GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 87

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Ui da, đừng đánh lên đầu đệ, trẻ con bị đánh lên đầusẽ ngu đi đấy.” Nhất bách tam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thập thất huynh than thở rồi chạy mất.

 

Tôi lén cười, sau đó nhìn ngang ngó dọc một lúc, cảm thấy lời nói của nhấtbách tam thập thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huynh này không đáng tin cậy lắm, chắc không phảilà người trong mộng của Hướng Thanh, thế nên có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 loại bỏ hiềm nghi.

 

Nhưng... nữ nhânchàng muốn cầu thân rốt cuộc ai? Chẳng nhẽ... dưới núi? Đáng ghét! Tôi thề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải theo dõi chàng tới cùng! Không giết chết nữnhân đó thì tôi sẽ không quay về!

 

Hướng Thanh cuộn tay nải lênđang định ra ngoài, tôi vội vàng theo sát sau lưng chàng, chưa đi đượcvài bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì một bóng áo trắng đã chặn trước mặt tôi - là gương mặt đằng đằng sát khí của Ngân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tử.

 

“Meo...” Tôi thấy hắn nổi giận thì vội vàng lăn lộn trên đất, để lộ ra cái bụng trắng như tuyết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tiếc chiêu này dùng quá nhiều lần nên không còn tác dụng với Ngân Tửnữa rồi, lòng dạ hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắt đá xách tai tôi lên, nhéo mấy cái, đau tới suýt ngất. Rồi hắn lại xách phần lông chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau gáy tôi, mở miệng chửi tôi:

 

“Cô giỏi lắm, không để ý cái gây rối ngay.”

 

“Meo! Đau, đau! Con quạ ngu ngốc kia buông ra ngay!” Tôi đau đớn giơ móngvuốt ra, gạt tay hắn ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rơi xuống đất, ấm ức nói, “Lần này Miêu Miêu do quan trọng.”

 

“Lý do vớ vẩn nào? Nói!”

 

“Sư phụ định đi cầu thân nữ nhân khác!” Tôi vội vàng hét lên.

 

Ngân Tử ngây người, hắn nhìn tôi một lúc lâu, sau đó do dự hỏi:

 

“Liệu nhầm không?”

 

“Chàng nói chàng phải kiếm tiền để nữ nhân kia không phải lo lắng gì, rồi sẽđi cầu thân, hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ nhân kia rất giàu có, chàng không muốn ả phảichịu khổ.” Tôi nhanh nhẹn báo cáo tình hình.

 

Ngân Tử gầm lên:

 

“Chẳng nhẽ...cái người tên Vân Lam đó?”

 

“Ta không biết, tóm lại bây giờ ta đang định đi theo dõi chàng, xem rốtcuộc chàng định làm gì? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Gặp gỡ nữ nhân nào!” Tôi nói chắc như đinh đóngcột, rồi lại dùng mấy từ ngày trước học được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để thuyết phục Ngân Tử,“Biết địch biết ta, ngàn trận ngàn thắng.”

 

“Là trăm trận trămthắng!” Ngân Tử phẩy tay, ra lệnh cho tôi biến thành hình người, sau đócùng chạy về hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hướng Thanh đã bỏ đi. “Sự việc cấp bách thế này, côphải nói với ta sớm chứ, chúng ta cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi thămxem rốt cuộc con hồ ly nhà nào hoặc Hướng Thanh, rồi sau đó tìm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải quyếtngay.”

 

Chúng tôi chạy rất nhanh, không lâu sau thì đã đuổi kịp Hướng Thanh cũng đang đi nhanh, Ngân Tử kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi chạy tới, cười tươi nói:

 

“Hướng đại ca, huynh ra ngoài à.”

 

Hướng Thanh thấy chúng tôi thì có vẻ hơi kinh ngạc, nhưng liếc tôi một cái, giọng nói vẻ khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường, hình như hơi ngượng:

 

“Ta... ta tới trấn gần đây thu phục yêu quái.”

 

“May quá!” Ngân Tử hoan hỉ nói. “Bọn tôi rất muốn xem thu phục yêu quái thếnào, nghe nói bãn lĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Hướng đại ca cao nhất, hay đưa bọn tôiđi xem nhé.”

 

“Không được.” Hướng Thanh từ chối rất nhanh, “Nơi đó quá nguy hiểm, yêu quái trông rất đáng sợ, ta thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuyên làm việcnày... Không muốn hai sợ hãi.”

 

“Tôi không sợ yêu quái.” Tôi vội vàng trả lời, “Miêu Miêu thích yêu quái...”

 

Còn chưa nói xong, tôi đã bị Ngân Tử giẫm mạnh một cái vào chân, vội vàng cúi đầu không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói tiếp.

 

Hướng Thanh nghe tôi nói không sợ yêu quái thì mặt chàng thoáng chút vui vẻ, nhưng nhanh chóng trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ nghiêm túc:

 

“Yêu quái hung ác, ta sợ làm các bị thương.”

 

“Bọn tôi sẽ thận trọng.” Ngân Tử lập tức tiếp lời, lời lẽ của hắn nghe vôcùng hùng hồn, “Ít nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đã vào Mao Sơn, tự xét thấy mình rấtchăm chỉ học tập, diệt yêu trừ ma góp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một phần sức mạnh cho chúngsinh trong thiên hạ.”

 

Ngươi diệt yêu trừ ma quỷ gì... Tôi bất mãn nhìn Ngân Tử, chẳng phải chỉmấy yêu quái không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu cống nạp đá quý cho ngươi mới bị ngươi đánh hay sao, hơn nữa ngươi còn đánh chẳng nổi,phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt Tiểu Mao tới giúp đỡ, không đánh tới đầu rơi máu chảy thì không quay về, đúng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con quạ lưu manh.

 

Ngân Tử mặc kệ sự bất mãn của tôi, tiếp tục phát biểu đầy chí khí, rằng từ liệt tổ liệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tông củaHoa gia đều hy vọng Hoa Miêu Miêu tôi hắn làm một người tốt, rồi tớiviệc các vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổ sáng lập ra Mao Sơn đã dạy chúng tôi những phẩm chấttốt đẹp, phải tinh thần không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ chết, không sợ khổ, phục vụ cho nhân dân, cống hiến cho Mao Sơn, học tập theo Hướng Thanh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Cuối cùng, Hướng Thanh hình như bị thuyết phục bởi những lời lẽ hùng hồn ấy, cũnggật đầu, nhưng chỉ đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý cho chúng tôi đứng nhìn từ xa, không được lạigần nơi nguy hiểm. Bọn tôi lập tức đồng ý. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Dọc đường, Ngân Tửdùng đủ mọi cách, ra sức hỏi thăm Hướng Thanh xem sao lại phải kiếmtiền, vì sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại vội vàng kiếm tiền,sao lại phát hiện ra kiếm tiềnlà một việc rất diệu.

 

Hướng Thanh chỉ trả lời một cách đơn giản để chuộc cái gương Tầm Yêu củaphụ về, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiết kiệm để dùng vào một việc khác.

 

Tuy rằng khi chàng nói một việc khác ấy, trông chàng vẻ lắp bắp, tránlại lấm tấm mồ hôi, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng tôi đều hiểu chuyện đó chuyện cầuthân, xem ra chàng thực sự người khác rồi...

 

Khi Ngân Tử cẩnthận nhắc tới Mộ Vân Lam, chàng lại rất sảng khoái nói rằng nương đótính tình tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi kiêu ngạo, nhưng làm việc lại rất nghiêm túc, nỗ lực,hơn nữa khẩu tâm phật, trọng tình trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩa, chưa bao giờ nhìn nhận người khác qua xuất thân của họ, là một nương tốt hiếm có. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Xong rồi, tất cả xong rồi.

 

Ngân Tử bực bội nói, nếu chàng lòng muốn cưới người khác thì sẽ khôngsống chung với tôi nữa. Sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực này khiến tim tôi gần như vỡ tan, đaulòng quá, đau lòng quá.

 

Làm thế nào để xoay chuyển càn khôn, đây thực sự một vấn đề rất lớn.

 

Ngân Tử đề nghị tôi hay cứ “khử” chàng luôn, chờ chàng đầu thai lại làxong, nhưng cái ý tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điên rồ này khiến tôi phẫn nộ cắn Ngân Tử mấycái, ai làm tổn thương phụ, Miêu Miêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ thí mạng với kẻ đó.

 

Buồn đi tới trấn Lạc Nguyệt, người sống trong trấn không nhiều, trông cóvẻ hoang sơ, rất nhiều căn nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị bỏ hoang để cỏ dại mọc um tùm, đúng một nơi thích hợp để yêu quái sinh sống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Nhìn Đông ngó Tây,Hướng Thanh bảo vệ chúng tôi sau lưng, còn mình thì thận trọng tiến về phía trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay rút ra các loài bùa thanh kiếm gỗ vô dụng, khiếnchúng tôi thấy lo lắng cho sự an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nguy của chàng, có điều nghĩ rằng cóbọn tôi theo dõi thì chắc sẽ không xảy ra chuyện gì lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu.

 

Mùiyêu quái xộc vào mũi tôi, không biết sao lại cảm giác rất quenthuộc. Hướng Thanh thì căng thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải thích với chúng tôi:

 

“Người ủy thác một hộ giàu trong trấn này, nói con yêu quái ấy cóngoại hình rất hung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ác, làm chết rất nhiều gia súc nhà họ, hơn nữa cònlàm hỏng bao nhiêuruộng vườn, nhưng hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như chưa từng làm thươngđến con người nào. Nhưng yêu khí xung quanh đây thì hình như nặnghơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tưởng tượng, hai phải cùng thận trọng.”

 

Tôi hơi kinhngạc, thể khiến người thường cảm nhận được yêu khí đa phần đềuyêu quái tu luyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa quá một nghìn năm... Yêu quái vừa mới thành ngườithì saothể lợi hại được? Nhưng tốt nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn nên cẩn thận.

 

Thếtôi âm thầm thò móng vuốt ra khỏi tay áo, từng bước đi theo HướngThanh, Ngân Tử thì giả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ cùng sợ hãi, hai con mắt đảo tròn liên tục, nắm lấy tay tôi, đoán chắc sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi làm bừa, rồi lại muốn tìm thấy con yêu quái đó trước, ra tay trước rồi để Hướng Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải quyết nốt...

 

Tiếng gió thổi vi vu, cây xào xạc, trấn này khôngtiếng chó sủa kêu, màn đêm yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tĩnh tới quái dị. Hướng Thanh đi khắp nơi một vòng không phát hiện ra tung tích của yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quái, cảm thấy cùng kỳ lạ. Ngân Tửkhông biết sao đột nhiên ngồi xuống giả bộ sợ quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đi nổi nữa,thế Hướng Thanh tay, đành phải vẽ một bùa chú trấn yêu ở bên cạnhchúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi, dặn chúng tôi từng bước ra, phát hiện thì hét lớn.Sau đó một mình chàng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ chuồng lợn cách đó tìm kiếm, nói đểtìm xem dấu vết để lại không.

 

Ngân Tử thấy chàng đã bỏ đi thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, cả người hắn trở nên thoải mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hẳn, hắn chỉ sang bên phải, nói nhỏ:

 

“Nhìn đi, bên kia, yêu quái bên kia, mắt ta rất tinh phải không?”

 

Tôi quay đầu lại, một đại hán to lớn, cao tới hai mét, thân mặc áo da,gương mặt đằng đằng sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khí, đầu tóc rối tung, tay cầm rìu lớn đang lặng lẽ đứng trong rừng cây, hòa lẫn với màn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đêm. Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì hắn đã mang theo đôi mắt vằn vện máu lao ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rừng, cầm cây rìunhào tới chỗ tôi:

 

“Đại vương! Ta nhớ người quá!”

 

Nghe thấy tiếng gọi của đại hán, tôi vội vàng rụt móng vuốt về, mặc cho hắnlao tới trước mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai đầu gối quỳ thụp xuống đất, ôm lấy chân tôi khóclóc thảm thiết, mặt mũi dính đầy đất cát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chùi hết lên váy tôi.

 

Cái này rốt cuộc là ai? Dạo này trí nhớ của tôi lại kém đi rồi sao? Vòđầu bứt tai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Ngân Tử, Ngân Tử khoanh taylại gần, hất cằm đại hán lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn trái nhìn phải, ngắm nghía rất kỹlưỡng một hồi rồi do dự hỏi:

 

“Ngươi Tiểu Hoàng?”

 

Hả, Tiểu Hoàng thì tôi biết, con hổ hay ăn cỏ Lạc Anh Sơn, hai trămnăm trước hắn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luyện tâm rồi không thấy quay về, nói phải đi ngaodu sơn thủy, tận hưởng hết phồn hoa của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân gian. Không ngờ sau khibiến thành người hắn lại bộ dạng này, mặt mày râu ria xồm xoàm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừacao vừa to, được lắm, rất đẹp trai.

 

“Ngân Tử đại ca?” Tiểu Hoàngngước đôi mắt nhòe lệ lên, đưa bàn tay lông ra lau nước mắt, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạiđịnh thần nhìn lại, rồi rụt hỏi, “Đúng là Ngân Tử đại ca sao? Thì rahuynh... nữ?”

 

“Nữ cái đầu ngươi!” Ngân Tử lập tức không kháchsáo, co chân đá bụp vào đầu hắn, quay sang ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lệnh cho tôi, “MiêuMiêu, tẩn hắn cho ta.”

 

“Đừng, Tiểu Hoàng không dám nữa.” Cái gãnhát gan này càng ôm chặt lấy tôi, muốn nỗ lực giấu cái thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình khổnglồ của hắn sau vạt váy tôi.

 

Váy của tôi tuy rằng rất dài, nhưngcũng không thể cho hắn chui vào được! Hắn sẽ làm rách váy,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại thì rất phiền phức! Thế tôi phẫn nộ co chân đang định đạp hắn thì đằngxa vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên giọng nói đầy căng thẳng của Hướng Thanh:

 

“Miêu Miêu! Cẩn thận! Đó yêu quái!”

 

Chàng quay về rồi, tôi vui vẻ quay đầu lại định lao về phía chàng, không ngờlại bắt gặp gương mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhợt nhạt, ánh mắt tràn ngập lo lắng của chàng,vầng trán chàng lấm tấm mồ hôi, nhanh nhẹn rút cây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếm gỗ trong tay ra, nhìn Tiểu Hoàng đang ôm lấy tôi như thể nhìn một kẻ địch.

 

Tiểu Hoàng vẻ tủi thân, quẫy mạnh cái đuôi hổ.

 

Hướng Thanh sát khí xung thiên:

 

“Miêu Miêu, ta sẽ cứu cô, đừng sợ.”

 

Tiểu Hoàng hỏi:

 

“Sợ cái gì?”

 

“Nghiệt súc khốn kiếp! Buông nương trong tay ngươi ra! Nếu không cho mất mạng ta cũng phải© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xác ngươi ra!”

 

Tiểu Hoàng vẫn rất tội:

 

“Vì sao?”

 

Hai người cứ như thế một lát, gió lạnh thổi tới, tiếng quạ kêu từ rừng cây vọng lại.

 

Híc, một kẻ trì độn như tôi nhìn thấy cảnh này, cũng biết hình như sắp xảy ra chuyện rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng... giải thích thế nào đây?

 

Ngân Tử chạy tới bên cạnh Hướng Thanh, tôi thấy Ngân Tử ra sức đánh mắt rahiệu, nhất thời hiểu ý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu óc như được khai thông, bàn chân giấu trongchiếc váy dài lùi về sau một bước, giẫm mạnh lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân Tiểu Hoàng, khiếnhắn đau đớn chảy nước mắt, rồi dùng tiếng mèo dặn dò:

 

“Nếu dám nói linh tinh, ta sẽ giết ngươi.”

 

Hổ với mèo đồng tộc, hơn nữa bọn tôi lại với nhau rất lâu, hắn hiểu ý của tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết là tôi nói được làm được, bởi vậy không dám nói tiếp nữa, chỉ nhìn chúng tôi bằng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáng thương.

 

Hướng Thanh thấy cơhội, lập tức tấn công, dùng cây kiếm gỗ trong tay đâm trúng vai TiểuHoàng, tay còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại đẩy tôi về phía Ngân Tử, hét:

 

“Chạy mau!”

 

Tiểu Hoàng vừa thành người chưa lâu, bởi vậy khả năng kháng cự với khíđạo môn chưa cao, thêm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó thanh kiếm gỗ rất cứng đâm vào vai cũng thấy đau, thế hắn lên, để lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 răng nanh móng vuốt của hổ, chuẩn bị đánh trả.

 

Thế tôi lạnh mặt, thò tay ra làmthế chặtđầu, cùng Ngân Tử dùng ánh mắt đáng sợ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiệu cho hắn, nếu làm HướngThanh bị thương một sợi tóc nào thôi thì chúng tôi sẽthịt, lột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dahắn ra làm đệm.

 

“Gầm...” Lúc này, Tiểu Hoàng đáng thương chỉ đành kêu lên bi thảm, sau đó ôm đầu ôm mặt cho Hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh tấn công, miệngliên tục cầu xin, “Tráng sĩ! Đạo trưởng! Đại nhân! Ngài đứng đánh mặttôi, đừng đánh mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xin hãy tha cho tôi! sao lại đánh tôi chứ... Huhu hu....”

 

Tôi với Ngân Tử quay đầu đi, không nỡ nhìn cảnh đó...

 

Tình hình cuộc chiến nhanh chóng kết thúc, Tiểu Hoàng bị dán mười tám đạobùa lên trên, hiện nguyện hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lăn trên đất, vô cùng hợp tác, chỉ xin Hướng Thanh đừng đánh hắn nữa, bắt hắn làm cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được.

 

HướngThanh cuối cùng cũng thở dài một tiếng, quay người chạy về phía tôi, ômmạnh tôi vào lòng, rồi lại buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra rất nhanh, ngượng ngùng nhìn khắpmột lượt, xác định không sao rồi mới an tâm.

 

“Thế còn... còn con yêu quái hổ kia làm thế nào?” Ngân Tử rụt nhìn chúng tôi, khựng lại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lát rồi mới lại gần hỏi.

 

Hướng Thanh chưa nghĩ ngợi đã rút thanh chủy thủthắt lưng ra:

 

“Giết đi, trừ hại cho dân.”

 

“Đừng mà, tôilàm việc xấu nào đâu! Xin tha mạng cho tôi!” Tiểu Hoàng vừanghe thấy thế, gương mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hổ đã méo tội nghiệp, hét lên.

 

HạiTiểu Hoàng bị đánh tôi thấy bình thường, nhưng nếu hại hắn bị giết thìthật là không nhẫn tâm, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi vội vàng chạy lên ngăn Hướng Thanhlại:

 

“Vì sao phải giết nó?”

 

“Nó hại suýt nữa thì chết! Loại yêu quái không biết điều này giữ lại ích gì?” Hướng Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiến răng nói.

 

Tiểu Hoàng nhìn tôi, nước mắt to như hạt đậu, lại hét lên bằng tiếng hổ:

 

“Đại Vương, người không thể đối xử với tôi như thế.”

 

Biết rồi! Tôi trừng mắt nhìn hắn, rồi lại do dự nói:

 

“Nhưng con yêu quái này đã giết tôi đâu... thế nên, cũng không cần phải giết nó, được không?”

 

“Cô sợ máu sao?” Hướng Thanh như thể vỡ lẽ ra, “Không sao đâu, đứng xa một chút, không nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy được.”

 

phải tôi nghĩ thế đâu, tôi hét thầm trong lòng như vậy, Ngân Tử cũng lại gần, cười nói:

 

“Con yêu quái này tuy rằng đã giữ lấy Miêu Miêu nương, nhưng hình nhưkhông ý định giết, chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bằng hỏi xem những việc đây phải do nólàm không rồi quyết định cũng không muộn.”

 

Hướng Thanh quay đầusang nhìn Tiểu Hoàng đáng thương, lúc lâu sau sự giận dữ trên gương mặtmới bình tĩnh trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại, chàng lại gần, nghiêm giọng hỏi:

 

“Loài yêu quái ngươi khôngtrong rừng sâu, sao lại tới trấn Lạc Nguyệt gây tội ác?”

 

Tiểu Hoàng vội vàng hét lớn:

 

“Oan uổng quá! Trên trời cao, đạo trưởng minh giám! Tiểu yêu đây khôngnhững chưa làm một việc xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào, khi rảnh rỗi còn giúp người già côquạnh thu hoạch lúa, gánh nước, làm ruộng, sao lại nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gây tội ácđược?”

 

Ngân Tử phì cười thành tiếng:

 

“Có phải ngươi xem kịch nhiều quá rồi không?”

 

Hướng Thanh cũng không nhịn được, môi nhếch lên, rồi nhanh chóng quay lại vẻ nghiêm túc:

 

“Chẳng nhẽ phá hoại ruộng vườn, giết chết vịt không phải ngươi làm?”

 

“Tôi... đúng tôi đã phá hỏng ruộng của một nhà giàu...” Tiểu Hoàng lắp bắpnói, “Nhưng mà... nhưng bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng quá đáng quá... thế nên, thế nêntôi mới dạy dỗ chúng...”

 

“Thế còn không phảiviệc xấu sao?” Hướng Thanh phẫn nộ.

 

Tiểu Hoàng vội vàng hét lớn:

 

“Cái hộ nhà giàu họ Hoàng ấy mình tiền đất, ép đứa con gái mười bốntuổi của Hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão hán cuối thôn phải cưới lão thái gia tám mươi tuổi nhà chúng! Tôi... tôi thực sự không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu được nên mới gây rối, hy vọng họbiết khó rút lui.”

 

“Sao yêu quái lại quản chuyện nhân gian.” Hướng Thanh nghe xong, khẩu khí đã hòa hoãn hơn một chút.

 

“Thế thì ai quản? Quan huyện sao? Đã bị mua chuộc từ lâu rồi!” Tiểu Hoàngtrở nên phẫn nộ, lông trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người dựng đứng lên, trông cùng đáng sợ,“Bọn họ đều không quản! Giương mắt lên nhìn Hồ lão hán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 treo cổ, nhìnTiểu Thu cắt cổ tự sát! Một đám không bằng súc sinh.”

 

Hướng Thanh im lặng.

 

“Tuy tôi chỉ là yêu quái, nhưng tôi cũng tình cảm!” Tiểu Hoàng tiếp tụcnói lớn. “Khi tôi đi qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trấn Lạc Nguyệt đang vào mùa đại hạn, chínhTiểu Thu đã cho một vị khách qua đường như tôi số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước muội ấy khôngnỡ uống, mộtgái tốt bụng như thế sao lại phải chết? Sao cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gãđộc ác họ Hoàng ấy không chết, sao tôi mới gây rối một thì đã phảichết?”

 

“Ta phải chứng minh những điều ngươi nói sự thật thìmới quyết định được.” Hướng Thanh cất thanh chủy thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, “Nhà Hồ lão hánđâu?”

 

“Tiểu Thu tự sát đã được cứu rồi, Hồ lão hán thì chếtrồi, bây giờ muội ấy chẳng còn thân nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào nữa, được hàng xóm chămsóc.” Tiểu Hoàng nước mắt lưng tròng, “Tùy các người đi hỏi, ta khôngnói dối.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Hướng Thanh lại bố trí mấy phát trận lên người hắn, sau đó đưa bọn tôi đi về phía đầu làng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe thấyhơi thở yếu ớt của một gái nằm trên giường trong căn nhà dột nát. Thế chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rảo nhanh bước chân quay lại, nhìn Tiểu Hoàng rất lâu, thởdài, cuối cùng tha cho hắn:

 

“Ngươi đi đi, sau này đừng chuyện xấu.”

 

“Ngươi không giết ta?” Tiểu Hoàng không dám chắc chắn, hỏi lại lần nữa, rồi lại đưa mắt liếc tôi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái.

 

Ngươi chưa đi còn chờ bị nấu lấy cao sao? Đúng đồ hổ ngu ngốc, tôi khinh bỉ nhìn hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Không giết nữa.” Hướng Thanh cất các loại bùa pháp khí đi.

 

Tiểu Hoàng do dự:

 

“Ta không thể đi.”

 

“Vì sao?” Hướng Thanh chau mày hỏi.

 

“Tiểu Thu... một mình muội ấy sẽ bị bắt nạt... Ta phải lại chăm sóc muội ấy.” Giọng nói của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Hoàng vo ve như tiếng muỗi.

 

“Yêu quái con người không thể thông hôn, ngươilại sẽ làm hỏng danh tiết của người ta.”

 

“Thế thì làm thế nào? Còn cách nào khác không?”

 

Thế mọi người cùng cố gắng nghĩ cách, nhưng chẳng nghĩ ra cách gì, chotới khi chân trời tờ mờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng, Tiểu Hoàng mới cáo từ chúng tôi, đi về nhà Hồ lão hán, lúc đó tôi với Ngân Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng theo chân Hướng Thanh đi về.

 

Hướng Thanh không biết đang nghĩ gì, dọc đường không nói năng cả.

 

Tôi thấy chàng hình như buồn buồn, bèn tạm thời gác lại chuyện cầu thân, sao thì chàng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoát được vuốt mèo của tôi, hừ hừ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 87 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc