng chống đối”.
Vương An tựa vào ghế, nheo mắt quan sát gái nhỏ. Anh ta thầm nghĩ, sao hai “khúc gỗ” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia thể sinh ra đứa con gái khiến người khác đau đầu như vậy?
Anh ta chẳng buồn lãng phí thời gian, cũng không lên tiếng, trực tiếp rút tấm chi phiếu, đặt xuống mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn. “Tôi nhớ hình như từng gặp đâu rồi… Để tôi nghĩ xem nào… bữa cơm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông chủ Thượng lần trước. Lúc đó vẫn chưa tốt nghiệp, đúng không?” Anh quay sang ông Chung, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỉm cười. “Ông Chung, con gái ông chẳng đơn giản chút nào!”
Anh ta vừa dứt lời, sắc mặt ba người ngồi đối diện rất khó coi.
Vương An đẩy tấm chi phiếu về phía trước, nói với Chung Thanh: “Tôi biết cần gì! Tôi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng yêu cầu khác với cô. Chuyện này bất kể do Vương Tiễn chủ động hay chủ động, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãy tránh xa nó, đừng để ý đến được. Khi nào cảm thấy hết hứng thú, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự nhiên sẽ rời xa cô!”
Anh ta đứng dậy, bỏ đi, để lại một bàn đầy thức ăn gia đình ba người trầm mặc.
Ngày hôm sau, Vương An tự lái xe tới công ty, để lão Trương nhà trông con trai.
Tối qua, anh ta đã tốn không ít nước bọt động viên con trai quay về trường nhưng không có tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 triển. Cả đêm ngủ chập chờn, anh ta dậy sớm chạy bộ hai vòng, tập đấm bốc một lúc, toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân toát rã mồ hôi, tinh thần tỉnh táo hơn nhiều.
Làm xong những việc này, Vương An cảm thấy không nơi nào để đi.nhà nhìn mặt thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con là anh ta cảm giác thất bại, muốn tới nơi khác giải tỏa áp lực nhưng lại phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chào hỏi, hàn huyên với mọi người. Ngẫm đi nghĩ lại, cảm thấy mệt mỏi, anh ta quyết định đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công ty, đóng cửa phòng làm việc, xem tin tức, nghe nhạc, chơi golf trong nhà, ít ra đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một nơi thanh tịnh.
Hiếm dịp đi làm sớm, VươngAn đảo mắt quan sát một vòng, bên ngoài chỉ có hai, ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân viên.
Văn phòng trợ chủ tịch đã người đi làm. Cửa phòng mở hé, Mạt mở laptop, tìm file © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dữ liệu cần dùng. lại rót một cốc phê nóng, đặt xuống bàn. Ánh mặt trời dần lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỏa khắp thành phố mệt mỏi, một ngày mới lại bắt đầu.
Mấy sợi tóc rơi xuống, Mạt nghiêng mặt vuốt tóc, chợt nhìn thấy người đàn ông đó đi ngang qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa. Mạt nghi hoặc, tưởng mình nhìn nhầm, bởi vào giờ này, Vương An rất hiếm khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt công ty. Nhưng ngay sau đó, nghe thấy tiếng ho khẽ của anh ta ngoài hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lang.
lẽ gần đây anh ta có quá nhiều việc cần xử lý. Nghe nói các lãnh đạo cấp cao bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng ý kiến. Hai ngày trước Mạt đi qua văn phòng của Vương Á Nam, nghe thấy hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cháu họ đang tranh cãi, dường như mâu thuẫn không nhỏ. Thêm vào đó chuyện của con trai khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta muốn nhàn rỗi cũng không được.
Nghĩ đến đôi nam nữ vẫn chưa trưởng thành đó, Mạt lại cảm thấy đau đầu.
Bây giờ sự thật còn chưa rõ, anh ta lại tác phong làm việc cứng rắn, chẳng chừa cho ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường lui, một khi tức giận sẽ khó tránh khỏi kích động. Nếu ầm ĩ đến chỗ cậu, khiến ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lo lắng thì càng không dễ giải quyết.
Nhớ đến buổi tối bắt anh ta chờ, lại nghĩ đến chuyện anh ta bảo lão Triệu giúp mình giải vây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồi tuần trước, Mạt bất giác cảm thấy áy náy. không muốn đối diện nhưng sự áy náy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó cũng đủ khiếnmềm lòng. thấy nên nói chuyện với anh ta, ít nhất cho anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết tình hình nắm được. tin anh ta thể thông cảm với tâm trạng của bố mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chung Thanh. Mạt vừa cầm điện thoại bàn, di động của chợt đổ chuông, Vương Á Nam thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 báo lát nữa lên tỉnh họp, bảo cô chuẩn bị tài liệu.
Bận rộn bên ngoài hơn nửa ngày, mãi đến chiều Tô Mạt mới về công ty. Vừa vào tòa nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm việc, đột nhiên người gọi, Mạt quay đầu, vô cùng kinh ngạc. “Cậu, sao cậu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến đây?”
Ông Chung đã đây được một lúc, không biết làm thế nào mới thể vào trong tìm người. Hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quầy lễ tân, lễ tân chốc lại nói phải hẹn trước, lát lại bảo sếp tổng không văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng. Tâm trạng của ông không tốt, nói năngchút nặng lời khiến đối phương bực bội. Sau đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông bị bảo vệ mời ra ngoài.
Mạt vội chào hỏi rồi đưa ông Chung vào phòng làm việc của mình.
Ông Chung nhấp nhổm. “Văn phòng ông chủ trẻ họ Vương của cháuđâu? Cậu muốn gặp anh ta để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói mấy câu”. Hỏi ông xảy ra chuyện gì, ông không trả lời, chỉ đáp: “Cháu cứ làm việc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cháu, chỉ cần nói cho cậu biết văn phòng đâu được. Cậu tự đi tìm anh ta”.
Mạt càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ,đoán chuyện của Chung Thanh. Không nói được cậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đành gọi điện thoại nội bộ hỏi thư tổng giám đốc. thư cho biết Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An đang trong phòng làm việc thảo luận công việc với một số lãnh đạo.
Ông Chung khăng khăng đòi đến văn phòng của VươngAn chờ.
Không bao lâu sau, bên trong người đi ra ngoài. Đợi mọi người đi hết, ông lập tức vào văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng. Mạt liền chạy theo, bị ông ngăn lại: “Cháu đừng đi theo cậu, chuyện này không liên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến cháu, đừng để ảnh hưởng đến công việc của cháu!”
Nhìn bộ dạng của cậu,Mạt làm sao thể yên tâm?
Vương An ngồi sau bàn làm việc, liếc nhìn hai người, anh ta giơ tay ra hiệu đóng cửa.
Ông Chung do dự một lát, tiến lại gần, rút ra tờ chi phiếu. “Đây là thứ hôm qua anh để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, tôi cũng không biết ý của anh nhưng chúng tôi không thể nhận số tiền này”.
Mạt nhìn cậu, cuối cùng quay sang Vương An.
Vẻ mặt Vương An rất bình thản. Anh ta cũng không nhận lại tờ chi phiếu. “Bây giờ tôi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93việc, chuyện riêngchúng ta để lúc khác bàn sau”.
Thấy anh ta ra vẻ ta đây, nỗi ấm ức kìm nén đã lâu trong lòng ông Chung lập tức bùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát. Mặt ông đỏ bừng, miệng lắp bắp: “Vương Tổng, anh cũng nên tìm hiểu mọi chuyện. Lần này con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái tôi bị đổ oan, con trai anh thường xuyên đến tìm nó. Tôi nói cho anh biết, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con trai anh còn đi quấy rầy Thanh Thanh, tôi… tôi sẽ báo cảnh sát!”
Chỉ nghe đại khái, Mạt cũng đoán ra bảy, tám phần. Cô bối rối. Thấy hai tay cậu run run, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lo lắng ông lại bị tăng huyết áp, vội vàng tới đỡ ông.
Ông Chung không kìm được, nói lớn tiếng: “Trước đây nhà xưởng bị dỡ, tôi thể không gây ầm ĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với các anh, nhưng tôi nhất định phải bảo vệ con gái tôi. Hôm nay, nếu tôi nhận số tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, nghĩa thừa nhận những chuyện đó, cũng nghĩa giơ mặt cho người ta đánh, ảnh hưởng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thanh danh của con gái tôi!” Nói câu cuối cùng, ông hơi nấc nghẹn.
Kể từ sau biến cố dỡ nhà, sức khỏe của ông không được như trước. Ông không còn vui vẻ, hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhã dễ kích động. Mới ngoài năm mươi tuổi nhưng trông ông như lão sáu mươi, mái tóc bạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân hình lom khom.
Chứng kiến cảnh tượng này, Mạt cảm thấy không dễ chịu, thầm mắng bản thân yếu đuối, dễ dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quên đi quá khứ tin tưởng người khác. Sự áy náy trước đó hoàn toàn tan biến. ngẩng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu dõi mắt về phía trước, Vương Cư An cũng đang nhướng mắt nhìn cô.
Chóp mũi Mạt ửng đỏ. không nói một câu, cầm tờ chi phiếu trong tay ông Chung, đặt xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn làm việc của anh ta, sau đó dìu cậu đi ra ngoài.
Mạt định tiễn cậu về nhà nhưng nói thế nào ông Chung cũng không chịu. Ông hối hận đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhát thời kích động, làm liên lụy đến cháu gái, ông giằng khỏi tay cô, bỏ đi. Mạt hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách, đành an ủi cậu mấy câu rồi gọi taxi giúp cậu.
Buổi chiều, Mạt làm việc không mấy hiệu quả. Hết giờ làm, văn phòng đến hơn bảy giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tối.
Lúc đi ra ngoài đợi thang máy, mấy đồng nghiệp đang đó, Vương An cũng xuất hiện. Mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần lượt chào sếp tổng, Mạt lặng thinh, đi cùng bọn họ xuosng tầng hầm lấy xe. Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An đi đằng trước, anh ta đi thẳng tới khu vực đỗ xe của lãnh đạo cấp cao.
Mạt lên ô tô, lùi xe khỏi vị trí. Mới di chuyển một chút, liền nghe thấy tiếng bánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe ma sát với mặt sàn chói tai đằng sau. sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng đầy tâm sự, nhất thời không để ý phía sauô chạy qua.
Vương An phanh kít, đặt tay lên cửa sổ xe đã hạ kính, ngoảnh đầu nhìn Mạt.
Tô Mạt thờ phào, lái xe về chỗ cũ, nhường đường cho anh ta. Nhưng anh ta không đi đỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ở đó, chặn đường của cô.
Mạt không hiểu ý của người đàn ông này. ngồi bất động trong ô tô. Cách đó không xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vang lên tiếng nói chuyện của đồng nghiệp, tim đập thình thịch. rất buồn bực, định bấm còi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng đột nhiên nổi cơn bất cần, gạt cần số, nổ máy lùi xe.
Khi ô của Mạt gần đâm vào xe mình, Vương Cư An có phản ứng rất nhanh, lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lùi lại. Tiếng bánh xe ma sát với mặt sàn nhức tai lại vang lên.
Mạt lái xe của công ty, đâu có gan đâm thật, chỉ muốn trút cơn bực dọc. Nhân đà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoảng trống, liền nhấn ga, phóng đi ngay trước mặt anh ta.
Trên đường,Mạt lái xe nhanh hơn thường lệ. Gần đến nhà,mới phát hiện Vương An bám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngay đằng sau cô.
Mạt lo lắng xảy ra chuyện như bữa trước, bị hàng xóm hay người quen nhìn thấy, quyết định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không về nhà, quay đầu đi ra con đường lớn, ngườixe cộ thưa thớt. Sau đó, rẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngang rẽ dọc vài lần nhưng vẫn không thể “cắt đuôi”. Lúc này, Mạt mới phát hiện đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi lên núi.
Buổi đêm mùa thu, gió thổi lành lạnh, cây cối hai bên đường rậm rạp, càng đi càng tối, không thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe cộ qua lại, càng không một bóng người. Mạt bắt đầu thấy sợ hãi.
Đi qua đường vòng, phía trước xuất hiện khoảng đất trống. Xe ô phía sau đột nhiên tăng tốc, phóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vượt qua xe của cô, ép xe vào lề đường.
Mạt hận đến mức nghiến răng, đạp chân ga hết cỡ. Đáng tiếc, xe của cô chẳng ra sao, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao lâu đã bị người ta bỏ cách một đoạn.
phía trước, đèn xi nhan nhấp nháy. Chiếc xe đó đột nhiên quay đầu nằm ngang, phanh lại, chắn giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường.
3.
Mạt vội phanh gấp, bánh xe đi một đoạn mới dừng lại.
ôm tay lái, cúi đầu thở mạnh. Vương Cư An xuống xe, tiến lại gần,nhẹ lên cửa kính, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên tiếng hỏi: “Có kích thích không?”
Chân tayMạt mềm nhũn, miệng nói không ra lời.
VươngAn chống tay lên nóc xe, cúi người nhìn cô. “Tôi không nhường đường cho em, em đâm thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào tôi. Em muốn chơi, tôi chơi cùng em, còn dám đâm nữa không?”
Tô Mạt chẳng để ý đến anh ta. Cô ngồi một lúc để lấy lại tinh thần. Sau đó, gạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần số, nhấn ga, định quay đầu trong khoảng không gian hẹp.
Tốc độ di chuyển tương đối nhanh. Lần này Vương An không đề phòng, đành phải buông tay.
Đằng sau đột nhiên vang lên tiếng động, chẳng biết cán phải thứ tiến, lùi đều không được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Quay xe còn muốn chơi trò cắt đuôi”. VươngAn cười, lùi một bước quan sát.
“Một đống gạch đá vụn, badsoc sau bị nứt rồi!”
Mạt hoảng sợ, vội xuống xe kiểm tra. Badsoc sau quả nhiên xuất hiện vết nứt nhỏ, đuôi xe nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên một đống gạch vụn.
Cô chán nản ngồi xổm xuống nhặt gạch đá, không nói một lời.
Vương An nhìn Mạt, đột nhiên lên tiếng: “Tính bướng thật!” Anh ta tiến lại, kéo đứng dậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Em còn giận sao?”
Mạt không trả lời, giằng khỏi tay anh ta.
Vương An nói: “Em khỏi cần lo lắng vớ vẩn, con bé họ Chung không đơn giản, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu đựng”.
Mạt ném hòn đá, nhướng mắt nhìn anh ta. “Vậy anh lo lắng cho con trai của anh không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bây giờ trẻ con đều không đơn giản, anh cũng khỏi cần quan tâm đến nó!”
“Hai chuyện đó hoàn toàn khác nhau. Tôi biết con trai tôi, rất thuần khiết. Bất kể làm gì, mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đích của đều rất đơn thuần”. Vương An liếc sang bên cạnh, lại cúi đầu nhìn cô. “Ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, con em họ của em, nếu đọ bụng dạ, em sẽ không chơi lại nó”.
Mạt nói khẽ: “Chuyện của tôi không cần anh quan tâm”.
Vương An chau mày. “Thà để người bắt nạt em, chứ em không bắt nạt người? Em đang sống ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế kỷ trước? Năm nói bốn đẹp ba yêu(*), thời buổi này ai để ý đến em?
(*) “Năm nói bốn đẹp ba yêu” khẩu hiệu nổi tiếng thập niên 80 thế kỷ XX,công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tác quan trọng xây dựng nền văn minh tinh thần hội chủ nghĩa. “Năm nói” nói văn minh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói lịch sự, nói vệ sinh, nói trật tự, nói đạo đức. “Bốn đẹp”: tâm hồn đẹp, hành vi đẹp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngôn ngữ đẹp, hoàn cảnh đẹp. “Ba yêu”: yêu Tổ quốc, yêu xã hội chủ nghĩa, yêu Đảng.
Mạt á khẩu, một lúc sau mới lên tiếng: “Lúc sa sút tinh thần nhất, tôi đã đến Nam Chiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm cậu tôi, sống nhà họ, ăn nhà họ. Con người họ rất tốt, chẳng bao giờ xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột với ai. Vậy mà hôm qua anh khiến cậu tôi tức giận đến mức đó. Trước đây, anh sai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người dỡ nhà xưởng của ông, bây giờ chưa hỏi sự tình, đã đối xử với tôi như với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tên ăn mày. Anh bảo tôi phải nghĩ thế nào?”
Vương An nhún vai. “Tôi không thời gian “đánh giằng co”. Có thể dùng tiền giải quyết là tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho cả hai bên”.
Đối với anh mà nói thì đúngtiện lợi, nhưng đối với họ thì đó sự sỉ nhục!” Viền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắtMạt cay cay.
Vương An tỏ ra mất kiên nhẫn. “Em không nói chuyện còn được, hễ lên tiếng khiến người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cụt hứng!” Anh ta đi về bên núi, đứng tựa vào lan can. “Nơi này không tồi, thể ngắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảnh đêm, không khí cũng rất trong lành. Em lại đây, chúng ta nói chuyện khác”.
“Nói gì?” Mạt hỏi. “Nói anh có cảm giác với tôi, tôi cũng nêncảm giác với anh, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, tôi nên lên giường với anh?”
Vương An phì cười, gật đầu. “Đúng, em đúng đáng đánh đòn, không xửemda em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngứa ngáy. Mau lại đây để tôi xử em!”
Mạt nói nhỏ: “Anh lúc nào cũng sỉ nhục tôi như vậy, còn ức hiếp người nhà của tôi. Ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu anh coi tôi là gái điếm, bây giờ lại muốn nói chuyện cũng ngoan ngoãn nghe theo...” Mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngấn nước, lồng ngực phập phòng. “Tôi hèn hạ biết bao mới hết lần này đến lần khác muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng anh lên giường!”
Vương An tiến lại gần nhưng không lên tiếng. Trong đêm tối, Mạt không nhìn vẻ mặt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta. Một lúc lâu sau, anh ta mới phì cười, lạnh lùng lên tiếng: “Sỉ nhục chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Em người hòa nhã nhất, chưa sỉ nhục ai bao giờ. Lần trước, trước mặt bao nhiêu lãnh đạo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em cho ai một bạt tai? Sau đó đường Bang Phụ, những lời em nói phải là nhục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạ người khác không?” Anh ta nổi cơn bực tức. “Em được đằng chân lân đăng đầu. Nếu em cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tàn nhẫn với người khác như đối với tôi, tôi dám bảo đảmMạt em sau này chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địch!”
Mạt cố kiềm chế nước mắt, nhất thời im lặng, lại ngồi xuống nhặt đá, kéo từng viên gạch vụn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ngoài, một lúc sau mới lên tiếng: “Tôi chẳng muốn giỏi giang, chỉ cầu cuộc sống yên ổn”. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi nhặt hết gạch đá, lên xe, nổ máy.
Mạt cẩn thận quay đầu xe nhưng do đường chật hẹp, phía trước rừng cây, đằng sau lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 can của núi đá,xoay xở mãi vẫn không xong. Cuối cùng, Mạt bực tức đạp cần ga. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương Cư An đi đến. “Em lên xe đi!”
Mạt tỏ ra căng thẳng, không dám nhìn anh ta. “Không, tôi phải về nhà!”
Vương An đột nhiên thở dài, mở cửa ô tô, bếxuống xe.
Tô Mạt giãy giụa. Anh ta ôm chặt cô, cúi đầu giả bộ chuẩn bị hôn, nhưng thực tế, anh chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dọa rồi lập tức buông tay, ngồi vào xe của cô, từ từ quay đầu. Cuối cùng, chiếc xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng nằm ngay ngắn trên đường về. Vướng An xuống xe, thốt một câu. “Lúc đối xử tốt với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em, em mãi mãi không cảm nhận được!”
Đèn ô tô nhấp nháy, trên mặt anh ta vụt qua tia xấu hổ.
Mạt nghi ngờ mình hoa mắt, ngây người, nhướng mắt nhìn anh ta. “Tôi thật sự không cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì!” Ngừng vài giây, nói nhỏ: “Đừng nói chuyện tình cảm với tôi! Con người tôi cố chấp, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãy cẩn thận, đừng dính lấy tôi!”
VươngAn im lặng nhìn cô.
Mạt nổ máy, hạ một nửa cửa kính, nói tiếp: “Anh xét lại mình đi! Tại sao anh đối xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt với người khác họ lại không cảm kích? phải bản thân anh có vấn đề? Nếu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, không biết chừng sau này sẽ lại vấp ngã”.
Xe chuyển bánh, liếc nhìn qua gương chiếu hậu, Vương An không đuổi theo.
Mỗi lần bị người đàn ông khuấy động tâm linh, buổi tối Mạt đều khó ngủ. Sáng hôm sau đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm, bị Vương Á Nam gọi vào văn phòng nói chuyện. cho biết vừa tuyển một trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới, hôm nay mặt, bảodẫn anh ta đi một vòng công ty làm quen.
Nghe câu này, Mạt lập tức nảy sinh tâm đề phòng.
Vương Á Nam cười, nói: “Người này trước đây làm kỹ thuật nơi khác, bây giờ muốn chuyển sang bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 marketing. Tôi thấy cậu tahọc vấn cao nhưng thiếu kinh nghiệm về lĩnh vực marketing ên mới tạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời sắp xếp chức vụ trợ cho cậu ta. hãy hướng dẫn cậu ta! Bây giờ cô tham © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia không ít dự án, để cậu ta làm trợ thủ của cô, nam nữ phối hợp làm việc sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỡ mệt mỏi”.
Mạt tranh thủ tìm hiểu sơ yếu lịch của trợ mới. Tiến sĩ “hải quy” Bắc Mỹ, họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hàn, ba mươi mốt tuổi.
Khi gặp mặt, Mạt gọi người đó là “kỹ Hàn”. Người đó lập tức xua tay, cười, nói. “Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người mới, trợ lý Tô gọi tôi Tiể Hàn là được!”
Người đó nho nhã nhưng không có vẻ thanh cao của dân trí thức. Anh ta lại hơn Mạt vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuổi nênvẫn gọi anh ta kỹ Hàn.
Hai người cùng làm việc mấy ngày, Mạt âm thầm quan sát, phải công nhận ngườitố chất quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên khác biệt. Anh ta thông minh, ham học hỏi, lại không nịnh bợ lấy lòng như các đồng nghiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác.
Mạt ngẫm đi nghĩ lại, cảm thấy không thỏa đáng nên tìm Vương Á Nam thương lượng. lập luận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ta “hải quy”, còn tiến sĩ, chỉ cử nhân, sao thể làm người hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẫn của anh ta, chi bằng giao thẳng dự án cho anh ta, cũng sự tôn trọng đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ta.
Vương Á Nam gật đầu. “Cô suy nghĩ được lắm! Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ dựa vào bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cấp để đánh giá con người. Nhiều lúc bằng cấp chỉ là vỏ bọc. Đừng nhìn cậu ta “hải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quy”, tôi nghĩ năng lực cũng chỉ vậy thôi. Bằng không tại sao phải về nước phát triển? Cho© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về nước, cậu ta cũng có thể vào trường đại học. Tôi đoán cậu ta chỉ tốt nghiệp trường bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thườngbên đó”.
Mạt nói: “Nam Chiêm thành phố duyên hải, An Thịnh lại công ty lớn địa phương, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ít người muốn gia nhập. Kỹ Hàn xin việcđây cũng chuyện bình thường”.
Vương Á Nam cười. “Cô cảm thấy được thì thể thử,không xong thì tính sau”.
Mạt lập tức giao dự án cho kỹ Hàn, đối phương rất cảm kích. Ai ngờ khách hàng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bằng lòng, gọi điện thoại hỏi tình hình, còn nói đã quen với tiểu thư, hai bên làm việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui vẻ, tại sao tự dưng đổi người khác?
Kỹ Hàn hết cách, lại đến tìm Mạt nhờ giúp đỡ.
Mạt đành gọi điện thoại cho lãnh đạongười phụ trách của đối tác, giải thích người phụ trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dự án mới của An Thịnh là tiến“hải quy”, năng lực nghiệp vụ giỏi hơn cô.
Đối phương cũng có nói tương tự Vương Á Nam: Trình độ cao như vậy, tại sao còn về nước phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 triển? Mạt nói, anh ấynhân tài do công ty đặc biệt mời về.
Lúc đó, đối phương mới miễn cưỡng đồng ý. Kỹ sư Hàn nói với Tô Mạt: “Tô tiểu thư, tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá, tôi thật sự không biết cảm ơnthế nào. Hôm khác mời cô ăn cơm nhé!”
Mạt từ chối: “Có gì đâu, tôi học hành bình thường, vậy rất tán thưởng những người học cao. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đây đãi ngộ anh nên nhận được”.
Hai người nói chuyện công việc một lúc phòng trà nước. Kỹ Hàn đi ra ngoài, chủ nhiệm văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng tổng giám đốc Phó Lệ Lợi ngồi xuống cạnh Tô Mạt, cười híp mắt: “Tôi thấy Tiểu Hàn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tồi, vừa nho nhã vừa lễ độ, tuổi tác cũng không lớn. Hai người rất hợp đấy”.
Mạt cười. “Kỹ Hàn đã xây dựng gia đình. Vợ anh ấy bạn học cùng đi du học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nước ngoài. Họ hai con rồi”.
“Tốt quá!” Phó Lệ Lợi ghé sát. “Tôi quen biết một cậu thanh niên không tồi, hứng thú gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt không?”
Mạt ngẩn người, vội đưa mắt về phía cửa ra vào, không lên tiếng.
Phó Lệ Lợi nhìn theo ánh mắt cô, lập tức đứng dậy chào: “Vương Tổng, thư Lưu hôm nay không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi làm à?”
Vương An đi vào rót phê đáp: “Cô ấy xin nghỉ ốm”.
Phó Lệ Lợi vội đi tìm đĩa cho sếp tổng, cười, nói: “Thảo nào mấy ngày nay tôi không nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ấy, sếp còn phải tự đi lấy phê. Thật ra sếpthể gọi người mang cho sếp… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chẳng phải văn phòng cúa sếp cũng máy pha phê sao?”
“Chủ nhiệm Phó!” Vương An ngồi một bên. “Chị cần dán một tờ giấy lên cửa phòng nghỉ, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó viết “Vương An dừng bước” hay không?”
Phó Lệ Lợi buồn cười nhưng hơi ngượng. “Vương Tổng, ý tôi không phải vậy! Tôi sợ sếp đi lại nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ mệt mỏi…”
Vương An hỏi lại: “Mọi người ngồi đây tán gẫu có mệt mỏi không?”
Phó Lệ Lợi đáp: “Không mệt!” Chị ta chữa lại: “Mệt, chúng tôi đi ngay đây!” Chị ta nhìn đồng hồ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỉm cười. “Vương Tổng, sếp lại dọa chúng tôi rồi, bây giờ vẫn chưa đến giờ làm việc”.
Vương An cười cười, không lên tiếng, chỉ uống cà phê.
Phó Lệ Lợi hạ giọng thầm thì: “Tiểu Tô, xem lúc nào rảnh để tôi sắp xếp. Cậu này ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba mươi, điều kiện rất tốt”.
Mạt im lặng từ đầu đến cuối, bây giờ mới lên tiếng: “Yêu cầu của tôi không cao, mức lương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tương đương tôi, nhà tốt nhất, không thì góp tiền mua chung. Chủ yếu nhân phẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt, sức khỏe tốt, tính cách tốt, không trai gái, không cờ bạc…”
Phó Lệ Lợi cắt ngang: “Tất nhiên tôi không giới thiệu người chơi gái hay dính vào cờ bạc cho cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Loại người đó chắc chắn không được!”
Mạt thở dài. “Tôi sợ nhất gặp loại người như vậy. Bề ngoài đứng đắn, nhưng thực chất lại chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra sao”.
Phó Lệ Lợi tiếp lời: “Phụ nữ đều sợ loại người đó. Những kẻ thích chơi bời nên để bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi với nhau”. Chị ta đột nhiên im bặt, liếc nhìn về phía đầu bàn bên này, sau đó vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Đã đến giờ làm rồi!” Chị ta nháy mắt ra hiệu cho Mạt cùng đi ra ngoài.
Vương An đứng dậy, đặt cốc phê xuống cạnh Mạt. “Em hãy thu dọn đi!”
Khi phòng nghỉ chỉ còn lại hai người, anh ta nói tiếp: “Tôi đã xét lại bản thân. Xem ra em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn lấn cấn về chuyện lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Hay như vậy đi, em hãy chuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 say tôi, trực tiếp ném tôi lên giường. Sau đó, em muốn làm thì làm, tôi sẽ không báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảnh sát. Coi như tôi chịu thiệt, em cảm thấy thế nào?”
Mạt không trả lời,cầm chiếc cốc của Vương An, đổ chỗ phê còn thừa xuống giày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh ta.
Vương Antránh, bật cười thành tiếng.
Vương An bỗng tâm trạng rất tốt. Anh ta quay về phòng làm việc, gọi điện thoại về nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi lão Trương, biểu hiện của Vương Tiễn hôm nay thế nào, ý quay về Canada đi học không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Lão Trương nói: “Tôi thấy cậu ấy ý định này. Tôi nói chuyện với cậu ấy một lúc lâu, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy nói cuộc sống bây giờ chẳng thú vị gì cả. Nhưng cậu ấy điều kiện”.
“Điều kiện gì?”
Lão Trương đưa điện thoại cho Vương Tiễn. “Cháu tự nói với bố cháu đi!”
Vương Tiễn chậm chạp cầm điện thoại. “Hôm đó bố đập hỏng máy tính của con, con muốn đi mua máy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới”.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó con sẽ quay về Canada”.
“Mày nhớ giữ lời!”
“Vâng!”
“Bố sẽ bảo người đưa đến nhà cho mày, đừng suốt ngày chơi điện tử đấy!”
“Không, con muốn tự đi chọn”.
VươngAn im lặng.
Vương Tiễn nói tiếp: “Có ông Trương đi cùng con, bố còn không yên tâm?”
VươngAn thở dài, dặn dò lão Trương vài câu.
Lão Trương lái xe đưa Vương Tiễn đi một vòng. Vương Tiễn không chịu tới cửa hàng máy tính đòi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào trung tâm lớn. Lão Trương không đồng ý, nói trung tâm máy tính nằm gần đại học Nam Chiêm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bố cậu không đi về bên đó. Vương Tiễn nhấn mạnh, cậu chỉ đi mua máy tính, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện tình cờ gặp mặt. Lão Trương đành chịu.
Khi đi ngang qua Đại học Nam Chiêm, Vương Tiễn lại nói: “Ông Trương, cho cháu vào gặp cô, cháu chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn ấy một lúc thôi!”
Lão Trương lắc đầu.
Vương Tiễn nhìn ông bằng ánh mắt đáng thương. “Ông cũng có thời thanh niên đúng không? Hay là ông đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng cháu, cháu chỉ muốn nói với ấy vài câu, nói xong sẽ đi ngay”. Cậu tỏ ra buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rầu. “Thực ra cháu muốn chào tạm biệt ấy”.
Lão Trương nghĩ, đứa trẻ này không mẹ, bố luôn bận rộn, cho không bận rộn thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng giây phút nào vui vẻ với cậu, ông nhất thời mềm lòng, đồng ý để Vương Tiễn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm Chung Thanh.
Vương Tiễn không nuốt lời. Hai ông cháu đi đến ký túc xá, Vương Tiễn gọi điện cho Chung Thanh.
Nói thế nào Chung Thanh cũng không xuống,nói: “Cho tôi đồng ý đến với cậu thì cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể vượt qua cửa ải bố cậu”.
Vương Tiễn hỏi: “Tại sao?”
Chung Thanh đáp: “Bố cậu quá lợi hại, ông ấy làm ầm lên với bố mẹ tôi, còn để lại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoản tiền, nói tôi đừng để ý đến cậu nữa. Bố tôi tức đến mức chảy nước mắt”.
Vương Tiễn không lên tiếng.
Chung Thanh hỏi: “Vương Tiễn, sao cậu chẳng giống bố cậu chút nào cả? Bố cậu rất oách, bắt nạt người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác một cách đường đường chính chính. Nếu cậu giống ông ta, cậu sẽ không sợ ông ta. Nếu cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không sợ ông ta, không biết chừng tôi sẽ thích cậu. Một khi tôi thích cậu, bố cậu chẳng thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngăn cản chúng ta”.
Vương Tiễn lập tức lên tiếng: “Không, tôi không sợ ông già chút nào!”
Chung Thanh nói: “Đã quá muộn rồi, bố mẹ tôi chắc chắn không đồng ý. Đối với họ, chuyện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một điều sỉ nhục. Họ sẽ không chấp nhận để tôi yêu cậu”.
Vương Tiễn cúp điện thoại.
Buổi tối, Vương An về đến nhà, con trai anh ta ngồi sofa chờ đợi. Vừa nhìn thấy bố, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu liền cất cao giọng: “Bố đúngbuồn nôn thật!”
4.
Vương An chau mày, đi đến, đập “bốp” vào đầu con trai. “Mày bị làm sao thế?”
Vương Tiễn hất tay bố. “Bố đã làm hả?”
Mặt cậu đầy vẻ tức giận. Vương Cư An hiếu kỳ, hỏi lại: “Tao đã làm gì?”
Vương Tiễn đứng dậy, cậu sắp cao bằng bố, “Ai bảo bố đi tìm bố mẹ Chung Thanh? Con đã nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với bố, con sẽ quay về Canada. Bố còn đi tìm bố mẹ ấy làm gì?” Cậu thở mạnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Bố ném tiền vào mặt người ta. Bố làm con mất hết cả mặt mũi!”
Thấy con trai tức giận đến mức này, Vương An đoán chắc lại do con nha đầu “chọc ngoáy”, gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mâu thuẫn. Anh ta liền cảm thấy yên tâm, cười cười. “Mày mặt mũi gì mà mất chứ? Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 conđó còn chịu gặp mày, coi như đồ bỏ đi. Bây giờkhông chịu gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mày, chứng tỏ vẫn còn liêm sỉ. Tất nhiên, chút lòng tự trọng của đủ để xóa bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý đồ đối với mày. vậy mày đừng coi thường đồng tiền. Vào thời khắc then chốt, đồng tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể phát huy tác dụng. Bản tính con người hay tình cảm đó chỉ sự khảo nghiệm”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương Tiễn cất cao giọng. “Thứ khảo nghiệm chó chết! Bố đừng có mang mấy chiêu đó đối phó với phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ bên ngoài về nhà! Bố cậymấy đồng tiền, bôi nhọ tình cảm của con!”
“Bôi nhọ tình cảm?” Vương An cười nhạt. “Tình cảm của bố cũng bị bôi nhọ, bố tìm ai để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luận? Mày muốn đổi trường học, bố liền đổi cho mày. Thành tích học tập không tốt, bố lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức đi tìm thầy giáo dạy thêm. Nhà trường không nhận, bố quyên góp cho bọn họ, gặp gỡ, cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói, nịnh bợ bọn họ. Cuối cùng, mày không muốn thi đại học muốn ra nước ngoài, bố kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người làm thủ tục làm mày đi ngay… Bố bận rộn như vậy nhưng cứ cách vài ba ngày lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bay sang đó thăm mày. Mày thử tính xem, mấy năm nay, bố tốn bao nhiêu công sức, bao nhiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền bạc vào mày? Mày không chỉ bôi nhọ tình cảm của bố còn bôi bẩn đồng tiền của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bố!”
Vương Tiễn gật đầu, lạnh lùng nói: “Con biết, con tiêu tiền của bố nên trong lòng bố chán ghét, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con không vừa mắt. Những thứ con thích, bố nhất định coi thường. Bố xem thường Chung Thanh, tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bố còn nhìn trúng chị họ củaấy? Hai chị em ấy người một nhà mà? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bố “chỉ cho quan châu đốt lửa(*)” thôi! Con nghiêm túc theo đuổi một cô gái bị coi là vô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liêm sỉ. Còn bố suốt ngày chơi đàn bà, hôm nay chơi này, ngày mai ngủ với khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì giao phối bình thường? Bản thân bố còn không đứng đắn, bố cách nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con?”
(*) “Chỉ cho quan châu đốt lửa” trong câu: “Chỉ quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn”, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩa làm quan thì tha hồ hoành hành.
Vương Cư An tức giận, lửa bốc lên đầu. Anh ta không nghĩ ngợi, lập tức vung tay tát con trai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương Tiễn ôm mặt, trừng mắt nhìn bố.
Hai người mặt đối mặt. Lồng ngực Vương An phập phồng, một lúc sau mới bình tĩnh. Anh ta liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy xót xa, vội kéo tay con trai xem xét. Bên trái sưng vù, khóe miệng cậu rỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máu.
Vương An chút hối hận.
Vương Tiễn dùng mu bàn tay lau vết máu, đẩy mạnh người bố. “Đừng nhắc đến đồng tiền với tôi! Kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ hôm nay trở đi, nếu tôi còn động đến một hào của ông, tôi sẽ không mang họ Vương!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
cậu quay người đi ra cửa. VươngAn giơ tay định túm con trai nhưng không kịp.
Sợ hai bố con cãi nhau, lão Trương đứng đợi ngoài cửa chứ không dám ra về.
Vương An đi theo, kéo Vương Tiễn nhưng bị cậu hất ra. Anh ta lại điên tiết. “Mày đừng giở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thái độ đó với bố! Mày muốn đi đâu thì đi! Nhưng quần áo trên người mày, còn tiền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẻ ngân hàng, thứ nào cũng do bố mua cho mày, mày hãy để hết lại, sau này mày đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu, bố cũng chẳng thèm quan tâm!”
Vương Tiễn nổi cơn bướng bỉnh. Cậu móc hết đồ trong túi áo phông ném xuống đất, sau đó sải bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dài đi ra ngoài.
Lão Trương nóng ruột, nói thằng không mặc áo khoác chắc chắn sẽ bị lạnh.
Vương An nhún vai. “Chú đừng ngăn cản nó! Thằng nhóc này ăn sung mặc sướng quen rồi, lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải cho một bài học. Trên người bây giờ không còn một đồng, tôi xem sống thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào!”
Vương Tiễn rời khỏi nhà, sờ tay vào túi quần, vẫn còn hơn một trăm tệ. Cậu định đến nhà© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng đó vẫn là địa bàn của Vương gia, chi bằng đi tìm bạn bè trước kia. Nhưng cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại nghĩ, toàn bạn bè chơi bời, lấy đâu thật lòng?
Cậu cảm thấy buồn phiền, chỉ muốn uống rượu.
Đến quán bar vẫn thường tới, đám bạn trước đây điềumặt. Nhìn thấy cậu, bọn họ tỏ ra vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mừng: “Lần này tốt rồi, người chủ chi đã xuất hiện!”
Bên cạnh gái liếc nhìn cậu, Vương Tiễn không để ý, cằn nhằn: “Chủ chichứ? Hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi chẳng một xu”.
Mọi người không tin, Vương Tiễn kéo túi quần cho bọn họ xem. gái đó ôm miệng cười.
Vương Tiễn cầm chai rượu ở trên bàn, ngửa đầu uống, bị một người ngăn lại. Cậu ta cười cười. “Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền ông còn uống?”
“Cút!” Vương Tiễn đạp người đó. “Trước đây tôi mời các ông không biết bao nhiêu lần, uống của các ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lần cũng không được?”
Người bạn vốn không ưa bản tính “công tử” của Vương Tiễn, lập tức giằng chai rượu trong tay cậu. Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người cất cao giọng chửi mắng lẫn nhau. Đám đông xung quanh xúm lại xem trò vui, kết quả làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kinh động đến bảo vệ và nhân viên phục vụ.
Vương Tiễn đang túm cổ áo đối phương, đột nhiên người vỗ vai cậu. “Sao cháu lại ở đây, bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cháu đâu rồi?”
Vương Tiễn quay đầu. “Chú!”
VươngNguy cười. “Đừng gây chuyện nữa, ai bảo cháu tôi khôngtiền?” Anh ta rút một tấm thẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngân hàng từ tiền, ném xuống mặt bàn. “Vương Tiễn, dẫn các bạn của cháu đi chơi, hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chú mời!”
Mấy thanh niên vui mừng, giơ tay lấy tấm thẻ. Vương Tiễn vội nhét vào túi quần.
VươngNguy xoay mặt cháu trai lại. “Xảy ra chuyện gì? Ai đánh cháu?”.
Vương Tiễn lặng thinh.
“Bố cháu?”
Cậu vẫn không lên tiếng.
“Chỉ có bố cháu mới dám ra tay mạnh như vậy!” Vương Nguy chậc chậc. “Mặt sưng rồi”.
Vương Tiễn quay mặt đi chỗ khác.
Vương Nguy cười cười. “Chú bên kia bàn công chuyện”. Anh ta chỉ tay về một góc yên tĩnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Cầngọi chú, chú sẽ giúp cháu giải quyết”.
Sau khi vỗ về cháu trai, Vương Nguy quay về chỗ cũ.
Thượng Thuần cười cười. “Cháu trai của chú chẳng giống bố chút nào. Bố mạnh con yếu, tương sinh tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khắc”.
VươngNguy lắc đầu. “Tôi thấy ai anh ta cũng khắc thì có!”
“Có thằng con như vậy cũng đủ để hắn nhức đầu”. Thượng Thuần nói.
Vương Nguy im lặng, dõi mắt về phía trước.
Khi Vương Tiễn ngồi xuống ghế, cô gái đó lại nhìn cậu. Một lúc sau, cô ta từ từ nhích lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần, tựa đầu vào vai cậu. Vương Tiễn khó chịu, đẩy gái ra xa.
Không biếtphải do uống rượu, ánh mắt gái vẻ vừa màng vừa hưng phấn. ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thỏ thẻ: “Anh đẹp trai, lần trước chúng ta từng gặp nhau, anh quên rồi à?”
Vương Tiễn liếc nhìn cô gái, thầm nghĩ, hóa ra co phóng đãng đó.
gái chỉ ngón tay lên mặt cậu, vẽ vòng tròn: “Còn lần trước đó nữa, chúng ta cũng từng gặp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh cũng quên rồi. Chắc anh còn nhớ Chung Thanh?”
Trong lòng Vương Tiễn nhói đau, lồng ngực tắc nghẽn.
gái nói tiếp: “Có một lần em đến trường học tìm Chung Thanh, anh ngăn không cho cậu ta đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh đã nhớ chưa?” cười hì, “Đúng rồi, tên em Phùng Du. Anh tên gì?”
Lúc này, Vương Tiễn mới nhướng mắt quan sát ta.
Phùng Du nói: “Anh không cần nói em cũng biết. Anh họ Vương, là cháu trai của ông chủ Vương, đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?”
“Cô biết chú tôi?”
“Em lạ ông chủ Vương Nguy”. Phùng Du hất cằm về một góc, đột nhiên hỏi: “Có phải anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích Chung Thanh không?”
Vương Tiễn không trả lời.
Phùng Du khoác cánh tay cậu, ghé sát, nói: “Cũng phải, Chung Thanh vừa trắng trẻo vừa xinh xắn, chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tiền. Trước đây cậu ta đi theo một người đàn ông tuổi, bị làm cho to bụng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng tệ thật! Anh và cậu ta còn liên lạc không?”
Bị bộ ngực nóng bỏng của gái chạm vào người, Vương Tiễn bực dọc rút cánh tay. “Liên quan© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến cô?”
Phùng Du cười. “Là em đưa cậu ta vào chốn này, anh thử nói xem liệu liên quan đến em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay không?”
“Cuốn xéo!” Trong họng đội lên cơn buồn nôn. Vương Tiễn đẩy mạnh cô gái sang một bên. Phùng Du nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên sofa, cười sằng sặc một lúc lâu. Sau đó ta ngồi dậy: “Anh quả nhiên thích cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta thật. Trước đây cậu ta thuần khiết biết bao… Anh biết đêm đầu tiên của cậu ta thuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về ai không?”
Vương Tiễn thức cuộn chặt hai bàn tay.
“À, chính người ngồi bên cạnh chú anh”.
Trống ngực Vương Tiễn đập thình thịch, hơi thở ngưng trệ.
“Người đó họ Trương”.
Cậu chai rượu rỗng, nắm chặt trong tay.
Phùng Du không nhìn thấy, tựa vào thành ghế, cười cười. “Anh có biết ai giới thiệu Chung Thanh với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn ông đó không?”
Vương Tiễn túm chặt cổ tay Phùng Du, lên tiếng một cách khó nhọc: “Cô tìm ai không tìm, tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại tìmấy?”
Phùng Du thấy đau buốt, nói nhỏ: “Anh đẹp trai, em chỉ đưa cậu ta đến đây choi. Còn người dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mối thật sự chính chú ruột của anh”.
Đầu óc Vương Tiễn như nổ tung.
gái trongức của cậu có gương mặt xinh xắn, thuần khiết. Cậu vẫn nhớ từng biểu cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của khi cười với cậu, tức giận với cậu, khithờ ơ hay lộ vẻ thương hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với cậu.
Tay Vương Tiễn run run, cậu vung chai bia lên cao.
Xung quanh lập tức người kêu, người hét, tiếp theo tiếng cốc chén trên bàn trà rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống đất. Trong sự hỗn loạn đó, Vương Tiễn bị đẩy mạnh, ngã dúi dụi. Cậu chống bàn tay phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống nền nhà, mảnh thủy tinh vỡ đâm vào lòng bàn tay, máu chảy lênh láng.
Do VươngNguy giơ tay đỡ nên Thượng Thuần không sao. Cánh tay đau nhức, anh ta hít một hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sâu, định đi đỡ cháu trai đứng dậy nhưng bắt gặp vẻ mặt giận dữ chuẩn bị phác tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Thượng Thuần, Vương Nguy vội mắng mở: “Vương Tiễn, mày cắn thuốc đến mức lên cơn thần kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 à? Lát nữa tao sẽ bảo với bố mày, để ông ấy xửmày”. Nói xong, anh ta vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dìu Thượng Thuần đi qua Vương Tiễn.
Vương Tiễn nằm dưới đất một lúc, lòng bàn tay cậu đau buốt. Xung quanh đều người, số gương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt, số thần sắc, cậu nhìn đến mức choáng váng, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
Cho tới khi có người đến kéo cánh tay cậu, cậu mới miễn cưỡng đứng dậy.
Phùng Du đưa Vương Tiễn tới một phòng khám nhỏ gần đó.
Cậu thiếu niên cởi trần, đầu tóc rối bù, đôi môi mím chặt, lòng bàn tay đầy máu. Sắc mặt cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa phẫn nộ vừa buồn bã. Tất cả những điều này khiến cậu một vẻ đẹp khó diễn tả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong đêm tối.
Trái tim Phùng Du cũng đập thình thịch theo hơi thở của cậu.
Bác gắp hết mảnh thủy tinh vụn trong lòng bàn tay Vương Tiễn, dùng vải băng trắng băng bó. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộn bàn tay, đau đến dại. Khi ngoảnh đầu, cậu bắt gặp đôi mắt đẫm nước đang nhìn cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chăm chú củagái bên cạnh.
Vương Tiễn không để ý đến ta, đi thẳng ra ngoài. Phùng Du đuổi theo, hỏi: “Anh đi đâu? Về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà phải không?”
“Không”. Vương Tiễn cũng không biết mình sẽ đi đâu bây giờ.
Phùng Du đi theo cậu một đoạn, cuối cùng lên tiếng: “Em thuê căn hộ sống một mình. Anh muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến nhà em nghỉ ngơi không?”
Vương Tiễn ngẫm nghĩ, gật đầu.
Căn hộ thuê của Phùng Du rất nhỏ, chỉ một phòng một nhà vệ sinh. Nhưngta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều túi xách và quần áo hàng hiệu, không chỗ treo nên chiếm một nửa chiếc giường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa giường còn lại vứt đồ chơi bừa bãi.
Vương Tiễn ngồi xuống sofa, Phùng Du ngồimép giường. Cậu chìm trong suy tư, ta cũng trầm mặc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Anh có muốn đi tắm không?” Phùng Du đột nhiên hỏi nhỏ.
Vương Tiễn đờ đẫn gật đầu.
Vương Tiễn không cởi quần áo. Cậu nhắm mắt đứng dưới vòi hoa sen, cảm nhận nỗi đau về thể xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẫn tâm hồn. Cánh tay phải bị nhấc lên cao, cậu cũng không hề biết.
Phùng Du hết cách,ta tìm một cái túi nylon, bọc vào bàn tay Vương Tiễn. Xoay xở một lúc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ váy trên người ta ướt sũng, dính chặt vào thân hình trẻ trung mơn mởn.
Vương Tiễn mở to mắt, cổ họng khô rát.
ta giúp cậu kỳ lưng, sau đó giơ tay tháo thắt lưng của cậu. Vương tiễn túm tay ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo phản xạ. Phùng Du áp vào người cậu từ phía sau, Một tay ta ôm thắt lưng cậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tay từ từ cởi váy áo. Bộ váy màu nhạt rơi xuống sàn, để lộ thân hình mềm mại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấm nóng khiến huyết mạch của Vương Tiễn sôi sục.
Lần này, Vương Tiễn không thể kháng cự. Yết hầu của cậu chuyển động, toàn thân hừng hực khó chịu. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẩy Phùng Du vào tượng, dùng bàn tay bị thương giữ ngườita, máu thấm ra lớp vải băng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương Tiễn từ từ tiến vào người gái, động tác không thành thục.
Cậu như trên thiên đường, cũng giống như đang dưới địa ngục. Dục vọng từ đáy sâu trong nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm như yêu ma gào thét đòi giải phóng.
Cả đêm điên cuồng, toàn thân mệt mỏi rời, lúc Vương Tiễn mở mắt, ngoài trời đã tờ mờ sáng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cậu đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, vặn vòi nước, hắt nước lạnh lên mặt. Nước chảy vào mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khiến mắt cậu đau rát.
5.
Vương An nhận được điện thoại từ Canada.
Người giám hộ hỏi thăm tình hình của Vương Tiễn, sau đó an ủi: “Tuổi dậy thì chính một thảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họa. Con trai một người bạn của tôi, mùa đông nhất định đòi mặc quần short mới chịu đi học. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh cũng biết mùa đông Canada lạnh thế nào rồi đấy! Cả gia đình chuyện này cãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lộn bao nhiêu năm, qua mười tám tuổi trở lại bình thường… Còn con gái một đồng nghiệp, học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cấp ba bắt đầu yêu đương, chưa tốt nghiệp đã sinh con, cả gia đình cùng phiền não, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà bây giờ gái đã trở thành bác sĩ nha khoa…”
Vương An thầm thở dài.
Trước khi tan sở, nhóm dự án tham gia cuộc họp. Tâm trạng của anh ta không tốt, sắc mặt u © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ám. Tuy không lớn tiếng trách mắng ai nhưng VươngAn thể hiện thái độ không hài lòng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiến triển của công việc. Anh ta cho rằng, nhóm dự án không cần lãng phí nhân lực thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian vào công việc hướng dẫn kỹ thuật cho doanh nghiệp, nên nhanh chóng tập trung mở rộng dự án © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp theo.
người cho rằng làm vậy không thỏa đáng. Người này chính kỹ Hàn mới vào công ty. Kỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Hàn nói, việc ứng dụng kỹ thuật ô liên quan đến tính năng an toàn của sản phẩm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hướng dẫn kỹ thuật cần được coi trọng bởi như thế chúng ta chịu trách nhiệm về mặt an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn với khách hàng.
“Cậu biết đặc điểm làm việc của người Trung Quốc không?” Vương An hỏi.
KỹHàn đáp: “Cần cù, lương thiện”.
Vương An nói: “Mấy ngàn năm trước đúng vậy. Còn đặc điểm của người hiện đại là chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái lợi trước mắt. Lấydụ việc hướng dẫn kỹ thuật, phía nhà máy bắt đầu học cách sử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dụng nhân hệ điều hành đầu tiên, họ đã lên kế hoạch ba tháng sau đi vào sản xuất. Bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ chẳng hề bận tâm đến tính an toàn hay độ bền của sản phẩm. Dù sao, điều khách hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của bọn họ quan tâm không phải vấn đề chất lượng, số lượng. Câu hỏi đầu tiên luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nâng cao số lượng chưa? Sản lượng tăng lên không? Do đó, các cậu việc phải lãng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phí thời gian vào thứ người khác không coi trọng? Tình hình trong nước vậy. Việc chúng ta cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm giảm bớt những chuyện nghĩa, thuận theo trào lưu”.
Sau khi tan sở, kỹHàn mời Mạt ăn cơm. Anh ta nói: “Ănngoài quá khách sáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93qua loa, bà xã tôi đã mua thực phẩm, chuẩn bị nhà rồi”.
Trước đó, Mạt từng từ chối một lần, thấy anh ta mời một cách chân tình, không tiện từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chối.
Hai người cùng xuống dưới, kỹ Hàn nở nụ cười ngượng ngập với Mạt. “Thảo nào bây giờ nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công ty không thích mời “hải quy”. Những người đi du học về cần nhiều thời gian mới thích ứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được với tình hình trong nước. Ngoài ưu thế học lực,những phương diện khác, chúng tôi không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sánh bằng “dễ nhũi(*)”. “Biết trong lúc kích động mình đã phát ngôn câu đắc tội với người bên cạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta vội nói: “Xin lỗi, tôi không ý khác!”
(*) “Dễ nhũi” chỉ những người chưa bao giờ bước ra ngoài đời nên không mở rộng tầm mắt.
Mạt cười cười. “Tôi tin vấn đề anh quan tâm cũng chính mục tiêu phát triển của các doanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiệp trong nước. Bọn họ cần thời gian để cải tiến”.
Kỹ Hàn rất phong độ, nói không khí tầng ngầm đỗ xe rất tệ, bảoMạt đứng đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài cửa, anh ta sẽ đi lấy ô giúp cô.
Mạt vừa đi ra cửa liền nhìn thấy xe của Vương An đỗ bên ngoài. Trong xe không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người, lão Trương đứng bên cạnh hút thuốc. chào hỏi ông ta, cười, nói: “Ông Trương, ông lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên cơn nghiện thuốc rồi à?”
Nhìn thấy Mạt, lão Trương lắc đầu. “Cô không biết đâu, tôi đang sốt ruột chết đi được!” Thấy xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quanh khôngngười, ông ta tiến lại gần, nói nhỏ: “Con trai của Tổng giám đốc bỏ nhà đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy ngày rồi. Tổng giám đốc rất lo lắng nhưng không chịu đi tìm. Hai bố con đều ngang, hễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói chuyện xung đột, chẳng ai chịu “xuống nước”. Thằng mới mười tám tuổi, đang độ tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứng đầu, lo chết đi được!”
Mạt giật mình.
Mạt đến nhà kỹHàn. Anh ta quấn tạp dề, vào bếp. Bà xã của anh ta tiếp chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Mạt, hai đứa trẻ chơi đùa bên cạnh.
Trong nhà, ánh đèn dìu dịu, mùi thức ăn thơm phức, bầu không khí vô cùng ấm áp, dễ chịu.
Lâu rồi không được cảm nhận được không khí gia đình, trong lòng Mạt bất giác nảy sinh sự ngưỡng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mộ.
của kỹ Hàn lớn hơn Mạt vài tuổi, rất thích sự dịu dàng, chững chạc của cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thấy còn độc thân, chị ta hỏi thăm tình hình. Mạt kểqua, chị ta cười. “Khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào rảnh rỗi thì đưa con gái của em đến đây chơi, ba đứa trẻ càng vui. Bạn học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của chị còn một đống đàn ông chưa vợ, trước đây bận rộn vì sự nghiệp, bây giờ ổn định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới muốn tìm một người vợ tốt. Nếu emhứng thú, chị sẽ liệt một danh sách cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em!”
Nói xong, hai người đều cười, bầu không khí rất thân thiện.
Mạt cảm thấy không yên tâm. Về nhà ngẫm đi nghĩ lại, gọi điện thoại cho Chung Thanh, hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em họ mấy ngày nay thế nào, Vương Tiễn quấy rầy không?
Chung Thanh đáp: “Không”. Ngừng vài giây,nói tiếp: “Cậu ta không đến tìm em nữa, cậu ta sống chung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với người khác bên ngoài rồi”.
Mạt kinh ngạc: “Sao em biết?”
Chung Thanh cất giọng bình thản: “Phùng Du gọi điện thoại cho em khoe khoang, nói cậu ta đã câu được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công tử của An Thịnh”.
“Phùng Du ai?”
“Chính con bé bạn học của em thời cấp hai”.
Mạt nhớ ra. “Thanh Thanh, em vẫn còn tiếp xúc với loại người đó?”
“Nó biết số điện thoại của em nên chủ động gọi điện”. Giọng điệu của Chung Thanh vẻ khinh thường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Em còn lâu mới liên lạc với nó, em đâu ngốc nghếch như vậy! “chơi băng” đấy”.
“Chơi băng gì cơ?”
Chung Thanh tỏ ra mất kiên nhẫn. “Tức choi ma túy đá ấy!”
Tô Mạt giật mình, do dự vài giây mới lên tiếng: “Em… em biết chúng đang sống ở đâu không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Chị, chị quan tâm đến chuyện của người khác làm gì?” Chung Thanh hỏi lại.
Mạt không biết trả lời thế nào. Nghĩ đến cậu thông minh, hoạt bát được mọi người yêu quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước đây, nói: “Lần trước em bị bắt nạt, cậu ấy em đánh nhau với người ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Những chuyện khác không nói, ít nhất cậu ấy cũng từng thật lòng thích em”.
Chung Thanh trầm mặc một lúc mới lên tiếng: “Hồi trước Vương Tiễn bảo em tới một quán bar nhưng em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng thèm để ý. Hình như bọn họ hay đến đó”.
Mạt cầm điện thoại, đi đi lại lại trong phòng. định gọi điện cho lão Trương nhưng cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bấm số của Vương An. Điện thoại đổ chuông rất lâu, đến mức nghi ngờ liệu phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình quấy rầy người ta. Mạt định cúp máy thì đối phương nghe máy. Giọng nói của Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An khàn khàn, vẻ như anh ta vừa uống rượu. Mạt còn nghe thấy tiếng mạt chược loạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 soạt.
Cô cảm thấy đau đầu, nhủ thầm chi bằng thông báo cho lão Trương.
Không đợi nói xong, Vương An cắt ngang: “Chuyện của con trai tôi, nhà em cũng liên quan, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu thiếu một sợi lông, tôi sẽ tìm họ hàng của em tính sổ”.
Mạt tức giận. “Tôi lòng tốt nhắc nhở anh, anh lại đổ hết lên đầu chúng tôi. Vụ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng liên quan đến em họ tôi!”
Vương An phì cười. “Vậy em lo chuyện bao đồng làm gì?”
Tô Mạt không định cãi nhau với anh ta. “Lúc trước anh nói đối xử tốt với tôi mà tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm nhận được. Hôm nay tôi làm vậy, chỉ muốn trả món nợ ân tình cho anh”.
Vương An im lặng, Mạt chỉ nghe thấy nhịp thở trầm ổn đầu máy bên kia. tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tục: “Em họ tôi nói, con trai anh đợt trước thường tới một quán bar, hay anh thử đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó tìm xem sao?”
Lúc này Vương An mới lên tiếng: “Nó không tiền, làm sao thể tới quán bar?”
Mạt đáp: “Chúng tôi cũng không tình hình cụ thể. Em họ tôi còn nói, con trai anh hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang sống cùng một con bé tên Phùng Du. Con bé đó hình như sử dụng ma túy…”
Vương Cư An giật mình, tinh thần tỉnh táo hơn nhiều. Anh ta cúp máy, đứng dậy đi ra ngoài.
Lên ô tô, anh lại gọi cho Vương Tiễn nhưng vẫn bị từ chối. Trong lòng rối bời, Vương An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi một lúc để suy nghĩ. Sau đó, anh ta rút tờ chi tiêu của tấm thẻ ngân hàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm địa chỉ quán bar Vương Tiễn thường tiêu tiền.
Nhìn thấy bộ dạng của anh ta, lão Trương không dám hỏi nhiều, chỉ biết lái xe với tốc độ nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất.
Sau khi vào quán bar, Vương Cưu An đảo mắt một vòng, không nhìn thấy con trai. Anh ta lại túm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy thanh niên hỏi nha đầu họ Phùng sốngđâu.
Ai ngờ con đó khá nổi tiếng, không ít người biết, một số còn nhìn anh bằng ánh mắt mờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ám.
Phùng Du và Vương Tiễn đang mặt nặng mày nhẹnhà.
Vương Tiễn lần đầu tiên nếm mùi đời, khí huyết dâng trào, mấy ngày liền đòi hỏi độ. Sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong chuyện, cậu vùi đầu ngủ say, không thèm nói với Phùng Du nửa câu. Phùng Du tức giận, lén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy điện thoại của cậu, tìm số của Chung Thanh, gọi điện cho đối phương, tuyên bố chủ quyền.
Sau khi biết chuyện, Vương Tiễn cùng tức giận, đòi bỏ đi.
Phùng Du bật khóc. “Lần đầu tiên gặp anh, em đã thích anh. Em cũng biết mình không xứng với anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ loại người như Chung Thanh mới lọt vào mắt anh. Anh làm gì, em cũngthể chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đựng. Em chỉ không chịu nổi chuyện anh ngủ với em nhưng trong lòng vẫn nhớ tới cậu ta”.
Bản thân cũng cảm thấy vậy, Vương Tiễn giơ tay xoa đầu gái, thở dài. “Chuyện trước kia đừng nhắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới nữa!”
Phùng Du lập tức ngừng khóc, lao vào lòng cậu. Đôi nam nữ ôm ôm ấp ấp một lúc, lại nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hứng thú, liền đè nhau xuống giường.
Đột nhiên bên ngoài tiếngcửa “cộc cộc”, đồng thời vang lên tiếng quát lớn: “Vương Tiễn, mày mau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra đây cho tao!”
Vương Tiễn giật mình sợ hãi, nhưng ngay sau đó cậu lấy lại bình tĩnh, nói với Phùng Du: “Là bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi”.
Phùng Du vội vàng chỉnh trang quần áo, ra mở cửa.
Vương Cư An nhìn đôi nam nữ, liếc qua căn phòng bừa bộn. Không khí bốc mùi vẩn đục, lòng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta trở nên lạnh lẽo. Anh ta không tỏ ra bực bội, chỉ đứngcửa, hỏi con trai: “Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiễn, rốt cuộc mày muốn gì?”
Vương Tiễn im lặng.
VươngAn nói tiếp: “Mau theo bố về nhà!”
Vương Tiễn nói: “Con không về. Con sống đây rất tốt, còn tốt hơn ở nhà. Ở nhà hay© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Canada, lúc nào con cũng chỉ một mình”.
Vương An thở dài, liếc Phùng Du rồi lại nói với con trai: “Mày theo bố về nhà!”
Vương Tiễn không lên tiếng.
Vương An chỉ vào Phùng Du. “Nó chơi ma túy đấy. Bố hỏi mày một lần nữa, mày theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bố về nhà không?”
Vương Tiễn kinh ngạc, hết nhìn gái lại liếc nhìn bố. Sau vài giây ngần ngừ, cậu nói rành rọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng từ một: “Con không về!”
Vương Cư An không nói một lời, quay người đi xuống cầu thang.
Phùng Du ôm Vương Tiễn khóc. “Trước đây em từng thử thứ đó nhưng bây giờ đã tránh xa rồi. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãy tin em! Mấy ngày qua chúng ta luônbên nhau, anhthấy em động đến thứ đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu mà…”
Vương Tiễn coi như không nghe thấy. Cậu đóng cửa, thả người xuống sofa, trầm mặc.
Thấy Vương An xuống dưới nhưng không Vương Tiễn đi cùng, lão Trương vội hỏi: “Tổng giám đốc, thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khôngtrên đó sao?”
Vương An xua tay. “Chú chở tôi về nhà đi!”
Lão Trương rất nóng ruột nhưng nhìn thấy vẻ mặt u ám của anh ta, ông không dám hỏi nhiều, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ từ lái xe.
Điện thoại đổ chuông, Vương An bắt máy, “a lô” một tiếng. Người đầu máy bên kia nói: “Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa nghe ngóng được thông tin, ủy ban giám sát chứng khóan dự tính điều tra đến cùng, anh nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuẩn bị tâm lý”.
Vương An không nói một lời, cúp điện thoại.
Lão Trương lái được một đoạn, cuối cùng dừng xe bên đường, khuyên nhủ: “Tổng giám đóc, bên ngoài loại người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào cũng có, cùng nguy hiểm. thế nào cũng nên đưa thằng về nhà trước rồi tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau”.
Vương Cư An bỏ ngoài tai. Anh ta gác một cánh tay lên thành cửa sổ xe, một tay ấn huyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thái dương. Một lúc lâu sau, anh ta mới nói nhỏ: “Chú Trương, tôi rất mệt, rất mệt mỏi!”
Lão Trương trầm mặc, trong lòng cùng xót xa.
Sau khi đưa Vương An về nhà, lão Trương lại chạy đi tìm Vương Tiễn. Nhưng cậu nổi cơn bướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỉnh, không thèm mở cửa tiếp ông.
Ông chợt nhớ tới một người, liền gọi điện cho người đó không để ý bây giờ đãđêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khuya. “Tô tiểu thư, ngày mai nhất định phải tới khuyên Vương Tổng!”
Mạt ngẩn người: “Sao vậy chú?”
Lão Trương nói thẳng: “Chúng tôi đã tìm thấy Vương Tiễn nhưng hai bố con lại gây gổ. Bây giờ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngườinhà không muốn về, một người buông xuôi mặc kệ. Tôi nhìn thằng bé lớn khôn, ngộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỡ xảy ra chuyện gì…”
Mạt do dự. “Cháu khuyên anh ấy chưa chắc đã tác dụng, chưa biết chừng còn chọc giận anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy…”
“Hôm nay, nói với Tổng giám đốc, cậu ấy lập tức đi tìm thằng nhỏ. Tôi tin cậu ấy sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe lời cô.” Lão Trương thở dài. “Dù thế nào cũng phải thử, coi như tôi xin cô”.
Buổi đêm, Mạt nằm trên giường, nhớ lại chuyện Vương Cư An tới quê nhà của tham © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia vụ đấu thầu vào mùa xuân năm nay. Lúc đó, mọi người đi tìm hòa thượng già trên chùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem bói.vốn không tin mấy lời nói đó, nhưng bây giờ nghĩ lại mới cảm thấy bất an. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Sáng hôm sau đi làm, Mạt tới phòng nghỉ uống phê. Mấy hôm nay, hầu như không gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 VươngAn.
Mạt ngẫm nghĩ, quay về phòng lấy một bản báo cáo, đích thân mang đến phòng làm việc của Tổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giám đốc.
Vương An đang phê duyệt văn bản. Thấy cô đi vào, anh ta chỉ nhướng mắt liếc nhìn, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hứng thú hỏi han.
Mạt đóng cửa, đặt báo cáo xuống bàn, hỏi: “Hôm qua, anh đã tìm thấy con trai chưa?”
Gương mặt anh ta rất mệt mỏi, anh ta không ngẩng đầu. “Đây là việc riêng của nhà tôi”.
Mạt im lặng vài giây, lên tiếng: “Con gái tôi sống Giang Bắc cùng bố mẹ tôi. Hơn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm không gặp nó, đã không muốn nhận tôi, không gọi tôi mẹ, cũng chẳng nói chuyện với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi, bởi người hằng ngày cùngăn cơm, đi ngủ, chơi với không phảitôi. Sau đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải mất vài ngày mới chịu gần gũi tôi. Các bậc cha mẹ dành bỏ thời gian sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiên nhẫn cho con cái hay không, bình thường đềuthể nhận ra điều đó. Con cái không gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gũi bố mẹ, ngỗ nghịch không vâng lời, phụ huynh chúng ta nên tìm nguyên nhân từ phía mình”.
Vương An ngẩng đầu nhìn Mạt. “Vương Tiễn đã lớn, suy nghĩ của nó, không giống chuyện của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà em”.
Mạt ngẫm nghĩ, vẫn cất giọng nhẹ nhàng: “Tối qua chú Trương gọi điện cho tôi, nhờ tôi khuyên anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chú ấy cho rằng tình cảnh của con trai anh bây giờ không tốt lắm. Chú ấy hy vọng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có thể khoan dung một chút, nhẫn nại với con trai hơn”.
Vương An đột nhiên ném tập văn bản xuống bàn, nghiêm mặt. “Nó đã trưởng thành rồi. muốn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào thì làm, không về nhà cũng được, trụy lạc cũng được, chếtbên ngoài không ai quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm cũng được, tất cả sự lựa chọn của nó. Tôi đã nuôi đến năm mười tám tuổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể nuôi cả đời”.
Đợi anh ta nói xong, Mạt hỏi: “Anh còn nhớ lần trước đến Giang Bắc, chúng ta đến cho vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hòa thượng già xem bói?”
Vương An không trả lời.
“Cuối cùng ông ấy phán mấy chữ, tôi không dám nói với anh”.
Vương An cười khẽ, lắc đầu, không buồn phản ứng.
“Liên quan đến Vương Tiễn”.
Lúc này, anh ta mới nhướng mắt, hỏi: “Ông ta nói gì?”
Mạt do dự, không biết có nên lên tiếng hay không.
“Rốt cuộc ông ta nói gì?” Anh ta lại hỏi.
“Ông ấy nói… Ông ấy nói…”Tô Mạt cảm thấy căng thẳng. nhắm mắt, quyết tâm thốt ra mấy từ: “Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh… lúc về già không có con cái”.
Vương An kinh ngạc nhìn cô, nạt nộ: “Vớ vẩn!”
6.
Tuy đã chuẩn bị tinh thần nhưng Mạt vẫn bị anh ta dọa đến sợ chết khiếp. Cô lên tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cách khó nhọc. “Tôi biết chắc chắn anh sẽ không tin, sau đó ông ấy cũng nói, chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gieo nhân thiện sẽ gặt quả thiện, bất cứ việc cũng thể thay đổi”.
Vương An đanh mặt, lông mày nhíu chặt. “Nếu người khác, tôi đã…” Anh ta dừng lại, nghiến răng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Em ra ngoài đi!”
Mạt nghĩ, một khi đã đắc tội người đàn ông này thì nói thêm hai câu chắc cũng chẳng sao: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “So với việc dùng tiền giải quyết vấn đề, chỉ bằng anh bình tĩnh ngồi nói chuyện với con trai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe suy nghĩ của con, chứ đừng trút bực dọc để đổi lấy sự thỏa mãn nhất thời!” dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, thấy đối phương không ý cắt ngang thì cúi đầu nói tiếp: “Dù sao con trai anh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ là đứa trẻ mười mấy tuổi, tâmvẫn còn non yếu, khả năng chịu đựng không bằng anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh càng cứng rắn, sẽ càng thu hút”.
Vương An lại giở văn bản, không để ý đến cô.
Buổi trưa, Mạt tới nhà ăn ăn cơm, gặp lão Trương. Lão Trương đang từ trong đi ra, sốt ruột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi: “Thế nào rồi?”
Mạt đáp: “Chú Trương, cháu đã cố gắng hết sức. Những điều cần nói, cháu đã nói cả rồi”. Những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều không cần nói cũng đã thốt ra miệng rồi.
Lão Trương thất vọng nhưng vẫn an ủi cô. “Thôi, tính cậu ấy vậy, trừ khi bản thân cậu ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự nhìn nhận ra vấn đề”. Ông còn định nói tiếp nhưng điện thoại trong túi quần đổ chuông, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vội lấy ra nghe. “Tổng giám đốc!”
Ông chăm chú lắng nghe, cuối cùng chỉ đáp một câu: “Được, được!”
Lão Trương cúp điện thoại, mỉm cười với Mạt, giơ ngón cái tán thưởng cô, sau đó vộirời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi.
>>>>>Diễn Đàn Quý Đôn
Vương Tiễn đói bụng, đánh thức Phùng Du xuống nhà tìm quán ăn.
gái trẻ lề mề hết thay quần áo lại trang điểm. Vương Tiễn chế giễu vài câu liền bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đuổi ra ngoài. Vương Tiễn không đợi nói lần thứ hai, lập tức quay người đi mất.
Vừa xuống dưới, cậu đột nhiên bị kéo vào một góc.
Lão Trương khuyên bảo: “Vương Tiễn, về nhà đi cháu!”
Vương Tiễn giằng tay khỏi lão Trương. Thấy ông tuổi già sức yếu, cậu không dám dùng lực mạnh.
Vương An đi đến, lên tiếng: “Mày không muốn về nhà thì thôi,đây nói mấy câu cũng được”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh hỏi: “Trên người màytiền không? Cứ để con gái nuôi cũng không hay lắm”.
Vương Tiễn đứng im lặng.
Vương Cư An quan sát con trai. Cậu mặc áo phông rẻ tiền, hình như mới mua. Gương mặt cậu vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vọt, ánh mắt hồn, thần sắc vừa cảnh giác vừa cáu kỉnh, chẳng khác nào tên côn đồ nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu đường chợ. Anh ta cố gắng kìm nén ngọn lửa tức giận trong lòng. Lại nhìn bàn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải bị băngcủa con trai, anh ta không kìm được, kéo tay cậu: “Tay mày bị làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế?”
Vương Tiễntránh, không trả lời.
Hai cha con đứng một lúc, một chiếc ô đột ngột dừng lại cửa hàng khu nhà. Mấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ trên xe nhảy xuống, trong đó có hai người mặc đồng phục cảnh sát. Cả nhóm người nhanh chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên tầng trên.
Vương Tiễn bất giác sợ hãi, cậu lập tức bước đi nhưng bị giữ lại. Cậu tức giận đẩy người bố, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hét lớn: “Lại là ông giở trò đúng không?”
Cảnh sát làm việc rất hiệu quả, chẳng bao lâu sau, một nữ cảnh sát áp giải Phùng Du xuống dưới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93gái khóc rượi, trên cổ tay xuất hiện một chiếc còng sáng loáng.
Người cảnh sát hỏi: “Trong nhà còn người khác không?”
Phùng Du đưa mắt về phía Vương Tiễn, khóc một lúc mới trả lời: “Không, tôi sống một mình”.
Vương Tiễn đang cùng tức giận, ra sức giãy giụa, nghe thấy câu này, cậu lập tức bất động, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở to mắt nhìn gái bị nhét vào trong ô tô.
Phùng Du không nhìn cậu chỉ một lần.
Đợi chiếc xe đi xa, Vương Tiễn lau mồ hôi trên mặt, mới phát hiện viền mắt mình cũng ươn ướt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cậu nói nhỏ: “Bố buông tay, con theo bố về được chứ gì?”
Trên đường đi, cả hai bố về được chứ gì?”
Trên đường đi, cả hai bố con đều trầm mặc.
Về đến nhà, Vương An lấy hộp y tế, cắt lớp vải băng trên tay con trai để kiểm tra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vết thương. Vải băng được thắt một cáinhỏ, anh ta “hừ” một tiếng lạnh lùng, ném sang một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên, lại nhìn lòng bàn tay con trai, trên đó xuất hiện hơn mười vết thương lớn nhỏ, vết thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ đã khô lại, vết thương lớn vẫn chưa kín miệng.
Tim Vương An thắt lại. Anh ta xót xa, không kìm được lại trách móc: “Mày lại gây chuyện phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không? Bàn tay sắp thành tổ ong vò vẽ rồi!” Anh ta hỏi con trai đã xảy ra chuyện gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Kể từ lúc đồng ý về nhà, Vương Tiễn tỏ ra hết sức ngoan ngoãn. Cậu bình thản trả lời: “Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vốn định cầm chai rượu đập người khác, kết quả bị người ta xử lý”.
VươngAN nói: “Không tiền đồ!” Ngừng một lát, anh ta cất giọng ôn hòa: “Gặp phải chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì ăn nói tử tế, vũ lực không thể giải quyết vấn đề.
Vương Tiễn mỉm cười.
Vương An im lặng, giúp con trai bôi thuốc rồi băng lại.
Vương Tiễn nói: “Đối phó với kẻ lưu manh chỉ thể dùng chiêu lưu manh”. Cậu rút một tấm thẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngân hàng, ném xuống bàn trà. “Bố giúp con trả lại cho chú ấy!”
“Ai?”
“Vương Nguy”.
Vương An chau mày. “Thằng đó cho mày tiền lúc nào vậy?”
“Buổi tối hôm con rời khỏi nhà. Con gặp chú ấy quán bar”. Vương Tiễn lười nhác tựa vào thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sofa.
“Nó gặp mày không nói cho bố biết?”
“Chú ấy chứng kiến cảnh con bị đánh cũng không nói với bố”. Vương Tiễn cười. “Không đúng, chính chú ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra tay đánh con nên nhất định không tiết lộ với bố”.
“Tại saođánh mày?”
“Phùng Du nói với con, chú ấy chính người mai mối Chung Thanh cho Thượng Thuần. Đúng lúc tên họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trương cũng mặt đó, con nhất thời kích động, chạy đi hỏi bọn họchuyện này hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không”. Cậu xòe tay. “Kết quả như vậy đấy!”
Vương An nhìn con trai bằng ánh mắt mang hàm ý sâu xa.
Vương Tiễn đột nhiên bật cười. “Con hiểu rồi. Bố đã sớm biết chuyện em trai bố người dẫn mối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng không?”
Bố cậu lặng thinh.
Vương Tiễn nói tiếp. “Trước đây con nghe tin đồn, chị họ của Chung Thanh đến công ty gây ầm ĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậybố thể bỏ qua cho chị ta, còn để chị ta tiếp tục bên cạnh bố, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bố ý đồ với chị ta đúng không?”
Vương An bất giác chau mày. “Chuyện đó không liên quan đến bố”. Anh ta ngẫm nghĩ, đổi cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói khác: “Trước khi xảy ra sự việc, bố không hề hay biết”.
Vương Tiễn cười ha ha rồi đứng dậy, đi lên tầng trên. “Con đi tắm đã, sau đó chén một bữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngon lành và ngủ một giấc tử tế”.
Vương An đóng nắp hộp y tế, kêu người giúp việc theo giờ nấu mấy món con trai thích. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, anh ta tìm một người bảo vệ canh chừng cửa ra vào. Cuối cùng, anh ta vẫn bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão Trương ở nhà với Vương Tiễn rồi tới công ty giải quyết một số công việc.
Vừa vào văn phòng, người gọi điện thoại, nhắc đến ủy ban giám sát ngân hàng và ủy ban giám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sát chứng khoán. Vương AN nói thẳng: “Mấy ngày này tôi không rảnh, nhà với con trai”.
Đối phương ngạc nhiên: “Lúc này rồi anh còn nhà trông con?”
“Nó thích xem giải bóng đá Anh. Sắp tới có trận Manchester United đấu vơi Chelsea, tôi định đưa nó đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem”.
Đối phương nói: “Bây giờ mùa giải mới bắt đầu, đợi mùa xuân sang năm anh sang bên đó sống một, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai tháng cũng chưa muộn. Bây giờ chuyện công ty quan trọng hơn”.
Vương An không trả lời, một lúc sau mới lên tiếng: “Tôi cũng hết cách, chỉ mấy ngày thôi, sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không lâu lắm”.
Anh ta cúp máy, thở dài một tiếng, dặn thư ký: “Gọi VươngNguy đến đây!”
Vương An đợi cả buổi chiều. Đến khi gần hết giờ làm, em trai anh mới gõ cửa. Vào phòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta cười ngoác miệng. “Đại ca, bao lâu chẳng thấy anh gọi em, em nhàn rỗi đến mức mọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lông rồi. chuyện gì, anh cứ dặnthoải mái”.
Vương An cười. “Tôi thấy gần đây khí sắc của chú không tồi, ngoài chơi rất vui phải không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương Nguy đáp: “Đâu có, em vẫn nghĩ đến chuyện của công ty, ăn không ngon ấy chứ!”
“Chú ăn không ngon hay lương tâm cắn đứt!”
Vương Nguy cười. “Ý của anh gì? Em ngốc nghếch, nghe không hiểu”.
VươngAn thu lại ý cười. “Chú từng gặp Vương Tiễn quán bar? Vương Tiễn nói chú còn đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nó”.
Vương Nguy vội đáp: “Nó cháu trai của em, ai nỡ động đến một ngón tay của nó? Nhắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến mới nói, đánh em thì có”.
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Hôm đó nhìn thấy Thượng Thuần,lập tức cầm chai rượu xông đến. Thấy sắp xảy ra chuyện, em đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hộ Thượng Thuần”. Vương Tư Nguy giơ cánh tay. “Không tin anh xem đi, bây giờ vẫn còn bầm tím, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đau ê ẩm. Nếu đánh trúng đầu người ta, không biết hậu quả sẽ thế nào”.
“Sau đó chú cùng Thượng Thuần bỏ đi? Con tôi bị thương nằm đó, chú mặc kệ?”
Vương Nguy á khẩu, vội biện bạch: “Anh, em cũng hết cách. Thượng Thuần người thế nào? Em không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa anh ta đi, sợ anh ta lại tính sổ vụ này, sẽ ảnh hưởng không tốt đến công ty”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương An nhìn anh ta. “Đừng viện cớ công ty đây! Tôi hỏi chú, chú để cháu của chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một mình nơi đó,còn bị thương, rốt cuộc chú nghĩ cho không hả? Vương Tiễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cháu ruột của chú”.
“Em…”
Vương An cắt ngang: “Dù không giúp nó, ít nhất chú cũng nên báo với tôi một tiếng, nhưng chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 coi như không có chuyện xảy ra. Từ trước đến nay tôi đối xử với chú thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ chú lại đối xử vớinhư vậy?” Anh ta nói, gần như nghiến răng: “Chú khiến tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự thất vọng!”
Vương Nguy vội lên tiếng: “Anh, em sai rồi! Em sẽ thay đổi. Sau này em nhất định sẽ suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ chu toàn, không để bị hoảng loạn như vậy!”
Vương An cười, lắc đầu. Anh ta cầm tấm thẻ ngân hàng. “Đâythẻ chú cho nó, trong đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vốn chỉ vài vạn, tôi cho thêm chú ba mươi vạn”. anh ta nghiêm mặt, ném tấm thẻ xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đất, đồng thời cất giọng lạnh lùng: “Từ nay về sau, chú đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa! Chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của công ty cũng không liên quan đến chú”.
Vương Nguy trợn mắt với vẻ không tin nổi. “Ý anh hả? Cắt đứt quan hệ? Ba mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vạn? Anh dùng ba mươi vạn để đuổi tôi đi? Anh nghĩ tôi là ai hả?” Anh ta chỉ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra cửa, nhếch miệng. “Là những người ở ngoài kia hay đám ăn mày trên đường phố? Ba mươi vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mua được mấy mét vuông đất Nam Chiêm? Tôi nói cho anh biết, tôi nhịn anh đủ rồi!”
Vương An bình thản lên tiếng: “Cầm lấy tiền rồi cút đi!”
Vương Nguy tức đến mức mặt đỏ bừng. “Dựa vào cái tôi phải đi?”
Vương An nói: “Hay là để tôi gọi bảo vệ? Một khi gây ầm ĩ, chú sẽ càng mất mặt”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương Tư Nguy trừng mắt với anh trai, lồng ngực phập phồng. Một lúc sau, anh ta cúi xuống nhặt tấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẻ. Đến cửa ra vào, anh ta quay đầu nhìn Vương An rồi mới đi ra ngoài.
Thời gian sau đó, Vương Cư An quả nhiênnhà với con trai. Còn mấy ngày nữa là xuất cảnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh dạy con trai đánh golf, đưa con trai đi chơi đĩa bay, bắn súng… Vương Tiễn không hứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thú, lại hay bới móc, VươngAn không dám nói nửa câu nặng lời.
Trước khi lên đường, hai bố con bắt đầu thu dọn hành lý, Vương Tiễn trốn trong phòng không chịu ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài, cũng không biết cậu làm gì.
Vương An đi cửa, cửa không mở, gọi mấy câu cũng không ai thưa. Anh ta hơi lo lắng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên tiếng: “Vương Tiễn, con còn không mở cửa, bố sẽ đi tìm chìa khóa!”
Bên trong tiếng động, sau đó Vương Tiễn mở cửa.
Vương An nhìn con trai. “Thời tiết không lạnh, con mặc áo dài tay làm gì?”
Vương Tiễn không trả lời, chỉ nói: “Bố, con không muốn đi xem bóng đá Anh nữa”.
“Tại sao?”
“Không tại sao cả, con chỉ muốn nhà”.
Thấy con trai thu tay vào trong tay áo, Vương An lập tức kéo ra xem. “Chẳng phải tay của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con sắp khỏi rồi sao? lại xảy ra chuyện gì vậy?”.
Kéo tay áo lên cao, trên cánh tay Vương Tiễn toànmụn đỏ.
Hai người đều im lặng. Một lúc sau, bố cậu lên tiếng: “Chắc bị dị ứng. Mau đi bệnh viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiểm tra, lấy thuốc”.
Vương Tiễn đáp: “Con không muốn đi!”
Vương An hỏi: “Haybố mời bác đến nhà khám cho con?”
Vương Tiễn trầm mặc, đột nhiên lên tiếng: “Trên người con toàn nốt như thế, sau lưng cũng có. Hai ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước con bị đi ngoài, đầu óc choáng váng, toàn thân mệt mỏi. Bố, con bị AIDS rồi”.
Vương An trừng mắt với con trai. “Đừng nói vớ vẩn, để bác khám trước đã”.
“Chắc chắn con dính rồi. Mấy ngày đó con không hề dùng biện pháp bảo vệ”.
Vương An kéo vai cậu, nói chậm rãi, “Con hãy nghe lời bố, để bác sĩ kiểm tra trước rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy thuốc bôi, những chuyện khác con đừng nghĩ tới”.
Vương Tiễn im lặng.
Không bao lâu sau, bácđến nhà, kiểm tra cổ họng, đo nhiệt độ, nói Vương Tiễn bị sốt, ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mươi tám độ, amidan hơi đỏ. Bác hỏi muốn bôi thuốc hạ sốt bằng biện pháp vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay truyền thuốc kháng sinh. Vương Tiễn lập tức đáp: “Truyền thuốc”. Cậu lại hỏi. “Đâybệnhvậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Liệu có khả năng khác không?”
Báckhông hiểu ý, chỉ giải thích: “Bình thường bị phát ban cũng sẽ viêm amidan, hãy chú ý nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngơi. Cậu còn trẻ, ra ngoài chạy một vòng toát mồ hôi không biết chừng sẽ hạ sốt”.
Hai bố con đều im lặng. Đợi bác đi khỏi, Vương An vừa giúp con trai bôi thuốc vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên tiếng: “Vương Tiễn, nếu thật sự cảm thấy lo lắng thì tới bệnh viện kiểm tra. Bố tin con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không sao nhưng đi khám sẽ yên tâm hơn”.
Vương Tiễn co người. “Con không đi!”
“Bố đi cùng con, không sao đâu!”
Vương Tiễn sống chết không đi. Bố cậu vừa khuyên nhủ vừa ép cậu lên xe.
Vương Tiễn hỏi: “Thật ra bố cũng nghi ngờ đúng không?”
VươngAn không trả lời.
Hai bố con đến trung tâm phòng bệnh, được nhân viên y tế cho biết, thời gian chưa đủ sáu tuần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kể từ lúc bị nghi dính virus, phải sau nửa tháng mới kết quả, ba tháng sau kiểm tra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại.
VươngAn thầm nghĩ, mình đúng hồ đồ. Khi đưa con trai về nhà, thấy con trai đờ đẫn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta vừa bực dọc vừa lo lắng.
Kể từ hôm đó, Vương Tiễn không rời khỏi nhà nửa bước. Cậu bị cảm nặng,sắc mặt xanh như tàu lá. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cậu ăn uống rất kém, ngủ không yên giấc, lúc nào cũng có cảm giác đang chờ chết. Khó khăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắm mới qua mấy tuần để đi kiểm tra, lại đợi mấy ngày mới biết kết quả.
Tối nào Vương Tiễn cũng gặp ác mộng. gương mặt cậu dần vàng vọt, người gầy rộc. Nửa đêm tỉnh giấc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu khong kìm được bật khóc nức nở.
VươngAn ngủ muộn. Đi qua phòng con trai, anh ta kéo con trai ngồi dậy. Cuối cùng, anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng mất hết kiên nhẫn, mắng con một trận. “Đồ dụng, gan làm mà không có gan chịu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cho thật sự dính thì sao chứ? Bao nhiêu người mắc bệnh này, không phải ai cũng chết ngay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu con bị dính thật, bao nhiêu tiền trong nhà đem chữa cho con hết, còn sợ không thể kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dài mạng sống của con? Con đúngkhông có tiền đồ, còn nhu nhược hơn cả mẹ con!”
Đây là lần đầu tiên Vương Tiễn nghe bố nhắc đến mẹ, cậu bất giámiệng, giống như khó thở. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Một lúc sau, cậu mới hỏi: “Mẹ con… rốt cuộc mẹ con làm sao cơ?”
Trong đêm tối, vẻ mặt Vương An cùng tàn nhẫn. Anh ta nói rành rọt từng từ một: “Mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con qua đời từ lâu rồi. Sau khi sinh con, ấy bố mẹ rời khỏi Nam Chiêm, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quen biết bạn kiểu gì, cả ngày hít ma túy. Một lần dùng quá liều nên bị sốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuốc rồi tắt thở. Trong cuộc đời này, bố hận nhất người chơi ma túy. Chú của con cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, bố thà cắt đứt quan hệ với thằng đó”. Vương An hỏi con trai: “Con muốn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người yếu đuối không dũng khí, chỉ biết trốn tránh như mẹ con không?”
“Bố đừng nói nữa! bố đừng nói nữa!” Vương Tiễn hạ thấp giọng, nước mắt âm thầm chảy dài trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 má. Cậu lại yên lặng nằm xuống giường.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, VươngAn hận đến mức chỉ muốn cho mình một bạt tai. Cả đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta không dám ngủ, ngoài phòng con trai cho đến khi trời sáng.
Ngày hôm sau, thần sắc của Vương Tiễn bình thường.thể thấy cậu miễn cưỡng tỏ ra tinh thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước bố cậu. Ngày thứ ba, dường như tâm trạng của cậu khá hơn, cậu nói nhiều, cũng không than © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phiền như mấy ngày trước nữa. VươngAn dần yên tâm, hai bố con cầm chai bia, ngồi bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồ bơi trò chuyện. Vương Tiễn muốn xuống nước, bố cậu không cho, nói cậu vừa mới khỏi ốm, nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại quá lạnh. Vương Tiễn nghe lời, cũng không cố chấp.
Uống nửa chai bia, cậu đột nhiên lên tiếng: “Bố, con biết bố chê con không có tiền đồ. Đúng vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con từng nghĩ con người con chẳng ra sao cả. Thật ra, nguyện vọng lớn nhất của con chính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm một người phụ nữ con yêu thương cưới về làm vợ, rồi sinh một đứa con, không, tốt nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là hai đứa, chúng con sẽ nuôi dạy con của con nên người. Bố thấy suy nghĩ của con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống đàn không?”
VươngAn không đáp lời.
Vương Tiễn nói tiếp: “Con nghĩ,sao bố cũng tiền, nuôi cả nhà con không thành vấn đề. Bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nuôi chúng con, chúng con nuôi mấy đứa trẻ…” Cậu dừng lại, uống một ngụm bia. “Bố, con đói bụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi!”
“Con muốn ăn gì?” Vương An hỏi.
Vương Tiễn ngẫm nghĩ. “Đồ ăn quán ven đường, lúc nhỏ hễ nhìn thấy con thèm ăn. Con nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lần con bố đi ngoài đường, bố không cho con ăn, còn tát con một cái”.
“Bố sẽ bảo người đi mua”.
“Không, bố đi đi! Chỉ bố mới biết con thích ăn loại nào”.
Vương Cư An do dự. Thấy con trai nhìn mình bằng ánh mắt chờ mong, anh ta không đành lòng. “Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà đợi bố, bố sẽ về ngay!” Anh ta đi ra ngoài, dặn bảo vệ chú ý, đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để thằng nhỏ chuồn mất.
Nơi đó rất xa, Vương An lái xe vòng vèo, khó khăn lắm mới tìm thấy một quán. Lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa phải giờ mở quán, Vương An cửa, bảo ông chủ chuẩn bị đồ ăn. Đợi người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm xong, anh ta đưa một tờ tiền mệnh giá cao nhưng không cầm chắc hộp thức ăn đối phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa. Hộp đồ ăn rơi xuống đất. Vương An ngẩn người, tim đập thình thịch. Anh ta không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lời, quay người chạy ra xe, phóng như bay về nhà.
Về đến nhà, thấy mọi thứ vẫn bình thường, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Anh ta hơi ảo não, đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn không mua, con trai hỏi đến thì phải nói thế nào? Anh lại nghĩ: Đúnghồ đồ, dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi ăn được.
Vương An vừa nghĩ vừa đi vào trong nhà. Điện thoại trong túi quần đổ chuông, anh ta rút ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe, trung tâm phòng bệnh gọi điện: “Vương tiên sinh phải không? Đã kết quả xét nghiệm, âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính”.
Vương An mừng rỡ chạy về phía bể bơi sân sau nhưng không nhìn thấy Vương Tiễn, anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại đi vào nhà tìm kiếm, vẫn không thấy.
Ngôi nhà rộng lớn vắng lặng như tờ, thời gian như dừng lại. VươngAn hoảng sợ đứng lại, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, anh ta đi chầm chậm về phía hồ bơi. Một tờ giấy bạc dập dềnh trên mặt nước, sóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước xao động…
Nghe tiếng cánh cửa sân sau đóng sập, Vương Tiễn đổ hết chai bia. Cậu nhúng cái chai rỗng xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồ nước, lấy nửa chai nước, bỏ ống mút vào trong. Sau đó, cậu lấy một gói “bột trắng” nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ túi áo, đổ gói bột xuống tờ giấy bạc, mở bật lửa.
Bao nỗi phiền muộn tan biến, Vương Tiễn như chìm vào một thế giới khác. Cậu thấy một người phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mặt, ngày càng rõ ràng. Gương mặt hiền từ, nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cậucùng mừng rỡ, không thể kiềm chế những giọt nước mắt, sau đó cậu đứng dậy, lảo đảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi về phía trước.
Mẹ, con đã nhìn thấy mẹ rồi…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Lạc Chốn Phù Hoa, Lạc Chốn Phù Hoa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Lạc Chốn Phù Hoa Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Lạc Chốn Phù Hoa full, Lạc Chốn Phù Hoa online, read Lạc Chốn Phù Hoa, Bất Kinh Ngữ Lạc Chốn Phù Hoa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 13 — Lạc Chốn Phù Hoa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc