GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 5

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Năm ta mười tuổi, ta sốt cao mãi không hạ, huynh ấy cùng thái y canh giữ bên giường ta ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngày ba đêm, khi ta tỉnh lại, huynh ấy không chịu nổi nữa, ngất xỉu tại chỗ.

Mỗi lần đi săn sẽ cả trăm người vây quanh che chở cho huynh ấy, lo huynh ấy trầy chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 da thôi cũng không được. Nhưng lần đầu ta thuần phục Tật Phong bị hất văng xuống đất, huynh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đã nhào qua đỡ lấy ta, khiến chân bị gãy, tĩnh dưỡng gần nửa năm mới khỏi.

…………

Một người trong mắt trong lòng đều ta như vậy, sao đột nhiên lại tính kế ta?

Ta đã thấy ánh mắt ngập tràn nhu tình của huynh ấy, ta đã thấy dáng vẻ lo lắng cho ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 của huynh ấy, ta thật sự không thể tin tất cả đều là giả vờ.

“Thế t.ử gia giúp ta một chuyện được không?” Ta nằm trên giường, giọng khàn khàn hỏi.

Lục Ứng Hàng gật gật đầu: “Chỉ cần nàng nói ra, chuyện ta cũng làm.”

“Không phải Hầu gia đã cứu hết các cô nương ở thanh lâu ra sao, ta muốn gặp bà, đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ta đến đây.”

Phụ thân đã dùng Tiêu Diệp cầm quý giá, nhờ Hầu gia Ninh Dương hỗ trợ mới ra được người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đứng sau là Chu Mục Vân.

Dù ta đau lòng thế nào, trí vẫn nhắc nhở ta, không được hành động theo cảm tính, nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 định phải tra ràng.Tú cảm tạ ân cứu mạng của Hầu gia nên đã nói hết toàn bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 những mình biết.

Phương Lan kia chủ động tới thanh lâu, nàng ta thấu hiểu nam nhân lại cởi mở ph*ng đ*ng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nên rất nhanh đã trở thành hoa khôi.

Mỗi ngày đều khách nhân vung tiền như rác để ngủ với nàng ta một đêm.

Nhưng nàng ta vẫn không thỏa mãn, ngày ngày chạy đến phủ Quốc Công, nói mìnhnhị tiểu thư bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vứt bỏ.

Mãi cho đến khi nàng ta bị Thúy Chi dạy dỗ, thị vệ trong phủ cứ thấy nàng ta đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đi, nàng ta mới không đến nữa.

“Phương Lan này thật sự rất kỳ lạ, nàng ta coi trọng nam nhân nào trực tiếp tiến tới nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cổ áo người đó, tay nghịch ngợm eo n.g.ự.c người ta, không xấu hổ rụt như các nương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khác. Nhưng các nam nhân đều rất thích dáng vẻ này của nàng ta.”

“Còn cả ngày nói với thảo dân cái gì mà phải giải phóng d/ụ/c vọng của bản thân, nữ nhân cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phải giống nam nhân, sống bình đẳng.”

Hầu gia nghe xong cười hỏi bà: “Hôm đó ngươi cũng từng gặp qua Thái Tử, ngươiấn tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 với Thái T.ử không?”

suy nghĩ một lát, trả lời: “Trước đó thảo dân chưa từng gặp Thái Tử, nhưng chắc chắn ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ấy với Phương Lan quen biết, trên cổ tay trái bọn họ một ấn màu đen giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hệt nhau. Của Phương Lan thảo dân từng thấy khi thay quần áo cho nàng ta, còn của Thái T.ử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thảo dân nhìn thấy khi ngài ấy duỗi tay đỡ Chúcnương lên xe ngựa hôm trước.”

Sau khi bị đưa xuống, sắc mặt Hầu gia ngưng trọng.

“Thân thể tóc da do cha mẹ ban tặng. Trừ bỏ phạm nhân lưu đày, từ bệ hạ cho tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tánh, ai lại tự lưu ấnlênthể mình.”

Ta trầm mặc hồi lâu, đột nhiên nảy ra một ý niệm.

“Có người diện mạo tương tự ta, vậy liệu thểngười diện mạo giống với Thái T.ử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không?”

Lục Ứng Hàng gật gật đầu tỏ vẻ tán đồng: “Ta cũng cảm thấy khả năng đó. Chúng ta cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nghĩ cách xác nhận xem ấn trên cổ tay bọn họ phải giống nhau thật không.”

“Lập đông bệ hạ sẽ dẫn người đến hành cung ngâm suối nước nóng, đến lúc đó phiền Hầu gia an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bài người điều tra.” Giọng ta hơi run run, ta gấp gáp muốn biết Thái T.ử hiện tại rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phải Chu Mục Vân ta biết từ nhỏ hay không.

Qua một đợt tuyết rơi, trời chuyển lạnh.

Khi ta đang ngồi bên sưởi uống trà, Lục Ứng Hàng trầm mặt đi tới.

“Nàng mau nhìn hai bức tranh này đi, vẽ lại ấn trên người hai bọn họ. Phương Lan không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phòng bị gì, nhưng Chu Mục Vân lại rất cẩn thận, đầu tiên không muốn xuống nước. Sau đó phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thân nàng trong yến tiệc giật dây các quan lại khác liên tục tán dương hắn gần đây lao tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lao lực chính vụ, bệ hạ tự mình dặn hắn phải nghỉ ngơi cho tốt, hắn mới chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xuống suối nước nóng ngâm mình, nhưng không cho ai đi theo hầu hạ.” Lục Ứng Hàng đưa hai bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tranh cho ta, ngồi xuống ghế bên cạnh lột vỏ quýt.

Trên bản vẽ kia hai dòng văn tự kỳ lạ ta chưa từng thấy bao giờ, giữa còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hình một quả đào.

“Vậy sao Thế t.ử gia vẽ lại được ấn của hắn?” Ta hỏi.

Vẻ mặt Lục Ứng Hàng thản nhiên: “Thả chút hồn hương rồi lật nóc nhà ra nhảy xuống, thoải mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhìn.”

Chuyện này… đúng Lục Ứng Hàng thể làm được.

“Đúng rồi, bắp chân hắn cũng không vết thương như nàng nhắc đến, chỉlông chân rậm rạp thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 để đề phòng vạn nhất ta đã nén cơn buồn nôn cầm chân hắn lên xem xét cẩn thận.” Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Ứng Hàng vừa nói vừa nhăn mặt quả quýt chua.

Ta gật gật đầu, xem ra hắn thực sự không phải Chu Mục Vân.

Năm đó khi ta thuần phục Tật Phong bị hất văng xuống, Mục Vân ca ca nhào qua đỡ ta khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chân bị thương, để lại một vết sẹo dài hai tấc ngay chỗ bắp chân.

Nhưng hiện tại Chu Mục Vân giả lại không chịu xuống nước, xem ra hắn đã biết chuyện vết sẹo này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Tại sao hắn lại biết về vết sẹo trên chân Mục Vân ca ca?

Ta càng nghĩ trong lòng càng hoảng.

“Thế t.ử gia, e rằng chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống tệ nhất.” Ta khẽ nói.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Hoa Vân Lục full, Hoa Vân Lục online, read Hoa Vân Lục, Đang cập nhật Hoa Vân Lục

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 5 — Hoa Vân Lục

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc