GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 11: Nhảy lầu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Từ công ty trở về, Tô Mạt càng đối xử tốt với Tống Thiên Bảo. Đặc biệt, cô bỏ nhiều công sức vào việc dạy chữ, dạy cách ngắt câu. Ban đầu, Tống Thiên Bảo còn tỏ ra hứng thú, nhưng vài ngày sau không có gì mới mẻ, anh ta bắt đầu giở trò lừa biếng.
Mạt cũng biết bây giờ Tống Thiên Bảo chẳng khác nào đứa trẻ. Ngoài trồng hoa hát hò, những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện khác anh ta chỉ nhiệt tình được ba phút, càng ép anh ta học, hiệu suất càng thấp. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng sốt ruột, chỉ muốn tạo thành tích trước mặt Vương Á Nam, nhưng cô càng tỏ ra nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vội,Tống Thiên Bảo càng tỏ ra kháng cự. Trước đây, anh ta không muốnra về, bây giờ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hy vọng về sớm, nhưng khi Tô Mạt ra cửa, anh ta đi theo sau làu bàu:”Tôi muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hát Karaoke cùng tôi, tôi muốn học!”
Mạt nói:” chỉ cần anh chịu học, tôi sẽ lại, bao lâu cũng được.”
Tống Thiên Bảo tỏ ra không tình nguyện.
Mạt về nhà, lên mạng tra cứu tài liệu liên quan đến việc học tập của trẻ em thiểu năng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hy vọng tìm ra phương pháp thích hợp. Trong khoảng thời gian đó, cô nhận được điện thoại của Mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Úy Thanh. ta vẻ điều muốn nói nhưng khó lên tiếng, còn Mạt đang bận nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ ậm ừ. Mạc Úy Thanh cảm nhận được điều này, nói mấy câu liền cúp máy, Mạt hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lo lắng, định lúc nào rãnh rỗi sẽ đi thăm ta nhưng bận rộn nên quên béng Mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Úy Thanh.
Mạt tình cờ xem bộ phim tài liệu kể về quá trình một gái mắc bệnh tự kỷ học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tập và giao tiếp với hội. Bé gái đó không nói chuyện, cũng không tiếp xúc với thế giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên ngoài nhưng rất thích xem phim, đặc biệt phim tình cảm. Cô xem đi xem lại nhữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoạn giống nhau trong các bộ phim. Đó cảnh nhân vật nam nữ chính gặp lại nhau sau nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó khăn, trắc trở, họ nhìn nhau trong đám đông, sau đó, nhân vật nam chính dang rộng đôi tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân vật nữ chính lao vào lòng người yêu như con chim bay xuống khu rừng.
Mẹ gái phỏng động tác trong phim, mỉm cười, dang tay với bé. dần dần hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý, chạy vào lòng mẹ. Đâymột trò chơi thú vịkhông khiến mọi người cảm thấy nhàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chán. Mỗi lần làm vậy, mẹ gái sẽ dạy những câu đơn giản. Câu đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái học được câu:” Con yêu mẹ!”
Mạt nghĩ đến những việc Tống Thiên Bảo thích làm.
Ngày hôm sau, nói với Tống Thiên Bảo:” Chúng ta cùng hát đi!”
Tống Thiên Bảo rất vui mừng. Mạt đưa cho Tống Thiên Bảo một tờ giấy chép lời thơ:” Anh biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hát bài này có thể học thuộc lời thơ trên giấy. Những chữ này không đơn giản, hồi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi học, mất một tối tôi mới học thuộc được đấy. Nếu anh thể đọc thuộc trước mặt mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, chắc chắn bà ấy sẽ rất vui. Còn anh sẽ càng có lòng tin vào bản thân.”
Tống Thiên Bảo hồ nhìn cô. Mạt dạy anh ta hát một đoạn trong bài thơ Ly Tao của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khuất Nguyên theo điệu nhạc của ca khúc Thiên Thiên khuyết ca. Tống Thiên Bảo rất thích bài hát Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thiên Khuyết ca nên anh ta học rất nhanh. Sau khi hát thành thạo, quả nhiên anh ta thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đọc thuộc bài thơ.
Vương Á Nam về nhà thấy vậy đương nhiên rất vui mừng, nhưng ngay sau đótỏ ra buồn bã. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt không biết cô đã làm sai điều gì.
Vương Á Nam thở dài. “Tống Thiên Bảo nhà tôi lúc nhỏ thông minh biết bao. thích đọc sách, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện suốt ngày, không phải như bây giờ…” Ngừng một lát nói tiếp:” Bao nhiêu năm qua, tôi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết hy vọng, cô cũng không cần hao tâm tổn sức. Tôi chỉ mong sống vui vẻ được ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào hay ngày ấy!”
Mạt nói:” Tôi nghĩ nếu anh ấy thể đọc hiểu tin tức trên báo hay tạp chí, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chừng cũng có thể xem một số thông tin trong hợp đồng…”
Vương Á Nam chẳng để tâm, chỉ mỉm cười.” Nếukhông phản cảm, cô muốn làm thì làm! Tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút việc cho cũng điều tốt.”
Mạt cho rằng bản thân “dục tốc bất đạt”. Thấy Vương Á Nam cười tươi, Tống Thiên Bảo rất đắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý, sau đó hỏi cô: “ThưTô, sao biết làm vậy khiến tôi thể nhận mặt chữ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Mạt kể cho anh ta nghe câu chuyện gái học nói dưới sự trợ giúp của người nhà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất nhiên bỏ qua phần phim tình cảm nam nữ. Tống Thiên Bảo bỗnghứng thú.” Chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chơi đi!”
Mạt phì cười.”Anh lớn như vậy, anh lao đến, tôi làm sao đỡ nổi!”
Tống Thiên Bảo chạy ra xa một chút, dang rộng hai tay. “Cô lao đến đi, tôi thể đỡ cô.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Gương mặt anh ta lộ ra vẻ khao khát.
Mạt giật mình, vội nói:”Thiên Bảo, anh vừa ăn tối xong, nên đi lại cho tiêu cơm. Hay anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra vườn trồng hoa đi!” Nói xong, cô liền quay người bỏ đi. Giống như có dự cảm, Mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rảo bước nhanh, gần như chạy vào nhà, nhưng vẫn bị người đằng sau ôm chặt. Mạt cất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao giọng:” Thiên Bảo, bỏ tay ra!”
Tống Thiên Bảo lặng thinh, vùi đầu vào cổ cô, thở hổn hển. Vòng tay của anh ta càng lúc càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 siết chặt.
Mạt tức giận.” Tống Thiên Bảo, anh mau buông tay! Anh còn không buông tay, tôi sẽ hét to đấy! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đến khi mẹ anh về nhà, họ sẽ mách mẹ anh. Mẹ anh sẽ rất tức giận, sẽ đuổi việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi… anh mau buông tay ra đi!”
Nhưng càng giãy giụa, Tống Thiên Bảo càng xúc động, miệng lẩm bẩm:” Thư… Tôi… tôi…Cô… thơm quá!”
Mạt chuẩn bị hét lớn, đằng sau đột nhiên người gọi: Tống Thiên Bảo!”
Nghe giọng nói của người đó, Tống Thiên Bảo giật mình, dần buông tay. Anh ta ngẩng đầu, đáp:” An An!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Sắc mặtMạt tái nhợt. Cô đẩy mạnh Tống Thiên Bảo, trừng mắt nhìn anh ta.
Vương An đi đến, kéo Tống Thiên Bảo ra xa, đồng thời hỏi anh ta:” Cậu làm vậy?”
Tống Thiên Bảo không lên tiếng, chỉ nhìn Mạt. Gương mặt anh ta đỏ ửng, ánh mắt đầy vẻ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãi, tủi thân tri.
Mạt đứng một lúc. Nghĩ đến thái độ thật thà, thân thiện của anh ta trước đó, bớt tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận nhưng đầu ốc vẫn hỗn loạn. Cô lên tiếng: Tống Thiên Bảo, tôi coi anh trẻ con… Bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kể anh làm gì, anh cũng không thể… không thể xâm phạm người khác. Anh làm vậykhông lịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự. Không, đây chẳng phảivấn đề lịch sự, anh đã sai. Nếu tôi báo cảng sát, cảng sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ bắt anh đi, anh…”
Nghe đến đây, Vương an cắt ngang:” Thiên Bảo, cậu muốn ra ngoài chơi không?”
Tống Thiên Bảo hết nhìn Vương An lại nhìnMạt.” Không… ThưTô, tôi sẽ bị cảnh sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt thật sao?”
Mạt không muốn nhìn anh ta.
Vương An nói:” Thiên Bảo, chúng ta ra ngoài chơi đi!”
Lúc này, Tống Thiên Bảo mới hỏi:” An An, anh định đưa tôi đi đâu?”
Vương An im lặng, kéo tay anh ta đi ra ngoài. Tới khi đến bến xe ô tô, đẩy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào trong xe, anh ta mới lên tiếng:”Đưa cậu đi nếm mùi đời.”
Mạt vẫn còn hoảng sợ nên không có phản ứng. Đến khi định thần, mới giật mình kinh hãi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thấy xe của VươngAn đã đi xa, cô lập tức lại ô đuổi theo.
Vương An đưa Tống Thiên Bảo vào một quán massage, mở một phòng rồi nói với Tống Thiên Bảo:” Câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãy ngoan ngoãn đây, lát nữa sẽ người chơi cùng cậu. Cậu muốn thế nào cũng được.”
Tống Thiên Bảo hồ.
“Sẽ rất thú vị.” Vươngan nói tiếp.
Lúc này Tống Thiên Bảo mới cười cười nhưng anh ta lập tức nhăn mặt. ”Thư ký tức giận rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Mặc kệ ta!”
Tống Thiên Bảo đờ đẫn ngồi xuống mép giường.
VươngAn đi ra ngoài. Không bao lâu sau, quả nhiên một gái bước vào phòng, tay cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túi nylon nhỏ. gái cười hì hì. ”Để tôi giúp anh cất đồ trước!” Nói xongta tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại gần, kéo quần của Tống Thiên Bảo.
Tống Thiên Bảo giật nảy mình, đứng dậy đẩygái. gái bị ngã, nói với giọng tức giận: “Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy anh không phải tên ngốc, anh là thằng điên thì đúng hơn!” ta định bỏ ra ngoài nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi đến cửa lại quay người, nói: “Bạn anh cho tôi không ít tiền, hôm nay tôi sẽ cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẫn nhịn. Anh muốn chơi kiểu gì? Hay chơi trực tiếp, mọi người đều bớt việc.”
Mạt lái xe bám theo Vương An đến quán massage. Chạy lên tầng trên,thấy Vương An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang đứng hút thuốc bên cửa sổ ở đầu hành lang, không thấy bóng dáng Tống Thiên Bảo. Mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mướt mát mồ hôi, đang định lên tiếng hỏi thì chợt nghe thấy phòng bên cạnh tiếng động lớn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiến lại gần, chăm chú lắng nghe, quả nhiên là giọng Tống Thiên Bảo, anh ta nấc nghẹn, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như đang khóc.
Mạt vội vàng đập cửa, gọi to: Thiên Bảo! Thiên Bảo!”
Vài giây sau, Tống Thiên Bảo bên trong hét lên: “Thư thư Tô…”
Vương An vốn đứng ngoài xem trò vui. Chứng kiến cảng tượng này, anh ta ngậm điếu thuốc, đi tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đập cửa. “Mở cửa!”
Khi cánh cửa mở toang,Mạt lập tức xông vào phòng.
Tống Thiên Bảo quần áo xộc xệch, co rúm ngồi góc phòng. Sắc mặt anh ta đầy vẻ sợ hãi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy Mạt, anh ta muốn kéo tay nhưng không dám, chỉ trốn sau lưng cô.
gái trong phòng nói với Vương An: “Thôi khỏi, tôi trả lại tiền, hầu hạ không nổi!”
Vương An xua tay, bảo ta đi ra ngoài.
Mạt thở phào nhẹ nhõm nhưng cảm thấy khó tin, cô trừng mắt với Vương an. “Anh thật là… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoang đường!”
Vương An ngồi xuống sofa, liếc nhìn hai người. Thiên Bảo năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi?”
Tống Thiên Bảo ngờ nghệch nhìn anh ta.
Vương An tiếp tục lên tiếng: “Năm nay cậu ba mươi tuổi. Tuy trí tuệ như đứa trẻ nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về mặt sinh đã người đàn ông trưởng thành. Thư Tô, em không thể tàn nhẫn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy!”
Mạt đang định phản bác, VươngAn búng đầu mẩu thuốc lá, nói tiếp: “Hay tôi trách nhầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em? Em nhân viên tốt, luôn hết mình công việc, nhưng có lẽ em muốn “vượt chỉ tiêu”.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt cùng tức giận. chẳng nói chẳng rằng, kéo Tống Thiên Bảo đi ra ngoài.
Hai người đi đến cửa phòng, VươngAn lại nói: “Sớm tốibên nhau, những chuyện như thế này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã xảy ra một lần thì sẽ có lần hai. Cậu ta không biết kiềm chế, trong khi em không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đọ sức với cậu ta.”
Mạt dừng bước. Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Một lúc sau, Mạt mới ngoảnh đầu hỏi Tống Thiên Bảo: “Vừa rồi, người phụ nữ đó đối xử với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh như vậy, anh còn sợ không?”
Tống Thiên bảo liền gật đầu.
Mạt hỏi tiếp: “Thiên Bảo anhbiết tại sao không?”
Tống Thiên Bảo nhìn vẻ nghi hoặc.
Mạt nói: “Bởi vì ta không hỏi xem anh bằng lòng hay không.ta cưỡng ép anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93vậy anh mới sợ hãi tức giận.”
Tống Thiên Bảo nói lớn: “Đúng thế!”
Mạt lại nói:” Trước đó anh làm vậy với tôi, anh cũng không hỏi tôi đồng ý hay không. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đấy chính là anh cưỡng ép tôi, vì vậy tôi cũng rất tức giận sợ hãi.”
Tống Thiên Bảo lẩm bẩm: “Đúng vậy!”
“Không lần sau đâu đấy!”
“Không không lần sau!”
Vương An xen ngang: những lời rất dễ nghe nhưng trên thực tế, bản thân, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem nhẹ cảm nhận của cậu ta.”
Tô Mạt nghiến răng:” Anh ném anh ấy vào nơi này để ý đến cảm nhận của anh ấy hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?”
Vương Cư An tựa vào thành ghế, rít một hơi thuốc, không lên tiếng.
Tống Thiên Bảo kéo áo Mạt. “ThưTô, tôi… tôi muốn về nhà!”
Vương An liếc nhìn hai người, lên tiếng: “Cũng đúng, trên con đường tiến về phía trước, kiểu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải nhặt mấy hòn đá để chân.”
Mạt ngẩn người, lập tức phản bác: “Từ trước đến nay tôi chưa từng nghĩ sẽ lợi dụng ai.” Cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói thêm một câu: ít nhất bây giờ khôngchuyệ đó.”
Vương An chẳng bận tâm đến lời nói của cô, cất giọng chế giễu: “Trong tương lai, nếu người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nảy sinh tình cảm đến mức khó khống chế, liệu em chịu trách nhiệm không? Hay em vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mong mỏi sự việc phát triển theo chiều hướng này?” ThấyMạt lặng thinh, anh ta giơ tay dụi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẩu thuốc lá, thản nhiên nói: “Tôi không giết người nhưng ngườitôi chết!”
Lúc ra về, Tống Thiên Bảo thẫn thờ lên xe. Mạt vừa định thắt dây an toàn cho anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo thói quen nhưng đột nhiên do dự, sau đó nói:Anh tự mình thử đi!”
Tống Thiên Bảo lóng ngóng, vụng về, khó khăn lắm mới hoàn thành nhiệm vụ. Xe của VươngAn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất hút từ lâu.
Mạt liếc nhìn Tống Thiên Bảo qua gương chiếu hậu, anh ta dõi mắt ra ngoài cửa sổ, không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang nghĩ gì. muốn an ủi vài câu nhưng không biết bắt đầu từ đâu. cảm thấy phiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muộn, về nhà phải ăn nói với Vương Á Nam thế nào?
Im lặng một lúc, Tống Thiên Bảodặt lên tiếng: “Thư Tô, sợ An An không?”
Tô Mạt nói: “Tôi không sợ!”
Tống Thiên Bảo nói tiếp: An An rất thích nói dối!”
Mạt đáp ngay: “Đúng vậy!”
Tống Thiên Bảo lại lên tiếng: “An An nói đưa tôi đi chơi, còn nói rất thú vị, sẽ khiến tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui vẻ, nhưng tôi không vui một chút nào!”
Mạt im lặng.
Tống Thiên Bảo cũng không lên tiếng Một lúc sau, anh ta đột nhiên cất giọng tức giận: “An An muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm tôi không vui!”
Mạt giật mình, vội an ủi: “Ngoan, Thiên Bảo, bây giờ không sao rồi, anh ta đã đi rồi!”
Tống Thiên Bảo dần lấy lại bình tĩnh, tỏ ra bẽn lẽn. “Thư Tô, hôm nay An An bắt nạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi, đừng nói cho mẹ tôi biết nhé!”
Tô Mạt ngạc nhiên. “Tại sao?”
Tống Thiên Bảo rũ. “Mẹ tôi sẽ mắng An An.”
Trong lòng Tô Mạt cũng vo cùng chán nản, cô nghĩ nếu sự việc đơn giản như vậy thì tốt biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy.
Tống Thiên Bảo nói tiếp: “ Mẹ tôi biết được, sau này An An sẽ không thể đến nhà tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không thể cùng tôi hát karaoke.”
mạt dặt hỏi: Anh có trách anh ta không?”
Tống Thiên Bảo không trả lời.
Mạt ngẫm nghĩ hồi lâu mới lên tiếng: “Anh ta… Vương an hôm nay xử không đúng… nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một số câu nói của anh ta… chẳng sai chút nào.”
Tống Thiên Bảo hồ.
Mạt thở dài.” Thiên Bảo, sau này anh phải học cách tự chăm sóc bản thân.”
Mạt dừng xe bên đường, tìm đến cửa hàng hoa, mua mấy chậu hoa bỏ vào cốp sau. lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rút giấy ướt lau mặt cho Tống Thiên Bảo.
Lúc hai người về ngôi biệt thự, Vương Á Nam quả nhiên đã về nhà. Bà lo lắng cho người đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm con trai khắp nơi. Nhìn thấy hai người, liền nghiêm khắc trách mắng Mạt: chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết dẫn đi lung tung, điện thoại cũng không cầm theo. Làm việc chẳng đầu ốc cả!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Tống Thiên Bảo vội lên tiếng: “Không phải! không phải!”
Mạt bế mấy chậu hoa ra ngoài.” Thiên bảo nhất định đòi đi mua hoa.”
Vương Á Nam không tin.” Sao không nói một tiếng với người giúp việc nhà, cũng không gọi vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi theo?”
Mạt giải thích: Lúc đó giúp việc vệ đang ăn cơm, Thiên Bảo đòi đi bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được, tôi không thể can ngăn. Tôi nói đợi một lát, anh ấy tức giận chạy ra ngoài. Anh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất khỏe, tôi không kéo nổi. Sợ anh ấy chạy mất, tôi đành lái xe đi theo.”
Tống Thiên Bảo túm áo To Mạt, đứng yên một chỗ, bộ dạng rất là đáng thương. Thần sắc Vương Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Á mới dịu đi đôi chút, quay sang con trai, nói:Con muốn mua thì bảo người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mang đến đây, hoặc bảo họ đi mua. Sau này không được ngang bướng như vậy nữa! Bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đông người, những người đó rất xấu xa, họ sẽ lừa dối con, bắt nạt con.”
Miệng Tống Thiên Bảo méo xệch, muốn khóc nhưng cố kìm nén.
Vương Á Nam an ủi anh ta: May Tiểu đây, cô phản ứng nhanh.”
Mạt đỏ mặt, không dám nhiều lời. Cho đến khi Tống Thiên Bảo tắm rửa rồi đi ngủ, cô mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyết tâm tới cửa thu phòng Vương Á Nam.
Vương Á Nam đang nói chuyện điện thoại, nói rất to, vẻ tức giận. gác điện thoại một lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới lên tiếng: Vào đi!” Ngẩng đầu, nhìn thấy Mạt, bà hỏi: “ Sao vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây?”
Mạt nắm chặt tập giấy tờkẹp đơn xin nghĩ việc. “Kỹ sư Vương, tôichút chuyện muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói với chủ tịch, không biết bây giờ chủ tịch rãnh không?”
Vương Á Nam nói: nói đi!”
Mạt vừ định lên tiếng, điện thoại trên bàn lại đổ chuông. Vương Á Nam nhấc máy, chau mày nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vài câu, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi. Sau đó, giọng điệu của phần kinh ngạc: “ Là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu ta? Sao lại cậu ta?...Dù bị người khác lợi dụng cũng là đồ ăn hại, chẳng làm nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trò trống gì… Kể từ ngày mai, tôi không muốn nhìn thấy thằng đó!” dập máy thật mạnh, vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt chán chường.
Tô Mạt đành lên tiếng: “ Hay chủ tịch nghỉ ngơi trước đi, chuyện của tôi ngày mai nói cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được!”
Vương Á Nam như không nghe thấy.
Mạt quay người đi ra ngoài nhưng vừa mở cửa phòng, bịchủ gọi lại. Vương Á Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trầm nhìn cô. Cuối cùng, dường nhưhạ quyết tâm lên tiếng: hai ngày nữa tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công ty làm việc. Ngày mai, tôi sẽ bảo người đi tìm người giúp việc mới,hãy bàn giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công việc cho người ta. Đúng rồi, cô tìm tôi chuyện gì?”
2.
Chỉ một, hai câu ngắn ngủi đã khiến suy nghĩ của Mạt thay đổi hoàn toàn. Do kinh ngạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghi hoặc, nhất thời lên tiếng.
Vương Á Nam hỏi lại: Vừa rồi muốn nói gì?”
Mạt lặng lẽ giấu đơn từ chức sau lưng. Đầu óc xoay chuyển rất nhanh. “ Liên quan đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thiên Bảo.”
Vương Á Nam hỏi ngay: “ Thiên Bảo sao vậy?”
Mạt nói: “Có lần Thiên Bảo tựcái thang, định trèo tường ra ngoài. Nếu không vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chặn lại, sẽ chẳng ai ngăn nổi anh ấy. Tôi Nghĩ, trồng cây cỏ thấp dưới chân tường sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngăn chặn tình trạng này. Hay chủ tịch tìm người giúp việc nam chăm sóc anh ấy?”
Vương Á Nam tiếp lời: “Người giúp việc nam sống trong nhà không tiện. Tôi sẽ bảo hai vệ thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phiên nhau ăn cơm nghỉ ngơi, để lúc nào cũng một người theo sát nó.”
Mạt gật đầu.Cũng phải!”
Vương Á Nam cười cười. “hình như thứ đó muốn cho tôi xem.”
Mạt đành đưa tập tài liệu. “Là buổi lễ thành lập công ty mừng Tết Trung thu vào đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tháng chín. Trước đó, tôi đã phác thảo một số phương án. Thời gian này nhân buổi tối rảnh rỗi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi đã hoàn thành. Chủ tịch có muốn xem không?”
Vương Á Nam chỉ lật trang đầu tiênkhông xem tiếp, nói: “Cô khỏi cần bận tâm đến việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cỏn con này. Khi nào quay về công ty, đưa cho trợ hiện tại của tôi, để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta xem là được!”
Tô Mạt vâng dạ, nhận lại tập tài liệu bao gồm cả tờ đơn xin nghỉ việcbên dưới. Tim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đập thình thịch. nghĩ thầm: Đã trợ mới, sao ấy còn bảo mình quay về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công ty? Không biết mình bị nhét đi đâu?
Vương Á Nam hỏi: “tôi nhớ trước đây nói,muốn làm công việc marketing?”
Mạt không đoán ra ý tứ của bà nên nói một cách uyển chuyển: Đúng Vậy! lúc đó tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy làm trợ của chủ tịch cần năng lực toàn diện, thế tôi mới muốn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 marketing một thời gian để tích lũy kinh nghiệm.”
Vương Á Nam lại hỏi: “ Bây giờ thì sao?”
Mạt biết muốn hỏi dự định củavề nghề nghiệp. Thời gian gần đây, hồxin việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của chủ yếu nhắm đến hai phương diện, thứ nhất tiếp tục công việc trợ cho chủ tịch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ hai chuyển sang làm marketing. Nhưng công việc marketing hạn chế nhất định, còn trợcho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ tịch cần tiếp xúc làm quen với ông chủ mới từ đầu, quá trình thích ứng tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối gian nan.
Trầm một lát, Tô Mạt cho rằng việc này không cần giấu giếm, liền thật thà trả lời: Trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia, tôi cho rằng công việc của tôi hai con đường thể thăng tiến, một tranh thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ chức vụ trợ chủ tịch đến thư của chủ tịch. Hai phát triển theo hướng quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lý, nhưng phương diện quản lý, tôi nghĩ mình còn thiếu kinh nghiệm.”
“Cô cảm thấy mình thích hợp làm quản không?” Vương Á Nam hỏi.
Tô Mạt ngẫm nghĩ. “Trước mắt, lĩnh vực này không phải thế mạnh của tôi.”
Vương Á Nam cười. “Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ tùy tiệnđánh giá tiềm lực phát triển của một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cá nhân nào.” chuyển sang chuyện khác: Dù cô muốn chuyển sang làm marketing nhưng bộ phận marketing © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do một người năng lực Triệu Tường Khánh đứng đầu, qua bên đó cũng chỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân viên quèn, chẳng thú vị. Hơn nữa, trước đây đâu phải chưa từng làm công việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bán hàng tuyến đầu. Chút kinh nghiệm này vẫn càn tích lũy hay sao?”
Mạt nhìn không lên tiếng.
Vương Á Nam nói tiếp:Vậy đi,tiếp tục làm trợ của chủ tịch, nhưng không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ trách công việc hành chính thường ngàychuyển sang chuyên theo dõi các dự án lớn, cấp bậc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tương đương Triệu Tường Khánh.” lẩm bẩm : “Thằng đó muốn đưa người của tôi đi làm trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ của bọn nó, vớ vẫn thật đấy!”
Mạt ngẩn người, trong lòng mừng rỡ. thầm cảm khái, đúng tái ông thất mã, trong họa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phúc.
Khi cô cáo từ, chuẩn bị ra về, Vương Á Nam lại lên tiếng: “Về nghiệp vụ, bình thường tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng dụng nhân viên nữ, điều này không phải là kỳ thị giới tính, bởi tôi là phụ nữ nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết rất rõ, phụ nữ thường hành động theo cảm tính, dễ bị tình cảm chi phối. Dù sao phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ cũng yếu đuối hơn, không thực tế trí như đàn ông, rất dễ trở mặt. vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93dừng khiến tôi thất vọng!”
Mạt hơi giật mình trước những lời nói này nhưng không thể kìm nén sự hưng phấn trong lòng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lần đầu tiên trong đời, rời khỏi biệt thự của Tống gia với tâm trạng phơi phới.vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới trung tâm thương mại mua mỹ phẩm, giày cao gót bộ đồ công sở mốt mới của mùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm nay. Thời gian qua chỉ tập trung hầu hạ Tống Thiên Bảo, Mạt coi mình ô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sin, không tâm tư chải chuốt, trang điểm nên toàn để mặt mộc.
Nghĩ đến Tống Thiên Bảo,Mạt cảm thấy chút áy náy. Trong hai ngày bàn giao công việc với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người giúp việc mới,cố ý tránh đề tài nghỉ làm nhưng Tống Thiên Bảo vẫn nhận ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm trạng của anh ta tệ hơn thường lệ. Trước khi đi, Tô Mạt đến chào tạm biệt anh ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tống Thiên Bảo chỉ ngẩng đầu nhìn cô, không nói một lời.
Ngày thứ ba,Mạt thức dậy từ sáng sớm. chọn đi chọn lại quần áo, cuối cùng chọn cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ao tay lỡ trễ vai màu xanh nhạt. áo này chiết eo nên mặc vào trông thon thả hơn, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng diều hòa cũng không cảm thấy lạnh. lại đeo sợ dây chuyền mảnh màu bạc, đồng hồ dây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 da đen mặt bạc, mặc chân váy màu xám đi đôi xăng đan đế cao vừa phải màu da. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Ban đầu vấn tóc, nghĩ thế nào lại thả xuống. Cuối cùngbuộc kiểu đuôi không cao, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấp, để lộ trán hai bên mai. Mạt có bờ trán rất đẹp, càng tôn nước da trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngầnngũ quan thanh tú. Hai ngày nay nghỉ ngơi đầy đủ, làn da củacũng sáng mịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn, thế không đánh phấn, chỉ kẻ lông mày đậm hơn một chút son bóng.
Mạt soi gương, cảm thấy bản thân không tồi, nhẹ nhàng, đoan trang, trông rất tinh thần.
Đến công ty, trong lòng Mạt hơi căng thẳngmong ngóng. Lên tầng trên, thư ký mới của Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Á Nam đang sắp xếp phòng làm việc cho cô. Phòng làm việc mới nằm ngay bên cạnh văn phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ tịch, diện tích không lớn, trước đây do một mình trợ Hồng sử dụng. Trên bàn đặt máy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính của cô.
Mạt hỏi thư mới biết, trợ Hồ đã nghĩ việc từ mấy hôm trước, nguyên nhân không rõ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Tô Mạt chợ đến cuộc điện thoại Vương á Nam nhận được hôm bảo đi làm.
Không bao lâu sau, nhận được thông báo, nhóm dự án ô có cuộc họp, chủ tịch nói rõ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93sẽ tham dự cuộc họp thay trợ Hồ.
Trong lòng hưng phấn, Tô Mạt đến phòng hội nghị sớm hơn mọi người. ngồi một mình ở đó, nghiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứu tài liệu.
Một lúc lâu sau, các đồng nghiệp mới lục đục kéo đến. Họ đều kinh ngạc khi nhìn thấy Mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng vẫn lịch sự chào hỏi. Vương An Triệu Tường Khánh xuất hiện sau cùng.
Lúc vào cửa, Triệu Tường Khánh vốn đang nghe sếp tổng chỉ đạo công việc, ai ngờ Vương An đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên im bặt. Triệu Tường Khánh thuận theo ánh mắt anh ta, liền nhìn thấy Tô Mạt.
Mạt đang ngồi trên bàn, tay phải cầm cây bút. Đúng lúc này, cũng đưa mắt về phía họ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ánh mắt hơi hoảng hốt, khóe miệng nhếch lên, lúm đồng tiền mờ mờ trên như ẩn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện. vẫn như trước đây, ăn mặc, trang điểm già dặn cỡ nào cũng không thể che giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ yếu đuối, dáng yêu. Sau đó, lại cúi xuống, chăm chú đọc tài liệu.
Vươngan cũng thu hồi ánh mắt.
Triệu Tường Khánh thể khẳng định, người khiếngái này nảy sinh cảm giác bất an kháng cự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải anh ta. Đợi sếp tổng nói xong, anh ta vừa ngồi xuống cạnh Tộ Mạt vừa mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười chào hỏi: “ Tiểu đã quay lại rồi à?”
Mạt nở nụ cười dịu dàng với anh ta.
Bên cạnh người hỏi nhỏ: “trợ Hô vẫn chưa tới, anh ta lại đi muộn rồi?”
Không ai trả lời, Mạt cất giọng thản nhiên: kỹ Vương bảo tôi tạm thời tiếp nhận công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc của trợ Hồ.”
Người của phòng kỹ thuật cười nói với Triệu Tường Khánh. “Phó phòng Triệu, bây giờ anh không thể tùy tiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xưng hô, cấp bậc ấy đã bằng anh, lên nhanh thật đấy!”
Triệu Tường Khánh cười. Tôi biết rồi! Trợ thăng chức chuyện vui, hay tối nay tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà hàng nào đó, mọi người vui vẻ một bữa?”
Mạt còn chưa lên tiếng, ngườiphòng kỹ thuật lại nói: “Người ta làm gì có thời gian! Nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói gần đây trợ làm không ít việc khiến kỹ Vương phải nhìn bằng con mắt khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nơi này không thể thiếu ấy, nơi kia cũng cầnấy, chắc chắn cùng bận rộn.”
Mạt mỉm cười không nói gì. tiếp tục nghiên cứu tài liệu
Triệu Tường Khánh nghĩ xem có nên giúp người ta giải vây?
VươngAn ngồi vị trí đầu tiên, im lặng từ đầu đến giờ, lúc này mới khẽ gõ tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liệu xuống bàn: “ họp thôi!”
Nội dung cuộc họp liên quan đến vụ đấu thầu. Bên mời thầu một doanh nghiệp nhà nước ở địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phương. Trước đó, Mạt chỉ phụ trách hồ thầu kỹ thuật. Bây giờ thay thế vị trí của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trợ Hồ, bắt đầu được tiếp xúc với khách hàng mảnh thương mại
Vương an làm việc tuyệt đối không lề mề, chậm chạp. Vừa nhận được tin tức, anh ta lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 triển khai công việc, đồng thời yêu cầu mọi người phối hợp với hiệu suất cao.
Cả buổi chiều, Tô Mạt nghiên cứu ưu thế sản phẩm của công ty, làm một bản phân tích theo yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầu khách hàng. Trong lúc làm việc,nhận được điện thoại của Mạc Úy Thanh, hẹn buổi tối gặp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ai ngờ trước khi ra về, lại nhận được thông báo từ trợtổng giám đốc, yêu cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nộp văn bản ủy quyền và hướng dẫn đấu thầu trong ngày hôm nay.
Bây giờ, Mạttâm đề phòng Vương An những người xung quanh. cũng biết vấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đề hao tốn nhiều thời gian của dự án này mảng kỹ thuật, hơn nữa, cần phải đợi nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viện thẩm định giá đưa ra kết quả mới bắt đầu tiến hành thẩm tra cách bên dự thầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93vậy, không cần vội vàng làm hồ thầu kinh tế.
Mạt nộp bản phân tích nhu cầu và văn bản ủy quyền. Trong lúc đợi tổng giám đốcvà chủ tịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tên, hỏi dò: “Phần còn lạithể để ngày mai nộp được không?”
Trợtổng giám đốc truyền đạt ý của Vương An: Ngày mai còn có công việc khác, kiến nghị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm thêm giờ.
Mạt trình bày tiến độ công việc kế hoạch làm việc trên Power point, gửi vào hộp thư của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương Á Nam Vương An, nói hoàn toànthể hoàn thành kế hoạch trong thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian cho phép.
Gần hết giờ làm, lại kiểm tra hộp thư, vẫn không nhận được hồi đáp của đối phương kiếm cớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gây phiền toái, đang do dự có nên đi nói một tiếng không thì điện thoại trên bàn đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên đổ chuông.
Trợ tổng giám đốc nói: “Trợ Tô, sếp tổng còn đợi lấy hồ sơ”.
Mạt đáp: “Tôi đã gửi email cho sếp tổng, nói rõ tình hình công việc của ngày hôm nay. Lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa tôi bận chút việc, nếu không cần gấp, sáng sớm mai tôi sẽ gửi cho sếp tổng, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93được không? Bên cáccũng làm thêm giờ à?”
trợ thở dài: “Đúng vậy, chúng tôi đều phải làm thêm giờ. Tôi cũng không tại sao sếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổng giục gấp như vậy. Hay thế này đi, tôi giúp chị nối điện thoại, chị hãy trực tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải thích với sếp tổng”.
Mạt còn chưa lên tiếng, tín hiệu chờ điện thoại đã vang lên. Vài giây sau, đối phương bắt máy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương An “a lô” một tiếng, giọng nói vẻ mệt mỏi.
Mạt im lặng một, hai giây, sau đó giải thích về tình hình của mình.
Vương An nói: “Đây lần đầu tiên em tiếp xúc với mảng thương mại, cần thời gian thích ứng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phần việc em nộp, bên chúng tôi cũng phải kiểm nghiệm, chỉnh sửa.Nếu để lâu quá sẽ ảnh hưởng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiệu suất của tập thể.”
Biết anh ta vô lý cũng phải tìm do biện hộ cho mình, Tô Mạt nhất thời im lặng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vương An hỏi: “Em bận lúc mấy giờ?”
“Hơn tám giờ”.
“Vậy thì em làm thêm đến tám giờ”.
Thấy không thể thương lượng, Mạt thở dài, đồng ý.
Mạt làm đến tám giờ, công việc còn lại định mang về nhà làm nốt. Lúc rời khỏi phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm việc, bên ngoài tối om. Đi đến hành lang, đènc ảm ứng chiếu sáng.Mạt đưa mắt về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía văn phòng tổng giám đốc, người đã không thấy bóng dáng, vị trí trợ tổng giám đốc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trống không.
Tô Mạt gọi điện cho Mạc Úy Thanh, nói phải làm thêm đột xuất, đến nhà ta muộn một chút. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Giọng điệu của Mạc Úy Thanh vẻ ngập ngùng.
Mạt cảm thấy kỳ lạ.vừa định quay người rời đi, cửa phòng làm việc của tổng giám đốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột nhiên mở toang, Vương An đi ra ngoài.
Vương An cầm máy di động chìa khóa ô đi thẳng ra thang máy, cất tiếng nói : © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Em làm xong chưa?”
“Chưa, còn một chút nữa, tôi mang về nhà làm.” Mạt đáp.
Lần này, Vương An không gây khó dễ. “Sáng mai nộp cho tôi. Tôi vừa xem bản phân tích nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầu, vẫn còn một số vấn đề”.
Mạt gật đầu, đi vào thang máy. Vương An đứng giữa,Mạt cố gắng đứng cách xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta. Hai người đều im lặng.
Thang máy sắp xuống tầng một, Vương An đột nhiên hỏi: “Tống Thiên Bảo gần đây thế nào?”
Mạt cố ý hỏi : “Không tốt lắm, tôi nghe nói buổi tối anh ấy ngủ không yên giấc, thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nằm rồi giật mình tỉnh giấc. Hơn nữa… hễ gặp phụ nữ sợ hãi”.
Vương An phì cười, ngoảnh đầu liếc nhìn cô. “Em đúng ngày càng xấu xa”.
Anh ta vừa dứt lời, cửa thang máy mở toang. Mạt đi ra ngoài. Thang máy tiếp tục chạy xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tầng hầm, Vương Cư An đi lấy ô tô.Mạt đứng đợi taxi bên đường. Không bao lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau, xe của Vương An chạy ngang qua, thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ không biết camera theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dõi trong thang máy chức năng thu âm hay không?
Mạt đến nhà Mạc Úy Thanh. tưởng Tùng Dung cũng đó,ai ngờ chỉ hai người. Trên bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai đĩa thức ăn đã nguội lạnh. Mạt đói bụng từ lâu, ngồi xuống ăn ngay. Mạc Úy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh không động đũa,ta ngồi bên cạnh, vừa hút thuốc vừa nhìn cô. Mạt bị ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếu tướng nên cảm thấy không thoải mái.
“Bộ quần áo này đẹp đấy chứ! Cuộc sống hiện tại của chịvẻ không tồi?” Mạc Úy Thanh lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng.
Mạt quan sát ta. Gương mặt cô ta vàng vọt, trên người bộ đồ ngủ, không cầu kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như trước. Chẳng biết nhận xét thế nào, Mạt đành cười cười. “Cô tìm tôi việc gì?”
Mạc Úy Thanh hỏi lại: “Chị người đàn ông hôm trước chị nói sao rồi?” Mạt dừng đũa, bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tĩnh trả lời. “Chẳng thế nào cả, chúng tôi không bên nhau”.
“Tại sao?”
Mạt nói: “Tôi không lọt vào mắt anh ta, anh ta cũng biết tôi mục đích với mình.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nở nụ cười tự giễu. “Loại người này bên cạnh chẳng thiếu đàn bà, chắc chắn cũng không ít người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự thích anh ta, tôi không biết tự lượng sức mình. Hơn nữa, địa vị kinh tế quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định tất cả...” Còn chưa nói hết câu, chợt nhớ đến hoàn cảnh của Mạc Úy Thanh, Tô Mạt lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức ngậm miệng, chuyển sang chuyện khác. “Gần đâythế nào? Sức khỏe khá hơn chưa?”
Mạc Úy Thanh trầmsuy nghĩ, hỏi: “Chị nói đơn giản thế, lẽ nào chị không rung động trước anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta?”
Mạt hơi ngẩn người, cúi đầu ăn tiếp: “Chúng tôi cũng làm một dự án. anh ta bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh, tôi cảm thấy yên tâm... Chỉ như vậy thôi”.
Mạc Úy Thanh mỉm cười: “Đã lên giường chưa? Mấy lần rồi?”.
Mạt hỏi: “Cô tìm tôi để hỏi chuyện này?”
Mạc Úy Thanh khẳng định: “Chị đã lên giường rồi, hơn nữa không chỉ một lần”.
Mạt lặng thinh.
Mạc Úy Thanh nói tiếp: “Xem ra cảm giác không tồi! Vừa rồi chị nói nhiều gái thích anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, vậy thì điều kiện của anh ta rất khá... Để tôi nghĩ xem... Hai người cùng làm việc, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta là cấp trên của chị... nếu cấp trên bình thường cũng chỉ người làm công ăn lương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều kiện không nổi trội... chắc anh ta ông chủ của chị, đúng không? Chị đang làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc ở công ty nào nhỉ? An...”
Mạt đặt đũa xuống bàn. “Đều chuyện quá khứ, tôi không muốn nhắc đến nữa”.
Mạc Úy Thanh cười cười. “Được thôi, nhưng tán gẫu mà không nhắc đến đàn ông thì nói chuyện gì? Công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận chị cũngbản lĩnh thật, mới đến đây chưa lâu đã câu được ông chủ! Nói chung, bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ rơi cũng đáng, coi như nộp học phí, hơn nữa...”Cô ta nhếch miệng. “Chị cảm thấy người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông như vậy càng sức hút hay không? Anh ta ngủ với chị rồi “đá” chị, phải khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chị hận đến mức nghiến răng ken két?” Tô Mạt đứng dậy. “Nếu không việc gì, tôi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây!”
Mạc Úy Thanh vội kéo tay cô. “Tôi đùa cho vui ấy mà! Tất nhiên tôi việc muốn tìm chị. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi không tin Tùng Dung nên chỉ thể nhờ chị.” Cô ta tỏ ra nghiêm túc một cách bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường. “Không hiểu tại sao Châu Viễn Sơn biết tôi sống cùng Thượng Thuần, bây giờ anh ấy không xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện, cũng chẳng nghe điện thoại. Tôi muốn... nhờ chị chuyển lời giúp tôi. Chị hãy nói với anh ấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạc Úy Thanh tôi cho anh ấy cơ hội cuối cùng, hỏi xem anh ấy muốn bắt đầu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với tôi không?”
Mạt thấy ánh lệ ẩn trong khóe mắt Mạc Úy Thanh, không đành lòng. “Tôi thật sự không tiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tham gia vào chuyện của ba người”.
“Chị không cần tham gia, chỉ chuyển lời thôi! Chị nói với anh ấy, tôi cho anh ấy ba ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để suy nghĩ... Việc thứ hai...” Mạc Úy Thanh rút một chiếc chìa khóa nhỏ trong túi áo ngủ đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Mạt. “Đây chìa khóa hộp thưdưới nhà tôi. Nhà tôisố 1001, còn số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hộp thư 1004. Chị hãy nhớ kĩ, nếu tôi bỏ đi cùng anh ấy, chị đến nhận thư giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi”.
Mạt cảm giác Mạc Úy Thanh rất kỳ lạ. nửa tin nửa ngờ nhận chìa khóa. “sao số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không giống nhau?”
Mạc Úy Thanh cười. “Đúng thế. lẽ ban quản khu chung cư nhầm lẫn. Ngay cả Thượng Thuần cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết chuyện này”. ta im lặng một lát rồi xua tay, nói tiếp: “Được rồi, chị thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi được rồi!”
Bắt gặp thái độ chẳng thiết thứ của ta, Tô Mạt an ủi: “Nếu cần sự giúp đỡ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nói với tôi. Chỉ cần không tham gia vào việc của ba người, tôi...”
Mạc Úy Thanh ra mở cửa, vẻ lười nhác: “Chị về đi!” ta dặn dò. “Chị nhớ cất chìa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóa!”
Cánh cửa vừa mở ra, bên ngoài người đi vào.
Thượng Thuần cười cười. “Hôm nay em đỡ hơn chưa?” Hắn đảo mắt quanh phòng. “Em bạn đến thăm à?”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạc Úy Thanh không lên tiếng,Mạt cũng im lặng.
Thượng Thuần không để tâm. Hắn liếc nhìn Tô Mạt, cười cười. “Để tôi nhớ xem đây là ai...” Hắn tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại gần, cúi đầu nhìn cô. “Tô tiểu thư, lâu rồi không gặp!”.
Tô Mạt vốn ghét người này, liền bước mấy bước đến bên Mạc Úy Thanh.
Bắt gặp dáng vẻ yểu điệu của cô, trong lòng Thượng Thuần lại cảm thấy ngứa ngáy nhưng nhớ đến chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước kia, hắn cố gắng kìm nén, lạnh mặt với cô. “Tôi...”
“Anh làm sao?” Mạc Úy Thanh hỏi.
Thượng Thuần cười cười, “Tôi biết tabạn của em”.
Nhân lúc hai người nói chuyện, Mạt mau chóng đi ra ngoài.
Thượng Thuần di chuyển ánh mắt lên mặt cô. Hắn hơi nghiêng người, nhường chỗ cho đi qua cửa.
Tô Mạt không muốn chào hỏi hắn, cứ thế lách qua người Thượng Thuần. Hơi thở thân nhiệt của người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn ông sát gần khiến toát mồ hôi.
Vào thang máy, khi quay người lại, phát hiện người đàn ông đó vẫn dõi theo mình.
Mạc Úy Thanh đứng trong nhà nhìn Thượng Thuần, đôi mắt ngấn lệ. Thượng Thuần quay đầu, ôm ta đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào nhà. “Bảo bối, em nhìn tôi chòng chọc làm gì, ghê chết đi được!”
Mạc Úy Thanh nhếch miệng. “Anh cũng biết sợ à? Ngày nào tôi cũng nhà đợi anh, khó khăn lắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh mới đến đây một lần, vậychỉ ngắm người phụ nữ khác...”
Thượng Thuần cười. “Ngắm thì sao chứ? Trước đây em rất thoải mái, sao bây giờ lại hẹp hòi như vậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bệnh trầm cảm của em lúc nào mới khỏi? Cũng phải công nhận, cô ô sin nhà chúng ta ưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thật đấy...” Mạc Úy Thanh tức giận cầm gối ôm trên sofa ném vào người hắn, sụt sùi. “Đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khốn nạn, anh đúng đồ khốn nạn!”
Ban đầu Thượng Thuần còn nhẫn nhịn. Sau đó, hắn mất hết kiên nhẫn, túm cổ tay Mạc Úy Thanh, đẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô ta xuống sofa. Hắn định vung tay nhưng đột nhiên dừng lại nghiêm giọng: “Đủ rồi, ngày càng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể chịu nổi cô! Nể tình theo tôi nhiều năm nên tôi mới dỗ dành cô, đừng chọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức tôi...”
Thượng Thuần nghiến răng, ánh mắt lạnh lẽo. Mạc Úy Thanh chút hoảng sợ nhưng cô ta không phục, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười nhạt. “Anh không thấy thái độ của người ta đối với anh à? Anh không được ăn mới không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cam lòng. Tôi nói cho anh biết, người ta đối tượng tốt hơn nên chẳng thèm để ý đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh đâu!”
Thượng Thuần chỉnh lại quần áo, “hừ” một tiếng lạnh lùng. “Tôi chẳng cần biết tađối tượng nào! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi đã nói từ lâu, loại phụ nữ này xách giày cho em cũng không xứng, tôi không thèm phí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công!” Mạc Úy Thanh không tin. “Chị ta câu được ông chủ của An Thịnh, sao thể kém tôi?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Thượng Thuần ngây người. “VươngAn?” Hắn cười nhếch mép. “Cái thằng này...”
3.
Mạt về nhà, bỏ chìa khóa vào ngăn kéo. thức trắng đêm để hoàn thành công việc. Sáng sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm sau, cầm tài liệu đến văn phòng tổng giám đốc. Vương An chưa đi làm, cô thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận giúp.
Buổi trưa, Mạt nhận được thông báo sếp tổng muốn gặp trực tiếp.
Cô đi sang văn phòng của anh ta. Vương An đang ngồi sau bàn làm việc xem xét văn kiện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư bận rộn gian ngoài.
Nửa tháng trước gọi điện thoại cho người đàn ông này để trút cơn giận, Mạt không nghĩ vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dịp tiếp xúc với anh ta. Bây giờ, tuy giải quyết việc công nhưngvẫn không được tự nhiên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Đối phương hiển nhiên không cảm tính như Mạt. Anh ta ném bản phân tích nhu cầu trước mặt cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói vắn tắt những chỗ chưa ổn.
Mạt đứng bên cạnh bàn, lật giở từng trang. Một số câu từ trên trang giấy bị đánh dấu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự nhận bản thân làm việc tỉ mỉ, không ngờ người đàn ông này còn chặt chẽ, cẩn thận hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến một điểm nhỏ cũng không bỏ qua. Sau khi soát từ đầu đến cuối một lượt, anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định ra phương án theo dõi tiến độbộ chỉ bằng hai, ba câu nói.
Nếu trước mặt người khác, Tô Mạt đã sớm thể hiện sự tán thưởng khâm phục, nhưng lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ nghiêm túc lắng nghe, cố gắng tiếp thu, giống một học sinh ngoan cúi đầu ghi chép.
Vương An nhìn đồng hồ, đã quá thời gian nghỉ trưa. Anh ta không hỏi một câu, trực tiếp bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà ăn đưa lên hai suất cơm. Anh ta ăn rất nhanh, ăn xong lại cầm tập văn kiện khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi thong thả xem xét. Mạt lặng lẽ ăn mấy tiếng. cảm thấy nuốt không trôi liền buông đũa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chờ đợi sếp phê duyệt.
Không bao lâu sau, cô thư cửa, hỏi: “Vương Tổng, hai giờ cuộc hẹn với người của Cục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số 3, ngân hàng Xây dựng Nam Chiêm,cần bảo chú Trương lái xe re trước cửa công ty © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chờ sẵn không?”
Vương An gật đầu, đưa tập văn kiện cho Mạt, “Chưa đồ quan hệ logic, em hãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bổ sung. Hai ngày nữa, bên tôi cần bản dự thảo đấu thầu”.
Mạt vâng dạ, dọn khay thức ăn.
Vương Cư An nhìn cô, đột nhiên hỏi, “Em không biết ăn cay?”
Tô Mạt giật mình, liền gật đầu.
Cô vào nhà vệ sinh rửa tay, phát hiện người phụ nữ trong gương có đôi môi đỏ mọng, mắt ngấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước, bộ dạng như oán như hờn. vội vàng dùng nước lạnh rửa mặt.
Ngày hôm sau, Mạt nộp văn kiện đã chỉnh sửa. buổi trưa, cô lại bị gọi tới nói chuyện.
thư vẫn bận rộn như thường lệ, cánh cửa phòng làm việc khép hờ. Sau đó, hai người cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn cơm, vẫn món cay như hôm qua.
Vương Cư An bố trí xong nhiệm vụ, lại đi ra ngoài làm việc.
Vài ngày sau đó, anh ta không cho gọi nữa.
Mạt nhận được định giá dự án, bắt đầu chuẩn bị bản dự thảo hồ đấu thầu. Đang bận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rộn làm việc, điện thoại của đổ chuông, Mạc Úy Thanh hỏi: “Chị đã nói với anh ấy chưa?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Bây giờ Tô Mạt mới nhớ ra, đáp: “Từ hôm đó đến giờ, tôi không gặp luật Châu”.
Mạc Úy Thanh ho vài tiếng, cất giọng yếu ớt: “Chị thử gọi điện cho anh ấy xem sao!”
“Cô bị ốm à?” Tô Mạt hỏi.
“Tôi bị cảm, hơi sốt”.
Mạt không yên tâm. Sau khi tan sở, tiện đường đến thăm Mạc Úy Thanh. Nhà Mạc Úy Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yên tĩnh như nấm mồ, rèm cửa sổ đóng kín, trong nhà tối om.
Mạc Úy Thanh miễn cưỡng dậy mở cửa rồi lại về sofa nằm.ta đắp một tấm chăn mỏng.
Mạt xuống bếp nấu một nồi cháo rồi bảo cô ta về phòng nghỉ ngơi. Mạc Úy Thanh nhắm mắt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Trong phòng ngủ chỉ một cái giường, đầu giường đối diện với cái gương của bàn trang điểm. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình tôi không ngủ được, toànthấy ác mộng”. Cô ta ăn được nửa bát cháo rồi lại nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống. Mạt tìm thuốc cho Mạc Úy Thanh uống nhưng ta mặc kệ.
Mạt vào phòng bếp dọn dẹp. Bồn rửa bắt chất đầy bát đĩa mấy ngày không rửa.
Đang rửa bát đĩa,Mạt nghe thấy tiếng động bên ngoài.người cầm chìa khóa mở cửa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi vào nhà.
Giọng nói của Thượng Thuần vang lên: “Nếu tôi không đến thăm em, ngày nào em cũng giữ bộ dạng này?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt lập tức dừng động tác. trong bếp, không chịu ra ngoài.
Một lúc sau, Mạc Úy Thanh mới đáp. “Tôi bị ốm. Anh có biết tối qua tôithấy ai không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Ai?” Thượng Thuần bật đèn phòng khách rồi mở cửa sổ.
Mạc Úy Thanh nói: “Con trai tôi, con trai trông rất xinh xắn, đáng yêu. oán hận tôi, tôi liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Con hãy đi tìm bố con ấy, đừng đến tìm mẹ, là bố không cần con”.
Thượng Thuần chán nản. “Em thôi đi được rồi đấy, cả ngày chỉ nhắc tới chuyện này!”
Mạc Úy Thanh tức giận, từ sofa bật dậy. “Anh đã làm, còn không cho người khác nói? Bây giờ anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa gấp rút làm thủ tục ly hôn vừa phủi sạch quan hệ giữa chúng ta. Anh định lấy vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới phải không? Nghe nói ta rất gia thế. Người ta nhờ bố, nhà anh đông con, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ thể nhờ bố vợ. Vợ mới của anhngười đàn bà lợi hại, không để một hạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cát lọt vào mắt. Để lấy lòng ta, anh xử hết chúng tôi”.
Thượng Thuần im lặng.
Mạc Úy Thanh cười nhạt. “Anh kẻ lăng nhăng, còn thích chơi gái trẻ mười mấy tuổi. không biết sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi tái hôn, anh quản nổi thứthân dưới? Hay là để tôi nói cho vợ anh nghe… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Thượng Thuần lập tức cắt ngang: “Cô câm miệng!”
Mạc Úy Thanh càng nói càng đau lòng: “Anh tưởng tôi suốt ngày ở nhà thì không biết chuyện hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao? Tính kế với cả con của mình, anh không sợ bị báo ứng à?”
Thượng Thuần trừng mắt tức giận. “Mạc Úy Thanh, đừng ăn nói bừa bãi! Đứa đócon ai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ có cô biết nhất!”
Mạc Úy Thanh gào lên: “Anh đồ lương tâm! Ngoài anh ra, tôi còn có ai nữa? Chưa tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mười bảy tuổi tôi đã đi theo anh. Trong những năm qua, khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ anh”.
Thượng Thuần cười. “Vậy sao? Thằng luật họ Châu lại đã rồi à?”
Mạc Úy Thanh ném cái gối vào người hắn. “Cút, anh cút đi cho tôi! Nhìn thấy anh tôi buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nôn! Anh đồ bệnh hoạn yêu trẻ con, tôi nhổ vào mặt anh…”
Bên ngoài vang lên tiếng đóng sập cửa, căn phòng trở lại trạng thái yên tĩnh. Mạc Úy Thanh khóc nức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nở, gần như suy sụp.
Mạt hết hồn hết vía. Bây giờ bất cứ lời an ủi nào cũng thừa thãi, không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra về, lặng lẽ bên cạnh Mạc Úy Thanh đến đêm khuya.
Về nhà, Mạt ngủ không yên giấc. Sáng hôm sau thức dậy, vẫn không thấy dễ chịu. Đúng ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tùng Dung được nghỉ, Mạt bảo chị ta đi thăm Mạc Úy Thanh. chỉ nói Mạc Úy Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị ốm chứ không tiết lộ nhiều.
Cả buổi tối bận rộn, Tô Mạt vẫn chưa hoàn thành bản dự thảo đấu thầu. vội tới công ty, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến trưa mới xong việc.
Một lúc sau, VươngAn gọi điện bảoqua văn phòng. Giọng điệu của anh ta vẻ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hài lòng.
Anh ta yêu cầu khắc. Mạt sớm đã chuẩn bị tâm lý,
Vương An nói thẳng: “Đến tên của bên mời thầu cũng chưa sửa lại. Phần tóm tắt hơi đơn giản, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiếu nội dung thu hút người đọc. Trợ Tô, tinh thần làm việc của em chỉ thể kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dài trong hai ngày?”
Mạt biết mình đuối lý, sợ đối phương nói ra những lời khó nghe, lập tức lên tiếng: “Tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua tôi việc đột xuất, khôngthời gian làm thêm. Nhất định tôi sẽ tranh thủ làm xong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước ngày mai”.
Vương An “ừ” một tiếng. “Rốt cuộc “tranh thủ” hay “nhất định”? Hai từ này xuất hiện trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hợp đồng thì sẽ bị bới móc ngay”.
Thần sắc của anh ta rất ôn hòa khiến Mạt không kịp thích ứng.
Vương An đứng dậy. “Tạm thời như vậy đi! Bây giờ tôi việc ra ngoài, hôm nay không ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cơm công ty. Em hãy nộp cho tôi trước buổi trưa ngày mai”.
Mạt liền đồng ý.
Vương An nhìn cô. “Gần đây đồ ăn nhà ăn hơi cay, không biếtphải mới đổi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bếp người Tứ Xuyên?”
Mạt im lặng.
“Ngườiquê em chắc cũng ăn cay?” Anh hỏi.
Mạt đáp. “Có. Chỉ khẩu vị của tôi thiên về món nhạt”.
Vương Cư An lên tiếng. “Ngày mai ra ngoài thay đổi khẩu vị. Món ăn Chiết Giang. Quảng Châu hay Nhật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bản, em muốn ăn gì? Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện, đừng để bụng đói.”
Mạt ngẩn người. “Không cần, cảm ơn anh! Tôithể mang theo bánh Sandwich, giải quyết bữa trưa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng làm việc”.
Vương An im lặng, đi thẳng ra ngoài.
Mạt đi theo sau. Ra khỏi văn phòng, nhìn thấy mấy cấp dưới của Vương An đang đứng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Châu Viễn Sơn cũngmặt. Mọi người chào hỏi lẫn nhau, mấy nguoif đàn ông đi theo Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An vào thang máy.
Vẻ mặt của Châu Viễn Sơn vẫn bình thường, Tô Mạt do dự một, hai giây rồi đi nhanh tới, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ với anh ta. “LuậtChâu, tôithể nói với anh vài câu được không?”
Châu Viễn Sơn liếc nhìn sếp tổng. “Trợ Tô, tôi biết cô muốn nóinhưng bây giờ tôi phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng Vương Tổng ra ngoài có việc. Lúc nào rảnh chúng ta nói chuyện sau”.
Mạt lại nuốt câu muốn nói xuống bụng.
Buổi chiều, Tùng Dung gọi điện thoại cho cô, báo chị ta đã đi thăm Mạc Úy Thanh. ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ sốt nhưng chẳng chịu ăn uống gì. Chị ta hỏi: “Cô cảm thấy Mạc Úy Thanh bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93vẻ không bình thường, rất kỳ lạ không?”
Mạt thở dài, gần hết giờ làm lại gọi điện cho Mạc Úy Thanh, nói ngày mai thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ tới thăm ta.
“Chị đã nói với Châu Viễn Sơn chưa?” Mạc Úy Thanh hỏi.
Mạt an ủi: “Tôi vẫn chưa gặp anh ấy, chắc anh ấy đi công tác. Cô đừng sốt ruột!”. Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết có phải tối qua ngủ không ngon hay bị lây virus cảm cúm từ Mạc Úy Thanh,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt đột nhiên cảm thấy đầu óc nặng trĩu, mắt đờ đẫn. muốn về sớm nghỉ ngơi.
Vừa đi đến cửa phòng làm việc, điện thoại bàn đổ chuông Mạt quay lại nghe máy.
Trợ Tổng giám đốc nói: “Trợ Tô, Vương Tổng bảo chị mang bản dự thảo đấu thầu cho sếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 duyệt!”
Mạt ngạc nhiên: “Không phải trưa mai tôi mới nộp sao?”
Cô trợ đáp: Tôi cũng không rõ. Sếp tổng chỉ nói nếu chưa xong. Buổi tối chị hãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại làm thêm. chiều mai cuộc họp nên chị hoàn thành sớm là tốt nhất.”
Không đợi Tô Mạt hỏi,trợ tự động cho biết. “Hôm nay chúng tôi cũng phải làm thêm giờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai bảo chúng tôi đi theo ông chủ tính nóng vội chứ!”
Mạt lại mở laptop.
Hai bên thái dương giật giật, đau buốt. Mạt miễn cưỡng làm xong công việc. Đã hơn tám giờ tối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không muốn ăn, liền nằm xuống bàn nghỉ ngơi một lúc. Nghe tiếng nói chuyện ngoài hành lang, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạt lấy lại tinh thần, chỉnh đốn lại hồ rồi cầm sang bên đó.
Bên Vương An quả nhiên người lại làm thêm giờ. Mấy đồng nghiệpphòng ngoài đang tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luận đi đâu ăn đêm.
Mạt tiến lại gần, cửa phòng tổng giám đốc khép hờ, bên trong ánh đèn sáng. Vương An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang đứng trước bức tường kính nói chuyện điện thoại. Gần đây, tâm trạng của anh ta dường như rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt, trông vẻ đắc ý.
VươngAn nói với người đầu máy bên kia. “Không vội, phải ổn định trước! Đây chỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 góc của tảng băng chìm… Đã chơi thì nên chơi lớn một chút… Bà ta nghi ngờ có người điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tra? Kệ ta… Đa nghi nên mới vừa đuổi việc một người…”
Mạt định bỏ đi liền bị Vương An phát hiện.
Vương Cư An nói thêm vài câu rồi cúp máy, quay sang Mạt. “Vào đi”.
Mạt đứngcửa phòng. “Vương Tổng, tôi đến nộp bản dự thảo”.
Vương An đi đến nhận tập hồ sơ. “Vào trong phòng đã, đợi tôi xem đã được chưa!”
Mạt tiến lại gần. Ngửi thấy mùi rượu trên người anh ta, hơi do dự. “Hôm nay tôi bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm, hơi đau đầu, xin hỏi thể về sớm được không?”
Vương An đứng yên tại chỗ, lật giở văn kiện. “Em không khỏe hay hẹn người khác?”
Mạt không trả lời câu hỏi của anh ta. “Có sáng sớm mai tôi sửa, chắc vẫn kịp cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc họp vào buổi chiều. Anh thấy được không”.
Vương An tiếp tục giở văn kiện, một lúc sau mới đáp. “Không được!” Anh ta nhướng mắt nhìn cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Sáng mai tôi không công ty. Em nghĩ tôi đã đổi nghề, khỏi cần bận tâm đến nghiệp vụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác, cả ngày chỉ lo mỗi việc dạy học sinh, còn phải lên lớp theo thời gian biểu của em?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt vội nói: “Ý tôi không phải vậy!”
Vương An tiến lại gần cô. “Tôi có thể đoán ra ý của em gì”. Vừa nói anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa giơ tay đóng cửa, khóa trái.
Tim Mạt đập thình thịch. quay người mở cửa theo phản xạ nhưng lại đụng trúng ngực Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 An. Mùi rượu trên người anh ta tỏa ra nồng nặc.
Vương An nhếch miệng. “Đóng cửa bàn công việc, không vi phạm quy định công ty, cũng không phạm pháp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao em phải sợ hãi như vậy?”
Mạt vội tránh sang một bên: “Anh… anh không muốn tôi được yên, bắt tôi ngày nào cũng phải đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây, cố ý để người khác nhìn thấy…”
Vương An cười. “Chẳng phải em cũng phối hợp rất tốt hay sao?”
Viền mắtMạt đỏ hoe, nhất thời im lặng.
Vương Cư An cất giọng từ tốn: “Nếu lúc đó em đồng ý làm trợ của tôi thì khỏi phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ người khác bàn ra tán vào”.
Mạt không thể nhẫn nhịn. “Tôi từ chối anh không phải vì giận dỗi, cũng không phải thủ đoạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyến người khác, anh đừng hiểu nhầm!” hơi kích động, biết rõ chuyện anh ta không muốn nhắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến, liền “đánh rắn đánh giập đầu (*)”: “Tôi sợ một khi đi theo anh, tôi sẽ không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm việc lâu dài đây. Bây giờ An Thịnh, lời nói của ai có trọng lượng nhất? Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ người trong công ty đều biết rõ, chắc chắn không phải loại công tử nhà giàu như anh!”
(*) Đánh rắn đánh dập đầu:đánh vào điểm yếu đối phương.
Vương An cúi đầu nhìn cô. Anh ta không lên tiếng gương mặt chẳng lộ vẻ vui buồn. Một lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau, anh ta gật đầu nói: “Em lại đây!”
Mạt bị anh ta kéo đến bên cửa sổ.
Trong phòng tắt đèn, ngoài cửa sổ ánh đèn rực rỡ, xe cộ tấp nập dưới.
Vương An đứng sau lưng Mạt, chỉ tay về hướng trung tâm thành phố. “Những cửa hàng lớn nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trải khắp thành phố dự án đầu sớm nhất của An Thịnh ngoài công ty điện tử. Tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo là trung tâm thương mại quốc tế. Nam Chiêm, khách sạn Vườn hoa trung tâm, sau đó mở rộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sang lĩnh vực bất động sản các thành phố lớn… Khu thương mại trên đường bờ biển phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đông sau này sẽ trung tâm tài chính lớn nhất của tỉnh. Phía tâykhu khoa học kỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuật đang xây dựng, thể thúc đẩy sự phát triển của ngành nhà đất đó, tăng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sốhội việc làm. Còn cả lĩnh vực thế chấp, chứng khoán, đầu ngân hàng dự án © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năng lượng sắp triển khai. Cả nơi này…” Cuối cùng, anh ta chỉ xuống dưới chân. “Tất cả mọi thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi này, không bao lâu nữa…” Anh ta ghé sát tai Mạt, nói nhỏ : “Không bao lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa, tất cả mọi thứ sẽ thuộc về một mình tôi!”
Mạt im lặng hồi lâu. Dưới sự kích thích của những lời nói đó, lồng ngực phập phồng, cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy nhịp tim của người ở đằng sau vang dội như tiếng sấm.
Toàn thân VươngAn đầy mùi rượu, anh ta áp sát vào cô. “Dừ bạc mệnh, tôi cũng sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu hơn giá đó. Không ai gửi gắm hy vọng vào một tên ngốc!”
Tô Mạt định thần, cố gắng tránh. “Anh uống nhiều rồi!” nói khẽ: “Tham lam quá, lớn nhỏ chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ, chưa chắc đã điều tốt! Dù nhiều đến mấy cũng không thể theo kịp dục vọng của con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người”.
Vương An khẽ cười, ngậm vành tai cô, một tay anh ta từ từ luồn vào eo khiến toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân liệt.
Cúc áo mi nhanh chóng bị cởi. Vương An bóp bầu ngực của Mạt. “Ít nhiều chẳng hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì, tôi thích một tay khống chế tất cả!”
Hiện tượng bị cảm lại một lần nữa dội về, đầu óc Mạt quay cuồng, chân tay mềm nhũn. Cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tựa trán vào cửa kính lạnh lẽo, cảm giác chân như đang giữa không trung, toàn thân chìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi, dập dềnh trong bóng đêm.túm cánh tay người đàn ông, muốn kháng cự, nhưng cũng như cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứu.
Hơi thở của hai người hòa quyện, nặng nề. Vương Cư An đè người Mạt vào bức tường kính, kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo con của cô lên cao.
Anh ta dùng sức rất mạnh. Mạt hoảng hốt, giãy giụa nhưng không thoát. chỉ thể chống hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay vào tường kính, trong lòng lo lắng tấm kính bị vỡ, hoặc bị người khác phát hiện. Bầu ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị nắn bóp đến phát đau, còn bên dưới, Vương An đã thò tay vào trong váy ngắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cô, dừng lại ở giữa đùi.
Mạt giật mình, vội túm tay anh ta. thể lờ mờ nhìn thấy hình bóng của hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phản chiếu trên bức tường kính. Người đầy đặn, trắng nõn, còn người đàn ông đằng sau rắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc, hoang dã. Sự đối lập ràng mang lại xung đột thị giác rất mạnh.
Mạt không còn sức lực, bỗng cảm thấy hưng phấn khó tả. không kìm được, rên khẽ một tiếng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương An liền giơ tay bịt miệng cô.
Vương An thở hắt ra, hôn gáy mặt Mạt. “Có kích thích không? Lát nữa còn kích thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn…”
Mạt lắc đầu, nấc nghẹn.
Anh ta vén váy của lên cao. “Em hét nhỏ thôi, không thể như mấy lần trước!” Nói xong, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đưa tay thăm nơi nhạy cảm giữa hai đùi cô.
Mạt rùng mình, đầu óc tỉnh táo hơn một chút. ra sức kéo tay anh ta. “Không được…” Chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ ra điều gì, cô hỏi: “Ở đây camera không?”
Vương An cười khẽ. “KHông có!” Anh ta hôn mặt cô, muốn ngậm môi cô.
Mạt nghiêng mặt tránh. “Đừng lừa tôi!”
“Tôi không lừa em!”
“Bên ngoài có người”.
“Mặc kệ bọn họ!”
“Thôi, dừng lại đi…”
“Muốn thì làm, đừng nhịn!”
“Không….” Mạt cảm thấy mình đang phạm phải sai lầm nghiêm trọng, nhưng không nghĩ ra nguyên do, đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 óc hoàn toàn trống rỗng.
Trong lúc chuẩn bị “cập bến”, bên ngoài đột nhiêntiếng cửa dồn dập.
Mạt Vương An đờ người. Mạt sợ chết khiếp, không dám thở mạnh.
Người bên ngoài gõ cửa một lúc, lại thử vặn tay nắm cửa nhưng không nhúc nhích, sau đó nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với đồng nghiệp bên cạnh: “Vương Tổng về rồi à? Vừa rồi sếp vẫn còn văn phòng mà?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Hình như về rồi”.
“Lúc nãy tôi thấy đèn vẫn sáng”.
“Chắc chắn sếp đã rời đi rồi. Sếp ra về, chúng ta mới thể tan sở. Đi thôi!”
Tiếng nói mỗi lúc một nhỏ dần.
Lúc này Tô Mạt mới định thần. Toàn thân cô mềm nhũn. giãy giụa khỏi vòng tay Vương An, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi sang một bên, chỉnh đốn lại áo váy. Đầu óc dần tỉnh táo, nói nhỏ: “Không được, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể làm vậy!”
Lồng ngực Vương Cư An vẫn phập phồng, nhịp thở không ổn định.
Anh ta nhìn Mạt rồi quay đầu dõi mắt ra ngoài cửa sổ, chửi thề một tiếng: “Mẹ kiếp!”
Mạt đi tới cửa ra vào. Đợi một lúc, cho tới khi bên ngoài không còn tiếng động, cô lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức mở cửa, cũng không biết xuống dưới tầng một, bắt xe, về nhà như thế nào.
Về đến nhà, Mạt lập tức lao vào phòng tắm, cởi đôi tất mỏng bộ đồ công sở nhàu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhĩ.
Người phụ nữ ở trong gương, trên ngực đầy vết bầm nhàn nhạt, đầu tóc lòa xòa, ánh mắtmàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ dạng phóng đãng. Cô không dám nhìn lâu hơn, vặn vòi hoa sen tắm rửa. Nước lạnh chảy từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu xuống chân, thầm nghĩ, mình đúngngày càng không biết xấu hổ.
4.
Trằn trọc đến nửa đêm, trong lòng Mạtchút sợ hãi, đồng thời cảm giác buồn khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói thành lời.
Sáng sớm hôm sau,đến công ty chuẩn bị hồ sơ, đưa sang văn phòng tổng giám đốc trước buổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trưa. Bên đó không hồi âm.
Buổi chiều nhóm dự án họp. Tài liệu được photo, phát đến tay mọi người chính thành quả lao động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Mạt trong mấy ngày qua.
Vương An tỏ ra như không chuyện gì xảy ra. Anh ta ngồi vị trí đầu tiên, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốn nói chuyện với mọi người. Mạt không dám nhìn anh ta. Triệu chứng cảm nặng hơn không kìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được ho khù khụ. Mọi người đều dồn ánh mắt về phía Mạt khiếnrất ngượng ngùng.
Gần hết giờ làm việc, sức khỏe của Mạt càng tệ hại, cô lờ đờ buồn ngủ. Điện thoại bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vang lên giúp lấy lại tỉnh táo.
Người đầu máy bên kia hỏi thẳng: “Em đỡ hơn chưa?”
Mạt im lặng vài giây mới trả lời: “Chưa, càng nặng thêm”.
Anh ta khẽ cười. “Em qua đây để tôi “tiêm cho một mũi” khỏi ngay!”
Mạt đỏ mặt. Nghĩ đến cảnh tượng tối, tim đập thình thịch. cầm ống nghe, nằm xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn, không lên tiếng. Một lúc sau mới nói nhỏ: “Anh đừng như vậy, rất ảnh hưởng đến công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc!”.
Vương An lại cười. “Người từng kết hôn đáng ra có suy nghĩ thoáng hơn mới đúng, sao em bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ như vậy?”.
Mạt lặng thinh.
VươngAn nói tiếp: “Mấy ngày tới tôi đi công tác, tối nay xuất phát, em tạm thời thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yên tâm rồi!”
Mạt “ờ” một tiếng. “Sau này anh đừng như vậy! Tôi... tôi không muốn mất việc.”
Vương An nói: “Phụ nữ chẳng cần nhiều tham vọng. Em thể tìm một người nuôi em”.
Mạt vội nói: “Xin lỗi, tôi điện thoại”. Nói xong, cô liền cúp máy, ho khù khụ vài tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lồng ngực hơi tức thở.
Vương An quả nhiên giữ lời, không liên hệ với cô. Mạt yên tâm làm việc vài ngày. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để ý nghe ngóng xem trong công ty tin đồn liên quan đến mình không. Thái độ của các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng nghiệp khi tiếp xúc vớidường như vẫn bình thường.
Sau khi khỏi ốm, cô liền đi thăm Mạc Úy Thanh.
Gặp lại Mạc Úy Thanh, Mạt không khỏi kinh ngạc. ta dường như tâm trạng rất tốt, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà thu dọn sạch sẽ.ta ngồi trước bàn trang điểm, vừa trang điểm vừa nói: “Châu Viễn Sơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ động gọi điện cho tôi, nói lát nữa sẽ đến đây”.
Tô Mạt ngẫm nghĩ rồi nói: “Vậy tôi về trước để hai người nói chuyện”.
Mạc Úy Thanh nói: “Phiền chị nấu giúp tôi mấy món! Tôi không biết anh ấy đã ăn tối chưa”. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi nói những lời này, ta nôn nóng nhìn Tô Mạt, giống đứa trẻ làm nũng với người lớn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạc Úy Thanh vẻ gầy đi,Mạt cất giọng đầy quan tâm: “Cô vẫn chưa ăn cơm à?”
Mạc Úy Thanh ngượng ngùng gật đầu.
Mạt vào phòng bếp nấu cơm. Mạc Úy Thanh tựa vào tủ bếp, trò chuyện với cô.
Hôm nay, Mạc Úy Thanh nói rất nhiều. Dưới ngọn đèn, đôi mắt ta ánh lên tia phấn chấn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta cười, nói: “Tôi quen Châu Viễn Sơn năm mười sáu tuổi. Anh ấysinh viên, còn tôi làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người mẫu tiệm chụp ảnh trước cổng trường của anh ấy một thời gian. Anh ấy đến chụp ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẻ, ngày nào cũng đến, chụp rất nhiều. Cuối cùng, anh ấy không chụp nữa, nói muốn mời tôi ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cơm... vậy, hôm nay tôi cũng mời anh ấy ăn cơm. Trước đây chúng tôi còn hẹn ước, đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ấy tốt nghiệp rồi kết hôn. Anh ấy mua cho tôi chiếc nhẫn, chỉ khoảng một trăm tệ. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày trời mưa, trong lúc cãi nhau, tôi ném chiếc nhẫn xuống rãnh nước bên đường. Anh ấy chẳng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng rằng xắn tay áo, tìm chiếc nhẫn. Tay anh ấy đầy bùn đất. Người bên cạnh cười nhạo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ấy tức giận, còn đánh nhau với người ta một trận, đầu chảy rất nhiều máu. Lúc đó chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi không tiền. Dưới tôi còn hai em trai... Bây giờ chúng giỏi rồi, chẳng thèm để ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến tôi. Chắc chị không biết, nhiều lúc tôi rất ngưỡng mộ chị, chị mệt mỏi đến mức nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng bố mẹ toàn tâm toàn ý giúp chị... Tôi không muốn nhìn thấy Châu Viễn Sơn như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Một người đàn ông không nên một trăm đồng bị người khác cười nhạo. Thế là tôi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bán bia ở quán bar. Sau đó, tôi gặp Thượng Thuần. Anh ta tiêu tiền rộng rãi, lại rất đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông, con gái ít tuổi dễ bị mờ mắt. Anh ta biết tôi đã bạn trai, càng quấn lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi... Châu Viễn Sơn phát hiện tôi làm việc đó, lại cãi nhau với tôi một trận. Hôm đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi rất buồn. Buổi tối, Thượng Thuần mời tôi uống rượu nhân lúc tôi không tỉnh táo, anh ta đã...” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mạc Úy Thanh khẽ cười. “Lúc bấy giờ tôi mới kinh lần đầu, chưa qua tuổi dậy thì. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau buổi tối hôm đó, tôi cảm thấy mình như thành một người khác. Thậm chí tôi không nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước đó xảy ra chuyện gì... Cuối cùng, tôi Châu Viễn Sơn chia tay”.
Giọng Mạc Úy Thanh nhẹ như gió thoảng mây bay, Tô Mạt càng thông cảm với ta.
Mạc Úy Thanh cười hì, hỏi: “Có phải chị cảm thấy tôi rất bỉ ổi? tôi đi theo người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàn ông từng cưỡng bức mình hơn mười năm, còn sinh con cho anh ta, muốn bám lấy anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả đời...”
Tô Mạt giật mình hoảng hốt, cổ họng tắc nghẹn khó chịu, bàn tay buông lỏng, suýt rơi bát đĩa.
Mạc Úy Thanh nhìn chằm chằm, nước mắt chảy dài xuống má. “Chị cảm thấy tôi hèn hạ lắm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng không?”
ta vừa khóc vừa cười.
Mạt không biết phải trả lời thế nào.
Châu Viễn Sơn đến rất đúng giờ nhưng anh ta chỉ đứng cửa ra vào, nhìn đống đồ ăn trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn, sắc mặt chút khó coi. Cuối cùng, anh ta lên tiếng: “Tôi chỉ nói hai câu, nói xong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi sẽ đi ngay. Hai người không cần phiền phức như vậy”.
Mạc Úy Thanh im lặng nhìn anh ta.
Mạt vội lên tiếng: “Hai người cứ nói chuyện đi, tôi về đây!” thay giày rồi đi ra ngoài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cánh cửa sau lưng vẫn mở toang.
Châu Viễn Sơn cất giọng ôn hòa: “Mấy tháng trước tính cờ gặp em, tôi rất vui... Bây giờ, tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách nào bắt đầu lại mối quan hệ với em!”
Tô Mạt dừng bước, quay đầu nhìn.
Trong nhà, ánh đèn sáng trưng, gương mặt Mạc Úy Thanh xinh đẹpbình tĩnh lạ thường. ta mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười, mắt ngấn lệ. “Hai câu, anh đã nói xong chưa?”
Châu Viễn Sơn trầm mặc.
Mạc Úy Thanh gật đầu: “Được, được!” Dường như ta sớm đãsự chuẩn bị, lập tức đưa một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ cho Châu Viễn Sơn. “Trả lại anh cái này, anh hãy bảo trọng!”
“Em cũng vậy!” Châu Viễn Sơn lên tiếng.
Anh ta quay người đi ra ngoài. Đi vài bước, anh ta dừng lại, hơi nghiêng mặt như muốn nói điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó nhưng lại thôi. Cuối cùng, anh ta sải bước dài đi mất.
Mạt lập tức quay lại. Mạc Úy Thanh vẫn đứng yên bất động, gọi thế nào cũng không thưa, nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt giàn giụa. Mạt ôm ta. “Cô nghỉ ngơi đi! đợi tôi, tôi sẽ đi nói chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với anh ấy, nhất định anh ấy sẽ quay về.đợi tôi...”.
dìu Mạc Úy Thanh đi đến sofa rồi đỡ ta ngồi xuống. Khi ra cửa, không yên tâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại quay đầu nhìn lần nữa rồi mới chạy xuống tầng dưới.
Châu Viễn Sơn đi rất nhanh. Mạt chạy đuổi theo. Lúc bắt kịp anh ta, thở hổn hển, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứt quãng: “Luật Châu, năm đó Mạc Úy Thanh bị Thượng Thuần... ấy mới chỉ mười sáu tuổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn còn là đứa trẻ chưa hiểu biết... ấy anh nên mới đến những nơi đó làm thuê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếm tiền. ấy...”
Không đợi nói hết câu. Châu Viễn Sơn hỏi lại: “Bây giờ thì sao?ấy vẫn mười sáu tuổi? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh ta thể lừa gạt, cưỡng épấy mười năm trời?”.
Mạt khôngcách nào phản bác, chỉthể nói: “Vâng, ấy không đúng! Nhưng bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy mắc bệnh trầm cảm, không chịu nổi sự đả kích. ấy đặt tất cả hy vọng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, cô ấy muốn thoát khỏi cuộc sống này. Cho dù không nể nang tình cảm trước kia, tôi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mong anh coi như làm việc thiện, kéoấy ra khỏi vũng bùn, cho ấy chút an ủi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để ấy qua cửa ải khó khăn này trước, những chuyện khác tính sau...”
Châu Viễn Sơn lắc đầu. “Một người phụ nữ có thể vì một người đàn ông mang thai, sinh con, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũngthể anh ta đi phá thai thì không đơn giản chỉham muốn tiền bạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địa vị của anh ta.ấy đã yêu Thượng Thuần, không thể rời xa anh ta. bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi đưa ấy đi, đợi đến khi trong lòng ấy lắng xuống, ấy vẫn sẽ quay về. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Châu Viễn Sơn tôi không phải người máu lạnh vô tình nhưng cũng không phải thánh nhân. Đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 loại đàn như vậy, tôi không thể hy sinh điều kiện!”
Nghe những câu này, trong lòngMạt lạnh buốt. ngẫm nghĩ một lúc mới lên tiếng:” Vâng, tôi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải là thánh nhân. Nếu không biết chuyện củaấy, tôi cũng chẳng muốn can thiệp. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã đến nước này, nếu không giúp ấy làm gì đó, tôi enửa đời sau sẽ bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dằn vặt. Gần đây, tâm trạng củaấy rất không ổn định, tôi sợ...”
“Không đâu!”. Châu Viễn Sơn cười. “Loại người này, lòng tự tôn không cả, hưởng thụ mới là điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan trọng nhất. ấy sẽ không bạc đãi bản thân. Mười năm chứ đâu phải khoảng thời gian ngắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngủi?ấy chân tay, đầu óc, lẽ nào tên họ Thượng cả ngày bắt trói© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, giam cầmấy? Chúng ta đều biết không có chuyện đó, đây sự lựa chọn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy.” Châu Viễn Sơn không che giấu sự phẫn nộ. Anh ta tiếp tục đi về phía trước, gương mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuấn lộ vẻ lạnh lùng dưới ánh đèn đường. “Thói đời bây giờ chẳng qua là tiền quyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của đàn ông, cùng với thân thểtrái tim phụ nữ”.
Thấy không thể thuyết phục Châu Viễn Sơn,Mạt rất sốt ruột. “Châu Viễn Sơn, Mạc Úy Thanh không phóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏa giết người, không phạm phải tội ác tày trời. Cho ấy ngu ngốc, hèn hạ, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết xấu hổ thì đó cũng một sinh mạng. Chẳng có gì quan trọng hơn mạng sống...”
Châu Viễn Sơn lập tức quay đầu, nhìn Mạt chằm chằm, ánh mắt đầy đau khổ. Một lúc sau, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta miễn cưỡng lên tiếng: “Cô không hiểu đàn ông. Đàn ông yêu phụ nữ, hoặc bề ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta phóng đãng, nội tâm truyền thống, hoặc bản thân cô ta kỹ nữ nhưng bề ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có vẻ thuần khiết trong sáng. hãy nhớ, đàn ông chỉ yêu người phụ nữ trong ngoài bất nhất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suy nghĩ rất nông cạn”. Anh ta nở nụ cười tự giễu, nói rành rọt từng từ: “Đáng tiếc Mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Úy Thanh là gái điếm. ta bây giờ, từ trong ra ngoài đều gái điếm. Còn nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đừng làm Mạc Úy Thanh thứ hai!”
Mạt đờ người ngay tức thì.
Trong đêm tối, đột nhiên có thứđó như cánh bướm từ trên cao rơi xuống, càng lúc càng gần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cuối cùng, một tiếng “bụp” vang lên.
Hai người đều ngây ra một lúc, đưa mắt nhìn nhau rồi bất giác quay lại. Họ bắt gặp một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái trẻ, mái tóc dài rối tung, trên người mặc bộ váy lụa màu tím. Cô nằm đó, gương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt trắng bệch, máu chảy lênh láng trên mặt đất.
Người qua đường hét lớn: “Nhảy lầu, người nhảy lầu!”.
Mạt run lẩy bẩy, đầu óc choáng váng.
Sắc mặt Châu Viễn Sơn tái nhợt. Anh ta đờ đẫn tiến lại gần, bước đi xiêu vẹo. Đến bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái, anh ta cúi xuống quan sát hồi lâu. Sau đó, anh ta đột nhiên quỳ xuống, giơ tay ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu, khóc không thành tiếng.
Đầu óc Mạt hỗn độn, tựa hồ tất cả chỉ giấc mơ.nghe thấy la hét hoảng sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của những người xung quanh.
người báo cảnh sát. Thượng Thuần đến rất nhanh. Nhìn thấy Mạc Úy Thanh, hắn trố mắt, cũng khóc lóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một hồi. Người đi cùng hắn khuyên đám đông giải tán.
Thượng Thuần khóc đến mức không mở nổi mắt, miệng lải nhải: “Sao em dại dột thế? Tôi nhất thời tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận nên mới nói vậy, tôi làm sao thể bỏ mặc em?” Nhìn thấy Châu Viễn Sơn ở bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh, hắn kéo cổ áo anh ta, tung đấm vào mặt. “Mày đúng dụng! Chi bằng mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa ấy đi, còn tốt hơn để ấy nhảy lầu. Mày không phảiđàn ông...”
Sắc mặt Châu Viễn Sơn như chết rồi. Anh ta để mặc đối phương muốn làm thì làm.
Mạt chứng kiến nhưng đâutâmcan ngăn. Nước mắt giàn giụa, chỉ thẫn thờ nhìn hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đàn ông.
Châu Viễn Sơn bị đánh đến sưng mặt mũi nhưng cũng không đánh trả. Nhìn thấy chiếc nhẫn trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Châu Viễn Sơn, Thượng Thuần giằng lấy. “Đây thứ chó chết ấy coi như báu vật, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gìn giữ bao nhiêu năm!” Hắn lảo đảo bước đi, sau đó quỳ một chân xuống đất, cầm tay trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Mạc Úy Thanh, lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của ta. Chiếc nhẫn đơn giản, mộc mạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ ánh lên một chút tia sáng rồi chìm vào đêm tối.
Thượng Thuần tỏ ra đau buồn, lại khóc lóc một hồi. Hắn hàm hồ thế: “Em yên tâm, tôi nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ nuôi dưỡng con gái của chúng ta lớn khôn. Tôi sẽ coi nói như con trưởng, không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu ấm ức. Tôi sẽ cho vào nhà thờ họ, tên trong gia phả...” Hắn luôn miệng lải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhải cho đến khi người đi cùng đỡ hắn đứng dậy.
Phía xa xa vọng đến tiếng còi hụ xe cảnh sát. Thượng Thuần lau nước mắt, nói với hai người đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng: “Không thể làm lớn chuyện này. Các chú hãy đuổi cảnh sát đi trước, bắt họ lập tức xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấy chứng tử, sau đó bịt mõm đám nhà báo... còn nữa, mau gọi điện thoại cho nhà tang lễ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhanh lên... phải nhanh chóng đưa xác chết qua bên đó!”
Một người hỏi: “Có cần thông báo với người nhà của chị dâu không?”
Mạt vừa hoảng sợ vừa đau lòng, trước đó không nhìn rõ. Bây giờ để ý mới phát hiện người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa lên tiếng Vương Nguy.
Thượng Thuần mất hết kiên nhẫn. “Gặp gặp! Trăm năm cũng chẳng thấy mặt mũi bọn họ. Nếu họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi đến, nhét cho ít tiền xong.” Hắn trừng mắt với Vương Nguy. “Nếu chuyện này đồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ngoài, tôi sẽ tìm chú tính sổ!”
Vương Nguy kêu oan: “Anh Thượng, đây nhiều người chứng kiến, nếu xảy ra chuyện gì, anh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể xử trảm em!”Anh ta chỉ Châu Viễn Sơn, lại chỉ Mạt. “Anh ta, cô tamấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người qua đường đều nhìn thấy hết còn gì!”
Lúc này Thượng Thuần mới nhìn sang Mạt. Hắn ngẩn người, trầm vài giây rồi quay sang Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nguy. “Chú mau cuốn xéo cho tôi! Tôi bảo chú đi làm việc, chú còn ngớ ngẩn đây...”.
Vương Nguy quát tháo, mắng mỏ, quay người gọi liền mấy cuộc điện thoại. Hình bóng cao lớn của hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi bật trong màn đêm, thần sắc cùng lạnh nhạt.
Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Mạt hoảng hốt, thầm nghĩ hai người này giống nhau biết bao.
không để ý đến ai, một mình về nhà, bật đèn để nguyên quần áo lên giường.
Mạt nhắm mắt, trong đầu hiện lên hình ảnh Mạc Úy Thanh lúc còn sống, xinh đẹp rạng ngời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau đó bộ dạng củata sau khi chết... Mạt lập tức ngồi dậy, lao vào nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vệ sinh nôn ọe. vẫn chưa ăn tối, dạ dày trống rỗng nên chỉ nôn khan.
Nôn đến lúc không còn sức lực, Mạt ngồi bệt xuống nền nhà, trong lòng rất hối hận. Nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải cô nhất thời kích động, chạy xuống dưới tìm Châu Viễn Sơn... Nếu bên cạnh Mạc Úy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh, trò chuyện với ta, cho đến khi tâm trạng tiêu cực qua đi... phải bây giờ Mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Úy Thanh vẫn còn sống?
Mạt tựa vào góc tường, khóc đến nửa đêm. Lúc quay về giường nằm, cô ngủ chập chờn, lại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy ác mộng.
Ngày hôm sau, Mạt xin nghỉ. Cô muốn đến nhà Mạc Úy Thanh nhưng không biết đến để làm gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ người đi rồi, nhà trống không.
>>> Diễn Đàn Quý Đôn
công ty dự án lớn nhỏ xoay chuyển không ngừng, hết Vương Á Nam tìm cô lại đến nhóm dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 án gọi điện thoại, hoặc những cuộc họp kéo dài đôi ba ngày không xong... Mạt không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tránh, đành quay về làm việc. ép bản thân làm việc không ngừng nghỉ để bộ não liệt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Không bao lâu sau, trong công ty lan truyền tin đồn, luật Châu xin nghỉ phép dài hạn. Cấp trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mời một luật tạm thời thay anh ta.
Thật ra Vương An nhận được điện thoại xin nghỉ việc của Châu Viễn Sơn. Anh ta rất bất ngờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phê chuẩn ngay, chỉ thuyết phục Châu Viễn Sơn nghỉ phép năm, nghỉ ngơi một thời gian rồi tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau.
Vừa xuống sân bay Nam Chiêm, bật điện thoại, Vương An liền nhận được tin tức từ văn phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luật, nói luật Châu giới thiệu với công ty một luật cố vấn kinh nghiệm văn phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luật cũng hẹn thời gian gặp mặt cụ thể.
Tiếp theo vài cuộc điện thoại của khách hàng. Xử xong, anh ta chợt cảm giác vẫn thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứđó. Vương An lại mở điện thoại, mấy tin nhắn báo cáo công việc của nhóm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dự án, nhưng đều người chẳng liên quan.
Vương An ngẫm nghĩ, quay sang nói với cô thư đi cùng: “Tối nay tôi mời khách ăn cơm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãy giúp tôi đặt hai chỗ!”
“Sếp muốn tới câu lạc bộ hay nhà hàng nào? Có yêu cầu cụ thể không?” Cô thư hỏi.
Vương An đáp: “Tìm nơi tử tế một chút, khẩu vị nhạt thôi, phong cách phụ nữ thích.” Anh ngẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ. “Đặt nhà hàng bình thường thôi, không quábó”. Anh ta hơi do dự, cuối cùng nói. “Thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi, để tôi nghĩ đã!” Vài phút sau, anh ta trực tiếp gọi điện đặt chỗ.
Bên này, Mạt mới cùng Vương Á Nam tham gia một cuộc họp. Vừa họp xong, điện thoại của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đổ chuông,liền đi chậm lại vài bước, rút điện thoại ra nghe.
Giọng Vương An truyền tới: “Là tôi!” Hình như anh ta đang bên ngoài, đầu máy bên kia hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ồn ào.
Mạt nhướng mắt nhìn nữ lãnh đạo đi trước, giả vờ hỏi: “Chào anh, anh đang đâu?”
“Sân bay Nam Chiêm”. Vương An đáp.
Mạt “ừ” một tiếng rồi im lặng. Vài giây sau, nghe đầu bên kia nói: “Tối nay cùng ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cơm, tôi đến đón em”.
Mạt định từ chối nhưng chợt nghĩ ra điều đó, cô đáp: “Không cần phiền phức như vậy, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãy nói địa chỉ, tôi có thể tự qua đó”.
Vương An nói: “Một quán ăn nhân, địa điểm không dễ tìm”.
Thấy Vương Á Nam quay đầu nhìn mình, Mạt mỉm cười với bà rồi nói với người đầu máy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên kia: “Hay để hôm khác, lát nữa tôi bận chút việc”.
Vương An cười: “Em không tiện nói chuyện?”.
Mạt “ờ” một tiếng.
“Thảo nào em hòa nhã thế!” Anh nói. “Số 74, đường Bạng Phụ. Từ nơi giao nhau giữa đầu đường Thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sạpđường Giải Phóng rẽ trái. Hẹn em lúc bảy rưỡi, báo tên tôi được”.
Mạt: “Được, cảm ơn anh!”
Sau khi tan sở, gọi taxi đi tới điểm hẹn. Quả nhiên phải đi lòng vòng mãi mới tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến nơi.Mạt nhìn đồng hồ, bảy giờ hai mươi phút, vừa sát cuộc hẹn.
Mạt thói quen, khi bàn chuyện công việc với người khác, thường đến điểm hẹn sớm mười phút. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Bên trong bài trí không đặc biệt. Ông chủ nhà hàng ngoài bốn mươi tuổi, khí chất nho nhã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói chuyện ôn hòa nhưng không không hề đường đột, giống như anh ta chínhvật trang trí ấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tượng nhất của nhà hàng nhỏ này.
NgheMạt nói hẹn với Vương tiên sinh, nhân viên phục vụ hỏi ông chủ: “Vẫn phòng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây Vương tiên sinh thường dùng?”
Ông chủ đang âm thầm quan sát Mạt. Nghe câu này, anh ta cười cười. “Không, chuẩn bị phòng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía tây”.
Mạt đi theo nhân viên phục vụ. Vừa đẩy cửa, mùi trà thơm ngát lan tỏa khắp nơi, một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bànhai chiếc ghế mang phong cách cổ xưa đặt giữa phòng, trên bàn bày ấm trà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồ ăn nhẹ. Bức tường bên tay trái treo bức thư pháp phỏng theo bức Muội chí thiếp của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương Hi Chi (*). Bờ tường đối diện đặt một giá sách cao bằng đầu người, trên xếp đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sách, thẻ tre tấm lụa, ngoài ra còn bày vật trang trínhững hòn đá hình thù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ dịđồ đựng cổ xưa. vị trí chếch đối diện cửa ra vào, hai cánh cửa sổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ô kẻ tám góc hơi mở ra, để lọt tiếng chim kêu tiếng huyên náo của phố phường.
(*)Vương Hi Chi (303-361): nhà thư pháp nổi tiếng thời Đông Tấn. Ông là một danh nhân trong lịch sử Trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quốc.
VươngAn vẫn chưa đến, Tô Mạt uống một ngụm trà. Cô chẳng bụng dạ thưởng thức. Nhớ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện của Mạc Úy Thanh, lại thấy thương tâm. Mấy ngày này, mỗi khi chỉ một mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luôn hồi tưởng chuyện đó.
Mạt đứng dậy, đi ngắm bức thư pháp treo trên tường. Hai hàng mười bảy chữ, một miếng giấy bồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màu trắng xám dán trên một tờ giấy trắng khổ lớn. từng xem cuộc bán đấu giá bức nhái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư pháp của Vương Hi Chi từ đời Đường trên truyền hình. lại ngắm bức này, đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phỏng rất giống.
Mạt lại quay sang quan sát đống thẻ tre tấm lụa trên giá sách.bị một vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên cạnh thu hút.
Mạt cầm cái bát gốm đáy màu xanh da trời nhạt vẽ hình hoa cỏ lên xem. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chất liệu cổ xưa, thủ công mộc mạc, màu sắc đáng yêu. Cái bát lớn bằng bàn tay, hết sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tinh xảo,Mạt bất giác ngắm thêm một lúc.
Cánh cửa gỗ sau lưng vang lên tiếng lạch cạch, Vương An đẩy cửa đi vào, thần sắc mệt mỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh ta cất giọng: “Tắc đường”. Nhìn thấy cái bát trên tay Mạt, anh ta nói: “Cái này không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tồi!”.
Mạt vội đặt cái bát xuống giá sách, quay về bàn ăn. Hai người ngồi đối diện nhau.
Nhân viên phục vụ cầm quyển thực đơn đi vào phòng. Vương An quen anh ta, nói: “Đây lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu tiên cô ấy đến đây, bảo đầu bếp làm mấy món ăn nhẹ nhàng. Lần trước...”
Mạt cúi đầu lật giở quyển thực đơn. “Để tôi xem rồi gọi sau!”
VươngAn phẩy tay bảo nhân viên phục vụ ra ngoài. Anh ta nhớ ra điều đó, cũng đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dậy, rời khỏi phòng.
Một lúc sau anh mới quay về. Mạt nhìn cốc trà nóng bốc khói nghi ngút. Cô chậm rãi lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng: “Tôi muốn nói chuyện với anh!”
Vương An nhướng mắt nhìn cô. “Thảo nào hôm nay em thoải mái nhận lời như vậy, hóa ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện!” Anh ta đóng quyển thực đơn. “Em nói đi!”
Trong đầu vốn đã sắp xếp sẵn câu từ nhưng bây giờ đột nhiên có chút hỗn loạn, Mạt hít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sâu một hơi, lên tiếng: “Tôi... lúc tôi thật sự không hiểu kiểu cách hành vi của anh, tôi...” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngừng một, hai giây, nói tiếp. “Tôi...”
VươngAn cảm thấy buồn cười. “Ấp úngchứ! Lẽ nào nói chuyện với tôi còn khó khăn hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối diện với khách hàng của em?”
Mạt gật đầu, hạ giọng: “Với cách ông chủ, anh đúng không dễ nói chuyện. Vớicách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người đàn ông...” hạ quyết tâm, lên tiếng: “Sau mỗi lần bên anh... chính là... sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm xong...”
VươngAn nửa cười nửa không: “Sau khi làm gì?”.
Mạt đành cất cao giọng: “Làm... Sau khi lên giường, tôi luôn cảm thấy lo lắng. Tôi nhắc nhở bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân phải đi bệnh viện khám. Đợi kiểm tra xong, tôi lại thấp thỏm đếm từng ngày trong khoảng thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian chờ kết quả. Cho kết quả bình thường, tôi cũng sẽ nghi ngờ bệnh viện chẩn đoán nhầm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cảm giác này rất khó chịu...”
Thấy anh ta biến sắc mặt , Mạt không dám nhìn thẳng, cúi đầu, nói tiếp: “Về cách sống của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, tôi không muốn nói nhiều. Tôi chỉ cảm thấy... chúng ta không cùng đường. Yêu cầu của tôi rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đơn giản, tìm một người đàn ông điều kiện tương đương, nhân phẩm tốt, mạnh khỏe... Ý tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoảng cách giữa chúng ta quá lớn. Cũng lúc tôi bị anh thu hút, dụ như buổi tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm xảy ra vụ đập phá ô tô, nhưng đó không phải vì sức hút của bản thân anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do... anh tiền,sức hút của đồng tiền. Chochỉvụ giao dịch, anh thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mua nhiều người phụ nữ giống tôi. Nhưng tôi... tôi chẳng có cả, tôi không bán nổi...”
Mạt đứng dậy, giọng nói vẫn dịu dàng: “Bất kể quan hệ riêng như thế nào, giữa chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta cũng không khả năng. Xin anh sau này... đừng dùng bất cứ lý do gì, cũng đừng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quấy rối tôi!”
5.
Sắc mặt của Vương An rất khó coi. Anh ta im lặng một lúc rồi lên tiếng hỏi: “Em lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu sự đả kích vậy?”
Mạt không nhìn anh ta. “Không gì!”
VươngAn đặt tách trà xuống, hỏi tiếp: “Vậy em đã kiểm tra ra bệnhchưa?”
Mạt quay người định bỏ đi. Anh ta đột nhiên túm lấy cổ tay qua cái bàn nhỏ. Mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giãy giụa nhưng không thoát. Vương An đứng dậy, kéovào lòng. Chân Mạt đập vào bàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân lúc cúi đầu xem xét, anh ta đã ghé sát hôn cô. Miệng anh ta còn lưu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mùi trà thơm ngát, nhưng động tác không hề dịu dàng, anh ta dùng sức cắn môi cô.
Tô Mạt cảm thấy đau buốt, lấy hết sức bình snh đẩy anh ta ra. Khi giơ tay lau miệng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mu bàn tay vết máu.
VươngAn buông Mạt, bình thản ngồi xuống uống trà. “Khỏi cần nhìn, em mau đến bệnh viện đi!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Mạt đi nhanh về phía cửa ra vào, vẫn không quên lau miệng. Chạm phải vết cắn nên rất xót, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 môi dưới đã sưng vù,cất giọng tức giận: “Buồn nôn!”
“Buồn nôn chứ?” Vương Cư An một mình thưởng thức trà. “Có những người phụ nữ trên giường, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắp đạt đến cao trào sẽ cảm giác chóng mặt, buồn nôn. Em buồn nôn hả?”
Lồng ngực Tô Mạt phập phồng. cố gắng nhẫn nhịn, chỉ đáp: “Tôi... tôi buồn nôn bản thân mình!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nói xong, mở cửa, đi ra ngoài. bước đi vội vàng, đầu cúi thấp. Đi qua quầy lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tân, ra ngoài cổng, đứng một lúc, rồi quay vào trong, ngập ngừng nói: “Tôi muốn thanh toán!”
Mạt kiên quyết: “Tôi thanh toán đồ uống”. rút tiền, mới phát hiện ngón tay run run. “Bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiêu tiền?”
Nhân viên phục vụ nhìn ông chủ nhà hàng.
Ông chủ nói : Cậu làm việc đi, để tôi!” Anh ta xem sổ sách. “Đồ lót dạ tặng kèm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ tính tiền trà nước, hai ngàn một trăm”.
Mạt ngẩn người, thầm nghĩ đây trà đắc thế?mới uống một ngụm... Thấy đối phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn mình, đành rút thẻ ngân hàng, xót ruột nói : “Cho tôi thẻ”.
Ông chủ nhanh chóng làm theo. Lúc trả lại thẻ ngân hàng, anh ta đưa cho Mạt một cái hộp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 to bằng bàn tay được đóng gói rất đẹp.
“Quà lưu niệm à?” Mạt hỏi.
Ông chủ cười cười, không trả lời.
Mạt nhận cái hộp, trong lòng ảo não, cái này đáng giá bao nhiêu chứ? Một giây kích động thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra chịu thiệt.
Sau khi tiễn khách, ông chủ đích thân mang hai đĩa thức ăn vào phòng của Vương An.
VươngAn tỏ ra không hài lòng. “Bây giờ mấy giờ rồi? Chỉthức ăn làm sao đủ? Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi bát cơm đi!”
Ông chủ cười. “Rượu cũng không uống? Đồ ăn ngon như vậy, chú dùng để ăn cơm?”
VươngAn lắc đầu, cầm đũa gắp thức ăn.
Ông chủ rót trà cho anh ta. “Tôi bảo này, sao chú lại đắc tội với người ta? Đến việc thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toán cũng không nhường cho chú. Tôi cố ý đưa ấy đến phòng này. Bức thư pháp treo trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tường, đến liếc chú cũng chẳng thèm liếc, phí công sức của tôi!”
Lúc này Vương An mới nhìn bức thư pháp trên tường. “Anh đấu giá được đấy à?”
Ông chủ nói: “Trước đây kẻ muốn lừa tôi,nói trong tay mấy thứ đồ gốm sứ Cao Cổ đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tống. Hắn còn bảo tôi đừng mua bức thư pháp nhí từ đời Đường này, hắn khoe bản gốc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi xem qua, bản gốc chứ! Trên đời này, bản gốc cũng giống như chân tình,thể gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng thể cầu. Tôi không mua cả, đuổi thẳng cổ hắn ra ngoài. Nếu hắn chỉ tiếp thị mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ vớ vẩn, lẽ tôi còn mua. Thằng đó tham quá, không thận trọng chút nào!”
VươngAn im lặng, châm điếu thuốc, uống một ngụm trà.
Ông chủ nói tiếp. “Người anh em, đã bao lâu chú không theo đuổi đàn rồi? Đối phó với dạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người như vậy, chú không thể hùng hổ quá. Hẹn ăn cơm hôn người ta đến mức đó, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta không hoảng sợ bỏ chạy mới lạ. Chú hãy hòa nhã một chút, dịu dàng một chút, dỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dànhấy, tiến từng bước một”.
Vương An phì cười, nhả một vòng khói, hỏi: “Bên ủy ban giám sát ngân hàng thông tin© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?”
Ông chủ ngẫm nghĩ, cất giọng nghiêm túc: “Chú đừng tuyệt tình quá! Người ta lăn lộn bao năm cũng đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải vô ích. Đến lúc đó, “chó cùng rứt giậu” cũng nên. Nếu tôi, tôi chẳng thèm bỏ vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trí đó, bỏ mặc đống bùng nhùng, đi nghĩ ngơi dưỡng lão cho sướng đời”.
Nhân viên phục vụ cửa phòng, khay thức ăn vào. Trên khay đặt hai bát cơm ít rau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dưa trông rất ngon lành.
Vương An thở dài, ngón tay kẹp điếu thuốc xuống mặt bàn. “Chuyện này giống tên bán đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổ lừa gạt anh. già cũng đánh cược với tôi, thắng thì tất cả thuộc về ta, thua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của tôi. ta muốn tôi chỉ thua chứ không thể thắng ta. “Anh ta dập tắt điếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuốc. “An Thịnh tuyệt đối không phải đống bùng nhùng”.
>>>Diễn Đàn Quý Đôn
Hôm sau đi làm, Mạt xin ý kiến Vương Á Nam, tuyển một gái trẻ làm trợ lý, việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lặt vặt giao hết chota.
Kể từ lúc đó, ngoài các buổi họp, Vương An rất hiếm khi chạm mặt. Tuy trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng tiện nhưng Mạt lại cảm thấy mình thừa thãi, bởi kể từ hôm chia tay không mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui vẻ, văn phòng tổng giám đốc không còn gọi cho cô.
trợ trẻ vừa tốt nghiệp, tính tình hoạt bát, đầy lòng ham học hỏi nhưng làm việc chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quy tắc. Tuy làm trợ cho Mạt nhưng ta thích lân la với người bộ phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 marketing, thích chạy sang văn phòng tổng giám đốc, cứ đến giờ nghỉkhông thấy bóng dáng.
Mạt làm việc nghiêm túc, chắc chắn. Chỉ vài ngày sau, gái trẻ đã không theo kịp nhịp làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc của cô, nhưng Mạt tốt tính, nghĩ chẳng người nào không khiếm khuyết, đối phương lanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lợi, thẳng thắn, thể bổ sung cho điểm yếu trong tính cách của cô. Hơn nữa, bây giờ vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trí của khác trước, tiếp xúc với lãnh đạo nhiều hơn tiếp xúc với cấp dưới, cô cũng cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kịp thời nắm bắt tin tức lan truyền trong công ty.
Gần đến giờ ăn trưa, trợ lý trẻ cửa rồi vào phòng. Sau khi giao tài liệu, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ra ngoài nằm xuống bàn làm việc của Mạt. Một lúc sau, ta hỏi: “Trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Tô, bọn họ nói Vương Tổng rất lăng nhăng, có đúng vậy không?”
Mạt vừa tập trung xem tài liệu vừa đáp: “Cuộc sống của ngườitiền, chúng ta không hiểu nổi!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
gái trẻ gật đầu. “Chị nói cũng phải, nhưng mỗi lần gặp sếp tổng, em đều cảm thấy sếp rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiêm túc…” Một lúc sau, nói tiếp: “Luật Châu vừa đến công ty, đúng danh bất hư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 truyền, anh ấy rất đẹp trai!”.
Mạt ngẩng đầu. “Cô mới đến đây chưa được bao lâu, đã quen biết tất cả mọi người?”
gái cười hì. “Em quen biết gì đâu! Lúc đi photo tài liệu, em thấy một anh chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẹp trai chào hỏi mọi người. Em nghe nói anh ấy muốn nghỉ việc, hình như chuyện riêng…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta tỏ ra thần bí. “Nghe nói nhà anh ấy vừangười qua đời”.
Mạt lên tiếng. “Đừng nghe người khác nói linh tinh, đi ăn thôi!”
Hai người thu dọn giấy tờ, cùng đi tới căng tin của công ty. Mạt mua cơm, chưa ngồi ấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ thì phía đối diện đã xuất hiện một người,
Mạt nhìn anh ta, không lên tiếng.
Châu Viễn Sơn rất tiều tụy.
trợ quan sát bọn họ, sau đó bưng cơm đi chỗ khác.
Châu Viễn Sơn không lấy đồ ăn. Anh ta nói với Mạt: “Tôi tới văn phòng không thấy cô, đoán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống đây ăn cơm”.
Tô Mạt không muốn gặp anh ta, cúi thấp đầu gẩy hại cơm. “Có chuyện gì?”
Châu Viễn Sơn nói: “Tôi biết bây giờ không muốn gặp tôi”.
Mạt lặng thinh, một lúc sau mới miễn cưỡng lên tiếng, “Đã như vậy rồi…”
Châu Viễn Sơn lặng lẽ ngồi một lúc. “Ngày mai tôi bay sang Malaysia, tôi sẽ đó một thời gian. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trước khi đi, tôi đến để xin lỗi cô!”
Mạt vẫn im lặng.
Châu Viễn Sơn nói tiếp: “Hôm đó, tâm trạng của tôi không tốt nên mới nói với những lời đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng con người Vương Cư An…”
Mạt cắt ngang: “Tôi anh ấy, trai chưa vợ, gái chưa chồng, làm việc cùng nhau, ngẩng đầu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp, cúi đầu gặp, xảy ra chuyện cũng điều bình thường, không cần người khác bận tâm”.
Châu Viễn Sơn vội lên tiếng: “Đúng vậy, tôi biết, tôi cũng nhận ra anh ta ý với cô. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi đi theo anh ta hai, ba năm nay, những chuyện gặp quá nhiều. Hai người không cùng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế giới, chưa từng chứng kiến anh ta chơi bời thế nào. Tôi cũng đàn ông, hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự hoặc của những thứ đó. Một người đàn ông nửa thân dưới hoàn toàn liệt, cô không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên kỳ vọng nửa thân trên của anh ta bị tình cảm chi phối”. anh ta ngừng một lát, hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giọng: “Cô một người phụ nữ tốt. Tôi không muốn rơi vào tình cảnh như ấy…”
“Anh đừng nói nữa!”
Hai người trầm mặc hồi lâu. Cuối cùng, Châu Viễn Sơn đứng dậy, bỏ đi.
Tâm trạng vốn đã bình tĩnh của Mạt lại dậy sóng, nhưng cũng may công việc bận rộn khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thời gian nghĩ ngợi nhiều. Dự án bước vào giai đoạn quan trọng, vụ đấu thầu sắp diễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra.An Thịnhcông ty duy nhất của tỉnh tham gia vụ đấu thầu quy lớn lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, báo chí địa phương liên tục đưa tin, nhóm dự án được bên ngoài chú ý, ai nấy đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dự cảm sẽ trúng thầu.
Mạt vừa kết thúc cuộc điện thoại báo cáo tiến triển của dự án với Vương Á Nam, trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93trẻ chạy vào. “Chị ơi, bên dưới công ty xuất hiện nhiều người”.
Tô Mạt không hiểu nên kéo cửa lá sách quan sát. Nhìn thấy cảnh tượng bên dưới, cảm thấy lạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lùng, thầm nghĩ giới truyền thông tới công ty phỏng vấn nhóm dự án cũng đâu đến mức hoành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tráng như vậy? Mạt lờ mờ nhìn thấy người kéo tấm băng rôn màu trắng.
trợ giải thích: “Hình nhưai đó qua đời, gia quyến chưa kịp nhìn thấy tử thi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị đem đi hỏa táng”.
Mạt giật mình. “Liên quanđến An Thịnh?”
“Hình như… liên quan đến tiểu Vương Tổng. Nghe nói người chết là tình nhân của anh ta”. trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiết lộ: “Em còn nghe bọn họ nói, người phụ nữ đó nhảy lầu, lúc chết mặc bộ váy màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỏ, không biết có phải muốn biến thành ma nữ đến trả thù…”
Lúc này, Vương Cư An từ bên ngoài trở về. trong lòng đang bực dọc, xe ôbật điều hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mát lạnh nhưng anh ta vẫn cảm thấy nóng bức. Anh ta kéo cổ áo, cầm điện thoại ngẫm nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lúc rồi dặn lão Trương. “Chú quay xe đi, đừng về công ty vội!”
Triệu Tường Khánh không hiểu. “Sếp, không phải chúng ta nên giải tán đám đông rồi tính sau?”
Vương An cất giọng lạnh lùng: “Trước khi làm rõ sự việc, chúng ta giải tán đám đông kiểu gì? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nói năng không ràng chỉ khiến đối phương càng phản cảm.” Ngừng vài giây, anh ta tiếp tục: “Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua bên đó làm công tác vỗ về, nhất định phải giữ thái độ mềm mỏng. Bọn họ hỏi, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứ nói không biết gì cả, đợi cấp trên ra mặt giải quyết”.
Triệu Tường Khánh xuống xe.
Vương An gọi điện cho em trai. “Chú đang đâu, lập tức vác xác đến đây cho tôi!”
“Anh, xảy ra chuyện vậy?” Vương Nguy hỏi.
VươngAn mắng. “Chú còn mặt mũi hỏi câu này? Tôi tưởng chú chơi “bột” đến mức tàn đời, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngờ chú vẫn còn tinh lực chơi đàn bà, chơi đến chết người. Làm việc đứng đắn chẳng ra sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dám bày những trò này, gan của chú không nhỏ…”
Thấy anh trai tức giận, Vương Nguy vội giải thích: “Anh , anh nghe em nói! Chuyện này không liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan đến em, con đó cũng chẳng có quan hệvới em. Con đó trước đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân tình của Thượng Thuần, không hiểu tại sao lại tìm đến cái chết. Thượng Thuần thấy người nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lầu liền hồ đồ, anh ta sợ không biết phải ăn nói thế nào với vợ hai, đành bảo người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đem đi hỏa táng. Ai ngờ người nhà con đó không chịu. Theo em, chắc bọn họ biết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân thế của Thượng Thuần nền định tống tiền…”
VươngAn càng tức giận. “Thượng Thuần gây chuyện thì liên quan đến An Thịnh chúng ta? Sao bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ không tìm anh ta tính sổ, lại đổ hết lên đầu chúng ta? Bây giờ, dưới công ty xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện một đám người. Công ty sắp tham gia vụ đấu thầu lớn, đến tiệc mừng cũng chuẩn bị rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chú bảo tôi phải ăn nói thế nào với các cổ đông?”
Vương Nguy cũng sốt ruột. “Em không ngờ lại xảy ra chuyện này! Thượng Thuần nhờ em nói chuyện với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảnh sát, không hiểu tại sao lại đổ lên đầu em. Em… Anh ta…”
VươngAn cười nhạt. “Anh taông trời hay bố chú? Chú lập tức đến công ty, giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích rõ với bọn họ. Không ngờ chú nghĩa khí như vậy, không phải chú làm, duyên cớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chú chịu điều tiếng thay người khác”.
Vương Nguy vội lên tiếng: “Đại ca, anh hãy bình tĩnh một chút! Hôm đó em cũngmặt, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nói thì em đã nói từ lâu rồi. Thượng Thuần nhắc đến mảnh đất xây khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoa học kỹ thuật, anh ta…”
VươngAn không tin, “hừ” một tiếng. “Chú để tâm đến việc của công ty từ bao giờ vậy? Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tư Nguy chú không phải loại người này. phải anh ta nắm được điểm yếucủa chú?”
“Em…” Vương Nguy ấp úng. “Một buổi tối uống rượu lái xe, không ngờ gặp cảnh sát kiểm tra đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuất. Lúc đó trên xe ô của emmấy gói “bột”. Tối hôm đó, bọn embuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tụ tập chơi bời… Kết quả bị phát hiện. Thượng Thuần… giúp em tìm người xử êm thấm vụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, nhưng anh ta nói, vẫn bị lưu giữ hồ sơ, không cẩn thận sẽ ngồi nhà đá ba đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảy năm…”
Vương An ngẩn người, lồng ngực tắc nghẽn. Anh ta giơ tay vuốt mái tóc ngắn lòa xòa trên trán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra đằng sau rồi không nói một lời, cúp máy.
Nhưng không khí yên tĩnh chẳng duy trì lâu, chiếc di động trong tay lại đổ chuông. Vương An nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số điện thoại trên màn hình, nhanh chóng bắt máy. Giọng Mạt truyền tới: “Vương Tổng, kỹ Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo tôi hỏi anh, vụ đấu thầu anh nắm chắc bao nhiều phần trăm?”
Cô vừa dứt lời, lập tức có người lên tiếng: “Để tôi nói chuyện với nó!” Vương Á Nam cầm điện thoại. “Thằng em khốn kiếp của anh lại gây họa. Anh định giải quyết vụ này thế nào?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Lạc Chốn Phù Hoa, Lạc Chốn Phù Hoa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Lạc Chốn Phù Hoa Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Lạc Chốn Phù Hoa full, Lạc Chốn Phù Hoa online, read Lạc Chốn Phù Hoa, Bất Kinh Ngữ Lạc Chốn Phù Hoa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 11 — Lạc Chốn Phù Hoa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc