GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 6: Bài thơ cổ kỳ lạ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

30.

 

Tám trăm tệ mua một đống bùahương lộnlộn xộn, tôi thấy không đáng chút nào, nếu đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ khác mua, tôi ước chừng không quá mười tệ, lão đó chẳng khác cướp tiền. Nhưng Lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phàm lại cho rằng số tiền này rất đáng, ôm chặtvào lòng, nâng niu như tính mạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình vậy. Anh nói bất luận thế nào, ít nhất cũng phải để anh nhìn thấy Cao Mẫn một lần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn nói sẽ cố gắng nhanh chóng hoàn trả lại số tiền cho chúng tôi. Lãnh Mộng Phàm nói: “Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế, Cao Mẫn cũngbạn tốt của bọn mình mà, chúng mình cũng đều không muốn thấy cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy phải chịu đau khổ… Số tiền này, coi như bọn mình cùng đóng góp, các cậu thấy sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Đương nhiên chúng tôi không có ý kiến gì, tất cả đều đồng ý.

 

Lâm Phàm cùng cảm động, luôn miệng nói cảm ơn, sau đó lại nói vẻ đau buồn: “Tôi thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hối hận không đi gặp đồng sớm, nếu không, tôi cũng đã thể giải cứu Mẫn Mẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi địa ngục sớm hơn.”

 

Tôi không kìm được, lên tiếng hỏi: “Cậu thực sự tin vừa rồi người nói chuyện với cậu Cao Mẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?”

 

Nghe tôi hỏi vậy, mấy gái đều thi nhau hỏi, rõ ràng bọn họ cũng không thể xác định chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắn.

 

Lâm Phàm cúi đầu, nhìn túi đồ trong tay mình, ôm chặt hơn nữa, cười nhạt: “Có quan trọng không?”

 

Nhất thời, bọn tôi đều không nói gì, tôi thể nhận ra trong lòng mọi người đều không dễ chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút nào. Tôi chăm chú nhìn Lâm Phàm, khuôn mặt gầy guộc của anh vô cùng trầm tĩnh, hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn mang theo chút cảm giác hạnh phúc. Tôi không thể không cảm khái, đúng vậy, đồng đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi được hồn Cao Mẫn lên hay không không quan trọng, quan trọng ta đã đem lại niềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 an ủi cho Lâm Phàm.

 

Sau khi về trường, chúng tôi hẹn nhau 12 giờ đêm cùng đi đến đầm hoa sen siêu độ cho Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mẫn, bởi mọi người đều đồng loạt cho rằng đầm hoa sen là nơi âm khí nặng nhất trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường. Khi đi đến cổng khu túc xá, Lâm Phàm gọi tôi lại, nói lời cảm ơn với tôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi tưởng ảnh cảm ơn chuyện bức ảnh, tôi bèn nói: “Không cần khách sáo, chỉ lấy tấm ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi mà, phải việc phiền hà đâu.”

 

“Không phải… Nếu khôngcô, lẽ tôi vẫn ngồi mãi đình, ngồi cho đến tận lúc chết.”

 

Trời đã tối, ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào người anh, ánh mắt anh sáng lấp lánh trong màn đêm, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chợt thấy anh rất điển trai.

 

Tôi khẽ cười: “Tôi tin, đó chắc chắn không phảinhững gì Cao Mẫn muốn nhìn thấy, nghĩ thoáng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút, Lâm Phàm, cậu không phải vẫn luôn mong Cao Mẫn sống tốt sao? Tôi nghĩ, Cao Mẫn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hy vọng cậu sống thật tốt,được tình cảm chân thành này của cậu, cũng đã đủ rồi.”

 

“Ừm, vậy tôi đi trước đây, lát nữa gặp!”

 

11 rưỡi đêm, khi chúng tôi bước ra khỏi túc xá, bên ngoài bầu trời chợt thay đổi, từng đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mây đen ùn ùn kéo tới, che khuất cả bầu trời, những cơn gió to thổi ập tới, kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong không trung. Đang định đi siêu độ cho Cao Mẫn thì trời lại thay đổi, liệuphải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự báo điềm không lành? Trong lòng tôi bỗng trào lên nỗi bất an.

 

Khi đi đên khu rừng nhỏ, tiếng gió rít ầm ầm, cành cây nghiêng ngả theo cơn gió, như thể một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đám âm hồn đang điên cuồng nhảy múa, khiến cho người ta run rẩy sợ hãi. Cả thể Liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thành gần như dính sát vào người tôi, từ khi bước vào khu rừng nhỏ đã luôn miệng lẩm bẩm: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Các người đừng đến tìm tôi, tôi đến để siêu độ cho Cao Mẫn… Tiểu Huệ, cậu phải phù hộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình đấy…” Cứ nói đi nói lại mãi.

 

QuanPhi đi phía sau nói: “Đừng… đừng… đừng khấn nữa, cậu còn e chưa đủ đáng… đáng… đáng sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?”

 

Khi chúng tôi đến đầm hoa sen, phát hiện ra Lâm Phàm đã đợi sẵn đó, đứng ngay dưới gốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cây hòe, chúng tôi lao đến đó. Lâm Phàm giơ điện thoại di động lên xem, nói còn 15 phút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa, nên chúng tôi đều ngồi xuống đất, mỗi người nói vài câu, toàn chuyện tầm phào để xoa dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nỗi sợ hãi.

 

Tôi đột nhiên nhớ đến cái đêm Lưu Tiểu Huệ chết, tôi La Thiên phát hiện ra tro tiền vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai đó đã đốt, tôi bèn quay sang hỏi Liên Thành: “Lưu Tiểu Huệ người họ hàng nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong trường không?”

 

Liên Thành nghĩ một lát, nói: “Chắckhông, em chưa từng nghe cậu ấy nói, bình thường cậu ấy còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất ít bạn, bởicậu ấy hơi khôn lỏi tham vặt, cho nên các bạn trong lớp đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thích cậu ấy. Sao đột nhiên đại ca lại hỏi điều này?”

 

Tôi lắc đầu, nói là tiện miệng hỏi thôi, tôi không dám kể chuyện tối hôm đó, đặc biệt lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, tôi sợ sẽ làm mọi người sợ hãi. Nếu như theo lời Liên Thành nói, Lưu Tiểu Huệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất ít bạn bè, vậy thì ai lại đốt tiền vàng cho ấy vào đêm ấy mất chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chắc chắn không phải Liên Thành, Liên Thành nhát gan như thế, quyết không dám đi một mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến đầm hoa sen, lẽ nào đám tiền vàng bị đốt đó thực sự là hồn ma của Lưu Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Huệ? Còn nữa, La Thiên rốt cuộc đã phát hiện ra điều vị trí Lưu Tiểu Huệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 treo cổ? Tại sao lại nói ấy không hề tự sát? Nghĩ đến đây, tôi chợt ngẩng phắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên nhìn cây hòe.

 

Hành động của tôi khiến Liên Thành giật mình hoảng sợ, cô vội vàng ôm chặt cánh tay tôi, hỏi đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kinh hãi: “Sao vậy, đại ca? Đại ca đừng dọa em, em lạnh lắm…”

 

Lãnh Mộng Phàm nói: “Mình cũng lạnh, các cậu cảm thấy thời tiết buổi đêm rất kỳ quái không? Gió © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thổi to quá!”

 

Liên Thành vội phụ họa theo: “Đúng vậy đúng vậy, lúc đầu vẫn rất bình thường, khi chúng ta vừa bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra khỏi túcthì bắt đầu nổi gió, mình nhớ lão thần tiên đó…”

 

Diệp Hàn cải chính: “Làđồng!”

 

Liên Thành “à” một tiếng, nói tiếp: “Bà đồng đó nói, 12 giờ đêm lúc cánh cửa u minh mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, cho nên, những thứ đó… thứ đó… liệu phải 12 giờ là…”

 

Lâm Phàm hạ giọng ngắt lời cô: “Đừng nói nữa, sắp đến giờ rồi!”

 

Đúng lúc đó, Quan Phi đột nhiên nói một câu lãng xẹt: “Có lẽ… chết là một kiểu giải thoát!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Giọng của rất khẽ, như thể từ xa vọng tới, tôi bất giác rùng mình, nhìn với vẻ kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngạc, đang thất thần nhìn lên cây hòe, sắc mặt bình tĩnh một cách lạ thường.

 

Câu nói đó của ý gì?

 

31.

 

Thời gian trên chiếc di động nhanh chóng dừng lại lúc 12 giờ đúng, nhưng Lâm Phàm lại không đốt được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những bùa đó. Gió thổi quá to, chiếc bật lửa cứ bật lên rồi lại bị tắt, hết lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này đến lần khác. Thấy 12 giờ sắp sửa trôi qua, Lâm Phàm cuống lên suýt nữa đập nát chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bật lửa, miệng tuôn ra đầy câu chửi thề. Cuối cùng, chúng tôi đành phải vây kín lại thành một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vòng tròn nhỏ, nhưng vẫn mất một lúc mới đốt được số bùa đó, đáng tiếc đã 12 giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 2 phút rồi. Lâm Phàm vừa đốt bùa, vừa nói với vẻ bi thương: “Xin lỗi nhé, Mẫn Mẫn, bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gió to quá, cho nên mới siêu độ chậm 2 phút, xin lỗi em…”

 

Khi Lâm Phàm ném tấm ảnh chân dung của Cao Mẫn vào đám lửa, đột nhiên cơn gió to thổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới, đám lửa đó chợt bay tản ra, chúng tôi vội vàng lùi lại, kêu thất thanh, Liên Thành thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chí còn sợ hãi đến độ ngã nhào xuống đất, chỉ thấy đám lửa đó bay về phía Diệp Hàn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Giữa tiếng kêu thét, chiếc váy của Diệp Hàn chợt bốc cháy, cô kinh hoàng lấy tay dập mạnh đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lửa đó, thế nhưng lửa lại càng cháy rực hơn. Cô chạy nhảy, đập loạn xạ, tiếng kêu thê thảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như tan bầu trời đêm: “Cứu mình với! Cứu mình với! Cứu mình với…”

 

Cả bọn chúng tôi đều ngẩn người trước tình thế quá bất ngờ, cứ thế đờ đẫn đứng yên đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như khúc gỗ, mồm miệnghốc.

 

Đúng lúc đó, một bóng đem lao đến bên Diệp Hàn, ôm Diệp Hàn, rồi lao mình nhảy xuống đầm hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sen.

 

Lúc này tôi mới như chợt bừng tỉnh ra khỏi giấc mộng, lao đến bên đầm, hét gọi: “Diệp Hàn! Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hàn!”

 

Một lát sau, Diệp Hàn được người đó cứu lên, tôi vừa nhìn đã giật nẩy mình, đó không phải© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai khác, chính là La Thiên. Trái tim tôi như rơi xuống vực, thế tiêu đời rồi, việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 siêu độ cho Cao Mẫn chắc chắn đã bị La Thiên biết rồi.

 

Diệp Hàn bởi quá sợ hãi, đã uống mấy ngụm nước của đầm hoa sen, lúc này đang ho sặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sụa, mặt trắng như tờ giấy, vội nắm chặt lấy áo của La Thiên không chịu nhả ra, cuộn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại trong lòng anh, run lẩy bẩy.

 

La Thiên không nói gì, ôm chặt Diệp Hàn chạy thẳng đến phòng y tế. May Diệp Hàn không sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không bị thương, sau khi lấy thuốc, La Thiên bèn đưa chúng tôi về túc xá, Lâm Phàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đi theo, khuôn mặt buồn rầu ân hận.

 

Chờ Diệp Hàn thay đồ xong, La Thiên Lâm Phàm mới bước vào phòng túc xá. Tôi ngồi trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giường, sợ sệt nhìn La Thiên một cái, toàn thân anh ướt sũng, sắc mặt sa sầm âm u một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách đáng sợ.

 

Cả phòng im phăng phắc, không ai lên tiếng.

 

Hồi lâu, tôi đứng dậy lấy khăn lau mặt đưa cho La Thiên, không ngờ anh không thèm bận tâm, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chí còn không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái. Tôi cũng thấy hơi bực, hậm hực đặt chiếc khăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại vị trí cũ. Tôi biết anh đang giận thôi, nhưng cũng không nên tỏ thái độ dửng dưng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi trước mặt bao nhiêu người như vậy chứ, thật không nể mặt tôi chút nào cả, hơn nữa, việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 siêu độ cho Cao Mẫn phải do tôi khởi xướng đâu.

 

Một lúc sau, La Thiên nhìn từng người chúng tôi một lượt, lạnh lùng nói: “Ai thể nói cho tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết chuyện nàythế nào không?”

 

Lâm Phàm cúi đầu, khẽ nói: “Thầy La, không liên quan đến các cô ấy, em bảo họ đi cùng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thầy muốn phạt thì cứ phạt em đi!”

 

Lâm Phàm vừa dứt lời, La Thiên đã nổi nóng, nghiêm giọng nói: “Cậu tưởng cậu có thể gánh vác một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình được sao? Vừa rồi nếu khôngtôi, Diệp Hàn rất thể đã bị… Còn nữa, buổi đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gió thổi to như vậy, xung quanh đầm hoa sen toàn cây cối, hơn nữa bên ngoài lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một khu rừng nhỏ, các anh các chị nghĩ xem, nếu như đám lửa đó không bay vào người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Hàn, những cây cối đó sẽ tạo nên hậu quả đáng sợ như thế nào không?! Ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu trách nhiệm? ai thể gánh vác nổi trách nhiệm?”

 

Thấy chúng tôi không dám ho he, giọng của La Thiên cũng đã dịu đôi phần: “Tại sao lại đi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầm hoa sen đốt tiền vàng?”

 

Lâm Phàm nói: “Không phải tiền vàng,một ít… bùa.”

 

La Thiên chau mày: “Bùa? Đốt bùa làm gì?”

 

Lâm Phàm cúi đầu thấp hơn nữa, hồi lâu cũng không ấp úng được câu nào ràng. Lãnh Mộng Phàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy vậy, bèn khai hết việc chiều nay đi đến gặp bà đồng gọi hồn, sau đó lại nói: “Thầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 La, thầy cũng đừng trách Lâm Phàm, cậu ấy chỉ vì quá mong muốn biết được Cao Mẫn đã chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thế nào nên mới đi tìm đồng.”

 

La Thiên nói: “Cảnh sát sẽ điều tra nguyên nhân dẫn đến cái chết của Cao Mẫn, đi tìm đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tác dụng gì…”

 

Lãnh Mộng Phàm vội ngắt lời La Thiên: “Lẽ nào cảnh sát tác dụng sao? Nếu cảnh sáttác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dụng sao đến giờ vẫn chưa bắt được hung thủ?”

 

La Thiên nhất thời cứng họng, tôi thấy diễn biến tâm trạng anh cùng phức tạp, chắc lời nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Lãnh Mộng Phàm đã chạm đến chỗ đau trong lòng anh. Thực ra cũng không thể trách Lãnh Mộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phàm được, bởi ấy hoàn toàn không biết La Thiên cảnh sát, hơn nữa còn đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trưởng đội cảnh sát hình sự.

 

Tôi đang nghĩ xem có nên chen lời hay không, Lãnh Mộng Phàm hình như cũng nhận ra mình hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nặng lời, cúi đầu nói một câu: “Em xin lỗi, thầy La!”

 

La Thiên hờ hững mỉm cười: “Không sao! Yên tâm đi, tôi tin cảnh sát chắc chắn sẽ bắt được hung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ. Còn nữa, sau này đừng đi tìm đồngnữa, tôi hiểu được tâm trạng của các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn, nhưng các bạn đều sinh viên đại học rồi, sao lại còn tín như vậy? Trên thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giới này vốn không có ma quỷ, càng không thứ gọi là gọi hồn, những thứ đó đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giả, đánh lừa thị giácthôi.” Khi nói những lời này, tôi chú ý thấy hình như La Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liếc nhìn tôi một cái, trong ánh mắt đó tràn ngập nỗi thất vọng và trách móc, như thể việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi mờiđồngchủ ý của tôi vậy.

 

Liên Thành chu cái miệng nhỏ, làu bàu: “Nhưng, lão thần tiên đúng đã mời được Cao Mẫn lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn nói chuyện với Lâm Phàm nữa mà!”

 

La Thiên nói: “Vậy các bạn tận mắt chứng kiến đúng thật thân xác Cao Mẫn đứng trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các bạn không?”

 

Liên Thành vẫn không cam tâm làu bàu: “Mặc không nhìn thấy, nhưng dáng vẻ… em cũng không biết nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào nữa, cơn gió âm u thổi ầm ầm, ngay cả bàn ghế cũng run rẩy nữa.”

 

La Thiên bất lực nhún vai, giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ: “Bây giờ muộn quá rồi, mọi người đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngủ đi, ngày mai tôi sẽ dẫn các bạn đi đến đó, xem bà lão thần tiên gọi hồn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào.” Nói xong, anh bèn cùng Lâm Phàm bước ra khỏi phòngtúc xá.

 

32.

 

Sau khi La Thiên Lâm Phàm rời khỏi đó, chúng tôi bèn an ủi Diệp Hàn, bởibộ dạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cô ấy cùng tồi tệ, co rúm người, run lẩy bẩy trong chăn, chắc ấy vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang chìm đắm trong nỗi sợ hãi bị lửa thiêu đốt. Tôi thầm lấy làm mừng, may La Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kịp thời lao đến cứu ấy, nếu không hậu quả thật không dám tưởng tượng.

 

Sau khi an ủi xong Diệp Hàn, tôi chuẩn bị đưa Liên Thành về túc xá, tòa lầu túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cùng tòa lầu chúng tôi, ấy không dám về một mình.

 

Đúng lúc tôi Liên Thành chuẩn bị bước ra khỏi cửa, Diệp Hàn đột ngột nói một câu: “Mình nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy Cao Mẫn rồi…”

 

Lời nói vừa phát ra, lập tức nổ vang như quả lựu đạn toạc bầu trời. Liên Thành cuống cuồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy ra sau lưng tôi, run lẩy bẩy nói: “Cao Mẫn? Ở…đâu?”

 

Lãnh Mộng Phàm cũng kinh hãi nhìn xung quanh: “Cái… cái gì? Cao Mẫn? Diệp Hàn, cậu đừng dọa bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình!”

 

Diệp Hàn từ tốn nói: “Thật đấy, vừa rồi khi đám lửa đó bay về phía mình, mìnhràng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy Cao Mẫn trong đám lửa đó, cậu ấy bảo mình cứu cậu ấy, còn trách mình sao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cứu cậu ấy… Khi đám lửa đó cháy vào mình, mình nghe thấy tiếng cậu ấy cười, tiếng cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất kỳ lạ, cậu ấy nói… cậu ấy nói…” Diệp Hàn ngừng lại, co tròn người, sắc mặt lộ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nỗi sợ hãi khiến ai nấy đều nghẹt thở.

 

Mấy đứa con gái nhìn nhau truy hỏi: “Cậu ấy nói gì?”

 

Tôi thấy một chất lỏng trong suốt chảy ra khỏi khóe mắt Diệp Hàn, rơi xuống. Cô chuyển động con ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt, nhìn từng người một, sau đó nói: “Cao Mẫn nói… Chúng ta… đều phải chết…”

 

Lãnh Mộng Phàm kêu lên thất thanh: “Vì sao chứ? Chúng ta bao giờ đắc tội với Cao Mẫn đâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao cậu ấy lại nói như vậy chứ?”

 

Sắc mặt Diệp Hàn trở nêncùng đau khổ, còn mang theo chút tuyệt vọng, khẽ nói lẩm bẩm: “Mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không biết, mình thực sự không biết!”

 

Liên Thành suýt chút nữa thì khóc, chui ra khỏi phía sau lưng tôi, lo lắng nói: “Liệu có phải vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc siêu độ chúng ta đã bị lỡ mất hai phút hay không…”

 

Lãnh Mộng Phàm ngắt lời cô: “Việc này cũng không thể trách chúng ta được, gió to quá, vốn không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 châm lửa được mà. Diệp Hàn, phải cậu nhìn nhầm không? Bởi cậu quá sợ hãi, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên nảy sinh ảo giác?”

 

Diệp Hàn cứ khăng khăng nói mình không nhìn nhầm, sau đó chợt quay người, hướng mặt vào tường, khẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói một câu: “Cậu ấy đang đứng ngay cửa, các cậu không nhìn thấy sao?”

 

Lời Diệp Hàn vừa dứt, Liên Thành vội kêu lên: “Ối, mẹ ơi!” Rồi lao như tên bắn đến giường Lãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mộng Phàm, vội vàng trèo lên, co rúm người phía sau lưng Lãnh Mộng Phàm.

 

Tôi ngẩn người đứng yên không nhúc nhích, lời của Diệp Hàn giống như một con dao găm sắc nhọn, cắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phập vào trái tim tôi, bờilúc này đây tôi đang đứng ngay cửa, lưng hướng ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa. Tôi thậm chí còn thể cảm nhận thấy Cao Mẫn đang đứng phía sau lưng tôi, lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lùng nhìn tôi, nhìn chăm chú đến độ toàn thân tôi đau đớn, không thể nào cử động được.

 

Cuối cùng, Quan Phi chạy đến kéo tôi ra.

 

Xảy ra chuyện như vậy, Liên Thành không dám về phòng nữa, tôi vốn định để cô ấy ngủ cùng tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng thấy tôi ngủ ở giường của Cao Mẫn, lắc đầu nguầy nguậy. Bởi đêm nay Diệp Hàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu óc không bình thường, Quan Phi lại quá béo, nên Liên Thành ngủ cùng giường với Lãnh Mộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phàm.

 

Tôi nằm trên giường trằn trọc mãi, Diệp Hàn thực sự nhìn thấy Cao Mẫn sao? Tại sao lại chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình ấy nhìn thấy, còn những người khác lại không? Liệuphải ấy nói dối? Thực ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy không hề nhìn thấy cả, tất cả những ấy nói chỉ lừa dối? Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy tại sao lại phải lừa dối chúng tôi? Lẽ nào dùng một người chết để đùa cợt,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy không sợ sao?

 

Tôi nhớ Quan Phi nói, trong trường học trước đây cũng từng người bị ma nhập, thế nên tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khẽ gọi: “Quan Vũ Phi, cậu đã ngủ chưa?”

 

QuanPhi không phản ứng gì, nhưng Diệp Hàn lại trở người, trả lời tôi: “Cậu cũng không ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được sao, Cố Tiểu Yên?”

 

Sau những sự việc xảy ra đêm nay, tôi cảm thấy hơi sợ, vội nói: “Không phải, mình… mình buồn ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi.”

 

lại thở dài: “Chắc chắn cậu nghi ngờ những gì mình nói không phải sự thật, đúng không? Thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, chính mình cũng không dám tin, bởi vì…”ngừng lại một lát, rồi nói tiếp: “Có lẽ, đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cao Mẫn thực sự tìm cậu, cậu sẽ hiểu, cậu hãy dùng con tim cảm nhận, chắc chắn thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm nhận được cậu ấy…”

 

Tôi bị những lời cô nói dọa cho sợ hãi đến độ dựng tóc gáy, hoảng hốt ngắt lời cô: “Đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói nữa, ngủ đi!”

 

Một lúc lâu sau, tôi vẫn không thể nào chìm vào giấc ngủ, trong đầu toàn câu nói đó của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Hàn: “Có lẽ, đợi Cao Mẫn thực sự tìm cậu, cậu sẽ hiểu, cậu hãy dùng con tim cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận, chắc chắnthể cảm nhận được cậu ấy…”

 

Bất giác, không biết ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại nín thở, tập trung tinh thần chú ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắng nghe, quả nhiên, một âm thanh thấp thoáng ẩn hiện khẽ luồn vào tai tôi, tôi rùng mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cái, thật không ngờ âm thanh đó là: cứu… mình… cứu… mình…

 

Tôi chợt mở choàng mắt, hy vọng những mình nghe thấy chỉ ảo giác, nhưng âm thanh đó vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứ thấp thoáng vang lên, hình như… chính từ ngoài cửa…

 

Lẽ nào, thực sự Cao Mẫn?

 

Dần dần, một thứ sức mạnh thần kỳ không thể nào kháng cự được vây chặt lấy tôi, tôi bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống giường, cứ thế đi về phía phát ra âm thanh đó như người bị mộng du, đầu óc kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ong ong, sắp bị thứ âm thanh đó làm cho nổ tung rồi. Đúng trong khoảnh khắc này, tôi hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn tin tưởng tất cả những Diệp Hàn nói, ấy đã từng nói Cao Mẫn đang gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, dẫn ấy đến một nơi nào đó. Và giờ đây, tôi đang trải qua những ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã trải qua, thứ âm thanh đó ngay trước mặt tôi, đang hoặc tôi bước đi theo nó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tôi không biếtmuốn đưa tôi đi đâu, tôi chỉ biết cứ đi thẳng về phía trước, như thể có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đôi tay hình đang đẩy tôi về phía trước.

 

Đợi đến khi tôi tỉnh giấc, tôi đã đứng ngay bên cạnh đầm hoa sen rồi, ngay dưới gốc cây hòe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại thụ đó. Cơn gió đêm lạnh giá đang thổi bên tai tôi, dưới chân tôi số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bùa và hương bọn tôi đốt khi nãy, đã bị gió thổi bay khắp nơi, trong đám bùa đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đốt, tôi nhìn thấy thứ đó trăng trắng, tôi cúi người xuống nhặt, phát hiện ra đó bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ảnh của Cao Mẫn, đã bị đốt gần hết, chỉ còn lại cái đầu, đang nhìn tôi nở nụ cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngọt ngào.

 

Thần người nhìn, trong não tôi đột nhiên như vang lên một tiếng nổ lớn – tấm ảnh này không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tấm chúng tôi đốt lúc 12 giờ đêm!

 

Tấm chúng tôi đốt, Cao Mẫn buông xõa tóc, còn bức ảnh này, Cao Mẫn đã buộc tóc đuôi ngựa…

 

Tôi ném tấm ảnh xuống, quay người bỏ chạy, khi vừa chạy ra khỏi đầm hoa sen đã đâm sầm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người. Tôi không thể kiềm chế được, kêu thét lên, sợ hãi giật lùi lại phía sau, ngã ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống đất. Tiếp đến, một luồng ánh sáng đèn pin chiếu vào người tôi, người đó lên tiếng: “Sao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cô?”

 

Ngay từ khi ông ta vừa lên tiếng, tôi cũng đã nhận ra ông ta, ông ta chính là công nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của trường Đại học Giang Xuyên, tên Bồ Bằng. Tôi Quan Phi vào cái đêm phát hiện ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thi thể của Châu Tử Dương trong phòng nước, chính ông ta lấy đèn pin soi chúng tôi. Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhanh chóng nhận ra ông ta không phải do này. Về sau tôi cũng gặp ông ta vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần, phát hiện ra ông ta trông hao hao giống thầy giáo Trần dạy môn Kỹ năng nghe của lớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi, tuổi tác, thân hình cũng gần giống nhau, hơn nữa họ có chung một đặc điểm – lưng hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gù.

 

Tôi hồn bay phách lạc lồm cồm dậy, miệng thở dốc.

 

Bồ Bằng soi đèn pin ra phía sau lưng tôi, hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt,đến đây làmvậy?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tôi ngẩn người nhìn ông ta, không biết nên trả lời ra sao, nhưng trong khoảnh khắc, trong lòng tôi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trào dâng sự nghi vấn, cảnh giác lùi lại mấy bước, hỏi ngược lại: “Vậy chú đây làm gì?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Ông ta hình như thở dài, nói: “Dạo này trong trường xảy ra nhiều việc quá, cho nên lãnh đạo yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầu chúng tôi tăng cường tuần tra đêm, đi nào, tôi đưara khỏi đây, đêm hôm không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi lại lung tung một mình, nguy hiểm lắm, đặc biệt là… đây.”

 

Tôi rùng mình một cái, bước nhanh về phía trước, nhưng vẫn không dám đến gần ông ta quá, đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông ta xuất hiện đây, thực sự chỉ đơn giản tuần tra thôi sao?

 

Tôi nhanh chóng được ông ta tiễn đến tận tầng trệt khu túc xá, còn soi đèn pin cho tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi lên lầu.

 

Trong phòng túctối đen như mực, tôi lầnlên giường, vùi mặt vào trong chăn, cứ nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến việc vừa rồi duyên vô cớ đi đến đầm hoa sen là khiến tôi toàn thân lạnh toát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực sự hồn ma Cao Mẫn đang dẫn dắt tôi sao? Sao ấy lại dẫn dắt tôi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầm hoa sen? Chính để tôi nhìn thấy tấm ảnh đó sao? Tại sao tấm ảnh đó lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống tấm ảnh chúng tôi đốt lúc đêm? Lẽ nào sau khi chúng tôi rời khỏi đó, lại người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến đó đốt tấm ảnh của Cao Mẫn? Sao lại thể như vậy được chứ?

 

Vậy thì, tất cả những chuyện này như thế nào đây?

 

33.

 

Lại người chết!

 

Khi tôi đang còn nằm trên giường đã nghe thấy thông tin này.

 

Địa điểm vụ án lần này chính phòng đánh bóng bàn tầng 3 của tòa lầu thể dục thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thao.

 

Thế nên, lại giống như lần trước phát hiện ra xác của Lưu Tiểu Huệ đầm hoa sen, gần như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất cả mọi người đều chạy về phía lầu thể dục thể thao. Chỉ một lát sau, phòng đánh bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn đã bị vây chật kín đến độ giọt nước cũng không lọt ra ngoài được.

 

Qua điều tra, nạn nhân tên là Tống Tịnh Như, 22 tuổi, người Hạ Môn, Phúc Kiến, sinh viên năm thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 3 khoa Lịch sử trường Đại học Giang Xuyên. Nguyên nhân dẫn đến cái chết do não bộ bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổn thương. Thi thể bị đặt lên trên bàn bóng bàn, tay chân dang ra thành hình chữ đại, cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nạn nhân bị dưới tấm lưới bàn bóng. Bước đầu nghi ngờ, hung thủ tháo tấm lưới bóng bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra trước, sau đó mới đặt xác nạn nhân vào; Phần sọ nạn nhân bị giập, trên đầu đặt ngang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chiếc búa to, trên chiếc búa dính đầy vết máu, qua kiểm nghiệm, xác định của nạn nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tống Tịnh Như, nhưng trên cái búa không có bất cứ dấu vân tay nào. Ngoài phần đầu nạn nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máu me đầm đìa ra, ở hiện trường không thấy bất cứ vết máu nào, cũng không dấu vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giằng co. Qua bước đầu kiểm tra khám nghiệm, phòng đánh bóng bàn không phải hiện trường đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của vụ án mạng, nạn nhân sau khi bị giết hại ở chỗ khác mới di chuyển đến.

 

Giống như Châu Tử Dương, trong tay Tống Tịnh Như cũng mộtbài ma quỷ dính đầy máu.

 

Trên bài giấy đó lại hình ảnh của một con ác quỷ! Chỉ nhìn thấy con ác quỷ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc một bộ giáp sắt màu xanh lục, trên đầu hắn một chiếc sừng lớn to bằng hai con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ruồi, phía sau cũngmột đôi cánh mỏng màu đen. Trong hình, hắn đang ngẩng đầu, giơ hai tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, như thể đang chuẩn bị vẫy cánh, bay lên bầu trời…

 

Nhưng điều kỳ lạ là, nơi miệng hắn bị bút đỏ vạch một đường ngoằn ngoèo, nhìn thật kĩ, trông giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như miệng một người bị khâu hai môi dính lại với nhau. Không chỉ như vậy,nơi mười ngón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay của hắn cũng bị gạch bút mực đỏ.

 

Phía dướibài, một từ tiếng Anh rất nhỏ, nhưng lần này lại là: Beelzubub.

 

kinh nghiệm “Satan” từ lần trước, cho nên lần này nhanh chóng biết được tên ác quỷ trên bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ma quỷ đó ai, chính là “Vua của loài nhặng” Beelzubub, trong “Bảy tông tội”, hắn đại diện cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “tham ăn”.

 

Trong tay Châu Tử Dương, cầm bài ma quỷ “Satan” đúng ám chỉ thông tin về nạn nhân tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo phẫn nộ. Qua điều tra, Tống Tịnh Như đúng là một người tính cách cùng nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nảy, hơi một chút giằng co, tranh cãi với người khác…

 

Cũngnghĩa là, bài ma quỷ trong tay Tống Tịnh Như đang ám chỉ nạn nhân tiếp theo sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết “tham ăn”.

 

Ngoài ra, phát hiện được một tờ giấy trong túi quầncủa Tống Tịnh Như, trên đó viết:

 

Thử thời thanh thắng hữu thanh

 

(Tiếng lặng ngắt bây giờ càng hay)

 

“Thủ bả phù dung triều Ngọc Kinh”

 

(Phù dung, mang đến Ngọc Kinh để chầu)

 

“Hương thôn tứ tuyệt nhàn nhân thiểu”

 

(Tháng làng xóm nào ai rỗi)

 

“Một trang thơ cổ”

 

“Thập trường diệc bất túy”

 

(Mười chén cũng không say)

 

“Cuồng ca ngũ liễu tiền”

 

(Trước liễu quay cuồng hát với ca)

 

Cảnh sát điều tra, nét chữ trên giấy không phải của Tống Tịnh Như.

 

Vậy thì, tại sao lại trong túi quần của cô?

 

Tôi nghĩ mãi về việc này nhưng vẫn không tài nào hiểu nổi, nếu như tờ giấy này là do hung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ để lại, tại sao không đặt cùng với bài ma quỷ? Nếu như không liên quan với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hung thủ, vậy thì ai viết cho Tống Tịnh Như? Đây không phải một bài thơ cổ hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉnh, lắp ghét từ những bài thơ khác nhau. Bởi tờ giấy này được phát hiện nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong túi của nạn nhân, nên La Thiên đã đặc biệt tra cứu về ý nghĩa của mấy câu thơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này.

 

Thử thời thanh thắng hữu thanh, câu này được lấy ra từ bài thơ “Tì hành” của Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dị, chỉ trong tiếng đàn của cô gái lúc này rất khẽ gần như vô thanh, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tác giả lại vẫn có thể cảm nhận được tâm tình ẩn giấu trong tiếng nhạc.

 

“Thủ bả phù dung triều Ngọc Kinh” (Phù dung, mang đến Ngọc Kinh đểu chầu) được trích từ bài “Lư Sơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dao Lư thị ngự Chu” (Bài ca Sơn gửi Quan thị ngự Hư Châu của Bạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngọc Kinh là nơi sinh sống của bị thiên tôn nguyên thủy của đạo giáo. Trước câu thơ này còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93một câu: Dao kiến tiên nhân thái vân (Thấy tiên rực rỡ mây xanh), ý nói thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân dường như từ xa đã nhìn thấy thần tiên trong đám mây rực rỡ, tay cầm sen bay đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngọc Kinh; Hương thôn tứ tuyệt nhân nhân thiểu (Tháng tư làng xóm nào ai rỗi) trích từ bài thơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Hương thôn tháng tư” (Làng quê tháng tư), bài hát ngợi ca công việc nhà nông bận rộn đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của vùng Giang Nam, chỉ tháng tháng bận rộn, nhà nhà đều tất bật công việc không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhàn rỗi; Một trang thơ cổ tạm thời không giải thích, bởi vốn chẳng biết giải thích như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào; Thập trường diệc bất túy (Mười chén cũng không say) được trích từ bài thơ “Tặng Vệ bát xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sĩ” (Tặng chàng xử họ Vệ thứ tám) của Đỗ Phủ, ý chỉ cố nhân trùng trùng hàn huyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện cũ, không phải uốngdặt từng chút một, uống liền mười chén rượu, đây biểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện không được bình tĩnh trong nội tâm của chủ nhân. Cuồng ca ngũ liễu tiền (Trước liễu quay cuồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hát với ca) trích từ bài thơ “Võng Xuyên nhàn tặng Bùi Địch tài (Nhàn Võng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Xuyên tặngtài Bùi Địch), chỉ giữa cảnh sắc đẹp đẽ bầu trời không khí mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đậm hương vị điền viên bày tỏ tâm trạng nhàn tản của mình.

 

Những câu thơ được chắp ghép lộn xộn như vậy, thực sự khó thể nhận ra hàm nghĩa bên trong. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tôi nhíu chặt đôi lông mày, nhìn La Thiên: “Đâyý nhỉ?”

 

La Thiên ràng cũng không hiểu nổi, khuôn mặt mơ hồ mỏi mệt: “Anh cũng không biết, nhưng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy bên trong chắc chắn có ám thị đó.”

 

Tôi không đồng tình, so so vai: “Lạicảm giác? Anh biết rằng cái thứ gọi cảm giác…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Anh lắc đầu, nghiêm túc cắt ngang lời tôi: “Không, cảm giác của anh chưa bao giờ sai!”

 

Tôi hơi bất lực nhìn anh một cái, chẳng buồn tranh luận với anh, anh luôn như vậy, cứ nói đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “cảm giác” của mình là lại ngoan cố như một con trâu vậy. Tôi lại nhìn tờ giấy đó thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lần nữa, nói: “Nhưng em chẳng nhìn thấy được trong đâyám thị cả, lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ do anh suy nghĩ quá phức tạp thì sao? Thực ra đây do bạn của Tống Tịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Như tặng cho ấy, hoặc người yêu thầm nhớ trộm ấy viết, nằm gặp Tống Tịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Như giống như tiên nữ tay cầm hoa sen bay đến Ngọc Kinh, hai người uống rượu liền một lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mười chén cũng không say, sau đó lại cùng ca hát, lúc này thực đúng thanh thắng hữu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thanh…”

 

La Thiên lườm tôi một cái: “Vậy cái câu Hương thôn tứ tuyệt nhàn nhân thiểu thì ý gì?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tôi xua xua tay: “Điều này thật quá đơn giản! Ý là nơi xảy ra giấc mộng nông thôn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng vào tháng ngày mùa bận rộn mà.”

 

“Vậy còn Một trang thơ cổ thì sao?”

 

“Càng đơn giản hơn, cảm xúc bắt nguồn từ giấc mơ, thi hứng dâng trào, thế nên ghép lại thành một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trang thơ cổ…”

 

Tôi còn chưa kịp nói xong, La Thiên đã cốc vào đầu tôi một cái: “Ghép cái đầu em đấy!”

 

Tôi xoa xoa đầu, chu môi làu bàu vẻ oan ức: “Em cảm thấy đúng như vậy mà, nếu không, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói xem ý nghĩa gì?”

 

La Thiên nghĩ một lát, nói: “Nếu như đây thực sự là một loại ám thị, vậy thì chắc chắn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đơn giản như trên bề mặt thể hiện ra, hung thủ để tách trang thơ bài ma quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, chắc chắn huyền cơ[1] khác…”

 

[1] Chân huyền diệu, theo quan niệm đạo gia.

 

Nói đến đây, La Thiên đột nhiên dừng lại, nét mặt trở nên nặng nề khác thường, như thể phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra manh mối cùng trọng đại vậy, lẩm nhẩm: “Huyền cơ?”

 

Tôi vội hỏi ngay: “Sao vậy, anh phát hiện ra điều à?”

 

Gương mặt anh vẫn rất nghiêm túc, giây lát sau, mới từ tốn nói: “Không phải, chỉ đột nhiên anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy, nếu như viết tiểu thuyết kinh dị, lấy tiêu đề “Huyền cơ” rất khí thế, chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ bán chạy.”

 

Tôi hậm hực nguýt dài anh một cái: “Đáng ghét! Em còn cứ tưởng anh phát hiện ra điều gì cơ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nói xong, tôi lại không kìm nổi bật cười một cái: “Anh đấy, cứ luôn như vậy, phức tạp hóa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vấn đề, một bài thơ ngớ ngẩn được lắp ghép lại, ý nghĩa cùng đơn giản, chứng tỏ bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thơ vớ vẩn này vốn không phải do hung thủ để lại. đôi khi, thứ quan trọng nhất luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể hiện ngay ra bề nổi, nhưng chúng ta lại cho rằng phải được ẩn giấu ở một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi rất sâu kín, cứ nhất định kiên trì đến cùng, làm cho chúng càng phức tạp hơn. Giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lá bài ma quỷ vậy, chẳng phải là ý nghĩa thể hiện ngay trên bề nổi sao? cho anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết một cáchcùngràng về đặc trưng tính cách của nạn nhân tiếp theo… Ôi, phải rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao miệng cái tên Beelzubub này trông giống như kiểu bị khâu chặt lại vậy? Còn cả mười ngón tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hắn nữa, tất cả đều bị gạch vết mực đỏ, bức tranh ban đầu chắc chắn không như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hung thủ vẽ như vậyđể làm nhỉ? ý đây?”

 

La Thiên châm một điếu thuốc, nhả ra một đám khói dày đặc, chậm rãi nói: “Có lẽ hung thủ chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẽ chơi, lẽ… đây một sự ám thị trong sự ám thị.”

 

Tôi suy ngẫm câu nói của anh, đột nhiên bừng tỉnh, nhận ra điều đó, kinh hãi kêu lên: “Ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh là…”

 

La Thiên nặng nề gật đầu: “Đúng vậy, nạn nhân tiếp theo không chỉ chết vì “tham ăn”, hơn nữa còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất khả năng bị khâu miệng lại chặt đứt mười ngón tay.”

 

Tôi chợt cảm thấy sống lưng mình lạnh toát, không biết tại sao, tôi liền nghĩ ngay đến Quan Phi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi thậm chí còn nhìn thấy hình dáng ấy bị khâu chặt miệng, bị chặt mười ngón tay, trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tim tôi bỗng chốc như rơi vào trong kho đông lạnh, lạnh đếndại.

 

34.

 

La Thiên nhận ra được phản ứng khác thường của tôi, lên tiếng hỏi: “Em sao thế? Sắc mặt lại trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên khó coi đến thế?”

 

Tôi ấp úng: “À… Quan Vũ Phi… cậu ấy dạo này đang cố gắng giảm béo, ấy lo sợ mình… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nạn nhân tiếp theo chết vì “tham ăn”, em nhìn thấy ấy ngày ngày ăn mướp đắng sống, em…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi không nói tiếp được nữa, trong lòng hoang mang cực độ.

 

La Thiên vỗ vỗ tay tôi, trịnh trọng nói: “Hãy tin anh, Tiểu Yên, anh nhất định sẽ bắt được hung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ.”

 

Tôi màng nhìn anh, thực sự thể bắt được hung thủ sao? Chỉ còn chín ngày nữa. Nếu hung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ dễ dàng bị bắt như vậy, thì mười năm, hai mươi năm trước đã phải bị bắt rồi, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn để đến tận hôm nay hắn vẫn tiếp tục gây án được sao? Tôi thở dài, đột nhiên nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến việc chạm trán Bồ Bằng đầm hoa sen đêm hôm đó, bèn hỏi La Thiên: “Nghe nói thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể của Tống Tịnh Như do Bồ Bằng phát hiện ra phải không?”

 

“Đúng vậy!”

 

“La Thiên,” tôi ngừng một lát, hỏi anh vẻ rất nghiêm túc, “Anh tin em không?”

 

“Em đang nghi ngờ Bồ Bằng, đúng không?”

 

“Không phải em đang nghi ngờ ông ta, ông ta thực sự rất khả nghi.”

 

Sau đó, tôi bèn kể lại cho anh nghe việc đêm đó. “Lúc đó vào khoảng 3 giờ đêm, ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi đến đầm hoa sen lúc khuya khoắt thế thực sự chỉ đơn giản để tuần tra thôi sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kết quả sáng ra ông ta phát hiện ra thi thể của Tống Tịnh Như. Còn nữa, lần phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện ra thi thể của Châu Tử Dương, cũng là…”

 

“Khuya như thế, em lại đi đến đầm hoa sen làm gì?” La Thiên cắt ngang lời tôi, vẻ mặt không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui, như thể không hề nghe thấy việc tôi đang nói với anh việc Bồ Bằng rất khả nghi vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Không làmcả, sao có nói ra anh cũng không tin, chỉ trách mắng em thôi.”

 

“Phải rồi, vậy em bao giờ nghĩ xem tại sao anh lại phải trách mắng em không? Em đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn nhỏ nữa, sao lại còn tín như vậy chứ? Thật không ngờ còn cùng với bọn họ đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi hồn, còn chạy đến đầm hoa sen đốt bùa. Anh thực sự không biết nên nói em thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây!” Anh nhìn tôi, nét mặt lộ ra vẻ thất vọng vì không bảo ban được tôi.

 

Tôi giải thích: “Mê tín thì liên quan gì đến lớn nhỏ chứ? Anh cứ luôn nói, trên thế giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này vốn không hề ma quỷ, đó là vì anh chưa gặp!”

 

Anh bật cười: “Nói thế, em gặp rồi sao? Trông như thế nào? Không đầu hay không có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân?”

 

Tôi phẫn nộ trừng mắt nhìn anh: “Anh không cần chế nhạo em, nếu không phảima quỷ giết người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hung thủ thực sự thể lợi hại đến thế sao? Từ năm 1988 đến tận bây giờ, đã hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mươi năm rồi…”

 

La Thiên ngắt lời tôi, dày mặt nói: “Đó bởi vì hung thủ chưa gặp phải anh, năm nay thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác, chắc chắc anh sẽ bắt được hắn. Anh nói cho em biết, Tiểu Yên, nếu ma quỷ thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể giết người, vậy thì còn cần cảnh sát bọn anh làm gì chứ? Còn cần đến pháp luật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm gì? Tất cả những vụ án tay cứ đổ cho ma quỷđược!”

 

Tôi hơi tức giận, xua xua tay: “Thôi đi thôi đi, em không nói với anh điều này. Vậy em hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, anh nói vết mực đỏ trên bài ma quỷ lần này là ám thị cách thức chết của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nạn nhân tiếp theo, vậy tại sao trên bài ma quỷ đầu tiên lại khôngám thị?”

 

Anh lập tức trả lời: “Chẳng phải anh đã nói rồi sao, tâm lý của hung thủ đang thay đổi.”

 

Tôi chợt cảm thấy cùng buồn bực, lầm bầm vẻ không vui: “Thay đổi cái lông mao ấy[2]!”

 

[2] Chữ lông con mèo trong tiếng Trung âm đọc gần giống nhau, nên dễ bị nghe nhầm.

 

Anh ngẩn người: “Mèo khoang? Cái mèo khoang?”

 

Đúng lúc đó, chiếc di động của tôi đổ chuông, Liên Thành gọi đến, hỏi tôi nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 La Thiên không. Tôi không dám nói với tôi đang cùng La Thiên, bèn nói không gặp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi thấy hơi lạ, nha đầu này tìm La Thiên làm nhỉ? Hỏi ra mới biết, thì ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đêm hôm đó La Thiên nói sẽ dẫn mọi người cùng đi xem thực việc gọi hồn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng. Tôi liền đồng ý ngay, còn nói sẽ giúp ấy tìm La Thiên.

 

Sau khi tắt máy, tôi nhìn La Thiên vẻ vui mừng trước tai họa của người khác, cười tít mắt nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Thần thám La Thiên, mọi người đang đợi để anh dẫn họ đi vạch trần phương pháp che mắt thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ củađồng gọi hồn đấy, thế nào? Hay là để em nói với các bạn ấy em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tìm thấy anh?”

 

La Thiên ấn ấn mũi tôi, đứng dậy nói: “Chuyện nhỏ, phải em muốn nhìn thấy anh bẽ mặt chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì? Đi nào, anh cũng thực sự muốn kiểm chứng một chút việc gọi hồn vẫn được mọi người nhắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến, đểta nói xem hung thủ ai, để anh đỡ phải điều tra.

 

35.

 

Một giờ đồng hồ sau, mấy người bọn tôi cùng đến được nơi của bà đồng. La Thiên tiện miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói ra tên tuổi và ngày tháng năm sinh của một người, bảo đồng gọi hồn. Ban đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng không đồng ý, nói không đặt tiền trước, hơn nữa cũng khôngảnh, nhưng sau khi nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 La Thiên cầm một tệp tiền, bèn giả vờ do dự một lát, rồi đồng ý. Thật đúng “có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiềnthể sai khiến được cả ma quỷ”, chiêu này hình như đi đến đâu cũng tác dụng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Sau đó, lại giống như lần trước, sau khi tất cả chuẩn bị xong xuôi, hai tay đồng đặt lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn vỗ đập lung tung, miệng lẩm nhẩm mấy câu, tiếp đến bèn gió âm u thổi tới, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không trung bay đầy mẩu giấy nhỏ, chiếc bàn để dưới tay đồng cũng bắt đầu rung lắc. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã được trải nghiệm một lần, nhưng mấy đứa con gái vẫn sợ hãi thất sắc.

 

Đúng lúc đó, La Thiên giơ chân đạp vào bức tường bên trái, thật không ngờ bức tường đó kêu rầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một tiếng rồi mở ra. Thì ra đó chỉ là một cánh cửa màu giấy dán giống như y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như màu bức tường. Trong phòng, vị trí trên tường treo mấy cái quạt gió cỡ lớn, một ông già © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang đứng trên ghế với khuôn mặt sững sờ kinh ngạc, trong tay ông ta vẫn còn cầm những mảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấy bùa bị vụn. Sau khi cửa bị đá mở tung, ông ta bị hoảng sợ ngã từ trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghế xuống… Mọi người cuối cùng cũng đã định thần lại, hiểu được tất cả mọi chuyện, phía trên bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tường ngăn cách căn phòng này phòng khách hoàn toàn trống rỗng, cơn gió âm u cả những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mảnh giấy vụn bay trong không trung hoàn toàn do quạt gió “tác oai tác quái”. Ánh đèn trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng khách cứ chập chờn lúc sáng lúc tối cũng do ông lão trong phòng này thao túng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn về chiếc bàn củađồng sao lại thể rung lắc được do dưới bàn có để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máy tạo rung, hơn nữa, công tắc của máy lại ngay dưới chân của đồng…

 

Lâm Phàm tức giận như muốn phát điên, suýt nữa đã đánh cho đồngông lão kia một trận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đương nhiên, tiền Lâm Phàm gọi hồn tiền mua bùa để siêu độ cho Cao Mẫn, đồng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn trả không thiếu một xu.

 

Trên đường quay về trường, La Thiên nói: “Bây giờ thì tin rồi chứ? Tất cả mọi điều tín thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra đều bắt nguồn từ chính tâm của con người, trên thế giới này vốn không hề ma.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khi nói câu này, anh liếc nhìn tôi một cái, tôi vội quay mặt đi, tránh ánh mắt anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu như trên đời này không ma, đêm đó tôi nghe thấy tiếng gọi của Cao Mẫn, tiếng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ấy đã dẫn tôi đến đầm hoa sen, vậy phải giải thích như thế nào? Còn cả tấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ảnh đó nữa, sao lại không giống với tấm ảnh chúng tôi đốt lúc trước?

 

Tôi đang nghĩ, Diệp Hàn đột nhiên lên tiếng: “Ôi! lão đáng chết đó sao lại đưa cho mình tờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền rách chứ?”

 

Tôi quay đầu sang nhìn, thấy trên taycầm tờ tiền mệnh giá 20 tệ cũ, giữa bị rách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần tách ra làm đôi. thể lúc đồng trả tiền cho Lâm Phàm kẹp vào trong, Lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phàm cũng không xem kỹ, khi ra ngoài bèn chia tiền cho chúng tôi. Lúc này nhìn thấy tờ tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Diệp Hàn bị rách, Lâm Phàm vội nói: “Để tôi đổi cho cô!”

 

Diệp Hàn cười rất thoải mái: “Không cần đâu, lúc về mình lấy keo dán dán một chút được mà.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sau đó lại quay sang, mắt sáng long lanh hỏi La Thiên, “Thầy La, chỗ thầy keo dán không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ạ?”

 

La Thiên còn chưa kịp trả lời, Quan Phi liền cướp lời hỏi: “Chẳng phải cậu keo dán sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn hỏi mượn thầy La?”

 

Diệp Hàn làu bàu: “Vốn có, nhưng sau đó không biết sao lại không thấy nữa.”

 

Quan Phi chớp chớp mắt: “Không thấy nữa? Chẳng phải vẫn luôn để trên bàn sao?”

 

Lãnh Mộng Phàm cũng chen vào: “Phải rồi, mình cũng từng nhìn thấy mà, đặt ngay trên bàn ấy. Hồi trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình còn lấy để dán poster của Lưu Diệc Phi nữa mà.”

 

Diệp Hàn nói: “Thực sự không thấy nữa, đợt nghỉ lễ mồng 1 tháng 5 vẫn còn, sau khi mình từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà lên không tìm thấy nữa.”

 

Lãnh Mộng Phàm cười ha hả, trêu chọc: “Chắc không phải hung thủ lấy mất chứ?” Tiếp đến, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ giọng, đảo đảo con ngươi mắt, nói giọng thê lương: “Hồn ma cũng muốn lấy keo dán để dính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 20 tệ…”

 

Diệp Hàn kêu lên vẻ sợ hãi, vội vàng nấp sau lưng La Thiên, miệng kêu Lãnh Mộng Phàm bắt nạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô.

 

Không hiểu sau, hành động của Diệp Hàn khiến tôi cảm thấy cùng khó chịu, chỉ muốn nổ tung.

 

Mấy người bọn tôi trêu đùa nhau cho đến khi về tận trường học. Khi tôi vừa bước vào cổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túc xá, đã nhận được tin nhắn của La Thiên, anh dặn tôi mấy hôm tới nhất định phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên cạnh Quan Vũ Phi, đừng để ấymột mình. Còn nói lần này nhất định bắt được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hung thủ, bởi đặc trưng “tham ăn” dễ tìm hơn hẳn so với đặc trưng “phẫn nộ” hay “ngạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạn”. Mười năm, hai mươi năm trước, người chết “tham ăn” đềunhững người béo, chắc lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không ngoại lệ, cho nên, dù trường Đại học Giang Xuyên hàng nghìn sinh viên, nhưng để tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra những sinh viên béo mập cũng không mấy khó khăn.

 

Tôi cùng lo lắng, dựa người vào lan can, thất thần nhìn lên bầu trời, nếu như hung thủ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kế hoạch giết người cùng cẩn mật hoàn mỹ, sao hắn dám huênh hoang như vậy chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nói thẳng ra, chính là ma quỷ tác oai tác quái, những nạn nhân tử thần muốn tìm kiếm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng ai thể tránh được.

 

Đúng vậy, chẳng ai thể tránh được.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Huyết Án Liên Hoàn, Huyết Án Liên Hoàn Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Huyết Án Liên Hoàn Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Huyết Án Liên Hoàn Linh dị, truyện Linh dị hay, Huyết Án Liên Hoàn full, Huyết Án Liên Hoàn online, read Huyết Án Liên Hoàn, Thượng Quan Ngọ Dạ Huyết Án Liên Hoàn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 6 — Huyết Án Liên Hoàn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc