GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 36: Lẽ ra có thể

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chương trình học lớp 11 và lớp 10 khá giống nhau, nhưng theo thời gian tích lũy, áp lực lớn hơn nhiều so với lớp 10.

Hơn nữa, lớp 11 một kỳ thi quan trọng, gọi kỳ thi kiểm tra năng lực.

Kỳ thi này diễn ra vào cuối tháng 12, sau kỳ nghỉ Quốc khánh, mọi sự tập trung của học sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều dồn vào kỳ thi này.

Trước kỳ thi, Giản Hạnh lại đến bệnh viện một chuyến.

Nhờ Từ Chính Thanh đã báo trước, nên mọi thủ tục đều trở nên đơn giản dễ dàng hơn nhiều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Giản Hạnh đến muộn hơn một chút so với giờ hẹn, trước cô một bệnh nhân mắc PTSD.

( PTSD: Rối loạn căng thẳng sau sang chấn: Một dạng rối loạn đặc trưngkhông thể phục hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau khi trải qua hoặc chứng kiến một sự kiện đáng sợ.)

Bệnh nhân nam, tuổi còn trẻ, trông cũng tầm tuổi với Từ Chính Thanh.

Nghe nói anh ta tốt nghiệp từ quân đội, năm đầu tiên sau khi ra trường đã tham gia một nhiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vụ cứu hộ. Nhiệm vụ rất thành công, nhưng đồng đội chiến đấu bên cạnh anh lại bỏ mạng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biển lửa.

Sau khi bệnh nhân rời đi, bác dặn người nhà: "Chuyện này nhất định phải coi trọng, tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không được xem nhẹ. chỉ PTSD nhẹ, sau này vẫnkhả năng trở nặng."

Người nhà trông vẻ thực sự không mấy quan tâm.

Huyện Hòa quá nhỏ, nhiều nét văn hóa du nhập không sâu sắc.

Mỗi khi gặp những vấn đề khôngràng như thế này, phụ huynh thường quy chụp thành chuyện "làm quá". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Gần một năm rồi, Giản Hạnh vẫn chưa nói cho Giản Như biết về bệnh tình của mình, bởi hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thái độ của Giản Như hơn bất kỳ ai.

"Thầy ơi, hình như người chỗ mình chẳng mấy ai coi trọng mấy căn bệnh tâm thế này." Thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tập sinh nói.

Bác tháo kính xuống, vừa lau vừa thở dài: "Ít ca bệnh, hơn nữa bệnh tâm lý khó nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt quan sát hơn bệnh thể chất, quá trình điều trị cũng kéo dài hơn, quan trọng nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốn kém."

"Cũng đúng." Thực tập sinh thở dài theo, "Vừa tốn một đống tiền lại chẳng thấy hiệu quả rệt, mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người tất nhiên thấy không đáng tin."

Ai cũng nỗi khó khăn riêng.

Đau khổ chẳng buông tha cho bất kỳ ai.

Giản Hạnh bình thản ngồi trước mặt bác sĩ, trả lời các câu hỏi theo quy trình.

Trả lời xong, bác mỉm cười hài lòng: "Gần đây rất tốt đấy."

Khóe môi Giản Hạnh khẽ nhếch lên, nở một nụ cười nhạt.

Bác vừa ghi đơn vừa nói: "Cô bé à, mười sáu mười bảy tuổi độ tuổi rực rỡ nhất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãy ra ngoài tắm nắng nhiều hơn, cười nhiều hơn, chẳng mấy chốc sẽ nở hoa thôi."

Khi nhận lấy đơn thuốc, Giản Hạnh nói một câu: "Cảm ơn."

Sau khi lấy thuốc, mới phát hiện mình để quên cặp sách trong phòng khám, bèn quay lại tìm. Vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay người từ phòng khám bước ra.

Người phụ nữ mặc váy liền, đi giày cao gót, khoác chiếc túi cùng tông màu với giày, từ đầu đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân đều toát lên vẻ tinh tế.

Khi Giản Hạnh nhìn thấy gương mặt của người phụ nữ ấy, cô khựng lại tại chỗ.

chút ngỡ ngàng nhìn người phụ nữ kia.lẽ người phụ nữ cảm nhận được ánh mắt ấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay đầu nhìn lại, Giản Hạnh khựng người rồi vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác.

Đến khi hai người lướt qua nhau, Giản Hạnh mới nhận ra đôi chân mình đang mềm nhũn.

Đómẹ của Từ Chính Thanh.

ấy vẫn xinh đẹp dịu dàng như trước.

Thời gian năm tháng dường như luôn rất ưu ái với bà.

Giản Hạnh chớp chớp mắt, vẻ mặt không hề lộ ra chút khác thường nào.

Nhưng lòng bàn tay đã đẫm mồ hôi.

không vào phòng khám ngayngồi xuống ghế chờ ngoài cửa.

Cánh cửa phòng khám không đóng chặt, ra một khe nhỏ, để lộ những đoạn đối thoại bên trong.

Nghe rấtràng.

"Thầy Hồ, đây có phải là ca bệnhthầy từng nhắc đến không?" Thực tập sinh hỏi.

"Đúng vậy, trước đây cùng viện. Con trai ấy đứa trẻ chúng tôi nhìn mà lớn lên, rất xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắc. Lúc thi vào cấp ba, mẹ cậu ấy đưa đi thi, trên đường xảy ra chút sự cố, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trễ mất một môn." Bác đáp.

"Đó là PTSD sao?" Thực tập sinh lại hỏi.

"Không phải, chỉchưa kịp thích nghi thôi," bác nói, "Chủ yếu do tình huống xảy ra khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất ngờ, thêm vào hôm đó sức khỏeấy không tốt nên phản ứng hơi mạnh."

Sau đó, cuộc trò chuyện lại chuyển sang chủ đề PTSD.

Bên ngoài cánh cửa, Giản Hạnh cúi nhẹ đầu, tay vẫn cầm túi thuốc, chiếc túi nhựa lửng xoay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vòng hết vòng này đến vòng khác, siết chặt lấy các ngón tay cô đến mức máu khó lưu thông. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Không đau.

Chỉ hơi tê.

Có lẽ mùi của bệnh việnđâu cũng giống nhau, Giản Hạnh bỗng nhớ đến Lữ Thành nhiều năm trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi nằm viện.

Lúc đó chân ông còn bó bột, không biết cảm giác tê dại giốngbây giờ không.

lại nhớ đến ngoại.

Khi tự tay tháo mặt nạ dưỡng khí, hơi thở dần trở nên khó nhọc, não thiếu oxy, da dẻ tê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứng.

Khoảnh khắc đó, liệu giống cảm giácdại như bây giờ không?

Người trong bệnh viện ngày càng đông, làn gió lùa qua hành lang cũng không còn mát mẻ như trước.

Giản Hạnh cảm thấy ngực hơi tức, ngẩng đầu nhìn quanh, đâu đâu cũng người chen chúc.

Trước bệnh tật, bất kỳ ai cũng đều bất lực như nhau.

Giản Hạnh lại ngẩng đầu nhìn lên, trần nhà sạch hơn cả sàn nhà.

Nhưng lại cao vời vợi như bầu trời.

Bầu trời thực ra sẽ không sụp đổ.

Nhưng lòng người thì thể.

Giản Hạnh nuốt khan một cái, nhưng không cảm thấy sự ngột ngạt nơi lồng ngực tan biến.

chậm rãi đứng dậy, vẫn không buông chiếc túi bị siết chặt như sợi dây thừng ấy, cứ thế giơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay cửa ra hiệu.

Lúc thực tập sinh đưa cặp sách cho cô, liếc thấy bàn tay của cô liền kêu lên: "Ôi chao! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngốc này, bầm tím cả rồi! Có đau không vậy?"

Mới chỉ như thế này thôi mà.

Giản Hạnh cúi mắt, nhìn những ngón tay sưng tấy của mình, khóe môi nhếch lên đầy tự giễu: "Không sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu ạ."

"Em… thật sự không sao chứ?" Thực tập sinhxét nhìn Giản Hạnh.

Giản Hạnh đáp: "Không sao, em đi đây, cảm ơn mọi người."

Sau khi Giản Hạnh rời đi, thực tập sinh vẫn đứng cửa nhìn theo, bác hỏi: "Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thế?"

Thực tập sinh do dự hỏi: "Thầy Hồ, bệnh nhân này… thật sự đang hồi phục sao?"

"Đúng vậy," bác sĩ nói, "Tình trạng cảm xúc của ấy cũng đang xu hướng tốt lên, sao vậy?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thực tập sinh gãi đầu, hỏi: "Liệu khả năng xuất hiện tình trạng chuyển biến cấp tính không ạ?"

"Ở độ tuổi này thì rất hiếm gặp," bác sĩ đáp, "Nhưng nếu lâu dài chịu áp lực tâm quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mức thì cũng dễ xuất hiện những biến đổi rõ rệt như vậy. Tuy nhiên trước đây thầy đã tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu về ấy rồi, khôngdấu hiệu nào như thế cả."

"Bệnh nhânthể tự che giấu tình trạng của mình không ạ?" Thực tập sinh hỏi tiếp.

Bác nhíu mày: "Hôm nay sao em hỏi toàn mấy câu bản thế? Thông thường, bệnh nhân thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự che giấu bệnh tình những trường hợp rất nặng phải chịu áp lực trong thời gian dài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độ tuổi của đó thì không thể chuyện này đâu."

Bác sĩ lại nói thêm: "Nói một câu không dễ nghe lắm, nhưng một đứa trẻ lớn tầm đó, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể khổ đến mức nào chứ."

Thực tập sinh nhớ lại đôi mắt bình thản không chút gợn sóng của Giản Hạnh khi nãy, khẽ lẩm bẩm: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "Ồ."

Giản Hạnh tranh thủ thời gian ăn tối trước giờ tự học buổi tối để đi bệnh viện. Khi quay lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường, Lâm Giai đã mua sẵn cho một phần cơm tối đặt trên bàn.

Bên cạnh còn một chai sữa.

Giản Hạnh liếc nhìn ĐớiNiên, cậu cười nói: "Tớ vừa uống một cốc trà sữa rồi, không muốn uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái này nữa, tặng cậu đấy."

Giản Hạnh mím môi, giọng trầm xuống: "Cảm ơn."

Thực ra chẳng chút khẩu vị nào, nhưng Lâm Giai rất hào hứng, kéo ghế ngồi cạnh cô, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngừng giới thiệu chiếc bánh cuộn này ngon thế nào.

Không tiện từ chối, Giản Hạnh đành giả vờ như đang rất đói.

Khi đang ăn, mọi người tụ lại trò chuyện về kỳ thi chuyển cấp. người nhắc đến kỳ thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào cấp ba, lập tứcngười nhắc tới Từ Chính Thanh.

Động tác cầm bánh cuộn của Giản Hạnh khựng lại, miệng vẫn nhai nhưng không nuốt nổi.

Toàn bộ sự chú ý của dồn vào chủ đề liên quan đến kỳ thi của Từ Chính Thanh. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngay sau đó, Lâm Giai liền nói: "Ôi dào, đừng bàn chuyện này nữa, chuyệnrích rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ."

Những người khác ngại ngùng im bặt.

Sau bữa ăn, Lâm Giai kéo Giản Hạnh vào nhà vệ sinh. Trong lúc rửa tay, Giản Hạnh buột miệng hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "Lúc trước lớp trưởng bị trễ thi môn nào vậy?"

Lâm Giai chẳng mấy đề phòng, thành thật đáp: "Vật lý. trễ thi vẫn đậu vào lớp chuyển tiếp, đỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghê chưa."

Vật lý.

Tay Giản Hạnh vẫn dưới vòi nước. Tháng Mười Hai rồi, nước khá lạnh, chảy lên da chẳng mấy chốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã nhuộm đỏ cả một vùng.

Kỳ thi vào cấp ba, môn vật của đạt kết quả vượt ngoài mong đợi.

Nhờ vậy mới thuận lợi đậu vào lớp dự bị.

Nước càng lúc càng lạnh.

Gió thổi qua, dường như muốn đông cứng từng tấc da thịt của cô.

Chỉ cần hơi căng một chút đã cảm thấy đau như bị rách.

"Không thấy lạnh à?" Lâm Giai tiện tay vặn vòi nước lại.

Giản Hạnh chớp mắt, khẽ lau đi những giọt nước trên tay.

lau khô một chút rồi nhét tay vào túi, mỗi ngón tay đều lạnh buốt, cố gắng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể làm ấm được.

Khi quay lại, hành lang đã vắng lặng, trời dần tối, giống như một tấm màn đen khổng lồ.

Trên đầu không sao, cũng chẳng trăng.

Ánh sáng duy nhất từ những lớp học.

Giản Hạnh bước dọc theo lan can, vừa vặn đi tới nơi ánh sáng mờ nhạt tỏa ra.

thấp giọng hỏi Lâm Giai: "Cậu biếtsao cậu ấy thi thiếu không?"

Lâm Giai đáp: "Hình như mẹ cậu ấy lái xe tình đụng phải một người. Người đó không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao, đứng dậy phủi bụi rồi đi, nhưng mẹ cậu ấy hôm đó hơi bị hạ đường huyết, lại thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ hãi, ngất đi phải đi viện, nên không kịp thi."

Giản Hạnh cúi đầu, nhìn từng bước chân của mình dẫm lên những chỗ tối tăm nhất của hành lang.

Không biết ai đó đã quét sân vào mùa đông rồi đổ nước, chỗ rìa đã tan chảy với bụi bẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ướt sũng, như một vũng bùn.

khẽ nói "Ừ" một tiếng.

Gió ngoài hành lang đột ngột mạnh lên, thổi vào thái dương, khiến đầu óc ong ong.

"Thật tiếc quá." Giản Hạnh như không nghe thấy giọng mình.

Gió đã át đi tiếng nói của cô.

Cảm giác tội lỗi cũng trở nên yếu ớt như chẳng thể chống đỡ nổi.

"Đúng vậy, tiếc thật," Lâm Giai nói, "Nếu không thì cậu ấy đã là lớp trưởng của khoa Hồng Chí rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu đến lượt chúng ta hội như vậy."

Đúng vậy.

Nếu không, làm sao cậuthể xuất hiện trong thế giới bừa bộn của cô?

Tối hôm đó sau giờ học, Giản Hạnh không vội về nhà.

Cô ngồi chỗ của mình, nhìn từng người trong lớp rời đi, cảm nhận không gian xung quanh dần trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên yên tĩnh.

hơi dựa về phía sau trên bàn học, nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên bàn của Từ Chính Thanh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bàn của cậu không mấy gọn gàng, đầy ắp bài kiểm tra, nhưng Giản Hạnh nhớ mỗi lần cậu tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bài, cậu luôn dễ dàng lật được một tờ bất kỳ.

Trong thế giới của cậu, lẽ một nguyên tắc riêng mà không thể hiểu được.

Cô không thể bước vào đó, cũng không thể nhìn thấy nó.

Nhưng đã làm xáo trộn trật tự của cậu.

không giết Bạch Nhân.

Nhưng Bạch Nhân chết.

Không gian xung quanh càng yên tĩnh hơn, ngay cả gió cũng trở nên im lặng.

Giản Hạnh tắt đèn lớp học, khóa cửa lại.

Hành lang chỉ ánh sáng của lớp 3, bước qua, quay đầu nhìn thấy trong lớp chỉ còn Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lộ một mình.

ấy cúi đầu, trông rất tập trung.

Dường như ai cũng mục tiêu của riêng mình.

đã từng nghĩ, cô cũng thể như vậy.

Khi rời khỏi trường, gần đến quán Ái Thất Thất, Giản Hạnh thấy Từ Chính Thanh Trần Bác đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng lại với nhau, cúi đầu nhìn điện thoại.

Chẳng mấy chốc, Trần Bác làm trò cười, Từ Chính Thanh cũng bật cười rồi giật lại điện thoại.

Mặcbầu trời đã tối, ánh mắt của cậu vẫn sáng như biển sao.

Cậu cười, hơi nghiêng người, khóe miệng và mắt đềuvẻ vui đùa.

Cậu nói: "Cậu lợi dụng tôiLam Nguyệt này nọ, tôi đã vạch trần cậu chưa?"

Trần Bác lập tức kêu lên: "Anh! Anh, em sẽ không dám chế giễu anh nữa! Sau này, thỏ sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là thần của em!"

Thỏ.

Lần đầu tiên gặp thỏ, chính cửa hàng này.

Thứ ấy trông như một món quà Giáng Sinh được đóng gói cẩn thận chu đáo.

Giản Hạnh nhìn vào, lần đầu tiên không đi theo con đường cậu đã đi qua,chọn rời đi từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên kia đường.

Về đến nhà, Giản Như vẫn chưa về.

Suốt nửa năm qua, Giản Như ngày càng bận rộn, bận đến mức không còn thời gian để quan tâm đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giản Hạnh.

Giản Hạnh cúi gằm trên bàn học, ngẩn người, không lâu sau,lấy điện thoại ra gọi một cuộc.

"Alô, Giản Hạnh à." Lữ Thành.

Giản Hạnh ậm một tiếng, nhìn về phía chiếc máy bay giấy trong ngăn kéo, nhẹ nhàng gọi: "Ba." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lữ Thành hỏi: "Sao vậy?"

Giản Hạnh miệng, nhưng không thể nói thành lời.

Đầu đột nhiên thấy đau, Giản Hạnh đặt tay lên trán, nhắm mắt lại, cố nén cơn đau đầu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợi dây liên tục thít chặt trong não.

Sau một lúc lâu, mới khẽ nói: "Không sao, chỉhỏi ba dạo này thế nào."

Lữ Thành im lặng một chút, rồi cười nói: "Khá tốt, tìm được một công việc khách sạn, họ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao ăn, nhưng phụ cấp nhà ở."

lẽ đây lần đầu tiên Lữ Thànhmột cuộc sống riêng, không còn ai để nói chuyện, hiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi người chủ động hỏi thăm, vậy nên ông nói rất nhiều, như thể đã mở ra một hộp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trò chuyện.

Ông đã đi theo hướng đi của riêng mình.

Còn vẫn bị trói buộc.

Chỉ còn lại mình cô.

Giản Hạnh lắng nghe, thở ra một hơi thật dài.

ngẩng đầu lên, mở cửa sổ.

Bên ngoài, mây đen phủ kín bầu trời, mùa đông đã đến, những ngày đẹp trời trở thành một điều xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xỉ.

dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào cửa kính, cửa mới thay, viền kính rất ít bụi, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lớp mỏng.

Hai ngón tay nhẹ nhàng lau đi, Giản Hạnh cúi đầu, nói một câu: "Vậy tốt rồi."

Lữ Thành dường như nhận ra tâm trạng không vui của Giản Hạnh. ông tính tình dịu dàng, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng có nhiều học vấn, không thể nói ra những lời cao siêu.

Lời an ủi duy nhất của ông chỉ là không ngừng nói: "Con cũng sẽ ổn thôi, cố gắng học hành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt nghiệp rồi vào trường con muốn. Cái này con yên tâm, mẹ con chắc chắn sẽ không can thiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu, ấy còn tin tưởng vào lựa chọn của con hơn đấy."

Thật sao?

Giản Hạnh không lên tiếng, mắt cô không chớp, chỉ chăm chú nhìn vào viền cửa sổ mình vừa lau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sạch.

Lữ Thành lại nói: "Ba biết con rất vất vả, có lúc có thể còn đau khổ, nhưng đây chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tạm thời, dần dần sẽ qua, con còn trẻ, cảm thấy khó chịu là bình thường, qua một thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ không còn cảm giácnữa."

Không phải thế.

Đau khổ chính đau khổ.

Đau khổ khôngcấp độ.

Khôngphân biệt hôm nay ngày mai, cũng không sự khác biệt giữa trẻ con người lớn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nhưng Lữ Thành đã sống nửa đời người, khó khăn lắm mới vượt qua được, cần phải dùng những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời phản bác này để làm khó ông không?

Cứ để cô là người duy nhất chịu đựng đau khổ trong chiếc lồng sắt này đi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kính Sơn Thủy, Kính Sơn Thủy Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Kính Sơn Thủy Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Kính Sơn Thủy full, Kính Sơn Thủy online, read Kính Sơn Thủy, Biệt Tứ Vi Kính Sơn Thủy

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 36 — Kính Sơn Thủy

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc