GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nói xong hắn đặt chén rượu xuống, lấy trong n.g.ự.c áo ra một cây chủy thủ, đưa cho ta.

“Đâyhàn băng đao ta mua từ Tây Vực, vẫn luôn muốn tặng cho nàng.”

Ta nhận cây chủy thủ, rút ra khỏi vỏ, mặt đao sáng choang, lưỡi mỏng như cánh ve, một thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chủy thủ tốt.

“Còn tưởng Thế t.ử gia hàng năm sốngthanh lâu, sẽ tặng ít son phấn chứ.” Ta nhận lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 món quà, chọc ghẹo hắn.

Sắc mặt hắn trầm xuống, thấp giọng nói: “Trong ngày hội săn, ta đã thấy bộ dáng nàng cao hứng khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 săn b.ắ.n, khi cưỡi ngựa chạy như bay, khi múa trường kiếm. Những thứ dung chi tục phấn không xứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 với nàng, cây thủy thủ này mới hợp.”

Trước khi đi, Lục Ứng Hàng ném lại mấy thỏi vàng, bao trọn ta.

cười cười nhận lấy, sắp tới ta không phải tiếp khách nữa.

Ngày hội săn mùa thu, ta đeo khăn che mặt, bước xuống từ xe ngựa của Lục Ứng Hàng, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ai nghi ngờ gì.

Với danh tiếng phong lưu của Lục Ứng Hàng, mang theo vài nữ t.ử tới cũng chẳng lạ.

“Tật Phong là con ngựa Thánh Thượng ngự ban, hội săn năm nào Chúc gia cũng mang đến, đợi chút nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Thế t.ử gia lấy khăn tay bên người ta ra, Tật Phong nhất định sẽ nhận ra.” Ta nhỏ giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dặnLục Ứng Hàng.

Chiếc khăn này mấy ngày gần đây ta luôn mang theo người.

Ta đi theo Lục Ứng Hàng, ngồi xuống hàng ghế dành cho Hầu phủ Dũng Nghị, đối diện chính hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ghế của phủ Quốc công.

Phương Lan đang ngồi cạnh mẫu thân ta, mặc bộ váy đỏ ta thường mặc mỗi khi cưỡi ngựa, đứng cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nàng ta chính Thúy Chi.

Ta từ xa xa nhìn Thúy Chi, trong lòng hơi phiền loạn.

Hôm đó chính Thúy Chi người sai nhà bếp hấp cua, mang cho ta ăn rồi lại bưng tới rượu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56lạnh ta thích nhất, cũng nàng ta đi mời thái y, sắc t.h.u.ố.c cho ta hầu hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ta đi ngủ.

Hơn chục ngày qua, Phương Langiống ta đến thế nào, Thúy Chi từ nhỏ lớn lên cùng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cũng nên phát hiện điểm khác thường chứ, nhưng nàng ta lại không động tĩnh gì.

Phương Lan thể dùng thân phận của ta bình yên sự sống qua ngày, có nghĩa nàng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phải biết hết mọi thói quen sinh hoạt hàng ngày của ta, tất cả không tránh khỏi liên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đến Thúy Chi, người thân cận ta nhất. Chỉ cần Thúy Chi giúp đỡ, cha mẹ tuyệt đối sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không ngờ được, nữ nhi bọn họ thương yêu nhất đã bị thay đổi.

Nhiều ngày qua ta vẫn luôn nghĩ đến câu Chu Mục Vân nói, rằng Thúy Chi đã bẩm báo huynh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 về sự tồn tại của Phương Lan. Ta vẫn luôn tự trấn an bản thânmình đã nghĩ nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rồi, nhưng giờ nhìn thấy bộ xiêm y màu đỏ Phương Lan đang mặc, ta tin chắc Thúy Chi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phản bội ta.

Bộ xiêm y đó, nửa tháng trước ta đã phân phó Thúy Chi mang tặng cho bần dân. Nhưng hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Phương Lan lại mặc nó, không giống những quý nữ khác đều chuẩn bị đồ mới, nguyên nhân rất đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giản, Tật Phong rất quen thuộc với bộ xiêm y này.

Chờ đến khi Phương Lan lên đài, nàng ta nắm cương Tật Phong, trên mặt mang theo nụ cười ung dung. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Nhưng ngay sau đó, khi nàng ta xoay người lên ngựa, Tật Phong lên một tiếng rồi hất văng nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ta ra.

Tật Phong như phát đ.iê.n chạy băng băng quanh sân, tay Phương Lan bị kẹt trong dây cương nên bị Tật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Phong kéo đi, chờ đến khi mọi người khống chế được nó, người nàng ta đã đầy bụi đất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mặt mày xước xát vì bị đá vụn cắt qua.

Nếu hôm nay không phải Lục Ứng Hàng đã cho Tật Phong ngửi khăn tay của ta trước, Phương Lan dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vào mùi hương còn lưu lại trên xiêm y của ta, nhất định thể gạt nó.

người kinh hô: “Con ngựa này đ/i/ên rồi.”

Lục Ứng Hàng tiến lên: “Sao vậy được? Tật Phongbảo ngự ban mà.”

Mọi người bị lời này của hắn thức tỉnh, Tật Phongdo Thánh Thượng ngự ban, hôm nay chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56cũng không ai dám làm nó.

“Vị hồng nhan này của ta rất am hiểu ngựa, để nàng xem thử.” Lục Ứng Hàng đẩy ta lên.

Ta chậm rãi đứng dậy đi qua đó, đứng cạnh Tật Phong v**t v* một hồi, nó dần dần bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tĩnh lại, dụi dụi đầu vào người ta. Ta xoay người lên ngựa, chạy một vòng quanh sân, Tật Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hứng chí vang.

“Thấy chưa? Tật Phong khôngđ.i.ê.n.” Lục Ứng Hàng cười nó.

Ta khẽ vỗ vỗ Tật Phong, chạy nhanh hơn, khi chạy qua chỗ Lục Ứng Hàng, ta cúi xuống, nghiêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 người sang một bên, giật lấy ngọc bội bên hông hắn.

Phụ thân đứng cạnh Lục Ứng Hàng khi thấy ta giật ngọc bội của Lục Ứng Hàng, khẽ gật gật đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 với ta.

Đây mật giữa ta phụ thân.

Năm ta bảy tuổi, phụ thân xuất chinh trở về đã dạy cho ta chiêu này: “Trên chiến trường, cúi thấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 người, nghiêng về một bên lưng ngựa vừa có thể ẩn nấp, cũng thể áp dụng để cướp binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khí của kẻ địch đang không phòng bị.”

Nhưng quý nữ kinh thành chủ yếu cưỡi ngựa xem hoa cho vui, chiêu thức hay như vậy cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 có chỗ dùng.

Khi ta nhảy xuống khỏi lưng ngựa, Lục Ứng Hàng ôm vai ta, vẻ mặt bất cần đời: “Thôi, hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trại ngựa chẳng vui, vẫn là mang mỹ nhân về nhà chơi còn thú vị hơn.”

Khi ta cùng Lục Ứng Hàng lên xe ngựa rời đi, Chu Mục Vân vội vàng chạy đến: “Nhất định phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chữa khỏi cho Triều Hoa!”

Ta buông mành cười khẽ, chút trầy da nho nhỏ này, coi như lễ gặp mặt ta tặng ngươi, Phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Lan.

Đêm xuống, Lục Ứng Hàng mang ta đi qua cửa hông vào Hầu phủ.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Hoa Vân Lục full, Hoa Vân Lục online, read Hoa Vân Lục, Đang cập nhật Hoa Vân Lục

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Hoa Vân Lục

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc